- Bé yêu! Em nói xem có phải thế giới lớn lắm không?
- Có lẽ vậy...
- Vậy có phải sẽ rất nặng không?
- Huh?
- Sao thế giới của anh lại nhẹ quá vậy nè?
- ???
- Bé yêu! Em lại xuống cân rồi??!
- * Ôm chặt cổ anh, cười ngọt ngào* Vậy anh nói xem, thế giới cõng thế giới thì có cảm nhận được sức nặng nữa không ?
Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:
- Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?
Tôi nhoẻn miệng cười:
- Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.
Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:
- Nó là gì?
- Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!
Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."