Ta định xin lót dép bên thềm để hóng Ma Đế nhà nàng Bắt Phu mà nàng đang ở tận Hà Lan >.<, thôi thì nhắn nhỏ với nàng rằng ta thích truyện này lắm, ảnh chụp đẹp lắm, thơ hay lắm, bài hát thì dễ thương mà người hát cũng xinh nữa :">.
Truyện mau xuyên công lược: anh trai bệnh kiều soái nghịch thiên sau khi em đọc tầm gần 20 chương đầu thấy vẫn còn lậm từ của convert khá nhiều, còn các chương chị edit gần đây thì ko còn nữa. Có lẽ lúc mới edit chị vẫn chưa edit mượt như giờ nên mong chị khi rảnh có thể beta lại các chương đầu cho mượt.
Gió vẫn thổi nhẹ như thể chẳng hề hay biết rằng có những thứ đã đổi thay. Tôi đứng lặng vài giây lâu hơn bình thường, nhìn những tán cây đung đưa dưới ánh nắng, bất giác tự hỏi liệu ký ức có thật sự biết phai nhạt theo thời gian, hay chỉ là chúng ta học cách sống chung với nó.
- Phải. Cô ấy rất đẹp, đẹp từ nhân cách bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Ngày cô ấy quyết định rời đi vì không chịu nổi con người trước kia của tôi, tôi đã nắm tay cô ấy và nói: "Hãy chọn điều tốt nhất cho em, bởi thế mới là điều tốt nhất cho anh." Những lời cuối cùng ấy tôi đã rút gan rút ruột dành cho cô ấy rồi, chỉ hy vọng rằng nửa đời về sau, cô ấy sẽ sống bình an và hạnh phúc hơn.

Reactions: minhanh2003