Mùa nào cũng có gió. Chỉ là có những mùa, gió đi qua tán lá; có những mùa, gió chạm đến tận rễ. Rồi người ta lớn lên như một cái cây. Không còn bận tâm phải cao hơn ai, chỉ lặng lẽ cắm sâu hơn vào lòng đất. Có lẽ vì thế mà sau rất nhiều cuộc gặp gỡ, điều khiến một người ở lại chưa bao giờ là những lời hứa, mà là cảm giác không cần phải trở thành một ai khác.
Vs lại khi đăng chương Đậu nhớ rút gọn lại nha. Cách rút gọn: Bôi đen nội dung chương trừ tiêu đề chương click vào chồng sách màu đỏ trên thạn công cụ.
♡♡