Bạn được Doreko Dosuki mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Doreko Dosuki
Lượt thích
19

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • bài này là do em tự viết đấy ạ, còn tên tác giả em sẽ chú ý thêm vào ở bài viết sau nha
    Nhật Thiên Thanh
    Nhật Thiên Thanh
    Hi em, lần này chị sửa giúp em rồi nha. Mà cách sửa cũng khá dễ, chị hướng dẫn em làm. Lần sau có lỡ quên khi đăng, thì em vẫn có thể sửa lại được:
    - Em vào lại bấm chữ "Sửa" ở phía dưới bài đã đăng, rồi bổ sung thêm tên tác giả vào đầu hoặc cuối bài thơ nha. Sau đó, bấm "Lưu thay đổi" là được.
    - Còn phần tiêu đề, em bấm chữ "Quản lý" (gần chữ "Theo dõi" màu đỏ) -> bấm "Sửa chủ đề" -> thêm tên tác giả vào tiêu đề -> Bấm "Lưu thay đổi" là xong.
    Vì một vài Box ở diễn đàn yêu cầu phải có tên tác giả ở tiêu đề, và trong bài viết. Em lưu ý đọc kỹ nội qui trước khi đăng nha.
    Còn bài thơ này do em tự sáng tác, thế thì chị chuyển về Box CLB Giải Trí - Văn Thơ cho em nha. Còn Box Thư Viện Sách - Thơ Ca là dành để đăng các bài thơ mà em sưu tầm từ các nhà thơ khác nhé!
    T đọc và xem 5cm/s nhiều lần, bạn viết fanfic hay vô tình trùng tên tác phẩm thế? Hay là bạn vừa xem xong, cảm thấy nuối tiếc cho nhân vật nên viết đôi dòng? Hy vọng được xem những phần tiếp theo.
    • Thích
    Reactions: Doreko Dosuki
    Doreko Dosuki
    Doreko Dosuki
    tớ thấy tiếc cho đoạn kết của 5cm/s nên chỉ muốn viết đôi lời cho 1 tác phẩm yêu thích của tớ
    Vudeptrai
    Vudeptrai
    Đoạn cuối hụt hẫng, nhưng đúng là nhờ nó tác phẩm mới được nhớ tới. vui vì có người cùng thích tác phẩm đó.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Chương 154: Tẩm Điện Cảnh Nghi

    55343145527_0abe80e83e_o.png


    Trời đêm mờ ảo, đỉnh Tụ Vân Sơn hùng vĩ phía rừng xa. Đắm chìm trong sương rơi giá lạnh, ngắm thần cung tráng lệ rực rỡ hoa đèn..
  • Cố nhân biệt tích từ năm ấy,

    Để lại trong tim vết nhớ thương.

    Một mảnh tình xưa theo lá rụng,

    Nửa đời tâm sự gửi tà dương.

    Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,

    Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.

    Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,

    Chỉ còn trăng nước với tha hương.

    Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,


    Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.

    Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió viết nên thơ.
  • Nắng của trời hay do lòng mình không có mưa..
  • Chào đêm muộn, chào khoảng thời gian đối mặt với lòng mình.

    19/06/2019

    "chỉ đơn giản là cầm lâu một cốc nước dù không nặng nhưng vẫn sẽ mỏi tay, mà mỏi rồi thì sẽ phải buông ra thôi."

    Chẳng ngờ bản thân từng có những dòng tâm thư không gửi như thế này.

    Ngủ một giấc dậy, nhận vơ một cái tus về mình; fb nhắc kỷ niệm về mối tình xưa cũ, tâm trạng tụt dốc không phanh (chắc vừa về mặt đất thì lại bị đẩy về vực thẳm quá) và cái tính suy diễn cùng bàn lùi rủ nhau ghé đến.

    Não yêu đương à, ừ, có lẽ vì thế mà hay nghĩ vẩn vơ thật, có lẽ vì thế mà không muốn để ai đó thành một sự lựa chọn trong vô số cơ hội chọn lựa, có lẽ vì thế mà muốn làm đuôi nhỏ bám theo một giấc mộng khó thành.

    19/06/2026 12: 20 sáng

    Mặc cho cảm xúc dẫn lối, mặc cho dòng lệ tuôn rơi, mặc nỗi uất nghẹn chẳng nói nên lời, không chắc về tương lai mịt mù sắp tới.

    "sống nay chẳng biết mai", ừ, nhân lúc chưa xảy xa vấn đề thì cứ cháy hết mình cái đã, mọi chuyện để sau rồi tính
  • Sống trên đời, điều khổ nhất không hẳn là những khó khăn chồng chất, không phải những lần vấp ngã liên tiếp, cũng chẳng phải những mất mát hay tổn thương mà ta phải gánh chịu. Bởi khó khăn rồi sẽ qua, thất bại có thể trở thành bài học, còn những vết thương theo thời gian cũng sẽ dần lành lại. Thế nhưng, có một thứ khiến con người mãi chìm trong bế tắc mà không hề hay biết:

    Đó là căn bệnh ảo tưởng.

    Ảo tưởng về năng lực của bản thân, ảo tưởng về vị trí của mình trong mắt người khác, ảo tưởng rằng mình luôn đúng và thế giới phải vận hành theo suy nghĩ của mình. Người đối diện với nghịch cảnh vẫn còn cơ hội để trưởng thành. Nhưng người sống trong ảo tưởng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng do chính họ dựng nên, không nhìn thấy sự thật, không chấp nhận thực tế và cũng chẳng thể tiến xa hơn.


    Vì vậy, trên đời này, đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống mãi trong những ảo tưởng về chính mình.

    Ko mắc bệnh ảo tưởng mà mấy thk bạn gửi cho suốt ngày.
  • Back