Xuyên Không Xuyên Không Kì Cục Truyện - Thiên Hoa Ngọc Tâm

Thảo luận trong 'Đã Hoàn Thành' bắt đầu bởi Thiên Hoa Ngọc Tâm, 18/9/2018.

  1. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Xem: 1,926
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Truyện: Xuyên Không Kì Cục Truyện

    Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thể loại: Xuyên Không

    Số chương: 30

    Tình trạng: Hoàn thành.

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Những Tác Phẩm Của Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Văn án:

    Hạ Tước trong một lần mua được một cuốn truyện với nhan đề là "Tình Yêu Bất Diệt", nội dung vô cùng đáng hận khi nữ chính trong truyện chính là một con hồ li tinh chính hiệu, còn nữ phụ lại vì yêu nam chính mà nguyện thay đổi, trở nên chua chát, hại người, ích kỉ, mặt lại đặt biệt dày, sau này còn bị nữ chính hại chết. Đáng hận nhất có thể nói đến chính là tên của nữ phụ này lại trùng với tên cô, Tiểu Thư Hạ Tước..
     
    Last edited by a moderator: 18/10/2019
  2. Đang tải...
  3. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Ta xuyên rồi! Và Đông Phương Dương Minh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ưm! Đây là đâu a!" - Hạ Tước giật mình ngồi dậy, khốn khiếp! Là mùi thuốc khử trùng. Nàng là ghét cay ghét đắng mùi này a. Khoan đã, nàng.. Là đang ở bệnh viện sao? Nhưng.. Không thể nào, tối qua nàng còn đọc cuốn "Tình Yêu Bất Diệt" đáng chết kia, đọc được một nửa thì đã ngủ mất, làm sao có thể thức dậy liền tại bệnh viện chứ? Đầu óc nàng quay cuồng, rốt cuộc là tại sao? Bỗng một cô ý tá bước vào:

    "Hạ tiểu thư! Cô đã tỉnh! Hạ thiếu gia rất lo cho cô!"

    "Hạ thiếu gia? Là ai?" - nàng nhíu mày khó hiểu, ai là Hạ thiếu gia chứ?

    "Chính là anh trai cô, Hạ Tử Hạo, cô.. Không nhớ sao?"

    "Hạ Tử Hạo sao?" - nàng có chút quen tai, lầm bầm đọc lại.

    A! Chính là tên nam phụ, anh của nữ phụ Hạ Tử Hạo sao? Nhưng.. Làm sao lại.. Khoan đã! Ta.. Xuyên rồi sao- nàng ngẫm nghĩ lại rồi tự mình kết luận.

    "Không thể nào!"

    "Chuyện gì không thể vậy tiểu thư?" - cô y tá tò mò hỏi

    "Ha.. Ha.. Ha.. Không có gì, không có gì!" -nàng cuối cùng nói bản thân mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi mà đuổi nữ y tá kia ra ngoài, bản thân lại còn tự mình ngẫm lại. Theo như trong truyện, Hạ Tước là nữ phụ đáng bị ghét bỏ, muốn hạ độc nữ chính, hại con nữ chính, rồi còn quyến rũ nam nhân, cuối cùng lại bị bắt cóc, chặt xác phi tan, nói chung cái kết của cô ta vô cùng ghê rợn. Mà đáng nói là, cô ta chỉ đơn giản vì 1 tên cặn bã, có mắt như mù Đông Phương Dương Minh mà ngốc nhếch làm trò, khiến người đời cười chê, kẻ khinh bỉ, người ghét bỏ, cuối cùng là bị hồ li tinh chính gốc Hạ Nữ Linh, chị gái nuôi hãm hại, thuê người bắt cóc giết chết rồi tung tin nàng ta theo nam nhân, bỏ vị hôn phu tương lai là Kha Triết Toàn ở lại, hại Hạ lão gia và Hạ phu nhân không chịu nỗi đả kích mà lần lượt bệnh tật qua đời, anh trai cô ta sau đó trở thành con rối của Hạ Nữ Linh, cuối cùng cũng ngu ngốc, bị cô ta hại chết, chỉ là.. Nàng cũng chỉ mới đọc đến đó thôi a, vẫn chỉ biết vậy mà thôi. Đang lạc vào trong suy nghĩ của mình nàng bỗng có cảm giác ai đó đang nhìn mình, liền quay lại nhìn..

    Đó là một tên nam nhân ngũ quan xinh đẹp, nét mặt thanh tú, nhưng.. Dường như đôi mắt của anh ta hơi lạnh lẽo thì phải, là rất ghét bỏ nàng sao? Nàng đang suy nghĩ thì chợt giật mình nhớ ra, tên này là bác sĩ, hắn.. Chính là Đông Phương Dương Minh. Mà kể ra cũng đáng hận làm sao, tên này là do năm xưa từng học cùng trường với nữ phụ Hạ Tước, sau đó do nàng ta bị ức hiếp, hắn là ra tay che chở, thế là từ đó nàng ta bắt đầu yêu hắn, sau đó còn bị Hạ Nữ Linh lừa gạt bảo làm gì thì làm đó, mặt dày bám theo người ta không buông, để rồi tăng thiện cảm đâu không thấy lại chỉ toàn ác cảm bay theo.

    Ra trường lớn lên, nàng ta một chút bỏ cuộc cũng không có mà còn ngu ngốc nghe nói hắn thích phụ nữ thành thục, gợi cảm, trưởng thành mà thay đổi từ thiếu nữ năng động, dễ mến trở thành nữ nhân hư hỏng, mặt dày. Có thể nói, hắn chính là một trong những lí do khiến nàng ta trở thành như ngày hôm nay. Chẳng qua là phải nói, nếu nàng đoán không sai, đây chính là đoạn nữ phụ chạy đến bệnh viện quyến rũ nam chính, cuối cùng không thành lại còn bị hắn ta ngang nhiên, lạnh nhạt quăng xuống hồ nước lạnh tại trung tâm bệnh viện, cuối cùng là nhờ Hạ Tử Hạo, anh trai ruột của nữ phụ, cũng là con rối sau này của nữ chính cứu sống. Chỉ có điều, cô ta đã không chịu nổi, đã để cho nàng nhập vào rồi. Đông Phương Dương Minh lạnh nhạt bước vào nhìn nàng:

    "Có chỗ nào không ổn không?"

    "Không!"

    "Vậy thì tốt, dù sao cũng không nguy hiểm đến tính mạng, có thể nhanh chóng xuất viện"

    "Bây giờ chưa được sao?" - nàng cũng lạnh nhạt đáp lại, dù sao thì nàng cũng không phải nữ nhân ngốc nghếch Hạ Tước kia, có thể thấy rõ nàng đối với tên nam nhân này mà nói chính là KHÔNG CÓ HỨNG THÚ!

    "Ừm, phải ở lại kiểm tra một lần nữa!"

    "Vậy được rồi! Mời Đông Phương bác sĩ ra ngoài, tôi muốn ngủ!" - vừa nói xong nàng liền nằm xuống, thành thật là buồn ngủ, vừa nằm thì cũng vừa ngủ được. Chỉ còn hắn vẫn còn chưa thể hiểu nổi hành động của nữ nhân trên giường này, không phải thường ngày vẫn gọi hắn Đông Phương ca ca sao? Làm sao lại đổi thành Đông Phương bác sĩ rồi chứ? Hắn thực lòng khó chịu, nàng ta là đang chơi trò lạc mềm buộc chặt với hắn à, ảo tưởng! Hắn sau đó liền bước ra ngoài còn khinh bỉ một chút đối với nàng hiện tại là ghét bỏ mà đi thẳng..
     
    Quân, Khôi, Chiracat1 người nữa thích điều này.
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  4. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Nam thần Hạ Tử Hạo và nữ nhân giả tạo Hạ Nữ Linh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày thứ 2 đã đến, cuối cùng thì Hạ Tước nàng cũng được xuất viện, lòng còn đặc biệt vui sướng, hôm nay có một hảo soái ca đối nàng sủng nịnh, đối nàng lo lắng đến rước, nhất định đây chính là.. Hạ Tử Hạo, nam nhân ngu ngốc của nữ chính Hạ Nữ Linh trong truyền thuyết. Trong truyện, tác giả đối với nhân vật này cũng có chút nhẫn tâm, lúc đầu để hắn sủng nịnh nữ nhi nhỏ Hạ Tước tận trời cao, không để ai ngăn lại, vậy mà cuối cùng lại khiến hắn đối với nữ nhi Hạ Tước vừa thất vọng, vừa đau lòng nhìn nữ nhi nhỏ vì một tên cẩu nam mà thay đổi, son phấn, quần áo. Nhiều trích đoạn còn cho thấy hắn là âm thầm bảo vệ nữ nhi nhỏ này khá kĩ, nhưng đến cuối cùng lại là nữ chính Hạ Nữ Linh làm cho điên dại, còn yêu cô ta, trở thành nam nhân của cô ta. Sau khi Hạ Tước mất tích, ba mẹ của nàng ấy dần mất, để lại mọi thứ cho Hạ Tử Hạo, nhưng anh ta lại vì Hạ Nữ Linh, dần dần để các nam nhân khác của ả hãm hại tước mất công ty, cuối cùng cũng có cái kết bị thảm. Đối với nhân vật này, nàng là cảm thông cho hắn. Nàng sẽ thay Hạ Tước giúp hắn, không thể nào để mọi chuyện kết thúc kiểu đó được.

    "Tiểu Tước, mau về nhà nào!" - hôm nay tâm tình của Hạ Tử Hạo, mười phần thì chín phần vui, Hạ Tước bé nhỏ của anh không trang điểm, lựa chọn đồ cũng vô cùng năng động, không còn như thường ngày khiến anh chán ngán nữa, cô cũng đã hứa sẽ từ bỏ tên cẩu nam Đông Phương Dương Minh đó mà về nhà làm em gái ngoan của anh, anh thật lòng hạnh phúc, cứ như một giấc mơ vậy, khiến anh không muốn tỉnh dậy ngay bây giờ, chắc rằng ba mẹ nếu biết được sẽ vui mừng không kém gì anh. Về nhà, chưa kịp bước vào thì Hạ Tước nàng và Hạ Tử Hạo bỗng nhìn thấy một người chạy ra đó chính là.. Một cô gái xinh đẹp..

    "Hạ Tước à! Em có sao không, chị rất lo cho em!" - đó nhất định không ai khác ngoài nữ chính trong truyền thuyết, Hạ Nữ Linh. Nếu đúng như những gì nàng biết thì trong khi nhân vật Hạ Tước nằm trong phòng cấp cứu, hơi thở liên tục giảm mạnh, xém chút đã mất mạng thì nhân vật nữ chính Hạ Nữ Linh này lại giả vờ đau lòng, khóc lóc còn khuyên nhủ nam phụ ngu ngốc Hạ Tử Hạo không nên trách mắng Hạ Tước nàng, nói nàng còn nhỏ thiếu suy nghĩ, nhưng thực lòng lại là cố gắng nhét thêm vào đầu nam phụ này những suy nghĩ cay độc, đầy chán ghét với nữ phụ Hạ Tước, mong nàng ta sớm chết đi. Hiện tại nàng là không sao quay về, Hạ Nữ Linh theo nguyên gốc truyện viết thì đã khiến nàng cãi nhau với nàng ta, hại nàng bị ba tát một cái, từ đó giận hờn không thèm về nhà, lại cố ý khiến nàng suốt ngày ở bệnh viện quấy rối Đông Phương Dương Minh khiến lời ra tiếng vào, hạ thấp thanh danh nữ nhân nhà Hạ gia. Bản thân ở nhà lại ngầm tố cáo hành động đưa tiền cho con gái của Hạ phu nhân khiến bà trong mắt Hạ lão gia giảm đi một bậc, còn đặc biệt khó chịu với bà. Một bên lại còn giả vờ ngây thơ, quyến rũ thành công Hạ Tử Hạo, khiến hắn mê muội, cuối cùng thật lòng bị ả ta làm cho chán ghét Hạ Tước mà bỏ mặc sống chết của nàng, không quan tâm. Nàng chán ghét, một chút tức giận nhìn:

    "Còn không phải rằng trong lòng cô đã sớm mong tôi chết đi, bây giờ không thành, hiện tại đang tức giận nguyền rủa à? Ví dụ như 'Tiện nhân Hạ Tước, sớm muộn gì mày cũng chết thôi, đứng có mà đắc thắng' hay là'Rồi tao sẽ khiến mày cái gì cũng không còn, đừng nghĩ đến việc còn đứng được ở đây, mạng mày lớn lần này nhưng không lớn hoài đâu!" - nàng đắc ý nhìn gương mặt đang biến sắc của Hạ Nữ Linh, tất nhiên nàng biết cô ta đang nghĩ gì rồi, vì nàng đã từng đọc qua đoạn hội thoại đầy giả tạo này cơ mà.

    "Làm sao cô biết? À ý chị là em làm sao lại nghĩ như vậy?" - cô ta tức giận, nói hớ ra, nhưng khi nhìn thấy Hạ Tử Hạo đang nhìn mình thì liền sửa lại, giọng điệu có chút uất ức, cuối cùng là chảy nước mắt, quả nhiên là nữ chính có khác, cái gì cũng được ưu tiên, ngay cả khóc cũng dễ nữa chứ. Nàng chán ghét không quan tâm đến ả ta nữa mà trực tiếp kéo tay Hạ Tử Hạo vào trong nhà, riêng Hạ Tử Hạo, hắn đã nhìn thấy được một phần nào đó bộ mặt đáng kinh tởm của Hạ Nữ Linh, rõ ràng lúc nghe tin Hạ Tước tính mạng nguy kịch, đang cấp cứu nàng ta lại rất suy sụp, khóc lóc rồi khuyên nhủ hắn, cầu nguyện bình an, vậy mà giờ lại tự bản thân nàng ta nói lên rồi, còn làm hắn xém chút đã nghĩ sẽ cố gắng để ý đến cô em gái nuôi này hơn, hiện tại không cần nữa rồi, dù sao thì với sự giả tạo của mình, nàng ta chắc sẽ quyến rũ được nhiều người đàn ông rồi..
     
    QuânKhôi thích điều này.
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  5. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Gia đình của Hạ Tước thực tại và gia đình

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm nay nghe tin con gái về nhà, cả Hạ lão gia và Hạ phu nhân liền vui vẻ hủy bỏ tất cả cuộc hẹn của mình mà chạy về nhà ăn cơm với con gái. Nàng vẫn là hiểu rõ, cho dù Hạ Tước ngu ngốc này có hư hỏng đến đâu đi nữa thì trong lòng của người làm ba mẹ vẫn sẽ hướng về phía nàng mà mong chờ nàng quay về với họ.

    Nhưng liền nhắc phải chuyện này, Hạ Tước nàng lại có chút đau lòng muốn khóc, chả là do nàng ở đời thực từ nhỏ đã phải sống với họ hàng, ba mẹ nàng do bị tai nạn mà qua đời, từ đó cuộc đời nàng cũng lênh đênh, trôi nổi.

    Cô chú, họ hàng, bác dì của nàng đều là dành lấy nàng vì số tài sản mà ba mẹ nàng để lại cho nàng, tất nhiên kẻ trở thành người giám hộ của nàng cũng sẽ được lợi hằng tháng do ngân hàng theo nguyện vọng của ba mẹ nàng mà đưa ra lo cho nàng ăn học. Chỉ là nàng không được may mắn chút nào cả, nàng không được đi học, trái lại còn phải đi làm để kiếm tiền cho họ, tự nuôi sống bản thân, tự học lóm của người khác, nàng không được ăn ngon mặc đẹp, tất cả những gì đúng ra phải là của nàng lại trở thành của cô em họ bằng tuổi, cũng chính là con gái ruột của chú nàng.

    Nàng phải ngủ ở một góc của nhà bếp, lạnh lẽo và u ám, trong khi đó cô em họ lại được ngủ trên phòng riêng, mát mẻ, êm ấm, lúc đó nàng vẫn là không đủ sức để chống lại. Còn đáng hận hơn, công ty do chính tay ba mẹ nàng xây dựng lên lại nằm hết trong tay người chú cờ bạc và người thím ham mua sắm, chỉ trong vòng vài năm, đến đúng năm nàng được 18t, công ty liền sụp đổ. Họ liền kéo vào mà sử dụng tiền của ba mẹ nàng để lại, còn chỉ có tiêu chứ không làm thêm, kết quả số tiền đúng ra sẽ để làm của hồi môn của nàng cũng bị lấy mất. Nàng không còn giá trị lợi dụng, họ liền lấy tuổi thanh xuân mới nở của nàng ra đem bán, tất nhiên cuối cùng lại bị nàng hại lại, đem con gái mới chớm nở của họ ra bán cho đàn ông, vì lúc đó nàng đã có chỗ dựa rồi, là một nam nhân mà theo nàng nhớ, nàng rất yêu hắn.. Chỉ là hiện tại có chút vấn đề, khi xuyên vào truyện, ngoài nội dung truyện và cuộc đời lặt vặt của mình, nàng hoàn toàn không nhớ nổi khuôn mặt của họ, lúc nào cũng không thấy được mặt, rốt cuộc ai trong truyện này sẽ là chỗ dựa cuối cùng của nàng?

    Gia đình họ Hạ cuối cùng cũng về đủ, bọn họ vui vẻ cùng nhau ngồi lại ăn, tất nhiên lý do là nhờ sự có mặc của Hạ Tước nàng. Nàng thực lòng quá hạnh phúc, bản thân liền chạy đến ôm chặt lấy Hạ cha, Hạ mẹ mà khóc, quả thực là vô cùng bi thương, ủy khuất. Hạ cha, Hạ mẹ nghe con gái khóc nức nở như vậy vô cùng lo lắng ôm chặt lấy nàng, còn sợ nàng ra ngoài bị ức hiếp, muốn thay nàng trừng trị kẻ nào khiến nàng ra nông nỗi này, nàng cuối cùng cũng chỉ mỉm cười nói nàng nhớ họ, tuy rằng nàng là đang lợi dụng thân thể của Hạ Tước này để mua lấy ba mẹ hư không này, nhưng nàng cũng hiểu rõ, đây cũng chính là tâm tư của Hạ Tước lâu nay muốn nói. Thật ra trong truyện gốc, Hạ Tước về nhà rất đúng lúc, khi đó là ngày nữ chính Hạ Nữ Linh đã nấu ăn do biết Hạ cha sẽ về dùng bữa, muốn tỏ ra bản thân hiền lành đảm đang, biết lo nghĩ hơn so với nữ phụ tô son trét phấn, điều này đã khiến bữa cơm trưa vô cùng u ám, đã vậy, nàng ta còn diễn kịch như bản thân bị Hạ gia đối đãi không thua gì người làm, phải cùng người làm ăn uống. Khiến Hạ mẹ bị khiển trách là phân biệt con nuôi, con ruột, không quan tâm đến Hạ Nữ Linh, suốt ngày cắm cúi lo lắng cho kẻ không ra gì là Hạ Tước, câu nói này đã khiến nàng cãi nhau với Hạ cha, Hạ Nữ Linh lại giả vờ muốn hòa giả nhưng những câu nói ra ngoài êm tai, trong ẩn ý, nói thẳng ra chính là Hạ Tước mê trai, ra ngoài từ lâu đã trở nên hư hỏng nên về nhà mới không biết ăn nói đến vậy, sau đó khi bị Hạ Tước chỉnh một câu, cô ả liền khóc lóc, Hạ cha cảm thấy tức giận liền tát Hạ Tước một cái, thẳng tay đuổi đi.

    Nghĩ đến nàng vẫn là cảm thấy Hạ Nữ Linh là quá tốt số, rõ là nam chính yêu cô ta, các nam phụ đều yêu cô ta, Hạ ba lo lắng cho cô ta, Hạ mẹ cũng đối cô ta xem như con nhà mình, vậy lý do gì đã khiến cô ta đối với nữ nhi nhà họ Hạ ghét bỏ đến mức hãm hại nàng ấy, hại cả những người yêu thương cô ta chứ, thật không đúng cho lắm. Nhưng đó không quan trọng, hiện tại nàng chính là muốn chỉnh chết Hạ Nữ Linh, bản thân sẽ đòi lại công bằng cho Hạ Tước..
     
    QuânKhôi thích điều này.
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  6. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4: Bữa cơm khó xử của Hạ Nữ Linh - Hạ Tước đã thay đổi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Thôi, chúng ta vào ăn cơm nào!" - Hạ Tử Hạo lúc này liền lên tiếng kéo nàng ngồi bên cạnh anh, vô cùng yêu thương, mỉm cười với nàng. Đúng lúc Hạ Nữ Linh cũng đi ngang qua, nhìn thấy cả gia đình chuẩn bị vào ăn thì liền hiền lành lên tiếng

    "Cha mẹ mới về ạ!"

    "Vào ăn cùng đi con!" - Hạ mẹ mỉm cười đối với đứa con nuôi này cũng vô cùng yêu thương, chưa hề ghét bỏ nàng ta chút nào. Hạ Nữ Linh trong lòng vô cùng vui mừng

    "Dạ, không cần ạ, con sẽ ăn cùng người làm!" - nàng ta giả vờ nói

    "Chị làm vậy là để người ta nhìn vào nói Hạ gia phân biệt đối xử, để chị chịu ủy khuất đấy à?" - lúc này nàng liền lên tiếng. Đúng theo kế hoạch, Hạ Nữ Linh đúng ra đã được Hạ cha, Hạ mẹ yêu thương thêm phần nào đó. Cuối cùng chỉ sau câu nói của nàng, ả liền trở thành kẻ không hiểu chuyện, còn khiến không khí gia đình thêm phần ảm đạm. Hạ Nữ Linh là một cô gái mưu mô, xảo quyệt, lại còn thông minh, giỏi diễn kịch, hiện tại lại bị nữ phụ Hạ Tước vạch trần, nếu nàng bước vào ăn cùng thì không phải phép, xuống ăn bên dưới bếp lại càng sai lầm, bị Hạ Tước lần này dồn vào thế bí, ả sẽ bỏ qua? Nàng cho rằng sẽ không, nhưng đã sao chứ? Nàng không sợ ả. Bữa ăn vẫn được tiếp tục, mọi người dần quên mất sự hiện diện vốn có của Hạ Nữ Linh mà dồn về phía nàng, vui vẻ gắp thức ăn, nói chuyện với nàng.

    Sau bữa ăn, nàng xin phép mọi người cùng Hạ Nữ Linh và Hạ Tử Hạo đi dạo phố. Cả ba đi được một lúc thì điện thoại của Hạ Tử Hạo reng lên:

    "A lô! Hả? Được, tôi sẽ đến ngay!" - Hạ Tử Hạo nhanh chóng dặn dò nàng lát nữa sẽ đến đón rồi bản thân liền rời đi, để lại hai nhân vật nữ đáng ra không nên ở gần nhau

    "Lý do mày quay về là gì?" - cuối cùng ả cũng lên tiếng..

    Tình tiết trong câu truyện ngày dường như càng thay đổi. Nàng đã nhìn rõ điều này, cuối cùng thì Hạ Nữ Linh sớm đã tháo bỏ lớp mặt nạ giả tạo trước mặt nữ phụ Hạ Tước rồi, thật là nhanh hơn dự tính. Nàng cũng chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn nữ nhân bên cạnh, nhìn kĩ thì nàng ta quả nhiên là nhan sắc tuyệt mĩ, lại còn học giỏi, thông minh đáng ra nàng ta đã nhanh chóng tìm được một nam nhân giàu có hết lòng vì nàng ta để nàng ta dựa dẫm, tại sao còn phải đứng nơi đây dây dưa không dứt với nhiều người như vậy? Phải chăng là do lòng tham vô đáy? Nàng nghĩ đến đây liền cảm thấy Hạ Nữ Linh thật sự đáng ghét bỏ, nhếch môi một cái rồi lên tiếng, lạnh lẽo liếc mắt:

    "Ngăn kẻ không biết điều làm việc xấu!"

    "Mày cho rằng mày hơn tao sao? Thứ không ra gì, chỉ biết quyến rũ đàn ông!"

    *Chát*- nàng cuối cùng cũng tát Hạ Nữ Linh một cái, chỉ có điều thâm tâm nàng không có ý muốn đó mà là Hạ Tước thật sự muốn như vậy. Đúng vậy, thân thể này đang theo cảm giác của chủ nhân nó mà hành động, có lẽ chính cả Hạ Tước cũng từ lâu đã biết rõ con người của nữ chính nhưng không nói. Hạ Nữ Linh trên đôi mắt còn có chút bàng hoàng, từ nhỏ đến giờ Hạ Tước tuyệt đối nghe lời, chưa từng làm tổn hại đến nàng ta, tại sao bây giờ lại phản nàng? Nhất định phải có nguyên do.

    "Mày dám!" - Hạ Nữ Linh tức giận định tát lại, nào ngờ nàng lại nhanh nhẹn giữ được tay nàng ta, ghét bỏ nói:

    "Có gì không dám! Ra vẻ thanh cao, cuối cùng cũng chỉ là cốc ghẻ muốn trở thành thiên nga, rác rưởi mà đua đòi là công chúa, tao ghét nhất loại thâm độc, vì mình hại người như mày, cố mà sống cho phải phép đi!" - nói rồi, nàng thả tay làm Hạ Nữ Linh kia té ngã, bản thân khinh bỉ bỏ đi, nàng muốn đi một mình. Hạ Nữ Linh nhìn theo bóng lưng dần khuất của Hạ Tước mà tức giận đứng lên, Hạ Tước này tại sao lại thay đổi nhiều như vậy? Cả lực cũng mạnh hơn bình thường, còn không đi làm cái đuôi lúc nào cũng bám theo Đông Phương Dương Minh nữa mà lại ở nhà phá hoại kế hoạch của ả. Thật tức chết mà..
     
    QuânKhôi thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 24/1/2019
  7. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5: Nam nhân bí ẩn và đi làm

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một mình đi dạo, lòng nàng lại có chút nặng trĩu, lúc này đây nàng là đang biểu hiện theo tâm tư của Hạ Tước thật, nàng có thể nhìn thấy được những kí ức hạnh phúc khi Hạ Tước và Hạ Nữ Linh vui đùa cùng nhau, họ.. đã từng vì đối phương làm rất nhiều chuyện. Tại sao lại dẫn đến sự việc này? Nàng không hiểu sao lại khóc, nàng nhẹ nhàng tự nhủ:

    "Hạ Tước tiểu thư, xin cô hãy yên tâm, tôi sẽ giúp cô bảo vệ những gì cô yêu quý" - cuối cùng nàng đã hứa hẹn với chính thân thể này. Cứ bước đi như vậy, nàng không biết từ bao giờ đã lạc vào một bản nhạc du dương của đàn vĩ cầm, theo tiếng nhạc ấy, nàng tìm thấy giữa một đám đông là một ban nhạc. Bản nhạc này đã khiến nàng vui lên hẳn.

    Một lúc sau, trong ban nhạc xuất hiện một nam nhân đeo mặt nạ, mặc sơ mi trắng và quần âu giản dị bước ra, kéo nàng hòa vào tiết tấu của bản nhạc ấy, tất cả mọi người đều phải ngước nhìn và cảm thán vẻ đẹp bay bổng trước mắt.

    Bản nhạc kết thúc cũng là lúc mọi người đều tản ra, nàng mỉm cười, chào tạm biệt nam nhân kia:

    "Tiểu thư tên họ là gì?" - nam nhân kia lên tiếng

    "Tôi họ Hạ, Hạ Tước!" - nàng lại mỉm cười rồi vui vẻ đi mất. Lúc này nam nhân kia tháo bỏ lớp mặt nạ xuống, tiến đến một chiếc xe sang trọng, bước vào. Lúc này một người đàn ông mặc áo vest khác cũng chạy đến nơi đậu của chiếc xe:

    "Chủ tịch, ngài cần gì ạ?"

    "Hạ Tước, tìm thông tin về nữ nhân đó cho tôi!"

    "Vâng!" - sau đó, nam nhân đó một mình ngồi trong xe mà ngẫm nghĩ, lúc nãy từ trong xe, anh đã nhìn thấy có một cô gái xinh đẹp đang khóc, lại đi một mình, rõ ràng là rất cô đơn, không hiểu tại sao anh lại muốn giúp cô, liền nhờ ban nhạc giúp, cô ấy thật sự rất vui khi nghe bản nhạc ấy, cũng mỉm cười với anh, cho anh biết tên, anh thật lòng muốn làm quen với cô ấy..

    Hạ Tước nàng là một con người tự lập, đặc biệt là sau những chuỗi ngày kinh khủng cùng với gia đình ngoài đời thật, nàng đã trở nên sợ hai từ gia đình khủng khiếp. Điều này đã khiến Hạ Tước tự mình lo cho mình, nàng không thích dựa dẫm quá nhiều vào người khác. Nhiều người cho rằng Hạ Tước chính là một kẻ máu lạnh, không có tình người, nhưng thật ra không ai biết rằng Hạ Tước đơn giản chỉ là phụ nữ, nàng cũng rất yếu đuối.

    Bây giờ vào truyện, Hạ Tước lại cảm thấy ganh tị với thân thể này rất nhiều.

    Từ nhỏ, cô ấy đã được Hạ ba, Hạ mẹ và anh trai cưng chiều, yêu thương, sau này còn có thêm một chị gái biết trò chuyện, tâm sự. Tính tình từ nhỏ đã được dạy bảo, theo một khuôn phép tuy nghiêm khắc nhưng không gò bó, ép buộc. Muốn gì sẽ được đó, có thể đua đòi, bạn bè, ngay cả học tập cũng được chọn lựa tốt nhất, đi đến trường bằng xe sang nhất. Được học đàn, học hát nếu thích, hoàn toàn không ép buộc bất cứ điều gì. Cô nàng này quả nhiên đã sống tốt quá rồi. Nàng càng nghĩ, càng khó chịu, nàng muốn tự mình nuôi sống bản thân, nhất định nàng phải đi xin việc làm thôi. Nghĩ thế nào là làm thế đó, Hạ Tước liền mong muốn xin vào làm tại Tập Đoàn Hạ Thị, đầu tiên phải đi 'mua chuộc' tổng giám đốc trước cái đã:

    "Ây da, Tử Hạo ca ca à, anh cho em đi làm đi mà!"

    "Nhưng mà hiện tại bên anh không cần thêm người, vả lại cũng không nhận thực tập sinh, làm sao Tiểu Tước vào làm được!" - Hạ Tử Hạo mỉm cười lên tiếng, Hạ Thị là một trong 4 tập đoàn cường thịnh nhất hiện nay tại thành phố S, vì tập đoàn chỉ cần nhân tài nên không nhận thực tập sinh mà chỉ nhận những kẻ có kinh nghiệm, tài cao và bằng cấp cao nhất. Đối với đứa em gái này, Hạ Tử Hạo có phần hơi ái ngại, nếu tự dưng Hạ Tước có mặt tại công ty nhưng lại chẳng biết làm gì thì chẳng khác nào nói anh đây thiên vị. Hạ Tử Hạo sau một thời gian suy nghĩ liền lên tiếng:

    "Vậy nếu làm tại nơi khác thì sao?"

    "Ví dụ?"

    "Như tập đoàn Dạ Phong, đối tác làm ăn của chúng ta?" - Anh cuối cùng đã quyết định sẽ giao em gái mình cho bạn thân giúp đỡ.

    "Được, em đồng ý!"

    "Vậy ngày mai chúng ta sẽ sang đó. Bây giờ anh sẽ thông báo cho bạn của anh biết."

    "Cảm ơn anh!" - nàng hiện tại tự dưng vui vẻ, cuối cùng thì nàng cũng được đi làm rồi a. Bỗng nhiên..

    *Bính.. booong.. *- tiếng chuông nhà reo lên..
     
    QuânKhôi thích điều này.
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  8. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 6: Kha Triết Toàn và khâm phục

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm nay thật ra chính là ngày nghỉ, chính vì vậy mà Hạ Tử Hạo mới có dịp ở nhà cùng em gái nhỏ, hiện tại lại bị người khác làm phiền. Anh tức giận ra mở cửa, bây giờ người làm đều có việc bận khó lòng mà nghe được chuông cửa để ra mở, anh đành tự thân vận động, ra mở cửa:

    "Triết Toàn? Cậu đến đây làm gì?"

    "Em đến tìm Hạ Tước!"

    "Ai đến tìm tôi?" - nàng từ trong nhà bước ra, nghe ai đó có nhắc đến tên mình liền chạy ra hỏi. Bước ra đến cửa, nàng liền gặp một nam nhân trẻ tuổi, ánh mắt có màu tím nhạn nhạt, quả nhiên là màu mắt hiếm thấy a.

    Gương mặt lại thanh tú, trắng trẻo, thân hình cao ráo nhưng cũng vô cùng khỏe mạnh, theo tâm trí hiện tại đã cho nàng biết người trước mắt chính là vị hôn thê của nữ phụ Hạ Tước, Kha Triết Toàn. Đây cũng là một trong những nam nhân đã bị nữ chính Hạ Nữ Linh quyến rũ.

    Kha Triết Toàn là thanh mai trúc mã của Hạ Tước, từ nhỏ anh đã định bản thân sẽ cưới Hạ Tước, ép nàng gả cho mình. Nhưng cho đến khi lên cấp ba, Hạ Tước đột nhiên thay đổi đến chóng mặt, cả ngày ở trường anh toàn chỉ nghe đến những tin đồn hư hỏng của cô, tuy rằng trong lòng vẫn còn vướng tình, trong tim vẫn còn ghi nhớ hình dáng đơn thuần ngày nào của một nữ sinh Hạ Tước, nhưng đến cuối cùng lại chính là Kha Triết Toàn tự mình đến hủy hôn, cả Kha ba Kha mẹ đều không hay biết đến chuyện này.

    Theo truyện, đúng là cảnh này Hạ Tước có về nhà, nhưng là với ý định lấy đồ và nấu thức ăn cho Đông Phương Dương Minh kia. Sau đó, Kha Triết Toàn hoàn toàn dập tắt hy vọng khi thấy Hạ Tước đua đòi mặc đồ hở hang lại trang điểm sắc sảo. Tuy rằng cuối cùng Hạ Tước vẫn chưa suy nghĩ kĩ nên không biết phải hủy hôn hay không, Kha Triết Toàn vì vậy mà phải về nhà nhưng vừa ra đến cửa thì va phải Hạ Nữ Linh vừa đi mua thức ăn về, theo bản năng, anh ôm được Hạ Nữ Linh lại, giúp cô ta không bị té. Hai người sau đó hay gặp nhau hơn, sinh ra tình cảm, lén lút Hạ Tước làm chuyện xằng bậy.

    Về sau còn vì một lời nói của Hạ Nữ Linh mà hại Hạ Tước gặp tai nạn giao thông, xém chút mất mạng. Nàng đối với tên này đã có chút đề phòng..

    Riêng bản thân Kha Triết Toàn lại có một hướng suy nghĩ khác, anh có chút lạ mắt và bàng hoàng vì hình ảnh của nữ nhân trước mặt. Chẳng phải Hạ Tước lúc trước mà anh gặp là son môi đậm nhạt, trang điểm cầu kì hay sao? Bây giờ sao lại có thể trở thành cô nàng mang cảm giác trẻ trung, năng động lại tươi tắn xinh đẹp đến như vậy? Kha Triết Toàn anh lại không nỡ mở miệng từ hôn, anh vẫn là yêu thích vẻ đẹp đơn thuần này của Tiểu Hạ Tước.

    Bước vào phòng khách của Hạ Gia, Kha Triết Toàn ậm ừ không nói lên lời, anh đang tìm lý do biện hộ cho bản thân vì sao lại đến đây. Hạ Tước nàng đã nhìn rõ, Kha Triết Toàn so với trong truyện dường như có chút kì lạ, chẳng phải là đến từ hôn sao?

    Tại sao bây giờ lại không nói lời nào? Cả Hạ Tử Hạo cũng im lặng, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, có lẽ anh hiểu rõ Kha Triết Toàn đến đây làm gì, anh.. rất sợ em gái mình sẽ tổn thương, dù sao thì anh cũng đã nhìn thấy cả hai con người này lớn lên cùng nhau cơ mà.

    Chiếm ngự thân thể này của Hạ Tước thật đã khiến nàng nhìn thấy được một con người vô cùng tuyệt đẹp, Hạ Tước quả nhiên ngày càng khiến nàng thêm phần ngạc nhiên, tuy là con cái nhà giàu nhưng Hạ Tước lại không có thói hung hăng, chảnh chọe, đua đòi như nhiều vị tiểu thư nhà danh giá khác, cô sống nhìn vậy nhưng thật ra lại rất khép kín.

    Nàng nhận thấy được nỗi cô đơn trong thân thể người con gái trẻ tuổi này, cũng đã nhìn thấy những đoạn kí ức đau thương xen lẫn đẹp đẽ của cô ấy.

    Đối với thanh mai trúc mã Kha Triết Toàn này, Hạ Tước lại có chút vương vấn nét tình, lại thêm phần hối lỗi, rõ ràng cô biết bản thân cũng chỉ gả được cho anh, rõ ràng cũng đã thích anh, vậy mà cuối cùng chỉ vì sự chen ngang của Hạ Nữ Linh và Đông Phương Dương Minh mà thay đổi tất cả, bọn họ nếu yêu nhau sâu đậm hơn một chút thì đã không thể nào xảy ra sự việc như thế này rồi.

    Hạ Tước hiểu rõ, Kha Triết Toàn đến đây làm gì, vậy mà bản thân vẫn cứ tự dối lòng, cũng tự mình ép bản thân phải mạnh mẽ, không được khóc, phải chịu đựng mọi thứ một mình, cũng đã tự ép bản thân hiểu rằng cô là người sai nên không được phép có ý kiến trong chuyện mà Kha Triết Toàn đã quyết định. Hạ Tước nếu nàng đoán không sai thì đã từ lâu biết hết mọi chuyện, từ việc của Hạ Nữ Linh cho đến những chuyện khác, nhưng cô ấy lại quyết định không nói ra. Nàng thật sự khâm phục cô gái nghị lực này..
     
    Quân thích bài này.
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  9. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 7: Chồng sắp cưới và không theo ý nàng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mọi chuyện đã không còn như trong bản gốc nữa, Hạ Tước nàng dù sao cũng vô cùng lo lắng, nàng không biết được nhân vật hiện hữu trước mắt đang muốn gì. Chẳng phải là đến để hủy hôn sao? Tại sao bây giờ lại không nói gì nữa chứ? Đúng lúc này, Hạ Tử Hạo lên tiếng:

    "Cậu rốt cuộc là muốn gì?"

    "Ừm.. tôi.. không có gì. Chỉ là muốn đến thăm bệnh mà thôi!"

    "Thăm bệnh? Cậu cũng đến sớm thật đó!" - nàng nhếch môi nói, lạnh lẽo nhìn

    "Tớ chỉ là đột nhiên nghe Du Du nói mà thôi!"

    "Trịnh Du Du đó cũng quá nhiều chuyện rồi!" - nói đến người này nàng lại càng khinh bỉ cười lạnh.

    Trịnh Du Du chính là bạn thân của Hạ Tước và Kha Triết Toàn, cô ta là một lòng hướng đến hôn phu và tiền của bạn mình, trong lòng lại còn nguyền rủa thầm vài câu khó nghe đối với Hạ Tước.

    Chính cô ta là kẻ đã tiếp tay cùng Hạ Nữ Linh hãm hại Hạ Tước, dụ cô đến nơi hẻo lánh, hại cô bị bắt cóc và bị giết chết. Nhưng dù sao đi nữa thì riêng cô ta chẳng phải sao đó cũng đã bị bịt miệng mà diệt khẩu luôn sao? Quả nhiên là kẻ ngốc luôn cho rằng bản thân nguy hiểm.

    Nàng cảm thấy suy cho cùng, Hạ Nữ Linh đúng là một con rắn lớn mà những nhân vật còn lại thật ra chỉ là mồi ngon do con rắn này từ từ dẫn dụ mà thôi, đúng là một tay săn điêu luyện.

    Kha Triết Toàn sau đó cũng chuẩn bị quay về, tất nhiên là nếu về thì sẽ gặp phải Hạ Nữ Linh kia vì thế nàng liền đi theo với lí do tiễn anh ta ra cổng. Thật đúng như những gì nàng biết, Hạ Nữ Linh và Kha Triết Toàn đã gặp nhau.

    "Xin chào!"

    "À, chào cậu!" - Hạ Nữ Linh biết rõ kẻ trước mắt là ai liền giả vờ hiền lành mỉm cười với cậu ấy một cái. Nàng lúc này liền khoác lấy cánh tay của cậu mà cười tươi nhìn chị gái:

    "Đây là chồng sắp cưới của em, anh ấy tên là Triết Toàn!"

    "Ừm. Chị biết mà, em không cần giới thiệu đâu!" - cô ta cũng mỉm cười lại

    "Em chỉ là sợ chị không rõ mà thôi!" - lúc này nàng chỉ nhếch môi cười lạnh nói. Trước cổng nhà Hạ gia bỗng dưng có chút không khí lạnh thổi qua..

    Sau ngày hôm đó, nàng phát hiện ra Kha Triết Toàn trước sau đã không cùng một người nữa. Anh có vẻ để ý và vui vẻ, thân thiết với nàng hơn so với vẻ mặt lạnh lẽo lúc đầu. Điều này có phần tốt đó là đã đúng theo kế hoạch của nàng, giúp Kha Triết Toàn không rơi vào lưới tình của Hạ Nữ Linh, nhưng đồng thời cũng có phần xấu, bởi vì nàng căn bản không hề để anh ta trong lòng.

    Theo đúng cốt truyện thì Kha Triết Toàn trước khi đi đến việc từ hôn đã suy nghĩ rõ ràng trong lòng, anh còn nuôi hy vọng, nếu thật lòng có thể thấy được một Hạ Tước mà mình từng quen biết đứng trước mặt, thì cho dù sao này có thế nào, anh cũng một lòng hướng đến cô. Nhưng mà cuối cùng anh lại bị Hạ Tước đẩy vào hố sâu tuyệt vọng, chính lúc đó, người cứu anh chính là Hạ Nữ Linh. Hạ Tước mệt mỏi suy nghĩ, thật là có nhiều chuyện không theo ý nàng một chút nào cả.

    Nhắc mới nhớ, chẳng phải nàng cùng Hạ Tử Hạo kia phải sang tập đoàn Dạ Phong sao? Bây giờ đã quá tuần, tại sao vẫn chưa có động tĩnh? Nhất định phải đi hỏi xem đã. Nhớ đến đây là giờ ăn tối, nếu đi gọi anh trai xuống dùng bữa, nàng có thể trong lúc cùng nhau đi xuống phòng ăn mà tùy tiện hỏi, dù sao thì chuyện này Hạ Nữ Linh tốt nhất là không được biết, nàng còn không dám chắc đối tác làm ăn này rốt cuộc có phải là nam nhân của ả ta chưa cơ mà. Đợi đến một lúc khi đã chắc chắn rằng Hạ Nữ Linh đã xuống bếp phụ dọn cơm thì nàng mới đi đến phòng tìm Hạ Tử Hạo..
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  10. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 8: Đến nhà và suy nghĩ thẫn thờ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bước đến trước cửa phòng làm việc của anh trai, Hạ Tước nhẹ nhàng gõ cửa *cốc.. cốc.. *

    "Là ai?" - bên trong gian phòng của Hạ Tử Hạo phát lên tiếng hỏi, trông giọng nói lại có chút bận rộn, gấp gáp

    "Ưm, Tử Hạo ca ca là em!"

    "À, Tiểu Hạ Tước!" - ngay sau đó, Hạ Tử Hạo liền mở cửa mỉm cười nhìn em gái nhỏ

    "Đã đến giờ ăn rồi, chúng ta xuống nhà thôi. Vả lại em có chuyện cần hỏi anh a!"

    "Được. Vừa đi vừa nói!" - ngay sau đó, khi họ đang cùng nhau đi xuống, nàng liền nhanh miệng hỏi rõ

    "Rốt cuộc là khi nào em sẽ được nhận việc vậy?" - nàng mỉm cười nhìn anh

    "À, chuyện này thật là do anh quên mất, Dạ Phong đang sắp xếp cho em một vị trí làm việc, sau khi xong, công ty sẽ thông báo cho chúng ta!"

    "Ưm, ra là như thế!" - nàng cuối cùng cũng nghe được một kết quả tốt đẹp. Nhưng vừa xuống nhà thì chuông cửa lại vang lên, lúc này Hạ ba, Hạ mẹ lại mỉm cười lẩm bẩm nói:

    "A! Hai cậu ấy đến rồi!"

    "Ai vậy ạ?" - nàng ngu ngơ hỏi

    "Người nhà cả thôi!" - Hạ mẹ lúc này đã kêu người ra mở cửa, trong lòng vui vẻ nhìn nàng, khoan đã! Hình như có gì đó không đúng lắm, Hạ Tước nàng bỗng dưng nhớ đến có một chương truyện kể lại lúc cả Đông Phương Dương Minh và Kha Triết Toàn cùng đến nhà của Hạ Tước dùng bữa.

    Phải rồi, Đông Phương gia cũng là người có hôn ước với Hạ gia, bởi vì điều này nên mới thúc đẩy Hạ Tước nữ phụ càng muốn quyến rũ được vị hôn phu Đông Phương chưa định rõ hôn thê này. Do cả Kha gia và Đông Phương gia đều có hôn ước với Hạ gia nên họ cho hai vị hôn phu kia có cơ hội tự mình chọn hôn thê. Tuy nói rằng, Hạ Tước khả năng lớn vẫn là trở thành thiếu phu nhân của Kha gia, nhưng cô cũng có thể hy vọng Đông Phương Dương Minh kia chọn mình, dù sao thì chấp nhận hay không là nằm ở cô. Nhưng nàng lại không rõ, nàng cuối cùng sẽ phải chọn ai đây?

    Khác hẳn so với gốc truyện rằng Hạ Tước sẽ vì nghe tin Đông Phương Dương Minh kia đến nhà mà chạy về nhà trang điểm, tô son chào đón hắn, thì nàng lại bình tĩnh, lạnh nhạt chào hỏi cho có lệ với hai vị khách quý này rồi vào bàn ăn ngồi cạnh bên anh trai và đối diện với người chị gái Hạ Nữ Linh của mình.

    Bàn ăn hôm nay vì có thêm hai người mà có chút thay đổi. Hạ ba thì ngồi tại trung tâm bàn ăn, Hạ mẹ ngồi bên cạnh, tiếp đó là Hạ Tử Hạo, nàng rồi Kha Triết Toàn. Đối diện chính là Đông Phương Dương Minh và Hạ Nữ Linh. Thật là thuận lợi cho ả khi ngồi thẳng thì gắp thức ăn cho kẻ đối diện (Kha Triết Toàn), quay sang thì liền có thể gắp cho tên Dương Minh kia, nàng vậy lại nhếch môi khinh bỉ, không ngờ Hạ Nữ Linh ngày càng trở nên lẳng lơ hẳn ra.

    "Tam tiểu thư dạo này thật khó gặp mặt!" - Bỗng dưng Dương Minh kia lên tiếng

    "Sao?" - nàng giật mình, quay lên nhìn kẻ vừa nói chuyện

    "A.. dạo này chúng ta không gặp nhau thường xuyên nữa nhỉ?" - Hắn lại lạnh giọng nói lại một lần nữa

    "Ha, chuyện cũng bình thường thôi a! Đông Phương thiếu gia đây là bác sĩ, Hạ Tước lại vô cùng khỏe mạnh, cần gì phải đến thăm bệnh viện chứ? Phải chăng là do dạo này Đông Phương thiếu gia vắng người bệnh trong lòng buồn chán rồi sinh ra hồ đồ?" - nàng nhíu mày hỏi, hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt cũ, vẫn vô cùng uy nghiêm nhìn

    "Ây, Tiểu Tước à, em nói chuyện nhỏ nhẹ lại một chút đi! Dù sao đây cũng là khách của chúng ta, em không nên vì chuyện riêng mà nói thành chuyện chung như vậy được!" - Ha, được lắm, không ngờ Hạ Nữ Linh kia lại lên tiếng, chẳng qua đáng ghét ở chỗ đó là ý nghĩa của câu nói vừa rồi a. Rõ ràng đơn giản chỉ là ả đang nhỏ nhẹ khuyên bảo em gái nhưng thực chất là đang nói đến việc nàng vì chút vương vấn tình cảm mà ăn nói khó nghe với khách quý của gia đình, hành động này là quá ích kỉ và thâm độc a!

    "Không sao! Tam tiểu thư còn nhỏ!"

    "À! Hạ Tước, ngày mai cậu có rãnh không?" - bỗng dưng Triết Toàn kia lại lên tiếng, xóa tan không khí khó chịu lúc đầu mà hỏi

    "Có chuyện gì sao?"

    "Ngày mai chúng ta cùng nhau đi xem phim đi!"

    "Ưm, ý hay, vậy chúng ta cùng đi!" - cũng đã lâu lắm rồi không được đi xem phim, nàng thật lòng muốn đi xem thử phim chiếu rạp trong truyện và ngoài đời khác nhau thế nào a.

    Bỗng dưng trong lòng nàng suy nghĩ lại một chút, nhất định ngày mai phải đi cùng người đó mới được.

    Trong lúc suy nghĩ, nàng bắt đầu quên mất mình đang trong bữa ăn mà ngồi thẫn thờ ra đó, gương mặt xinh đẹp không son phấn đó lại ánh lên chút bí ẩn, quyến rũ lòng người. Đông Phương Dương Minh lúc này lại nhíu mày nhìn nữ nhân mơ màng trước mắt, dáng vóc này, quả nhiên có chút mê người dụ hoặc hắn nha.

    Cuối cùng khi hoàn hồn trở lại, nàng lại nhìn thấy tên Đông Phương kia đang nhìn mình mà có chút giật mình, đỏ mặt, dù sao nàng cũng là nữ nhân a, làm sao hắn ta lại có thể thẳng thắn nhìn ngắm thế chứ?
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  11. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 9: Không hứng thú và Trịnh Du Du

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bữa ăn kết thúc, Hạ ba Hạ mẹ cuối cùng cũng phải vào nghỉ, Hạ Nữ Linh thì lại đi làm thêm, Kha Triết Toàn và Hạ Tử Hạo lại vì có chuyện gấp nên đã đi trước. Bây giờ chỉ còn lại nàng và Đông Phương Dương Minh kia ở lại:

    "Nếu không còn gì nữa tôi xin phép lên phòng!" - nàng mỉm cười rồi lịch sự nói

    "Tại sao lại như vậy?"

    "Hả?" -nàng hơi bất ngờ khi nghe thấy hắn lên tiếng

    "Tại sao lại không đến tìm tôi? Lí do gì lại tự dưng ghét tôi như thế?"

    "Đông Phương thiếu gia thật biết nói đùa, Hạ Tước đơn giản chỉ là một kẻ nhỏ bé tầm thường, đối với suy nghĩ của thiếu gia là một chút cũng không có ý nghĩa, sao tôi lại dám ghét bỏ anh, tôi chỉ đơn giản là cảm thấy chúng ta không thân thiết đến mức phải biểu hiện ra đâu!" - nàng lúc này cảm thấy cơ thể run một cái lên như đau lòng, muốn trốn tránh. Phải chăng trong lòng của Hạ Tước thật vẫn vương vấn tình cũ?

    "Tôi nhớ em!"

    "Lí do?" - nàng nhíu mày, không phải Đông Phương Dương Minh vô cùng ghét Hạ Tước sao? Nếu như cô ấy đã chủ động rời khỏi, anh ta nên vui mừng không hết ấy chứ. Vậy lí do gì đã khiến anh ta nói ra những lời như thế?

    "Tôi.." - hắn có chút không hiểu bản thân, thật ra lúc đầu hắn thật sự rất thoải mái khi không còn thấy Hạ Tước kia đến bệnh viện làm phiền nữa, nhưng rồi hai ngày trôi qua, nàng vẫn không đến, hắn lại cho rằng nàng đang chơi trò lạc mềm buộc chặt với hắn, đợi thêm vài ngày nữa sẽ lại đến, nhưng hắn đã sai.

    2 tuần trôi qua nhưng hắn lại không thấy nàng đến nữa, không còn thấy một nữ nhân phiền phức lấy hết lý do này đến lý do khác đến gặp hắn nữa, hắn thực sự đã cảm thấy vô cùng trống vắng, còn có chút cảm giác thiếu thốn và bi thương.

    Người ta thường nói, con người luôn luôn khó hiểu, có những thứ lúc có không biết giữ, đến mất mới đi tìm, cuối cùng hắn đã hiểu được câu nói đó. Bản thân hắn hôm nay đến Hạ gia dùng cơm thật ra là do ý muốn của mẹ mình, nhưng trong lòng cũng đã nghĩ đến việc sẽ đến đây để tìm người. Bây giờ người cũng đã thấy rồi, quả nhiên đã thay đổi, Hạ Tước không trang điểm nữa, cũng ăn mặc đơn giản, gọn gàng hơn trước và cũng.. lạnh nhạt với hắn hơn trước. Từ trước đến giờ vai diễn lạnh nhạt ấy là của hắn, chẳng phải Hạ Tước sẽ lúc nào cũng đi theo hắn sao? Chẳng phải luôn luôn nói thích hắn sao? Tại sao bây giờ lại thành ra như thế chứ? Hắn thật sự rất nhớ nàng

    "Đông Phương thiếu gia xin đừng đùa bỡn tôi nữa, tôi thích anh lâu như vậy cuối cùng thì nhận được cái gì chứ? Sự lạnh nhạt, thờ ơ của anh. Tại sao tôi phải để ý đến chuyện anh nhớ tôi hay không? Có yêu thích tôi hay không? Khi mà anh và tôi chẳng có chút quan hệ nào cả? Nên nhớ rằng, Hạ Tước lúc trước, người ngu ngốc luôn luôn bám theo anh đó đã bị chính bản thân của anh, bàn tay của anh nhẫn tâm đẩy xuống hồ nước lạnh mà chết rồi!" - nàng lạnh nhạt nói rồi liền muốn xoay người bỏ lên phòng.

    "Hừ, em cho rằng em sẽ có thể quên được tôi sao?" -Hắn thấy vậy vẫn nói thêm một câu tràn đầy tự tin

    "Sao lại không thể? Anh nên hiểu rằng Hạ Tước tôi hiện tại đối với anh không hề hứng thú!" - nàng lúc này cười khinh bỉ nhìn hắn rồi nhất định lên phòng bỏ lại một nam nhân đang vô cùng ân hận phía dưới nhà.

    Sau khi lên phòng ngủ, Hạ Tước nàng liền nhớ đến lời đề nghị của Kha Triết Toàn lúc nãy, trên môi liền xuất hiện một nụ cười tươi trẻ. Nàng nhanh chóng cầm lấy điện thoại và tìm kiếm một dãy số khá quen thuộc, dãy số của Trịnh Du Du:

    "A lô, Tiểu Tước, có chuyện gì sao?"

    "Đi xem phim chứ? Ngày mai lúc 8h tối, tớ đợi cậu!"

    "Được thôi!" - cuối cùng họ lại tắt máy.

    Trịnh Du Du lúc này khó chịu quay lại với công việc đang dở dang trên bàn của mình.

    Cô là một nữ giám đốc trẻ tuổi và đày tài năng của Kha Thị.

    Bản thân Trịnh Du Du thật sự tuy ghét Hạ Tước nhưng thật ra cũng vô cùng hiền lành tốt bụng.

    Tất cả mọi thứ đã chấp dứt kể từ khi Hạ Nữ Linh nhồi nhét vào đầu cô những hướng suy nghĩ tiêu cực, độc ác.

    Lúc trước đây, Hạ Tước và cô là bạn thân, tuy rằng bản thân đã yêu Kha Triết Toàn nhưng vì Hạ Tước và anh có hôn ước nên Du Du đã lặng thầm yêu anh ta.

    Cho đến khi lên cấp ba, sự xuất hiện của Đông Phương Dương Minh đã làm thay đổi tất cả mọi thứ mà vốn không phải như vậy của bọn họ. Hạ Tước kia ngày càng lẳng lơ hư hỏng, Triết Toàn thì mệt mỏi, buồn rầu, cô cuối cùng lại ngày càng cảm thấy bản thân so với Hạ Tước thì lại chẳng có gì, trong lòng sinh ra oán trách, ghanh tị, cùng ghét bỏ, cuối cùng chính cô là người tung tin đồn không hay về Hạ Tước, hại Hạ Tước đã bị ghét bỏ lại càng ngày càng ghét bỏ thêm.

    Tuy rằng Hạ Tước kia chưa từng biện minh cho mình, nhưng cô cũng không hề thắc mắc lí do là gì.

    Tốt nghiệp đại học xong, bọn họ tuy vẫn giữ liên lạc với nhau nhưng sớm đã ít nhìn mặt.

    Hôm nay Hạ Tước lại gọi điện rủ cô đi xem phim, phải chăng là có chuyện gì rồi sao?
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  12. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 10: Tình bạn của Du Du và Hạ Tước

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Hạ Tước! Mình đến rồi!" - Trịnh Du Du mỉm cười chạy về phía nàng, trong lòng có chút nhận không ra.

    Từ khi nào Hạ Tước kia lại thay đổi thế này?

    Còn ăn mặc vô cùng năng động, xinh đẹp nữa chứ!

    Dường như hiểu được nỗi tò mò của Trịnh Du Du kia, Hạ Tước mỉm cười nói:

    "Tớ đã từ bỏ Đông Phương Dương Minh rồi! Bây giờ tớ là tớ, anh ta là anh ta, cậu không cần bất ngờ như vậy!"

    "À.. Vậy là tốt! Hôm nay cậu muốn tớ cùng cậu đi xem phim gì vậy?"

    "Không phải là cùng tớ xem phim!"

    "Hả? Vậy chứ cùng ai?" - Trịnh Du Du có chút bất ngờ với câu trả lời này

    "Là cùng Triết Toàn xem phim!"

    "Cậu.. cậu.."

    "Hôm nay có lẽ tớ cho cậu quá nhiều bất ngờ rồi. Thật ra nếu cậu thật sự thích cậu ấy thì cứ tiến tới đi! Tớ ủng hộ cậu! Dù sao.. Triết Toàn anh ấy rất xứng với cậu, tớ không xứng để anh ấy phải hao tâm như vậy" - nàng mỉm cười nhẹ nhàng đưa cho Du Du tấm vé xem phim của mình. Bản thân vui vẻ mà nói cho Du Du biết suy nghĩ của mình

    "Cậu biết rồi sao?"

    "Ừm! Chúng ta là bạn thân mà. Tớ chỉ mong cậu có thể nhanh chóng có kết quả tốt với Triết Toàn mà thôi! À, vả lại mẹ cậu dường như mấy năm nay thường bị bệnh đúng không? Tớ có thể giúp đó, đây là toàn bộ những gì tớ có, nó không nhiều nhưng có lẽ sẽ giúp cậu trang trãi phần nào, vả lại cũng có thể mua sắm chút ít, rất xin lỗi cậu vì đã lạnh nhạt không quan tâm đến cậu nữa, chỉ vì tên nam nhân kia mà tớ đã đánh mất rất nhiều thứ, tớ sẽ không phạm sai lầm nữa đâu" - Hạ Tước lục lọi trong túi xách rồi đưa một thẻ ATM cho Trịnh Du Du. Bản thân tự mình giúp Hạ Tước khẳng định

    Nàng hiểu rõ Du Du đối với Hạ Tước vẫn là còn chút lương tâm, dù sao họ cũng là bạn thân. Giúp đỡ được Du Du thì Hạ Tước sẽ vô cùng vui vẻ và được lợi. Một phần là có thể kéo tình bạn đang ở bờ vực này trở lại, vừa khiến Hạ Nữ Linh tính toán sai một bước nữa.

    Trịnh Du Du trong lòng vô cùng bất ngờ xen lẫn cảm động, cô đã sai khi đánh giá tình bạn này quá thấp. Hạ Tước này mới chính là người mà cô từ quen biết, từng cùng nhau vui chơi, từng cùng nhau hạnh phúc, rồi cùng nhau đau lòng, cùng nhau tâm sự, tất cả những kí ức đó đều ùa về trong tâm trí của Trịnh Du Du, cô đã làm gì vậy? Chỉ vì chút ganh tị, chút hờn giận, chút ích kỉ, cô đã không còn là cô nữa rồi, càng nghĩ thì lại nước mắt của Trịnh Du Du càng chảy xuống, cuối cùng lại là khóc thành tiếng

    "Du Du à, cậu không khỏe sao?"

    "Um, không phải! Là tớ thấy có lỗi với cậu. Thật ra năm cấp 3 chính tớ đã cùng chị của cậu tung tin đồn nói cậu này nọ, đi đến khắp nơi đều là nói xấu cậu, hãm hại cậu hết lần này đến lần khác. Cũng chính tớ là người đã khiến Đông Phương Dương Minh và Kha Triết Toàn ghét cậu, tớ.. tớ thật sự xin lỗi! Hức.. hức.. Tớ đã rất ghen tị với cậu, những gì cậu có được cũng chính là những gì tớ muốn có. Từ nhỏ ba tớ đã qua đời, mẹ nuôi tớ đến lớn rồi bệnh nặng nhưng tớ lại không có tiền. Thật ra lúc trước tớ quen cậu là do tình bạn, nhưng rồi nó lại trở thành tiền bạc, danh vọng, địa vị và nam nhân. Tớ đã dần quên mất chúng ta là bạn thân. Xin lỗi cậu. Có lẽ cậu ghét tớ lắm đúng không? Hức.. hức.." - Trịnh Du Du vô cùng hối lỗi mà đem hết sự tình nói cho nàng biết, chính nàng cũng hiểu rõ Du Du mà Hạ Tước quen biết đã trở lại

    "Thật ra thì tớ biết những gì cậu đã làm!"

    "Hả?"

    "Nhưng mà.. tớ vẫn muốn chúng ta cho nhau thêm cơ hội!"

    "Tiểu Tước à! Xin lỗi cậu!" - Trịnh Du Du ôm chặt lấy nàng, trong lòng lại vô cùng cảm kích.

    Đêm nay tuy không biết khi nào thì Kha Triết Toàn sẽ đến, nhưng mà sự có mặt của Trịnh Du Du đã làm ấm lòng của hai cô gái tên Hạ Tước..
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  13. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 11: Suy nghĩ và Dạ Phong

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một lúc sau, Hạ Tước liền rời đi, lặng lẽ đứng tại góc khuất xem rõ tình hình.

    Cuối cùng Triết Toàn đã đến, tuy rằng lúc đầu có chút bất ngờ nhưng rồi ngay sau đó anh lại lấy lại bình tĩnh mỉm cười cùng Du Du bước vào rạp chiếu phim. Nàng có chút bất lực mệt mỏi, quay lưng đi theo hướng người đông đúc. Trong lòng nàng là cả một nỗi sầu khó dứt, từ khi xuyên vào truyện đến nay, nàng dường như bắt đầu mất phương hướng vì những gì mình đã chọn, cốt truyện chỉ còn giữ lại những chuỗi sự kiện lớn mà thôi, dường như nó đã bị nàng sửa đổi cả rồi. Mà còn phải lo lắng hơn cả khi nàng thường mơ thấy những giấc đứt đoạn, mơ hồ và ảo diệu, nàng không rõ những người đó là ai, chỉ biết rằng họ rất yêu quý nàng, họ cũng đã cố gắng bảo vệ nàng, nhưng thực lòng mà nói, nàng không hề nhìn thấy được mặt của bọn họ.

    Thở dài một tiếng, Hạ Tước cứ vậy mà lặng lẽ đi dạo, nàng chỉ là không biết rõ được ngày mai sẽ như thế nào.

    Sáng hôm sau, Hạ Tước cùng Hạ Tử Hạo đến Dạ Phong một chuyến để đưa nàng vào làm việc:

    "Tử Hạo, cậu đến rồi!" - bước vào phòng của chủ tịch, nàng liền tò mò quan sát nam nhân trước mắt, thật sự là một cực phẩm nha! Nàng càng nhìn lại càng bị thu hút, thật lòng tò mò không biết tên nam nhân trước mắt là ai:

    "Hạ tiểu thư, tôi là Dạ Phong, chào cô!" - hắn cười nhẹ rồi đưa tay về phía nàng

    "Dạ Phong?"

    "Ừm!" - nàng chợt có cảm giác kì lạ, nàng không hề nhớ được hoàn cảnh của kẻ này, rốt cuộc hắn đã đảm nhận vai gì trong cuốn truyện này vậy chứ?

    "Thư kí Hạ, cô lấy tập hồ sơ trên bàn cô đến đây!" - tiếng nói nghiêm túc của vị chủ tịch họ Dạ bắt đầu cất lên. Tuy nói bản thân muốn đi làm, nhưng Hạ Tước lại chưa từng nói sẽ làm thư kí riêng cho chủ tịch của một tập đoàn lớn như vậy. Nàng hoàn toàn đã cho rằng mình sẽ đảm nhận chức vụ của một nhân viên cấp thấp của tập đoàn này. Do vậy mà trong lúc lơ đãng suy nghĩ xa xôi, Hạ Tước không hề biết rằng Dạ Phong đang chăm chú nhíu mày nhìn nàng:

    "Thư kí Hạ, cô có nghe tôi nói không vậy?"

    "Dạ chủ tịch!" - nàng bất chợt giật mình

    "Có chuyện gì sao?"

    "Thật ra là có" - nàng ngập ngừng nói

    "Là chuyện gì?"

    "Chủ tịch, tại sao anh lại để tôi đảm nhận chức vụ này?"

    "Không thấy xứng đáng sao?" -anh nhếch môi khó hiểu nhìn nàng

    "Không xứng!"

    "Tại sao?"

    "Tôi cho rằng bản thân phải đảm nhận chức nhân viên cấp thấp hoặc sai vặt gì đó, tại sao tôi lại trở thành thư kí của anh?"

    "Vì chúng ta không phải mới gặp lần đầu, tôi là hiểu tính tình và học lực của cô nên mới không thể để cô thoát khỏi tầm mắt của mình được, nếu như Tử Hạo không nhờ thì tôi cũng không cần thư kí làm gì cả!"

    "Chúng ta.. từng gặp nhau sao?"

    "Đúng vậy! Cô.. không nhớ gì sao? Chúng ta đã gặp nhau khá nhiều lần đấy!"

    "Anh sẽ nói cho tôi biết chúng ta gặp
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  14. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 12: Tham gia tiệc lớn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ khi Trịnh Du Du và Kha Triết Toàn có ý với nhau đến giờ, họ thường tìm cách gặp nàng rồi rủ đối phương đi cùng, điều này cũng khiến nàng biết được bản thân đã làm đúng, vừa một bước khiến Hạ Nữ Linh mất đi một nam nhân lại vừa mất luôn một kẻ giúp đỡ.

    Hạ Tước vì vậy mà vui vẻ hơn bình thường, ở công ty lại càng làm việc hăng hái, siêng năng khiến cho Dạ Phong cũng không còn nghi ngờ nàng nữa mà quay lại giúp đỡ, gần gũi hơn nhiều.

    Vài ngày sau đó, tại Hạ gia lại có một buổi tiệc lớn, nghe nói là để đón tiếp nhân vật nào đó từ nước ngoài về nên đặc biệt làm tiệc lớn.

    Hạ ba Hạ mẹ vui vẻ, hạnh phúc nắm tay nhau chào đón khách ngoài cổng. Sau một thời gian suy nghĩ lại, nàng cuối cùng cũng có thể nghĩ ra đó là ai, vnếu như nàng không nhớ nhầm thì đây chính là ân nhân lớn của Hạ ba, gia đình họ Lý.

    Năm xưa, Hạ ba và Hạ mẹ trong một lần đi leo núi thì không may gặp tai nạn, cuối cùng là nhờ ông Lý và bà Lý giúp đỡ, đưa vào bệnh viện còn hiến máu cho họ mà họ mới có thể sống đến giờ này. Thật sự thì nhà họ Lý gia giáo rất nghiêm, con cháu trong nhà cũng rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, trong đó thì con của ông bà Lý là Lý Hiểu Hiểu và Lý Hiểu Minh chính là nạn nhân của Hạ Nữ Linh kia, chuyện này xảy ra khi Lý Hiểu Hiểu sớm đã phải lòng Hạ Tử Hạo mà bị Hạ Nữ Linh nhiều lần đả kích, dùng lời lẽ có chút mờ ám nói rõ trong lòng Hạ Tử Hạo chỉ có mình cô ta, bên cạnh lại còn tìm cách nói xấu Hạ Tước với Lý Hiểu Minh, khi biết được anh ta có ý với Hạ Tước rồi nhanh chóng lấy được con cờ mạnh trong tay.

    Sau này, chị em nhà Lý vì tin lời Hạ Nữ Linh mà một người thì tự tử, một người vì hiểu lầm Hạ gia có liên quan đến cái chết của chị mình mà giúp Hạ Nữ Linh từ từ hại chết công ty của bọn họ, giúp ả ta nhanh một chút đã mổ xẻ được Hạ Thị. Nàng lúc này lại vô cùng tức giận, phải tìm cách cứu họ ra khỏi cái bẫy này mới được a..

    Hôm nay là một ngày quan trọng đối với ba mẹ Hạ nên Hạ Tước nàng càng phải cố gắng giúp họ chào đón khách. Nàng chỉ mặc đơn giản một bộ váy ngắn phồng màu kem, một màu mà nàng rất thích cùng với mái tóc xoăn nhẹ của mình, cách ăn mặc và cả cạch trang điểm của nàng tiểu thư họ Hạ này đã không làm Ba mẹ Hạ thất vọng, họ mỉm cười nhìn nàng còn rất tự tin giới thiệu nàng với mọi người tuy rằng phản ứng của bọn họ có chút không tin lắm bởi những lời đồn đại về nàng do người chị tốt đẹp Hạ Nữ Linh kia ban cho nhưng với những cử chỉ cho thấy một nữ nhân nhà gia giáo thì họ đã hiểu rõ tất cả cũng chỉ là tin đồn thất thiệt vô căn cứ.

    Hạ Nữ Linh tức giận bỏ đi trong sự vui vẻ và náo nhiệt của bữa tiệc. Nhưng cũng ngay lúc này, nàng lại gặp phải kẻ mà nàng không muốn gặp đó chính là Đông Phương Dương Minh

    "Hạ Tước, em khỏe chứ?" -hắn mỉm cười hỏi..

    Nàng ngước mắt lên nhìn nam nhân mặc vest đen tuyền trước mặt, quả nhiên tên nam nhân này rất biết cách thu hút người nha, hắn vốn có vẻ mặt tuấn tú, thông minh bây giờ lại nhờ bộ lễ phục này mà bảnh bao, nho nhã hơn hẳn. Nàng lịch sự, chỉ mỉm cười một cái rồi lên tiếng:

    "Đông Phương thiếu gia, chào mừng anh!"

    "Hạ tiểu thư hôm nay thật xinh đẹp!" - hắn cũng cười lại với nàng, bản thân cũng chỉ nói ra vài lời lịch sự, nhưng ánh mắt lại không đơn giản như vậy. Hắn nhớ nàng, rất nhiều.

    "Anh quá khen rồi!" - Hạ Tước quan sát được vẻ khác thường của người đàn ông này, nhưng đối với những gì hắn đã từng làm với Hạ Tước, có đáng để nhận được sự tha thứ hay không? Tất nhiên là không rồi.

    Nàng chuyển dần tầm mắt về phía một nam nhân cao ngạo mặc vest màu đỏ, nhìn khá nổi bật và bắt mắt, đó chính là Dạ Phong, chủ tịch của nàng, từ ngày trở thành thư kí của kẻ bí ẩn và ít nói này nàng càng ngày càng thoải mái mà thư giãn hơn, không còn quá lo nghĩ đến Hạ Nữ Linh nữa, vả lại nàng cũng chẳng có thừa thãi thời gian dành cho cô ta.

    Thấy được sự mất tập trung của nữ nhân trước mắt, Đông Phương Dương Minh có chút lo lắng với ý nghĩ hiện tại của mình, nàng như vậy mà lạnh nhạt với hắn là do đã phải lòng nam nhân khác? Không thể nào là Kha Triết Toàn được, bởi hắn biết cậu ta đã từ tình địch trở thành bạn của hắn rồi, cậu ta đang hẹn hò với Trịnh Du Du, nhưng ngoài Kha Triết Toàn ra thì còn có nam nhân nào gần gũi với nàng mà hắn không biết chứ? Chuyển dần tầm mắt đến hướng mắt của Hạ Tước, hắn liền nhìn thấy.. đối thủ của mình, Dạ Phong..
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  15. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 13: Bắt đầu từ một câu nói, Lý Hiểu Mình và Lý Hiểu Hiểu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vài năm trước, tại trường cấp 3 Khê Vũ..

    "Đông Phương Dương Minh! Tôi thách cậu chơi bóng rổ với tôi!" - Dạ Phong đưa gương mặt lãnh khốc của mình ra nhìn hắn mà tức giận nói

    "Dạ Phong thiếu gia, anh làm gì mà tức giận thế chứ? Tôi không có hứng thú với mấy trò này đâu!" - hắn vui vẻ cười một cái, xoay quanh hai người chính là những nữ sinh hâm mộ 2 người và đàn em theo hai bên. Nhưng dường như hôm nay đã thiếu một người rồi thì phải? Hắn nhíu mày nhìn xung quanh là thiếu nữ sinh mang họ Hạ kia (lúc này Hạ Tước vẫn chưa thay đổi nha) Bỗng lúc này một kẻ là đàn em của hắn liền ở phía sau nói nhỏ:

    "Đại ca, hôm nay cô ấy xin nghỉ vì bị bệnh ạ!"

    "Vậy sao? Chẳng thú vị gì cả! Còn anh ta? Tại sao lại muốn thách đấu vậy?" - Hắn nhướng mày nhìn về phía Dạ Phong đợi đàn em của mình nói rõ

    "Dạ! Anh ta vốn là.. ừm.. người đang hằng ngày tặng hoa cho Hạ Tước đấy ạ! Có lẽ là người này đã thích cô bé ấy rồi cũng nên"

    "Cô ta vẫn nhận sao?"

    "Vâng ạ!" - hắn nhíu mày, chẳng phải cô bé ấy rất thích hắn sao? Vậy mà ở sau lưng hắn lại có cả nam nhân khác theo đuổi. Được, nếu tên nam nhân này vốn đã muốn cùng hắn thách đấu như vậy thì hắn cũng không cản nữa, nếu anh ta thắng, hắn sẽ không để ý đến cô bé kia nữa.

    Sau đó hắn đã đồng ý, cả hai chơi 3 lần tỉ số thuộc về hắn, Dương Minh vì vậy mà rất vui vẻ, ngạo mạn:

    "Thế nào? Đã vừa lòng anh chưa? Nói cho mà biết nếu chỉ vì một cô gái thanh thuần như Hạ Tước kia mà đấu với tôi thì anh sai rồi, tôi vốn không ưa cô ta, tôi chỉ thích những cô gái thuần phục và mạnh dạn mà thôi!" - Tuy rằng lời đó vốn là dùng để ngăn lại những chuyện không nên tiếp tục nhưng hắn lại không ngờ rằng một lời nói của mình đã khiến một cô gái vốn trong sáng và tinh khiết như sương mai như Hạ Tước thay đổi..

    Quay lại với buổi tiệc, hắn nhẹ nhàng bước đến trước mặt Dạ Phong mà đưa tay ra có ý chào hỏi, thấy vậy Dạ Phong cũng không nói gì mà đưa tay bắt lại:

    "Lâu rồi không gặp!" - Dạ Phong nhếch môi thách thức nói, đúng là khi nhìn thấy hắn có mặt ở đây anh có chút bất ngờ nhưng nhớ đến hắn cũng là khách quý của Hạ gia thì cũng vui vẻ nói chuyện cùng

    "Đúng là lâu rồi không gặp!" - hắn có chút khó chịu khi nhìn thấy Hạ Tước nhanh chóng đã đi sang đứng cùng với Dạ Phong, anh ta cũng nhìn rõ ánh mắt của hắn mà nắm lấy tay Hạ Tước, còn cố ý nở một nụ cười chiến thắng

    "Chủ tịch, hôm nay anh rất phong độ nha!" - nàng vui vẻ khen ngợi Dạ Phong mà không để ý đến hắn

    "Cám ơn cô, Hạ Tước" - bọn họ nhanh chóng lãng quên mất đi sự có mặt của hắn mà tiếp tục trò chuyện vui vẻ, Đông Phương Dương Minh biết rõ hắn đã thua rồi, Hạ Tước nàng cho dù bây giờ có là hôn thê của hắn hay không thì trái tim của nàng vẫn sẽ không hướng về hắn mà mong chờ nữa. Hắn.. lặng lẽ ra về.

    Lúc này thì Lý Hiểu Hiểu và Lý Hiểu Minh, hai nhân vật quan trọng trong buổi tiệc hôm nay cũng đi đến chào hỏi nàng:

    "Tiểu thư Hạ Tước, tôi là Lý Hiểu Hiểu, rất vui được biết cô!" - Lý Hiểu Hiểu vốn rất xinh đẹp, khi mỉm cười thì thật giống một nữ thần hiền thục khiến cả nàng cũng phải khen ngợi

    "Chào Lý tiểu thư, chị thật xinh đẹp!" - nàng đưa gương mặt vô cùng ngưỡng mộ nhìn Lý Hiểu Hiểu

    "Còn tôi là Lý Hiểu Minh, chào cô!" - Cũng giống chị gái, Lý Hiểu Minh vô cùng điển trai nhưng lại có phần lại Tây hơn và đào hoa, phong lưu vô cùng

    "Hạ Tước lấy làm vinh dự khi được biết Lý thiếu gia" - nàng nhẹ nhàng mỉm cười một cái, chính nụ cười này làm điên đảo mọi nam nhân nhìn thấy nó, bao gồm cả Dạ Phong và Lý Hiểu Minh.

    Hiểu Hiểu vốn là chị em thân thiết với Hiểu Minh, chỉ cần nhìn biểu cảm và cách đối xử của cậu dành cho cô gái trước mắt, cô đã biết em trai mình đã tìm được cô gái nó muốn tìm, thật ra Lý Hiểu Minh vốn là về nước sớm hơn gia đình 1 năm, anh tự mình mở được một công ty trong nước và làm chủ tịch bí ẩn của công ty đó, cũng chính anh là người nam nhân đeo mặt nạ hôm đó đã cùng với Hạ Tước nhảy một bài tại công viên (xem lại chương: Nam nhân bí ẩn nha), từ ngày gặp được cô, cậu đã cố gắng tìm ra được tung tích của cô và biết được gia đình hai bên có quen biết nên đã hối thúc gia đình về nước để anh có lý do mà gặp lại được cô.

    Hạ Tước cũng cảm thấy giọng nói của Hiểu Minh có chút quen thuộc chắc chắn là cô đã gặp anh ở đâu rồi, nhưng là ở đâu chứ?

    Trong lúc này, khi mọi người vẫn đang vui vẻ nói chuyện thì ở xa trong một góc tối, Hạ Nữ Linh tức giận mà nắm chặt hai tay lại với nhau làm cho nó ửng đỏ và gần như bật máu:

    "Hạ Tước! Tại sao mày luôn luôn giành với tao?"
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  16. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 14: Chuyện của Kha Triết Toàn và Trịnh Du Du, tiệc cưới của bạn thân

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau khi buổi tiệc kết thúc, Hạ Tước liền về phòng mình, trước khi bước vào phòng, nàng đã bị Hạ Nữ Linh chặn lại:

    "Có chuyện gì không vậy?" - nàng lạnh nhạt hỏi

    "Mày cũng cao tay quá rồi, ngay cả con mồi to béo như Đông Phương Dương Minh mà mày cũng dễ dàng nắm trong tay được, định chơi lạc mềm buộc chặt à?" - Hạ Nữ Linh lộ rõ vẻ mặt của một cô gái toan tính mà khinh bỉ nhìn Hạ Tước

    "Đàn ông như anh ta, tao vốn không có hứng thú!" - nàng nhẹ nhàng nói, bản thân vừa định mở cửa phòng thì liền bị ả nắm chặt tay lại

    "Mày đừng bày đặt này nọ, lúc trước là đứa nào đeo bám lấy hắn ta, giờ thấy chiêu này không hiệu quả liền làm trò khác chứ gì? Tao nói cho mà biết kẻ mưu mô như mày cho dù có chết anh ta cũng không để ý đến mày!" - Hạ Nữ Linh tức giận cầm chặt lấy tay nàng, quả nhiên là một kẻ không biết bình tĩnh mà

    "Nếu được như lời mày nói thì tốt quá, tao đã chán hắn ta rồi, hay là tao nhường lại cho mày ha, chẳng phải này giỏi diễn kịch với đàn ông sao? Đi ăn đồ mà tao đã chán cũng chỉ có mình mày mà thôi nhỉ?" -nàng nhếch môi khinh bỉ nhìn gương mặt đang tức giận của ả ta mà vui vẻ, đúng lúc này bà Hạ lại gọi cả hai cô con gái của mình bước xuống nhà.

    Tại phòng khách, ba và anh nàng đã có mặt ở đó, xung quanh chính là Lý gia:

    "Dạ, mọi người gọi con?" - nàng lại quay về vẻ ngoài hiền lành của mình

    "Cả gia đình chúng ta cùng ngồi chung với anh chị Lý một chút, mau giới thiệu đi con!" - Hạ mẹ vui vẻ để Hạ Nữ Linh ngồi kế bà Lý và để nàng ngồi kế mình.

    "Dạ cháu là Hạ Nữ Linh, cháu là chị của Hạ Tước" - không thua nàng, Hạ Nữ Linh cũng rất nhanh trở về vẻ ngoài hiền lành của mình

    "Ồ, cháu thật xinh đẹp nha!" - bà Lý vui vẻ nói chuyện với Hạ Nữ Linh nhìn vào thì ai mà chẳng biết, bà rất thích cô ta. Hạ Nữ Linh như vậy mà lại đắc ý, thế nhưng ả nào biết rằng phía sau mọi chuyện đang diễn ra ở đây vẫn có ít người hiểu rõ sự việc trước mắt..

    Trong lúc đó tại 1 quán bar sang trọng, hắn, Đông Phương Dương Minh đang ngồi uống rượu, bên cạnh là Kha Triết Toàn và Trịnh Du Du

    "Đừng uống nữa, cậu là bác sĩ đó, làm như không biết mấy thứ này không tốt cho sức khỏe của mình vậy?" - Kha Triết Toàn chỉ biết lắc đầu nhìn tên cuồng rượu trước mắt

    "Anh ta tại sao lại ra nông nỗi này?" - Trịnh Du Du cũng mới đến, cô vừa nhận điện thoại của Kha Triết Toàn thì liền chạy đến ngay, nhưng đến cuối cùng chỉ biết ngồi uống một ly rượu trái cây mà cảm thấy mình vô dụng chẳng biết nên làm gì.

    "À, là.. là.. thất tình đấy mà!" - Kha Triết Toàn có chút ấp úng khả nghi, thật ra thì chuyện này là do chính cậu bày ra, cậu muốn nhờ hắn giúp mình đem Trịnh Du Du ra chịu trách nhiệm để gây sức ép cho gia đình cũng như cho Trịnh Du Du, bởi vì gia đình cậu mà Du Du của cậu cũng không đồng ý gả cho cậu nữa.

    Cuối cùng Trịnh Du Du mới uống xong một ly rượu trái cây mà đã cảm thấy hết sức lực cứ vậy mà để cho Kha Triết Toàn đem đi, trước khi đi cậu còn quay lại cám ơn hắn một cái còn vui vẻ nói thêm:

    "Sau này tôi sẽ để cậu làm ba nuôi của con tôi, nhớ đến dự tiệc cưới của tôi đó!" -Sau khi cậu bỏ đi, hắn lại ở đó một mình uống rượu, hết cách rồi, không lẽ hắn phải như tên họ Kha này, lừa Hạ Tước của hắn, à không là Hạ Tước thôi, nàng vốn không phải là của hắn mà, không lẽ hắn lại lừa nàng chỉ để chiếm đoạt được nàng mà thôi? Càng nghĩ Đông Phương Dương Minh lại càng mệt mỏi, hắn như vậy lại tự phá hủy đi cơ hội của mình, bây giờ hối hận có phải đã là quá muộn không?

    Ngay ngày hôm sau đó, tại nhà riêng của Kha Triết Toàn, trên giường ngủ của cậu liền hiện ra 2 cơ thể đang ôm chặt lấy nhau mà ngủ say. Lúc này Trịnh Du Du mới bắt đầu tỉnh giấc, cô nhíu mày từ từ tỉnh dậy thì đã cảm nhận được hơi nóng đang phả trên đỉnh đầu mình. Thì ra đó lại chính là Kha Triết Toàn:

    "Tại sao lại có thể? Chẳng phải mình và anh ấy tối qua còn đang ở bar sao? Không lẽ mình uống say? Tửu lượng của mình từ trước đến giờ cũng khá ổn, tại sao chỉ có một ly rượu trái cây mà đã say ngất như vậy chứ?" - từng câu hỏi cứ như vậy mà hiện lên trong đầu Trịnh Du Du, do quá bàng hoàng, cô cuối cùng còn không hề biết rằng người đàn ông kế bên đã tỉnh giấc mà kéo mình nằm xuống:

    "Anh yêu em Tiểu Du!"

    "Tại sao chúng ta lại?"

    "Chuyện này chỉ là do tối qua em uống say thôi! Nhưng mà bây giờ đã không còn quan trọng nữa, chúng ta vẫn còn kịch hay phải coi nha!" - Kha Triết Toàn vui vẻ ôm lấy Trịnh Du Du..

    Cũng sáng hôm đó, Hạ Tước sau khi xuống nhà đã vừa uống cà phê vừa xem tin tức trên tv:

    "Vào tối qua khoảng vào lúc 11h đêm, theo như tin tức đã được thông báo, chúng tôi đã đến nhà riêng của vị thiếu gia độc nhất gia tộc Kha, con trai của chủ tịch Kha thị và tình cờ nhìn thấy anh cùng với một cô gái lạ mặt bước vào nhà riêng và không thấy trở ra. Theo một nguồn tin khác anh vốn là người đã có hôn ước, chuyện này rốt cuộc là do lỗi của ai?" - nghe được tin tức đó, Hạ Tước cũng có chút bất ngờ xen lẫn nghi ngờ, Kha Triết Toàn như vậy mà đơn giản cho người khác biết được nhà riêng của mình hay sao? Ngay cả ba mẹ cậu ta còn không biết lấy gì mà có người truyền tin cho nhà báo? Chỉ có một cách mà thôi a! Đó chính là chủ mưu phía sau chuyện này là Triết Toàn.

    Dường như không chỉ có Hạ Tước là hiểu chuyện đó, bởi vì chẳng lâu sau đó, Kha Triết Toàn liền có tin rằng sẽ đính hôn với cô gái bí ẩn, còn gia đình cậu cũng đành hủy hôn, xin lỗi và lấy làm tiếc thay khi không thể có con dâu họ Hạ. Rất nhanh sau đó bọn họ lại chuẩn bị làm tiệc cưới tại bãi biển, Hạ Tước liền được mời làm phụ dâu và Đông Phương Dương Minh thì được mời đến làm phụ rễ, tất nhiên Hạ Tước cũng không muốn gặp mặt hắn nhưng nếu là vì bạn mình nàng sẽ cố..

    Ngày cưới cũng đến, Trịnh Du Du xinh đẹp trong tà áo cưới trắng tinh khiết và quyến rũ đặc biệt. Cả nàng cũng phải ngước nhìn vẻ đẹp này vậy thì làm sao mà Kha Triết Toàn lại không thể cơ chứ:

    "Hôm nay cậu rất xinh đẹp Du Du!"

    "Cảm ơn cậu, nếu như hôm đó cậu không tạo cơ hội cho tớ và động viên tớ thì có lẽ tớ đã không dám bày tỏ với anh ấy rồi" - Trịnh Du Du mỉm cười một cái rồi ôm nàng vào lòng, có lẽ cô ấy đang rất hạnh phúc, là con gái ai mà chẳng mong mình sẽ có kết thúc viên mãn bên người mình yêu chứ? Đúng lúc này nàng lại tự dưng nhớ đến vài hình ảnh mơ hồ và lời nói của ai đó:

    "Em cũng là phụ nữ! Phụ nữ ai mà chẳng muốn có cái kết viên mãn bên cạnh người mình yêu chứ? Chắc em cũng vậy nhỉ? Thật may cho em khi người mà em yêu đã chuẩn bị xong cho em một cái kết viên mãn rồi này! Đến đây, anh giúp em kết thúc viên mãn" - sau đó là nụ cười đầy vui vẻ của một nam nhân cùng một cái ôm ấm áp, rốt cuộc chuyện này là sao chứ? Tại sao nàng lại bị mất hết kí ức về anh ấy chứ?

    Đúng lúc này Kha Triết Toàn lại đi vào đòi vợ cũng vừa giúp nàng quay về hiện tại mà không suy nghĩ vẩn vơ nữa.

    Bước ra bữa tiệc, nàng liền nhanh chóng tìm thấy chủ tịch của mình đang đứng nói chuyện cùng Đông Phương Dương Minh và Lý Hiểu Minh, kế bên là Lý Hiểu Hiểu, Hạ Tử Hạo và Hạ Nữ Linh, tất cả đều có mặt đông đủ cả.

    Nàng nhẹ nhàng đi đến đứng bên cạnh Dạ Phong, không hiểu vì sao, nhưng nàng rất sợ Hạ Nữ Linh sẽ nhân cơ hội không có mặt nàng mà quyến rũ Dạ Phong, nàng có tư cách gì chứ? Thật là điên rồi!

    "Chủ tịch anh đến lâu chưa?" - bỏ qua tất cả mọi người, nàng chỉ vui vẻ, để ý một mình Dạ Phong mà thôi

    "Cũng không lâu lắm. À, mà hôm nay cô đẹp lắm!" - Dạ Phong vui vẻ thủ thỉ vào tai nàng, anh thật là một người tốt và lịch thiệp. Có lẽ trong lòng nàng đây không nhiều thì ít đã có vương vấn chút tình cảm với Dạ Phong rồi cũng nên.

    Còn về phía Đông Phương Dương Minh thì nàng hoàn toàn không còn cảm giác gì nữa, có trách là trách anh ta đã đối xử tàn nhẫn và bất công với Hạ Tước quá mức mà thôi.

    Lý Hiểu Minh thì khác, dù sao thì anh ta cũng chỉ vừa mới quen biết nàng không lâu, nếu thật sự có tình cảm thì có lẽ cũng chỉ là rung động nhất thời, còn có thể làm bạn được.

    Hôm đó ngày nắng đẹp, Trịnh Du Du cười còn tươi hơn cả hoa hồng cô ấy cầm trên tay, một phần vì cô ấy thật sự hạnh phúc, một phần có lẽ là do gia đình bên Kha gia đã chấp nhận cô ấy rồi, nàng cũng biết Kha gia cũng không phải thuộc loại gia đình khó khăn, chỉ là họ quá nghiêm khắc mà thôi

    Đến lúc cô dâu tung hoa, tất cả mọi người đương nhiên rất mau muốn kết hôn nên cho dù là bạn bên chú rể hay bạn bên cô dâu chỉ cần còn độc thân thì đều muốn dành lấy đóa hoa trên tay của Trịnh Du Du. Tất nhiên đây cũng chỉ là một lời may mắn mà thôi, nàng nhất định không tham gia:

    "Thật lòng chắc chắn mình sẽ kết hôn nhanh chóng sao?" - Dạ Phong ở kế bên nàng hỏi nhỏ

    "Thật ra thì cũng không biết nữa, tôi ngay cả bày tỏ còn không có thì làm gì chứ? Chỉ là trò này tôi vốn không thích! Con gái mà, ai lại không muốn nhanh kiếm người dựa dẫm chứ? Có lẽ tôi không xứng với anh ấy nên thôi, đây cũng chỉ là may mắn, cái chính nằm ở người mình yêu kìa"

    "Thì ra là vậy, chúc cô mau chóng bày tỏ với kẻ may mắn đó!" - bỗng từ bên phía bên kia tiếng của MC bắt đầu nói lên

    "A! Là Lý tiểu thư và Hạ thiếu gia a! Cầm cùng một lúc luôn nha!" - thì ra lúc nãy Hạ Tử Hạo chỉ là đang uống rượu thì vô tình thấy bó hóa văng đến, anh chỉ theo phản xạ mà chụp lấy nào ngờ lại chụp vào cả tay của cô gái muốn lấy bó hoa bên cạnh.. Lý Hiểu Hiểu, thật ra thì Lý Hiểu Hiểu là không để ý nên mới tạo ra không khí ngượng ngùng này nha. Nàng thì cảm thấy bọn họ rất đẹp đôi, chỉ là nàng không phải không nhìn thấy ánh mắt tức giận của Hạ Nữ Linh, dường như dạo này cô ta khá kín đáo và im lặng nha, thật là hoàn lương không có ý đồ gì nữa sao? Nàng không tin..
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  17. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 15: Thêm dũng khí tỏ tình

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trong một lần dọn dẹp lại phòng mình, Hạ Tước tình cờ nhìn thấy một quyển sổ nhỏ, bên trong là những dòng nhật kí của chủ nhân căn phòng này.

    Vì tò mò, Hạ Tước liền mở ra xem thử, lúc đầu trong vài trang chỉ toàn là những lời kể lại một ngày, nhưng ngay sau đó Hạ Tước đã phát hiện thì ra từ lâu nay người tiểu thư họ Hạ này lại có nhiều bí mật đến vậy, càng đọc cô càng cảm thấy khó tin.

    "Không ngờ đây lại là lí do khiến Hạ Nữ Linh thay đổi, tại sao Hạ Tước lại ngu ngốc đến vậy chứ?" - từ ngày đó, Hạ Tước liền trở nên ít nói, không tập trung rất nhiều. Chuyện này càng khiến Dạ Phong lo lắng:

    "Hạ Tước, cô không sao chứ?"

    "Em.. em không sao?" - cô thật sự không sao, chỉ là cô đang tìm cách để giải quyết mọi chuyện một cách ổn thỏa mà thôi.

    Hạ Tước nhíu mày suy nghĩ rồi mở miệng nói:

    "Dạ Phong, em đã từng biết anh phải không? Lúc nhỏ chúng ta từng chơi cùng nhau sao?"

    "Tại sao em lại biết?"

    "Vậy là đúng sao? Anh chính là đứa trẻ năm đó bị em đẩy té gãy xương? Cũng chính là người luôn luôn ăn mặc bí ẩn đi theo em?" - Tuy không biết đó có phải sự thật hay không nhưng nàng vẫn phải thử

    "Ừm!" - Dạ Phong cũng không tỏ ra bất ngờ lắm bởi vì anh biết nhất định sẽ có một ngày Hạ Tước sẽ biết.

    Nhiều năm trước, tại nhà của Dạ Phong, một cô bé đáng yêu xuất hiện, đó chính là Hạ Tước, cô con gái út của đối tác làm ăn với gia đình anh, cô rất ngây thơ, cũng rất hoạt bát, lanh lợi, rất nhanh bọn họ đã cùng nhau chơi đùa. Dạ Phong từ đó cũng bắt đầu yêu mến cô bé đó trong lặng thầm, có một lần trong lúc cả hai cùng nhau chơi trên cao, Hạ Tước ngu ngốc đã đẩy anh ngã, mặc dù ngay từ lúc bắt đầu anh đã biết nó rất nguy hiểm, nhưng Hạ Tước muốn chơi trên cao nên anh cũng đã chiều theo, đến khi bị thương, anh cũng biết Hạ Tước đã khóc rất nhiều khi nhìn thấy máu.

    Rất nhanh sau đó chừng một tháng, vào ngày cuối cùng đến thăm anh, ba của Hạ Tước đã thông báo rằng ông cùng gia đình sẽ dọn đi. Từ đó anh mất liên lạc với Hạ Tước.

    Đến năm anh 16t, Hạ Tước được 14t thì anh mới quen với anh trai của cô là Hạ Tử Hạo, từ người anh trai này Dạ Phong anh mới được biết Hạ Tước bị mắc chứng sợ máu và sợ không gian kín. Nói ra mới biết năm cô 10t đã từng bị ai đó nhốt vào nhà kho trong lúc đi chơi trốn tìm, do không ai biết nên đến lúc tìm ra cô bé mọi người đã thấy cô bé ngất xỉu lúc tỉnh dậy thì vô cùng hoảng loạn còn mất đi chút kí ức phải cần hồi phục trong thời gian dài, chẳng những vậy khi mà nhìn thấy máu cô bé lại run người sợ hãi, nhất định là do chuyện của anh.

    Dạ Phong biết Hạ Tước luôn luôn bị người khác ghét bỏ và tìm cách hãm hại nên từ đó liền hay âm thầm theo cô, lúc nào cũng giả vờ không quen làm anh hùng đi ngang nên trong mắt Hạ Tước anh rất mơ hồ, nếu bây giờ cô đã nhớ lại thì đó cũng là chuyện tốt, anh có thể có thêm dũng khí theo đuổi cô nàng rồi..

    Sau đó chính cả Dạ Phong cũng đã nói cho nàng biết được những gì anh làm, từ chuyện anh đã lặng thầm đi theo Hạ Tước, đã bảo vệ nàng hết lần này đến lần khác, rồi đến chuyện anh từng thách đấu cùng Đông Phương Dương Minh, tất cả đều nói ra hết:

    "Anh biết những chuyện mình làm rất ngốc nghếch, cũng rất điên rồ, chẳng ai lại rảnh rỗi đến mức lúc nào cũng giúp đỡ được người mà mình yêu, nhưng anh vẫn thử, anh yêu em, đó là sự thật, anh không quan tâm em có tin anh hay không, anh chỉ quan tâm mình yêu em là được rồi!" - Dạ Phong nhẹ giọng lại, có lẽ anh cảm thấy những lời nói của mình rất thừa thãi và nàng sẽ không thèm để ý chẳng hạn

    "Nhưng cho dù là thế nào thì.. em cũng thật sự có tình cảm với anh, anh đã không làm sai nữa, anh đã thực sự khiến em phải để ý đến anh rồi!" - Hạ Tước có chút run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của người đàn ông trước mặt, tuy biết rằng mình đang tự định đoạt vận mệnh của nữ nhân vật này nhưng nàng không sợ, bởi nàng thực sự yêu Dạ Phong, nàng không còn cách nào để chối cãi nữa.

    Thật ra khi nàng biết Hạ Tước đã âm thầm nhìn thấy nhất cử nhất động của Dạ Phong từ chuyện anh theo dõi mình, bảo vệ mình, tặng hoa cho mình, còn có thể biết được anh là người đã từng có với mình một kí ức trẻ thơ đẹp đẽ thì nàng đã biết Hạ Tước là một con người tinh tế và vô cùng để ý. Vậy mà chỉ để mọi người đều hạnh phúc, ôm hết đau thương lên mình mà Hạ Tước đã chết rất thảm, càng nghĩ nàng lại càng đau lòng, mọi chuyện ai cũng có thể không biết, vậy mà chỉ riêng một mình Hạ Tước là phải biết nhiều thứ, phải chịu đựng tất cả, thật là bất công mà.

    "Thật sao?" - nghe thấy lời nói của Hạ Tước, Dạ Phong liển vui vẻ hỏi

    "Ừm, người mà em muốn thổ lộ nhất chính là anh, em đã ngại không dám nói, một phần vì quá khứ của em không đẹp đẽ như bao vị tiểu thư thanh cao khác, một phần nữa là do ngay từ lúc đầu chúng ta gặp nhau anh đã không thích em, em rất sợ.. nếu em nói ra thì ngay cả tình cảnh hiện giờ của chúng ta cũng sẽ bị chính em làm mất đi, rồi anh sẽ trở thành một Đông Phương Dương Minh thứ hai, anh sẽ ghét bỏ em, sẽ cho rằng em là loại người hư hỏng như những gì Đông Phương Dương Minh đã nghĩ. Sau đó em lại phải một mình ngồi khóc, một mình chịu đựng sự khinh bỉ từ nhiều người, em không chịu được!" - nàng nhẹ nhàng nói tiếp, lấy lý do của Hạ Tước để dành cho mình, chỉ nói đến một chút liền khóc lóc vô cùng đau thương, Dạ Phong nhìn thấy như vậy thì đau lòng ôm chặt lấy mình

    "Em hãy nhớ cho kĩ, anh là Dạ Phong, anh là duy nhất, anh sẽ yêu em hơn tất cả những người đàn ông đã yêu em, sẽ chăm sóc em hơn cả ba em, sẽ sủng nịnh em hơn cả anh trai của em và sẽ đối đãi với em thật tốt không như người đàn ông đã làm đau em, em nhớ kĩ đó!" - Dạ Phong mỉm cười xoa đầu nàng, trong lòng nàng lúc đó dấy lên một sự ấm áp lạ thường, câu nói này.. nàng đã từng nghe rồi..

    "Nè, anh nói cho mà biết, anh là bạn trai của em, là chồng tương lai của em, anh là duy nhất, anh sẽ yêu em hơn tất cả những người đàn ông đã yêu em, sẽ chăm sóc em hơn cả ba em, sẽ sủng nịnh em hơn cả anh trai của em và sẽ đối đãi với em thật tốt không như những kẻ đã từng làm em đau, anh sẽ từ từ khiến họ trả lại những gì họ đã làm với em, em phải nhớ kĩ đó!" - Hạ Tước như vậy lại cảm động khóc lên, người đàn ông này và người đàn ông đó đều giống nhau như vậy, họ yêu nàng đến như vậy, đối với nàng lại còn bá đạo, sủng ái đến thế, vậy mà nàng lại chẳng thể nhớ ra họ, thật là tồi tệ!
     
    Last edited by a moderator: 2/12/2018
  18. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 16: Chuyện bí mật của Hạ Tước

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngay sau đó nàng cùng Dạ Phong bắt đầu quen nhau, hẹn hò nhau.

    Bọn nàng cũng nhanh chóng nói chuyện này với cả nhà của nàng cũng như là ba của Dạ Phong, tuy rằng có hơi bất ngờ nhưng cả Hạ ba, Hạ mẹ và Hạ Tử Hạo đều vui vẻ đồng ý mà chúc phúc cho nàng, ba của Dạ Phong cũng nói rằng ông rất vui vì Dạ Phong đã chọn được một đứa con dâu như nàng, chỉ riêng một mình Hạ Nữ Linh là đố kị cùng ganh ghét mà chẳng thể xen vào câu nào, đến lúc nàng đi lên phòng nghỉ thì Hạ Nữ Linh lại một lần nữa ngăn nàng lại mà nói chuyện:

    "Hạ Tước! Mày cố ý cho tao nghe chứ gì?" - ả ta tức giận chỉ thẳng mặt nàng mà nói

    "Ồ! Bị phát hiện rồi!" - Nàng giả vờ bất ngờ rồi sau đó 1 giây liền tháy đổi gương mặt, vui vẻ nhếch môi một cái

    "Con khốn, mày cho rằng mày sẽ được kết cục tốt sao?"

    "Vậy mày sẽ được hả? Chúng ta đều là những kẻ xấu xa cả thôi, đừng cho rằng bản thân mày là Bạch Liên Hoa nữa (Hoa Sen Trắng: Ở đây có thể hiểu là Hạ Tước đang nói đến sự giả vờ của Hạ Nữ Linh), mày không xứng với hình tượng đó!" - nói rồi nàng bước vào trong phòng mình, quyết định ngủ bỏ mặc Hạ Nữ Linh thế nào thì tùy.

    Chỉ còn một mình đứng bên ngoài cửa, Hạ Nữ Linh lại vui vẻ nhếch môi:

    "Rồi tao sẽ khiến mày đau khổ thôi!"..

    Ngay sau đó nàng cũng đã báo tin mừng này đến Trịnh Du Du và Kha Triết Toàn, bọn họ ai nấy đều vui vẻ chúc mừng cho nàng, thực lòng đã làm nàng rất vui.

    Rồi để tránh thêm đau buồn về sau, Hạ Tước cũng đã thông báo đến Lý gia và Đông Phương gia để gỡ bỏ hôn ước của mình, bây giờ đây chỉ còn Hạ Nữ Linh mà thôi.

    Về phía báo chí, Hạ Tước rất nhanh đã đứng cùng Dạ Phong trước nhiều người, trước mặt ống kính, máy quay mà cùng nhau tuyên bố rằng bọn họ đang hẹn hò và sẽ nhanh chóng về một nhà.

    Mọi người ai nấy đều chúc mừng nàng, chỉ mong nàng sẽ được hạnh phúc..

    * * *ta là thời gian của Hạ Tước***********************************************************

    Tự nhớ lại khoảng thời gian mình sống tại nơi thật ảo này, Hạ Tước đang ngồi vẽ tranh lại bất giác thở dài, bây giờ nàng rất không rõ mình nên làm thế nào đây, nàng đã biết được rất nhiều bí mật mà không phải ai cũng có thể biết, à không là chủ cũ thân thể này mới đúng. Rõ ràng cô ấy cái gì cũng biết nhưng không phải cái gì cũng sẽ nói ra, che giấu như vậy cuối cùng lại tự mình hại mình rồi.

    Hạ Tước cuối cùng nghi ngờ nhiều quá nên càng ngày càng muốn điều tra hơn. Ngay ngày hôm đó tại nhà nàng lại đón một nhân vật mới nữa - người chú cùng cha khác mẹ với ba Hạ - Hạ Thừa Lâm, ông ta vốn không phải kẻ tốt gì, ngoài mặt thì vui vẻ là vậy, ân cần là vậy nhưng thật ra ông ta bên trong đã để ý đến số tài sản của gia đình nàng cùng hai đứa con gái trưởng thành vô cùng xinh đẹp của ông Hạ đây từ lâu rồi.

    Đột nhiên nghe đến nhân vật này trong đầu Hạ Tước nàng chỉ hiện lên những khoảng thời gian thơ ấu của nàng và Hạ Nữ Linh ngu ngốc để người chú này động chạm mà không hề biết, đến khi lớn mới bắt đầu đề phòng, mặc dù chưa mất cái gì cả nhưng thân thể này vẫn bị vấy bẩn rồi, Hạ Tước cũng hơi rùng mình một cái. Nhưng cũng chỉ là Hạ Tước nàng chưa mất cái gì mà thôi chứ Hạ Nữ Linh thì.. nàng biết rõ là cái gì cũng không còn, bởi chính chủ nhân của thân thể này vào năm 15 tuổi đã từng kể lại trong nhật kí của mình rằng cô ấy đã thấy Hạ Nữ Linh đã có quan hệ bất chính không lành mạnh với người chú này. Sau đó cô ấy mới bắt đầu điều tra xem chuyện gì đã khiến Hạ Nữ Linh phải làm vậy, từ đó lại càng thêm nhiều tình tiết được cô ấy phát hiện hơn nữa, hôm nay ba mẹ Hạ cùng Hạ Tử Hạo đều không có ở nhà, ông ta đến đây rốt cuộc là mang theo bao nhiêu "Trong sáng" chứ?

    "Hạ Tước, lớn quá rồi nhỉ?"

    "Vâng, cháu chào chú ạ, ba Hạ giờ không có ở nhà đâu ạ!" - Hạ Tước nàng rất nhanh chóng đã bày lên trên mặt một vẻ đầy miễn cưỡng thân thiết

    "Không sao, chú đến đây là để gặp Nữ Linh chỉ con thôi!"

    "Chú đến tìm cháu sao?" - đúng lúc này Hạ Nữ Linh có hơi hốt hoảng đi xuống, chắc là lo sợ nàng sẽ phát hiện ra quan hệ của nàng ta với người chú này

    "Ồ, hai người thật là thân thiết đi, em thật sự ngưỡng mộ nha!" - Hạ Tước lạnh nhạt thốt lên mấy lời rồi nhấp chút trà

    "Ây, không sao, nếu cháu muốn, chú và cháu cũng có thể thân thiết như vậy!" - Hạ Thừa Lâm dâm tà nói, ông ta ánh mắt đã rơi lên cơ thể đầy đặn của nàng rồi

    "Thôi, chúng ta lên phòng đi, không phải chú đến tìm cháu hay sao?" - Hạ Nữ Linh liền bày ra lý do kéo ông ta lên phòng mình, Hạ Tước nàng vẫn điềm tĩnh uống trà đợi đến khi bọn họ đã đóng cửa rồi thì mới bắt đầu đi lên, chạy về phòng mình để kích hoạt camera và máy ghi âm mà bản thân đã lén lút gắn trong phòng của Hạ Nữ Linh

    "Sẽ có chuyện để xem rồi!" - Hạ Tước vui vẻ đi tắm, nàng chỉ cần đợi bọn họ làm xong những gì họ muốn làm nữa thôi..
     
  19. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 17: Gặp nạn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đi tắm rửa sạch sẽ xong, Hạ Tước mới đến bên laptop của mình - nơi kích hoạt camera và ghi âm bên phòng của Hạ Nữ Linh để xem tình hình, nhanh như vậy Hạ Thừa Lâm đã bỏ về, chứng tỏ lần này bọn họ chẳng làm gì cả, nhưng tại sao Hạ Thừa Lâm lại dễ dàng bỏ qua cho Hạ Nữ Linh như vậy chứ? Theo kí ức mà nàng có được, Hạ Thừa Lâm chính là tên cầm thú đáng chết, hắn ta khác so với cha Hạ quá nhiều, ông ta là một nam nhân vừa biến thái, mưu mô lại vừa độc ác bởi vậy nhất định phải có lý do gì đó có lợi cho ông ta thì ông ta mới dễ dàng bỏ qua cho Hạ Nữ Linh.

    Sau đó nàng mới được biết, bọn họ chuẩn bị làm một phi vụ lớn và để trả công cho phi vụ lớn lao đó, Hạ Nữ Linh đã mở miệng dâng nàng cho Hạ Thừa Lâm, thật đáng chết, không ngờ cô ta lại dám to gan đem nàng ra, đột nhiên lúc này nàng mới nhớ đến chuyện nữ phụ Hạ Tước bị bắt cóc, nhất định nó có liên quan đến chuyện này, Hạ Nữ Linh nhất định là muốn vừa hại chết được nàng vừa hại được cả Hạ gia đây mà, nàng phải làm sao mới đúng đây chứ? Nếu không cẩn thận, nhất định nàng sẽ bị hãm hại, nguy cơ cả gia đình này cũng sẽ gặp chuyện theo cái chết của nàng là rất cao.

    Ngay hôm đó, Hạ Tước tìm lý do Dạ Phong bệnh, chạy đến biệt thự của anh, cố ý muốn báo tin cho anh:

    "Tiểu Tước! Sao em lại đến đây?" - nhìn thấy nàng đến, Dạ Phong thương nhớ người yêu nên rất vui mừng, cười cười hỏi

    "Dạ Phong, sắp có chuyện rồi!"

    "Hả? Em nói gì vậy?"

    "Hạ Nữ Linh.. cô ta.."

    "Sao vậy? Cô ta.. có ý đồ gì sao?"

    "Em sợ rằng mục tiêu tiếp theo của cô ta sẽ là em, Hạ Thừa Lâm - chú của em đã cấu kết với cô ta một phi vụ gì đó và em chính là mặt hàng trao đổi lợi ích của bọn họ, em rất sợ, em phải làm sao đây? Rối quá!" - cô lo lắng kéo Dạ Phong vào bên trong, đóng cửa cẩn thận rồi mới dám nói

    "Tiểu Tước, đừng lo, có anh ở đây, em còn lo sao? Dạ Phong của em mãi mãi có thể bảo vệ được em cơ mà!" - biết nàng đang lo lắng vô cùng, Dạ Phong trấn an, sau đó còn có ý định để Hạ Tước ở lại, nhưng nàng lại sợ Hạ Nữ Linh sẽ có nghi ngờ nên cuối cùng mới quay về nhà bằng cách cho tài xế của Dạ Phong chở về.

    Chỉ có một chuyện, có nằm mơ, Hạ Tước cũng không ngờ đến, tối hôm đó, tại căn biệt thự nguy nga của Dạ Phong.. đã xảy ra một đám cháy vô cùng lớn, mọi người lúc đó gồm Dạ Phong và người hầu trong căn biệt thự đều đang ngủ say, sự việc xảy ra quá mức bất ngờ, cuối cùng đến khi gọi điện được cho bên chữa cháy thì lửa đã bao trùm căn nhà, mọi người đều dần thoát được, riêng.. Dạ Phong là không biết sống chết thế nào, bởi phòng của anh cách biệt với mọi người, đến khi thoát ra, người hầu mới phát hiện cậu chủ không có mặt, nhiều người khóc lóc, cố gắng muốn chạy vào cứu chủ nhưng đều bị lửa chắn lại không vào được trong, bên bộ phận chữa cháy cố gắng lắm mới vào trong được, cuối cùng lại phát hiện được Dạ Phong đã ngất đi ở giữa nhà.

    Xe cấp cứu đến, nhanh chóng đưa Dạ Phong vào bệnh viện, cấp cứu cho anh. Đến sáng hôm sau, Hạ Tước mới được biết chuyện. Nàng không màng chuyện nguy hiểm gì nữa, nhanh chóng chạy xe đến bệnh viện, hỏi thăm số phòng của anh rồi lập tức lên phòng anh ngay. Trước phòng bệnh, đám người hầu đều khóc lóc, cậu chủ của bọn họ vẫn chưa tỉnh dậy, chuyện tối qua rốt cuộc cũng vì quá bất cẩn nên họ mới quên mất cậu chủ, vụ cháy đang được làm rõ khiến cho bọn họ nghi ngờ rằng có người đã cố ý hãm hại cậu chủ, nhằm giết hại cậu ấy và khả năng rất lớn là có liên quan đến tiểu thư Hạ này đây.

    "Hạ tiểu thư, cô không cho rằng cậu chủ của chúng tôi là do cô hại sao?" - bà quản gia tức giận hỏi

    "Cái.. cái gì chứ? Tôi chưa từng muốn hại anh ấy, tôi yêu anh ấy!"

    "Nhưng ai mà biết được có phải là kẻ thù của cô hay không chứ? Hôm qua cô vừa đến nói chuyện với cậu chủ, buổi tối cậu chủ liền.. hức.. Hạ tiểu thư, cô đừng có giả ngốc nữa, cậu chủ của chúng tôi trước giờ chưa từng hại ai, cậu ấy thương người và chỉ yêu cô, nếu không phải là cô, không lẽ lại nói.. là do cậu chủ của chúng tôi tự chuốt lấy?" - bà ấy không làm lớn nữa, nói xong lại buồn bã khóc tiếp. Lúc này, tài xế của anh mới dẫn nàng vào phòng, nhẹ nhàng kéo cho nàng một cái ghế cạnh giường.

    "Tiểu thư đừng buồn, bà ấy là mẹ tôi, bà ấy buồn bực thì nói vậy nhưng thật ra bà ấy rất tốt, bà cũng xem cậu chủ như con mình, cũng xem tiểu thư là vợ của cậu chủ, bà ấy chỉ là trong lúc tức giận mới thế!"

    "Tôi hiểu mà! Tôi cũng lo rằng chuyện này có liên quan đến tôi, nếu sự thật là vậy, tôi sẽ một mạng đền một mạng cho mọi người!"

    "Tiểu thư đừng nói thế, bọn tôi tin đây chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi, cô đừng lo quá nhé?"

    "Cám ơn anh!" - xong, tài xế đi ra ngoài, Hạ Tước mới gỡ bỏ nét mặt mạnh mẽ, chưa khóc kia của mình, nhìn thấy anh đang nằm trên người bị băng bó khắp nơi, nhất định rất đau đớn, nước mắt không kìm được mà khóc..
     
  20. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 18: Hạ Tử Hạo và Lý Hiểu Hiểu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trong lúc bạn thân - Dạ Phong đã nằm tại phòng bệnh thì Hạ Tử Hạo lại không thể quay về ngay được, một phần là do công việc ép buộc, phần còn lại cũng là do anh không được thông báo, Hạ Tước sợ rằng nếu thông báo cho anh trai thì Tử Hạo sẽ lập tức quay về, bỏ dở hợp đồng của công ty.

    Hiện tại anh đang có mặt tại thành phố B - 1 thành phố hưng thịnh, giàu có bật nhất đất nước. Đối tác làm ăn lần này của anh là ông chủ của một tập đoàn lớn, chi nhanh chính là ở thành phố B, bởi thế anh mới phải đến đây để kí hợp đồng, lúc này đáng lí ra phải là thư kí của anh đi theo, nhưng do thư kí có chuyện nên đã xin nghỉ, kèm theo là anh đã có bạn đi chung nên Hạ Tử Hạo vốn không cần ai đi cùng nữa và người bạn đó không ai khác chính là Lý Hiểu Hiểu.

    Từ sau lần gặp chút sự cố ở tiệc cưới của Kha Triết Toàn và Trịnh Du Du, Lý Hiểu Hiểu và Hạ Tử Hạo bắt đầu mọi thứ bằng một tình bạn, họ quen biết nhau, khi rảnh có thể rủ nhau đi ăn, đi xem phim, dần dần Tử Hạo đã có tình cảm với cô gái họ Lý này, mặc dù không rõ Lý Hiểu Hiểu thì sao, nhưng còn bản thân anh thì đã yêu cô gái này mất rồi, những ngày ở thành phố B, họ luôn đi cùng nhau đến nhiều nơi, ăn được nhiều món ăn mới và học hỏi được rất nhiều thứ lạ, những phút giây bên cạnh nhau ấy cũng đã khiến Lý Hiểu Hiểu có tình cảm lại với Tử Hạo.

    Nhưng Hiểu Hiểu vốn xuất thân là tiểu thư danh giá, học thức cao rộng cộng thêm đó chính là bản thân thuộc phái yếu nên cô không muốn thổ lộ trước, rất mất giá và cũng rất ngại nếu bị từ chối, cả Tử Hạo lần Hiểu Hiểu đều cứ để chuyện này tiếp tục như vậy, họ không tiến tới cũng chưa từng nghĩ hoặc là chưa dám lùi xa nhau, bọn họ vốn dĩ là có đối phương nhưng lại không biết đối phương có mình hay không.

    Lúc này đây, Hạ Nữ Linh chính là người biết rõ nhất Hạ Tử Hạo đã ở cùng ai, đối với một con mồi đã vào tầm ngắm từ lâu, ả ta không thể nào dễ dàng bỏ qua cho con mồi ngon lành này chỉ vì Hạ Tước và Lý Hiểu Hiểu phiền phức này được, trong lòng ả hiểu rõ, Hạ Tử Hạo sẽ khó có thể nào về tay ả, nhưng Kha Triết Toàn đã kết hôn với chính con rối lâu năm của ả ta là Trịnh Du Du, cùng hợp tác với Hạ Tước đã khiến ả mất đi hai con cờ quan trọng, Đông Phương Dương Minh đã từ lâu không còn hứng thú với thể loại của ả nữa, hắn ta đã hoàn toàn có cảm tình với Hạ Tước, cả Lý Hiểu Minh - tên nam nhân được ả điều tra kĩ càng là vô cùng giàu có và quyền lực cũng chỉ mê mệt một mình Hạ Tước, hiện tại bạn trai cô ta - Dạ Phong cũng không phải người tầm thường, mọi đàn ông mà cô ta vốn xem như một con cờ không thua không kém đó đều đã về tay của Hạ Tước, hiện tại chỉ còn có đúng một nam nhân này là không thể có cảm tình bất chính với Hạ Tước được mà thôi và ả ta chính là người có thể làm được chuyện đó với vai trò là em gái nuôi, ả ta nhất định còn có thể quyến rũ thành công anh ta, nếu Hạ Tử Hạo quay về phía ả ta, Hạ thị lớn mạnh sẽ về tay ả, lúc đó kế hoạch trả thù sẽ càng mĩ mãn hơn nhiều.

    "A lô, Tiểu Linh, có chuyện gì sao?" - lúc này đang ngủ trên giường, Hạ Tử Hạo đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Hạ Nữ Linh

    "Anh trai, Dạ Phong.. Dạ Phong anh ta.."

    "Có chuyện gì sao? Cậu ấy thế nào rồi? Em mau nói đi!" - đúng như kế hoạch của Hạ Nữ Linh, Hạ Tử Hạo vừa nghe thấy tên của bạn mình thì liền khó chịu cùng lo lắng hỏi

    "Anh ta gặp tai nạn ạ! Nhà của anh ta bốc cháy và hiện tại anh ta vẫn còn hôn mê, Hạ Tước con bé ngày nào cũng đến đó chăm sóc anh ta, cơ thể ốm đi trông thấy, gương mặt cũng hốc hác hơn, em thật sự rất lo!"

    "Được rồi, anh sẽ thu xếp mọi chuyện, nhanh chóng quay về!" - nói xong anh ta liền cúp mày, nhanh chóng dọn dẹp quần áo cùng tài liệu của mình, may mắn rằng những giấy tờ liên quan anh đều đã làm xong, mọi thủ tục kí kết đều đã được thực hiện, nhiệm vụ của anh đến thành phố B cũng đã hết, vốn dĩ anh định để sáng mai mới lên máy bay, nhưng có lẽ ông trời không muốn anh tỏ tình với Lý Hiểu Hiểu vào một đêm trăng tròn, đẹp đẽ này rồi.

    Sau nhiều ngày suy nghĩ cuối cùng thì Hạ Tử Hạo cũng dám nghĩ đến việc tỏ tình, vậy mà.. không được như mong ước của mình, Hạ Tử Hạo cuối cùng lại phải quay về ngày đúng đêm định tỏ tình, cũng hết cách rồi, Dạ Phong chính là bạn tốt của anh, anh không thể nào đánh mất tình bạn này được, thời gian còn dài, anh nhất định sẽ cầu hôn được với người con gái tuyệt vời ấy.

    Lý Hiểu Hiểu nghe tin Hạ Tử Hạo phải về thì cũng nhanh chóng về cùng, cả hai cùng nhau đặt vé rồi tức tốc quay về, máy bay cuối cùng cũng cất cánh, mang theo đôi tình yêu ngọt ngào chưa chớm nở ấy về lại quê hương của họ..
     
  21. Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Thiên Hoa Ngọc Tâm

    Tham gia ngày:
    9/9/2018
    Bài viết:
    269
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 19: Đông Phương Dương Minh đã hối hận

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chỉ mấy tiếng trên máy bay, cuối cùng Hạ Tử Hạo cùng Lý Hiểu Hiểu đã quay về, anh nhanh chóng bắt xe cho cô còn bản thân thì bắt một xe khác chạy đến địa chỉ bệnh viện đã được Hạ Nữ Linh nhắn sang.

    Trong khi đó, Hạ Tước đang ngồi chăm sóc Dạ Phong trong bệnh viện, từ ngày anh bất tỉnh nằm ở đây đến tận bây giờ, Hạ Tước chỉ về nhà tắm rửa, thay đồ rồi lại chạy vào với anh, ăn cũng không chịu ăn cho đủ chất, ngủ cũng chỉ ngủ ngồi bên cạnh giường của Dạ Phong, mọi người từ ba mẹ Hạ đến người làm nhà Dạ Phong đều xót thương cho tình yêu của Hạ Tước dành cho Dạ Phong.

    Ai mà ngờ rằng cô tiểu thư hôm nào vì nam nhân khác mà thay đổi chính mình, ăn chơi quậy phá hôm nay lại có thể đúng chất vợ hiền như vậy chứ và trong số những người biết chuyện này đó còn có.. Đông Phương Dương Minh - bác sĩ của bệnh viện Dạ Phong đang nằm.

    Hạ Tước vốn đã không còn quan tâm hay nhớ đến hắn nữa, nàng còn không để ý xem bệnh viện này quen với mình đến mức nào, còn không để ý rằng bác sĩ Đông Phương ngày nào nàng theo đuổi đang hiện diện ngay bệnh viện này, vì thế nên hắn càng thêm tức giận, ganh tị với sự yêu thương, lo lắng mà Hạ Tước dành cho Dạ Phong.

    Nhiều năm về trước, hắn từng cho rằng Dạ Phong ngu ngốc yêu thầm cô bé này, một ngày nào đó cũng sẽ hối hận, nhưng không, hiện tại Dạ Phong chẳng những không hối hận mà nhất định còn rất hạnh phúc, hắn.. hắn thì hối hận rồi.

    Chịu đựng không được nữa, hắn đổi ca với bác sĩ khám bệnh hằng ngày của Dạ Phong, cốt lõi chính là muốn gặp được Hạ Tước - người mà hắn đã yêu. Hạ Tước thấy hắn bước vào vẫn như vậy, lúc đầu nàng có hơi ngạc nhiên với sự thay đổi này, nhưng ngay sau đó nàng cũng lạnh nhạt không thèm chào hắn một cái đã đi ra ngoài cho hắn khám bệnh, bản thân hắn trong phút chốc cảm thấy mình chẳng khác nào không khí. Khám bệnh xong, hắn trong lòng hơi lo lắng suy nghĩ, mặc dù cơ thể đang dần hồi phục, nhưng nếu quá trình hồi phục này của Dạ Phong cứ chậm rãi, từ từ như vậy, e là.. sau này Hạ Tước sẽ còn phải chờ anh ta tỉnh lại dài.

    Thương xót cho Hạ Tước, ganh tị với Dạ Phong, Đông Phương Dương Minh chỉ đứng trong phòng thêm một lúc nữa rồi tức giận đi ra, anh nhíu mày nhìn nàng đang ngồi bên ngoài chờ, vừa thấy hắn đi ra thì đứng lên muốn đi vào, không nhịn được, hắn lên tiếng hỏi:

    "Không nhớ tôi sao?"

    "Anh là gì mà tôi phải nhớ anh?" - nghe hắn hỏi, Hạ Tước trong lòng toàn đau khổ lên tiếng, thành thật đến đáng sợ

    "Em không phải rất yêu anh hay sao? Chỉ vì tên nam nhân đó mà bỏ anh?"

    "Chẳng phải trong chuyện này nếu tôi cứ mãi theo sau lưng anh thì tôi sẽ là con ngốc hay sao? Con người mà, có nhiều lúc cũng phải khiến chính mình hạnh phúc chứ, theo đuổi một hạnh phúc mờ ảo chi bằng nhận được một hạnh phúc xứng đáng. Anh chính là không xứng để tôi nhớ đến, Đông Phương bác sĩ, cám ơn anh đã khám bệnh cho CHỒNG TƯƠNG LAI của tôi!" - sau đó, Hạ Tước tiếp tục xoay lưng vào phòng bệnh, nàng không nói gì và hắn cũng chẳng kịp kéo nàng lại, có lẽ.. định mệnh đã sắp đặt hoặc là do hắn đã không biết tận dụng, thượng đế đã cho hắn một cô gái chung tình như vậy nhưng hắn thì lại không đáp trả cô ấy, hiện tại những gì hắn nhận được đều là do hắn ngu ngốc, mù mắt..

    Đông Phương Dương Minh buồn bã đi mất, lúc này đây tại một góc khuất, Hạ Nữ Linh đang nghiến răng khó chịu, ai cũng biết hôn ước nhà họ Hạ chỉ có 2 cái cho hai cô con gái của gia đình, nhưng Hạ Tước đã có bạn trai, chuẩn bị kết hôn, còn Kha Triết Toàn thì đã kết hôn. Chỉ còn có hôn ước giữa Đông Phương gia và Hạ gia là có hiệu lực, nhìn thực tế hơn chính là nói ả sẽ cùng với Đông Phương Dương Minh kết hôn, vậy mà đến tận bây giờ, Dương Minh hắn ta vẫn còn tình cảm với Hạ Tước, ả sẽ còn hy vọng hay sao?

    Cách duy nhất để ả có thể độc chiếm hắn ta, chiếm lấy tài sản Hạ gia, hại chết bọn họ chính là bắt đầu từ Hạ Tước, ả không thể nào bỏ qua cho cô ta thêm một giây phút nào nữa, Hạ Tước không xứng sống trên đời này, sự có mặt của cô ta sẽ là sự chấm dứt mãi mãi của ả nên ả không nhanh chóng ra tay.

    Tức giận như vậy, ả nhanh chóng đeo mắt kính đen, quay lưng muốn vào thang máy, lúc này cửa thang máy mở ra, Hạ Tử Hạo ngay lập tức bước ra, do quá gấp gáp, cả hai va vào nhau, Hạ Tử Hạo nhanh chóng đỡ cô gái trước mặt kéo lại, hai người vô tình ôm lấy nhau.

    "Hạ.. Hạ Nữ Linh? Sao em ở đây?" - nhanh chóng nhận ra người ở trước mặt, Hạ Tử Hạo ngay lập tức đẩy ả ta ra, ngạc nhiên hỏi

    "À.. em định đến thăm Dạ Phong và xem xem Hạ Tước có cần gì không, nhưng khi nãy có bác sĩ vào khám bệnh, thấy không tiện nên em định đi về, có gì sẽ đến sau!" - giả vờ thương em gái, Hạ Nữ Linh nhẹ giọng nói vô cùng êm tai

    "Chắc bác sĩ cũng đã khám xong rồi, hay chúng ta cùng đến phòng của Dạ Phong nhé, anh muốn thăm cậu ấy!"

    "Ơ! Được ạ!" - ả ta mừng thầm, ngay lập tức đi theo anh, lát nữa ả sẽ tìm lý do hợp lí, sẽ cùng về với Hạ Tử Hạo vậy thì sẽ có thể kéo anh ta về phía ả rồi..
     
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...