Bạn được Doreko Dosuki mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Doreko Dosuki
Lượt thích
19

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • bài này là do em tự viết đấy ạ, còn tên tác giả em sẽ chú ý thêm vào ở bài viết sau nha
    Nhật Thiên Thanh
    Nhật Thiên Thanh
    Hi em, lần này chị sửa giúp em rồi nha. Mà cách sửa cũng khá dễ, chị hướng dẫn em làm. Lần sau có lỡ quên khi đăng, thì em vẫn có thể sửa lại được:
    - Em vào lại bấm chữ "Sửa" ở phía dưới bài đã đăng, rồi bổ sung thêm tên tác giả vào đầu hoặc cuối bài thơ nha. Sau đó, bấm "Lưu thay đổi" là được.
    - Còn phần tiêu đề, em bấm chữ "Quản lý" (gần chữ "Theo dõi" màu đỏ) -> bấm "Sửa chủ đề" -> thêm tên tác giả vào tiêu đề -> Bấm "Lưu thay đổi" là xong.
    Vì một vài Box ở diễn đàn yêu cầu phải có tên tác giả ở tiêu đề, và trong bài viết. Em lưu ý đọc kỹ nội qui trước khi đăng nha.
    Còn bài thơ này do em tự sáng tác, thế thì chị chuyển về Box CLB Giải Trí - Văn Thơ cho em nha. Còn Box Thư Viện Sách - Thơ Ca là dành để đăng các bài thơ mà em sưu tầm từ các nhà thơ khác nhé!
    T đọc và xem 5cm/s nhiều lần, bạn viết fanfic hay vô tình trùng tên tác phẩm thế? Hay là bạn vừa xem xong, cảm thấy nuối tiếc cho nhân vật nên viết đôi dòng? Hy vọng được xem những phần tiếp theo.
    • Thích
    Reactions: Doreko Dosuki
    Doreko Dosuki
    Doreko Dosuki
    tớ thấy tiếc cho đoạn kết của 5cm/s nên chỉ muốn viết đôi lời cho 1 tác phẩm yêu thích của tớ
    Vudeptrai
    Vudeptrai
    Đoạn cuối hụt hẫng, nhưng đúng là nhờ nó tác phẩm mới được nhớ tới. vui vì có người cùng thích tác phẩm đó.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • 55294486373_5a855c6611_o.jpg

    Tự dưng hôm nay áp lực với công việc.. Thấy tâm trạng mệt mỏi.. Khó chịu, thất thường.. Nhưng quyết định không cho phép bản thân tiêu cực.

    Cuộc sống là vậy.. Sẽ có những lúc này lúc kia.. Lúc thấy vui vẻ.. Lúc thấy mệt mỏi.. Chứ không bao giờ là bằng phẳng cả..

    Những lúc tâm trạng như vậy, mọi người thường làm gì?
  • Không có khoảng thời gian nào tự khiến một vết thương lành lại cả.

    Thời gian chỉ giúp bạn quen với nỗi đau, còn chữa lành hay không.. Là do chính bạn quyết định.

    Giống như một vết thương hở miệng, nếu cứ mặc kệ mà không sát trùng, không băng bó cẩn thận, nó sẽ chỉ âm thầm nhiễm trùng và mưng mủ đau nhức theo thời gian.

    Vậy nên đừng biết ơn tổn thương vì đã 'dạy' bạn điều gì.

    Hãy biết ơn chính mình, vì đã đủ mạnh mẽ để đối diện, đủ can đảm để tự chữa lành, và đủ dịu dàng để không bỏ rơi bản thân trong những ngày đau nhất.

    55294459178_eabe59d543_o.png
  • Có những buổi chiều nơi đất khách, tôi bất chợt nghe tiếng còi xe vọng qua ô cửa nhỏ, lòng lại chênh chao nhớ về Hà Nội. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà âm thầm như một làn sương phủ kín ký ức. Người ta thường nhớ quê hương bằng những điều lớn lao, còn tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất đỗi bình thường: Mùi hoa sữa cuối thu, tiếng rao đêm khàn đặc trong con ngõ nhỏ, hay mặt hồ Gươm lặng yên dưới màn sương sớm.

    Xa Hà Nội, tôi mới hiểu hết giá trị của những tháng ngày từng nghĩ là quen thuộc. Nhớ những sáng mùa đông co ro bên gánh xôi nghi ngút khói, nhớ vị trà nóng nơi vỉa hè cũ kỹ, nhớ tiếng chuông nhà thờ ngân lên giữa chiều se lạnh. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố phường đông đúc, mà còn là hơi thở của ký ức, là nơi giữ lại tuổi thơ và những tháng năm thanh xuân đẹp nhất.
  • Cứ tự hỏi sao từ sáng sớm đi chạy, rồi gần hết cả một ngày, u ám đeo bám chả làm được gì nên hồn, onl fb tìm điểm cân bằng, xem kỷ niệm năm xưa mới biết lý do. Chậc!

    Chuyện tâm linh linh hồn khắc ghi hay gì mà chuyện chục năm trước rồi còn đeo bám tới tận bây giờ.

    Haiz! Làm tự dưng cái bản tính bàn lùi cũng muốn ngoi lên: "Không yêu ai cả lòng băng giá, không nhớ ai cả lòng tự do"

    Vẫn là câu này đúng: "Tâm tư nam nhân không cần nhìn kỹ, kỹ quá ắt sẽ đau lòng mình"
  • "Cốt" người ta tận tâm vì bạn. "Cốt" tôi cũng tận tâm, chỉ khác là tận tâm khiến bạn khổ sở.
  • Back