Thảo Mộc - Tiết Hiểu - Ma Đạo Tổ Sư Lời Việt - Cover By Sakura Shan

Thảo luận trong 'Quốc Tế' bắt đầu bởi Thập Lục, 14 Tháng tư 2020.

  1. Thập Lục

    Bài viết:
    8


    Lời Việt

    Cuồng dã không buông là ai? Là ai cố chấp u mê?

    Là ai dù chết không màng, mai táng không cam?

    Nghĩa trang bao giá lạnh là ai đã khẽ đưa tay lên vuốt ve khóe mắt của người

    Là ai đã liêu xiêu sợ hãi chỉ vì muốn rằng thật nhanh tìm một tỏa linh nang?

    Là ai nhìn lên hình dung ai như trăng tan biến trong sương?

    Buồn nỗi ánh trăng sa trong bóng đêm mịt mờ

    Khi người quay về đây máu tanh khắp trời

    Nét môi kia đắng cay biết bao

    Chìm vào oán thù đâu nào hay đã sớm yêu ai

    Nghe Sương Hoa kêu gào thay vong linh đã tàn

    "Hãy tha cho ta có được không?"

    Nỗi đau cứ như lửa lan dần thiêu đốt những chấp mê trong tim

    Thành tâm cố gắng muốn che chở nhưng sao người vẫn đau thương?

    Cầu người hãy đến đây oán ân này xua tan

    Lại mong sao ân oán dây dưa người không màng nữa

    Thảm bại rồi chung quy sẽ khiến nơi nơi đàm tiếu không thôi

    Lòng son dấn thân vào nhân gian để đến nay chỉ chuốc lấy đau thương lệ rơi

    Cười hắn giấc mơ viển vông, cười y sao quá ngây thơ

    Cười hắn gieo ác để rồi không chốn nương thân

    Thế nhưng ai khóc thầm lệ nhòa đôi mắt

    Tháng năm qua đi đã buông thôi chẳng đề phòng

    Là ai vung Sương Hoa tự vẫn? Rồi lại là ai mịt mờ giữa ngàn muôn mất mát?

    Là ai cuồng điên? Thầm kêu tên ai trong tâm đến xé lòng

    Nhẹ làn gió lướt qua trăng soi sáng bên cửa sổ

    Trước thềm hiên sương rơi cỏ cây ướt đầm

    Xót xa thay thiếu niên chẳng quen, nhẹ cười chia một viên kẹo cho hắn chẳng suy tư

    Ai cứ mãi do dự, tâm tư không thấu hiểu?

    Vấn vương trong tim đã dần lớn đã quen đắm say chìm sâu vào trong quyến luyến ái ân giả vờ

    Tựa lạnh lùng đêm đông bỗng thấy dương quang vụt sáng trên cao

    Lại như khi rối ren bỗng thấy đường đi

    Lại như khi đã xé bóng đêm tìm được ánh sáng

    Người cầm chặt không buông cũng bởi xưa nay người vốn cô đơn

    Vì chút ấm êm nhỏ nhoi trong nửa đời đắng cay

    Tỉnh giấc mới hay đã không còn đây

    Vì ai uống say ngàn ly? Thành hoang ai giữ cho ai?

    Vì ai thay đổi cho thật giống cố nhân xưa?

    Cứ nâng niu viên kẹo là vì ai đó?

    Trắng đêm cô đơn ngóng ban mai thấy mặt trời

    Vì ai tìm trăm phương ngàn kế? Lại là vì ai mà không rời tỏa linh nang?

    Vì ai cuồng điên, một thân tanh hôi đã nhuốm máu bao người

    Đứng trước tử sinh, vấn vương chẳng buông

    Tay dẫu lìa thân, kẹo còn cầm trong tay

    Mịt mù sương máu, cố thoi thóp kêu la chết không thôi

    Phải chăng lại nghe giọng ai, nụ cười ấm áp

    Tiếng "A Dương" nhẹ nhàng bên tai

    Oán thù đậm sâu hóa tinh quang vụt qua bay xa

    Tất cả đã qua

    Ngày thiếu niên cũng từng vui, từng ngây ngô biết bao nhiêu

    Từng đắm say mãi trong làn ánh sáng miên man

    Biết đâu số kiếp này họa trời giáng xuống

    Phá tan thiên lương thiếu niên nay hóa điên cuồng

    Nào đâu hay khi đang trọng thương gặp lại người xưa rồi ngụy trang bày mưu tính kế

    Cuồng khát hạnh phúc lại hóa ra thiêu thân bay đến lửa hồng

    Dù chết cũng không bận tâm? Chẳng lo ân oán vong thân

    Chẳng lo cầu mãi không được, tên cũng không lưu

    Cỏ cây dù vô tình cũng chẳng sao hết

    Quyết đem sương mai hóa ra nước mắt cõi tình

    Đời si mê quan tâm gì ai, chỉ chờ mong một người giữ được trọn vẹn chân tâm

    Chỉ ước ngày sau người sẽ yên vui cho đến hết cuộc đời
     
    Admin, RebeccaCassieJennifer Phạm thích bài này.
    Last edited by a moderator: 14 Tháng tư 2020
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...