Tự Sự Tuổi Đôi Mươi - Vavalala

Thảo luận trong 'Nhật Ký' bắt đầu bởi vavalala, 10 Tháng chín 2021.

  1. vavalala Nước chảy đá mòn

    Bài viết:
    30
    [TỰ SỰ TUỔI ĐÔI MƯƠI ]

    Chương 1

    Author: Vavalala

    Thế giới của mình từ năm bắt đầu kì 2 lớp 6 có thể nói đã thay đổi 180 độ.


    Năm cấp 1 mình có thể nói là học cũng ổn đi nhưng không hề suất sắc như mẹ mình vẫn nghĩ. Nhất là hồi lớp 5 môn Toán làm mình cảm thấy như sắp trụy tim đến nơi mỗi lúc cô gọi trả bài. Sợ lắm, cái nỗi sợ ngày một lớn lên trong đó. Mình thấy các bạn làm được bài cô giao còn mình thì luôn phải mò mẫm rất nhiều thời gian mà kết quả sai tè le. Lần đầu tiên trong đời mình thấy sự nguy cấp đó là gì. Mặc dù cố chăm chỉ nhưng những gì mình đạt được chỉ là biết làm những bài đơn giản mà thôi. Nếu mình ở lớp căn bản thì không nói làm gì nhưng khổ cái nỗi mình lại ở lớp chọn của khối, và việc học như vậy sẽ là điều không thể chấp nhận được với chính cô giáo chủ nhiệm và bố mẹ của mình. Nhưng điều gì đến sẽ đến khi giữa lớp 5 tất cả những học sinh giỏi đều phải đi thi kì thi cấp huyện đó ở một xã khác. Mình vô cùng lo lắng, với cái đầu nhỏ bé này làm sao mà mình chống chọi được với kì thi đó. Ngồi trong phòng thi, hơn một nửa đề mình chẳng hiểu gì; mình nghĩ sao lại có văn, anh, toán, âm nhạc.. đủ thể loại xuất hiện trong mấy tờ đề thi thế này. Biết chắc là chẳng thể qua được rồi nên thi xong lúc mẹ hỏi mình buồn lắm, cũng chẳng dám nói nhiều vì sợ mẹ tét đít. Mình sợ mẹ sẽ nói "Bao công sức tiền bạc để mày học dốt như này hả con" hay "Con nhìn cái X nhà cô Y này học như thế chứ.."; nhưng hôm ý mẹ không hề nói, mình vui lắm. Ai dè đến khi có điểm bài thi đó, mọi người biết là gì không, thế giới nhỏ bé trong đôi mắt trẻ thơ của mình như sụp đổ, là 10 điểm, nhưng trên thang điểm 20 cơ. Ai thấu nỗi đau này..

    Ngay khi cô giáo đọc điểm xong mình như chết lặng mình đứng thứ 2 từ dưới lên, một kết quả hết sức tệ, mình bị mẹ mắng không trượt từ nào, cả mấy câu nói mình tưởng hôm ý mẹ không nói thì hôm nay mẹ tuôn cho ra hết. Mình biết đó là lỗi của mình rồi, lỗi không học giỏi sẽ làm bố mẹ buồn. Mình mang tâm trạng ảm đạm đó vượt qua thời cuối cấp tiểu học đó để lên được cấp 2 trường cùng xã.

    (À nói sơ qua chút quãng thời gian đó thì do bố mẹ bận làm nên mình đều ở cùng ông bà nội buổi trưa tối thì về nhà mình).

    Thêm 1 tuổi mà, con nít ai chẳng ham chơi, mà mình tuy là con gái đó nhưng nghịch ngợm thì cứ gọi là vô địch. Trưa hè thì cứ rủ mấy đứa trong xóm đi bắt cộ, bắt ve không thèm học cũng chẳng thèm ngủ trưa gì. Qua kì 1 lớp 6 mình đón nhận học sinh tiên tiến đầu tiên từ trước đến nay trong đời. Bởi cấp 1 thì mình vẫn học sinh giỏi đều đặn. Khi mẹ biết kết quả, lần đầu tiên trong đời mình biết khi mẹ cực kì giận là như thế nào. Mẹ không nói lời nào cả đánh mông mình mấy cái rồi xé nát mấy quyển vở của mình, đứa bé là mình đây khóc muốn cạn nước mắt trong đời vì mình quý sách như sinh mạng luôn. May mà hôm đấy ông ngoại xuống chơi vừa kịp lúc ngăn mẹ đánh mình. Kể từ đó mình biết nếu không học hành chăm chỉ thì kết quả thế nào rồi đấy!
     
    Mecutyanhxoan00 thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 11 Tháng chín 2021
  2. Đang tải...
  3. vavalala Nước chảy đá mòn

    Bài viết:
    30
    [TỰ SỰ TUỔI ĐÔI MƯƠI ]



    Chương 2


    Từ hôm đó mình biết rằng nếu không học tập chăm chỉ thì bố mẹ mình buồn lắm. Nên kì 2 quyết tâm học tập của mình bừng bừng cháy lên, mình lao đầu vào học Toán có thể nói là môn sở trường của mình rồi học Văn. Tiết nào cũng xung phong phát biểu xây dựng bài, về nhà thì làm hết bài tập sách giáo khoa rồi sách bài tập; mình còn mua thêm nhiều sách nâng cao nữa. Vì đợt đấy cứ cuối kỳ là giáo viên Toán sẽ chấm vở bài tập càng nhiều bài thì điểm càng cao, vậy nên mình làm nhiều lắm. Cứ làm dần làm nhiều thành tích môn Toán của mình tiến bộ hẳn. Từ cuối kì 1 Toán được 7, 6 thì sang kì 2 mình đã có thể tự hào khoe mẹ 9, 3 rồi.

    May mắn nhất thời học sinh của mình có lẽ là được làm bạn với X, con bạn thân từ hồi lớp 2 đến giờ, hồi đấy cô chủ nhiệm xếp chỗ cho hai đứa ngồi cạnh nhau; nhưng sau một kì đổi chỗ thì 2 đứa khóc như mưa xin cô đừng đổi chỗ. Ôi cái kỉ niệm mình chẳng bao giờ quên đâu. Tất nhiên ngoài nó ra, chúng mình còn chơi với mấy đứa nữa. Vì mình không phải đứa giỏi ăn nói, lại có phần hướng nội, nên mình khó có thể thân được với người khác. Mình chỉ biết mình sẽ đối đãi tất cả tấm lòng của mình với bọn bạn thôi. Nhưng đến khi đợt Tết lớp 8, mình nhìn thấy ảnh đăng của bọn nó trên mạng đi chơi mà không rủ mình. Thật sự lúc đó mình tủi thân kinh khủng. Cái cảm giác mình bị ra rìa đó nó khó chịu thực sự, cảm thấy mình đang bị bỏ rơi, mình biết có lẽ từ giây phút đó mình nên sống dựa vào chính bản thân mình. Có bạn thì tốt cũng chẳng cần thân quá làm gì. Năm tháng cấp 2 cứ thế đi qua trong tĩnh lặng.

    Rồi kì thi cấp 3 cũng đến, may mắn sao điểm thi cũng gọi là đền đáp xứng đáng ngày đêm đèn sách của mình. Buổi đến trường cấp 3 xem danh sách lớp bọn mình đi cùng nhau cả nhóm có 5 đứa. Nhưng khi xem danh sách 5 đứa thành 3 lớp khác nhau, mình với 1 đứa nhưng không thân lắm cùng vào lớp chọn đầu. Hai đứa khác thì vào lớp chọn 2 tiếc thay cho đứa còn lại vào lớp chọn 3. Nhìn sự phân lớp như thế mình biết tình bạn của chúng mình sẽ rạn nứt từ từ rồi. Học cùng nhau mình còn chẳng hiểu hết chúng bạn giờ lại mỗi đứa một lớp thử hỏi tình bạn này sẽ đi về đâu.
     
    Mecuty thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...