Mở mắt ra nhìn thấy anh, nhắm mắt lại nhớ tới anh. Nhưng em chưa đủ giỏi giang để có thể chiếm giữ anh, cuối cùng, chỉ có thể ở trong mộng ôm lấy bóng lưng của anh.
Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.

Reactions: Phàm Tử Ninh và Minh Nguyệt