Truyện Ngắn Tiếng Khóc Lặng Câm - Mẫn San

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Mẫn San, 8 Tháng năm 2021.

  1. Mẫn San Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Tiếng Khóc Lặng Câm

    Tác giả: Mẫn San

    * * *​

    Seoul vào những ngày ngập nắng thật đẹp. Từng tia ánh nắng chiếu rọi khác các tòa cao ốc, chiếu lên những cây xanh tỏa bóng, lên con đường hối hả. Nhưng với tôi, ánh sáng ấy có chiếu rọi đấy, nhưng không phải từ mặt trời. Ánh sáng của tôi là ánh sáng của Thiên Đàng, là ánh sáng mà người ấy chiếu rọi.

    Dạo quanh qua những con đường cũ, tôi nhìn lại được những cảnh tượng thân quen. Ở đây, trên chiếc ghế này, người đàn ông ấy vẫn hay nắm lấy tay tôi đầy thân mật, đặng trêu tôi, đặng làm tôi ngại. Còn kia, tại quán nước nơi hẹn cũ, anh sẽ ân cần kéo ghế cho tôi và gọi hai li capuchino nóng bỏng. Chúng nó - những miền kí ức vẹn nguyên như còn mới, chúng làm tôi cảm tưởng rằng chốc nữa thôi, chỉ cần tôi tha thiết nhìn về nơi quen thuộc, sẽ có một người đàn ông đứng đó nhìn tôi, tôi sẽ ôm lấy anh ấy và nói ra hết những nhớ nhung đang giày xéo trái tim tôi.

    Nhưng không, lâu lắm rồi, tôi đã không còn có thể làm như thế nữa. Người đàn ông của tôi đã đi về phía xa kia, khuất sau những đám mây, nơi rất gần, rất gần với Thượng Đế. Anh chỉ có thể ở đó mãi mãi, nếu anh muốn nhìn theo tôi, hoặc có chăng anh cũng sẽ đi về nơi khác nữa, để cho cuộc sống mới hình thành. Dù có như thế nào thì mong rằng những gì xảy ra trong cuộc đời của hai chúng tôi không đến nỗi tệ, để anh ra đi thanh thản và không nuối tiếc, không ân hận vì trót thương một kẻ như tôi.

    Seoul những ngày ấy không rực rỡ như bây giờ đâu. Nó vẫn có những tòa nhà mĩ lệ, những con đường tấp nập người qua. Nó vẫn có bầu trời xanh, những đám mây trắng mềm, vẫn có anh, vẫn có tôi, nhưng thời đó còn chưa có "chúng tôi". Một chút câu chuyện về tôi nhé? Hồi tưởng của tôi, hãy cho tôi được phép kể, để cho tôi hoài niệm!

    Ngày xưa cũ đó, tôi là đứa yếu đuối vô cùng. Ở trường học, bạn bè thù ghét tôi, giáo viên kì thị tôi. Vì sao ư? Vì tôi là đứa đồng tính luyến ái. Vì tôi chỉ thích các chàng trai thay vì cô gái. Cũng có nguyên do khác nữa, vì tôi trông ngu dốt, nhu nhược vô cùng. Ngày hôm đó trời cũng đẹp như hôm nay, hoặc không đẹp bằng, không nhớ nữa. Tôi chỉ biết mình chao đảo sau sân trường, bị đánh, bị mắng, bị sỉ nhục mà thôi. Nhưng mà tôi cũng nhớ, có một người con trai không biết lúc nào, cũng không biết là ai đã ôm lấy tôi để bảo vệ thân người còm nhom, yếu ớt ấy của tôi. Đó hình như là người đầu tiên có thể làm được như vậy, thật là can đảm.

    À mà mối tình của tôi bắt đầu từ đó. Yên tâm, nó chẳng hề thê lương. Chúng tôi trải qua nhiều năm vật lộn với cuộc sống. Chúng tôi đã trưởng thành cùng nhau, cùng nhau khóc, cùng nhau sầu não, những cũng có lúc vui cười mãn nguyện. Cánh tay tôi vòng qua vai anh và anh sẽ giữ lấy khuôn mặt tôi rồi hôn tôi âu yếm. Thật là hoài niệm. Giá mà anh mãi mãi làm như vậy. Nhưng sao, lúc đó, con người anh thay đổi. Có lẽ là tại không chịu được chê bai khi đi với tôi, sống với tôi, nên anh đã phản bội lại tất cả niềm tin tôi trao đi. Có lẽ đơn giản vì anh không còn yêu tôi nữa. Cô gái anh yêu xinh đẹp lắm, rất hợp với vẻ hào hoa phong nhã của anh. Xem cái cách anh cưng chiều cô ta, thật sự rất ghen tị. Cô ấy nói gì thì cũng đều hơn tôi. Cho nên lúc đó, tôi không giận chút nào.

    Vào sinh nhật năm đó, tôi cứ ngỡ mình sẽ cô đơn. Mua một chiếc bánh, cắm nến, đốt nến, rồi thổi nến. Nhưng đâu ngờ anh gửi tôi lời chúc mừng qua điện thoại. Tôi không đáp. Anh lại xin lỗi. Tôi chẳng trả lời. Nhưng mà nước mắt tôi vẫn rơi, nó làm tắt nến, tắt hết giá lạnh của tôi. Nên khi anh gọi, tôi nhấc máy. Tôi không nghe được gì cả, chắc là điện thoại cấn máy rồi. Có một tiếng thở mạnh. Một tiếng lốp xe chà sát. Một người đã xuống, như vậy đó.

    Những người qua đường năm đó khi thuật lại chuyện cho tôi đã nói rằng, anh không hề buông chiếc thoại, cũng không chịu buông chiếc bánh sinh nhật trong tay. Anh chỉ biết khóc thôi, nước mắt cùng máu chảy loang lỗ. Ừ, tôi có thể tưởng tượng ra mà. Anh muốn ăn sinh nhật cùng tôi lần nữa đấy. Vậy là anh còn thương.

    Ừ, tôi chỉ nói thế thôi, không ai biết tôi buồn hay giận, hay thống khổ, thương nhớ như thế nào. Đến giờ cũng vậy, họ sẽ nhìn vào nụ cười tươi tắn của tôi và nói: "Thật tốt, cậu đã ổn rồi!". Tôi lúc nào cũng ổn, cũng ổn mà. Và tôi muốn cười, cười mãi như vậy. Và khi đó, tôi sẽ ngẩng mặt lên, nhắm mắt cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trên cao kia, anh sẽ không cần áy náy. Anh sẽ không buồn phiền vì tôi nữa. Tôi sẽ luôn cười, cười..

    Nhưng màn đêm, màn đêm xuống.. Màn đêm không ngừng gợi nhớ lại. Nước mắt tôi chảy nhưng không lăn dài. Nước mắt tôi thấm đẫm áo, thấm ướt gối. Những tiếng nấc của tôi cũng không vang lên, nó uất nghẹn, âm ỉ. Tôi chặn nó lại. Tôi không thể để anh nghe thấu nỗi đau này. Tôi sẽ chỉ cho anh biết là tôi yêu anh, không gì khác nữa. Tôi đã cướp cả cuộc đời anh. Tôi chỉ muốn lần, một lần khiến anh nhẹ nhõm, yên tâm vì tôi thôi.

    Trời xanh kia sẽ bao bọc anh, còn tôi, tôi sẽ sống với nỗi nhớ thương này, da diết, sâu đậm, nhưng nhất định tôi chỉ sống với nó một mình thôi.

    Đứa con trai yếu đuối này có khóc, anh cũng không cần lo nữa..

    [​IMG]

    [Thảo luận-Góp ý]: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Mẫn San
     
    Chỉnh sửa cuối: 8 Tháng năm 2021
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...