Truyện Teen Trúc Mã Phúc Hắc - Mưa

Thảo luận trong 'Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Hanthienlam321, 28 Tháng tư 2021.

  1. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Trúc mã phúc hắc

    [​IMG]

    Tác giả: Mưa

    Thể loại: Thanh xuân vườn trường, thanh mai trúc mã, he, ngọt

    Giới thiệu truyện:​

    Thanh xuân là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi người. Thanh xuân là dư vị của tuổi trẻ nồng nhiệt và đầy nhiệt huyết, nó tô điểm cho tuổi trẻ chúng ta thêm phần rực rỡ và đầy màu sắc. Thanh xuân mang đến nhiều dư vị cảm xúc khó quên như vui có, buồn có, và đau lòng cũng có. Hàn Lâm và Uyên Như cũng thế nhưng họ đã bỏ qua tất cả để viết nên một thanh xuân tươi đẹp nhất.

    Link thảo luận góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Mưa
     
    Chỉnh sửa cuối: 6 Tháng sáu 2021
  2. Đang tải...
  3. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Con đi học sớm vậy sao?" Bà ngoại thấy Lâm Hàn bước ra cửa bèn hỏi với gương mặt phúc hậu và đầy dịu dàng.

    "Dạ, hôm nay có kiểm tra với con qua nhà Uyên Như ăn sáng nên đi sớm một chút" trả lời bà là một người đẹp trai với nụ cười tỏa nắng kèm chiếc răng khểnh điển trai.

    "Nhớ về nhà sớm chút nhé!" Cậu quay lại cười với bà rồi mở cửa bước đi. Nếu hỏi bà ngoại Vân tự hào nhất điều gì thì chắc chắn là người cháu trai Lâm Hàn này rồi vừa đẹp trai, vừa học giỏi, lại vừa hiểu chuyện. Nhưng bà cũng có vấn đề lo lắng đó là cậu quá mức lạnh lùng và ít nói, nhưng lúc nào trước mặt bà mình cậu luôn tỏ ra là đứa trẻ sống đúng với lứa tuổi của mình nhất để khiến bà không phải lo lắng vì mình. Hôm nay là một ngày đẹp trời với nắng nhẹ và dịu mát, trận mưa tối qua như gạt đi hết những cái nắng nóng oi bức của mùa hạ và mang một phần nỗi buồn của mỗi người vơi đi trong làn mưa trắng xóa.

    "Con chào cô, con chào chú" Lâm Hàn lễ phép chào ba mẹ Uyên Như khi thấy mẹ Vinh đang nấu bữa sáng ở trong bếp và ba Vinh đang đọc báo trên sofa. Khi nghe thấy tiếng Lâm Hàn ba và mẹ Vinh đều ngẩng đầu cười:

    "Lâm Hàn à, vào đây đi con, Uyên Như đang ở trân tầng chưa xuống con ạ" trả lời cậu là giọng nói hiền hòa của mẹ Vinh. Mỗi buổi sáng mọi người đều thấy Lâm Hàn qua nhà Uyên Như và như thói quen nó đã kéo dài rất nhiều năm đến nỗi Lâm Hàn giống như thành viên trong gia đình Uyên Như vậy.

    "Con xin phép lên gọi cô ấy dậy ạ" Haha nhiệm vụ của cậu vô cùng cao cả đó chính là đánh thức sâu ngủ Uyên Như dậy.

    "Vinh Ngọc Uyên Như tới giờ đi học rồi cậu chưa xog à?" Lâm Hàn cất giọng nói trầm ấm của mình trong đó mang theo ba phần sủng ninh, bảy phần cưng chiều.

    "Xong rồi đây, cậu lúc nào cũng thúc giục tớ, cậu giống như là mẹ tớ ý" Uyên Như nói với giọng khó chịu và hơi hậm hực.

    "Hứ tớ mà không thúc giục cậu thì cậu có dậy không. Với cả tớ không muốn đi chuyển giới để làm mẹ cậu đâu" Lâm Hàn nói với giọng điệu cợt nhã và ánh mắt mang theo tia trêu chọc. "Cung phu nói chuyện của cậu thật là thối" Uyên Như nghĩ trong đầu đó mọi người ạ, chứ làm sao dám nói ra. Chỉ sợ khi nói ra lại được người đó tặng cho cái liếc mắt đầy âu yếm nữa thì khổ. Từ lúc cô ấy bước từ phòng vệ sinh ra, Lâm Hàn đứng hình mất năm giây "hình như cô ấy lại cao lên rồi, ngực cũng to hơn, chết tiệt cô ấy càng ngày lại càng xinh. Nếu mình không giữ kỷ cô ấy không phải mình là người tức chết sao?" Đang suy nghĩ miên man thì cốc.

    "Cậu suy nghĩ gì đó? Mình biết mình đẹp tới mức chim sa cá lặn rồi nên cậu không cần bày ra bộ mặt si mê như thế đâu". Uyên Như vừa sửa lại tóc vừa nói với khuôn mặt muốn ăn đòn. Khi nói hai cái lúm đồng tiền lộ ra làm cô ấy thêm phần tính nghịch cùng nước da trắng hồng càng làm cô ấy thêm phần căng tràn sức sống của thanh xuân.

    "Hứ, mình đang suy nghĩ đề kiểm tra lần này như thế nào? Cậu đừng tự tin về mình quá như thế haha, cái gì mà si mê chứ?" Cậu đáp lại Uyên Như với đôi tai ửng đỏ với khuôn mặt khá bối rối. Cô nhìn nhưng không nói gì mà chỉ khuyến mãi thêm cho cậu nụ cười tươi chói mắt rồi bước xuống nhà.

    "Hai đứa ăn sáng thôi. À hôm nay tụi con có bài kiểm tra toán phải không?" Mẹ Vinh vừa ăn sáng vừa quan tâm hỏi.

    "Dạ" cả hai cùng đồng thanh đáp nhưng Uyên Như có vẻ không vui khi nhắc đến lần kiểm tra này. Vì sao? Tất nhiên là vì cô không học tốt môn toán lắm rồi.

    "Vậy hai đứa cố lên, làm bài thật tốt nhé! À mẹ không lo lắng về Hàn đâu chỉ lo lắng cho Như thôi". Mẹ Vinh nói với giọng đầy dịu dàng nhưng ai mà không biết mẹ đang trêu chọc con gái mẹ chứ.

    "Ba, mẹ ăn hiếp con" Uyên Như bày ra vẻ mặt đáng thương cùng đôi mắt lấp lánh nước cáo trạng với ba mình.

    Nhưng ai ngờ: "Ha, ba nghĩ mẹ con đâu ăn hiếp con với lại cho dù bà ấy có như thế thì vợ ba có quyền ăn hiếp con nhé". Ba Vinh nhìn con gái mình làm nũng vẫn không giúp, mà lại chung chiến tuyến với vợ làm cả nhà cười vang. Ba Vinh là một người cuồng vợ mà nên có con trai hay con gái thì vợ vẫn là nhất nhé. Có câu: "Đội vợ lên đầu trường sinh bất tử" mà, nên ông chỉ phát huy tối đa ý của câu đó thôi.

    "Xí, ba lúc nào vợ cũng là nhất, Lâm Hàn ba và mẹ đều ăn hiếp mình" Uyên Như không làm nũng được ba mình thì quay qua ăn vạ hắn.

    Cô mang ánh mắt lấp lánh như sao với nụ cười tủi thân nhìn cậu nhưng: "Cậu không học tốt môn toán cô lo cho cậu là đúng rồi" Haha cậu không vì cô làm nũng mà giúp cô đâu nhé. Hứ, không giúp thì thôi còn phán câu xanh rờn, còn nói với giọng điệu chế giễu ghê gớm. Nếu không có ba mẹ cô ở đây cô đã tặng cậu cái cốc đầu rồi, đúng là làm nũng làm gì để tự mang nhục không biết.

    Trêu đùa cô là sở thích của ba người nên không khí buổi sáng lúc nào cũng thoải mái và đầy ấp tiếng cười.

    "Tụi con đến trường đây ạ!" Cả hai chào hai vị phụ huynh rồi bước chân đến trường. Nếu người đi trước còn chút không vui thì người đi sau lại nở nụ cười dung túng "đúng là trẻ con. Sao cậu lại đáng yêu như thế chứ?"
     
    Chỉnh sửa cuối: 1 Tháng năm 2021
  4. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trường quốc tế Lâm Gia là ngôi trường nổi tiếng nhất thành phố Q. Đường vào trường cách xa đường quốc lộ với hai bên đường là những cây phượng già sum suê, tỏa bóng che bớt đi oi bức của bầu trời nóng nực mùa hè. Nên khi bước vào ngôi trường này làm người ta ngạc nhiên chính là cây phượng được trồng bao quanh từ đường đến cổng trường rộng lớn. Đang vào hè, hoa phượng nở một màu đỏ rực như tô điểm thêm màu sắc cho thanh xuân tươi đẹp. Một khung trời được chiếu sáng bởi màu hoa càng làm cho ngôi trường này mang đậm nét riêng biệt.

    Ngôi trường được chia thành bốn tòa nhà theo hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Tòa nhà dành cho khối mười nằm ở phía Tây nơi được bao quanh với hàng cây cổ thụ già cỗi, nó vươn cành và lá ra che chắn đi bớt nắng, làm không gian thêm phần xanh tươi và mát mẻ.

    "Uyên Như, Uyên Như. Hôm nay cậu kiểm tra toán hả?". Người hỏi là Thảo Uyên cô bạn của Uyên Như. Với nụ cười tinh nghịch cùng mái tóc ngắn cá tính càng tôn lên nét đẹp của cô ấy.

    "Ừ, mình kiểm tra vào tiết ba nên mình đang lo lắng đây!". Uyên Như nở nụ cười ngượng ngùng rồi trả lời với giọng lo lắng. Ai cũng biết Uyên Như học tốt các môn, nhưng không biết tại sao môn toán cô lại học không được như các môn khác. Mặc dù, Uyên Như đã xem mấy phương trình toán học như những em gái đáng yêu để học nhưng hình như môn toán không độ cô thì phải.

    "Haha, không biết cậu lại có ba lần năm điểm không nhỉ? Nếu cậu có được mình sẽ mời cậu đi ăn lẩu nhé!". Khi vừa nói xong câu này thì không thấy bóng dáng cô ấy đâu mà cô nàng đã chạy về lớp trước khi Uyên Như nổi giận với cô nàng.

    "Đồ con nhóc chết tiệt, cậu không an ủi tớ thì thôi đi, còn trêu chọc tớ. Đồ con nhóc vô lương tâm" Uyên Như nói xong rồi phì cười. Hai người là bạn bè từ cấp hai đến bây giờ, ngày nhận lớp cô và cô ấy được phân chung vào một lớp. Lúc đầu hai người đến cái liếc mắt cũng không, hễ gặp mặt là chí chóe suốt ngày. Lí do là hai người ngay từ đầu đã không ấn tượng tốt với đối phương nhưng càng về sau không biết sao lại càng thân. Một người tinh nghịch thêm một người tinh nghịch nữa thì thành song tinh nghịch rồi, nên độ quậy và độ phá của hai cô thì không ai bằng. Lên cấp ba lại vào chung một trường, mặc dù khác lớp nhưng vẫn không ảnh hưởng đến tình bạn thân thiết này.

    "Cậu vừa nói chuyện với ai sao?" Lâm Hàn vừa đi vệ sinh về thấy Uyên Như hình như vừa nói chuyện với ai thì phải. Bộ nói chuyện vui lắm sao, tại sao cô ấy lại cười vui vẻ như thế. Nghĩ tới đây cậu lại nhíu mày, mình vừa đi năm phút thôi mà chẳng lẽ có người tới làm quen cô ấy nữa sao.

    "Ối má ơi, cậu làm tớ giật cả mình. Sao cậu đi không nghe thấy tiếng thế?" Uyên Như quay lại nói với cậu, hai má phụng phịu như hai bánh bao cỡ nhỏ cùng ánh mắt ngân ngấn nước thật hút hồn mà. Trong lúc cô ngây người thì lại bị Lâm Hàn dọa hết hồn "Cậu vừa hỏi cái gì cơ?", cô hỏi lại sau khi bị cậu dọa.

    "Tớ hỏi cậu vừa nói chuyện với ai sao?" cậu không kiên nhẫn hỏi lại. Hứ, người nào mà có thể khiến cô ấy ngây người như thế chứ, chết tiệt. Nếu để mình biết được người đó là con trai xem mình làm gì cậu.

    "À, tớ vừa nói chuyện với Thảo Uyên, cái con nhóc chết tiệt dám chọc ghẹo tớ" cô nói với giọng hậm hực nhưng trên mặt lại nở nụ cười rạng rỡ khi nhắc đến bạn mình. Sau khi biết được người đó là Thảo Uyên thì mọi sự khó chịu từ nãy giờ đều tan biến mà thay vào đó là nụ cười mỉm ít ai thấy. Cậu công nhận, người có thể ảnh hưởng đến cậu rất ít nhưng Uyên Như lại nằm trong số ít đó. Tâm trạng của cậu thay đổi thất thường khi ở chung một chỗ với cô. Có thể hôm nay tâm trạng cậu không tốt nhưng đôi khi chỉ vì một câu nói của cô cậu lại thấy hôm nay thật tốt.

    "Ừm, cậu chút làm bài nhớ phải cẩn thận, chú ý những lỗi sai mà tớ đã sửa cho cậu. Nếu lần này cậu còn sai thì đừng xem tớ là bạn cậu nữa" Lâm Hàn động viên cô nhưng vẫn xen lẫn hăm dọa Uyên Như. Nói thì nói thế nhưng ánh mắt cậu lại chứa đầy sự dung túng mà cô không phát hiện được. Sau khi nghe hết câu cậu nói cô khó khăn nuốt nước miếng nhìn cậu: "Tớ biết rồi cậu về chỗ cậu đi, đi đi".
     
    Chỉnh sửa cuối: 1 Tháng năm 2021
  5. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 3:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Buổi chiều với cái nóng của mùa hạ, trên những bộ đồ thể dục đã thấm đẫm những giọt mồ hôi. Trên sân những học sinh đang vui đùa dưới những ánh nắng rực rỡ, màu vàng nhạt của nắng như chiếu sáng những tương lai tươi sáng của tuổi trẻ.

    Xa xa Lâm Hàn đứng trong bóng râm của một cây cổ thụ lặng lẽ ngắm nhìn Uyên Như đang chơi đùa với mọi người. Khi cô ấy cười, đôi mắt khẽ chớp và long lanh đầy nước, vì nắng nên khuôn mặt ửng hồng cùng vóc dáng nhỏ nhắn nên nhìn cô như một chú thỏ đáng yêu. Vừa tinh nghịch vừa hay làm nũng hình tượng chú thỏ quả là phù hợp với cô ấy.

    "Lâm Hàn cậu không ra chơi với mọi người sao?" Uyên Như chơi đùa nhưng lại thấy Lâm Hàn đứng một mình nhìn cậu có cảm giác cô đơn. Cô biết cậu lạnh lùng, ít nói nhưng cậu lại rất được lòng mọi người. Không phải đẹp trai và học giỏi mà Lâm Hàn sinh kiêu ngạo mà tính cậu luôn rất điềm tĩnh và tốt tính. Khi bạn học hỏi bài cậu không ngần ngại mà giúp đỡ nên mọi người đều quý hắn.

    "Nắng lắm, tớ sợ đen da" vừa nói cậu vừa liếc mắt khinh thường cô. Lâm Hàn có sở thích là trêu chọc Uyên Như, bất kể lúc nào cậu cũng trêu được cô.

    "Cái gì, cậu con trai lại sợ đen da? Cậu có chắc giới tính mình là con trai không đấy?" Uyên Như nghe cậu nói xong thì trợn măt, đúng là Lâm Hàn mở miệng ra là chọc tức người khác mà. Nhìn vẻ mặt hắn mà coi có đáng tin là sợ đen da không chứ, mà trêu chọc cô đây thì đáng tin hơn đấy.

    "Hứ, vậy mời" tiểu công chúa "an tọa tại chỗ này. Không" tiểu công chúa "đen da bọn thần không gánh nổi tội đâu" Cô vừa nói xong thì chạy đi để lại người sau tức giận gằn tên cô, Uyên Như quay lại nở nụ cười tinh nghịch với cậu rồi chạy mất đi. Haha, cậu tưởng cậu trêu người ta thì người ta không biết trêu cậu lại à. Cung phu mắng người của cô dạo này lợi hại lắm nha, ở chung với người có miệng lưỡi lợi hại như thế thì cô đây cũng phải học được một phần rồi.

    "Cô bé ngốc, xem như cậu trêu chọc mình càng ngày càng lợi hại" Lâm Hàn nhìn bóng dáng cô chạy đi trong lòng lại thấy ấm áp. Người có thể vui đùa với cậu như thế không có nhiều người đâu. Lúc nào Lâm Hàn cũng trưng bộ mặt lạnh lùng của mình ra thì đố ai dám đùa cùng cậu chứ.

    "Lâm Hàn, cậu mau qua đây đi. Mẹ nó, lớp kế bên dám khiêu khích lớp ta đấu bóng rổ". Người nói là Đường Nguyên-lớp phó học tập. Với vẻ ngoài thư sinh, nước da màu lúa mạch khỏe khoắn, khuôn mặt không góc chết, cậu cười lên như gió xuân ấm áp. Điểm cộng nữa là ngoài học tập ra cậu còn chơi thể thao rất giỏi. Tuy nhiên khác với Lâm Hàn lúc nào cũng lạnh lùng thì cậu luôn hoạt bát và hay cười miễn phí. Dám khiêu khích lớp chúng ta, mẹ nó hôm nay lớp mình mà không cho lớp đó thua thê thảm thì không nuốt nỗi cục tức này mà. Trong giọng nói cậu mang vẻ tức giận khác hẳn vẻ vui vẻ thường ngày.

    "Đi thôi, hôm nay tâm trạng tớ tốt nên chiến thôi. Để xem về sau dám khiêu khích lớp mình nữa không?" Sau khi nghe Đường Nguyên nói hết, cậu lại nở nụ cười lạnh "ẻo lả" sao.

    Thế là buổi học thể dục lại trở nên náo nhiệt với trận đấu bóng rổ giữa hai lớp. Không khí sôi nổi, tiếng cổ vũ hô lớn "Đường Nguyên, Lâm Hàn cố Lên. Các nam thần lớp ta cố lên". Thành viên lớp Uyên Như cổ vũ nhiệt tình, tinh thần đoàn kết lớp được đẩy lên cao nhất. Hứ, lớp đó không biết lớp chúng ta nổi tiếng về các hoạt động thể thao sao, không phải một cá nhân mà một tập thể đều chơi siêu giỏi như nhau. Vả lại, lớp bọn mình toàn những nam thần khỏe khoắn như thế mà dám nói bọn họ "ẻo lả" sao. Uyên Như ngồi nghe các bạn bàn tán xôn xao, khi nghe từ "ẻo lả" hahha con trai lớp cô đẹp troai như thế quả là "ẻo lả" không phải đang tát vào mặt họ và lớp cô một tát hay sao. Thế là cô cùng hòa mình vào đội cổ cuồng nhiệt này, cùng hô khẩu hiệu.

    "Đường Nguyên, Lâm Hàn, lớp chúng ta cố lên. Các nam thần cố lên". Lâm Hàn đứng dưới sân nhìn Lên thấy tinh thần lớp mình như thế thì nở nụ cười. Cậu thấy Uyên Như cũng ở trong đó thì lại nở nụ cười chói mắt hơn làm khán giả hét điên cuồng.

    * * *

    * * *

    * * *

    "Haha, lớp ta thắng nhìn khuôn mặt lớp đó mình muốn cười quá" Khánh Trinh nói sau khi xem xong trận đấu. Cô có nụ cười hồn nhiên nhưng đừng bị vẻ ngoài của cậu ấy đánh lừa. Cô ấy trong lớp có danh hiệu là "mẹ của lớp" đấy, hung dữ là số một nhé. Nhưng ai động vào lớp cô thì xong đời rồi.

    "Haizzza dám khiêu khích lớp chúng ta đúng là.." Ngọc Huyền nói với giọng điệu đáng tiếc nhưng ai mà không thấy cô ấy đang châm chọc lớp bên chứ. Ai bảo lớp đó khiêu khích lớp cô chi, đụng vào lớp cô thì thôi rồi nhé.

    "Đúng là tự hào lớp bọn mình quá đi mất" Uyên Như cùng các bạn nói với giọng ngưỡng mộ và tự hào. Tự hào chứ lớp cô mà, lớp cô như một đại gia đình thế.

    "Bọn mày nói cái gì đó?" Cô gái lên tiếng là người lớp kế bên, tức giận vì nghe bọn họ nói như thế. Thua đã khó chịu nhưng còn nghe thấy những lời như thế càng thêm khó chịu nên hai lớp nhanh chóng lao vào khẩu chiến nhau.

    Nhưng lớp Uyên Như là ai chứ. Có thể thiếu gì thì thiếu nhưng thành phần miệng lưỡi khẩu nghiệp thì không thiếu à, nên tất nhiên lớp Uyên Như miệng lưỡi áp đảo lớp kia rồi.

    "Ai da, lớp chúng ta có các nam thần, chơi thể thao lại siêu giỏi. Đúng là tự hào quá, không như lớp ai đó khiêu khích làm gì giờ không biết úp mặt đi đâu" Người chốt câu là Khánh Trinh haizz đã nói là cô ấy khẩu nghiệp lợi hại lắm mà. Gì chứ, lớp Uyên Như ngoài nổi tiếng về thể thao, nhiều trai đẹp thì tinh thần đoàn kết là cũng nhất nhé. Động tới ai thì được chứ động tới lớp cô thì không xong à nha. Nói xong lớp cô kiêu ngạo xoay người bước vào chung vui với mọi người.

    "Lâm Hàn cậu giỏi quá đi mất" Uyên Như nói với gương mặt ngưỡng mộ và cười tít mắt. Lâm Hàn không nói gì mà chỉ mỉm cười và xoa đầu cô nhóc dịu dàng.

    "Đi thôi, chúng ta về nhà"
     
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng năm 2021
  6. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 4:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên đường về nhà, con đường được ánh trăng chiếu sáng khiến cái bóng của Lâm Hàn kéo dài ra nhiều lần. Uyên Như vừa đi vừa dẫm lên cái bóng đó cười khúc khích. Lâm Hàn biết cô nhóc lại làm trò ngốc nghếch nhưng không nói gì chỉ nở nụ cười. Đi một lúc lâu, cậu dừng lại đợi cô lên đi ngang với mình nhưng đợi mấy phút vẫn không thấy cô nhóc đó đâu.

    "Cậu mau lên đây nhanh, cậu chân ngắn quá hay sao mà đi chậm thế?" Lâm Hàn nói với giọng bực dọc, cô chơi với bóng của cậu vui lắm sao, sao không chơi với cậu này người thật, hàng thật trước mắt sao không dùng chứ.

    "Ơ, mình biết rồi" Bỗng "A, tự dưng cậu dừng lại bất ngờ thế?". Đang chơi vui thì Uyên Như bất ngờ đụng trúng Lâm Hàn làm mũi cô đau quá. Cô ngẩng đầu nhìn cậu với đôi mắt ngân ngấn nước.

    "Cậu đi không nhìn đường sao? Tớ dừng lại lâu rồi mà cậu cũng đụng trúng tớ" Lâm Hàn nói với giọng trách móc, cậu không phải chọc tức Uyên Như mà hắn thật sự lo lắng cô đi không nhìn đường như thế lỡ không may xảy ra chuyện gì thì sao.

    Cô nhìn cậu rồi nở nụ cười tự tin: "Hihi, có cậu dẫn đường cho tớ rồi mà" Từ nhỏ đến lớn vẫn như thế, Uyên Như như cái đuôi nhỏ của Lâm Hàn luôn đi theo cậu. Cô không giỏi về phương hướng đi nhưng hắn thì lại khác, cậu rất giỏi về phương hướng nên có Lâm Hàn sẽ không bao giờ bị lạc đường.

    Lâm Hàn nhìn cô với ánh mắt âm trầm, nếu sau này không có tớ đi với cậu thì sao. Với cách đi đó của cô ấy lỡ sau này không còn cậu thì cô không phải dễ xảy ra chuyện hả, đúng là không làm người khác bớt lo được mà. Cậu liếc mắt cô rồi bước đi không nói gì.

    * * *

    * * *

    Trong căn phòng bếp với ánh đèn ấm áp. Có một cặp đôi đang bận rộn chuẩn bị bữa tối, người con gái thì sắp xếp chén bát, người con trai thì bận bịu nấu ăn. Có vẻ như Lâm Hàn thường nấu ăn nên động tác rất thành thạo, khi nấu nhìn cậu dịu dàng hơn so với thường ngày. Uyên Như ngồi trên ghế ngắm nhìn cậu đến mức say mê. Sao Lâm Hàn có thể đẹp trai thế nhỉ, nấu ăn lại giỏi, uây nhìn tay cậu ấy mà xem các khớp xương nổi rõ luôn kìa đúng là quyến rũ quá má ơi.

    "Mặt mình bị cậu nhìn mòn rồi đấy?" Lâm Hàn mở miệng sau khi biết Uyên Như cứ nhìn mình chằm chằm. Cô nhóc ngốc cứ đem bộ mặt như thế ra nhìn hắn, đôi môi thì căng mọng, ánh mắt si mê đó làm tâm cậu rung động cũng như không khiến cậu tập trung nấu ăn được mà cái người bị nói vẫn còn đang ngây ngốc.

    "Hả?" Uyên Như bị hắn nói thẳng như thế nên có chút xấu hổ, nhìn người ta chằm chằm mà còn bị phát hiện nữa chứ. Đúng là mất mặt, mất mặt quá đi. Nhưng: "Lâm Hàn sao cậu đẹp trai thế, cậu làm gì tớ vẫn thấy cậu siêu cấp đẹp trai, có khi nào mình mắc bệnh mê cậu không?". Cô bị cậu bắt gặp rồi nên cô không còn sự xấu hổ mà mặt dày nói ra suy nghĩ của mình.

    Cậu nghe cô nói thế thì lại cười tươi hơn. Cậu chính là thích nghe cô ấy khen mình như thế chỉ chắc cô thôi.

    "Cậu vào gọi bà ra ăn cơm?" Lâm Hàn nói với Uyên Như khi cậu đang dọn món cuối cùng lên bàn. Trên bàn một mặn, một xào, một canh tuy đơn giản nhưng lại có cảm giác gia đình ấm cúng. Nhiều món ăn làm gì khi không khí gia đình ngột ngạt chứ, ít món nhưng tình cảm gia đình tốt thì vẫn hạnh phúc.

    Bữa cơm diễn ra vô cùng vui vẻ, thường ngày chỉ có bà ngoại Vân và Lâm Hàn nhưng hôm nay lại có Uyên Như nên bữa ăn náo nhiệt hẳn lên.

    "Ba mẹ con đi công tác nên tuần này con ở đây với ngoại. Ba mẹ con còn dặn để con ở đây Lâm Hàn có thể giúp con học tốt môn toán" Bà ngoại nói với Uyên Như với gương mặt dịu dàng. Bà rất thích Uyên Như a, con bé vừa hoạt bát, vừa hiểu chuyện. Nó và Lâm Hàn lại hợp tính nhau, đứa thì lạnh lùng đứa thì hoạt bát, đáng yêu như thế đúng là số trời. Bà cũng nhìn ra được khi Lâm Hàn ở bên Uyên Như cậu rất vui, cũng cười nhiều hơn, cậu như một người khác. Nên bà đoán chắc cô bé có ảnh hưởng rất lớn đến hắn.

    "Dạ, con muốn ở đây với bà ngoại hihi. Ở đây sẽ được Lâm Hàn nấu đồ ăn nữa?" Cô mỉm cười nhưng trong lòng là khóc ròng đó, có ba mẹ nào mà bán con mình đi trong hoàn cảnh xấu hổ như vậy chứ, còn nhờ người ta giúp học môn toán nữa.

    Lâm Hàn nhìn hai người nói chuyện không nói gì, cô ấy đúng là trẻ con chỉ cần có đồ ăn thì mắt sáng lên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng năm 2021
  7. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 5.1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lại một tiết học trôi qua, Uyên Như ngáp ngắn ngáp dài. Khánh Trinh thấy thế quay xuống cốc đầu cô nàng:

    "Sao cậu ngáp nhiều thế. Tối qua thức khuya sao?". Cô ngồi trên nghe Uyên Như ngáp nhiều lần như thế nên cô nghĩ cô nàng tối qua thức để xem phim rồi.

    "Tối qua tớ ngủ nhiều quá nên giờ mới ngáp đấy!". Cô nói xong lại ngáp, khi ngáp đôi mắt Uyên Như hiện lên ánh nước long lanh nhìn giống như chú thỏ con đáng yêu. Cô nói thật đấy tối qua cô ngủ rất ngon nhưng mới một tiết không biết sao Uyên Như lại buồn ngủ.

    Khánh Trinh quay xuống định lắc vai cho Uyên Như tỉnh táo nhưng bị Lâm Hàn ngăn lại. Rồi, rồi cô không đụng tới người của cậu được chưa, không cần liếc tớ với ánh mắt lạnh lùng như thế đâu. Cô bĩu môi không nói gì chỉ nhìn cậu với ánh mắt đã hiểu rồi quay lên.

    Lâm Hàn và Uyên Như là thanh mai trúc mã cũng là bạn cùng bạn. Nên mọi chuyện liên quan tới Uyên Như thì hắn luôn luôn để ý. Hắn biết cô có thói quen là tối ngủ nhiều thì sáng mai sẽ thấy mệt. Nên khi nhìn Uyên Như ngáp nhiều lần như thế hắn cũng không đánh thức cô.

    Uyên Như còn mơ mơ màng màng ngủ thì mặt bỗng bị cái gì chọt vào khiến cô nhíu mày nhưng không mở mắt. Đến khi bị đánh thức bởi mặt bị cái lạnh tập kích.

    "Cậu làm gì đó?" Uyên Như bị Lâm Hàn áp lon nước vào mặt nên mơ màng tỉnh dậy. Khi cô mở mắt thì thấy Lâm Hàn đang nhìn mình cười, một nụ cười cưng chiều. Nhìn thấy lon nước trên tay cậu thì thấy lòng ấm áp, cô biết không ai hiểu mình hơn Lâm Hàn cả.

    "Cậu mệt sao? Cậu mau uống đi, lấy lại tinh thần, chuẩn bị sẵn sàng tâm lí tiết ba trả bài toán đấy." Cậu xoa đầu cô đầy cưng nựng, tiện thể sửa lại tóc giúp Uyên Như. Đối với hai người thì chuyện này bình thường, nhưng mọi người lại thấy ngạc nhiên. Vì sao? Vì Lâm Hàn ngày thường lạnh lùng, vô cảm với mọi việc mà giờ đang hết đỗi dịu dàng với Uyên Như. Có mùi kì lạ quẩn quanh giữa hai người đó. Mọi người cứ nhìn chằm chằm vào hai người khi Lâm Hàn quay lại lườm thì mọi người giả bộ không biết gì. Lâm Hàn chỉ biết lắc đầu, đúng là..

    * * *

    * * *

    Khi chuông vừa reo lên thì mọi người la hét như ông vỡ tổ. Uyên Như nhìn lớp cô mà không khỏi lắc đầu, như mấy đứa trẻ to xác.

    "Mọi người tập trung, tập trung. Có chuyện quan trọng" Đường Nguyên hô lên với cả lớp. Mọi người nhao nhao tập trung lại hỏi có chuyện gì. Cậu ta đúng là hoạt náo nói có chuyện vô cùng quan trọng. Làm cả lớp hóng hớt chờ nghe cậu ta nói, có người không đợi được thúc giục hắn mau nói đi.

    "Mọi người muốn nghe thì một người năm mươi ngàn, cho xin cho xin nào" có nhiều người nhìn cậu ta với ánh mắt nghi ngờ nhưng hắn đảm bảo chuyện quan trọng không nghe đừng hối hận. Thấy chưa, cậu ta có dáng vẻ của "nam thần kinh" mà. Bọn Lâm Hàn, Uyên Như và tụi Khánh Trinh nhìn mà cười đau bụng trong đầu ai cũng nghĩ: Đường Nguyên cậu ta đúng là có dáng của "nam thần kinh", ngoài mặt đẹp trai bao nhiêu thì hình tượng cậu ta vứt hết bấy nhiêu.

    "Haha, chuyện là Uyên Như thoát khỏi năm điểm môn toán rồi. Kinh hỉ không? Vui mừng không?". Khi cậu ta nói xong nhìn sắc mặt đen như than của mọi người thì nuốt nước miếng.

    "Tên lừa đảo kia, chuyện đó ai cũng biết. Đó là chuyện quan trọng mà cậu nói sao?". Cả lớp nói xong vây lại đánh cho tên Đường Nguyên kêu oai oái, lần sau cho chừa cái tội tào lao. Lớp bọn họ là vậy đó, không phải giàu có mà sinh kiêu, không phải tiền nhiều mà khinh thường người khác. Mà lớp họ luôn hòa đồng, vui vẻ trân trọng mỗi ngày ở bên nhau. Có thể vui đùa, có thể giỡn hớt để sau này khi nhớ lại tuổi trẻ và cả tuổi thanh xuân không có gì hối tiếc cả.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng năm 2021
  8. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 5.2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Reng reng reng..

    Tiếng chuông vừa vang lên các lớp học đều vọng ra những tiếng hét vui sướng. Kết thúc một tuần học đầy vất vả.

    "Uyên Như, Uyên Như tan học rồi chúng ta đi ăn thôi". Thảo Uyên vội vàng ló nửa người vào nói với Uyên Như. Chưa thấy người nhưng nghe giọng đã biết là Thảo Uyên, hết giờ cô nàng chạy qua rủ Uyên Như đi ăn. Xong lại vội chạy về lớp thu dọn đồ đạc, đúng là hấp ta hấp tấp. Uyên Như nhìn bạn mình như chú nhím nhỏ đang vội thì mỉm cười.

    Uyên Như hỏi Lâm Hàn có đi không. Thì từ đâu nhảy ra tên Đường Nguyên, nói mọi người đi ăn sao, hắn đi cùng được không. Nên hiện giờ trước cổng không chỉ có Uyên Như, Lâm Hàn mà còn có Đường Nguyên và cả tụi Khánh Trinh rất đông đủ.

    Đến khi Thảo Uyên thấy nhiều người như thế thì mắt chữa A mồm chữ O. Chẳng phải cô rủ Uyên Như thôi sao, mà giờ sao lắm người thế. Cô nói nhỏ Uyên Như sao nhiều người thế thì Uyên Như chỉ ngại ngùng cười.

    Nhóm bọn họ vừa ăn vừa cười đùa làm một góc quán trở nên nhộn nhịp.

    Khi mọi người ăn xong thì Đường Nguyên được vinh danh có nhiệm vụ trả tiền.

    Trên đường về Uyên Như ríu rít nói chuyện vừa nãy, vừa nói vừa quay đầu nhìn Lâm Hàn cười. Lâm Hàn xoa đầu cô đầy cưng chiều. Uyên Như nhìn hắn thất thần, do cậu đứng ngược nắng nên mọi tia nắng đều bị hắn chặn lại. Nên nhìn cậu như có một tầng hào quang, ánh nắng hoàng hôn cũng không đẹp bằng cậu.

    "Sao thế? Sao nhìn tớ ngẩn người như vậy?" Lâm Hàn hỏi Uyên Như khi thấy cô thất thần nhìn mình. Hahah hắn biết cô thất thần vì hắn nhưng hắn vẫn muốn trêu cô nên cố tình hỏi.

    "Cậu đẹp trai quá đi mất" Uyên Như còn đang chìm đắm thì buộc miệng nói ra. Nói xong lại nhìn cậu cười tươi.

    "Đồ ngốc! Cậu cũng rất đẹp" Nói xong Lâm Hàn nắm tay Uyên Như cùng nhau về. Ánh nắng hoàng hôn chiếu nhẹ lên hình bóng hai người, nhìn thế nào cũng khiến người khác chú ý.

    Về tới nhà Lâm Hàn bảo Uyên Như đi nghỉ còn hắn sẽ đi dọn lại vườn. Hôm qua trời mưa nên bụi bẩn, lá cây đều đầy vườn.

    "Không cần tớ giúp cậu hả?" Uyên Như hỏi Lâm Hàn sau khi thấy cậu chuẩn bị ra vườn. Cô cũng muốn đi, cô cũng muốn hoạt động tay chân mà.

    "Không cần đâu, cậu đi nghỉ đi. Ngoan" Lâm Hàn không để cô dọn cùng là cậu sợ cô mệt. Hoạt động cả ngày nên cậu nghĩ Uyên Như đi nghỉ ngơi thì tốt hơn.

    Uyên Như nhìn Lâm Hàn với ánh mắt tớ biết rồi, khi quay người cô nở nụ cười nghịch ngợm. Hứ, tớ mà chịu nghe lời cậu sao.

    Vườn nhà Lâm Hàn rất rộng, chủ yếu là hoa, hoa rất nhiều, đủ loại và đa dạng màu sắc. Cậu trồng nhiều như thế vì bà ngoại rất thích hoa, không có việc gì bà có thể ra vườn chăm sóc hoa và cây cảnh.

    "Lâm Hàn, hôm nay con tan học sớm sao?" Bà Thái thấy hắn trong vườn cất giọng nói dịu dàng. Tại vì ngày thường cậu đi học tới tối mới về nên hiếm khi thấy cậu có nhà vào ban ngày.

    "Con chào bà. Hôm nay là cuối tuần nên con học một buổi thôi ạ, nên con đang dọn lại vườn". Lâm Hàn trả lời với giọng lễ phép. Bà Thái là hàng xóm với nhà cậu nên đặc biệt có quan hệ tốt với bà ngoại.

    Bà Thái nhìn cậu với ánh mắt hài lòng. Haizzz, xem như bà cũng là người nhìn cậu lớn lên. Lâm Hàn vừa lễ phép, vừa hiểu chuyện nhưng đứa nhỏ này lại lạnh lùng. Hầu như ngoài bà Vân ra thì nó chỉ đối tốt với con bé Uyên Như thôi.

    "Năm nay con mười sáu, đã là người trưởng thành rồi. Mấy đứa càng ngày càng đẹp chỉ có ta với bà con là ngày càng già đi thôi" Bà nhìn thằng bé mà thấy tự hào thay cho bà Vân. Thằng bé đẹp trai như thế, học lại giỏi, đặc biệt là gia thế hiển hách nhưng lại có lối sống giản dị không phung phí như những đứa trẻ tuổi này.

    Uyên Như đã nhìn Lâm Hàn từ nãy đến giờ. Những ánh nắng xuyên qua những tán cây chiếu nhẹ vào người cậu, làm cậu thêm phần dịu dàng và ấm áp. Cả cuộc nói chuyện với bà Thái nữa, nếu thân thiết với ai thì Lâm Hàn sẽ nói nhiều hơn với người bình thường không quen biết. Cô nở nụ cười khi nghe bà Thái nói mình đã già.

    "Hihi, bà vẫn đẹp lắm ạ. Bà đẹp như mỹ nhân vậy đó" Uyên Như bước tới bên Lâm Hàn, cười với bà. Cô cũng thân thiết với bà lắm nha. Khi còn nhỏ cô hay dẫn Lâm Hàn qua nhà bà Thái chơi, có lẽ bà có tính cách dịu dàng nên cô xem như bà mình.

    "Cái con nhóc kia, miệng ngọt quá" Bà thấy Uyên Như thì nở nụ cười, bà nhìn Uyên Như đầy dịu dàng. Ai da, nhắc tới con bé này thì. Từ nhỏ đã khiến người khác yêu thích, trắng trắng hồng hồng, mũm mĩm khiến người khác muốn bồng về nuôi. Vậy mà khi lớn hơn, con bé ngày nào cũng chạy qua nhà bà kêu bà bế, bế.

    "Bà cũng dọn vườn ạ. Để con qua giúp bà nhé!" Uyên Như vừa nói xong thì nhảy qua hàng rào. Khiến Lâm Hàn và bà Thái bị dọa hết hồn. Con bé này, đúng là tinh nghịch mà.

    Thế là cả ba người cùng nhau dọn vườn, Lâm Hàn dọn xong bên này qua giúp Uyên Như và bà Thái. Suốt quá trình dọn dẹp cô với bà nói chuyện không ngừng, lâu lâu lại vang lên tiếng cười của hai người. Lâm Hàn thấy như thế thì mỉm cười. Đúng thế, cậu thích nhìn cô cười vô tư như thế, cậu không thích cô quá hiểu chuyện cũng như nhiều muộn phiền. Chỉ cần cô cười vô tư như thế là được.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng năm 2021
  9. Hanthienlam321 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    35
    Chương 6:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lâm Hàn đang sắp xếp lại bài tập thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Lâm Hàn nhìn thấy Uyên Như lấp ló ngoài cửa không vào thì cậu biết cô qua tìm cậu là vì lí do gì.

    "Lâm Hàn ơi, tớ đói. Chúng ta có thể đi ăn không?" Uyên Như nói với giọng đáng thương. Cô định tìm mì ăn tạm nhưng nhà Lâm Hàn lại không có gói nào nên cô chỉ còn cách rủ Lâm Hàn ra ngoài ăn thôi.

    Vì bà ngoại có việc nên tối nay không về được. Nên lúc chiều khi dọn dẹp xong bà Thái mời bọn họ ở lại ăn cơm nhưng ăn từ chiều đến giờ nên Uyên Như cảm thấy đói.

    "Tớ ăn thịt cậu hả? Mà lấp ló ngoài đó không vào" Lâm Hàn nhìn cô mỉm cười đúng là cô nhóc vô tư. Nhưng sau một giây thì nụ cười biến mất thay vào đó là cái nhăn mày khó chịu. Áo trễ vai màu trắng nhẹ nhàng. Kết hợp với quần jeans ngắn cá tính, năng động tổng thể thấy thanh xuân tươi mát. Nhưng quần jeans đó không phải ngắn quá rồi sao.

    Uyên Như nhìn Lâm Hàn thay đổi sắc mặt liên tục từ vui vẻ sang khó chịu chỉ trong chớp nhoáng thì trong lòng thấp thỏm. Nên Uyên Như rón rén đến trên giường ngồi thì nhận cái liếc mắt sắc lẹm, tự biết nên cô quay người đến ghế ngồi cạnh cậu rồi nở nụ cười vô tội.

    "Cậu không khỏe sao?" Uyên Như không hiểu chuyện gì nhưng nhìn mặt cậu âm trầm như thế thì cô chỉ còn cách giả ngu thôi.

    "Uyên Như cậu định mặc quần này ra ngoài hả?" Lâm Hàn nhìn quần Uyên Như với ánh mắt ghét bỏ. Chân cô trắng và thon thả như thế ra ngoài không phải sẽ bị người khác nhìn sao. Cậu vừa nghĩ đã thấy khó chịu.

    "Sao vậy? Cậu thấy không đẹp hả?" Uyên như vừa nói vừa nhìn xuống càng nhìn càng thấy dễ thương mà.

    Cô nói xong nhìn mặt cậu ngày càng đen. Là cậu khó chịu nãy giờ là vì cô mặc quần này hả nhưng nó dài gần đầu gối mà.

    Uyên Như có nói như thế nào thì Lâm Hàn vẫn nhìn quần cô với ánh mắt càng ngày càng ghét như thể cô không thay thì cậu không đi. Nên không còn cách nào cô bất lực đành đi thay. Quần thì có thể bỏ nhưng đồ ăn thì không thể bỏ được.

    Khi cô thay xong thì thấy Lâm Hàn đã đợi cô ở dưới nhà.

    Nhưng quan trọng vấn đề là cô và cậu giống mặc đồ đôi thế nhỉ. Cậu áo sơ mi trắng với quần đen sạch sẽ và lạnh lùng. Còn cô áo trắng, quần đen nhẹ nhàng mà năng động.

    Hai người bước vào nhà hàng có nhiều ánh mặt dõi theo họ. Mấy người con trai nhìn chăm chú vào Uyên Như đến khi cảm nhận được ánh mắt sắc như dao phóng qua thì mới thu hồi tầm mắt mình.

    Uyên Như thích ăn cay nên trên bàn toàn là đồ cay, Lâm Hàn nhìn Uyên Như ăn hình như rất thỏa mãn. Hắn nhìn cô cười, tâm trạng của hắn cũng vui theo.

    Uyên Như đang định gắp thêm miếng tôm sốt thái chua cay*, nhưng đũa chưa kịp động thì đã bị Lâm Hàn ngăn lại. Cô nhìn hắn với ánh mắt bất mãn, gì vậy cô đang ăn ngon mà.

    *Tôm sốt thái chua cay:

    [​IMG]

    "Đừng ăn cay nữa, không tối lại đau bụng" Lâm Hàn gắp cho cô món ăn thanh đạm, cô có thói quen ăn cay nhiều sẽ bị đau bụng. Nên cậu mới ngăn cô lại.

    Suốt bữa ăn hắn quan tâm cô như một người bảo mẫu nhưng lại không giấu được ánh mắt dung túng cho cô.

    Lúc sắp về Uyên Như nói đi vệ sinh. Cô vừa đi thì có một người đi theo cô vào trong, Lâm Hàn vừa lúc trả tiền không để ý.

    Uyên Như rửa tay định ra ngoài thì bị người ta chặn lại. Cô ghét bỏ liếc mắt nhìn hắn ta, là học sinh trường Bắc Hoa. Hóa ra là Gia Khôi một tên hư hỏng nổi tiếng của Bắc Hoa.

    "Biến đi" Uyên Như đẩy hắn ra bước đi, cô ghét nhất là loại người này. Đến nói cũng cảm thấy phí lời.

    Đi chưa được vài bước thì bị Gia Khôi túm tay lại:

    "Vội thế làm gì, làm quen chút đi". Cô từ chối làm Gia Khôi sinh ra chút nộ khí. Hắn mặt dù ăn chơi, nhưng có ngoại hình nổi bật cùng gia thế khá giả nên con gái rất nhiều đứa muốn tiếp cận hắn.

    Gia Khôi đã để ý từ lúc Uyên Như bước vào. Khí chất thanh tao cùng phong cách năng động. Cô khác với những đứa con gái khác không màu mè, không lố lăng mà rất giản dị.

    Uyên Như ghét nhất là vô duyên vô cớ bị cầm tay, trong khoảnh khắc ánh mắt cô đổi sang lạnh lùng. Đừng nhìn cô dễ thương mà lầm tưởng là dễ chọc. Uyên Như thuộc dạng khó chơi như Lâm Hàn nhưng không bộc lộ ra khi không cần thiết.

    "Tôi đếm đến ba, cậu không buông tay đừng trách tôi" Uyên Như cảnh cáo Gia Khôi khi hắn không có ý định buông tay cô.

    Gia Khôi nhìn Uyên Như với ý khiêu khích, tôi không buông cậu làm gì tôi. Hắn không tin một đứa con gái làm gì được hắn.

    Đúng lúc này Lâm Hàn gọi tới hỏi sao đi lâu vậy mà sao chưa ra. Cô chưa kịp trả lời thì điện thoại bị giật lấy và cậu định cúi đầu xuống hôn cô.

    "Cậu bị điên sao?" Uyên Như hoàn toàn tức giận không nói lời nào. Đưa chân lên chuẩn xác đá trúng mặt cậu. Cú đá này cô dồn toàn lực nên miệng cậu ta đã bị chảy máu. Sẵn chân đạp cho cậu ta một đạp không thương tiếc.

    "Tôi nói rồi mà. Tôi là người tính không tốt đâu" Cô nói xong không thèm nhìn hắn ta mà bước ra ngoài.

    Đúng lúc Lâm Hàn chạy tới, Uyên Như kể toàn bộ cho cậu nghe kể cả cậu ta định hôn mình. Mặt Lâm Hàn càng nghe càng lạnh xuống khiến cô cảm giác tự nhiên thấy lạnh.

    Hắn bảo cô đứng ngoài này đợi hắn, dám đụng tới người của Lâm Hàn cậu không dễ qua như vậy đâu. Còn định hôn người của cậu nữa sao vậy thì tôi cho cậu lần sau không dám đụng tới luôn.

    Bên này Gia Khôi vừa mới lấy lại tinh thần chưa lâu, thì một cú đấm đánh tới mặt cậu. Hắn nổi điên quát cái quần què gì vậy. Chưa kịp nói xong lại bị đấm tới tấp.

    "Không phải mày giỏi lắm sao? Dám đụng vào người của tau. Đi chết đi" Lâm Hàn vừa đánh vừa mắng. Càng nhớ lại lời cô nói hai mắt cậu đỏ hoe càng đánh càng không nương tay. Mẹ kiếp, định hôn người của ông đây thì tau cho mày sợ tới già luôn.

    Uyên Như đứng ngoài nghe thấy tiếng đánh nhau không ngừng thì chạy vào xem. Cảnh tượng khiến cô hết hồn, mặt Gia Khôi bị đánh đến bầm tím chảy máu nhưng Lâm Hàn vẫn chưa dừng tay.

    "Lâm Hàn, đừng đánh nữa. Đau tay bây giờ" Ôi cô không mở miệng thì thôi, sao mở miệng lại khiến người ta đau càng thêm đau thế này. Không lo người bị đánh bị gì mà lo người đánh tay đau là sao.

    Uyên Như thấy cậu dừng tay thì nắm tay cậu kéo ra ngoài. Không ngoảnh mặt ngó ngàng gì đến cậu ta.

    Suốt đường đi Uyên Như không nói lời nào với Lâm Hàn. Khiến Lâm Hàn lo lắng cô giận rồi sao? Tới cửa hàng tiện lợi Uyên Như nói cậu đứng ngoài đợi cô. Cậu ngoan ngoãn làm theo đến lúc thấy cô bước ra trong tay cầm thuốc sát trùng với băng cá nhân thì mỉm cười.

    Lúc đi Uyên Như thấy tay cậu bị chảy máu mà cậu không để ý gì đến sức khỏe của mình nên khiến cô không vui.

    Uyên Như dẫn cậu đến công viên gần đấy ngồi. Cô lôi bịch thuốc ra rồi cẩn thận bôi thuốc sát trùng rồi nhẹ nhàng thổi thổi cuối cùng dán băng cá nhân vào.

    Quá trình cô làm Lâm Hàn đều nhìn cô, cậu thấy cô thổi thổi thì phì cười.

    "Tớ rất vui khi cậu bảo vệ tớ như thế!" Thật sự Uyên Như rất cảm động khi có Lâm Hàn bảo vệ mình như thế. Cậu như người anh trai luôn luôn khiến cô an tâm khi ở bên cạnh.

    Lâm Hàn không nói gì mà chỉ xoa đầu cô. Đúng thế cậu không chỉ bảo vệ cô hiện giờ. Mà cậu muốn cả đời này cậu là người bảo vệ duy nhất của cô.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...