Mùa hè cuối cấp hòa tan vào tiếng ve, sau khi tốt nghiệp, lũ bạn thân lâu năm tản theo những ngã rẽ không trùng nhau. Người xa nhà lên thành phố lớn nhập học, kẻ ở lại bắt đầu với công việc đầu đời, có đứa khoác ba lô màu xanh lá vào doanh trại. Nhịp sống mới cuốn mỗi đứa đi, chìm trong những lo toan riêng, giữa những áp lực học hành, deadline cơm áo, những cuộc gọi dần thưa, những tin nhắn thành khoảng lặng.
Rồi một ngày tình cờ gặp lại, câu chào "Ê, mày!" năm xưa chợt nghẹn lại nơi cổ họng, thay vào là nụ cười gượng gạo và cái gật đầu dè dặt. Trong cái bắt tay hờ hững ấy, cả một trời ký ức ùa về.
Những khuôn mặt tươi roi rói dưới tán phượng hồng, tiếng cười giòn tan vỡ ra từ góc lớp, mùi mực thơm nồng trên trang vở cũ.. Tất cả như một cuốn phim cũ được chiếu chậm, những khung hình lấp lánh nối tiếp nhau, dệt thành một dải ký ức dài. Sau đó chúng ghép lại thành một cuốn sách ký ức đã úa vàng, khiến cho tôi muốn lật đến tờ cuối cùng mới thôi, khép lại cuốn sách mới thôi, không thể kể cho người khác nữa mới thôi.

Reactions: Trần Ngọc Phong