Có những buổi chiều nơi đất khách, tôi bất chợt nghe tiếng còi xe vọng qua ô cửa nhỏ, lòng lại chênh chao nhớ về Hà Nội. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà âm thầm như một làn sương phủ kín ký ức. Người ta thường nhớ quê hương bằng những điều lớn lao, còn tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất đỗi bình thường: Mùi hoa sữa cuối thu, tiếng rao đêm khàn đặc trong con ngõ nhỏ, hay mặt hồ Gươm lặng yên dưới màn sương sớm.
Xa Hà Nội, tôi mới hiểu hết giá trị của những tháng ngày từng nghĩ là quen thuộc. Nhớ những sáng mùa đông co ro bên gánh xôi nghi ngút khói, nhớ vị trà nóng nơi vỉa hè cũ kỹ, nhớ tiếng chuông nhà thờ ngân lên giữa chiều se lạnh. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố phường đông đúc, mà còn là hơi thở của ký ức, là nơi giữ lại tuổi thơ và những tháng năm thanh xuân đẹp nhất.
2. Cuộc thi sáng tạo sắc màu VNO: Dạo này nghịch tô màu cho tranh nên có ý tưởng tổ chức một cuộc thi về tô màu cho tranh. Chuyện vẽ tranh thì rất khó đảm bảo tính xác thực danh tính của tranh nên chúng ta cố định 1 hoặc vài bức tranh, các bạn tham gia có thể chọn 1 trong số chúng để tô màu.

Reactions: Hoa Linh 8881, Bán Nguyệt, HealingTran và 2 người khác