Truyện Ngắn Tôi Từng Bị Trầm Cảm - Cô Gái Của Bầu Trời

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cô gái của bầu trời, 11 Tháng năm 2021.

  1. [​IMG]

    Tên truyện: Tôi từng bị trầm cảm

    Tác giả: Cô gái của bầu trời

    Thể loại: Truyện ngắn, cuộc sống, sức khỏe

    Giới thiệu: Đây là câu chuyện của chính tôi, viết lại những gì mà tôi đã từng trải qua và là lời cảnh báo tới mọi người về căn bệnh trầm cảm. Trầm cảm không phải căn bệnh hiếm lạ gì nên bất cứ ai cũng có thể mắc căn bệnh này. Nó rất nguy hiểm, hãy cẩn thận với nó.

    * * *

    Xin chào! Lại là tôi đây, một cô gái thuộc về bầu trời đầy tự do, lạc quan. Nhưng không một ai biết được rằng trước khi trở nên lạc quan tôi đã từng mắc căn bệnh trầm cảm "nhẹ". Bạn có thấy lạ khi tôi nói trầm cảm nhẹ không? Đừng nghĩ rằng trầm cảm đều giống nhau, nó cũng phân biệt nặng, nhẹ đấy.

    Bạn đã từng tìm hiểu về trầm cảm chưa? Nếu bạn chưa tìm hiểu thì tôi sẽ giới thiệu qua về bệnh trầm cảm nhé. Bệnh trầm cảm (Depression), là bệnh rối loạn tâm trạng thường gặp. Người bệnh thường có tâm trạng buồn bã, có hoặc không thường hay khóc. Không có động lực, giảm hứng thú trong mọi việc, kể cả những hoạt động nằm trong sở thích trước đây. Trầm cảm ảnh hưởng đến cảm giác, suy nghĩ, cách hành xử của người bệnh, khiến cho người bệnh có thể gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, hay các vấn đề về thể chất và tinh thần. Trầm cảm là bệnh, cần được quan tâm và điều trị đúng cách, kịp thời. Và ở bệnh nhân trầm cảm nhẹ, bệnh nhân có thể chưa cần phải dùng đến thuốc và tình trạng cũng không quá nguy hiểm. Tuy nhiên, người bệnh cần nhận được sự quan tâm của gia đình và cả bác sĩ để hỗ trợ khắc phục tình trạng này, bởi nó có thể trở nên tồi tệ hơn rất nhiều nếu không được điều trị.

    Có thể mọi người không biết rằng bệnh trầm cảm mức độ nhẹ sẽ không có tất cả các triệu chứng của bệnh trầm cảm nói chung. Để có thể chẩn đoán được có mắc bệnh trầm cảm hay không phải có ít nhất một trong hai triệu chứng cốt lõi của bệnh trầm cảm đó là: "Tâm trạng buồn bã, có hoặc không thường hay khóc. Hoặc không có động lực, giảm hứng thú trong mọi việc, kể cả những hoạt động nằm trong sở thích trước đây". Không chỉ hai triệu chứng này mà còn có thể có một số triệu chứng khác như: "Khẩu vị có sự thay đổi, rối loạn giấc ngủ, hay mệt mỏi, dễ bị kích động, khó khăn trong việc tập trung hoặc trong giải quyết các vấn đề đơn giản hàng ngày, thường hay có cảm giác thất vọng và tội lỗi về bản thân. Và đặc biệt là suy nghĩ về cái chết hoặc có ý định tự tử". Trầm cảm nhẹ gồm 1 triệu chứng cốt lõi và có ít hơn 4 triệu chứng liên quan khác. Những người trầm cảm nhẹ có thể khỏi bệnh mà không cần dùng thuốc, theo thời gian các triệu chứng sẽ dần dần mất đi.

    Trầm cảm không phải căn bệnh hiếm lạ, rất dễ xảy ra đối với bất cứ ai và tôi cũng không tránh khỏi. Vậy đấy, tôi đã từng bị trầm cảm nhẹ. Các triệu chứng của tôi là: "Rất hay khóc, bị rối loạn giấc ngủ, dễ bị kích động, thường hay cảm thấy bản thân tội lỗi và đặc biệt là tôi luôn có những suy nghĩ về cái chết". Cũng không nhớ rằng tôi đã muốn chết bao nhiêu lần nữa rồi. Khi đối mặt với cái chết tôi không hề thấy sợ hãi mà lại cảm thấy nó đến thật tự nhiên và thật hạnh phúc. Đối với tôi, ranh giới giữa sự sống và cái chết không phải cái gì xa xăm, mà chỉ đơn giản giống như vạch sang đường mà thôi. Một bên là tôi và phía đối diện bên kia là Tử thần. Tử thần nhìn tôi. Ngài đưa tay về phía tôi, lúc nào ngài cũng sẵn sàng đưa tôi đi, chỉ cần tôi nắm lấy bàn tay ấy liền không thể quay lại được nữa.

    Theo như tôi tìm hiểu thì khi đối mặt với cái chết phản ứng đầu tiên của con người chính là sợ hãi, là hoài niệm, là luyến tiếc. Nhưng còn tôi lúc đối mặt với cái chết lại là sự thoải mái, thanh thản mà trước đây tôi chưa từng có, chưa từng cảm nhận được. Tôi không ngần ngại mà lao về phía trước, tôi muốn nắm lấy bàn tay mát lạnh, thoải mái của Tử thần, cảm xúc lúc đó thật hạnh phúc.. Không. Tôi đã không khống chế được bản thân nữa rồi, dường như cả ý thức lẫn cơ thể đều không nghe lời tôi nữa, nó đang tự làm những gì mà nó cho là đúng. Tôi bây giờ cũng không còn biết mình đang làm gì nữa, đã không kịp dừng lại nữa rồi. Có lẽ mọi thứ sắp kết thúc rồi, thời gian của tôi cũng sắp ngừng lại rồi. Tôi đã nghĩ như vậy, cũng chắc rằng nó sẽ như vậy.

    Thật ngạc nhiên. Bởi cái chết vốn đã định không thể tránh khỏi, vậy mà trong tích tắc tôi lại thoát chết. Chỉ là sau khi thoát chết tôi lại không còn thấy cái cảm giác thoải mái, hạnh phúc tới kì lạ đó nữa. Tôi đứng hình mất vài giây rồi lại như không có gì tiếp tục đi thẳng. Mọi người đừng nghĩ là tôi cố tìm đến cái chết, gây hại cho người đi đường nhé. Không đâu, tôi đi đúng làn đường của mình rồi, là chiếc xe tải đi phía đối diện vượt qua xe khác nên đã lấn sang gần hết đường bên tôi. Vốn dĩ chính là đâm thẳng vào tôi nhưng rồi chẳng hiểu sao tới giây cuối nó lại tránh được cách tôi khoảng 10cm, vì vậy mới không đâm vào tôi. Có lẽ tôi chưa thể chết được, còn rất nhiều việc tôi vẫn chưa làm được, có rất nhiều niềm vui còn chưa trải qua nên tôi không thể chết được.

    Nếu bạn cảm thấy người mắc bệnh trầm cảm thật ghê tởm, đáng ghét thì bạn đã nhầm rồi. Đừng coi thường căn bệnh này hay bất kì người nào mắc phải căn bệnh này. Bởi một ngày nào đó có thể chính bạn sẽ trở thành nạn nhân của nó. Những người mắc bệnh trầm cảm đã phải chịu nhiều áp lực từ phía gia đình, cuộc sống hay chỉ là bất kì một lí do đơn giản khó tin nào khác. Và đặc biệt là nó không hề phân biệt tuổi tác và giới tính, bất cứ ai cũng có thể mắc.

    Những người có thể thoát khỏi được căn bệnh trầm cảm đã phải cố gắng như nào bạn biết không. Hãy lấy tôi làm ví dụ, khi mắc trầm cảm tôi trở nên trầm tính, không còn giống như trước đây nữa, tôi lúc đó vô cùng ít nói. Tất cả mọi tâm sự, suy nghĩ tôi đều giấu kín trong lòng không nói với bất kì ai cả. Không để bất kì ai biết rằng tôi bị trầm cảm nhẹ, tôi giấu nó kín tới mức chẳng ai phát hiện ra cả. Mỗi ngày tôi đều im lặng, trong đầu luôn suy nghĩ vớ vẩn, có lúc bỗng dưng khóc rất nhiều, thậm chí nhiều lúc tôi còn nghĩ xem nên chết như thế nào. Tôi có chút sợ hãi rồi. Không phải sợ chết mà là sự sợ hãi khi mình trở nên bất thường, trở nên kì lạ. Khoảng thời gian đó thật khó khăn, tôi không muốn bản thân cứ tiếp tục điên loạn như thế nữa. Vì vậy, tôi đã đặt ra cho bản thân những mục tiêu, những việc mà bản thân nhất định phải làm được, không cần biết nó là thực tế hay là viển vông, tôi chỉ cần nó trở thành động lực cho tôi là đủ rồi. Mỗi khi nghĩ đến cái chết tôi luôn tự nhủ rằng tôi cần phải làm được, phải đạt được mục đích mà mình đã đặt ra, cho nên tôi chưa thể chết được. Tôi luôn tìm niềm vui cho mình, luôn cố gắng khống chế bản thân trước cái suy đáng sợ kia. Lâu dần tôi đã thoát khỏi trầm cảm, không thường suy nghĩ về cái chết nữa, luôn lạc quan trước cuộc sống. Tuy rằng khỏi bệnh rồi nhưng tính cách của tôi so với trước kia đã khác đi rồi, sự thay đổi mà tôi không ngờ tới, giống như đã vô tình đánh mất bản thân. Tôi luôn tự hỏi bản thân rằng đây rốt cuộc là những gì sót lại trong con người ta khi từng bị trầm cảm hay do ta ngày càng trưởng thành về tuổi tác, suy nghĩ nên tính cách cũng có sự thay đổi? Và.. tôi vẫn luôn không tìm được đáp án cho mình, nhưng dường như nó không còn quan trọng nữa. Đối với tôi bây giờ, chỉ có người thân và cuộc sống trước mắt là quan trọng nhất. Tôi muốn bắt đầu lại từ đầu, chấp nhận sự thay đổi của bản thân và khiến bản thân trở nên tốt hơn.

    Thật ra rầm cảm không hề phức tạp, nhưng lại cũng không đơn giản. Trong vô thức ta đã rơi vào trầm cảm lúc nào mà không hề hay biết. Nếu không có phương pháp chữa trị đúng thì bệnh tình có thể sẽ ngày càng xấu đi, ngày càng nghiêm trọng. Người trầm cảm sẽ không nói với bạn về bệnh tình của họ, sẽ không nói với bạn về tâm trạng, suy nghĩ của họ. Mỗi Người đều có những tâm lý, suy nghĩ khác nhau, nhưng đôi khi áp lực mà chúng ta phải chịu lại có phần giống nhau. Dù bạn mạnh mẽ như nào, sợ rằng một ngày không xa bạn sẽ hoàn toàn gục ngã, sẽ trở nên điên loạn như tôi. Nên đừng quá cố gắng chịu đựng, hãy tìm nơi có thể giãi bày những tâm sự, những uất ức. Nếu bạn sợ tâm sự với người khác sẽ bị cười nhạo, sợ họ vô tâm với ta thì bạn có thể viết tâm sự của mình vào một cuốn nhật kí, đem tất cả giãi bày hết ra mà không sợ gì hết, không cần phải chịu đựng. Cuốn nhật kí sẽ không cười nhạo bạn, sẽ không xa lánh bạn, nó có thể cùng bạn chia sẻ bất cứ chuyện gì dù là niềm vui hay nỗi buồn. Nhật kí sẽ thay bạn giữ những bí mật, những tâm sự và nó sẽ không đi kể với bất cứ ai, sẽ không tiết lộ những chuyện của bạn. Nên bạn cứ yên tâm đi, hãy giãi bày hết tất cả những tâm sự, áp lực ra bên ngoài, đừng giữ nó trong lòng mãi.

    Cuối cùng tôi chỉ muốn bạn hãy nhớ rằng những người mắc bệnh trầm cảm cần sự quan tâm, chăm sóc từ gia đình và họ cần có động lực để vượt qua. Bất kì ai dù là bên ngoài mạnh mẽ thế nào thì trong họ cũng tồn tại ít nhiều sự yếu đuối. Đừng dùng cái nhìn hạn hẹp, tiêu cực để nhìn những người mắc trầm cảm. Bởi bất cứ lúc nào bạn cũng có thể giống họ, sẽ trải qua những điều mà họ đã phải trải qua.

    Qua câu chuyện của tôi bạn đã có cái nhìn và sự hiểu biết thế nào về bệnh trầm cảm?

    End.
     
    Chỉnh sửa cuối: 31 Tháng năm 2021
  2. Đang tải...
  3. Hương sad Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    704
    Chào bạn, mình là thành viên của bang LOO, mình vừa đọc truyện ngắn của bạn và có một số góp ý sau.

    Về tên truyện, không quá cầu kì, đơn giản và dễ hiểu. Sau khi nghe tên truyện cũng đủ biết đây là những lời tâm sự của bạn về căn bệnh trầm cảm, về quãng thời gian mệt mỏi và đáng sợ đấy. Mình thấy điều này rất ý nghĩa.

    Về ảnh bìa, rất phong phú và độc đáo. Khi nhìn vào, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra sự bất lực của cô gái. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn nhưng lại bị làn khói mỏng che mất. Có lẽ đó cũng là tâm trạng trống rỗng, trốn tránh cuộc sống, muốn chối bỏ tất cả mọi thứ của người bị bệnh trầm cảm. Đó là căn bệnh rất khủng khiếp, nó có thể giết chết chúng ta bất cứ khi nào. Còn nguy hiểm hơn cả căn bệnh ung thư ác tính.

    Về nội dung, bạn không chỉ chia sẻ cho độc giả biết những triệu chứng của bệnh mà còn đi sâu vào phân tích, mở rộng, đào bới những vấn đề liên quan đến trầm cảm. Bên cạnh đó bạn còn nhắc nhở mọi người đừng miệt thị hay khinh thường, xa lánh những người đang bị trầm cảm. Bởi hơn ai hết, họ là những người phải hứng chịu cay đắng và tổn thương nhất. Bạn đã trải qua, và bạn hiểu rõ điều đó nhất. Mình rất thích những lời dặn dò cũng như gửi gắm đến độc giả như ở đoạn văn sau.

    "Hãy nhớ rằng những người mắc bệnh trầm cảm cần sự quan tâm, chăm sóc và học cần có động lực để vượt qua. Bất kì ai dù bên ngoài mạnh mẽ thế nào thì trong họ cũng tồn tại ít nhiều sự yếu đuối. Đừng dùng cái nhìn hạn hẹp, tiêu cực để nhìn những người mắc trầm cảm bởi bất cứ lúc nào bạn cũng có thể giống họ, sẽ trải qua những điều mà học đã trải qua."

    Mình biết bạn nói riêng cũng như các bạn trầm cảm nói chung rất khao khát một cái ôm, một lời động viên, một ánh mắt trìu mến, một cái bắt tay, cái gật đầu.. Chỉ cần vậy cũng đủ sưởi ấm trái tim lạnh lẽo và tăng thêm sức mạnh để vượt qua chốn địa ngục nơi sâu thẳm tâm hồn khô héo. Phải không nào?

    Bạn có cái kết khá mở. Câu kết không phải là câu khẳng định mà là một câu hỏi. Liệu có phải rằng bạn muốn mọi người cùng bạn viết tiếp truyện ngắn của chính mình? Hay là đơn giản chỉ muốn một câu trả lời để lòng mình được yên bình và thở phào nhẹ nhõm?

    Về hình thức, bạn viết rành mạch và rõ ràng. Câu chữ mượt chứ không hề khô cứng. Bạn biết chia đoạn hợp lý. Bạn không phạm phải lỗi chính tả nào hết. Nhưng, bạn nên lưu ý lúc ngắt nghỉ ở các đoạn. Ví dụ như ở đoạn sau.

    "Mỗi ngày tôi đều im lặng, trong đầu luôn suy nghĩ vớ vẩn, có lúc bỗng dưng khóc rất nhiều, thậm chí nhiều lúc còn nghĩ xem nên chết như thế nào. Khoảng thời gian đó thật khó khăn, tôi không muốn bản thân trở nên như vậy vì vậy mà đặt ra cho bản thân những mục tiêu những việc mà bản thân nhất định phải làm được không cần biết nó là thực tế hay là viển vông chỉ cần trở thành động lực cho tôi là được."

    Bạn dùng rất nhiều dấu phẩy mà quên đi dấu chấm. Điều đó khiến cho đoạn văn rất rối.

    Bạn nên sửa như sau.

    "Mỗi ngày tôi đều im lặng. Trong đầu tôi luôn suy nghĩ vớ vẩn. Có lúc bỗng dưng khóc rất nhiều, thậm chí nhiều lúc còn nghĩ xem nên chết như thế nào? Khoảng thời gian đó thật khó khăn. Tôi không muốn bản thân trở nên như vậy. Vì vậy mà đặt ra cho bản thân những mục tiêu, những việc mà bản thân nhất định phải làm được. Không cần biết nó là thực tế hay là viển vông, chỉ cần trở thành động lực cho tôi là được."

    Và một số đoạn liệt kê triệu chứng bệnh, sau dấu hai chấm bạn nên thêm dấu ngoặc kép bạn nhé. Ví dụ như sau.

    "Vậy đấy, tôi đã từng bị trầm cảm nhẹ. Các triệu chứng của tôi là: Rất hay khóc, rối loạn giấc ngủ, dễ bị kích động, hay cảm thấy bản thân tội lỗi, đặc biệt là luôn suy nghĩ về cái chết. Cũng không nhớ rằng tôi đã muốn chết bao nhiêu lần nữa rồi."

    Bạn nên sửa như sau.

    "Vậy đấy, tôi đã từng bị trầm cảm nhẹ. Các triệu chứng của tôi là:" Rất hay khóc, rối loạn giấc ngủ, dễ bị kích động, hay cảm thấy bản thân tội lỗi, đặc biệt là luôn suy nghĩ về cái chết. "Cũng không nhớ rằng tôi đã muốn chết bao nhiêu lần nữa rồi."

    Sau đây là góp ý của mình về truyện của bạn. Cảm ơn bạn đã lắng nghe.
     
  4. Phan Kim Tiên Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,201
    Em nè! Viết truyện mình đừng dùng các kí tự như thế này trong bài viết nhé!

    ♡⃛◟ (ˊ̱˂˃ˋ̱) ◞⸜₍ ˍ́˱˲ˍ̀ ₎⸝◟ (ˊ̱˂˃ˋ̱) ◞♡⃛
     
    Cô gái của bầu trời thích bài này.
  5.  
  6. Cảm ơn đã góp ý ạ
     
    Hương sad thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...