Chưa bao giờ cần những lời khen ngợi hoặc ca tụng khi mà thứ mình cần là sự nhìn nhận, sự thừa nhận với những gì của mình, do mình làm nên. Không cần phải nói ra những lời có cánh nọ kia hoặc những câu từ mĩ miều, thứ mình thực sự cần là sự thừa nhận, và thừa nhận thôi!
Hơn cả một sự hiểu lầm vô ý, đó thực chất là sự phủ nhận hoàn toàn quá trình nỗ lực của người khác. Nếu như đã chưa thể hiểu sự tình, thì xin đừng tiếp tục buông ra thêm những câu nói đặt điều và mang tính "sát thương" lên tim của người khác như vậy!
~ Hậu Vương Quán~
Bạn làm rất nhiều tản văn và truyện ngắn hay nha! Cũng chính vì thế, ad sẽ ra tay giúp đỡ và PR cho bạn nè, miễn phí nha. Ngoài ra, bạn cũng sẽ đc Quán thưởng hậu hĩnh nè @@ Quán rất tự hào về bạn ạ
Lần này. Không còn ai trả lời nữa. Bởi cả anh và cô đều biết. Có những người rời đi. Sẽ không quay về. Không phải vì họ không còn yêu. Mà vì họ đã sống hết những năm tháng dành cho nhau. Và trưởng thành. Đôi khi không phải là học cách giữ một người ở lại. Mà là học cách chấp nhận. Rằng có những người. Từng là cả thanh xuân của mình. Nhưng cuối cùng. Chỉ có thể đứng lại trong ký ức. (trích chương 25- Giá như anh giữ em lại )
Cứ mãi trì hoãn để rồi chỉ còn lại hai chữ "Giá Như.."
Có người tiêu chuẩn kép quá thể, vừa muốn thế lọ, vừa muốn thế chai, chậc
Được ngày trốn làm đi chơi, viết tý truyện mà.. Aiz
Giờ nói về anh đi, nếu có thể xóa quá khứ thì anh muốn xóa gì đầu tiên? Nếu có thể thay đổi quá khứ anh sẽ thay đổi điều gì? Hiện tại có hiểu lầm gì đáng nói không, hay chỉ do em nghĩ nhiều? Tương lai rồi sẽ ra sao? Liệu có còn tương lai nào cho chúng ta?
Tiền chưa kiếm ra đâu, nhưng tiêu tiền thì nhanh lắm, làm ly sinh tố thay bữa sáng!
Quá khứ có thể ít nhắc lại thì đừng nhắc, nhưng nếu không nhìn lại sẽ chẳng biết bản thân của hiện tại đã trưởng thành bao nhiêu
Năm 2016, đoạn này chắc hồi tốt nghiệp cấp ba gì đó nhìn lại bản thân từ bé tới năm đó, sau chục năm nhìn lại, có thứ vẫn vậy, có thứ đã đổi thay, mong một tương lai sẽ rực cháy!
Tại sao ta cứ phải bận lòng vì những vùng đất xa lạ, trong khi chính lòng mình lại chất đầy những điều chẳng thể chống lại. Có những tâm tư cứ mãi vang vọng, lặng lẽ trôi đi rất xa, nhưng rồi tự hỏi.. Liệu sẽ có ai đủ thấu để hiểu hết những nỗi niềm ấy?