Đôi lúc, tự cảm thấy bản thân thật yếu đuối và hèn nhát.
Chạy trốn cành nhọn và gai độc, cốt chỉ để không bị chảy máu.
Khi đó, tôi thực sự sợ hãi bị tổn thương.
.. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:
– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?
Trích - Truyện :(Trinh Thám) Sự sống và cái chết - Phần dẫn

Reactions: Dạ Tinh