Có những lời yêu.. Không đến muộn. Chỉ là đã nằm trong tim quá lâu. Để rồi đến lúc nói ra, người còn lại đã học được cách buông bỏ. Cậu từng hỏi tớ vì sao hôm ấy tớ chỉ cười. Vì nếu mở lời, tớ sẽ khóc. Suốt những năm học cùng cậu, tớ đều thích cậu. Âm thầm. Lặng lẽ. Đủ lâu để biến một người đầy hy vọng thành một người chỉ muốn quên đi. Ngày tớ quyết định sẽ không đợi cậu nữa.. Lại là ngày cậu nói cậu thích tớ. Hóa ra.. Chúng mình chưa từng bỏ lỡ nhau vì không yêu. Chỉ bỏ lỡ vì cả hai đều chọn im lặng. Người chờ đến mỏi mòn. Người giấu đến chẳng dám nói. Đến khi một người đủ can đảm để bước tới.. Thì người còn lại đã không còn đủ can đảm để đứng yên. Có lẽ điều đau nhất không phải là không được ở bên người mình yêu. Mà là biết rằng.. Đã từng có một khoảng thời gian, cả hai cùng hướng về nhau. Nhưng chẳng một ai chịu lên tiếng. Để rồi sau này, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Chỉ còn thanh xuân ở lại.. Mang theo một lời tỏ tình đến muộn. Và một cái tên.. Chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ thấy nghẹn
Tạm biệt cậu P. A - người mà tớ đã dành cả thanh xuân để thương, và dành phần còn lại của thanh xuân để tiếc.[/ispoiler]
2. Cuộc thi sáng tạo sắc màu VNO: Dạo này nghịch tô màu cho tranh nên có ý tưởng tổ chức một cuộc thi về tô màu cho tranh. Chuyện vẽ tranh thì rất khó đảm bảo tính xác thực danh tính của tranh nên chúng ta cố định 1 hoặc vài bức tranh, các bạn tham gia có thể chọn 1 trong số chúng để tô màu.

Reactions: Hoa Linh 8881, Bán Nguyệt, HealingTran và 2 người khác