Nói " tôi muốn " rồi lại nghĩ " tôi sợ"... Đời người nếu đã tìm ra mục tiêu cho mình thì hãy thực hiện nó đến cùng đi, đừng làm một kẻ nhát gan co cụm vẩn vơ về giấc mơ mãi dang dở...
Lần này. Không còn ai trả lời nữa. Bởi cả anh và cô đều biết. Có những người rời đi. Sẽ không quay về. Không phải vì họ không còn yêu. Mà vì họ đã sống hết những năm tháng dành cho nhau. Và trưởng thành. Đôi khi không phải là học cách giữ một người ở lại. Mà là học cách chấp nhận. Rằng có những người. Từng là cả thanh xuân của mình. Nhưng cuối cùng. Chỉ có thể đứng lại trong ký ức. (trích chương 25- Giá như anh giữ em lại )
Cứ mãi trì hoãn để rồi chỉ còn lại hai chữ "Giá Như.."