Truyện Ngắn Truyện Kinh Dị Trung Quốc Ngắn Nên Đọc

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Gill, 22 Tháng chín 2021.

  1. Gill

    Bài viết:
    1,301
    Câu chuyện 1: QUỶ GẦY

    Dịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)

    [​IMG]

    1.

    Tôi đã không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu mình giảm cân thất bại nữa.

    Từ khi đi học đến lúc đi làm, vô số lần tôi đã ép mình phải giảm cân, mỗi sáng tôi chạy bộ, nâng tạ, ăn bột yến mạch, uống cà phê đen.. hết lần này đến lần khác, tôi cứ gầy rồi lại mập, giảm cân thành công sau đó nhanh chóng lại phục hồi trạng thái cũ, cứ thế lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn không bao giờ có điểm dừng.

    Lâu dần, đến cả mẹ tôi cũng bắt đầu bực bội với việc giảm cân này của tôi.

    Mẹ bảo tôi: "Con gái, chúng ta đừng giảm cân nữa, được không?" Bà ấy vò vò chiếc tạp dề, trong mắt tràn đầy thương xót.

    "Nhưng mà, mẹ ơi.." Tôi nói rồi lại ngừng, lọ thuốc giảm cân trên bàn uống được một nửa, những dụng cụ thể dục nằm rải rác lộn xộn đầy phòng khách, tôi đang cầm cái vòng lắc eo trong tay, nhìn những thứ trước mắt mà nghẹn lời.

    Một lúc lâu sau, tôi cuối cùng cũng đè nén được oán hận trong lòng mình, hét lên với mẹ tôi: "Mẹ cũng biết còn vì để giảm cân đã tốn bao nhiêu tiền mà, bởi vậy sau này xin mẹ đừng có khuyên bảo con nữa! Mọi người thì hiểu cái quái gì? Con phải giảm cân, con phải đẹp, mẹ hiểu không?"

    Mẹ tôi sững sờ, ngơ ngác nhìn tôi, trong mắt là nỗi ngạc nhiên không thể che giấu cùng nỗi thất vọng thoáng qua.

    Tôi quay đầu đi. Thực ra lời vừa nói ra khỏi miệng là tôi đã cảm thấy có lỗi với mẹ rồi. Nhưng tôi cảm thấy mỗi câu nói của mẹ đều sẽ lung lay quyết tâm muốn giảm cân của tôi, khiến tôi cảm thấy phiền phức và chán ghét.

    Im lặng, sự im lặng kéo dài vài phút đồng hồ.

    Mẹ tôi quay người đi vào bếp, đột nhiên nói: "Mấy hôm trước mẹ nghe nói, chỗ chúng ta có một người bán" quỷ gầy "mới đến, hay là con đi xem xem?"

    "Quỷ gầy?" Tôi ngạc nhiên nhìn mẹ, không hiểu lời bà ấy.

    "Đúng vậy. Nghe nói tác dụng giảm cân rất tốt." Mẹ quay lưng về phía tôi, thái rau trên bàn bếp, "hơn nữa còn không bị mập trở lại."

    Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, chiếu sáng bóng lưng mẹ, không hiểu sao tôi lại cảm thấy xa lạ mơ hồ.

    Nhưng lúc này tôi không nghĩ được nhiều như vậy, lập tức đi thay quần áo.

    Tôi thật sự bị việc giảm cân ám ảnh rồi.

    2.

    Nửa tiếng đồng hồ sau, tôi chạy vội tới nơi mà mẹ nói, đến một cửa hàng phía trước chợ.

    Chủ cửa hàng này đã già, khảng 60 tuổi, quần áo trên người rất đơn giản, quầy hàng trước mặt bày đầy những bức tượng nhỏ màu đen.

    Những bức tượng này bên ngoài được bao phủ bởi lớp kính thủy tinh trong suốt, bên trong sinh động như thật, giống như một đức trẻ đang mỉm cười, mang đến cho người ta một cảm giác kì quái rất khó diễn tả.

    Hình như.. nó đang sống.

    "Đây là gì vậy ông chủ?" Tôi đưa tay lấy một con, để gần lại trước mắt quan sát.

    Ông lão bình thường, nhìn không có gì khác biệt với những người bán tạp hóa gần đó tươi cười hòa nhã, nhẹ nhàng nói ra một cái tên: "Quỷ gầy."

    Tôi nhìn ông ta một cái hỏi tiếp: "Quỷ gầy? Dùng để làm gì?"

    "Giảm cân" ông ta giữ vẻ mặt tươi cười, ánh mắt bắt đầu quét qua người tôi, "Đảm bảo có hiệu quả."

    "Nếu không hiệu quả thì có trả lại tiền không?" Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ấy, "Những thứ không có khoa học tôi không tin cho lắm."

    Ông lão không trả lời, sự kiên định trong mắt ông ta làm tôi hơi sợ, cứ như cho dù thế nào đi nữa ông ta vẫn biết tôi nhất định sẽ mua vậy.

    Khi tôi mơ mơ màng màng trở về nhà, tôi mới kiểm chứng được suy nghĩ này. Quả thực, trong tay tôi đang cầm một con quỷ gầy nhưng tôi hoàn toàn không nhớ tôi đã mua nó như thế nào. Tôi chỉ nhớ trước khi đi, ông lão đó nói với tôi ba câu: "Dùng máu nuôi, một ngày ba lần, ăn uống như thường."

    Trong lòng tôi cười lạnh, loại lừa đảo này lừa mấy người không có văn hóa thì không nói, tôi đây "thân kinh bách chiến" rồi, tôi mà tin ông ta thì khác gì kẻ ngốc.

    Nhưng khi tôi nhìn vào nụ cười cổ quái của bức tượng em bé trong tay, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đột nhiên ngẩn người.

    Sau lưng tôi như có người đẩy một cái, miệng tôi không thể nào cất tiếng lên được. Tôi từ từ lấy ra một cây kim chích vô đầu ngón tay, ma sai quỷ khiến thế nào không biết mà nhỏ nó lên đầu bức tượng.

    Chỗ đó có một cái lỗ nhỏ, giọt máu đỏ chảy vào cái lỗ, trượt thẳng đến miệng em bé đang cười.

    Tôi quay đầu nhìn phía sau, mẹ tôi đã làm một bàn thức ăn đầy ắp thơm phưng phức, vui vẻ vẫy tôi lại ăn cơm.

    Trong bầu không khí kì dị bất thường này, tôi không biết tại sao ngồi vào bàn, cầm đũa lên, sau đó ăn ngấu nghiến như đã bị bỏ đói ba ngày. Chỉ sau chưa đến 15 phút tôi đã ăn hết ba chén cơm, thức ăn trên bàn cũng còn lại chẳng bao nhiêu.

    Tôi vô tình cúi xuống nhìn bụng mình thì vô cùng ngạc nhiên nhận thấy cái bụng đáng ra đã phình to vì no không ngờ vẫn xẹp lép như cũ.

    Sự thay đổi vô lý này khiến tôi không thể không nhìn lại con quỷ gầy kia được, trên mặt nó đang mang nụ cười tươi rạng rỡ, trong miệng còn vương chút máu đỏ.

    Đúng là kì lạ khó hiểu.

    3.

    Sau đó mười mấy ngày, tôi mỗi ngày đều ăn uống như thường nhưng sức ăn rất kinh người. Tôi đã không nhịn ăn nữa, chỉ theo cách ông lão chỉ, một ngày ba lần cho quỷ gầy ăn.

    Dần dần, tôi ngạc nhiên phát hiện, cho dù mình ăn nhiều đến bao nhiêu vẫn rất gầy, gầy nhưng không hề héo hon, ngược lại da dẻ trơn mịn, càng ngày càng đẹp rạng rỡ.

    Tôi vứt hết đám dụng cụ tập luyện phiền phức, tất cả thuốc giảm cân cũng vứt vào thùng rác. Tôi cũng càng ngày càng thích đi ra ngoài, thích mua sắm quần áo đẹp để chúc mừng bản thân.

    Rất nhanh sau đó, chỉ trong không tới 15 ngày, tôi từ 83 kilogam giảm xuống còn 60 kilogam.

    Tôi tìm một công việc mới, do tính tình vui vẻ, tôi rất được đồng nghiệp yêu mến, đặc biệt là các đồng nghiệp nam, tôi có thể cảm nhận được cái nhìn của họ rơi trên cơ thể mình, đó là một loại thèm muốn đầy dục vọng.

    Đến lúc này, tôi đã hoàn toàn quên mất những vô lý khác thường trước đây, mọi cảm giác kì lạ con quỷ gầy đó mang đến đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tự tin mạnh mẽ. Trong công việc, tôi dần trở thành người mà lãnh đạo đi công tác hoặc họp hành nhất định sẽ dắt theo, tôi tham gia đủ loại buổi gặp gỡ lớn nhỏ, quen biết rất nhiều người, bọn họ luôn không ngừng tán dương sự có mặt của tôi.

    Rất nhanh chóng, công việc tôi thuận lợi, lương cao, số đàn ông theo đuổi tôi càng ngày càng nhiều, thậm chí trong giờ làm cũng có nhân viên tiệm hoa giao hoa tươi đến. Tôi cuối cùng cũng đã được sống cuộc sống mình mơ ước bao lâu nay.

    Bởi vậy, hôm nay, tôi đột nhiên sinh ra một ý nghĩ, theo kinh nghiệm giảm cân trước đây của tôi, mọi việc trên cuộc đời này có được ắt có mất, tôi rất sợ những điều diệu kì này sẽ thay đổi, tôi sợ con quỷ gầy có thể sẽ đòi hỏi nhiều hơn. Tuy trước mắt tôi vẫn chỉ cho nó một giọt máu một lần, nhưng lấy gì để đảm bảo ngày nào đó nó không muốn nhiều hơn.

    Trước khi xảy ra hậu quả không thể ngăn chặn được, tôi quyết định cắt đứt mọi liên hệ với con quỷ gầy đó. Bởi vậy, từ sáng hôm nay, tôi bắt đầu không cho con quỷ gầy một giọt máu nữa.

    Tôi ngồi trước ban công, tôi cầm quỷ gầy trong tay, nhìn kim đồng hồ chạy dần qua con số 8.

    Mọi ngày vào lúc này tôi đều dùng kim chích đầu ngón tay đút máu cho nó, nhưng hôm nay thì không.

    Tôi chỉ im lặng nhìn nó, đứa trẻ bọc trong lớp thủy tinh vẫn cười rạng rỡ như cũ. Hình như không có gì thay đổi cả, tôi nghĩ thầm, xem ra giảm cân thành công rồi.

    "Không cần biết phải đánh đổi những gì, nếu như đã có tất cả rồi thì đều là đáng để đánh đổi. Đúng không?" Trong lòng tôi hỏi quỷ gầy, không kìm được nhếch miệng cười.

    Còn nó, hình như cũng cười đáp lại tôi.

    Ngay lập tức, tôi lạnh khắp người.

    Một gió thổi qua đám quần áo phơi ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu trên người nhưng tôi không cảm thấy một chút ấm áp nào.

    4.

    Từ khi tôi không cho con quỷ gầy máu nữa, tôi luôn có cảm giác sốt ruột đứng ngồi không yên. Bởi vậy, tôi thuê một căn phòng bên ngoài, để quỷ gầy lại nhà mẹ, tôi bắt đầu cuộc sống một mình, cố gắng cách nó càng xa càng tốt.

    Thời gian qua đi, cuộc sống tiếp tục, cân nặng của tôi cũng không tăng thêm nữa. Trong ba tháng gần đây, tôi tập trung hết sức cho công việc, ngoài việc ba đến năm ngày gọi điện cho mẹ tôi một lần thì tôi không hề gặp phải sự phiền não nào.

    Lãnh đạo rất hài lòng về biểu hiện và xem trọng khả năng làm việc của tôi, quyết định điều tôi đến làm việc ở một văn phòng nước ngoài trong một năm. Cơ hội này tôi không thể để lỡ được nên đồng ý ngay lập tức.

    Một hôm trước ngày đi, tôi dự định về nhà lấy ít đồ, đồng thời cho người mẹ rất lâu không gặp của mình một niềm vui bất ngờ.

    Tôi đi chợ mua rất nhiều đồ ăn, muốn nấu cho mẹ một bữa cơm, là bà ấy trong lúc tôi điên cuồng giảm cân đã bận rộn lo lắng, vì tôi mà đau lòng, chỉ vì tôi giảm cân mà tôi và mẹ cãi nhau, nhưng không phải mẹ nói cho tôi biết về con quỷ gầy thì tôi cũng không có ngày hôm nay.

    Nghĩ ngợi một hồi, tôi đã đứng trước cửa nhà, móc chìa khóa ra mở cửa.

    Trong nhà, nồng nực một mùi máu tanh..

    Hình như trong nhà giết lợn sống, trong không khí tràn ngập mùi gì đó khiến người khác nghẹt thở, tôi không kìm được đưa tay lên bịt mũi.

    "Mẹ?" Tôi gọi, không thấy ai trả lời.

    "Mẹ ơi, mẹ có nhà không?" Tôi bỏ đồ xuống, thay déo lê, đi vào phòng khách.

    Trong nhà vẫn được dọn dẹp sạch sẽ như thường, phòng bếp không thấy bóng dáng bận rộn quen thuộc, mùi máu nồng nặc vẫn khiến tôi dần dần nhíu mày bất an.

    Tôi tiếp tục đi về phía trước, lúc đứng trước phòng ngủ tuy cửa phòng đang đóng, nhưng tôi ngửi ra được, hình như cái mùi đó xuất phát từ phòng ngủ của mẹ tôi thì phải.

    Trong chớp mắt, tôi cảm thấy tim tôi chạy lên nghẹn lại trên cổ, muốn kêu lên nhưng không kêu ra tiếng.

    Tôi không biết trong phòng rốt cục xảy ra chuyện gì, nhưng có một loại dự cảm không lành bắt đầu chạy khắp người tôi, khiến bước chân tôi càng nặng nề hơn. Tôi nhẹ nhàng, đẩy cửa.

    Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, tôi sợ hãi ngã nhào xuống đất, tất cả những từ ngữ trên thế giới đều không đủ để mô tả những gì gớm ghiếc tôi đã thấy.

    Tôi nhìn thấy mẹ tôi, người mẹ đã nuôi tôi lớn, người phụ nữ đã tranh luận với tôi vô số lần đang nằm trên giường.

    Người mẹ tôi chỉ còn lại một bộ da bọc xương đen xì, trong đôi mắt mở lớn lãng đãng luồng khí đen, cả người giống như một khúc gỗ mục nát.

    Trong tay mẹ tôi là con quỷ gầy đó, nó đang cắn chặt ngón tay mẹ tôi, cơ thể của nó đang chuyển dần từ màu đen sang màu đỏ, trong mình nó chảy một dòng máu đỏ cuộn cuộn bất tận.

    Tôi nhìn cảnh tượng đáng sợ trước mặt, trong đầu là một mảng trống rỗng.

    Tôi muốn kêu lên, nhưng phát hiện vốn dĩ kêu không thành tiếng cả người không kiểm soát được mà run lên cầm cập, đầu óc tê rần, cả người ớn lạnh, mồ hôi lạnh chảy ra thấm vào quần áo, khiến tôi càng run rẩy dữ dội hơn.

    Mẹ tôi lúc này lại bắt đầu cử động.

    Đột nhiên bà ấy cứng ngắc xoay đầu, nhìn tôi mỉm cười, dịu dàng cất lên giọng nói the thé kinh hãi nhất tôi từng nghe trong đời, giống tiếng của một người sắp chết:

    "Con gái, chúng ta đừng giảm cân nữa, được không?"

    * * *

    Lời người dịch: Giải thích cho một số bạn chưa hiểu thì người thực sự nuôi con "quỷ gầy" là người mẹ nhé. Nuôi đến khi người con được mãn nguyện như ý thì mẹ đã cạn khô rồi đó ạ.
     
  2. Đang tải...
  3. Gill

    Bài viết:
    1,301
    [​IMG]

    Câu chuyện 2: ĐÁM CƯỚI MA - HỦ TỤC RỢN NGƯỜI CỦA TRUNG QUỐC

    Dịch bởi: Vịt Om Măng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ở Trung Quốc có một hủ tục mà mỗi khi nhắc đến đều khiến không ít người cảm thấy rùng mình, đó chính là Minh hôn hay còn được biết đến với tên Âm hôn, đám cưới ma.

    Thời xưa, khi con cái c. Hết đi mà chưa lấy được vợ hoặc chồng, bố mẹ thường do quá thương xót con mà tìm một mối duyên âm lẻ bóng khác để kết đôi và từ đó, việc thờ phụng, nhang khói của con họ cũng sẽ được bên đối phương chăm lo. Tuy nhiên, minh hôn chỉ diễn ra chủ yếu ở những gia đình giàu có, bởi gia đình bình thường sẽ không có đủ kinh phí để tổ chức hủ tục này.

    Minh hôn chia thành hai loại: Một là đám cưới giữa hai người đã khuất, loại còn lại là giữa người mất với người sống. Tất nhiên, để so sánh thì loại thứ hai này càng kém nhân đạo hơn.

    Hủ tục này đã xuất hiện tại Trung Quốc từ thời xa xưa và chưa xác định được thời điểm chính xác. Tuy nhiên, theo một vài điển tích thuật lại, Minh hôn đã tồn tại từ trước thời nhà Hán, nổi tiếng phải kể đến con trai của Tào Tháo là Tào Xung mất khi mới 13 tuổi, chưa kịp lập gia đình. Thân làm cha, Tào Tháo thương con trai nên muốn tìm một tiểu thư gia đình quyền quý đã c. Hết để kết duyên cho Tào Xung. Nghe tin nhà họ Chân có cô con gái c. Hết yểu, Tào Tháo bèn tìm đến hỏi cưới cô làm vợ cho con trai, cuối cùng chọn ngày lành tháng tốt để làm lễ Minh hôn rồi hợp táng hai người họ với nhau.

    Thời nhà Tống là thời kỳ thịnh hành nhất của minh hôn, đến cuối thời nhà Thanh do có sự tác động của văn hóa phương Tây, nên minh hôn đã bị coi là một loại phong tục xấu, đáng bị lên án. Thế nhưng không vì vậy mà hủ tục này biến mất hoàn toàn, từ đó cho đến nay, vẫn còn nhiều nơi phổ biến về việc tổ chức minh hôn cho người đã khuất.

    Khi còn học đại học, tôi có một người bạn cùng phòng ký túc xá đến từ vùng nông thôn Hoa Bắc, vừa hay, chỗ cậu ấy lại cực kỳ phổ biến về việc tổ chức minh hôn. Tại vùng đất này, đám cưới ma không phải là điều gì hiếm lạ, nó được đặt ngang hàng với những đám cưới bình thường khác và thậm chí còn có người làm nghề mai mối, kết duyên linh hồn lại với nhau. Và đó cũng chính là nơi xảy ra câu chuyện minh hôn hôm nay tôi sẽ kể.

    Cậu bạn cùng phòng của tôi đến từ vùng nông thôn Hoa Bắc, mặc dù không có danh lam thắng cảnh nào nổi tiếng, tuy nhiên nơi đây vẫn được biết đến với nhiều cảnh đẹp hữu tình. Vốn chơi thân với nhau, thế nên vào đợt nghỉ hè năm 2 đại học, tôi đã cùng cậu ấy về quê chơi một khoảng thời gian.

    Năm đó nông thôn vẫn còn nghèo, nhà cậu ấy chỉ có một chiếc TV đen trắng, nhiễu mờ, vả lại còn chẳng bắt được mấy kênh. Trong vùng cũng không có nhiều tụ điểm vui chơi, giải trí, nên tối đến chúng tôi đi ngủ khá sớm.

    Có một đêm nọ, do quá buồn chán không ngủ được, cậu ta liền rủ tôi lại để kể chuyện ma. Cậu hắng giọng, kể cho tôi câu chuyện liên quan đến chồn vàng và ba ba thành tinh.

    Cậu ấy kể rằng trên núi ở vùng này có một cái hồ, gọi là hồ Ba ba, cái hồ này tuy không lớn, nhưng lại có rất nhiều cá tôm, hồi nhỏ cậu ta cũng thường xuyên lên đó bắt tôm, chỉ cần ngồi một buổi là có thể bê về cả rổ.

    Cậu ta nhớ lại, nói tiếp: "Một mùa đông nọ, mẹ tôi bị bệnh, sức khỏe rất yếu, trông mẹ gầy đi thấy rõ, mà khi đó nhà lại còn nghèo, chẳng có tiền mua thịt cá gì, nên tôi bèn nghĩ hay là lên hồ Ba ba một chuyến, bắt ít tôm cá về nấu, bồi bổ cho mẹ. Năm đó quê tôi tuyết rơi nặng hạt, với kiểu thời tiết này, ai cũng tránh đi đường rừng bởi sợ xảy ra chuyện không hay. Thế nhưng, trong lòng tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ đó là làm sao để mẹ nhanh chóng khoẻ lại, vậy nên chẳng bận tâm nhiều, tôi liền đeo làn, xách nơm và cần câu cá lén lút đi lên núi."

    "Sau khi lên trên núi, tôi đi thẳng tới hồ Ba ba, tuy nhiên, còn chưa đến nơi thì đã nghe thấy tiếng kêu kỳ lạ. Ban đầu tôi tưởng là có người đặt bẫy săn động vật, thế nhưng tiến đến gần hơn thì phát hiện chỉ có một con chồn vàng. Con chồn vàng đó chạy vòng quanh cây dương, sau đó nó dừng lại, chắp tay thi lễ với cái cây. Hành động và thần thái đó y như một con người thực sự, miệng nó còn không ngừng phát ra tiếng gì đó rất lạ. Không lâu sau, lại có vài âm thanh lạ vang lên từ hồ Ba ba, nghe vậy chồn vàng liền chạy lại, tôi cũng lén lút đi theo nó, cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì?" Cậu ta hỏi đứa đang bán tín bán nghi là tôi.

    "Nhìn thấy gì thế?" Tôi tò mò hỏi.

    Cậu đáp: "Nói ra cậu đừng bảo tôi xạo đấy, tôi nhìn thấy bên trong hồ toàn cá là cá, con to con nhỏ, con trắng con xanh xếp thành một hàng, chúng nhảy lên khỏi mặt nước, có nhiều con còn nhảy thẳng lên bờ, khi đó tôi suýt chút nữa không kìm được mình mà chạy lại, thế nhưng bỗng thấy con chồn vàng kêu lên 2 tiếng gọi bầy đàn đến. Một bầy chồn vàng dùng miệng cắp hết những con cá trên bờ đi, không sót lại con nào, cuối cùng chúng còn chạy qua cúi lạy cây dương bên cạnh hồ một lần nữa rồi mới rời đi."

    "Trông thấy bóng chúng đã khuất, rất lâu sau tôi mới dám lại gần. Mặt hồ cũng đã lặng hẳn, tôi vội vàng ném cái nơm xuống nước, ngồi bên cạnh bắt đầu câu cá. Nhưng kể ra cũng thật kỳ lạ, rõ ràng trước đó trong hồ quẫy lên rất nhiều cá, vậy mà sau khi ngồi câu hơn tiếng, tôi chẳng thấy con nào cắn câu, kiểm tra trong nơm cũng trống không. Thấy vậy, tôi liền nhớ lại con chồn vàng ban nãy, lúc đó làm liều, học theo dáng vẻ con chồn vàng chạy mấy vòng quanh cây dương, sau đó dập đầu một hồi."

    "Tôi vừa cầu xin vừa dập đầu rất lâu, thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả, mặt hồ vẫn tĩnh lặng như tờ. Tại sao lại vậy nhỉ? Trong tôi cứ tồn tại cảm giác như trên núi có thứ gì đó đang đối đầu lại với mình, tại sao lũ vật khi nãy đứng đó vái lạy mấy cái liền có cá ăn, còn tôi ngồi ở dưới trời mưa tuyết trắng mấy tiếng đồng hồ, vất vả như vậy mà lại chẳng có gì."

    "Vừa mệt vừa bực mình, tôi thầm nghĩ sau khi về nhà sẽ kiếm một lọ thuốc trừ sâu đổ hết xuống cái hồ này cho đỡ tức. Thế nhưng, khi đang cúi mình thu dọn đồ đạc để trở về, tôi bỗng thấy trong nơm vốn tưởng chẳng có gì, giờ đây lại nặng trịch, chỉ dùng một tay không thể kéo lên nổi, loay hoay một hồi kéo được nơm lên thì phát hiện bên trong toàn là cá chép."

    Cậu ta tiếp tục kể: "Cứ nghĩ rằng là do may mắn nên mới bắt được nhiều cá như vậy, nhưng sau khi về nhà kể cho mẹ, mẹ tôi liền nói người già trong thôn đều đồn rằng trên hồ Ba ba đó có một con Ba ba thành tinh, tu hành đã nhiều năm, tâm thiện lành, hồi trước khi đói kém, người dân trong thôn đều sẽ lên hồ bắt cá và lần nào cũng nặng tay trở về."

    "Ấy vậy mà tôi lại chẳng tin lắm về việc có Ba ba thành tinh, mãi cho đến một mùa đông nọ, trong thôn có hộ gia đình muốn sửa nhà nên đã lên núi tìm cây để chặt lấy gỗ, chẳng biết thế nào người đàn ông ấy lại chặt đúng cây dương bên cạnh hồ Ba ba, kết quả vừa vác cây xuống núi thì xảy ra chuyện. Người chặt cây đó bị Ba ba thành tinh nhập vào, bò như rùa ở dưới đất, trên mặt đất đông cứng đến nỗi người thường dùng xẻng sắt cũng khó mà đào được ấy, anh ta đã dùng tay không đào ra một cái hố."

    "Khi đó, dân làng đều tỏ ra vô cùng sợ hãi, vội vàng khiêng người đó trở về thôn, vừa về đến nơi, trông thấy vô số người xúm lại, người đàn ông liền co rúm thân mình, rụt cổ lại. Thoạt nhìn, quả thật rất giống một con rùa!"

    "Sau đó, một vị trưởng bối già ở trong thôn nói với người đàn ông bị Ba Ba nhập vào rằng trẻ con không hiểu chuyện, mong ông thông cảm, tha cho nó, rồi khua tay đuổi tất cả những người vây xung quanh đi chỗ khác. Sau khoảng nửa giờ, anh ta liền khỏi hẳn."

    Nghe cậu ấy kể đến đây tôi liền thắc mắc: "Ba ba thành tinh mà lại bỏ đi dễ như vậy á?"

    Cậu ta đáp: "Chắc có lẽ do con Ba ba thành tinh này tính tình hiền lành nên mới dễ dàng tha thứ như vậy. Nghe các bô lão trong thôn kể rằng, cây dương bên cạnh hồ đó vốn là nơi ở của nó, ấy vậy mà người đàn ông kia lại chặt cây đi như vậy, khiến cho Ba ba chỉ còn cách nhập vào người anh ta. Còn việc anh ta đào đất sau khi bị nhập là do khi đó có quá nhiều người vây quanh, Ba ba cảm thấy sợ hãi nên đào hố ẩn nấp theo bản năng, kể cả việc anh ta co rúm người, rụt cổ lại cũng là vì lẽ đó. Thế nên trưởng lão mới đuổi hết những người vây quanh đi để Ba ba hết hoảng sợ, trước đó có quá nhiều người nên nó không dám động đậy, sau khi hết người rồi nó cũng sẽ tự rời đi."

    Nghe xong câu chuyện của cậu ấy, tôi không khỏi xuýt xoa: "Quê cậu có nhiều chuyện kỳ lạ thật đấy!"

    Cậu đáp: "Lại chẳng, sau đó tôi ngẫm lại thì thấy con chồn vàng đó cũng không đơn giản, mùa đông nó không có đồ ăn liền biết cách đi cầu xin Ba ba, nhưng cũng nhờ nó mà năm đó tôi mới nấu được nồi canh cá tẩm bổ cho mẹ. Sau đó tôi cũng lên hồ Ba Ba mấy lần, thử dùng cách trước đó xem có bắt thêm được con nào không, nhưng chẳng có tác dụng gì, có lẽ sau khi cái cây bị chặt đi Ba ba cũng đã rời đi nơi khác sống rồi."

    Sau đó chúng tôi có nói chuyện phiếm thêm một lúc, mãi cho đến khi buồn ngủ mới thiếp đi.

    Ngày hôm sau, hai đứa tôi bị đánh thức bởi tiếng chiêng, tiếng trống ầm ĩ bên ngoài, hòa cùng thứ âm thanh rộn ràng đó còn có tiếng phụ nữ khóc âm ỉ. Cậu bạn cùng phòng nói rằng hôm nay trong thôn có tổ chức minh hôn, có lẽ bây giờ bọn họ đang tiến hành lễ rước dâu.

    Tôi hỏi cậu ta là loại minh hôn nào, cậu ta đáp, lần này là hôn lễ giữa người sống với người c. Hết. Người c. Hết là đằng nam, bố mẹ sợ anh ta ở dưới cô đơn nên đã cưới cho anh một người vợ.

    Nói xong cậu ta quay sang hỏi tôi: "Cậu đã từng nghe đến chuyện" đổi hôn "bao giờ chưa?"

    Đổi hôn thì tôi biết, tục lệ này thường xảy ra ở vùng nông thôn phía Bắc, đặc biệt là vào mấy chục năm trước, để tiết kiệm tiền cưới hỏi, bố mẹ thường dùng con gái ruột của mình để đổi lấy con gái nhà bên làm vợ cho con trai. Nói một cách đơn giản, nhà tôi có một trai một gái, nhà anh cũng một trai một gái, tôi đem con gái mình gả cho con trai nhà anh, con gái nhà anh gả qua làm vợ con trai nhà tôi, đây được gọi là đổi hôn.

    Cậu ta nói đám cưới minh hôn lần này cũng chính là đổi hôn, người nhà họ vì muốn con trai của mình cưới được vợ, nên đã trao con gái ruột để đổi lấy con gái nhà bên.

    Khi đó tôi cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, điều này chẳng phải quá hoang đường hay sao? Đổi hôn vốn đã là một hủ tục xưa cũ, bất nhân đạo, chứ đừng nói đến việc đem con gái nhà mình gả cho con trai đã c. Hết của nhà bên! Rốt cuộc người nhà cô dâu nghĩ gì mà lại hành động như vậy chứ?

    Thấy tôi bất mãn ra mặt, cậu bạn liền giải thích đây đều là số mệnh cả, ở nông thôn, việc trọng nam khinh nữ vốn đã không phải chuyện ngày một ngày hai, nhà có nghèo đến đâu thì cũng phải để con trai cưới được vợ nối dõi tông đường, còn về phần con gái, gả cho người sống cũng là gả, gả cho người c. Hết cũng là gả, bố mẹ cô dâu ắt hẳn chẳng nghĩ nhiều như tôi.

    Sau khi ăn sáng xong xuôi, cậu ta hỏi tôi có muốn qua đó xem không, nói, tuy rằng minh hôn ở đây rất thường thấy, thế nhưng phần lớn đều là người c. Hết kết hôn với người c. Hết, đây cũng là lần đầu tiên cậu chứng kiến việc người c. Hết với người sống tổ chức minh hôn.

    Do bản thân tôi cũng khá tò mò, vậy nên đã cùng cậu ấy đi theo đội đón dâu.

    Trên đường đi, cậu kể cho tôi nghe rằng đằng trai và cô dâu đều là bạn chung hồi tiểu học của mình. Nhà trai khá giàu có, trong thị trấn cũng được coi là có tiền, nhưng từ nhỏ sức khoẻ đã không được tốt, thường xuyên ho han, khi đó bạn bè cùng lớp đều cười nhạo cậu ta ốm yếu, thế nhưng từ khi lên cấp 2, đã chẳng còn liên lạc, không ngờ rằng lần này về quê lại nghe tin cậu ta mới mất cách đây một tháng trước.

    Bạn cùng phòng tôi nói cô gái minh hôn lần này thực ra khá đáng thương, từ nhỏ đã phải làm việc nặng, cắt cỏ, nhặt củi, nấu cơm, vào thời vụ còn tranh thủ đi cày, dù chăm chỉ là thế, cộng thêm thành tích học tập đáng nể thế nhưng người nhà lại không cho đi học. Anh của cô gái này thì rất tệ, thế nhưng lại được mọi người trong nhà cưng chiều hết mức. Bây giờ, cũng chính vì đứa con trai tệ bạc ấy mà bố mẹ cô đành lòng đem con gái gả cho một người đã c. Hết, quả đúng là táng tận lương tâm.

    Nghe vậy, tôi cũng chẳng biết nói gì, có lẽ đây chính là nỗi niềm, là bi thương của những người phụ nữ nơi thôn quê.

    Vừa bước đến cổng nhà trai, bàn ghế khắp nơi hầu như đều đã kín người, tất cả đều là dân làng trong thôn đến chúc mừng hôn lễ, ai ai cũng cười nói vui vẻ ra mặt, chỉ có cô dâu đang đội khăn trùm đầu màu đỏ đang ngồi trong phòng kia là cô đơn, buồn bã.

    Tôi luôn luôn cho rằng minh hôn là một hủ tục cực kỳ vô nhân đạo, chưa xét đến chuyện ma quỷ, chỉ nói đến áp lực tâm lý cũng đã đủ để khiến con người ta kiệt sức. Hơn nữa, nghi thức minh hôn giữa người sống và người c. Hết ngang với việc trong nhà vừa có chuyện hỷ lại vừa có chuyện tang, khách mời lúc khóc lúc cười, có một số nơi còn dùng hình nhân được trang điểm thành hình dáng của người đã khuất, mặc hôn phục để tiến hành hôn lễ với cô dâu, thậm chí đêm đến còn phải cùng hình nhân đó "động phòng", ngủ chung một giường. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rùng mình, hoảng sợ.

    Trông thấy nét mặt buồn bã của cô dâu trái ngược hẳn với nụ cười ha hả của những vị khách kia khiến tôi và cậu bạn không thể đứng nhìn thêm chút nào nữa.

    Thật trớ trêu!

    Sau khi rời hôn lễ, tôi ở lại nhà cậu bạn chơi thêm mấy hôm rồi lại quay về Sơn Đông, rất nhanh sau đó tôi đã quên bẵng đi câu chuyện bi kịch này.

    Mãi cho đến nửa năm sau, tôi trở về trường sau khi ăn Tết, cả lũ tụ tập ăn uống mới nghe cậu ấy kể rằng cô gái làm đám cưới ma khi đó đã qua đời rồi.

    Tôi hoang mang không hiểu lý do, cậu liền đáp, trước khi c. Hết, cô gái đó đã mang thai!

    "Mang thai? Sao lại thế được, cô ấy kết hôn với người c. Hết cơ mà? Làm sao mà có thai được?" Tôi hoảng hốt khi nghe lời đáp.

    Cậu ta im lặng một lúc, tự mình uống mấy chén rượu, sau đó nói bản thân cậu cũng vừa mới được người nhà kể lại, đêm động phòng hôm đó cô gái ấy đã xảy ra chút chuyện. Vào cái đêm hôn lễ diễn ra, rất nhiều người trong thôn đã nghe thấy ở đâu đó vang lên tiếng hét thảm thương.

    Ngày hôm sau, lại trông tinh thần cô gái đã có chút bất ổn, gặp ai cũng nói người chồng đã c. Hết của mình sống lại, đêm qua còn "động phòng" với cô. Ai ai cũng cho cho rằng cô ta tự dọa mình, tất cả chỉ là ảo giác, thế nhưng mẹ cậu bạn tôi lại nói rằng lúc đi qua sân nhà có nhìn thấy ga giường dính chút máu đang phơi trên dây, tấm ga giường ấy còn thêu long phụng, vậy nên chắc chắn là đồ dùng của vợ chồng mới cưới.

    Cậu ta kể tiếp: "Mẹ tôi cảm thấy không đúng lắm, nhân lúc xung quanh không có ai liền kéo cô gái đó về nhà tôi hỏi chuyện. Thế nhưng chính cô gái cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra với mình, cô chỉ khóc kể rằng, tối hôm đó bản thân rất sợ nên đã đi ngủ sớm, tuy nhiên, đến nửa đêm bỗng cảm thấy như có ai đó đang sờ vào người mình, tay người đó lạnh ngắt, khiến cô tỉnh hẳn ngủ. Sau khi thức giấc, cô trông thấy một người đàn ông đang ngồi trên đầu giường, khuôn mặt trông khá quen nên cô liền hỏi ai đó, kết quả người này đáp lại rằng mình chính là chồng cô."

    Mới đầu cô vẫn tưởng rằng đó chỉ là nghi lễ "náo động phòng" của những người trong thôn bày ra đùa mình, mãi cho đến khi trông thấy di ảnh của người chồng đã mất đặt trên bàn và người trước mặt mình nhìn rất giống nhau, cô mới giật mình, sợ hãi, ấm ớ không nói nổi câu nào, hét lên một tiếng thất thanh rồi ngất đi. Cho đến ngày hôm sau, khi tỉnh dậy và nhớ lại những gì xảy ra đêm qua thì cô nghĩ rằng, có lẽ là do mình quá sợ hãi nên đã nằm mơ thấy ác mộng, thế nhưng sau khi động đậy người liền phát hiện có gì đó không đúng. Cả người cô tê nhức, đau mỏi, y như vừa bị một chiếc xe cán qua, quay ra nhìn trên giường thấy có vết máu, không cần nghĩ cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

    Lúc đó cô đã rất sợ hãi, không biết phải làm sao, bố chồng làm việc ở xa, đến đám cưới cho con trai cũng không về, trong nhà chỉ có mẹ chồng, nên cô đã kể lại chuyện kỳ lạ này cho bà ấy. Mẹ chồng nghe kể, dịu dàng an ủi cô đừng sợ, nói rằng có lẽ đó chỉ là ác mộng mà thôi. Ngay cả khi cô đem chiếc ga giường có vết máu cho mẹ xem, bà cũng chỉ dặn đừng nghĩ ngợi nhiều, vết máu đó có thể là do kinh nguyệt của cô để lại.

    Thế nhưng, lời an ủi của mẹ chồng cũng không khiến cô nhẹ lòng hơn. Bởi cô nắm rất rõ chu kỳ của mình, biết rằng vết máu trên ga giường đó không thể nào là do kinh nguyệt. Hơn nữa, phản ứng của cơ thể cũng đã nói cho cô biết đêm qua quả thực đã có người động vào người mình. Tuy nhiên, chuyện này cũng quá hoang đường rồi, kể ra sẽ chẳng ai tin.

    Sau ngày hôm đó, cô đã bình tĩnh lại phần nào, bởi đêm đến không còn gặp người đàn ông có khuôn mặt giống như di ảnh nữa. Tuy nhiên, sau đó lại xảy ra chuyện kỳ lạ hơn. Về sau, cứ cách mấy hôm, sáng thức dậy là cô sẽ cảm thấy cả người đau nhức, thậm chí, trước lúc đi ngủ mặc quần trên người, nhưng sau khi tỉnh lại phát hiện quần mình đã bị cởi ra hoặc xộc xệch. Chẳng bao lâu sau, cô liền cảm thấy cứ động tí là lại buồn n. Ôn.

    Mấy tháng trôi qua, phát hiện bụng mình ngày càng to, triệu chứng mang thai cũng dần xuất hiện. Cô kể cho mẹ chồng nghe điều này, nhưng kỳ lạ thay, bà ấy không hề tỏ ra bất ngờ, dò hỏi hay hoài nghi, mà ngược lại, ngày nào cũng xuống bếp bày biện, nấu đồ thịnh soạn cho cô bồi bổ, không phải là móng giò thì sẽ là canh xương, đều là những món bổ cho thai nhi.

    Bụng cô ngày một to lên thấy rõ, mọi người trong thôn mới đầu không tin nhưng sau đó lại đồn thổi rằng cô mang thai quỷ.

    Nghe đến đây tôi liền nói: "Vớ vẩn thế nhỉ? Người có chút đầu óc sẽ biết ngay đây hoàn toàn là nói xằng nói bậy."

    Cậu ta xua tay ý bảo tôi nghe tiếp, tôi im lặng lắng nghe, cậu ta lại tiếp tục, nói rằng cô gái đó nghe thấy lời đồn thổi của người dân liền cảm thấy vô cùng sợ hãi, chào mẹ chồng một câu rồi chạy thẳng về nhà mẹ đẻ, kể lại chuyện này với mọi người trong nhà, hy vọng tìm được hướng giải quyết. Nhưng không, người nhà cô ấy vậy mà lại chẳng thèm bận tâm, còn luôn mồm nói cô đã đi lấy chồng là người của nhà chồng, thế mà giờ lại chạy về đây, thật chẳng ra thể thống gì, đuổi cô mau mau cuốn xéo về nhà chồng.

    Cô vốn muốn về giãi bày tâm sự, ấy vậy mà lại bị đối xử lạnh nhạt như người dưng. Cô thầm nghĩ biết vậy ở nhà chồng cho xong, thế nên đã mang theo nỗi ấm ức cùng sự tủi thân, một mình quay về nhà.

    Về đến nơi, cô phát hiện phòng mẹ chồng sáng đèn, bên trong dường như có người đang nói chuyện, ngoài tiếng của mẹ chồng ra còn có giọng của một người đàn ông khác. Khoảnh khắc ấy cô như đứng hình, bố chồng đi làm xa, mẹ chồng lại ở cùng phòng với một người đàn ông khác? Tò mò không biết chuyện gì đang xảy ra, cô bèn lại gần cánh cửa quan sát.

    Từ ngoài nhìn vào chỉ trông thấy có 2 bóng người đang ngồi trên giường, một là mẹ chồng, người còn lại cô không thấy rõ mặt, chỉ biết là đàn ông.

    Sau khi dỏng tai nghe ngóng một hồi, chợt nhận thấy dường như họ đang nói điều gì đó liên quan đến trẻ con, sau đó mẹ chồng cô còn bảo thuốc ngủ không tốt cho thai nhi. Nghe đến đây, cô đoán lờ mờ được rằng có vẻ như họ đang nói gì đó liên quan đến mình. Mãi cho đến khi nhìn qua khe cửa, trông thấy khuôn mặt của người đàn ông đang ngồi bên trong cực kỳ giống với người trên di ảnh cô mới giật mình, chắc chắn hơn với nghi ngờ của bản thân. Đây chẳng phải chính là người đàn ông phát sinh quan hệ với mình tối hôm đó hay sao?

    Cô đờ mình, đầu óc hỗn loạn.

    Thân phận của người đàn ông trong phòng kia không hề khó đoán, trạc tuổi mẹ chồng cô, hơn nữa còn rất giống người chồng đã mất, vậy thì trừ bố chồng - người cô chưa từng gặp mặt đó ra còn có thể là ai khác?

    Bạn cùng phòng tôi nói rằng, ngay từ đầu, cuộc hôn nhân này đã là một màn lừa dối trắng trợn. Chuyện bố mẹ nhà trai muốn làm lễ minh hôn cho con trai đã khuất cảm thấy bớt cô đơn thật ra chỉ là cái cớ, lý do thực sự ẩn giấu đằng sau chính là, nhà chú rể chỉ có đúng một người con trai, mà bố mẹ anh ta đã già, không thể sinh đẻ nên liền tính kế sử dụng cô con dâu để có đời sau nối dõi.

    Tối hôm "động phòng" ấy, ông bố chồng đã lẻn vào phòng cô con dâu, lợi dụng nửa đêm, ánh sáng mập mờ để hành động. Thế nhưng bản thân ông trông khá giống người con trai quá cố, nếu chỉ nhìn qua sẽ tưởng hai người là một, nên đã khiến cô con dâu hoảng sợ mà ngất đi. Sau đó bố mẹ chồng thấy như vậy không ổn, nên liền nhờ người mua thuốc ngủ ở trên huyện về, mỗi tối sẽ bỏ một chút vào đồ ăn của cô, cứ như vậy cô sẽ chìm sâu vào giấc ngủ, đêm đến xảy ra chuyện gì cũng không hề hay biết.

    Người trong thôn nói cô mang thai quỷ, nhưng có ai ngờ rằng đứa con cô mang lại chính là của bố chồng mình. Cô thà rằng mình mang thai quỷ, chứ không muốn xảy ra chuyện ghê t. Ởm như vậy. Không chấp nhận được sự thật kinh khủng này, cô chạy một mạch bỏ về nhà mẹ đẻ, nhưng mặc cho con gái có khóc lóc thảm thiết đến đâu, gia đình tưởng chừng là người thân kia cũng đều vờ như xa lạ, nhất quyết không ra mở cửa.

    Bạn tôi kể thêm: "Sau đó cô ấy có tới nhà tôi và kể lại mọi chuyện cho mẹ tôi nghe. Mẹ nghe xong tức giận muốn báo cảnh sát bắt tên bố chồng khốn kiếp đó lại, thế nhưng cô gái đó lại đứng dậy ngăn cản."

    Cô không cho báo cảnh sát là có lý do. Nếu người trong thôn biết chuyện, ta chẳng thể biết được dân làng sẽ mắng chửi cô thành loại người như thế nào, đến lúc đó, chỉ riêng mồm mép của họ cũng đủ g. Iết c. Hết cô.

    "Vậy cuối cùng, cô ấy vì sao mà c. Hết?" Tôi hỏi.

    Bạn tôi nói, ít lâu sau cô phát hiện thực ra chính người nhà cô cũng đã biết chuyện này từ sớm. Hành vi xấu xa của ông bố chồng đã được bố mẹ ruột cô cho phép, thậm chí còn tham gia bày mưu, ngay cả thuốc ngủ cho vào thức ăn cũng là do anh trai ruột của cô đích thân lên huyện để mua về.

    "Chỉ vì anh trai mình mà cô bị bắt ép cưới một người đã c. Hết, điều này vốn đã đủ đau khổ, sau đó, ông trời lại như trêu đùa với số phận cô lần nữa, vô duyên vô cớ bị đồn rằng mang thai quỷ, cuối cùng thì phát hiện ra đứa con mình mang trong người lại chính là của bố chồng. Bản thân cô đâu khác gì thứ đồ chơi rẻ rúng bị người khác lôi ra trêu đùa, không thể phản kháng đâu cơ chứ? Đến cuối cùng biết được rằng hóa ra người thân ruột thịt của mình chính lại là đồng mưu, dù biết có chuyện tàn ác sẽ xảy đến với con gái họ cũng không ra tay can ngăn. Việc này, liệu cần dũng khí lớn đến nhường nào mới có thể dũng cảm đối mặt được? Thế nên, cuối cùng cô gái đáng thương ấy đã lựa chọn cái c. Hết để kết liễu chuỗi ngày đau khổ của mình."

    "Một xác hai mạng, cô ra đi cùng với cả đứa nhỏ. Bố mẹ chồng cô phí bao nhiêu công sức để có được đứa bé nối dõi tông đường, đến đây coi như đổ sông đổ bể, quỳ trước t. Hi thể cô con dâu và đứa cháu mình hằng mong ước mà khóc lóc thảm thiết. Thế nhưng dân làng trong thôn vây xung quanh không một ai có thể đồng tình với cách làm của họ."

    Kể đến đây, cậu bạn thở dài tiếc nuối, cô gái ấy đang ở đúng độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, vậy mà lại bị bố mẹ chồng và người nhà ruột thịt đẩy đến bước đường tự vẫn.

    Tôi cũng không khỏi xót xa, những năm qua đã có biết bao cô gái nông thôn thiếu may mắn, bị chính bố mẹ mình ép trở thành vật hy sinh như vậy cơ chứ!

    - HẾT -
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...