- Bài thơ –
CON CÓC NHỚ QUÊ
Quê hương như tiếng mẹ hiền,
Ngày đêm vẫy gọi, con về với quê.
Khi xưa con bé dại khờ,
Sớm hôm vui vẻ, ưu phiền không lo.
Bây giờ con chẳng như xưa,
Chẳng còn ngây dại, vô tư tuổi đầu.
Trong lòng mang nổi ưu sầu,
Mong ngày gặp mẹ, tiếng đầu yêu thương.
Đêm nay Đà Nẵng nóng quá, tự dưng trằn trọc không ngủ được mọi người ạ..
Lên sân thượng ngồi ngắm nhìn trăng sao.. Suy ngẫm, lòng thấy bất an nghẹt thở kinh khủng. Thay vì bật điện thoại lên lướt mạng vô định hứng thêm năng lượng độc hại, mình quyết định bật đèn bàn, vô tình thấy lại cuốn sách "Hãy Nghĩ Lớn" về cuộc đời của Vua thép Andrew Carnegie trên kệ sách. Lật giở từng trang, và mình quyết định lên bài review cuốn sách này cho mọi người.
Đằng nào cũng không ngủ được..
Mời mọi người đọc bài viết và để lại góc nhìn cùng mình nhé ^^

Reactions: Phượng Chiếu Ngọc