Trạng Quỳnh - Sưu Tầm

Thảo luận trong 'Văn Học' bắt đầu bởi heocon, 8 Tháng mười 2018.

  1. heocon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Trạng Quỳnh



    LỄ TẾ SAO

    Chúa Trịnh mắc căn bệnh lạ. Mỗi ngày lên cơn 5, 7 lần, mỗi lần vậy đều phải đem một người đàn bà đẹp cho Chúa cào cấu, cắn xé.. như vậy bệnh mới chóng lui. Nhiều người đã chết oan ức, hay mang tật suốt đời.

    Quỳnh biết chuyện này hết sức phẫn nộ, quyết lập mẹo trị bệnh Chúa. Có tin đến tai bà chánh cung: Chỉ có Trạng Quỳnh mới chữa khỏi căn bệnh hiểm nghèo kia của Chúa.

    Thế là bà chánh cung vời Quỳnh vào. Xem bệnh chúa xong, Quỳnh tâu:

    - Thần xin dốc sức vì Chúa một phen. Thần chẳng cần tiền bạc, danh vọng gì, chỉ khẩn cầu lệnh bà chuẩn y cho mấy điều..

    Bà chánh cung cho người hầu lui ra hết, Quỳnh mới tâu:

    - Đêm qua thần cầu mộng ở đền Trấn Vũ, đức thánh truyền cho biết muốn cứu Chúa, phải làm 2 việc.. Một là thả hết những người đàn bà đang giam giữ trong phủ Chúa. Hai là phải lập đàn tế sao trong bảy ngày bảy đêm, Chúa phải được cột chặt vào sập rồng. Chỉ lệnh bà và hạ thần cùng hai tên hầu mới được lại gần thôi!

    Bà chánh cung ngẫm nghĩ một lát rồi chấp thuận. Ngay hôm sau, mọi việc bắt đầu. Đêm đến, trên giàn cao, bà chánh cung và các quần thần quỳ dâng hương tế lễ. Quỳnh cầm nghi trượng, "bắt quyết". Quỳnh đọc một bài văn tế sao:

    - Ô hô! Ngàn sao! Sao Loan, sao Mệ, sao Dập, sao Dung! Sao Ú, sao Ngang! Sao Bao, sao Thạm! Sao Hạn, sao Tai! Mau cút lên trời! Chúa tôi khỏi bệnh! Ô hô cút mau!..

    Sau mỗi lần đọc, Quỳnh bắt mọi người cùng nhắc lại. Thật kì lạ, sau vài đêm, bệnh của Chúa lui trông thấy. Đến ngày thứ 5 thì Chúa rên rỉ..

    - Ta hết lên cơn rồi! Mau mở trói cho ta!

    Quỳnh nghiêm trọng đe dọa:

    - Tùy Chúa đấy thôi! Nếu Chúa nóng lòng, không chịu làm phép đủ kì hạn, sau này thánh quở phạt, thì đừng trách Trạng đấy!

    Nhà Chúa sợ quá phải nghe theo.

    Sau 7 ngày 7 đêm, Chúa gần khỏi, tỉnh táo lại như trước. Chánh cung cả mừng, mở tiệc đãi Trạng.

    Trong thành ngoài cõi đồn dậy lên: "Trạng Quỳnh có thuật tế sao vô cùng mầu nhiệm".

    Các quan chiêm tinh chưa từng nghe các tên vì sao lạ như vậy, kéo nhau tới hỏi, Quỳnh nói:

    - Chẳng qua vì Chúa ham mê tửu sắc, các ngự y lại cứ bốc thuốc bổ thận, bổ dương càng đẩy con bệnh vào chổ cường dục loạn tâm loạn trí.. Tôi bày mẹo cầu mộng là bắt Chúa phải nằm bất động, kiêng đủ thứ cho con người bình thường trở lại. Còn bài tế sao kia chẳng có gì bí hiểm cả, đọc ngược thì rõ: Ô hô ngàn sao, sao Loan, sao Mệ là sao mê sao loạn.. sao Dập, sao Dung là sao dục sao dâm, sao Ú, sao Ngang là sao ác sao ngu!

    Các quan nghe Quỳnh giảng giải đều ôm bụng cười lăn.. Mọi người đều phục Trạng là người giàu trí thông minh, lại vừa giàu lòng nhân ái, rất xứng danh là một "ngôi sao sáng sứ Thanh".
     
    Minh Nguyệt thích bài này.
    Last edited by a moderator: 23 Tháng mười 2018
  2. Đang tải...
  3. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    ĐẦU TO BẰNG CÁI BỒ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra thông minh đỉnh ngộ nhưng cũng là một đứa trẻ chúa nghịch. Hồi ấy bọn trẻ thường chơi trò xước xách, lấy tàu chuối làm cờ, lá sen làm lọng. Trong trò chơi, Quỳnh bao giờ cũng lấn lướt.

    Một đêm mùa thu, trăng tháng tám sáng vằng vặc, đang chơi với đám trẻ ở sân nhà, Quỳnh bảo:

    - Chúng bay làm kiệu cho tao ngồi, rồi tao đưa đi xem một người mà cái đầu to bằng cái bồ!

    Lũ trẻ tưởng thật, liền tranh nhau làm kiệu rước Quỳnh đi vòng vòng quanh sân, mệt thở muốn đứt hơi. Xong, chúng nhất định bắt Quỳnh phải giữ lời hứa. Lúc ấy trăng đã mờ, Quỳnh bảo:

    - Tụi bây đứng đợi cả ở đây, tôi đi đốt lửa soi cho mà xem!

    Bọn trẻ nhỏ hơi sợ, không dám ở lại, chỉ những đứa lớn hơn, bạo dạn đứng chờ. Quỳnh lấy lửa thắp đèn xong đâu đấy, rồi thò đầu che ngọn đèn, bảo:

    - Kìa, trông trên vách kìa. Ông to đầu đã ra đấy!

    Anh nào cũng nhìn nhớn nhơ nhớn nhác, thấy bóng đầu Quỳnh ở vách to bằng cái bồ thật. Lũ trẻ biết Quỳnh xỏ, quay ra bắt Quỳnh làm kiệu đền, Quỳnh chạy vào buồng đóng cửa lại, kêu ầm lên. Ông bố tưởng là trẻ đánh, cầm roi chạy ra, lũ trẻ chạy tán loạn.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  4. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    MẸO TRẨY KINH

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mùa đông năm ấy, Quỳnh có việc đi gặp người bà con đang sinh sống ở Thăng Long. Đường về kinh thì xa, cuốc bộ phải mất cả tuần, mà Quỳnh vẻn vẹn có một quan tiền giắt lưng. Mới ngày thứ ba túi đã hết nhẵn tiền, chiều xuống, trời âm u, lại điểm mưa lâm thâm, gió bấc. Đến đầu làng kia, bụng đói cồn cào, vừa may gặp một đứa bé mục đồng dắt trâu về xóm, Quỳnh mừng rỡ hỏi thăm lối vào nhà ấp trưởng.

    Ấp trưởng làng này vừa giàu sụ, vừa nổi tiếng quỷ quyệt. Qua vài lời chuyện trò với người lỡ độ đường, hắn đoán thầm khách không phải là hạng tầm thường, bèn vồn vã mời nghỉ lại và sai giai nhân làm mâm cơm thịnh soạn để thết đãi. Nhưng mấy ngày liền, khách cứ đi đi lại lại, rồi đến bữa nằm dài đợi cơm rượu hỏi đến chức danh công vụ thì cứ ậm ậm ờ ờ. Chủ nhà sốt ruột, sinh nghi. Như thường lệ, tối hôm ấy ăn xong một lúc, Quỳnh cáo lui về phòng riêng giáp với phòng ngủ của chủ nhân. Được một chập, Quỳnh tắt đèn lên giường nằm. Biết ở phòng bên có người vẫn thức rình mò mọi hành vi của mình, lát sau Quỳnh vờ thức dậy rón rén thắp đèn, sau đó cẩn thận lần dưới vạt áo, lấy ra một bọc nho nhỏ bên trong có ba gói vuông, bản bằng nhau. Khách cầm bút long chấm chấm, mút mút đầu ngòi, hí hoái viết vào từng gói như để đánh dấu cho khỏi nhầm lẫn (thực ra chẳng viết gì cả), miệng lẩm nhẩm đọc, cố ý cho kẻ đang rình bên kia khe vách vừa đủ lắng nghe: Độc dược của nhà chúa.. Độc dược của bà chính cung.. Độc dược của thái tử. Làm như vậy, đoạn Quỳnh đem gói chung thành một bọc như cũ, giắt vào lưng áo. Xong rồi tắt đèn, lên giường nằm trở lại. Khi phòng bên này bắt đầu tiếng ngáy đều đều, thì phòng bên vọng sang tiếng động khe khẽ. Tên ấp trưởng bí mật mở chốt cửa ra ngoài, lẻn đến chuồng ngựa.. Hộc tốc lao đi trong đêm.

    Sáng hôm sau, mới hửng sáng, quan quân từ đâu ập tới nhà ấp trưởng đông nghịt, gươm giáo tua tủa vây kín mọi phía. Quỳnh mở mắt, chưa kịp búi tóc đã bị trói nghiền lại, quẵng lên một chiếc xe có bốn ngựa kéo, trẩy về kinh.

    Trước phủ chúa, Quỳnh bị điệu ra xét xử với nhân chứng và vật chứng rành rành. Chúa đích thân tự tay mở tang vật. Té ra chẳng có gì ghê gớm! Chiếc bọc được gói kỹ lưỡng trong mấy lần mo cau, phủ ngoài bằng một vuông vải điều là chiếc bọc chứa ở bên trong mấy gói cơm khô nhỏ, Chúa lấy mũi hài đá té nắm cơm về phía Quỳnh, hất hàm tỏ vẻ khinh miệt:

    - Ta tưởng thế nào.. Tài giỏi như Trạng mà cũng ăn cả cái vứt đi này à?

    - Khải chúa.

    - Quỳnh đáp lại không chút ngần ngừ, nhà chúa thừa thãi mới gọi đó là của vứt đi. Còn thần dân bên dưới đâu dám phung phí một hạt, họ gọi cơm gạo là ngọc thực.

    Nói rồi, Quỳnh trân trọng nhặt lấy mấy hạt cơm khô bỏ vào mồm nhai rào rạo. Chúa biết mình lở lời, đỏ bừng mặt, lại thêm một phen mắc lỡm, tức lộn ruột. Không có cớ gì buộc tội Quỳnh, chúa truyền nọc tên ấp trưởng ra, bắt lính đánh ba chục trượng vì tội nói láo và báo sai.

    Trước cảnh tượng ấy, Trạng chỉ biết mỉm cười. Mặc dầu đã được tha bổng, trước khi bái biệt bề trên, Quỳnh vẫn không quên giễu chúa bằng những câu khéo:

    - Xin chúa rộng lượng tha thứ cho ấp trưởng. Và cho thần được cảm ơn hắn cùng quan quân triều đình.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  5. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    ĐẤT NỨT CON BỌ HUNG

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ thuở bé, ngoài tính nghịch ngợm, hiếu động, Quỳnh còn tỏ ra thông minh xuất chúng khi học rất giỏi và đối đáp hay, nhất là khi ứng khẩu.

    Trong làng cậu bé Quỳnh có một người hay chữ nhưng tính tình kiêu ngạo, đi đâu cũng khoe khoang, tên gọi là ông Tú Cát. Tất nhiên, từ nhỏ Quỳnh đã ghét những người có bản tính như vậy. Một hôm, Quỳnh đang đứng xem đàn lợn ăn cám thì Tú Cát đi qua. Đã được nghe người ta đồn đãi về thần đồng này, Tú Cát không ưa gì Quỳnh, ông ta ra vẻ kẻ cả gọi Quỳnh đến bảo:

    - Ta nghe thiên hạ đồn mày là đứa thông minh, ứng đáp rất giỏi. Bây giờ ta ra cho mày một vế đối, nếu mà không đối được thì sẽ biết tay. Nhất định ta sẽ đánh đòn cho chừa các tật láo, nghe chưa!

    Nói xong, không đợi Quỳnh thưa lại, Tú Cát liền gật gù đọc:

    - "Lợn cấn ăn cám tốn."

    Đây là một câu đối rất hắc búa bởi "Cấn" và "Cám" vừa chỉ lợn và thức ăn của lợn, lại vừa là hai quẻ trong kinh Dịch, người có học nhiều còn thấy khó. Thế nhưng, không nao núng, Quỳnh đọc lại ngay:

    - "Chó khôn chớ cắn càn."

    Quả là một vế đối vừa chỉnh vừa có ý xỏ xiên. "Khôn" và "Càn" cũng là hai quẻ trong kinh Dịch, Quỳnh lại còn ngầm ý chưởi Tú Cát là đừng có mà rắc rối. Bị thằng nhỏ hơn mình chơi lại một đòn đau, Tú Cát tức lắm, hầm hầm bảo:

    - Được để coi mầy còn thông minh đến cỡ nào. Tao còn một vế nữa, phải đối ngay thì tao phục!

    Nói xong Tú Cát đọc ngay:

    - "Trời sinh ông Tú Cát!"

    Vế vừa ra mang tính cách ngạo nghễ, phách lối. Nào ngờ, Quỳnh chỉ ngay xuống đất, dưới lớp phân heo đùn lên những ụ nhỏ mà đáp:

    - "Đất nứt con bọ hung!"

    Đến nước này thì dù tức đến hộc máu mồm, Tú Cát cũng đành cút thẳng.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  6. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    TRẢ NỢ ANH LÁI ĐÒ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quỳnh đi đò ngang thường chịu tiền, lâu quá hóa nhiều, không trả được.

    Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:

    - Ừ đợi đấy, mai ta trả.

    Rồi mua tre nứa, lá ngồi làm một cái nhà bè ở giữa sông, trong đề một câu:

    "Đ.. Mẹ thằng nào bảo thằng nào!"

    - Và phao ầm lên rằng đó là lần yết thơ của Trạng.

    Thấy nói thơ Trạng, thiên hạ nô nức kéo nhau đi xem. Đi đò ra đến nơi, thấy độc một câu như thế, chán quá lại đi đò về. Người khác gặp hỏi thì cáu, chỉ trả lời:

    - Ra mà xem!

    Thế là thiên hạ càng thấy lạ, càng xô nhau ra xem.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  7. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    CHUYỆN DÊ ĐỰC CHỬA

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tiếng tăm về một thần đồng nhanh chóng được truyền tụng khắp nơi, ngày càng lan rộng và đến tận kinh đô. Nhà vua muốn biết hư thực ra sao, nhưng là người chuộng nhân tài, sau khi suy nghĩ, vua bèn ban lệnh: Cả phủ Thanh Hóa, mỗi làng phải đem nộp một con dê đực đang chửa. Sau hai tháng, nếu làng nào không có sẽ bị trị tội. Cái lệnh chéo ngoe ấy tất nhiên làm dân chúng phủ Thanh Hóa shốt hoảng sợ hãi. Cả làng Quỳnh ở, ai cũng nhớn nhác lo âu. Tìm đâu ra dê đực chửa? Mà từ xưa đến giờ đã nghe ai nói cái chuyện lạ lùng ấy đâu! Thế nhưng, khi biết chuyện đó, Quỳnh nói với bố:

    - Chuyện gì chớ chuyện này xin bố đừng lo. Bố cứ bảo dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan tiền và gạo ăn đường, con sẽ kiếm được dê đực chửa cho làng. Nghe Quỳnh nói vậy, ông bố không tin, nhưng cũng thưa lại vơi dân làng. Người tin kẻ nghi nhưng không còn có cách nào khác, mọi người đành làm theo yêu cầu của Quỳnh. Sáng hôm sau, hai cha con Quỳnh lên đường. Họ đến kinh đô khi nhà vua có việc đi qua cửa Đông. Quỳnh nép xuống cống sát vệ đường chờ. Khi xa giá nhà vua đến gần, Quỳnh khóc rống lên. Nghe tiếng khóc có vẻ lạ, vua sai lính lôi đứa trẻ đang khóc lên hỏi nguyên do. Quỳnh vờ như không biết đấy là vua, càng gào to, kể lể:

    - Mẹ tôi đã chết mấy năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi không chịu đẻ em bé cho tôi bế..

    Vua nghe nói câu ấy, bật cười bảo rằng:

    - Ôi chao quả là một thằng bé đần độn. Ba mày là đàn ông mà đẻ làm sao được?

    Chỉ đợi cho vua nói vậy, Quỳnh liền nín ngay, rồi đứng chắp hai tay lại, nói thật trang nghiêm:

    - Thưa ông, vậy mà nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp dê đực chửa!

    Nghe nói vậy, nhà vua giật mình, biết ngay đây là đứa bé thần đồng mà bấy lâu mình vẫn nghe đồn.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  8. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    ÔNG NỌ BÀ KIA

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quỳnh có mấy người tấp tểnh công danh nay cậy mai cục nhờ Quỳnh gây dựng cho, may ra được tí phẩm hàm để khoe với làng nước. Một hôm, Quỳmh ở kinh đô về, sai người mời mấy anh ấy lại bảo:

    - Giờ có dịp may, nào các anh có muốn làm ông nọ bà kia thì nói ngay.

    Thấy Quỳnh ngỏ lời thế, anh nào cũng như mở cờ trong bụng, tranh nhau nhận trước.

    Quỳnh bảo:

    - Được các anh về nhà thu xếp khăn gói, rồi lại đây uống rượu mừng với ta, mai theo ta ra kinh đô sớm.

    Anh nào anh nấy lật đật về nhà, vênh váo, đắc chí lắm, có anh về đến cổng, thấy vợ đang làm lụng lam lũ liền bảo vợ:

    - Ít nữa làm nên ông nọ bà kia, không được lam lũ thế mà người ta chê cười cho.

    Vợ hỏi:

    - Bao giờ làm quan mà khoe váng lên thế?

    - Nay mai thôi, sắp sửa khăn gói để mai đi sớm!

    Nói xong, lại nhà Quỳnh đánh chén. Anh nào anh nấy uống say tít rồi mỗi anh nằm một xó. Đến khuya, Quỳnh sai người đem võng, võng anh nọ về nhà anh kia, anh kia về nhà anh nọ, nói dối rằng: Say rượu ngộ cảm phải bôi dầu xoa thuốc ngay không thì oan gia!

    Các "Bà lớn" đang mơ màng trong giấc mộng, thấy người gõ cửa mà nói những chuyện giật mình như thế, mắt nhắm mắt mở, tưởng là chồng, ôm xốc ngay vào nhà, không kịp châm đèn đom đóm, rồi nào bôi vôi, nào xoa dầu, miệng lẩm bẩm: "Rượu đâu mà rượu khốn, rượu khổ thế! Ngày mai lên đường mà bây giờ còn sai như thế này! Nhờ phúc ấm có làm được ông nọ bà kia thì cũng lại phiền tôi thôi!"

    Xoa bóp cho đến sáng, nhìn thì hóa ra anh láng giềng, các bà ngẩn người mà các anh đàn ông kia lại càng thẹn, vội cuối gằm mặt xuống cút thẳng. Về đến nhà, thấy vợ mình cũng đang đỏ mặt tía tai lại nói ngay:

    - Ai ngờ nó xỏ thế. Tưởng ông nọ bà kia là thế nào. Thôi từ nay kệch đến già!
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  9. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    MIỆNG KẺ SANG

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bấy giờ Quỳnh đã hơi lớn, đang độ thiếu niên. Trên đường từ phủ về khát quá, Quỳnh vào một quán nước bên đường. Trong quán có một viên quan, dáng oai vệ, đang ngồi nhai trầu bỏm bẻm. Cạnh đó, có một lính vệ đứng hầu. Quan nhai xong, hách dịch vứt miếng bã trầu ra đất.

    Quỳnh đang ngồi uống nước, thấy ngứa mắt liền bước lại cuối nhặt lên, ngắm nghía như muốn tìm kiếm cái gì, rồi đút vào túi.

    Quan thấy lạ, hỏi:

    - Mày là ai? Làm gì vậy?

    Quỳnh làm bộ khúm núm đáp:

    - Bẩm, con là học trò nghèo, lâu nay thường nghe người ta nói "Miệng nhà quan có gang có thép" muốn nhặt lên đem về coi thử có đúng thế không?

    Biết mình bị xỏ, lại không biết tên học trò xấc xược này là Quỳnh, quan liền bảo:

    - Đã xưng là học trò thì người phải đối ngay câu tục ngữ mà người vừa nói đó đi, hay thì ta thưởng, dở sẽ đánh đòn. Mà nhớ là tục ngữ phải đối bằng tục ngữ, nghe chưa!

    Quỳnh giả bộ rụt rè, thưa thưa bẩm bẩm:

    - Con sợ mang tiếng xấc xược.. Không dám đối. S

    Tưởng anh chàng học trò đang bí, quan bảo:

    - Ta cho người cứ nói, còn đối không được thì nằm xuống để ta đánh đòn.

    - Nếu thế thì con xin đối ạ.

    - Được. Đối ngay đi, ta nghe thử!

    Quỳnh thong thả đọc vế đối:

    - "Đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm."

    Nghe xong, mặt quan xám lại như tro bếp. Câu đối lại đúng là câu tục ngữ, không thể bắt bẻ vào đâu được.

    Biết ngồi lâu không tiện, quan giục lính hầu ra đi, quên bẵng lời hứa thưởng tiền cho anh học trò nghèo.

    Chẳng bao lâu, chuyện ấy lan ra khắp vùng, tên quan kia thì xấu hổ vì làm miệng cười cho thiên hạ còn tiếng tăm của Quỳnh thì nổi như cồn.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  10. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    LÕM QUAN THỊ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Có một ông quan thị đại nịnh thần, được chúa Trịnh yêu lắm. Ôss;ng ta thường đến chơi nhà Quỳnh, thấy sách thì cũng mượn xem, mà ít khi trả. Quỳnh ghét cay ghét đắng, định chơi xỏ một trận cho chừa. Quỳnh bèn lấy giấy trắng đóng thành quyển sách để sẵn. Một hôm. Thấy bóng quan thị đằng xa, Quỳnh giả vờ cầm sách xem, đợi khi ông ta đến nơi thì giấu đi. Quan thị thấy Quỳnh giấu, ngỡ là sách lạ, đòi xem, Quỳnh bảo:

    - Sách nhảm có gì mà xem.

    Quan thị năn nỉ mãi cũng không được, về tâu với chúa. Chúa đòi Quỳnh sang hỏi, Quỳnh đoán chắc là đòi về chuyện quyển sách, mới lấy bút viết mấy câu vào sách bỏ vào tráp khóa lại, rồi sang hầu. Quả nhiên như thế. Quỳnh tâu:

    - Không có sách gì lạ, chắc thị thần tâu man với Chúa đó.

    Chúa thấy Quỳnh chối, lại càng tin là Quỳnh có sách lạ, bắt phải đem trình. Quỳnh sai người về đem tráp sang, mở ra, chỉ thấy có một quyển sách mỏng, Quỳnh rụt rè không dám đưa. Chúa bảo:

    - Cứ đưa ra. Chúa mở ra xem chỉ thấy có mấy câu:

    - "Chúa vị thị thần viết: Vi cốt tứ dịch, vi cốt tứ dịch. Thị thần quy nhị tấu viết: Thần phùng chỉ phát, thần phùng chỉ phát".

    Chúa ngẫm nghĩ đi lại không biết nghĩa ra làm sao, bảo Quỳnh cắt nghĩa thì Quỳnh rụt rè tâu:

    - Sách ấy là sách nhảm nhí của tiểu thần chỉ xem khi buồn, sợ cắt nghĩa ra, rác tai chúa!

    Chúa nhất định không nghe, bắt Quỳnh cắt nghĩa cho được.

    Quỳnh vâng lệnh tâu với chúa, câu ấy nghĩa là: "Chúa hỏi thị thần rằng:

    Làm xương cho sáo, làm xương cho sáo, thì thần quỳ mà tâu rằng: Tôi may ngón tóc, tôi may ngón tóc"

    Quỳnh cắt nghĩa, nhưng chúa cũng chưa hiểu ra lại hỏi:

    - Đã đành nghĩa đen là thế, nhưng mà ý tứ thế nào?

    Quỳnh tủm tỉm không dám nói. Chúa và quan thị đứng hầu bên càng gặng hỏi.

    Quỳnh mới tâu:

    - Xin chúa đọc đảo ngược lại thì ra nghĩa, nhưng mà tục lắm. Bấy giờ chúa với quan thị mới biết Quỳnh lõm, bảo Quỳnh mang sách về.

    Quỳnh ra, quan thị chạy theo trách Quỳnh nhạo cả chúa, thực là vô phụ, vô quân. Quỳnh đáp lại:

    - Ngài nói tôi vô phụ, vô quân thì bọn thập trường thị đời Hậu Hán là gì? Tôi đã giấu mà ngài cứ nịnh để đòi ra cho được thì lỗi tại ai?

    Quan thị tịt mất.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
  11. Nguyễn Nguyễn Nothingspecialaboutme Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    0
    PHƠI SÁCH, PHƠI BỤNG

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi:

    - Thầy làm gì thế?

    Quỳnh đáp:

    - À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc

    - Sách ở đâu?

    Quỳnh chỉ vào bụng:

    - Sách chứa đầy trong này!

    Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về.

    Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối nhục cũ, lão bắt chước, đánh trần, nằm giữa sân đợi khách..

    Quỳnh vừa bước vào, lão cất giọng con vẹt, bắt chước..

    - Hôm nay được cái nắng tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc

    Bất ngờ Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ mà nói;

    - Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!

    Lão trố mắt kinh ngạc:

    - Sao thầy biết?

    Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ụ ị của lão:

    - Ông nghe rõ chứ? Bụng ông nó đang kêu "Ong óc" đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn.. Chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.

    Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh, và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.
     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng ba 2019
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...