Cố nhân biệt tích từ năm ấy,
Để lại trong tim vết nhớ thương.
Một mảnh tình xưa theo lá rụng,
Nửa đời tâm sự gửi tà dương.
Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,
Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.
Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,
Chỉ còn trăng nước với tha hương.
Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,
Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.
Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió viết nên thơ.
Gọi em là trang cũng dc