Sẽ thế nào nếu những ngày tháng em và anh không ở cạnh nhau tiếp tục kéo dài. Cái thời tiết ẩm ưng của Hà Nội khiếp e thêm da diết. Mưa. Cô đơn. Em mong rằng anh cũng sẽ có cảm xúc giống em bây giờ. Em nhớ anh!
Những ngày tháng chỉ ở nhà như thế này thật ra cũng rất thú vị. Điều thú vị nhất là tôi đã phát hiện ra khả năng có thể ngủ liền một mạch 14 tiếng. T.T
Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:
- Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?
Tôi nhoẻn miệng cười:
- Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.
Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:
- Nó là gì?
- Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!
Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."