Bạn được HaCas mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
HaCas
Lượt thích
4

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Ông đi qua bà đi lại nào đang lướt lướt =)) Vừa xắn quần vào làm gà edit đang cảm thấy 19 năm nay não của mình vẫn chưa đủ dùng, các tiền bối edit nào có tâm dẫn dắt không. Chúng ta kết nghĩa sư đô, đảm bảo bạn có một học trò ngoan hiền dễ thương
    Mều
    Mều
    Cho mail đê, anh hướng dẫn. Nhưng phải hứa không được bỏ làng.
    HaCas
    HaCas
    Nhớ cách đoạn cho dễ đọc nhé bạn. Hết một đoạn thì cách ra một dòng.
    • Thích
    Reactions: MuốiHaCas
    HaCas
    HaCas
    à, hú hồn chim én =)) tưởng đâu con trai chính gốc mà để ảnh chimte thế kia thì hơi lạ :3 hòa ra là ngự tỷ
    T
    Tài Phạm
    haha gay les cũng chưa xác định hahaha
    Mều
    Mều
    Tầm bậy tầm bạ không. Bà là gái nhé,nói bao nhiêu lần rồi.
    Thêm số chương, lịch post và tạo link thảo luận cho phần giới thiệu Hành trình báo ân nhé bạn. Ngoài ra không dùng chữ có màu đỏ (của mod) và màu quá chói, nếu muốn đẹp bạn có thể chọn những màu trầm.
    Truyện Hành Trình Báo Ân Của Trư Bảo Bối của bạn dịch thêm tên tác giả lên tiêu đề nha. Bạn cần tạo link thảo luận nha. Size chữ bắt buộc là 4.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:

    - Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?

    Tôi nhoẻn miệng cười:

    - Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.

    Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:

    - Nó là gì?

    - Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!

    Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."

    Trích chương 16 - Mùa yêu thương, mùa bi thương
  • Có những lời yêu.. Không đến muộn. Chỉ là đã nằm trong tim quá lâu. Để rồi đến lúc nói ra, người còn lại đã học được cách buông bỏ. Cậu từng hỏi tớ vì sao hôm ấy tớ chỉ cười. Vì nếu mở lời, tớ sẽ khóc. Suốt những năm học cùng cậu, tớ đều thích cậu. Âm thầm. Lặng lẽ. Đủ lâu để biến một người đầy hy vọng thành một người chỉ muốn quên đi. Ngày tớ quyết định sẽ không đợi cậu nữa.. Lại là ngày cậu nói cậu thích tớ. Hóa ra.. Chúng mình chưa từng bỏ lỡ nhau vì không yêu. Chỉ bỏ lỡ vì cả hai đều chọn im lặng. Người chờ đến mỏi mòn. Người giấu đến chẳng dám nói. Đến khi một người đủ can đảm để bước tới.. Thì người còn lại đã không còn đủ can đảm để đứng yên. Có lẽ điều đau nhất không phải là không được ở bên người mình yêu. Mà là biết rằng.. Đã từng có một khoảng thời gian, cả hai cùng hướng về nhau. Nhưng chẳng một ai chịu lên tiếng. Để rồi sau này, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Chỉ còn thanh xuân ở lại.. Mang theo một lời tỏ tình đến muộn. Và một cái tên.. Chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ thấy nghẹn

    Tạm biệt cậu P. A - người mà tớ đã dành cả thanh xuân để thương, và dành phần còn lại của thanh xuân để tiếc.
  • 55365032677_8e98ab47e9_o.png


    Xin lỗi anh Híu Thứ Hai, e giờ đã có bầu trời mới ♥️
  • Để bổn tiểu thư cho các hạ thấy thế nào là "TUYỆT ĐỐI CƯNG CHIỀU" *bafu 19*
  • Back