Tập Thơ Vườn Thời Gian - Alvira

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi Alvira, 5 Tháng chín 2018.

  1. Alvira

    Bài viết:
    10
    Vườn thời gian

    Alvira


    Dòng cát không còn rơi. Chiếc đồng hồ nằm lặng im trong căn phòng phủ bụi. Đẩy cửa bước vào, cả một trời kí ức..

    Ta thấy một ta.

    Lặng lẽ.

    Đi ngang qua những khu vườn thời gian..

    Có nơi trống vắng, không người. Có nơi lại rộn ràng tiếng cười đùa đây đó. Có những nơi xanh tươi cây cỏ. Có những nơi chỉ héo úa, hoang tàn..

    [​IMG]

    5/9/'18

    Khu vườn chẳng còn màu xanh cây lá

    Như thuở ngày xưa em tung tăng vui đùa

    Chân trần trên cỏ..

    Ánh nhìn ngác ngơ..

    * * *

    Giờ chỉ có mình ta, ngược thời gian trở lại

    Bên gốc cây khô chẳng còn rơi những chiếc lá năm nào

    Bầu trời run run mây trắng ghép thành hình đôi mắt

    Nhìn vào cõi lòng cho trống vắng bỗng xôn xao..

    * * *

    Này em, có thấy chăng? Vườn hoa đã úa.

    Nhắm mắt vào ta mơ thấy hương xưa

    Như môi em thơm và bàn tay con gái

    Ôi tháng năm.. biết đếm mấy cho vừa?

    * * *

    Chiếc đồng hồ cát lỡ rơi.. và thời gian ngừng trong phút ấy

    Định mệnh như mũi tên lao đi về phía khôn cùng

    Ta và em, một trái tim vỡ thành hai nửa

    Trôi vào miền không tên.

    * * *

    Cỏ úa, hoa tàn.. và khu vườn trống vắng

    Bước chân đi qua những dấu bụi mờ

    Xin ước trả hai người về kỉ niệm

    Chỉ một lần cho vẹn giấc ta mơ..
     
    Rùa Siêu Tốc, Anh HuyChiracat thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 5 Tháng mười một 2019
  2. Đang tải...
  3. Alvira

    Bài viết:
    10
    Cà phê đắng

    Alvira


    Đắng quá! Cà phê đắng quá!

    Như lời chia tay ngày nào.

    Góc quán, một người bật khóc

    Ồn ào, lặng lẽ.. niềm đau

    Ngày có mình anh trở lại

    Phố tương tư, vẫn bốn mùa

    Con chim trên cành vẫn hót

    Như thời xa lắm, ngày xưa

    Ai thả từng vòng khói thuốc

    Giọt cà phê rơi ánh nhìn

    Bâng khuâng một thời trẻ dại

    Vòng quay năm tháng chông chênh

    Đường vẫn bao người qua lại

    Cà phê tan hết đá rồi

    Khúc nhạc cũng vào đoạn kết

    Mắt trời ngân ngấn mưa rơi

    Đêm nay một người ngủ muộn

    Bao năm nỗi nhớ vẫn đầy

    Ly cà phê và vị đắng

    Không làm sao ấm vành môi.
     
    HanyChiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 5 Tháng mười 2018
  4. Alvira

    Bài viết:
    10
    Không đề Mưa

    Alvira


    Em về.. trời đổ cơn mưa

    Mắt ai ngơ ngác lưa thưa sợi buồn

    Bài thơ chẳng kịp ghi tên

    Chiều loang nỗi nhớ đầy miền không em..
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng mười 2018
  5. Alvira

    Bài viết:
    10
    Tình xa

    Alvira


    "Cho một buổi chiều xưa cũ.."

    Chiều nay trên phố mưa bay

    Chợt nghe hơi lạnh bàn tay

    Nhớ người em gái năm nao

    Giờ đã xa xôi phương nào.

    * * *

    Hàng cây rũ lá nghiêng nghiêng

    Nỗi buồn không gọi được tên

    Viết thành thơ trong mưa rơi

    Đọc lên nhói lòng người ơi..

    * * *

    Cho ai cười mang buồn vương

    Ôi dáng người như khói sương

    Khi nào về lại đường xưa

    Cùng ta dạo bước trong mưa?

    * * *

    Lời hẹn thề nghe xa xôi

    Người đi như áng mây trôi

    Rồi bao năm tháng trong đời

    Còn ta vẫn gọi: Tình ơi!

    ĐGN
     
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng năm 2019
  6. Alvira

    Bài viết:
    10
    Những bài thơ viết tặng riêng em

    Alvira


    "Biển và em đã trở thành kỉ niệm. Nhức nhối trong lòng khi phải cố quên đi"

    * * *

    Có những bài thơ viết tặng riêng em

    Nhưng cuối cùng chỉ mình tôi đọc cho tôi nghe trong những chiều lang thang trên biển

    Khi kỉ niệm tràn về lẫn lộn

    Sóng và nỗi nhớ dập dềnh..

    * * *

    Sóng cố tình xóa bằng hết dấu chân

    Nỗi nhớ cố tình vẽ nên hình một người không muốn nhớ

    Phố biển chiều nay tôi dùng dằng đi - ở

    Gió hát tiễn đưa, cát lại níu chân người.

    * * *

    Chiều rũ xuống ánh buồn chơi vơi

    Những bóng người đổ dài trên bến

    Miền trời yên nhưng không có màu bình lặng

    Tôi gom thơ rao bán nỗi buồn.

    * * *

    Giờ xa xôi nơi nào, em còn nhớ không em?

    Những ánh mắt, nụ cười - lần đầu tiên tôi đi với một người con gái

    Cái nắm tay - lần đầu tiên tôi thấy mình bối rối

    Mà thôi.. kỉ niệm ngủ rồi.. Hãy để nó nằm yên

    * * *

    Có những bài thơ viết tặng riêng em

    Chiều nay tôi gửi vào biển rộng..
     
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng năm 2019
  7. Alvira

    Bài viết:
    10
    Cuộc đời dài lắm..

    Alvira


    "Cho 2 nhân vật trong Cuộc đời dài lắm của Chu Lai"

    * * *

    Đã xa quá nhưng tháng ngày bé dại

    Mắt em nhìn hồn nhiên sao trong đêm

    Anh không dám hóa thân vào cát bụi

    Để rồi rơi những giọt lệ thiên thần

    Thôi em hãy ngủ, ngủ bình yên em nhé

    Rồi mai sẽ có em không phải ở chốn này

    Đời dài lắm và đời đầy sóng gió

    Em hãy về trong trong trắng thơ ngây

    Anh sẽ giữ lại phút này kỉ niệm

    Mắt nhắc anh một món nợ cuộc đời

    Ko trả hết bằng những lời cầu nguyện

    Của kiếp người mang thánh giá muôn nơi..
     
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng năm 2019
  8. Alvira

    Bài viết:
    10
    Đa mang
    Alvira



    Em về quê cũ
    Đám cưới rộn ràng...
    Ta về quê cũ
    Nửa đời đa mang...
     
  9. Alvira

    Bài viết:
    10
    Thôi đừng ước nữa..

    Alvira


    Đừng có ước thời gian trở lại

    Khi tháng năm hối hả quay đầu

    Hãy chấp nhận khi mình gây lầm lỗi

    Đừng sửa vội vàng để cay đắng cho nhau

    Đừng có ước giờ được như kỉ niệm

    Sông nhớ thương anh đã chảy đi rồi

    Dẫu em đắp trăm ngàn con đập

    Thì muôn đời nước vẫn trôi xuôi

    Thôi đừng ước anh về chốn cũ

    Bước chân đi nghe hạnh phúc vỡ òa

    Bao mơ ước vẫn chỉ là mơ ước

    Xin em hãy quay về chung lối với người ta

    * * * Cho một chiều SG cô độc..​
     
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng chín 2018
  10. Alvira

    Bài viết:
    10
    Tản mạn cho một chiều mưa..

    Alvira


    Sài Gòn đã bắt đầu những ngày mưa..

    Ai đó nhận ra hơi lạnh thấm vào tận tâm hồn mình. Khi tình yêu không còn nữa thì những kỉ niệm sẽ chỉ làm con tim thêm nhức nhối.."

    [​IMG]

    Giao Mùa

    Đến rồi đi, ôi một trời kỉ niệm

    Gió gọi tên mình qua qua tiếng lá xôn xao

    Em có nghe lời thì thầm kể chuyện

    Mây bay đi như năm tháng ngọt ngào.

    * * *

    Để một chiều nghe bước chân về phố

    Lại nao lòng cho những phút bâng quơ

    Đếm bao nhiêu hoàng hôn rơi trong mắt

    Vẫn chẳng nhận ra mình là kẻ dại khờ..

    * * *

    Bài thơ viết cho một người thua cuộc

    Không đọc lên chỉ để tặng riêng mình

    Ai thắp nến cho đêm dài vô tận

    Ai một mình ngồi nhớ bình minh?

    * * *

    Không từ tạ được ngày xưa em nhỉ

    Nghe đâu đây có tiếng gió giao mùa

    Lại thấy mình thêm 12 tháng tuổi

    Vẫn là mình trong năm tháng xa xưa..

    (Viết tặng cho người đã khó nhưng viết để tặng cho riêng mình thì lại càng khó hơn)

    ĐGN
     
    Chỉnh sửa cuối: 21 Tháng năm 2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...