1. Chú ý: Tài khoản của bạn chưa được xác minh, hãy vào đây nâng cấp thành viên chính thức để được đăng bài kiếm tiền và đọc các nội dung ẩn tại diễn đàn: Nâng cấp tài khoản
  2. Cài Đặt BlueZone Cho Android - Iphone

Việt nam tu tiên giới - Thanh duy

Thảo luận trong 'Thành Viên' bắt đầu bởi thanhduy5121, 9 Tháng ba 2019.

  1. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 10: Nhận tổ quy tông





    Bấm để xem
    Đóng lại
    9 vị trưởng lão trợn mắt, các đệ tử tham gia chấn kinh.

    Từng lời bàn tán, đánh giá Duy.

    "Hắn là con trai tiểu thư?"

    "Không thể a, Tô tiểu thư lịch luyện bên ngoài làm sao có thể có con được a"

    "Kẻ nào được phúc lớn vậy, hẳn sẽ là một nhân vật lợi hại lắm!"

    Gia chủ Tô Dương nói: Hắn tên là Tô Thanh Duy theo họ mẹ. Cha hắn đã mất, hắn cũng chảy dòng máu Tô gia chúng ta, ta muốn hắn nhận tổ quy tông.

    Có kẻ định phản đối, Tô Duy lại tiếp tục mỉm cười nói: Hắn thiên phú tu luyện không tồi, thiên phú tinh thần siêu việt 18 tuổi được mời vào Học Viện Nam Bắc a.

    Học Viện Nam Bắc?

    Ai cũng biết rõ là đây là học viện tu tiên rất nổi tiếng, chỉ duy nhất kẻ có thiên phú mới được vào.

    Vị trưởng lão định nói đột im lặng vì hắn biết chẳng thể nào phản bác lại vì giờ đây Tô gia đang thiếu thiên tài trẻ. Nhóm trẻ tuổi mới chẳng có ai xuất chúng, dòng máu của bọn hắn càng ngày càng loãng hơn.

    "Nhìn qua cũng đẹp trai chứ bộ"

    "Quả nhiên con tiểu thư có khác a thiên phú cũng rất cao"

    "Con đã thiên phú cao như này thì cha chắc chắn phải xuất chúng nha, haizz đáng tiếc!"

    Có hâm mộ, ghen tỵ cảm xúc về phía Duy.

    Lúc này hắn đã chuẩn bị sẵn, hai tay hắn chắp sau túi khí thế, người hắn mặc áo bào xanh. Bộ tóc dài búi lên, khí thế xuất trần, ánh mắt cương nghị nói:

    - Tại hạ Thanh Duy tuổi tác 13, nếu đắc tội với ai, các ngươi đến đánh ta a.

    Tô Dương gia chủ khoé miệng run rẩy hắn biết mình già thậy rồi.

    Các trưởng lão: "..."

    Nội gia đệ tử: "..."

    Duy hắn đã lên kế hoạch và lựa chọn ra từng câu ngầu nhất truyện mà hắn đọc được trong truyện Tiên Hiệp để nói.

    Hắn cảm giác giờ mình thật soái khí.

    Từng con mắt hâm mộ, có ghen ghét nhìn vào hắn a.

    Hưởng thụ a.

    Nhân vật chính tuyệt vời!

    Các trưởng lão lúc này mới khôi phục mỉm cười họ đều đồng ý cho Tô T Duy nhận tổ quy tông.

    Duy: "..." tại sao lại đồng ý hết thế kia? Không theo kịch bản à? Muốn một cuộc sống kích thích a.

    Buổi quy tụ kết thúc, trưởng lão theo gia chủ dẫn Duy về nơi tổ tiên mộ địa.

    Tô gia gia chủ nói: Nơi này là mộ địa tổ tiên ngươi hướng các vị tổ tiên cầu nguyện thắp hương. Còn một việc khác cũng là nhận tổ quy tông đó là kích hoạt dòng máu trong người ngươi.

    Duy: Máu trong người ta? Máu ta đặc biệt sao?

    Gia chủ gật đầu: Máu trong người ngươi là có chảy dòng máu Tô gia. Tổ tiên Tô Đế của ngươi là người lĩnh ngộ được áo nghĩa không gian. Nên dòng máu chúng ta ẩn chứa không gian chi lực. Ta đưa ngươi đi đến nơi Tô Đế thờ điện.

    Dẫn Duy đi về một nơi có khí tức cường đại cường đại, nhưng lại mảy may không gây tổn thương cho mọi người.

    Gia chủ nói: Nơi đây là nơi Tô Đế lưu lại cho tộc nhân, khí tức cường đại là chấp niệm của hắn với thế gian. Hắn đã đắc đạo thành tiên.

    Khi bước vào chỉ thấy những chấp niệm cường đại nhiễu loạn, đền thờ kịch liệt rung chuyển.

    A! Tại sao lại như vậy? Mọi người nguy hoặc.

    Duy chỉ thấy máu huyết trong thân thể hắn nóng dần lên. Hắn hét: A a a!

    Trong đầu hắn có một giọng nói vang lên: "Cuối cùng ta cũng gặp lại được ngài rồi! Ta mãn nguyện! Lời nói rất chi thỏa mãn."

    Đây thanh âm của ai? Giọng nói của Tô Đế sao?

    Xưng ta là ngài ư?

    Ta là nhân vật nào chuyển thế chăng?

    Kiến thức "Tiên hiệp" trong đầu Duy bắt đầu vận chuyển.

    Lúc này thân thể hắn dịu đi. Hắn nghi hoặc nói: Lúc nay có ai lên tiếng k?

    Mọi người lắc đầu.

    - A! Đương như chấp niệm đang yếu dần đi.

    Những chấp niệm gặp lại người quen đã hoàn thành. Bọn chúng tan biến.

    Gia chủ lại nhìn về phía Duy hỏi: Ngươi nghe thấy gì?

    Duy: A? Không nghe gì chỉ nghe dường như có tiếng ai đó nói.

    Hắn cũng không muốn phiền phức.

    Tô Dương gia chủ gật đầu: Bây giờ trong người người có được không gian chi lực đối với người sử dụng TKKG quyết kết hợp lại sẽ dễ dàng va tốt hơn là một kẻ tự mình đi cảm ngộ không gian.

    Duy cảm nhận luồng năng lượng mới trong cơ thể. Cảm nhận năng lượng trong máu hắn. Hắn biết muốn sử dụng nguồn năng lượng này bây giờ cần tiêu hoa máu huyết của hắn.

    Tô Dương mỉm cười: Từ bây giờ người chính là người Tô gia.

    Mọi người mỉm cười.

    Duy cười hắc hắc: Cháu chào ông ngoại!

    Tô Dương giận dữ: Ý ngươi là bây giờ ngươi mới tiếp nhận ta sao?

    Duy chào hỏi mọi người rồi hắn

    Đi về phòng mình. Hôm nay tựa hồ có chút mệt mỏi.

    Bước qua phòng của Lan hắn chợt dừng lại. Ngó đầu xem Lan có ở trong phòng không? Hắn mở cửa bước vào thấy Lan đang ngồi dậy thẫn thờ nhìn vô thần. Cả người nàng vẫn trần, nàng chưa mặc lại quần áo. Nàng vẫn đắp chăn trên người mình.

    Duy trực tiếp bước vào ngồi lên giường. Hai tay hắn lấy đồ của Lan giúp nàng mặc vào. Hắn khẽ lấy quần lót của nàng tách đôi chân trắng dài của nàng mặc vào. Hắn cẩn thận từng li từng tý một. Lan chợt quay sang nhìn hắn.

    Nhìn hắn lúc này đang cặm cụi mặc quần áo chỉnh tề cho nàng. Còn nàng giống như một cô bé nhỏ được người lớn mặc quần áo cho vậy.

    Nàng khẽ nói: Tại sao giúp ta?

    Duy dừng lại mỉm cười: Ta sẽ thay hắn bảo vệ nàng, chăm sóc nàng.

    Hắn ở đây có rất nhiều nghĩa. Là Tô Thanh Duy trươc, là cha hắn nữa.

    Lan hốc mắt đỏ ửng ôm lấy Duy: Từ nay ta sẽ quên tất cả mọi thứ của hắn.

    Duy vỗ về lưng nhỏ của Lan. Hai người ôm nhau một lúc lâu mới tách ra. Sắc mặt của nàng đã tốt hơn. Nàng khẽ nói: Ta cần thời gian. Ta muốn tu luyện để quên đi mọi chuyện.

    Duy xoa đầu nàng: Cố gắng!

    Lan ngẩng đầu nhìn Duy: Chàng sẽ chờ ta chứ?

    Duy ngọt ngào đáp: Ta sẽ chờ nàng.

    Duy và Lan lại trao nhau nụ hôn ngọt ngào. Duy lại thấy mình lại dương vật lại cương cứng. Hắn bế Lan đặt trên giường.

    Lan: Thiếp còn chưa hồi phục.. mà.. á

    Duy đã xâu xé nàng, lần nữa thân thể nàng lại trần truồng trắng như ngọc, làn da mịn màng. Hắn cởi áo ra cười xấu xa nói: Cho đến ngày nàng tu luyện ta phải cho dương vật của ta in dấu lên âm đạo của nàng.

    Lại một trận giao hợp điên cuồng xảy ra. Duy làm vài hiệp nhưng vẫn chưa mệt. Hắn xoay người Lan đang thở dốc nói: Bây giờ chúng ta sẽ chơi tư thế Doggy.

    - Doggy là gì? Lan nguy hoặc nói.

    - Là một tư thế rất sướng - Duy cười nói

    Lan trừng mắt má hồng hào nói: . Sướng lắm à?

    Duy: Ta sẽ dạy nàng!

    Hắn xoay người Lan và bắt bày tư thế. Nàng ngoan ngoãn chống hai tay xuống giường. Cặp mông căng tròn lộ ra, giữa cặp mông là một cái mu * nhô ra rất kích thích. Hắn nhìn cảnh này đã không thể kiềm chế được.

    Dương vật của hắn hung hăng huých vào khe * của Lan. Hắn nhấp mạnh.

    Lan rên rỉ: Tư thế này đau quá.. ư.. ớ.. ớ..

    Dương vật Duy nhấp từ nhấp, Duy thoải mái hắn dường như đang làm chủ tất cả, Lan đang ngoan ngoãn nghe lời hắn mặc hắn khai phá.

    Hai hòn đập vào mông nghe tiếng Bạch Bạch bạch bạch bạch rất phê..

    Lan sung sướng nàng khoái hoạt cong người hếch mông hết cỡ lên mặc cho Duy công phá.

    - Ớ.. thiếp.. sướng.. quá chàng..

    - Ớ.. ớ.. ớ.. mạnh.. mạnh nữa lên chàng..

    Từng luồn dâm thủy tuôn ra lại bị dương vật Duy cản đường, Làm cho Dương vật hắn đang khít lỗ * Lan thì lại trơn mượt. Từng đợt xúc cảm khoái hoạt truyền đến từ hai người.

    Lần này Duy mạnh mẽ gồng người đè ép Lan ép người xuống giường. Hai cặp bưởi tròn vo nàng áp xuống mặt giường. Mặc nàng rên rỉ, Dương vật Duy mạnh mẽ tiếp xúc với * Lan, Làn da hai người tiếp xúc nhau trà sát vào nhau như hòa quyện lại.

    - Ơ.. Thiếp.. Sướng.. lần nữa rồi..

    - Bắn hết vào ta đi chàng..

    * * *Ta.. muốn có con với chàng.. ớ.. ớ.. á..

    * * *Ta.. yêu.. chàng

    Từng lời nói dục tình của Lan làm Duy sướng điên lên, hắn lên đỉnh bắn vào * Lan. * Lan giờ đây đầy ắp tinh trùng của Duy.

    Hắn và Lan chiến được đã mấy hiệp. Hắn nằm nghỉ dương vật đã ỉu xì.

    Lan mỉm cười đôi môi nhỏ nhắn của nàng lại liếm láp dương vật Duy những chỗ bẩn. Dương vật hắn lại cẩng lên đầy lực lượng.

    Lan hoảng sợ: A! Mấy hiệp rồi! Thiếp mệt lắm rồi. Nghỉ đi chàng.

    Duy cười: Nốt lần này nốt lần này.

    Một cuộc chiến xảy ra lần nữa phòng lại tràn đầy sắc xuân. Lan đã mệt ngất đi. Dương vật rút ra, tinh trùng của Duy đã tràn ngập trong Tử cung đến lỗ * của Lan vẫn đang tràn ra không hết. Hắn lau người và lau cho Lan. Tiện thể mặc quần áo giúp nàng.

    Hắn bước ra với vẻ mặt mệt mỏi.

    Không ngờ cơ thể mới lại bền đến vậy hắn khí lực vô thần bước vào phòng mình. Hắn cần ngủ một giấc cho hồi phục!
     
    Last edited by a moderator: 9 Tháng ba 2019
  2. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 11: Nhất Khí Phá Vạn Pháp



    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
  3. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 12: Hỗn độn chi thể xuất hiện



    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
  4. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 13: Đạo tâm kiên cố!

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
  5. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 14: Tề Thiên Đại Thánh! Kế thừa ta bát y

    Lộc Đức tỉnh dậy, hắn nhìn mọi thứ xung quanh.

    Đôi mắt hắn vô thần rồi lại kiên định sắc bén.

    Hắn chỉ tin thực lực mới là tất cả. Hắn thề hắn sẽ trở lại giết tên cha khốn muốn giết chết hắn.

    Hắn đứng dậy bắt đầu tu luyện hồi phục. Hồi phục xong hắn nhìn xung quanh hắn đi lang thang tìm đường.

    Ở nơi đây thật cằn cỗi!

    Nơi đây cằn cỗi không có một chút cây cỏ, đất đá đỏ như nung nóng, phía dưới ẩn ẩn hiện những mạch nham thạch. Không sinh vật, không cây côi, tràn đầy tuyệt vọng, lạnh lẽo.

    Hắn đi mãi, hắn ngẩng đầu lên nhìn lên đây là năm ngọn núi cao chót vót, nó giống như một cái bàn tay khổng lồ. Đúng, hình dạng của nó là một bàn tay 5 ngón khổng lồ.

    Hắn nhìn thấy một cửa động, hắn bước vào.

    Một nơi u tối vắng vẻ, chẳng có một tia sinh cơ nào cả.

    Đột nhiên, hắn lạnh cả người.

    - Ha ha ha ha ha -

    - Rốt cuộc cũng có người vào đây rồi -

    Lộc Đức tìm kiếm xung quanh cũng chẳng thấy ai.

    - Hahaha tiểu tử! Không cần tìm ta ở dưới đáy!

    - Tiểu bối thất lễ vào động phủ của ngài! Xin tha lỗi, tiểu bối rời khỏi ngay. Nói xong hắn xoay người đi.

    - Ấy, đứng lại tiểu tử!

    Lộc Đức vẫn bước nhanh đi.. hắn biết thứ kia không dễ trêu vào. Nơi âm u như này có kẻ ở dưới không đơn giản!

    - Người Hỗn độn chi thể cứ thế đi, vô duyên a!

    Hắn nghe đến đây dừng lại.

    - Tiểu tử, nói cho ngươi biết ta cũng là Hỗn độn chi thể, kiệt kiệt.. khặc khăc..

    Tiếng cười quái dị vang lên.

    Lộc Đức: Ngài cũng là Hỗn độn chi thể sao?

    - Nói cho ngươi biết lão phu chính là Tề Thiên Đại Thánh! (nhạc tây du kí vang lên) kiệt kiệt..

    Lộc Đức trừng to mắt: Không thể a! Tề Thiên đã chết trong trận Tiên Ma đại chiến a!

    Hắn là thái tử nên đọc rất nhiều sách và có sách cổ ghi chép truyền thuyết này.

    Chỉ thấy tiếng gầm thét tràn ra từ dưới.

    - Gừuu, nếu không phải tên Ngọc Hoàng lão nhi liên thủ với Như Lai trấn áp ta năm ngàn năm ở đây! Thì ta đã sớm giết chết hắn!

    - Ngọc Hoàng lão nhi chết rồi, hắn bị Ma Đế thừa cơ giết chết khặc khặc.. Thiên Đình của hắn chắc đã sớm hủy diệt rồi.. kiệt.. kiệt.. kiệt.. - tiếng nói oán giận vang lên.

    Lộc Đức trừng to mắt.

    Thiên đình bị diệt?

    Ngọc hoàng chết?

    Hắn biết nếu tin tức này truyền ra sẽ là một quả bom cực lớn!

    - Người mang Hỗn Độn chi thể, ngươi có muốn trở nên mạnh mẽ?

    Lộc Đức nghe câu này hắn nắm chặt nắm đấm.

    - Muốn.

    - Ồ. Hình như nhà ngươi có thù hận kể ta nghe được không? Kiệt kiệt.

    Thế là hắn kể nghe câu chuyện đau thương của hắn.

    Khặc khặc tiểu tử số ngươi cũng khá bi thương đấy.. kiệt.. kiệt

    - Không ngờ ngươi lại cũng có thù hận với Đế vương a!

    - Ta và ngươi có duyên!

    - Ngươi lên giải phong ấn Ngũ hành sơn! Ta ra ngoài giúp ngươi.

    Lộc Đức cảnh giác: Nhỡ tiền bối lừa ta?

    - Kiệt kiệt ta Tề Thiên lại đi lừa một tiểu tử vắt mũi chưa sạch?

    - Ngươi đoán đúng rồi đó!

    Lộc Đức: "..."

    - Ta thề với tâm ma của mình được không?

    Lộc Đức gật đầu rồi hắn cũng thề.

    - Kiệt kiệt.. Tiểu tử.. kế thừa ta bát y..

    Một luồng sức mạnh truyền vào trong người Lộc Đức, chỉ thấy trong máu hắn không ngừng giật giật, hắn cảm thấy thân thể hắn tự động vận chuyển công pháp mới. Trong máu hắn một tiểu hành tinh nhỏ bây giờ có thêm lôi điện, gió..

    Sau lưng hắn tứ thần thú tự hiện ra ngâm hót thần phục.

    Lộc Đức mở mắt trong con ngươi ẩn chứa vì sao tinh tú, hắn thốt: Bát Cửu Huyền Công? Trong đầu hắn có thêm tên và công pháp này. Hắn lại nhắm mắt mở ra lại xuất hiện một ngọn lửa thiêu đốt dường như có thể đốt vạn vật.

    - Khặc khặc, tứ thần thú ư, kẻ đế vương được thiên chọn, ngươi kế thừa bát y của ta ngươi cũng kế thừa đạo hiệu của ta! Tề Thiên!

    - Tề Thiên? Lộc Đức lầm bẩm, thân thể hắn bây giờ Hỗn độn chi thể càng thêm mạnh mẽ, có từng tia lôi điện thoát ẩn thoát hiện. Hắn cũng không muốn làm vua hay đế gì. Quan trọng đạo hiệu mới của hắn nghe rất ngầu a.

    - Khặc khặc, tiểu tử ngươi phúc lớn, năm đó ta bị Thiên Lôi, Thiên Kiếp, Bị chi lực đánh hấp thu lôi chi lực nay làm cho Hỗn độn chi thể của ngươi hoàn thiện a.

    - Lại thêm Tam muội chân hỏa, hỏa nhãn kim tinh. Tiểu tử ngươi không ngờ thiên phú cao như thế lĩnh ngộ! Gọi sư phụ!

    Lộc Đức cúi chào: Đồ nhi bái kiến sư phụ.

    - Kiệt kiệt đồ nhi ngoan! Ngươi hãy mau đi giải phong ấn cho ta.

    Lộc Đức vâng lời.

    Hắn xoay người đi rồi lại trở về nghiêm túc: Sư phụ! Người không dạy ta cách giải phong ấn a.

    - Há ta quên, ân, ta cũng không biết năm đó lão Như Lai trấn áp ta như nào? Ngươi thử đi lên đỉnh núi xé tấm phù văn xem.

    Lộc Đức cảm thấy người sư phụ mới không đáng tin lắm.

    Hắn xoay người đi ra ngoài gian khổ trèo lên lòng bàn tay núi, hắn suy nghĩ một lát nói: Sư phụ k xé được.

    - Thử tè vào xem nào! Tề Thiên vang lên.

    "..." Lộc Đức

    Cách giải phong ấn mới chăng?

    Hắn cắn răng cởi quần tè vào. Thấy phù văn dao động dữ dội rồi biến mất cả ngọn núi sụp đổ.

    Lộc Đức ngã xuống.

    A a a a

    Dưới mặt nham thạch bùng nổ một bộ giáp bay lên.

    Nó bay vào người của Lộc Đức tự lắp ráp vào người hắn.

    Nó giúp hắn rơi xuống mặt đất.

    - Nó là Thủy Long Bảo Giáp - Linh Khí đấy!

    Lộc Đức run run linh khí a.

    - Còn nữa này.

    Một cái gậy bay tới chỗ Lộc Đức.

    - Định Hải Thần Châm! Hắn thốt lên, trong sách cổ có ghi nó là thần khí.

    - Ngươi nói cái tăm sỉa răng của ta sao? Nó đúng là tên Định Hải Thân Châm.

    "..." Lộc Đức muốn khóc, thần khí là tăm xỉa răng của ngài sao sư phụ? Ngài quá ngầu a!

    - Cho ngươi mượn tạm này mà dùng.

    Lộc Đức run rẩy tiếp nhận thần khí.

    Rầm một cái, Gậy rơi xuống mặt đất sụp đổ thành hố lớn.

    - Ân, quên không nói nó nặng một vạn ba ngàn năm trăm cân.

    - Sư phụ.. ngài giết ta rồi..

    Lộc Đức điều động chân khí mới cầm được món thần khí này, hắn thi triển thử thương pháp, Định Hải Thần Châm Vừa Ra, đập nát không khí.

    - Nếu biến thành thương thì tốt quá!

    Chỉ thấy một đầu gậy tự mọc ra một cái đầu thương đá sắc bén.

    - Haha tốt!

    Lộc Đức mê mẩn, hắn đang mặc Thủy Long Bảo Giáp, tay cầm Thương Như Ý, uy phong vô hạn, khuôn mặt cương nghị tuấn tú xuất trần lông mày giận tự mang uy nghiêm.

    "Giờ khắc này ta trông thật ngưu bức" hắn có thể tưởng tượng ra phong thái hắn lúc này.

    Hắn chợt tỉnh hỏi: Sư phụ, phong ấn vỡ rồi người chưa đi ra sao?

    - Ta đây.

    - Đâu?

    - Trên vai của ngươi ấy.

    Lộc Đức nhìn sang vai mình khoé miệng co giật: Sư phụ ngài là con khỉ a.

    - Đương nhiên ta là do thiên địa dực dụng ra từ hòn đá đó! Kinh không?

    Lộc Đức: "..." nhưng mà ngài sao thành khỉ con thế này.

    - Bị lão Như Lai phong ấn trấn áp, có tra tấn tu vi ta đã sớm không còn, ánh mắt của ngươi là sao? Cút đi cho ta.

    - Sư phụ, lúc trước tu vi ngài là bao nhiêu?

    - Tiên Tôn cảnh

    - Sư phụ, lúc đấy ngài có phải tinh tinh không?

    - "..." phải chăng sư đồ vừa thành liền muốn đoạn tuyệt

    - Không có! Ta là khỉ. Không phải tinh tinh.

    - Nhưng tinh tinh cũng là loài khỉ a.

    - Khỉ nhiều loại, ta là khỉ đá.

    - Sư phụ, ngài là khỉ đá thế ngài đi đại tiện ra đá a?

    - "..."
     
  6. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 15: Vô duyên luyện đan, tình yêu sét đánh

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
  7. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 16: Đối thủ đầu tiên! Học được Dưỡng Thú Thuật

    Duy đi gần tới nơi ở của trưởng lão tinh thông trận pháp, hắn định đi học trận pháp.

    Chỉ là khi đi đến gần biệt viện nơi trưởng lão ở, có một tên thiếu niên tầm 15 tuổi đứng khoanh tay ánh mắt tràn đầy địch ý.

    Tô Mạn năm nay 15 tuổi có thể coi là thiên tài hi hữu của Tô gia, cha hắn tên Tô Chính là trưởng lão tinh thông trận pháp của Tô gia, hắn sinh ra được coi là thiên tài, được gia tộc và cha chiều chuộng cung cấp thiên tài địa bảo tu luyện. Trong Tô gia hắn và Tô Mi chính là hai thiên tài được coi trọng, từ khi lớn lên, hắn đã sinh ái mộ với Tô Mi và hắn đã coi nàng là thanh mai trúc mã chỉ xứng với hắn!

    Thế nhưng một ngày kình địch của hắn xuất hiện, được coi là thiên tài mới của Tô gia đó chính là Duy, dạo gần đây Mi rất thân thiết với Duy thường xuyên qua lại với nhau. Tô Mạn trong lòng sinh ghen ghét. Và giờ đây hắn lại nhìn thấy Duy đi về hướng này.

    Ánh mắt đầy địch ý, Tô Mạn đứng đấy cười lạnh khoanh tay.

    "Xem ta xử đẹp ngươi "

    Duy nhìn ánh mắt đối địch của Tô Mạn hắn khó hiểu?

    Dạo này ta rất ngoan không thù địch với ai.

    Trong não hắn chợt lóe, có lẽ tên này chặn đường mình là do sinh lòng ghen ghét giống như mấy tên nhân vật phụ não tàn sống không quá 3 tập trong truyện Tiên Hiệp!

    Thế là ánh mắt hắn sắc bén, tà áo tự bay phấp phới rất xuất khí, hắn khoanh tay.

    Duy hưng phấn tràn đầy chiến ý a "đối thủ đầu tiên a".

    Tô Mạn cười lạnh: Tô Duy sư đệ! Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi xông vào!.. Á..

    Chỉ thấy Duy rút kiếm khỏi vỏ sắc bén phi lên thi triển Kiếm quyết cơ bản trầm giọng nói: Không cần nói nhiều xuất chiêu đi.

    Thế là hắn chém đường kiếm, đường kiếm sắc bén chém vào người của Tô Mạn, rồi hắn đâm một nhát kiếm vào bụng Tô Mạn.

    Tô Mạn đau đớn: Á hự..

    - Ngươi chơi xấu..

    Rõ ràng ngươi bảo xuất chiêu đi, mà ngươi lại không chờ ta xuất thủ, cứ thế phi lên chém hắn, thật âm hiểm!

    Duy xoay người để lại bóng lưng tịch mịch hắn tra kiếm vào vỏ, trầm giọng nói: Vô độc bất trượng phu!

    Duy thầm tiếc nuối nơi đây không có một bóng người nếu không mọi người có thể chứng kiến được hắn soái khí ngưu bức.

    Tô Mạn nghe xong ngất xỉa nằm xụi lơ.

    - Là ai dám cả gan đánh con trai ta! - Một thân ảnh xuất hiện, hắn chính là trưởng lão tinh thông trận pháp Tô Chính, hắn giận dữ gầm thét hắn nâng thân thể con trai mình lên.

    Vẻ mặt đần độn, Duy không tự chủ run lên.

    Mẹ kiếp! Lần sau không nên hấp tấp, phải hỏi rõ ràng thân phận mới được.

    Duy thu hồi vẻ mặt lộ ra vẻ bình tĩnh mặt không đổi sắc: Tiền bối, nãy có một tên lạ mặt đánh, ta đi ngang qua chạy tới định ngăn cản thì thấy Tô Mạn sư huynh đã bị đánh ra nông nỗi này!

    Tô Chính vẻ mặt giận dữ khí thế Kim Đan cảnh bùng phát khiến cho Duy không thể thở nổi, thân thể không tự chủ muốn nằm xuống rồi đột nhiên hắn thu hồi khí tức mỉm cười cảm kích nói với Duy:

    - Cảm tạ ngươi, nếu không có ngươi, Mãn nhi có thể đã chết trong tay tên kia rồi! -

    Duy đổ mồ hôi hắn đột nhiên cảm tạ trời đất vì không có ai ở đây để xem hắn, phủi phui cái mồm ước gì có người tới cái con khỉ!

    - Tiểu bối vào nhà ta uống tý trà - Tô Chính nâng Tô Mạn nói.

    Duy xua tay từ tốn từ chối: Vãn bối còn có việc gấp cần đi ngay, cảm ơn lời mời của tiền bối.

    Tô Chính suy nghĩ một chút rồi lấy trong nhẫn chứa đồ ra một quả trứng xám trông rất bình thường.

    - Ta chỗ này có một quả trứng linh thú không biết con gì, nay tặng cho ngươi, không chừng nở ra linh thú phi hành hay linh thú đi lại cũng rất tốt a.

    Hắn thấy Duy có lòng muốn giúp đỡ nhưng nhỉ là Luyện Khí tầng 2 kém Tô Mạn một tầng nhưng thân là Tiền bối lại không tặng quà cho tiểu bối, để người khác nhìn vào cười thối mũi!

    Hắn nơi này cũng có một quả trứng linh thú, hắn không biết trứng con gì, nhìn trông rất bình thường, vỏ màu xám, biết đâu lại ấp ra linh thú phi hành đều dựa vào vận khí a.

    Tô gia linh thú nhiều vô kể lại nói đến cảnh giới này hắn có thể bay rồi, nên cũng không dùng đến hắn tặng cho Duy.

    Duy quả là một tiểu bối lễ phép và tốt bụng nha!

    Tô Chính thầm nghĩ.

    Phụtt!

    Chỉ thấy Tô Mạn thổ huyết, ngất đi lần nữa.

    Hắn đã mê man tỉnh lại rồi hắn nghe cha hắn tặng trứng cho Duy rồi còn cảm kích hắn, hắn thổ huyết ngất đi.

    "Cha thế nhưng là giao trứng cho ác a!"

    Tô Chính lo lắng nói: Thổ huyết! Nội thương, kẻ kia thật ác độc dám ra chiêu hiểm âc như vậy.

    Tô Chính nói: Thế nhé, tiểu bối, ta đưa Mãn nhi đi chữa trị. Lần sau gặp lại, Cáo từ!

    Duy tiếp nhận quả trứng hắn ôm quyền chào Tô Chính

    Hắn lặng lẽ thêm Tô Chính vào sổ đen.

    Từ bây giờ hắn có thêm hai kẻ địch a!

    Duy xoay người đi nhanh không ở lại nơi này thêm chút nào.

    Lại nói hai ngày nữa hắn vào Học Viện rồi. Chắc không gặp lại Tô Chính đâu nhỉ?

    Hắn đi về tiểu viện nơi mình ở, hôm nay vận khí khá đen đành để mai lên Thuần Thú bộ thôi.

    Hắn đi về thì thấy một bóng người chờ hắn. Dáng người lồi lõm mặc chiếc váy dễ thương, vẻ mặt nàng đang khẩn trương.

    Mi khuôn mặt xinh xắn nhìn hắn nói: Mai Học Viện vào học kì mới, ta đi trước.. chờ chàng nhập học.

    Khuôn mặt hồng hào lộ ra vẻ khả ái thiếu nữ.

    Duy cười nói: Đi đường cẩn thận, chờ ta nhập học ta tiếp đãi nàng sau.

    Mi trừng mắt, hai má hồng phồng lên nàng nói: Hôn ta!

    Duy ngây ngẩn, mẹ nó, dễ thương quá.

    Duy hôn lên môi nàng, nàng tiếp nhận nụ hôn ngọt ngào này.

    Nàng nở nụ cười chúm chím hôn lên má Duy rồi xoay người nói: Ta chờ chànggg a!

    Duy sờ lên mặt mình, ta có lên vĩnh viễn không rửa mặt không? Dễ thương quá!

    Duy đi qua phòng của Lan, nàng vẫn đang bế quan. Hắn về phòng, nằm trên giường lôi quả trứng linh thú ra đánh giá.

    Quả trứng màu xám nhìn trông rất bình thường, nhưng nếu nhìn kĩ thì trên vỏ trứng có từng đường phù văn dường như trong suốt.

    Tô Chính cũng không để ý đến quả trứng hắn cho quả trứng mình nhặt được chỉ là trứng bình thường.

    Duy nhìn một hồi rồi lại cất đi.

    - Mai lên Thuần Thú bộ xem vậy.

    Hắn ước ước quả trứng này sẽ là một con thần thú hay gì đó. Có sủng vật chân long phượng hoàng thì ngầu biết bao nhiêu.

    Sáng sớm hắn dậy tu luyện một hồi, rồi thi triển lại bộ kiếm quyết. Song hắn bước đi về hường Thuần Thú bộ.

    Hôm nay cũng không có ai ngăn cản hắn, hắn một đường thuận tiện leo lên thuần thú bộ, trên đường hắn cũng chào hỏi các đệ tử.

    Hắn bước vào Cửa môn thần thú bộ, một vị tu sĩ chạy ra nói: Thanh Duy sư đệ, ngươi tốt. Ngươi đến đây có chuyện gì?

    Duy nói: Ta muốn học cách thuần thú.

    Tu sĩ cười ha hả: Sư đệ, để ta vào bẩm báo với trưởng lão.

    Một lát sau, một vị trưởng lão dáng hình mập mạp chạy ra hắn cười nói: Tiểu bối, ngươi muốn thuần thú sao?

    Duy ôm quyền chào hắn, Duy nói: Trưởng lão, ta không biết thuần thú như thế nào? Ngài hướng dẫn ta được không?

    Tô Phí Liết cười nói: Để ta dẫn ngươi đi xem rồi hướng dẫn

    Nói xong hắn dẫn Duy đi nơi rộng lớn. Đây là một trang trại, có những con linh thú xếp hàng chỉnh tề đang được mấy tên tu sĩ huấn luyện, có những tu sĩ đang ngồi trên linh tước bay thành hình rất giống như bộ đội xếp hàng và máy bay bay thành hàng vậy.

    Tô Phí Liết nói: Nơi đây huấn luyện linh thú phi hành của Tô gia có thể phi hành vạn dặm, còn bên kia là Linh thú hành bộ, kia là linh thú chiến đấu.

    Duy: Trưởng lão ngươi có thể dạy ta cách thần thú được không?

    Tô Phí Liết thuần thú có rất nhiều cách: Có người dùng tình cảm để thuần thú, có kẻ dùng thực lực, có kẻ dùng thiên tài địa bảo mẻ hoặc, có kẻ lại dùng cách đe dọa.. rất nhiều nhưng vạn pháp quy nhất nói chung chỉ dùng mọi thủ đoạn để thuần thú, kí kết khế ước chủ tớ với linh thú.

    Duy: Kí kết khế ước chủ tớ?

    Tô Phí Liết gật đầu hắn nói: Có rất nhiều loại khế ước, thuần thú dùng là chủ tớ. Chỉ cần chủ chết, đầy tớ cũng chết.

    Duy gật đầu cái này hắn hiểu vì trong truyện cũng có khế ước.

    Tô Phí Liết nói: Cách thuần thú của Tô gia do ta tạo ra là dùng thức ăn ngon ngọt để hấp dẫn nó.

    Duy: Nhỡ nó cứ ăn mãi không kí kết làm sao

    Tô Phí Liết bình thản: Thì đập nó!

    Duy: "..."

    Tô Phí Liết cười haha : ta đùa thôi, bí quyết Tô gia chính là Dưỡng Thú Thuật!

    Chỉ thấy hắn xuất hiện ở gần con linh thú ngựa, hai tay hắn bắt đầu cù li, xoa bóp, đấm lưng, mát xa.

    Ngựa sung sướng kêu: Híiiii!

    Duy cảm thấy đây chính là ái sủng trong truyền thuyết nhỡ nó hứng tình nó đè chủ ra để chết.

    Duy không dám suy nghĩ nữa.

    Tô Phí Liết đắc ý nói: Thấy sao tiểu tử? Đây là bộ môn thuần thú của ta đó, lợi dụng các huyệt đạo của nó để khiến nó sinh dễ chịu, thoải mái.. Chúng sẽ muốn mình xoa bóp cho nó.

    Nói xong ánh mắt hắn thâm thúy nói: Động vật đều có linh trí, có cảm xúc như con người..

    Tất cả đệ tử xung quanh đều nhìn hắn với ánh mắt sùng bái, kính ý..

    Duy da đầu run run cách này nguy hiểm a! Không cẩn thận bị thú nó hiếp chết mợ!

    Một hồi Duy tiếp nhận quyển thuần thú độc môn.

    Hắn lại hỏi: Trưởng lão, trứng linh thú làm sao ấp?

    Tô Phí Liết lại giảng cho Duy nghe về ấp trứng.

    Hai người nói chuyện một hồi rất ăn ý, Duy cáo từ đi về, Tô Phí Liết cảm thấy mình và Duy rất hợp nhau hắn cười xán lạn vẫy tay chào.

    Duy cũng chào, hắn cầu vị trưởng lão này sau này dưỡng thú sẽ không gặp phải bi kịch!
     
  8. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 17: Meoww!

    Duy mặc quần áo chỉnh chu, sắp xếp đồ đạc.

    Hắn chuẩn bị đi tới Học Viện.

    Duy đi qua phòng Lan, hắn cười nói: Ta sắp đi.

    Trong phòng, Lan đang ngồi trên ghế ngắm nhìn ra bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ chợt tỉnh lại.

    Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Duy, đứng dậy.

    Ôm lấy Duy nhỏ nhẹ nói: Giữ sức khỏe.

    Duy mới 13 tuổi nhưng thân thể hắn đã cao 1m8 cao hơn Lan một cái đầu.

    Lan dựa ngực Duy ngoan ngoãn ôn nhu, hương thơm từ người nàng tỏa ra, Duy ôn nhu xoa lưng nàng nói: Chờ ta mạnh mẽ, ta sẽ bảo vệ cho nàng.

    Lan khẽ nói: Ưm.

    Hai người ôm nhau một lúc, Duy đành lưu luyến rời đi.

    Duy đi tới chỗ Tiên Thuyền, bởi vì đưa cháu tới nhập học, ông ngoại Tô Dương của hắn rất cưng chiều hắn, mang cả tiên thuyền đưa hắn đi.

    Duy là lần đầu tiên nhìn thấy một cỗ tiên thuyền to và xa lệ như vậy, hắn kích động bước lên tiên thuyền ngắm nhìn xung quanh.

    Hắn ôm quyền cáo biệt mọi người, rồi nhìn về phía xa Lan đang đứng đó nàng nhìn hắn, hắn nhìn nàng, hai người nhìn nhau mắt chạm mắt, Duy vẫy tay cười xán lạn.

    Lan xa xa đứng đó nhìn hắn, khóe miệng có chút giương lên, nàng ánh mắt ôn nhu nhìn Duy.

    Duy vào chiếc phòng trong Tiên Thuyền, hắn cũng không rảnh rỗi ngắm nhìn Tiên Thuyền, mà hắn còn mắc bệnh sợ độ cao nữa, tiên thuyền đi nhanh như là tàu siêu tốc a!

    Hắn ngồi xuống lôi trong túi ra quả trứng xám, theo lời Tô Phí Liết giảng cho hắn.

    Linh thú có rất nhiều cách ấp, linh thú cùng với thuộc tính của nó, chỉ cần truyền thuộc tính của nó hấp thu đủ năng lượng là sẽ nở.

    "Không biết linh thú này thuộc tính gì?" hắn lẩm bẩm.

    Oong.

    Hắn nhìn lại chiếc túi chỉ thấy một quả cầu trong suốt đang sáng lên, nó chính là quả cầu mà Duy đã mua của ông chủ, quả cầu này rất quan trọng! Vì nó giống y đúc quả cầu đã giúp hắn xuyên không tới đây nhưng chỉ là nó trong suốt không trắng ngọc.

    Quả cầu đang rung lên, từng phù văn trên thân nó đang sáng lên.

    - Nó cộng minh chăng?

    Quả trứng xám rung chuyển. Duy suy nghĩ một lát rồi hắn cắn răng đưa quả cầu trong suốt tới gần quả trứng.

    Những phù văn lóe sáng, rồi phù văn của quả trứng xám sáng rực rỡ, quả cầu tan ra bị quả cầu hấp thụ.

    Nhưng phù văn chỉ biến mất một nửa.

    Duy: A? Tại sao không nở? Hay là cần nhận chủ?

    Hắn suy nghĩ một hồi, hắn cắt ngón tay nhỏ giọt máu vào.

    Một giọt hai giọt từng giọt hòa vào quả trứng, phù văn trên quả trứng biến mất.

    "Rắc' trứng vỡ ra.

    Oanh!

    Tiếng nổ nhỏ vang lên, Duy ý thức che mặt.

    Hắn mở mặt ra đập vào mắt hắn là một con vật rất dễ thương.

    Một con mèo thân dài trắng muốt, đôi mắt to tròn đen láy dễ thương lại như ẩn như hiện đôi mắt phượng sắc bén đang nhìn Duy.

    - A! Có cánh.

    Sau lưng trắng muốt của nó là một đôi cánh chim đỏ rực, nhưng rất nhỏ bé xíu nhìn trông rất cưng a. Hai chân đằng sau nó là hai chân của loài chim, màu lông đỏ rực có 3 cái móng nhỏ bé.

    " Hổ có cánh? "

    " Linh thú gì đây? "

    Hắn đột nhiên thốt ra: Thiên Sứ Tuyết Sư?

    Nhưng mà thiên sứ tuyết sư là người sư tử, cánh chim mà.

    Chỉ thấy mèo có cánh đứng uy nghiêm như một vị chúa sơn lâm, đôi mắt nó đen láy nhìn chằm chằm vào Duy. Nó gồng mình kêu: Meowwwww!

    Duy:"... "dễ thương vãi. Chú mày là thần thú phương nào a!

    Chỉ thấy cánh cửa phòng mở ra, vài tên tu sĩ Tô gia đi vào.

    - Thanh Duy sư đệ có chuyện gì xảy ra?

    Duy giấu con mèo ở đằng sau lưng nói: Nãy ta tu luyện không cẩn thận thôi!

    Tu sĩ bừng tỉnh: Ra vậy a, vậy chúng ta đi ra ngoài!

    Tu sĩ đóng cửa đi ra ngoài, cảm thán: Quả là một thiên tài, nãy ta cảm nhận được một luồng không gian chi lực rất khủng bố a.

    Nói xong hắn và những tu sĩ khác lộ ra vẻ hâm mộ.

    Duy thấy mọi người đi ra ngoài, hắn nhìn đằng sau mình lại không thấy mèo con đâu.

    Hắn ngắm nhìn xung quanh.

    Chợt hắn thấy trên đỉnh đầu mình có tiếng: Meoww!

    Hắn sờ tay lên đầu không thấy gì.

    " Nhanh như vậy? "

    Đột nhiên mèo có cánh xuất hiện bên vai hắn.

    Nó liếm liếm má Duy.

    Duy vuốt ve nó, hắn suy nghĩ một lát hắn nói: Từ giờ gọi ngươi là Quàng Thượng đi!

    - MÉOWW?

    Duy thành công kí khế ước đồng bạn với nó. Hắn cũng không hiểu sao không kí kết được khế ước chủ tớ.

    Quàng thượng nũng nịu, đầu nó cọ cọ vào người Duy.

    Duy nhìn nó cưng chiều, hắn suy nghĩ.

    - Không biết Quàng Thượng ăn gì nhỉ?

    Hắn lấy ra một túi thức ăn linh thú mà trưởng lão Phí Liết đưa cho.

    Mở túi ra.

    Sưu

    Quàng thượng trực tiếp xuyên không gian tới chỗ túi một ngoạm nuốt sạch cả túi thức ăn.

    Duy: !

    Hắn đau lòng, phải biết đó là một túi thức ăn 1 tháng của linh thú bình thường a!

    Nhưng điều làm hắn khiếp sợ hơn là Quàng Thượng trực tiếp xuyên không gian tới cướp đồ ăn.

    Năng lực không gian?

    Hắn vừa mừng vừa sợ.

    Thần thú a! chắc chắn là thần thú!

    Hắn lại sợ nhiều người phát hiện ra Quàng Thượng sẽ truy bắt nó.

    Cả thêm tính mạng hắn a!

    Kí kết khế ước xong, tâm ý tương thông có thể thông qua tâm hiểu được lời nhau.

    Hắn truyền âm thông tâm ý với Quàng Thượng đang nằm no nê lăn lộn trên mặt đất.

    " Quàng Thượng "

    Quàng Thượng ngoảnh mặt lại" meow? "

    Duy lại thông qua tâm thần nói với Quàng Thượng thử chui vào trong áo hắn thử.

    Thế là Quàng Thượng thân hình nhỏ nhắn hai cái cánh nhỏ xíu bay bay chui vào trong áo của Duy.

    Nó nằm im rồi lại lăn qua lăn lại trong áo bào Duy.

    " Nhột! Quàng Thượng "

    Duy ngồi xếp bằng tu luyện nhanh, bây giờ hắn đang là Luyện Khí tầng 2, hắn không biết là trong Học Viện có những thiên tài như thế nào chờ hắn, nhưng mục tiêu của hắn chính là tu luyện đến chí tôn a! Dã tâm chưa?

    Đột nhiên hắn mở mắt, hắn cảm nhận là Tiên Thuyền dừng lại.

    " Thanh Duy sư đệ, đến nơi rồi a!"

    Duy nhanh chóng bước ra ngoài.

    Nơi đây là Thành Tu Tiên, được đặt tên dựa vào Học Viện tu tiên ở đây từ khi thành lập.

    Đập vào mắt hắn là một Cửa Môn thật lớn, có rất nhiều người ra vào, Hầu như đều là những tên tiểu thiếu niên tuổi tầm 13 giống hắn, thật nhiều kẻ được mời vào Học Viện, Duy mở to mắt.
     
  9. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 18: Hội Tụ, Thái Dương Thể Với Hỗn Độn Chi Thể

    Tô Thanh Duy đứng nhìn xung quanh, tất cả đều mọi người đều đang nhìn đánh giá đối phương. Quàng Thượng thò đầu tò mò ngắm nhìn xung quanh

    "Duy" 3 tiếng gọi vang lên. Quàng thượng rụt đầu về.

    Duy ngoảnh lại cười hắn biết đây là 3 người bạn của hắn Bảo, Trang, Phương.

    Một tháng qua, tên Bảo có vẻ thân thể càng ngày càng to lớn vạm vỡ hơn chẳng lẽ là do huyết mạch chân long?

    Đào Bá Phương hắn càng ngày càng có khí chất của Nho gia, thư sinh, nho nhã.

    Liễu Trang vẻ mặt hồng hào ngượng ngùng nhìn Duy, trông nàng càng ngày càng xinh hơn a, khí chất của nàng cũng biến đổi, hình như có vẻ hơi siêu trần thoát tục!

    Duy nói: Ta đi Tiên Thuyền đến không ngờ vẫn đến sau a!

    Bảo, Phương trừng to mắt: Hả?

    - Nhà ngươi khi nào có Tiên Thuyền.

    Duy gãi đầu nói: Nói ra rất dài dòng thật ra mẹ ta là con của gia chủ Tô gia. Đi! Ra chỗ kia nói chuyện.

    Bảo và Phương trừng to mắt, thằng này lại sướng như vậy! : Ẩn thế Tô gia?

    Trang rất ngạc nhiên nhìn Duy, không ngờ thân phận hắn lại lớn như vậy!

    3 người bắt đầu nghe Duy kể chuyện.

    - Ra vậy, Duy à vận khí ngươi khá tốt, gia đình khá giả, chim sẻ thành phượng hoàng a!

    - Ý ngươi là gì?

    - Hahahaaha - 3 người cười ầm.

    Một nam tử 30 tuổi xuất hiện, hắn phất tay nói: Đếm đủ người rồi, đóng cửa!

    Cửa Môn từ từ đóng vào

    Đột nhiên có tiếng hét to: Cho ta vào!

    - Không được ngươi không có được mời! -mấy tên tu sĩ ngăn lại.

    - Ta muốn vào! - Một tên tiểu thiếu niên 13 tuổi đang bị ngăn lại.

    Hắn dáng người cao lớn, tóc đen nhánh, con mắt có thần, khuôn mặt trông rất tuấn tú, đôi lông mày cương nghị.

    Mọi người chỉ thấy hắn lùi lại rồi cửa đóng vào.

    Một tiếng hét to: Thái Dương quyền!

    Đoàng!

    Cửa môn nổ ra một mảng lớn cháy rực rỡ

    Nhìn thấy thân thể hắn tỏa sáng rực rỡ, khí chất biến đổi thành cương mãnh chính khí, con ngươi vàng rực loé sáng, mái tóc tự chủ biến thành vàng óng.

    - Đây là một kẻ rất mạnh! - Tất cả mọi người đều đánh giá hắn như vậy.

    Ở một góc vắng vẻ, một tên tiểu thiếu niên khí chất bình thường trên vai hắn một con khỉ nằm vắt vẻo nhắm mắt ngủ.

    Hắn là Lộc Đức dịch dung thủ đoạn.

    Đột nhiên con khỉ mở mắt, lông mao nó ánh vàng kim rực rỡ, nó nghiến răng nói: Thái Dương Thể!

    Lộc Đức: Sư phụ, tên kia rất mạnh.

    Khỉ con Tề Thiên rít gào: Kiệt kiệt kiệt.. một tên Thái Dương Thể mà thôi, năm đó tên Ngọc Hoàng cũng là Thái Dương Thể vẫn chết đó thôi.

    Khỉ con lại đảo mắt nhìn xung quanh. Hắn cảnh giới tuy không còn nhưng con mắt hắn đã sớm nhìn thấu hư vô.

    Hắn lẩm bẩm nói: Ma Thần huyết, Chân Long, Thuần Âm, Nho gia khí.. quả là một thời đại hỗn loạn a!

    A! Thứ quỷ gì? Không gian chi lực? Thời gian chi lực? Hắn nhìn về phía Duy. Lại thêm máu của Bạch Hổ, Chu Tước.. kiệt kiệt.. yêu tộc sao?

    Vị nam tử 30 tuổi bước tới chỗ của vị thiếu niên kia, hắn hỏi: Ngươi tên gì?

    Tiểu thiếu niên: Trương Dũng.

    - Ngươi muốn vào Học Viện.

    Trương Dũng gật đầu.

    - Tốt a, tới xếp hàng đi. - nam tử 30 tuổi nói, hắn biết đây lại là một tên tiểu thiên tài không có được mời vào Học Viện.

    Nam tử nói: Mọi người xếp hàng, ngươi tới kia xếp hạng cuối.

    Chờ mọi người xếp hàng xong hắn lại nói: Bay giờ chúng ta sẽ khảo nghiệm lần nữa để xếp hạng vào ba lớp Hạ, Trung, Thượng.

    Dứt lời, dưới mặt nền rút đi, một võ đài to lớn hiện ra

    - Chiến đầu hình thức 1 nhóm 4 người.

    - Những chiếc phù này có thể giúp các ngươi bại trận mà không chết, nó giữ mạng cho các ngươi

    - Thời gian 10p các ngươi hãy bắt cặp lấy mọi người thành một nhóm!

    - Một vị đi phát những chiếc phù cho mọi người.

    Bấy giờ có thêm 10 vị giám khảo ngồi trên ghế ở nơi xa.

    Mọi người xôn xao, bắt đầu dò hỏi chọn nhóm.

    Duy cừoi nói: Chúng ta vừa vặn một nhóm thế nào?

    Thời gian bắt đầu!

    Hỗn chiến xảy ra, 4 người Duy Bảo Trang Phương đứng thành thế trận, Bảo kích hoạt chân long huyết, người hắn mọc ra những chiếc vảy rồng, hắn trời sinh thần lực, hắn huy động từng quyền đập nát mặt của tên tu sĩ đáng thương!

    Trang cầm kiếm chém: Mộc Quỷ Kiếm! Kiếm chém ra những gai nhọn mọc ra đâm vào một tên tu sĩ hắn ngã xuống biến mất khỏi võ đài.

    Duy đang thi triển Kiếm Quyết cơ bản đánh nhau với một tên tu sĩ cầm đao, hắn chặn từng đòn đánh.

    Sưu! Một quả cầu ma khí đánh lén sau lưng hắn.

    Oanh! Sau lưng hắn xuất hiện hào quang bảo hộ Chính Khí. Duy ngoảnh mặt nói: Cảm ơn ngươi Phương.

    Phương: Không có gì, là hắn, Vương Mạnh.

    Duy nhìn về hướng tên Vương Mạnh, nãy hắn đánh lén hắn. Duy giận dữ cười để bố mày cho mày biết thế nào là ác độc!

    Duy xông gần Vương Mạnh, hắn vận dụng không gian chi lực trong máu ra chiêu: Không Gian Áp Súc!

    Đây là chiêu thức trong TKKG quyết!

    Một khối lập phương nhốt Mạnh vào, nó băts đầu co rút hình thể khiến thân thể Mạnh đau đớn, hắn gầm thét: A a a a!

    Duy cười lạnh thao túng khối lập phương hắn hét: Bạo! Nổ đi con traiiii!

    Giờ khắc này Duy trông chẳng khác nào một nhân vật phản diện Boss chân chính!

    Bùmmm không gian nổ tung Mạnh rời khỏi võ đài, giận dữ tợn, hắn điên cuồng gào thét, không cam lòng.

    Đến cả giám khảo cũng phải chú ý Duy.

    Hắn vừa sử dụng không gian lực lượng!

    Duy đã nắm chắc vào lớp Thượng!

    Vụ nổ to lớn khiến mọi người sợ hãi thối lui.

    Một bên Trương Dũng đang huy động Thái Dương quyền đánh quỷ khóc thần sầu cũng nhìn sang bên này.

    Lộc Đức hắn đang cầm thương Như Ý đánh, nhưng chỉ tiếc hắn không điều động được khí linh trong thần khí. Thương pháp như thần!

    Một thương đập xuống!

    Đoành! Một tên tu sĩ đáng thương gặp phải Đức, hắn biến mất khỏi võ đài, hắn khóc luôn.

    Chợt hắn nhìn về hướng của Trương Dũng.

    Trương Dũng ánh mắt sắc bén nhìn về Lộc Đức: Ta cảm thấy rất khó chịu khi nhìn về phía ngươi! Đánh nhau không?

    Hắn người mang Thái Dương Thể luôn bộc trực, cương quyết cứng rắn, nói là làm.

    Lộc Đức con mắt rực cháy: Tới a.

    Hắn nắm Thương Như Ý nhảy lên đánh với Trương Dũng.

    Trương Dũng dùng quyền đối thương, mỗi một quyền đều ẩn chứa ngọn lửa rực nóng.

    Lộc Đức thấy chiêu thương của mình bị đỡ lại, chiến ý ngút trời hắn huy động thương pháp: Long Thương Quyết!

    Một hư ảnh kim long quấn quanh thương Như ý. Kim Long gào thét bay về phía Trương Dũng.

    Hắn không cam lòng hai tay thủ thế thân thể bị lùi xa 10 bước.

    Nhìn ra được hắn không phục, Lộc Đức như một vị đế vương mà không phải đế vương. Hắn kế thừa đạo hiệu Tề Thiên của sư phụ, hắn thu hồi Thương Như Ý. Hắn nói: Ngươi không phục sao? Ta đánh cho ngươi phục.

    Hỗn độn chi thể cứng rắn đối địch với Quyền Kình Nóng Bỏng. Lộc Đức cảm thấy tuy là Hỗn độn chi thể nhưng trên tay hắn vẫn bỏng rát a!

    Khỉ con đang nằm trên vai hắn, dù thế nào khỉ cũng không rơi, hắn mỉm cười. Hắn nhìn đồ đệ mình đang đánh với tên Thái Dương thể cũng như hắn đang đánh với tên Ngọc Hoàng chó chết vậy.

    Hắn quả thật không nhận lầm ngươi a kiệt kiệt.

    Trương Dũng chiến ý ngút trời hắn cười ha hả: Hôm nay gặp được một đối thủ như ngươi, ngươi tên gì?

    - Lộc Đức

    - Hahaha, Trương Dũng.

    Lúc này nhóm người Duy đang giải quyết từng tên tu sĩ bên này đã ít tu sĩ, bọn họ sợ hãi tránh ra xa.

    Bảo nhìn về phía hai tên đang đánh tay không kia, ánh mắt hắn sáng lên hắn cũng muốn đánh giáp lá cà a! Hắn chạy gần hướng hai tên kia.

    Bảo cười hắc hắc: Bổn đại long đến với hai ngươi đây.

    "Cút!" Hai quả đấm trực tiếp phang vào mặt Bảo.

    Một quả cứng rắn như sắt, một quả bỏng rát sưng phồng hai bên má hắn.

    Hắn thế nhưng là Huyết mạch chân long a! Hắn muốn khóc quá.

    Biết không địch lại hai tên kia, hắn lại chạy về nhóm Duy bị cả nhóm cười thối mũi.
     
  10. thanhduy5121

    thanhduy5121 Duy Ngã Độc Tôn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    28
    Chương 19: Loạn đấu kết thúc!

    Giám khảo cũng đa số đưa mắt nhìn về trận chiến giữa Đức và Dũng.

    Hai tên này thực lực rất mạnh, tự động rời bỏ đội hình chiến đấu.

    Giảm khảo rất thưởng thức.

    Một bên kia Duy đang chém từng chiêu Kiếm Quyết Cơ Bản, hắn cảm giác đã càng ngày lĩnh ngộ và hiểu rõ từng chiêu kiếm.

    Hắn vừa đánh vừa lĩnh ngộ cho thấy thiên phú kiếm quyết của hắn rất cao.

    Kiếm mang đơn giản mà mạnh mẽ.

    Đường kiếm sắc bén tựa hồ gần tiếp cận chém ra kiếm khí.

    Trang một bên cầm kiếm chém ra những gai nhọn đâm vào kẻ địch, nàng rất dễ thương khả ái nhưng khi chiến đấu rất tàn độc.

    Xuất kiếm trực tiếp gai nhọn đâm qua đầu đối phương.

    Bên cạnh Bảo, Phương đang tạo ra lớp bảo hộ cho hắn. Chính Khí vừa ra, vạn tà bất xâm, một bên bảo hộ, một bên hắn cầm bút viết chữ. Từng chữ Nho gia kinh điển bay lên đánh về phía tu sĩ.

    Bên phía Bảo hắn ngưng tụ Thủy Hỏa hai tay hai thuộc tính hung tàn đấm nát phòng ngự đối phương, hai quyền hắn như hai con chân long gào thét uy mãnh tiếp cận Quyền Kình phá nát phòng ngự đối phương, hắn chưa có học được chiêu thức của Long tộc nên hắn chỉ sử dụng quyền thường.

    Còn rất nhiêu thiên tài khác đang chiến đấu!

    Một vị giám khảo cảm thán: Ta có cảm giác không phải đang xem cuộc so tài giữa các tiểu thiên tài Luyện Khí mà như đang ở trên chiến trường thật vậy.

    Một vị khác nói: Năm nay thật nhiều thiên tài xuất chúng!

    Một vị giám khảo nữ nhìn về phía Duy nói: Ai có thể nói cho ta biết tên kia là ai không?

    - Số báo danh.. Tô Thanh Duy thành Yên Khu, thiên phú tinh thần siêu việt trước tuổi, không có thuộc tính.

    - Thiên phú tinh thần lực.. nãy ta thấy hắn vận dụng không gian chi lực mà, Tô.. Thanh Duy!

    Nói đến đây nàng trừng đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm phía Duy.

    Duy đang đánh nhau đột nhiên hắn cảm nhận được một đôi mắt dò xét mình, hắn run người quay đầu nhìn lại phía một nữ nhân tầm 25 26 tuổi vẻ mặt diễm lệ xinh đẹp lại càng quyến rũ.

    Keng! Trang đỡ hộ Duy một chiêu thức.

    - Ngươi cẩn thận chứ! Chú ý đi đâu vậy?

    Duy sững sờ rồi gãi đầu mẹ kiếp, suýt nữa thì thua cuộc rồi

    Duy cười nói: Cảm ơn nàng!

    Trang trừng to mắt: Cẩn thận.

    Duy lại tiếp túc cầm kiếm chém giết về phía địch nhân.

    "Mặc kệ nàng ta nhìn mình!"

    "Có lẽ nào nàng ta thấy ta xuất khí quá nên chú ý không?"

    "Hừm nàng ta thích ta sao?"

    "Ừm ta đẹp trai thế này mà sao ta nhìn nàng ta khuôn mặt có chút quen quen nhỉ!"

    Phía giám khảo lại bàn tán sôi nổi.

    - Ngươi nhìn hai tên kia ai thắng ai thua?

    Một giám khảo lắc đầu.

    - Hai tên kia vẫn còn che giấu thực lực không thể phán xét.

    - Hả! Vẫn che giấu ư! - trưởng lão kia giật mình.

    Lúc này trên võ đài một trận chiến đã rút đi 1 nửa số người, từng chiêu từng quyết được tung ra, rối loạn cả võ đài.

    Một bên võ đài, Lộc Đức thở hộc, thân thể hắn thương đầy mình, hai nắm tay đã sớm chảy máu chiến ý vẫn ngút trời hắn lạnh lùng trầm giọng nói:

    - Ngươi là đối thủ mạnh nhất ta từng gặp! Nhưng bây giờ đã đến phiên kết thúc!

    Nói xong hai tay hắn ngưng chưởng, tay trái hắn ngưng tụ ra Lôi điện chi lực cuốn quanh thành một quả cầu, tay phải hắn ngưng tụ phong chi lực thành một quả cầu gió.

    Trương Dũng cuồng tiếu, hắn cũng rất vui vẻ, đây cũng là đối thủ mạnh nhất hắn từng gặp. Hắn hưng phấn chiến ý ngút trời.

    Cả người hắn tỏa sáng rực rỡ ánh vàng. Phàm là người gần ánh vàng đều cảm thấy nóng bỏng.

    Hai tay hắn huy chưởng thành một quả cầu lửa to lớn, nó dường như có thể đốt cháy mọi thứ.

    Duy ngoảnh mặt nhìn hai tên này hắn nhìn về phía Lộc Đức hắn thốt lên: Rasengan! Chidori!

    Hắn lại nhìn về phía đang huy động quả cầu lửa Trương Dũng, hắn đang gồng người hắn thốt: Kamejoko?

    Lộc Đức hai tay quả cầu lôi điện, cầu phong. Hắn bật người phi nhanh về phía trước hắn giơ hai tay lên, Lôi uy sấm rên từng tiếng, gió bão nổi lên dường như cắt được vạn vật.

    Trương Dũng cũng lao nhanh phía trước như một ánh sáng mặt trời rực rỡ, hai tay hắn huy động Quả cầu lửa giơ lên phía trước.

    Quả cầu lửa không như chiêu thức Kamejoko nó bay lên chạm vào hai quả rasengan và chidori!

    Vị giám khảo hét to: Mau ngăn lại!

    Đã quá muộn rồi, một tiếng nổ vang lên.

    Đoành. Tiếng nổ vang dội.

    - Á! -

    Những tên tu si phụ cận không thoát khỏi uy lực, biến mất khỏi võ đài.

    Khói bụi biến mất một nửa võ đài đã biến mất.

    Thấy một bóng người đang đứng dứoi đất máu chảy đầy mình, nhưng đáng sợ hơn là chú khỉ trên vai hắn vẫn không việc gì!

    Mọi người sợ hãi. Hiếu kì đánh giá con khỉ và cũng rất sợ hãi trước dư lực khủng bố của hai tên này.

    Lúc này Trương Dũng hắn đã nằm xuống không dậy được, thương tích quá lớn hắn không dậy nổi, hắn cắn răng nói: Ta thua! Nhưng đây mới là trận đầu.

    Lộc Đức lắc đầu nói: Không! Ngươi không thua, chúng ta hòa nhau!

    Lúc này hắn vẫn cảm thấy sợ hãi trước uy lực khủng bố của hai chiêu thức chạm nhau. Nếu không có thân thể của sư phụ lao ra đỡ cho hắn thì hắn chắc cũng đã nằm, nhưng hiện tại hắn cũng trọng thương rồi.

    Thân thể của Khỉ con Ngộ Không chính là Kim Cương a! Lông mao ánh lên vàng rực bóng loáng.

    Cuộc hỗn chiến kết thúc! Trọng tài tuyên bố kết thúc.

    Lúc này Duy vẫn đang nhìn về phía hai tên kia, hắn kích động thân thể run rẩy.

    Trang thấy Duy cảnh này chợt nói: Duy, ngươi không cần thấy hai tên kia đánh nhau mà muốn sinh chiến ý a! Giờ ngưoi hảo hảo tu luyện chờ ngươi mạnh mẽ hạ bọn hắn không muộn.

    Trang sợ Duy tâm tình kích động phổi trâu phổi bò đi ra khiêu chiến hai thằng kia.

    Nam nhi ai mà chả có một hùng tráng tâm, con đường tu luyện tu sĩ nào chẳng tiếp nhận mọi thử thách.

    Chỉ thấy thân thể kích động run rẩy, Duy cảm thán: Rasengan thật quá mạnh mẽ! Chidori cũng vậy.

    Hắn kích động, hắn là fan naruto lâu năm, giờ nhìn thấy tâm tình kích động là đúng a!

    Trang: "..." ra sen gan cái thứ quỷ gì? Chi đo ri cũng là cái gì?

    Nàng lẩm bẩm: Dường như lúc nãy ta đoán sai a?

    Loạn đấu kết thúc, giám khảo đưa ra kết quả.

    Nhóm Duy, Lộc Đức, Trương Dũng đều được vào lớp Thượng, cân nhắc Vương Mạnh huyết mạch Ma Thần cũng được vào lớp Thượng.

    Những tu sĩ trẻ tuổi khác được vào lớp Trung và Hạ.

    Tên Trương Dũng được mang đi cấp cứu chữa thương.

    Lộc Đức cũng đo dưỡng thương.

    Những kẻ sống sót thì sẽ cơ duyên nhận thêm phù mệnh chưa bị sử dụng a!

    Học Viện cung cấp hết mọi thứ, phải nói là bao hết. Ngầu không ngầu?

    Các tông môn tài trợ cho Học Viện chỉ cần ra ngoài sẽ được đầu nhập phù hợp vào môn phái.

    Được người sắp xếp chỗ ở cho, phòng ở của nam riêng nữ riêng, bên cạnh tiểu viện của hắn là hai người huynh đệ và Lộc Đức kế tiếp Trương Dũng.

    Mọi người ủng hộ nhé ^^
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...