[Lyrics] Xuy Mộng Đáo Tây Châu - Song Linh Cover

Thảo luận trong 'Việt Nam' bắt đầu bởi annguyet, 20 Tháng tư 2020.

  1. annguyet Việt Quất vị Cam

    Bài viết:
    207
    Xuy mộng đáo tây châu

    Nguyên tác

    Khúc: 吹梦到西洲

    Xuy Mộng Đáo Tây Châu

    Tác từ: 颀鞍

    Kì An

    Diễn xướng: 妖扬 & 黄诗扶

    Yêu Dương & Hoàng Thi Phù

    Cover: Song Linh


    Xuy Mộng Đáo Tây Châu "có tên lấy từ 1 câu trong Nam Triều Nhạc Phủ dân ca" Tây Châu Khúc ": Nam Phong tri ngã ý, xuy mộng đáo Tây Châu" (gió Nam biết tâm ý của ta, liền thổi mộng đến Tây Châu) tràn đầy ý vị phong lưu Ngụy Tấn. Lời ca trong trẻo trữ tình, ảo tưởng manh mẽ, miêu tả trong tranh "Tây Châu" thế nào là tĩnh mịch không rõ, hư không khó cầu chốn yên vui, mà bản thân lại yêu mến nữ thần đặt mình vào trong đó, nhạc dạo nhẹ nhàng, hàm tình trong mắt, tựa như là lời mời vẽ ra trong tranh sự quen biết thấu hiểu.

    Lời bài hát:

    Nhắm mắt cảm nhận vạn vật chốn mộng cảnh

    Là nơi khi mùa thu tới có mưa phùn rả rích

    Có đỉnh núi cao

    Hồ nước trong tựa gương

    Rực rỡ bốn mùa như thiếu nữ của miền

    Tây Châu Tây Châu là đâu?

    Là nơi xa rất xa

    Là một bức họa đồng cỏ xanh có trẻ chăn trâu

    Muôn hình vạn trạng của cuộc sống sinh động tựa thật

    Tường đất, áo thô trải phơi nắng, tháng năm không chút sầu

    Mấy chặng đường xa, họa vào tranh hóa cảm tưởng đang đến rất gần

    Cầu kiều, phố xưa

    Cảm tình khó nói

    Chỉ đành ngóng trông

    Đầu cầu đợi ngươi

    Từ đồi thông thấy người

    Tay áo gió quấn, bóng hình thanh cao

    Làm tâm của ta hóa mặt biển động

    Giống tiếng hải âu day dứt trên không

    Khi người gác bút xuống thì chiến tranh đã ngưng

    Những dòng thư vượt hết khoảng cách không gian

    Nhưng mà lại ở xa ngàn dặm không thể cận kề

    Nguyện là vẫn có trong tâm bóng hình chẳng thay

    Tháng năm vô tận lại cố chấp đếm đo

    Mượn sớm tối hồng trần đổi lại hỉ nộ ái ố

    Kiếp này đôi ta đã chẳng thể bên nhau dài lâu

    Mảnh tình này hẹn để tam kiếp, ngươi sẽ có còn nhớ được?

    Hồng đậu dù sinh ở nam quốc cũng mấy ai bên nhau đến cuối đời

    Gặp là lúc xuân, biệt là bạc tóc

    Chẳng thể nào quên, chẳng ngừng tìm kiếm

    Trần gian dễ biến đổi

    Muôn hình vạn trạng nào hiểu thực hư

    Người khoác áo giáp chống lại thế tục

    Mặc lên phục quan bước nơi lầu vàng

    Thiên mệnh biến thành trì này trở nên hoang phế

    Kẻ đời sau phẩy tay lật đổ người trước

    Ánh đèn lại rực rỡ như mặt trời chiếu vào người

    Đời này tuy tiêu dao nhưng mà lại cô độc

    Tình vốn là thứ chẳng cần lý do để mà lớn dần

    Là điều nào thể giấu đi hay là định trước

    Là dẫu làm sao thì tâm vẫn nhớ, tim vẫn yêu

    Tình là đôi chữ trên dòng thư cũ gợi niềm tương tư

    Buộc ta mãi mãi

    Ngọc Lam muốn sáng ngời

    Chỉ có rượu Quỳnh có thể điểm tô

    Rượu chẳng vấy bẩn nhưng lại

    Khiến được quý nhân ưu sầu

    Mong lại không mong nàng còn đợi chờ

    Say nghe khúc nhạc cũng thôi kiếm tìm

    Chỉ một khắc tâm ý tương thông

    Lòng chẳng thể quên

    Mọi âm thanh bỗng dừng

    Ta trông sóng nước tự hỏi phù du

    Mệnh số mà thần cũng đoán chẳng ra

    Vậy cớ gì tin ngươi sẽ bên ta?

    Quá khứ đến hiện tại này giống như giấc mộng

    Trông mộng người và những vì sao quay đầu mỉm cười

    Còn ta cầm sợi tơ nối lấy một đời

    Cả khi thời gian sẽ tàn lụi cũng chẳng thay​
     
    Admin thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...