Người khác cười tôi vì tôi khác họ
Tôi cười họ vì họ quá giống nhau
Từ trước tôi chỉ là tên im lặng trong lớp. Nhiều người nói tôi tự kiêu. Và khi tôi thử nói chuyện nhiều lên thì bảo tôi nhiều chuyện.
Tôi nghĩ mình nên là chính mình là tốt nhất
.. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:
– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?
Trích - Truyện :(Trinh Thám) Sự sống và cái chết - Phần dẫn

Reactions: Minh Nguyệt và ChrisXI