Tản Văn Tuổi 24 Của Tôi, Chợt Nhận Ra Cuộc Đời Thật Đáng Sống - Hí Hô Háp

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Tản Văn' bắt đầu bởi Hí Hô Háp, 11/11/2019.

  1. Hí Hô Háp

    Hí Hô Háp

    Tham gia ngày:
    9/11/2019
    Bài viết:
    18
    Xem: 63
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    TÁC PHẨM: TUỔI 24 CỦA TÔI, CHỢT NHẬN RA CUỘC ĐỜI THẬT ĐÁNG SỐNG

    TÁC GIẢ: HÍ HÔ HÁP

    THỂ LOẠI: TẢN VĂN

    Chào ngày mới, với bao nhiêu điều chưa làm. Hôm nay, kỷ niệm tròn 2 năm tôi viết lách. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà đã 2 năm với biết bao cảm xúc lẫn lộn từ cái ngày nhận ra mình là vũ trụ, cái ngày đi lên thư viện đọc sách và nhận ra biết bao nhiêu điều chưa được khám phá. Tôi ngộ nhận ra, cuộc sống hay ho hơn nhiều những gì ta nghĩ. Được cơ duyên may mắn trong một ngày tình cờ vào buổi chiều chủ nhật hiu quạnh, và lóe ra biết bao ý tưởng tuyệt vời trong đầu, mới biết được cuộc sống nó kỳ lạ và thú vị đến thế nào, giống như chính con người của mỗi chúng ta vậy.

    Hôm nay, tôi có mặt ở đây và được sống trong thời đại công nghệ 4.0. Một cột mốc lịch sử đáng nhớ của quá trình hình thành nên công cuộc cách mạng con người. Từ thời sơ khai cho đến hôm nay, tôi mới biết được sự diệu kỳ mà trái đất ban tặng. Giờ sống trong thời đại hôm nay, tôi vừa thấy đôi chút may mắn vì đã không trải qua thời kỳ khó khăn của cuộc đời đi tìm sự sống của nhân loại, nhưng cũng buồn vì có bao nhiêu điều thú vị, huyền bí diễn ra nhưng tôi không thể chạm tới và nhìn thấy. Với cùng hai dòng cảm xúc riêng biệt nhưng cùng chung một nhịp đập, và sẽ đọng mãi vào tâm trí tôi với một sứ mệnh đi tìm "lẽ sống cuộc đời", một cuộc đời đáng được sống và được tự do hạnh phúc.

    [​IMG]

    Tôi còn trẻ, còn nhiều điều tươi đẹp phía trước. Người ta thường nói cái tuổi 24, tuổi chênh vênh của cuộc đời, tuổi mà cũng không còn trẻ con như xưa, nhưng cũng chẳng đủ trưởng thành, đủ mạnh mẽ để đối diện với khó khăn phía trước. Nhưng với cuộc đời đầy màu sắc mà tôi vẽ ra, sẽ đưa tôi đến một xứ sở thần tiên. Tôi sẽ tạo ra những cầu vòng cho bản thân. Tôi sẽ sống và cống hiến hết mình cho tuổi trẻ, làm những điều đúng với lương tâm, đạo lý làm người. Tôi sẽ có buồn, vui. Có cười, khóc. Có những đêm tăm tối, những ngày huy hoàng. Có mọi điều trên lẽ sống. Và tất cả sẽ góp phần tạo nên một bức tranh đầy màu sắc, tươi trẻ của cuộc sống, nhưng không quên tạo nên giá trị thành công và hạnh phúc cho tương lai. Và đó cũng chính là những điều cốt lõi tôi muốn thượng đế ban tặng.

    Tôi biết mình cũng chẳng phải là thiên tài, là vĩ nhân của thế giới, cũng không phải là Eff Bezos, Bill Gates, Warren Buffett, Bernard Arnault, Mark Zuckerberg, vv, nhưng tôi là thượng đế của chính mình. Sống một cuộc đời của thượng đế, một cuộc đời mà chỉ có tôi sống mà không ai khác thay thế, thượng đế sẽ chúc phúc cho ai sống một cuộc đời ý nghĩa, ban phúc lành và bình an cho những ai yêu mình, yêu cuộc sống. Hãy nắm chặt lời nguyện thề đó và môt lúc nào đó, ta chợt nhận ra mình chính là vĩ nhân của riêng mình.

    [​IMG]

    Đêm nay có lẽ là đêm buồn nhất từ cái ngày tôi viết lách. Bởi lẽ, sau đêm nay, tôi phải có một cuộc cách mạng thay đổi bản thân, đi xa để được trở về. Không phải điên cuồng, say mê bên những dòng chữ mình đã viết nên, mỗi câu, mỗi chữ viết nên là cả một biển đại dương sâu tận trong trái tim bé bỏng của tuổi 24 đầy khát khao cháy bỏng. Để giờ đây biết xa nhau là nhớ, là buồn, nhưng chỉ là buồn của đêm nay thôi. Hãy để tôi sống mãi với ước mơ đó, ước mơ tin một ngày sẽ nhận ra ước mơ trở thành hiện thực.

    Hãy cho tôi có thêm những cuộc trải nghiệm trên hành trình phía trước, để thắp lên một trái tim ấm hơn, khát khao hơn, đủ sức nóng để đốt cháy cả thế giới này. Tôi sẽ còn bắt đầu một ngày mới của ngày mai, sẽ là ngày vượt trội hơn của ngày hôm nay, và viết lách sẽ đi cùng năm tháng với tôi như chính con người tôi sống với cuộc đời tôi..

    [​IMG]

    Xin cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những gì hôm nay tôi đã có. Xin cho mây đen đừng phủ kín lòng tôi. Xin cho tăm tối đừng khiến tôi sợ hãi mà mất đi lòng tin. Xin cho cuộc đời đủ mạnh mẽ để viết nên lịch sử thế giới. Xin cho con đường tôi đi có đôi chút gập ghềnh nhưng đích đến sẽ trải đầy hoa hồng. Xin cho tất cả mọi người được bình an và đặt biệt là những người thân yêu mãi bên cạnh tôi. Xin cho cả thế giới luôn mĩm cười và sống hòa bình, đầy lòng nhân ái bên nhau. Và xin cho tất cả những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với trái tim nhân hậu của tôi.

    Hồi ký: Ngày 11/11/2018 - Ngày buồn tại đảo Phú Quốc.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/11/2019
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...