Truyện Ngắn Thanh Xuân Tươi Đẹp - Ngọc Trai

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Tản Văn' bắt đầu bởi Ngoctrai, 10/10/2019 lúc 7:48 AM.

  1. Ngoctrai

    Ngoctrai Ngọc Trai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    41
    Xem: 118
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tên truyện: Thanh Xuân Tươi Đẹp

    Tác giả: Ngọc Trai


    Văn án: Tình đầu bao giờ cũng lung linh và tươi đẹp nhưng liệu có bao nhiêu người trong tình yêu đã giữ được mối tình trong sáng ấy? Nuối tiếc là điều cuối cùng còn đọng lại sau tất cả. Cuộc sống luôn nghiệt ngã và cuốn ta đến nơi ta không hề biết trước.

    Long và Thu hai con người với vô vàn điều khác biệt từ hoàn cảnh xuất thân đến tính cách được tạo hóa sắp đặt để rồi gặp gỡ, rung động và có những tình cảm yêu thương đầu đời đẹp đẽ. Liệu tình yêu ấy sẽ đi về đâu khi cuộc sống luôn tồn tại biết bao vất vả, thăng trầm và nghịch cảnh?

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Ngọc Trai
     
    Last edited by a moderator: 10/10/2019 lúc 8:42 AM
  2. Đang tải...
  3. Ngoctrai

    Ngoctrai Ngọc Trai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    41
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Gặp gỡ​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tiếng ve râm ran trên những tán bàng, tán phượng đã thưa dần dường như cả những chú ve chăm chỉ nhất cũng mỏi mệt chìm vào giấc ngủ sâu. Những cánh hoa phượng cuối cùng rồi cũng phai màu rơi rụng dưới sân trường nhắc nhở mùa chia phôi đã qua rồi. Trang lưu bút tuổi học trò nằm im trên giá sách. Cảm xúc đong đầy thời áo trắng tạm thời ngủ yên ở một góc trái tim chỉ biết chực chờ ngày nhắc nhớ. Nhưng ở khoảng trời xa xa vẫn còn một vệt nắng yếu ớt dư âm của ngày hè oi ả. Từng đám mây bàng bạc lang thang trên bầu trời để lộ khoảng trống như trái tim ai mở cửa. Rồi thu từng bước thay màu áo mới để lại hạ buồn với nỗi nhớ miên man. Khoảnh khắc giao mùa tuyệt đẹp như đang hiện hữu trong hàng cây, góc phố rồi dạo quanh qua từng lối nhỏ gieo vào lòng người xúc cảm bâng khuâng.

    Thu thức dậy từ sớm, quần áo gọn gàng, mái tóc dài ngang lưng thắt bím. Đôi bàn tay nhỏ bé khẽ đưa lên trán che đi những tia nắng vàng tinh nghịch chiếu thẳng vào mặt cô. Má lúm đồng tiền chúm chím như đang cười với mùa thu dịu ngọt. Tạm gác lại những lo lắng về cuộc sống mới nơi thành đô xa lạ, cô ngẩng đầu nhìn về hướng mặt trời đang chiếu những tia nắng lên vạn vật từ sau dãy núi xa xa. Nghĩ ngợi xa xăm về mọi thứ, cô chợt nhận ra mình thật ấu trĩ và lẻ loi. Giữa không gian rộng lớn, xô bồ, cô chỉ như một hạt bụi vô thường cơn gió nhẹ lướt qua cũng dễ dàng cuốn đi. Cố níu giữ nhưng liệu bàn tay nhỏ bé có thể trụ được bao lâu. Đôi mi mong manh khẽ nhíu lại trước ánh mặt trời hay cô đang cố gắng tận hưởng những gì mình có thể trước khi bị cuốn trôi?

    Đây là buổi sáng đầu tiên cô được ngắm nhìn trọn vẹn khung cảnh thành phố kể từ khi dọn đến. Hành trình nhà quê lên tỉnh khó khăn hơn cô tưởng rất nhiều. Một mình bận rộn thuê nhà, sắm sửa những vật dụng thiết yếu cho sinh hoạt và học tập đã chiếm hết quỹ thời gian nhỏ bé trong ngày của cô. Lạ chỗ, lạ nhà bồn chồn, lo lắng không yên.

    Mười tám tuổi - một bước ngoặt lớn của đời người. Không còn nhỏ để quấn quýt bên mẹ mỗi ngày nhưng lại chưa đủ trưởng thành để sẵn sàng trước những giông tố cuộc đời nổi trôi. Khi ở giữa ranh giới trẻ con và người lớn không khỏi khiến người ta phải chơi vơi. Mùa tựu trường năm nay chính là hiện thân của ranh giới ấy. Tạm biệt chúng bạn với những tháng ngày tung tăng bắt cá, bắt cua hay tắm mình trong những cơn mưa chiều bất chợt sau buổi tan trường muộn màng. Thu mang theo hành trang ít ỏi vốn kiến thức trường lớp bắt đầu đặt những bước chân chập chững vào đời với bao ước mơ, khát vọng và hoài bão. Cỗ xe thời gian như phép nhiệm màu mang quá khứ giấu vào ký ức. Chẳng ai có thể quay lại tuổi thơ của chính mình lần nữa nhưng tất cả đều có quyền mơ về một tương lai tươi đẹp.

    Chiếc xe buýt số mười tám dừng lại như một cuộc hẹn định trước. Thu bước lên xe chen chúc qua đám đông đang đứng để tìm cho mình một chỗ vịn an toàn. Chiếc xe lặng lẽ chậm chậm rẽ lối qua những con phố tấp nập, qua những tòa nhà cao chọc trời và những khói bụi nơi đô thành nhộn nhịp. Ngồi trên xe trái tim cô rộn ràng bao khúc nhạc vui. Hình ảnh ngôi trường mới cứ hiện ra rõ ràng rồi mờ nhạt như những mảnh ghép bị bỏ dở. Hồi hộp, náo nức, mong chờ là tất cả những gì đang hiện hữu trong tâm trí cô lúc này. Giấc mơ thuở bé như sắp thành hiện thực trước mắt cô.

    Mặt trời ngày càng nhô lên cao, nhưng không hiện rõ mà nấp sau một làn mây mỏng làm cho khung cảnh ngôi trường hiện ra rất trong trẻo và nên thơ. Thoạt nhìn như một tòa lâu đài ẩn hiện giữa màn sương mù ở thế giới diệu kỳ. Thu khẽ mở thời khóa biểu ra xem lại lịch học hôm nay lần nữa. Cả tuần này cô phải tham gia khóa học Công dân sinh viên đầu khóa ở giảng đường A4 – đây là chương trình bắt buộc đối với toàn bộ tân sinh viên của trường. Ngôi trường mới lạ lẫm với cô từ quang cảnh, lớp học đến thầy cô, bạn bè. Đến cả lối đi cũng là người dưng xa lạ. Nhìn quanh ai cũng bận rộn. Người hối hả, vội vàng; người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ với bạn bè; người vội kiểm tra lại tập vở, giáo trình. Tất cả đang vận hành rất tự nhiên như những dòng sông không bao giờ ngừng chảy. Chỉ có cô đang loay hoay không tìm được đường đến lớp học như nhánh củi khô lạc giữa dòng. Chợt bước chân cô chững lại khi vừa va vào ai đó. Một chiếc điện thoại rơi xuống đất nhưng không phải của cô. Cô với tay nhặt lên nhưng một bàn tay khác nhanh nhảu hơn đã nhặt trước khi cô chạm vào nó. Cô bối rối không biết liệu mình có làm gì sai? Cậu con trai không nói gì chỉ lặng lẽ bước đi. Cô đuổi theo, nét mặt vươn chút ngượng ngùng. Cô hỏi:

    "Anh có biết giảng đường A4 ở đâu không? Em là sinh viên năm nhất đến trường lần đầu nên không rõ lắm."

    Cậu con trai chững lại nhìn cô, nhíu mày, nhoẻn miệng cười một cách lạnh nhạt rồi từ tốn trả lời:

    "Mình cũng là sinh viên năm nhất nên cũng đến trường lần đầu."

    Nói rồi cậu bỏ đi giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng như lúc ban đầu. Cô hơi khó chịu lại hơi khó hiểu trước thái độ chẳng mấy thân thiện của cậu bạn nhưng cũng đi theo sau để hòng đến được lớp nhỡ đâu cậu ta biết.

    Hàng cây trước sân trường rì rào những thanh âm trong trẻo như một bản giao hưởng tươi vui của những con người tuổi thanh xuân phơi phới. Những dãy phòng học san sát nối liền các khu giảng đường như vừa được sơn sửa sạch đẹp sẵn sàng đón năm học mới. Những cô cậu sinh viên khóa trước háo hức và đôi chút tò mò về lứa đàn em mới đến. Họ tụ tập ở hành lang trước mỗi lớp học cười cười, nói nói, ánh mắt đang tăm tia về những cô cậu tân sinh viên ngày đầu đến lớp. Có lẽ họ cũng đang hiếu kì về chính bản thân mình trong những năm tháng làm tân binh trước đây. Bởi chỉ khi nào bước qua những ngày tháng đó trở thành đàn anh, đàn chị thì mới hiểu hết ngày xưa mình như thế nào.

    Lớp học hôm nay rất đông khoảng hơn hai trăm sinh viên. Cả hội trường lớn chật kín người, đến cả việc điểm danh cũng rất khó khăn. Tiếng nói chuyện xôn xao của các tân sinh viên cứ vang lên văng vẳng làm cả hội trường náo nhiệt như trẩy hội. Ba mươi phút trôi qua, buổi điểm danh của thầy rồi cũng kết thúc. Ngồi cạnh nhau từ nãy đến giờ mà cô vẫn chưa biết tên cậu con trai đi cùng. Chợt cô bạn ở bàn trên quay xuống hỏi:

    "Ấy ơi, bạn tên gì thế? Chúng mình làm quen nhé? Mình là Hoa."

    Cô bạn xinh xắn với mái tóc xoăn màu nâu sô - cô- la ngọt ngào nhỏ nhẹ buông lời làm quen. Bờ môi hồng cam điệu đà đúng kiểu "bánh bèo" nở nụ cười duyên dáng.

    Cậu con trai rời mắt khỏi màn hình điện thoại, khẽ ngước mặt lên, trên môi nở một nụ cười mà cứ ngỡ như không cười vậy.

    "Mình là Long. Rất vui được làm quen với bạn."

    Nói xong cậu lại cắm cúi nhìn vào màn hình, trong phút chốc cậu quên luôn cô bạn gái xinh xắn vừa mới niềm nở làm quen với cậu. Thu nghĩ thầm trong lòng: Người đâu mà vô tâm thế.

    Không khí lớp học dần lắng xuống rồi yên tĩnh hẳn đi khi thầy giáo bắt đầu giảng bài. Bài học về nội quy nhà trường càng lúc càng nhàm chán. Quay sang bên cạnh thấy Long như đang thả hồn mình trong trận đánh của võ lâm truyền kỳ chẳng để ý gì đến tiết học. Thu khẽ chạm nhẹ vào cánh tay cậu nhắc khéo.

    "Long ơi, đang giờ học bạn có thể ngừng chơi game được không, thầy đang giảng bài mà?'

    Long vẫn mải mê chơi game nhưng không quên trả lời câu hỏi của Thu.

    " Ấy biết thầy đang giảng bài sao còn nói chuyện riêng? "

    Cái nhíu mày đã trở thành thương hiệu của cậu.

    " Mình đâu có nói chuyện riêng? ".

    Thu vội vàng phân bua vì sự hiểu lầm không đáng có này.

    Long khẽ nhìn về phía Thu bằng ánh mắt có chút ngờ vực.

    " Vậy ai vừa gọi tên mình thế? Có lẽ nào là.. một ông chú vô danh. "

    Chuông tan trường reo vang. Cả lớp nhốn nháo, Long mang ba-lô lao vội ra cửa khi thầy giáo vừa đi khỏi. Chẳng ai còn để ý đến lời giải thích của cô nữa mà cô cũng chẳng có cơ hội để làm điều đó. Thu cũng ra về mà không quên mang theo nỗi ấm ức do cậu bạn cùng bàn" mới thân "vừa trao tặng.

    Không khí ngày càng đậm hơi thở của mùa thu. Những tán cây đã bắt đầu thay lá. Rồi lá nhuộm vàng cả một góc sân trường. Heo may đã về từng đợt nhẹ nhàng trên những tán lá xôn xao. Không khí lạnh dần luồn qua những chiếc khăn len làm cho làn tóc đen bóng trở nên rối hơn. Bờ môi mềm bắt đầu khô và bỏng rát. Đó là điều mà con gái ghét nhất. Sau một tuần học Công dân sinh viên đầu khóa, các lớp được chia ra cụ thể theo từng chuyên ngành và có cố vấn học tập riêng. Thu học ngành Tổng hợp văn còn Long học ngành Kỹ thuật điện tử nên chẳng còn cơ hội để gặp nhau. Tuy học chung dưới một mái trường, hít chung bầu không khí nhưng có duyên không phận không thể cưỡng cầu. Mỗi lần đi ngang qua giảng đường A4, Thu lại bồi hồi nhớ về một ai đó chẳng rõ ràng nhưng đôi chút vấn vương. Như một người bạn nhưng chưa chắc đã là bạn vì có khi nào nói với nhau những câu trọn vẹn. Như người tình trong mộng cũng không phải vì cậu ấy quá kiêu căng. Một mối quan hệ mà mỗi khi nghĩ đến chỉ thấy rối trí nhưng lại không thể gạt ra khỏi suy nghĩ. Giữa những con người với nhau đôi khi cũng tồn tại những điều thật khó hiểu.

    Vậy là năm học mới đã trôi qua được hai tuần. Các môn học cũng bắt đầu những tiết học đầu tiên. Vì học theo chương trình tín chỉ nên những môn chung sinh viên các ngành của thể đăng ký học cùng nhau. Thu giờ cũng có thêm cô bạn thân cùng lớp để trò chuyện, tâm sự mỗi ngày. Môn Pháp luật đại cương đã bắt đầu từ tuần trước nhưng vì cô An bận nên lớp nghỉ học, tuần này mới học buổi đầu tiên.

    Cô An đã ngoài bốn mươi nhưng trông cô vẫn còn trẻ lắm. Cô nở nụ cười trìu mến nhìn một lượt khắp cả lớp rồi bước về bàn giáo viên. Vừa đặt cặp lên bàn cô quay sang nhìn cả lớp hỏi:

    " Các em đã quen với trường lớp chưa? Đã quen với cách dạy và học của sinh viên chưa? "

    Cả lớp chỉ nhìn cô và mỉm cười, thỉnh thoảng nghe tiếng khúc khích của ai đó cười to hơn những người khác. Một bạn nam láu cá cố tình nói to cho cả lớp cùng nghe:

    " Đại học đơn giản lắm cô ơi mình chỉ cần học đại thôi ".

    Cả lớp cười ồ lên phấn khích. Căn phòng rộn vang tiếng cười. Cô An cũng cười nhưng rồi nhắc khéo mọi người:

    " Học đại nhưng không sống đại được đâu nha. "

    Tiếng cười nhỏ dần rồi cả lớp ổn định để bắt đầu buổi học.

    " Thôi bây giờ cô điểm danh nhé. "

    Cô mở danh sách ra rồi bắt đầu đọc tên các sinh viên từ đầu đến cuối danh sách.

    " Nguyễn Quốc Anh. "

    Một bạn nam cao lớn nước da trắng bóc như con gái đứng lên hô" có ". Cả lớp quay lại, mọi ánh nhìn như ẩn chứa sự tò mò về vẻ đẹp thư sinh của anh chàng. Vài cô bạn trầm trồ, xuýt xoa ra mặt.

    " Nguyễn Thị Nguyệt Ánh ".

    Một bạn nữ đeo kiến cận đứng lên nụ cười rạng rỡ trên môi.

    * * *

    " Nguyễn Nhật Long ".

    Bạn nam ngồi bàn sau cùng mặc quần jean, áo sơ mi bỏ cuốn sách trên tay xuống và từ từ đứng lên điểm danh. Thu quay lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và gương mặt không một chút biểu cảm cụ thể ấy đang nhìn về phía cô giáo và dửng dưng với những người xung quanh. Đó đúng là cậu bạn hôm trước học chung môn Công dân sinh viên đầu khóa. Nhưng trông anh ta có vẻ không nhớ ra Thu và thậm chí không hề nhìn thấy cô.

    Sau khi điểm một lượt hết danh sách cô giáo cẩn thận dò lại lần nữa rồi dừng ở một cái tên, đọc rõ to cho cả lớp cùng nghe.

    " Nguyễn Thị Lệ Thu từ nay em sẽ là lớp trưởng của lớp này. Mỗi ngày em có trách nhiệm điểm danh đầu giờ, bạn nào vắng trừ một điểm chuyên cần. Đến cuối buổi học thì nộp danh sách lại cho cô. Khi nào có tài liệu mới cô sẽ gửi cho em để pho - to cho cả lớp nhé. "

    Thu ngơ ngác nhìn cô với ánh mắt ngây thơ, lúng túng như kẻ vừa bị buộc tội mà không hề biết mình phạm tội. Thu lên bàn giáo viên nhận danh sách mà lòng vẫn chưa hết lo lắng. Cả lớp nhốn nháo xin số điện thoại của lớp trưởng để tiện nhờ vả khi có việc cần. Hai mươi phút trôi qua, cả lớp bắt đầu bài học đầu tiên. Còn với riêng Thu thỉnh thoảng cô lại nhìn về chiếc bàn cuối lớp nhưng không biết cậu bạn ấy có thấy hay còn nhớ cô không? Trong lòng cô đang có trăm ngàn câu hỏi được đặt ra khó hơn cả những câu của cô giáo trong bài học. Thời gian trôi qua mỗi lúc mỗi nhanh, khoảnh khắc cậu ấy biến mất khỏi ánh nhìn của cô càng gần hơn. Nhưng dù sao lớp học này cũng đã cho cô gặp lại Long thêm lần nữa, ít nhất là trong vòng bốn tháng.

    Vẫn như mọi khi, Thu thức dậy sớm tranh thủ ăn sáng ở nhà rồi đón xe buýt đến trường cho kịp giờ. Trời trong veo, cả bầu trời một màu xanh thẳm, xanh như mặt biển khơi lúc trời yên sóng lặng. Đúng là mùa thu bao giờ cũng là mùa đẹp nhất. Đẹp từ trong thi ca nhạc họa ra đến đời thường. Một vẻ đẹp rất tình và duyên của những đôi lứa yêu nhau. Vừa bước vào cổng, Thu đã gặp Long. Dường như cậu đã đứng ở đó trước, nhìn thấy Thu, Long làm bộ như đang đi vào rồi vô tình gặp cô nên chào xã giao.

    " Sao ấy đi học một mình vậy? Nghe nói con gái hay có người đưa đón mà? "

    Một chút gượng gạo trên gương mặt được cậu che giấu kín đáo. Nụ cười chễm chệ trên khuôn miệng.

    " Sao ấy cũng đi học một mình vậy? Nghe nói con trai thường phải đưa đón người yêu nữa mà? ".

    Thu đáp lại với vẻ kênh kiệu. Cái nhếch miệng nghiêng về phía cậu nhưng không hề ác ý.

    " Muốn đưa đón người yêu trước hết phải có người yêu đã. "

    Long nhanh mồm đáp lại không chịu thua kém. Nụ cười vẫn giữ nguyên nhưng đã nhạt đi đôi chút.

    " Muốn có người đưa đón trước hết cũng phải có người chịu đưa đón đã. "

    Không chịu để yên cho cậu bạn" mới thân vui tính ", Thu trả lời ngắn gọn như đang nhại theo câu trả lời của cậu.

    " Sao mình lại quên nhỉ? Nhìn thôi cũng biết chưa có rồi. "

    Long bước đi vội vàng với nụ cười ngạo nghễ mặc cho Thu đang giận sôi máu. Trông cậu rất hả hê, nhìn theo Long từ phía sau Thu nhủ thầm giá như đừng gặp lại nữa thì hay biết mấy. Trong bộ dạng của cô lúc này rất khó ở. Dù vậy gương mặt trái xoan của cô vẫn đáng yêu vô cùng dù vừa nổi giận.

    Hai tiết học trôi qua chóng vánh giờ giải lao đến. Thu gấp sách lại định ra lang can với cô bạn thân hóng chút gió trời thành phố để xem có khác gì nơi quê nhà nông thôn. Bổng Long đến gần và nụ cười không mấy thật thà. Thu hoài nghi về mức độ chân thật trong nụ cười cậu vừa gửi gắm.

    " Đằng ấy còn nợ mình món nợ chưa trả. "

    Long chú mục vào Thu làm cô không khỏi tò mò.

    " Nợ gì chứ? Ký ức của mình không ghi chép lại điều đó. "

    Thu hỏi ngược lại với ánh nhìn ngập tràn hoài nghi. Phải chăng Long đang đùa?

    " Chưa ghi thì giờ mình đọc ấy ghi vô là được rồi. "

    Long úp mở chẳng rõ ràng làm Thu thêm phần thắc mắc. Cậu tỏ vẻ vô cùng nguy hiểm như sắp tiết lộ một bí mật động trời.

    " Mà chuyện gì vậy? "

    Thu nheo mắt rồi đưa mặt gần lại Long hơn để nhìn rõ vẻ khó hiểu đang hiện rõ trên gương mặt cậu.

    " Hôm tới trường bữa đầu tiên, nhờ có mình mà ấy mới tìm được lớp học. Vậy không phải nợ mình thì còn là gì được nữa? "

    Long khẽ cười rồi nhắc nhở về một quá khứ dễ thương mà cậu nghĩ cô đã vô tình lãng quên. Nụ cười quyến rũ của cậu một lần nữa lại hiện nguyên hình.

    " Chuyện đó bé tí mà cũng đòi trả nợ hả? "

    Thu bĩu môi như đang chế giễu cậu về một đòi hỏi vô lý. Ánh mắt như đang lảng tránh.

    " Chuyện mình muốn nhờ bạn cũng bé tí thôi mà. "

    Long thuyết phục cô bằng giọng nói nhẹ nhàng và ánh nhìn chân thật.

    " Vậy thì sao chứ? "

    Thu cuối cùng cũng không giấu được sự tò mò nên hỏi thẳng. Cô vẫn chú mục vào cậu và mong chờ câu trả lời.

    " Những ngày mình vắng ấy chỉ cần điểm danh "có" giúp mình là được rồi? Chuyện nhỏ đúng không? "

    Long lại cười ngọt ngào hơn những lần trước đó. Thật không thể ngờ đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng kia là một chàng trai với nụ cười ấm áp đủ sức làm lu mờ thế giới xung quanh.

    " Ừ. Nhỏ bằng con voi. Làm vậy nếu cô giáo biết thì sao? "

    Thu phản đối nhưng không tuyệt đối. Trong cô đang có sự phân vân phải chăng vì nụ cười của cậu.

    " Lớp đông vậy sao cô nhớ hết được? Một lần này thôi. "

    Long ra sức thuyết phục. Cậu càng lúc lại càng tỏ ra chân thật hơn. Nụ cười vẫn long lanh.

    " Chuyện này khó lắm."

    Thu đáp hờ hững, câu trả lời dang dở và không hẹn trước ngày hồi đáp. Vẻ mặt không vui hiện rõ trên đôi mi khép hờ.

    Còn nữa..
     
    Last edited by a moderator: 10/10/2019 lúc 8:40 AM
  4. Ngoctrai

    Ngoctrai Ngọc Trai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    41
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Dối lòng​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thu vội vàng đứng dậy bước đi mau ra chỗ lan can nơi cô bạn đang vẫy gọi mà đầu óc vẫn miên man lời Long nói. Ôi nhưng chuyện đó khó thật, cô không thể đồng ý. Làm vậy là lừa thầy dối bạn. Nếu mọi chuyện bị vỡ lở chắc cô phải đào lỗ chui xuống đất thôi. Dù đôi chút cảm mến cậu ta nhưng Thu cũng không thể dối lừa mọi người. Cô bạn thân cứ ríu rít chuyện này chuyện nọ mãi không dứt. Còn riêng Thu những suy nghĩ bộn bề cứ quấn lấy cô. Khó xử nhưng cô vẫn giữ vững lập trường, đâu thể vì một anh chàng chẳng thân thiết gì mà dối trá.

    Tan lớp cô bước vội ra trạm xe buýt để khỏi lỡ chuyến xe. Bây giờ cũng quá trưa rồi. Trên xe đông nghịt người, nóng nực và ồn ào. Thật chán cái cảnh bon chen của đời sinh viên làm sao. Mỗi lần xe dừng lại để đón thêm một hành khách là nỗi đau khổ như được tăng thêm về cấp độ. Về đến nhà đầu tóc rối bù, bím tóc xinh đẹp điệu đà giờ đã chẳng còn hình dáng gì riêng biệt. Chúng rối tung lên như tổ quạ. Làm sao có thể xinh đẹp, chỉnh chu khi cứ đi xe buýt mỗi ngày.

    Bữa trưa đạm bạc chỉ có cơm, cá kho mặn và rau luộc. Nhưng bao nhiêu đấy thôi cũng làm ấm lòng một cô gái xa quê. Ngay từ khi bước chân đến thành phố học tập cô đã xác định cuộc sống sẽ chẳng dễ dàng. Chịu khó chịu khổ một chút biết đâu sau này sẽ có ngày mở mặt mở mày với thiên hạ. Cô đã sống và cố gắng với những mong ước đó. Biết thật mong manh và xa vời nhưng đó là động lực mạnh mẽ để bước qua những ngày tháng gian khổ. Mỗi người xa quê đều mang theo bên mình một giấc mơ mà việc hiện thực hóa giấc mơ đều phụ thuộc vào chính họ.

    Chiếc bàn quen thuộc, băng ghế quen thuộc, cô bạn quen thuộc nhưng Thu cứ cảm nhận có điều gì khác lạ đang xảy ra ở nơi cô ngồi. Để cặp vào ngăn bàn, tay cô chợt va vào một vật gì đó nhỏ nhỏ, tròn tròn như viên phấn. Nhưng không đó là.. một viên kẹo sữa. Bên cạnh có tờ giấy nhỏ chi chít chữ: "Buổi sáng vui vẻ. Đồng ý nhé. Ấy giỏi mà chuyện đó sao làm khó ấy được chứ."

    Thu nhìn về chiếc bàn cuối lớp bắt gặp ánh mắt Long đang trao cô. Ánh nhìn như mong muốn nhận được sự tán thành từ nơi cô. Khuôn miệng xinh xắn của cậu khẽ hiện lên hình nụ cười đầy ẩn ý cứ như thể hai người thân thiết tự bao giờ. Chưa bao giờ cô ghét nhìn cậu như bây giờ kể từ khi biết nhau. Nụ cười ấy rất dễ khiến người ta mắc sai lầm. Cô quay đi đột ngột, dập tắt mọi hy vọng của cậu. Chợt giọng nói của cô bạn cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô:

    "Cậu cầm cái gì vậy?"

    Thu giật mình, cất ngay viên kẹo vào túi, gượng gạo tươi cười trả lời:

    "Không có gì cả. Chuẩn bị học rồi kìa."

    Môn Pháp luật đại cương đúng là dễ làm người ta đau khổ. Cô bạn thân hay đùa rằng: Đây là môn học dành riêng cho người mắc bệnh mất ngủ mãn tính. Còn không thì nó cũng như một loại thuốc an thần ru tâm hồn vào cõi mơ huyễn hoặc. Dù chán thật nhưng cô vẫn cố gắng học nghiêm túc và không quên nhắc mình thôi nhìn về góc ấy - nơi có người đang đợi cô một câu trả lời. Biết nói gì đây khi cô đang ở trong vòng luẩn quẩn giữa nên và không nên. Nếu có một cái chân bị đau cả ngày ta sẽ nghĩ về nó. Nếu có một vấn đề vướng víu cả ngày ta sẽ chỉ lo âu. Không biết từ lúc nào, vì ai hay vì điều gì mà Thu đã trói mình trong muộn phiền như thế. Biết là khổ nhưng không dám thổ lộ cùng ai.

    Một buổi học nữa trôi qua nhưng chẳng lưu lại trong tâm trí Thu điều gì ngoại trừ ánh mắt và nụ cười tưởng đơn giản nhưng chẳng hề giản đơn của Long. Rồi đây cô sẽ phải suy nghĩ nhiều hơn về cậu và cả câu chuyện giữa hai người. Cố gắng cất nó vào sâu trong tâm trí nhưng mỗi phút mỗi giây trôi qua lại khắc khoải nhiều hơn. Cậu như một viên đá ai đó vô tình đánh rơi xuống mặt hồ yên tĩnh. Mặt hồ khẽ gợn những cơn sóng li ti như nỗi lòng xao xuyến dao động của Thu lúc này. Muốn xuôi theo nhưng lòng không dám, muốn chối từ nhưng rồi chẳng đành.

    Một tuần rồi cũng trôi qua, lá nhuộm vàng đều khắp các tán cây trong sân trường. Một vài chiếc lá không trụ được nữa đã bắt đầu rụng, nằm ngổn ngang trên những viên đá lát. Nhìn lá rơi cô lại buồn hơn. Phải chăng tâm hồn mong manh của cô đang có điều phải bận tâm? Những giờ học Pháp luật đại cương sau đó mang đến cho Thu sự hồi hộp, lo lắng và chờ mong. Những xúc cảm đan xen dằn xé đôi lúc làm cô như muốn nổ tung. Thu lo lắng nhìn về phía chiếc bàn cuối lớp đầu tiên mỗi khi bước vào. Và rồi bắt gặp nụ cười tươi tắn của Long vừa như nài nỉ vừa như mong muốn sự đồng cảm nơi cô. Cậu con trai ấy quả là biết cách làm người ta xao xuyến. Thu giật mình quay đi rồi làm bộ như đang chuẩn bị bài vở cho tiết học. Vừa đưa tay vào ngăn bàn để lấy cặp sách, ngón tay cô chạm vào một vật gì đó tròn tròn hệt như.. viên kẹo hôm trước. Cầm lên để ngang tầm mắt lại là.. một viên kẹo sữa nhưng không có tờ giấy "chú thích" kèm theo. Cô nhủ thầm: Gì nữa đây? Cô vội quay về phía cậu lần nữa. Dường như kể từ khi cô bước vào lớp nụ cười ấy của Long vẫn thường trực trên môi chưa tắt bao giờ. Cô lo lắng nhưng rồi lại ấm áp nhiều hơn. Niềm vui và lo lắng cứ đan xen làm lòng cô thêm rối bời.

    Rồi viên kẹo thứ ba, thứ tư, thứ n lần lượt đến tay cô theo một cách tương tự như thế. Đến mức cô bạn thân cũng phải lên tiếng: Ấy thích ăn kẹo sữa lắm hả? Mình thì chẳng thích tẹo nào. Nhưng thật ra Thu đâu có sự lựa chọn khác vì nó là sự sắp đặt cố ý của ai đó. Không biết từ lúc nào mà Thu có thói quen kiểm tra ngăn bàn mỗi khi đến lớp và đó cũng là bí mật đầu tiên của cô kể từ khi trở thành sinh viên. Một bí mật nhỏ nhưng niềm vui mỗi ngày một lớn. Mỗi khi thấy nó cô lại ngoảnh nhìn về phía chiếc bàn cuối lớp và nhận nụ cười tươi tắn của cậu đáp lại. Chuyện này không biết đến bao giờ mới kết thúc được đây? Tạo ra một thói quen không hề khó nhưng từ bỏ nó là điều không dễ.

    Ai cũng nói thứ hai là ngày mệt mỏi nhất vì là ngày đầu tuần. Khi mà cuộc vui của những ngày cuối tuần trước dường như chưa muốn kết thúc mà ngày cuối tuần của tuần này lại còn lâu mới tới. Đếm nhanh hay đếm chậm cũng vậy thôi vì quy luật tự nhiên đâu dễ gì thay đổi. Còn với riêng Thu, ngày thứ hai thật là đặc biệt. Thêm một ngày đầu tuần là cô thêm một viên kẹo nữa trong bộ sưu tập kẹo sữa của mình. Một bộ sưu tập đơn giản đến mức gây thương nhớ.

    Trời dần về cuối thu, cái lạnh như tăng thêm về cường độ. Chiếc áo len cổ lọ là người bạn đồng hành cùng cô đến lớp trong giờ học hôm nay. Tay áo dài ra đến tận cổ tay, cổ áo cao đến tận cằm. Vậy mà hơi lạnh vẫn len qua những khoảng trống bé li ti giữa các sợi len rồi thấm dần trong thớ thịt. Bầu trời vàng ruộm. Vàng như những bông lúa mùa chín rộ. Đượm như trái tim một cô gái trước niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, tinh tế đầu đời. Càng ngày trường lớp đối với cô lại thêm sức hấp dẫn. Sức hấp dẫn vô hình chi phối tâm tư của một con người hữu hình. Nếu mùa thu cho cô cái lạnh dịu dàng thì từng chiếc ghế đá, góc bàn cho cô sự ấm áp lạ lùng. Không biết có phải tất cả mọi người đều cảm nhận được điều đó không? Nhưng với riêng Thu tình yêu trường lớp được ẩn chứa trong một tình yêu lớn hơn nhưng chưa thể thốt nên lời hay nói đúng hơn là sự mong chờ phép màu của "cô tiên xanh".

    Nhưng vừa bước vào lớp, niềm vui, niềm háo hức trong cô vội tắt lịm đi. Nụ cười như đang mải rong chơi lạc lối về để lại gương mặt buồn rời rợi. Cô vẫn nhìn về góc ấy nhưng nụ cười quen thuộc của ai kia đã chẳng còn ở đó. Chiếc bàn nhỏ nhưng khoảng trống rất lớn đủ để chiếm lấy cả tâm hồn cô. Cô buồn như ai đó đã vô tình quên đi một cuộc hẹn dù rằng cô đã chờ đợi bao ngày. Lớp học đông vui nhưng tâm hồn cô quạnh quẽ. Chưa bao giờ cô nghĩ rằng sẽ buồn đến thế này khi một ngày không nhìn thấy nữa. Không thấy người thì thấy kỷ vật cho vơi đi nỗi sầu. Nhưng chiếc kẹo dường như rất vâng lời chỉ đến lớp những ngày cậu đến lớp. Ngăn bàn trống, bộ sưu tập mất đi một thành viên quan trọng. Nhìn tờ danh sách trên tay, cô chợt nhớ điều cậu từng ngỏ. Chỉ có hai cột "Có" và "Không" nhưng sao phân vân mãi chẳng biết đánh dấu vào đâu. Đây đâu phải ngày đầu cô làm lớp trưởng, công việc quen thuộc và dễ dàng mỗi ngày giờ đây lại khó như mò kim đáy bể. Cô nhủ lòng phải công bằng và trung thực nhưng liệu cậu có giận không nếu cô không giúp. Suy nghĩ mãi rồi cũng đến lúc nộp lại danh sách cho cô giáo và kết thúc việc điểm danh đầu giờ.

    Vắng một người lớp học trở nên hiu hắt hẳn đi. Có lẽ vì vắng cậu nên mới thế chứ nếu là người khác vắng nữa lớp vẫn vui như bình thường. Làm thế nào và từ bao giờ mà một người lại có tầm ảnh hưởng lớn lao đến vậy?

    Thời gian mỗi buổi học luôn có độ dài như nhau nhưng sao hôm nay bỗng dài hơn bình thường. Nếu trên đời có một vị thần tượng trưng cho nỗi thất vọng thì gương mặt thần sẽ giống gương mặt cô lúc này. Cô bạn thân bên cạnh khẽ khều tay và thì thào bên tai:

    "Hôm nay cậu sao thế, mất sổ nợ hả"?

    Thu không trả lời chỉ thở dài vì giờ cũng chẳng có tâm trạng để trả lời. Tất cả các giác quan đã mỏi mệt chỉ muốn ngủ một giấc để tạm thời quên đi mọi thứ trước mắt. Mọi năng lượng trong người dường như đều tan biến.

    Một tuần dài dằng dặc cuối cùng cũng ngủ yên, ngày thứ hai của tuần mới đã gõ cửa. Thu vội vàng đến lớp từ sớm để "điều tra" hôm trước vì sao Long không đi học. Sân trường buổi sớm tinh mơ thật vắng lặng. Những cơn gió mơn man rặng cau vua như lời tỏ tình mật ngọt. Không biết cau có chấp nhận không chỉ thấy khẽ nghiêng đầu theo gió như đang tranh thủ hẹn hò buổi sáng. Bác bảo vệ đã đi làm từ sớm và đang sửa soạn chỗ gửi xe để chuẩn bị cho ngày làm việc mới suôn sẻ. Lớp học vắng bóng người chỉ có cô với những dãy bàn trống. Ở nơi thành phố náo nhiệt này tìm một góc vắng lặng và bình yên thật chẳng dễ dàng?

    Đợi mãi đợi mãi, lớp học ngày một đông đủ, giờ điểm danh cũng đến gần kề. Nhưng bóng hình mà cô trông đợi vẫn bặt vô âm tín. Cậu cứ như quả bóng bay vi vu khắp mọi phương trời, khó nắm bắt và khó lòng thấu hiểu. Cô ước gì có thể đọc được một phần suy nghĩ của cậu để lòng an yên mỗi khi không gặp. Trực giác của một cô gái thường rất chính xác nhưng sao những lúc quan trọng thế này trực giác lại ngủ yên chẳng mách bảo điều gì. Danh sách ấy lại làm khó cô lần nữa. Đọc từng cái tên và lo lắng càng tăng khi tới gần tên người ấy. Liệu mọi người có phát hiện ra hôm nay cậu lại không đến lớp lần nữa? Bỗng có tiếng cô giáo gọi vang làm Thu giật mình:

    "Lớp trưởng mang danh sách lớp lên đây cho cô."

    Đặt danh sách trước mặt cô giáo bàn tay Thu khẽ run run. Trái tim cô thắt lại khi cô giáo coi cẩn thận từng cái tên. Chiếc bút bi của cô như một công cụ đắc lực để rà soát từ trên xuống dưới một cách cẩn thận. Tay cô rà đến đâu Thu run đến đó. Hai bàn tay áp chặt vào chân dù đứng yên nhưng vẫn cảm nhận chúng đang động đậy. Mặt cô tối sầm lại, làn da trắng hồng giờ đã thành trắng bệch. Chỉ cần để ý một chút sẽ nhận ra rằng trái tim Thu như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Chưa bao giờ cô lo sợ như bây giờ.

    "Lớp mình đi học đông đủ quá. Cô hoan hô cho tinh thần học tập của cả lớp."

    Cô An niềm nở nhìn cả lớp ra vẻ rất hài lòng.

    "Cuối tháng này chúng ta đã thi kết thúc học phần rồi. Hôm nay cô sẽ gọi một vài bạn trả lời câu hỏi để ôn bài cho cả lớp và cộng điểm bài thi giữa kì."

    Cả lớp bắt đầu nhốn nháo trước tuyên bố bất ngờ của cô. Một vài bạn chuẩn bị bài kĩ càng tỏ ra rất bình tĩnh và háo hức. Thu như chết lặng, trong đầu day dứt một điều: Nếu cô gọi Long thì sao?

    Vừa mới nhẩm xong câu hỏi đó thì giọng cô giáo vang lên rõ ràng và dứt khoát:

    "Trần Nhật Long, em hãy cho cô biết theo quy định của luật Hôn nhân và Gia đình của Việt Nam thì hôn nhân được định nghĩa như thế nào?"

    "Nào bạn Long đứng lên trả lời cho cô và các bạn cùng biết đi."

    Trái tim Thu giờ đây không phải sắp nhảy mà đã nhảy ra khỏi ra lồng ngực mất rồi. Tiếng gọi của cô giáo cứ vang bên tai nhưng rời rạc từng câu chữ. Thu chẳng còn đủ bình tĩnh để tập trung vào điều gì. Gương mặt cô đang hiện rõ nỗi lo lắng như một người vừa bị bắt quả tang vì làm chuyện phi pháp. Đôi mắt chỉ muốn nhắm nghiền lại cho mọi việc qua nhanh. Nỗi sợ hãi xâm chiếm cả tâm can.

    "Lớp trưởng, hôm nay bạn Long có đi học không vậy? Trong danh sách ghi" Có "mà sao lại không thấy bạn ấy đâu?"

    Sau một lúc không thấy Long, cô bắt đầu hoài nghi về sự hiện diện của cậu trong danh sách điểm danh hôm nay.

    Cả người Thu như đã đóng băng, tê cứng cả chân tay. Một chút sức lực cũng không còn nữa. Đôi mắt long lanh của cô giờ như đờ đẫn theo từng phút giây. Sợ chỉ là một cảm giác thôi. Nhưng cảm giác ấy chi phối được tất cả các cơ quan khác trên cơ thể làm nó chậm chạp như đang co rúm lại. Tai cô lùng bùng nhưng âm thanh thật khó tả. Mọi sự nhanh nhẹn thường ngày trong phút chốc đều bỏ cô mà đi. Còn lại nơi đây chỉ là một cái xác mà linh hồn đã trôi về nơi khác.

    Nếu không có cô bạn nhắc nhỏ Thu cũng quên mất cô giáo đang gọi tên mình. Sau vài phút hoảng sợ, Thu từ từ đứng lên, ánh mắt khẽ ngước nhìn về phía cô giáo. Những giọt nước mắt cứ chực ứa ra như một kẻ sắp tự thú khai hết những tội lỗi của mình trước quan tòa. Không gian lớp học im phăng phắc, mọi ánh mắt đều nhìn về phía Thu tò mò vô cùng. Hàng chục con người như đang nhìn thấu tâm can cô, mọi bí mật sắp bị vỡ lở. Và điều tồi tệ hơn là sau này cô không biết phải nhìn mọi người như thế nào nữa. Cô giáo sẽ rất giận nếu biết cô lừa dối. Nhưng phải làm sao đây khi cô chẳng biết phải nói gì ngoài sự thật. Bỗng một chàng trai cao lớn chạy thẳng vào lớp nhanh như vừa bị ai đuổi bắt đến trước mặt cô giáo. Một chút vội vàng, hớt hải chợt thoáng qua trên gương mặt cậu rồi tan biến. Cậu bình tĩnh bước tới gần bàn giáo viên hơn nữa. Cô ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhận ra. Vậy là cậu đã đến dù muộn nhưng vẫn tốt hơn là không đến. "Người hùng" trong lòng cô đã đến cứu cô trước một cuộc thua trông thấy. Vậy là cô đã không nói dối vì.. cậu có đến lớp.

    "Em đi đâu mà giờ mới vào lớp?"

    Cô nhẹ nhàng quay sang hỏi Long.

    "Thưa cô, em đã đến lớp từ sớm nhưng vì có chút vấn đề về sức khỏe nên ra ngoài rồi vào trễ ạ. Mong cô thông cảm ạ."

    Long từ tốn trả lời. Vẫn nghe tiếng cậu thở dồn vì còn mệt. Gương mặt rất điềm tĩnh.

    "Em về chỗ và chuẩn bị bài đi".

    Nói rồi cô nhìn Long với ánh mắt chẳng có chút hoài nghi.

    Giờ đây Thu mới bắt đầu cảm nhận được từng nhịp đập trong hơi thở của mình. Đã có lúc cô nghĩ rằng trái tim mình ngừng đập. Nhưng từ nay cô sẽ rất ghét cậu vì đã đẩy cô vào tình huống nguy hiểm. Suýt chút nữa cô đã trở thành tội đồ không thể tha thứ. Trong suốt buổi học cô chỉ im lặng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào những trang sách dù chẳng thích gì chúng. Vì như thế còn tốt hơn nhìn về chiếc bàn cuối lớp - nơi có một người trong phút chốc đã trở thành người cô ghét nhất. Giờ cô không còn quan tâm cậu có thấy cô không hay nghĩ gì về cô nữa. Phút sai lầm ấy của cậu đã nhân đôi khoảng cách giữa hai người vốn đã xa nay còn xa hơn nữa.

    Những ngày sau đó cô như biến thành một người khác hẳn. Chẳng còn niềm vui, niềm háo hức của thứ hai đầu tuần. Chẳng quan tâm đến ăn diện hay nụ cười của ai đó mỗi khi đến lớp. Đi học như một nghĩa vụ của sinh viên và mỗi khi điểm danh cô chẳng buồn đọc tên cậu nữa. Cô thay đổi là vậy nhưng ở một góc nhỏ trong ngăn bàn riêng tư có một điều vẫn không hề thay đổi. Viên kẹo vẫn ở đó như thể nó sinh ra là để dành cho cô. Chỉ có một chút khác biệt là hôm nay không phải một viên mà cả.. một bọc kẹo. Trên bọc kẹo đính kèm một tờ giấy nhỏ:

    "Mình định sẽ tặng cậu mỗi ngày một viên nhưng hôm nay đã là buổi học cuối cùng, sau này sẽ khó có cơ hội gặp lại nên cậu nhận đi nhé. Của cậu hết đấy. Mình xin lỗi."

    Dù cố giằng lòng không quan tâm nữa nhưng ngay khoảnh khắc ấy sự tức giận trong cô như tự mình vỗ cánh bay đi. Cô nhìn về góc bàn ấy và bắt gặp ánh mắt có lỗi của cậu. Liệu có phải vì cô giận nên làm cậu khó xử không? Nhưng không đó là lỗi của cậu mà. Vì cậu vô tâm nên đã đẩy cô vào tình cảnh như thế. Cô chẳng làm gì sai cả? Nhưng chính cô cũng đã tham gia vào với tư cách là đồng phạm sao giờ lại rũ bỏ mọi trách nhiệm? Quá nhiều câu hỏi được đặt ra làm đầu óc quay cuồng. Cách tốt nhất là quên nó đi và sau này đừng lặp lại nữa. Nhưng quên sao được khi những viên kẹo vẫn còn đó và những nụ cười cứ mãi tươi nguyên. Ký ức của cô giờ đã có thêm cậu - người đã giúp cô hiểu rằng thật khó để quên đi một người xa lạ mà ta đã từng quen.

    Còn nữa..
     
    Last edited by a moderator: 10/10/2019 lúc 8:38 AM
  5. Ngoctrai

    Ngoctrai Ngọc Trai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    41
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Oan gia​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thu qua, đông đến, xuân về, hè đi thời gian cứ xoay vòng. Thu đã chẳng là cô sinh viên năm nhất bé bỏng tìm đường đến lớp như ngày nào. Nét bối rối, bỡ ngỡ của những ngày đầu đã chìm vào ký ức. Nhưng gương mặt dịu hiền, rạng rỡ của một cô gái vẫn còn đó như ngày nào mới gặp. Thêm một năm học mới, cô như trưởng thành thêm một chút. Không còn buồn hay hờn dỗi những chuyện vu vơ. Vừa học vừa làm thêm, bận rộn là thế nhưng cô vẫn dành thời gian cho những môn thể thao yêu thích. Hôm nay cô đã đến ghi danh ở câu lạc Taekwondo của trường. Lần đầu tiên cô biết đến nó qua sự giới thiệu của một người bạn. Mười chín tuổi mới bắt đầu học võ. Nghe có vẻ hơi muộn màng nhưng không gì là không thể. Biết thêm một môn thể thao giống như việc bạn tự trang bị thêm cho mình một kỹ năng sống bổ ích và rèn luyện sức khỏe thêm bền bỉ.

    Mặt trời đi ngủ. Tia nắng cuối cùng mất hút sau những tòa nhà cao. Giờ cao điểm mọi tuyến đường tấp nập người qua lại. Nhưng thật may vì giờ cô đã không còn phải chen chúc trên những phương tiện công cộng. Sau một thời gian dành dụm tích cóp cô cũng tậu được phương tiện di chuyển cho riêng mình.. xe đạp. Về đến nhà đã gần bảy giờ tối. Hôm nay cô phải đi ngủ sớm để ngày mai lại đến lớp và còn đến câu lạc bộ võ thuật nữa.

    Lớp võ Taekwondo tuần học ba bữa (thứ hai, thứ tư, thứ sáu) từ 18h đến 19h30. Hôm nay là buổi học đầu tiên nên cô đến thật sớm chuẩn bị võ phục gọn gàng, tươm tất. Mái tóc dài được búi lên cao trên đỉnh đầu để lộ gương mặt trái xoan duyên dáng ưu điểm lớn nhất của cô. Các thành viên của câu lạc bộ hầu hết là sinh viên của trường ở mọi độ tuổi và đến từ nhiều khoa khác nhau. Nhưng sao chẳng thấy có ai cùng khoa với cô. Có lẽ sinh viên khoa văn ít hiếu kỳ về võ thuật chăng?

    Cô giáo dạy võ vào lớp, cả lớp xếp hàng ngay ngắn rồi cúi chào cô theo cách của các môn sinh võ thuật. Thu lần đầu đi học nên không rõ quy cách chỉ biết làm theo như một chú vẹt dễ thương học cách nói tiếng người. Giọng cô giáo vang lên:

    "Các bạn mới đăng ký qua đây xếp hàng đi nào."

    Theo sự hướng dẫn của cô, Thu và sáu bạn nữa cùng di chuyển qua góc bên phải xếp hàng ngay ngắn.

    "Long, em qua đây hướng dẫn cho các bạn đai trắng mới vào thắt đai và thực hiện bài khởi động."

    Một chàng trai cao lớn mặc võ phục gọn gàng, mái tóc cắt rất ngắn, thắt đai đen nhanh nhẹn chạy đến. Cậu trông rất bảnh bao với bộ võ phục. Trong cậu hệt như một sư huynh đang dẫn dắt lứa đàn em ngờ nghệch mới đến.

    Cậu nhìn cô với ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên. Không biết cơn gió nào đã đưa hai người đến đây và gặp nhau thế này. Cô không ghét cậu nhiều như trước nữa nhưng hơi ngại ngùng khi gặp lại. Sau một năm cậu đẹp trai hơn nhiều. Thần thái lạnh lùng vẫn còn nguyên nếu có thay đổi thì là lạnh lùng hơn chứ không hề giảm. Có lẽ vẻ mặn mòi của biển cả miền trung đã thấm dần trong con người cậu. Vẻ đẹp rắn rỏi, mạnh mẽ chẳng thể bị bào mòn theo thời gian. Trong lúc thắt đai, Long vòng qua sau lưng cô và nói nhỏ vào tai:

    "Cậu mặc áo trái rồi kìa."

    Mặt Thu đỏ bừng lên chẳng biết giấu vào đâu được. Thế giới như đang có hai mặt trời cùng tồn tại. Một cái đã đi ngủ còn một cái đang ở trong phòng tập võ lúc này. Cô bẽn lẽn chạy vào nhà vệ sinh mà chưa kịp xin phép cô giáo. Cô nhủ thầm chắc giờ này Long đang cười hả hê vào bộ mặt ngu ngơ, ngờ nghệch của cô. "Thể nào rồi chuyện này cũng được cậu ta nhắc đi nhắc lại nhiều lần rồi sẽ có thêm người khác biết nữa? Mà không cậu ấy trông giống người tốt hơn? Nghĩ vậy có đúng không ta? Mà sao cậu ta lại là người đầu tiên nhìn thấy? Thôi kệ đi chuyện đã xảy ra rồi suy nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì?" Những câu hỏi ấy cứ xoay quanh trong đầu làm Thu chẳng thể tập trung được. Điều đáng nói hơn hết, hôm nay chỉ là ngày đầu tiên thôi khóa học còn lâu mới kết thúc.

    Thu trở vào lớp vẫn chưa hết xấu hổ. Còn Long cứ thỉnh thoảng lại nhìn cô rồi cười khúc khích đầy ẩn ý. Chẳng biết cậu đang nghĩ gì nữa nhưng chắc chẳng phải chuyện gì tốt đẹp. Lấy lại bình tĩnh Thu cố tập trung vào buổi học và làm theo các động tác. Động tác xoạc chân quả là khó thật. Cô chưa làm tốt nhưng không sao cô sẽ cố gắng nhiều hơn ở những buổi học sau.

    Giải lao giữa giờ Thu tranh thủ uống nước và nghỉ ngơi. Đứng trên tầng cao nhìn xuống khung cảnh ngôi trường ban đêm thật đẹp. Những phòng học đều sáng đèn vì nhà trường có đào tạo thêm hệ đại học tại chức. Dù ngày hay đêm lúc nào trường cũng có người học nên rất đông vui.

    "Sao cậu lại học võ ở đây vậy? Chắc không phải biết có mình học nên mới đăng ký đó chứ? Cậu nói thật đi những chuyện như thế này mình quen rồi."

    Long nói với giọng điệu trêu chọc và nụ cười chẳng thể làm Thu vui. Không biết vì sao bình thường cậu ít nói nhưng mỗi khi gặp Thu cậu lại nói nhiều hơn. Phần lớn là những câu trêu đùa nhưng không ác ý. Những lúc như thế nụ cười lại thường trực trên môi cậu.

    "Nếu biết trước có cậu thì mình đã không học luôn rồi."

    Thu đáp lại mà mặt đầy thất vọng.

    "Bây giờ rút lui vẫn được mà."

    Long lại trêu cô. Cậu càng lúc lại càng hứng thú hơn với thái độ của Thu.

    "Nhưng mình nộp học phí rồi."

    Nỗi thất vọng nhiều hơn trên gương mặt cô. Dương như đây là cuộc gặp cô chẳng hề mong đợi. Bình thường cô vẫn hay cười nhưng cứ gặp Long nụ cười liền đi vắng. Thỉnh thoảng cô mới cười nhưng cũng rất gượng gạo. Người ta vẫn hay vui khi gặp lại bạn cũ nhưng với Thu người bạn này tựa "oan gia".

    "Hóa ra tiền có sức hút mãnh liệt thật đấy còn hơn cả một anh chàng đẹp trai nữa à?"

    Cậu gật gật đầu như rất tâm đắc về điều mình vừa nói. Anh mắt của cậu vẫn luôn chú mục vào cô.

    "Cậu nói ai đẹp trai vậy?"

    Thu cười như mỉa mai, liệu Long có nhìn thấy. Bờ môi khẽ cử động nhưng rất nhẹ nhàng.

    "Cậu nhìn xung quanh xem có ai khác ngoài mình không?"

    Long vẫn không rời mắt khỏi cô rồi nhún vai ra vẻ tự hào về bản thân.

    "Khỏi nhìn cũng biết.."

    Thu nhanh nhảu trả lời..

    "Không còn ai nữa đúng không? Thừa nhận rồi nhé."

    Long nhanh đến mức cướp cả lời Thu làm cô chỉ biết ú ớ không thốt nên lời.

    "Chuyện đó mình không nói với ai đâu. Mình sẽ giữ bí mật."

    Nụ cười đầy ẩn ý trên môi của cậu làm Thu càng bực tức hơn.

    "Ai cần cậu giữ bí mật chứ. Mình làm sao chứ?"

    Thu ấm ức đáp trả. Gương mặt phụng phịu lại làm cô đáng yêu hơn bội phần.

    Sao lần nào gặp, cậu cũng làm cô giận. Phải chăng số phận an bài họ khắc khẩu nhau đến vậy? Hay là vì cô còn chưa hết giận chuyện của năm học trước. Đúng là thời gian trôi qua cả hai đều thay đổi ít nhiều nhưng ký ức vẫn vẹn nguyên chẳng hề đổi thay.

    Chuyện của năm học cũ qua cũng đã lâu rồi. Không biết giờ cậu có còn áy náy nữa không? Nhưng nhìn cách cậu trò chuyện vui vẻ với cô thế kia thì cũng hiểu cuộc sống đã bình thường trở lại. Những lo lắng có lẽ chỉ là chuyện của riêng cô. Cậu hiếm khi cười đùa hay nói chuyện với bất cứ ai kể cả với các bạn nam. Cậu ít chia sẻ cũng ít tâm sự về những chuyện riêng tư của chính mình. Nên thế giới của cậu còn rất nhiều điều bí ẩn mà bất cứ ai cũng phải tò mò. Mỗi ngày cậu đến lớp một mình rồi cũng luyện võ một mình, đọc sách một mình. Thế giới của cậu riêng tư đến mức không có ai khác ngoài cậu cả. Nếu có ai muốn đến gần hay đột nhập vào thế giới ấy liền bị những lạnh lùng và tính cách khó hiểu của cậu ngăn lối. Cậu không có thói quen nào xấu chỉ là cậu quá ít nói và trở nên xa cách. Giữa cậu và thế giới bên ngoài có một hàng rào vô hình ngăn cách mà vách ngăn ấy vững đến mức chẳng có thứ gì xuyên qua được.

    Nhưng kể từ khi gặp Thu vách ngăn vô hình dường như bị mài mòn theo năm tháng. Cậu cười nhiều hơn và cũng nói nhiều hơn nhưng chỉ với cô thôi. Dù những gì cậu nói đôi khi làm cô giận nhưng như thế lại làm cậu vui. Và như vậy cậu lại muốn lặp lại niềm vui đó mỗi ngày. Sẽ rất vô duyên nếu tự nhiên gây chuyện nên cậu thường để mắt đến cô và khi có cơ hội là sẽ không bỏ lỡ. Cuộc sống lặng lẽ và âm trầm của cậu như được đổi thay bằng những mảng màu tươi sáng khắc tên cô.

    Một mùa thu nữa lại đến. Thành phố biển Quy Nhơn lại bắt đầu những cơn gió bấc lạnh lạnh. Điều đặt biệt nhất ở thành phố này, dù mùa nào cũng vẫn có người đi tắm biển mỗi chiều. Thu yêu biển Quy Nhơn nhiều lắm. Có lẽ vì cô được sinh ra và lớn lên ở vùng núi nên biển đối với cô thật tuyệt và diệu kỳ. Lúc học cấp ba phía sau lưng trường cô cũng có biển. Nhưng lạ lùng thay suốt khoảng thời gian học tập ở đó cô chưa từng ra ngắm biển. Có lẽ quá bận rộn hay biển không đẹp, không quyến rũ bằng biển Quy Nhơn. Người ta nói bản thân từ "Quy Nhơn" nó đã có nghĩa là hội tụ tình người. Vì vậy ai đến đây rồi cũng quyến luyến không nỡ rời xa. Quy Nhơn không quá phồn hoa, đô hội. Người Quy Nhơn hiền hòa, ấm áp và đượm tình. Những con sóng rì rầm vỗ vào bãi cát trắng phau như lời tỏ tình mật ngọt của đôi lứa yêu nhau. Từng cặp tình nhân tay trong tay vui đùa với con sóng dịu dàng như một bản tình ca du dương ghi dấu những năm tháng đẹp nhất đời người.

    Ngay từ lần đầu tiên đặt chân đến đây, vẻ đẹp dịu dàng của nó đã xâm chiếm tâm hồn cô. Một chút bình dị, một chút thân quen quyện trong chút ngọt ngào như hơi thở quê hương vương vấn đâu đây. Nỗi nhớ nhà vơi đi ít nhiều. Quy Nhơn tuy xa nhưng không lạ bởi cái nắng, cái gió của miền Trung trải đều khắp mọi nơi trên mảnh đất này.

    Hôm nay là tuần học võ thứ hai. Do trước đây ít vận động, giờ học võ phải vận động nhiều hơn nên tay chân cô bắt đầu đau nhức. Cánh tay vốn yếu đuối nay còn yếu đuối hơn nữa. Đoạn đường từ nhà đến trường vốn dĩ không xa nhưng hôm nay như dài thêm gấp bội, đạp xe mãi mà chẳng tới nơi. Đôi chân tội nghiệp ê ẩm. Cô đi cũng đau, chạy cũng đau, đưa tay lên lấy vật ở trên cao cũng đau và cả.. cười cũng đau nữa. Thế mới biết các môn sinh võ thuật đã phải trải qua bao khó khăn và đau đớn trong quá trình luyện tập mới đạt được thành tích cao.

    Buổi học hôm nay vận động nhẹ nhàng. Vì mới nhập môn nên cô chưa học nhiều chỉ học các động tác cơ bản như đứng tấn, đấm và thủ tầm thấp. Trước khi học Taekwondo cô chưa từng học môn võ nào khác nên dù là động tác cơ bản nhưng cô vẫn lúng túng. Chân cô yếu nên đứng tấn cũng không vững cứ như thể sắp ngã về phía trước. Cô giáo đã phải hướng dẫn và chỉnh sửa rất nhiều lần cô mới thấy ổn hơn. Tập được ba mươi phút thì đến giờ giải lao. Tất cả được nghỉ ngơi và uống nước trong vòng năm phút. Hôm nào tập võ giờ giải lao cô cũng ra đứng ở cửa sổ rồi ngắm nhìn quang cảnh ngôi trường từ trên cao xuống. Nhưng lạ kỳ ở chỗ ngôi trường đó, cảnh vật đó và con người đó nhưng cảm nhận của cô về nó thì chẳng hề giống nhau. Điều gì làm nó thay đổi phải chăng là thời điểm khác nhau? Có lẽ khi cô buồn mọi thứ cũng ảm đạm theo. Rồi khi cô vui mọi thứ như đang reo hò, nhảy múa. Thời điểm để gặp gỡ một ai đó cũng rất quan trọng. Đôi khi nó quyết định việc mối quan hệ sẽ kéo dài trong bao lâu và sẽ đi đến đâu. Vào thời điểm này năm trước khi cô gặp cậu lần đầu tiên lạnh lùng, kiêu căng, khó gần nhưng cô lại không thôi nghĩ về cậu. Ấn tượng ban đầu là thế. Còn bây giờ liệu đã có gì khác ngày xưa không? Tạm thời cô vẫn chưa có câu trả lời nhưng có lẽ đến một thời điểm nào đó nó tự khắc sẽ đến?

    Miên man trong dòng suy nghĩ cô đã để thời gian trôi qua vùn vụt. Bỗng cô giật mình khi một ai đó vừa chạm nhẹ vào cánh tay cô. Thì ra là Long. Không biết cậu đã đứng ở đó bao lâu. Cậu đưa chai nước về phía cô.

    "Cậu uống nước không?"

    Long nói nhẹ nhàng và rất có nhã ý. Cậu nhìn về phía Thu khi mà cô đang mơ màng về một điều gì xa xăm.

    "Mình vừa uống rồi. Cảm ơn nhé."

    Giọng nói dịu dàng vừa thoát ra khỏi khuôn miệng của cô nghe như rót mật vào tai.

    "Mình vừa bị từ chối sao?"

    Long vừa đặt ra một câu hỏi thật khó.

    "Gì chứ? Làm gì có ai dám từ chối sư huynh đẹp trai chứ."

    Thu trả lời dí dỏm cho hỏi bất ngờ của cậu. Nụ cười xinh xắn chớm nở trên bờ môi trái tim. Cô cười tươi đến mức chỉ suýt chút nữa là mắt nhắm lại không xác định được Long đứng ở hướng nào. Cậu cũng cười nhưng dường như không cùng ý kiến với cô. Thu khẽ hỏi:

    "Cậu cười gì thế?"

    Cô chú mục vào nét mặt rạng rỡ nhưng bí ẩn của cậu.

    "Tự nhiên mình nhớ lại dáng cậu lúc đứng tấn mới dễ thương làm sao ấy."

    Nói xong cậu vội bỏ chạy ra một góc thật xa như đoán được cô sắp ban lệnh trừng phạt dành cho cậu vậy. Cậu lại được dịp trêu chọc và cười hả hê còn cô một lần nữa lại bị cậu chọc giận sôi máu.

    Thu vừa vui đó thì giờ đã phải giận ngay. Niềm vui sao ngắn chẳng tày gang. Cậu có thực sự vui không khi cô giận? Nhưng kỳ lạ thay bao lần như vậy nhưng cô chỉ giận thôi không hề ghét. Giận đó rồi quên đó, cô là như vậy đấy, dễ gần và dễ mến hoàn toàn trái ngược với cậu.

    Bảy giờ ba mươi lớp học kết thúc sau tiếng "Khỏe" mà cả lớp đồng thanh hô vang. Thu mang cặp ra về mà không chào Long có lẽ vì còn giận. Chiếc xe đạp của cô hôm nay thật ngoan nó đã ở đó đợi cô tự lúc nào. Bỏ cặp vào giỏ xe cô đưa tay vào túi áo khoác lấy chìa khóa. Nhưng tìm mãi không thấy. Giở cặp ra xem cũng không thấy. Vậy là cô đã đánh rơi ở đâu rồi. Nhưng giờ làm sao biết chính xác là ở đâu chứ? Đang cố suy nghĩ xem nơi nào khả nghi nhất thì nghe tiếng Long hỏi:

    "Cậu còn chưa về nữa à?"

    Long cất giọng khi thấy Thu đang đứng một mình và đang lúi cúi tìm gì đó.

    "Mình cũng muốn về lắm nhưng không về được."

    Thu buồn rầu trả lời.

    "Tại sao vậy?"

    Long tò mò hỏi lại. Cậu nhíu mày thắc mắc với thái độ của cô vì trông rất khó hiểu.

    "Mình làm mất chìa khóa rồi."

    Thu cúi gằm mặt xuống đáp một cách khổ sở.

    "Trời ơi!"

    Long đưa hai tay lên ôm đầu tỏ ra bất lực. Long không hiểu tại sao một vật bất ly thân như vậy cô cũng có thể làm mất.

    "Vậy cậu đã đi những đâu trước khi vào lớp?"

    Long đang cố gắng giúp Thu nghĩ cách. Cậu đăm chiêu nhìn cô và tự mỉm cười như thể đã hiểu ra được điều gì thú vị.

    "Mình chỉ đi loanh quanh vài chỗ thôi. Mình đi căn tin mua nước, qua công viên thiếu nhi rồi xuống bờ biển dạo. Sau đó, ngồi ở ghế đá sân trường ăn bánh tráng trộn với bạn Nguyên. Chỉ có vậy thôi."

    Thu giải thích tường tận cho cậu về những nơi mà cô đã đi qua trong chiều nay. Để có thể đến ngần ấy chỗ chắc cô đã phải đến trường từ rất sớm.

    "Bao nhiêu đó là đủ kiếm tới sáng rồi. Bây giờ tối rồi, cậu để xe lại rồi về đi, mai lên tìm tiếp. Hoặc giả có ai nhặt được thì cậu xin lại."

    Cậu càng bất lực hơn nữa sau khi nghe xong câu trả lời của cô. Long nhìn cô rồi lắc đầu như "bó tay" trước độ lơ đễnh của cô.

    "Không được. Mai mình còn phải đi làm thêm nữa."

    Thu khoăn khoăn từ chối. Nhất định cô phải tìm được trong hôm nay. Rồi cô tiếp tục công cuộc tìm kiếm của mình.

    "Vậy chúng ta cùng tìm đi."

    Long đề nghị được tìm giúp cô. Cậu không thể ra về rồi để cô một mình. Có một chút lo lắng được ẩn giấu trong lời đề nghị của cậu.

    Chưa bao giờ cô thấy cậu nhiệt tình với cô thế này nên trong lòng đôi chút hoài nghi. Nhưng giờ cô còn có thể làm gì được chứ, tin cậu một lần biết đâu là thật lòng. Cậu đã tìm hết những nơi mà cô nói nhưng vẫn chẳng thấy đâu. Càng tìm lại càng thất vọng. Trời mỗi lúc mỗi khuya, sân trường mỗi lúc mỗi vắng, bãi đỗ xe mỗi lúc mỗi thưa và cả hai mỗi lúc lại càng mệt hơn. Quay lại chỗ chiếc xe đang đứng nhưng không thể chạy. Cô chỉ có thể lặng im và ngậm ngùi.

    "Hay cậu thử tìm lại trong cặp lần nữa xem sao?"

    Long nhìn Thu với ánh mắt lo lắng.

    "Mình đã tìm rồi nhưng.. Ôi! Ở đây này. Mình tìm thấy rồi. Haha."

    Vừa nói cô vừa nhảy cẫng lên vui mừng khôn xiết. Ánh mắt cô bỗng sáng long lanh như những ánh sao trời. Trời càng về khuya chúng lại càng tỏa sáng. Cô nắm lấy tay cậu rồi ríu rít, huyên thuyên bao điều. Nhìn cô lúc này vui như một đứa trẻ vừa được quà của mẹ khi đi chợ về.

    "Bố mình nói đúng mà. Phụ nữ thật là phức tạp, họ thường không nhớ được những gì họ đã làm."

    Giọng nói như có chút dỗi hờn.

    "Nhưng lúc nãy mình đã tìm trong cặp rồi nhưng không thấy thật mà."

    Thu tỏ ra biết lỗi khi đã để cậu tốn công tìm kiếm hồi lâu. Chỉ vì sự thiếu cẩn thận của con đã khiến cậu phiền lòng.

    "Chắc cái cặp nó giấu. Giờ nó chịu trả lại cho cậu rồi đấy."

    Được nước Long dỗi như trẻ con và hờn trách cô bạn nhiều hơn.

    "Đừng mỉa mai nữa được không? Cảm ơn cậu nhé vì đã tìm giúp mình. Hôm sau mình mời cậu uống nước, được không?"

    Thu dỗ dành cậu bạn với những lời ngọt ngào khiến ai nghe cũng phải mủi lòng.

    "Mình có tìm thấy gì đâu mà nhận bổng lộc chứ?"

    Cậu đáp lại hờ hững.

    "Chứ làm sao cậu tìm được. Thôi mình về nhé. Hẹn gặp lại cậu vào lần sau."

    Thu vui vẻ chào tạm biệt Long. Nụ cười dịu dàng lại vướng trên đôi môi ngọt ngào của cô thiếu nữ.

    "Cậu định về một mình thật hả? Bây giờ là mười giờ rồi đấy."

    Long lo lắng hỏi han.

    "Đúng. Cậu cũng về nhà nữa mà."

    Thu trả lời dứt khoát vì không muốn làm phiền cậu thêm nữa. Hôm nay như thế là đủ rồi.

    "Để mình đưa cậu về."

    Long bất ngờ ngỏ lời giúp đỡ trong giọng nói có chút ngượng ngùng. Cậu chú mục vào Thu để đợi cô trả lời

    Thu lưỡng lự không muốn làm phiền cậu nhưng rồi cũng đồng ý. Con gái đi về một mình trong đêm khuya cũng nguy hiểm. Trước đây dù có đi làm thêm về muộn thì tối đa cũng chỉ chín giờ. Bây giờ đã là mười giờ rồi. Thành phố không như ở quê nhiều mối nguy hiểm đang rình rập. Nếu nhỡ gặp cướp thì sao.

    "Cậu lấy xe đi. Chúng ta cùng về."

    Thu đợi Long lấy xe.

    "Đi chung nhé vì mình không có xe. Đưa cậu về rồi mình đoán xe về."

    Long nhìn cô ngượng ngùng rồi cũng cất lời.

    "Vậy cũng được."

    Thu cũng ngượng ngùng đáp lại. Không biết vì lý do gì mà cô lại ngượng ngùng thế này? Ánh mắt nhìn về nơi khác vì cô chẳng dám nhìn thẳng vào cậu như mọi khi. Cô sợ sẽ bắt gặp ánh mắt của cậu rồi sẽ lúng túng. Tay chân cô cứ "rảnh rỗi" cả lên không biết làm gì mới phải. Nhưng lảng tránh cũng không phải là cách tốt nhất.

    Chỉ vì một lỗi ngớ ngẩn của cô mà chiếc xe đạp phải chịu khổ. Bình thường một người thì nay phải chở hai người. Dù vậy bánh xe vẫn bon bon trên đường nhẹ nhàng không hề oán thán. Đường phố thật vắng vẻ. Ban ngày tấp nập bao nhiêu thì giờ đây lại vắng vẻ bấy nhiêu. Ngày và đêm như hai trạng thái cùng tồn tại trong một thế giới. Thỉnh thoảng mới có một chiếc xe máy chạy lướt qua. Sức gió do nó tạo ra khẽ làm bay mái tóc dài của Thu. Một vài sợi tóc bay quá trớn vướng lên cánh tay Long rồi từ từ rơi xuống trở về vị trí ban đầu. Một chút hơi lạnh của gió biển vô tình thổi ngang qua đã thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cô giật mình níu tay vào hông cậu nhiều hơn một chút. Phản xạ tự nhiên cậu cũng khẽ giật mình, quay lại nhìn cô:

    "Cậu có lạnh không?"

    Giọng nói của Long ấm áp trong đêm khuya vắng lặng. Cử chỉ ân cần thật khác với thường ngày. Bình thường cậu vẫn hay trêu chọc vậy mà bây giờ lại trở nên rất chu đáo và tâm lý.

    "Mình vẫn ổn."

    Thu nhẹ nhàng trả lời. Giọng nói bỗng nhỏ hơn bình thường. Nó nhỏ đến mức chỉ đủ mình Long nghe thấy.

    Câu trả lời của cô dường như chẳng hợp lý với câu hỏi của Long. Nhưng đó là câu đầu tiên họ nói với nhau kể từ khi xe bắt đầu chạy. Chiếc xe vẫn chạy và họ lại tiếp tục im lặng. Bình thường vẫn hay đốp chát nhau vậy mà giờ khi đã ở gần nhau hơn bao giờ hết thì cả hai lại chỉ im lặng. Có phải vì thời điểm này họ phải như thế không? Dù sao thì một người cũng chỉ có thể biết được hiện tại của chính mình chứ chẳng thể đoán trước tương lai. Họ đang bên nhau và im lặng là tất cả những gì họ làm vào lúc này như vậy có thể với họ đã đủ rồi. Đôi khi chúng ta không cần phải có quá nhiều thứ hay quá nhiều người bên mình mà chỉ cần một người và sự thấu hiểu của người đó là đủ để cho hạnh phúc đâm chồi nảy lộc.

    Chiếc xe dừng lại và cánh cổng vào nhà trọ của Thu đã ở trước mặt. Long đưa chiếc xe lại cho cô và chào tạm biệt.

    "Cậu vào trong đi rồi mình về."

    Vẫn ân cần và vẫn chu đáo Long đang khiến cho cô bạn của mình phải thay đổi suy nghĩ về cậu.

    "Cậu về cẩn thận nhé."

    Thu dắt xe về phòng rồi cánh cửa từ từ khép lại. Giữa họ lại có khoảng cách. Bên trong và bên ngoài cánh cửa là hai thế giới khác biệt chẳng bao giờ là một. Làm gì để phá vỡ khoảng cách, chắc có lẽ là khi một trong hai đủ dũng cảm để vượt qua cánh cổng, bước vào thế giới của người kia.

    "Alô! Chú Quân ơi! Chú đến đón cháu đi. Cháu đang ở số năm mươi tám đường Nguyễn Huệ ạ."

    Ở đầu bên kia giọng một người đàn ông đứng tuổi trả lời:

    "Đợi một chút, chú đến ngay."

    Còn nữa..
     
  6. Ngoctrai

    Ngoctrai Ngọc Trai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    41
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4: Xao xuyến​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chiếc xe Innova màu đen từ từ tiến vào bên trong một biệt thự rộng lớn và sang trọng. Ánh đèn phát ra từ ngôi nhà lung linh rực sáng cả một góc trời. Có lẽ những vì tinh tú trên trời cao sẽ phải thắc mắc tại sao ở dưới mặt đất lại có một ngôi sao to lớn đến vậy. Dù là ban đêm nhưng vẫn nhìn thấy rõ bể bơi trước nhà rất đẹp và rộng. Phòng khách xa hoa với những nội thất đắt tiền theo phong cách châu Âu được bày biện một cách đẹp mắt. Ai tinh ý sẽ nhận ra ngay chủ nhân ngôi nhà này là người có mắt thẩm mỹ cao. Từng chi tiết nhỏ, từng vật dụng trang trí được chọn lọc kỹ càng và hầu hết được làm thủ công một cách tinh xảo. Có cả những món đồ được mua ở những buổi đấu giá. Tất cả được trang trí trên phông nền màu trắng xanh trang nhã mà không kém phần sang trọng.

    Lối cầu thang dẫn lên tầng trên cũng được chạm trổ cầu kỳ như cung điện của bậc vương quyền quý tộc. Lên được nửa cầu thang, Long quay lại hỏi người quản gia lớn tuổi nhất trong nhà:

    "Mẹ cháu đâu? Mẹ có hỏi gì cháu không?"

    Ánh mắt cậu như đang mong chờ câu trả lời của người quản gia từng phút giây.

    "Mẹ cậu đi công tác ở Singapore rồi, ngày kia mới về. Dạo này bà chủ bận rộn lắm nên cậu cũng đừng buồn nhé."

    Giọng người quản gia âm trầm vang lên rõ ràng và dứt khoát.

    "Mẹ có bao giờ quan tâm đến cháu đâu. Cháu lớn rồi mà cháu tự lo được cho mình. Chú cũng nghỉ sớm đi."

    Cậu đôi chút thất vọng khi nghe những gì ngu quản gia vừa nói. Đây cũng chính là câu mà cậu vẫn thường nghe mỗi ngày. Dẫu vậy cậu vẫn không thể giấu đi nỗi thất vọng. Nét mặt rạng ngời bỗng trầm xuống khi nỗi buồn vừa lướt qua.

    Cậu lên phòng ngã lưng xuống giường. Trần nhà rộng, cao vời và trống rỗng. Cao đến tít tắp không có điểm dừng như cuộc đời cậu vậy. Rồi chẳng biết sẽ đi về đâu?

    Ngâm mình trong nước ấm là thói quen của cậu mỗi khi về nhà. Dòng nước từ từ ướt khắp người giúp cậu thư giãn. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cậu phải một mình trong ngôi nhà rộng nhưng trống trải và lạnh lẽo kể từ khi cậu lên bảy. Ba mẹ thường xuyên vắng nhà rồi cãi nhau và giờ thì ba đã dọn ra ngoài và thành lập công ty riêng. Mẹ luôn bận rộn với công việc. Chỉ có cậu một mình gặm nhấm nỗi cô đơn bao vây ngôi biệt thự xa hoa này. Không biết người xây dựng nó có mong ước gì nhưng chắc tình hình hiện tại không phải là điều họ mong muốn. Ấm áp đó là điều mà cậu ao ước nhưng từ lâu nó đã không tồn tại trong ngôi nhà này. Ở đây chỉ có sự hờ hững, áp đặt và cô đơn. Một tâm hồn cô đơn sống trong một ngôi nhà cô đơn thì không phải hai lần cô đơn mà là một bầu trời cô đơn.

    Lấy chiếc áo choàng qua người rồi bước ra khỏi phòng tắm. Cậu đi thẳng đến chiếc bàn học và ngồi xuống ghế. Cậu lau khô những giọt nước còn vương lại trên tóc. Hình ảnh của Thu đang ẩn nấp trong tâm trí bỗng hiện ra rõ ràng.

    Nụ cười tuyệt đẹp của cô là điều đầu tiên cậu ghi nhớ. Dù lần nào gặp nhau họ cũng cãi nhau nhưng thỉnh thoảng cô vẫn trao cậu nụ cười duyên dáng khi cậu bất ngờ làm cô vui dù rằng rất hiếm hoi. Đôi mắt to tròn ẩn dưới bờ mi cong vút như mây trời mùa thu ngây thơ và trong sáng. Gương mặt trái xoan thanh tú khắc khoải trong cậu bóng dáng một cô gái xinh xắn, yêu kiều và lạc quan. Làm sao cậu có thể gạt ra khỏi suy nghĩ khi những hình ảnh ấy cứ hiện hữu trong tâm trí mãi không thôi.

    Tựa người ra hẳn phía sau, Long đang suy nghĩ về những điều mà trước đây cậu cho rằng hoang phí - suy nghĩ về một cô gái. Ở bên ngoài cửa sổ cảnh vật thật yên ắng. Chiếc rèm cửa thỉnh thoảng dao động nhẹ vì một cơn gió tinh nghịch mới lùa vào. Bài hát mang phong cách acoustic nhẹ nhàng ngân vang bỗng hay hơn bình thường có lẽ vì rất hợp với tâm trạng của cậu lúc này. Cuộc sống của cậu lúc nào cũng có người đón kẻ đưa, cần gì có đó. Có lẽ vì thế hôm nay đưa Thu về đã khiến cậu tìm thấy điều mới mẻ trong cuộc sống của mình. Thu như một cơn gió biển trong lành thổi vào tâm hồn cô đơn của cậu những niềm vui kéo cậu quay về đúng độ tuổi thật của mình. Cậu đang tự mỉm cười với chính mình nhưng không vì lý do gì cả. Không biết trước đây đã bao giờ cậu như vậy chưa? Nhưng cậu bây giờ thật lạ, thật kỳ bí như thể chẳng còn là chính cậu.

    Hôm nay đã là thứ sáu. Ngày cuối tuần mới đang đến gần. Cảm giác như kim đồng hồ đang chạy nhanh hơn. Những dự định cho ngày cuối tuần lần lượt hiện ra. Quá trời dự định nhưng chỉ hai ngày cuối tuần. Thời gian thật là tàn nhẫn với những người ít ngày nghỉ như Thu. Tuần này cô không đi làm thêm nên mới rảnh cả ngày. Cô nhờ Long chiều thứ bảy chỉ lại cho cô bài quyền số một để chuẩn bị cho kỳ thi lên đai vào tuần sau. Long vui vẻ nhận lời nên Thu cũng thấy rất vui. Vậy là thứ bảy đã có kế hoạch.

    Bốn giờ chiều nắng bắt đầu buông màu hoàng hôn. Màu vàng cuối thu hơi u buồn bởi vì mùa đông đã sắp tới. Ông mặt trời đã chạy về hướng tây và nụ cười của ông cũng tắt dần. Một vài tia nắng yếu ớt lướt qua gương mặt tươi tắn của Thu làm nổi bật ánh mắt ngây thơ và nụ cười hiền dịu của cô. Chính điều đó đã làm bất cứ ai gặp cô lần đầu đều muốn gặp thêm lần sau. Cô thật may mắn khi được trời phú cho nét duyên thầm như thế.

    Chiều tà là thời điểm tốt nhất để ra công viên vì không còn quá nắng mà lại mát mẻ. Tìm mãi rồi cũng tìm được gốc cây để dừng chân. Cả hai cùng nhau khởi động rồi bắt đầu ôn lại bài quyền. Bài quyền số một đối với Long rất đơn giản vì cậu đã lên tới đai đen nhưng đối với Thu thì hoàn toàn ngược lại. Cô hết đấm sai tay rồi lại bước sai chân. Các động tác vẫn còn rất vụng về. Và điều tồi tệ hơn nữa là khi chỉ còn một tuần nữa đến ngày thi nhưng cô vẫn chưa nhớ hết mười sáu động tác. Long phải chỉnh cho cô từng động tác và đếm từng nhịp. Ở tư thế tấn ngắn bước chân lên rồi đấm tay về phía trước, chân trước cách chân sau một bàn chân nhưng Thu cứ quên mãi. Thấy Long chỉnh sửa cho mình quá nhiều Thu rất ái ngại. Thấy vậy Long động viên cô:

    "Cậu mới học nên chưa quen. Sau này học nhiều hơn, tập luyện nhiều hơn rồi sẽ quen thôi."

    "Ừ. Mình cũng nghĩ vậy."

    Thu gật đầu tán thành suy nghĩ của cậu bạn. Nét ngại ngùng vẫn còn vương đôi chút.

    Sau một giờ tập luyện chăm chỉ mọi thứ cũng hòm hòm. Thu rất chú tâm vào từng lời, từng động tác chỉ dẫn của "thầy giáo" Long nên cô cũng có chút tự tin cho kỳ thi lên đai sắp tới. Nếu lần này không qua cô sẽ chẳng còn mặt mũi nào để gặp lại cậu.

    "Chúng ta qua kia uống nước nhé. Hôm nay mình mời."

    Giọng nói dịu dàng và ánh mắt rạng ngời của cô khiến cậu chẳng thể từ chối. Đôi mắt sáng long lanh như biết nói cứ chú mục vào Long làm cậu cũng đôi chút ngại ngùng.

    "Được thôi. Không được hối hận nha."

    Long vui vẻ nhận lời. Nụ cười ngọt ngào của cậu như hòa quyện trong nắng mùa thu làm mùa thu trở nên vàng hơn và rực hơn.

    "Mình không phải là người dễ hối hận đâu."

    Thu lại cười tít mắt. Kiểu cười này như đã trở thành thương hiệu của riêng cô.

    Ngồi uống nước ở các quán quen bờ biển thật sự rất thú vị. Vừa nhâm nhi ly nước vừa tận hưởng những cơn gió biển mát rượi và cả vẻ đẹp nắng chiều hoàng hôn buông trên những đợt sóng. Những bọt sóng vỡ tan trắng xóa được hoàng hôn tô điểm một chút vàng óng ánh lại càng thêm quyến rũ. Buổi chiều ở Quy Nhơn quá đỗi yên bình. Cũng chính khung cảnh sinh tình này mà đã có không ít áng văn, áng thơ ngợi ca vẻ đẹp của nó. Xuân Diệu còn tự hào vì "có mái tóc bồng bềnh như sóng biển Quy Nhơn." Thật là khéo khi liên tưởng sóng biển với mái tóc thi sĩ. Liệu có phải vào một buổi chiều tà, Xuân Diệu cũng ngồi ở đây nhâm nhi một ly nước, cảm nhận từng cơn gió mát rượi và say mê những cơn sóng xô vào bờ rồi có những liên tưởng dễ thương đến vậy.

    "Hai đứa uống gì nè?"

    Giọng cô chủ quán cất lên nhỏ nhẹ.

    "Cô ơi! Cho cháu một trái dừa thật ngon, thật xịn nhé."

    Không để cô chủ quán đợi lâu, Long nhanh nhảu đáp. Hôm nay, Long thật vui vì được Thu mời. Kể từ khi biết nhau đây là lần đầu tiên họ có cơ hội ngồi nói chuyện một cách "tử tế".

    "Yên tâm đi chàng trai. Dừa ở đây trái nào cũng ngon, cũng xịn hết."

    Cô chủ quán vui tính đáp lại. Rồi cô quay qua phía Thu đợi Thu trả lời.

    "Cho cháu một ly nước mía."

    Thu lễ phép trả lời cô chủ quán.

    "OK. Có ngay."

    Cô chủ quán nhanh nhảu tán thành.

    "Sao cậu không gọi một trái dừa luôn. Cậu làm mình thấy ngại đó."

    Long tỏ vẻ ái ngại khi cô chỉ gọi một ly nước mía. Lẽ ra cậu nên để Thu gọi trước mới phải. Nhưng vì được mời, cậu vui quá nên quên mất.

    "Chừng nào cậu mời mình mới uống."

    Thu hài hước trả lời. Trên đôi môi xinh xắn khẽ hiện lên hình một nụ cười dịu ngọt.

    "Câu trả lời đỉnh nhất năm. Cho cậu triệu like luôn. Hihi."

    Long hào hứng với cuộc trò của chuyện hai người. Nụ cười thường trực trên môi cậu chẳng tắt bao giờ.

    "Long này, cậu có hay ngắm biển vào buổi chiều không?"

    Bỗng Thu nhìn xa xăm vào những con sóng xa xa. Cô trầm ngâm suy tư, ánh mắt nghĩ ngợi mông lung, mơ màng tuyệt đẹp. Một tia nắng vàng hoàng hôn khẽ động trên bờ mi cong vút như đính thêm một viên ngọc lung linh trên đôi mắt ngọc ngà ấy.

    "Có nhưng không thường xuyên lắm. Vì nhà mình hơi xa biển."

    Long trả lời khi Thu còn đang mải mê suy nghĩ. Cậu khẽ nhìn về phía cô và bắt gặp khoảnh khắc tuyệt diệu khi cô đang trầm ngâm nghĩ ngợi. Cô như một thiếu nữ ngây thơ, trong sáng, như vì tinh tú trên trời cao đi lạc xuống nhân gian.

    "Cậu có biết khi một con sóng xô vào bờ cát thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp sau đó không?"

    Thu nhìn Long và bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình say đắm và đôi môi khẽ cười tươi tắn.

    "Mình nghĩ là nó sẽ tan ra và con sóng sau sẽ tiếp nối xô vào bờ. Quy luật đó không bao giờ ngừng lại."

    Câu trả lời của Long đã đúng với những suy nghĩ đang hiện ra trong đầu cô lúc này. Dường như cậu có khả năng tiên tri nên đọc được những điều sâu thẳm trong tâm trí cô. Ánh mắt Long vẫn chú mục vào cô bạn không rời. Ánh nhìn ấy càng lúc càng gần hơn như thể sợ cô chạy mất.

    "Đúng rồi. Nhưng khoảng cách giữa hai con sóng liên tiếp luôn là một khoảng lặng bình yên đến lạ kỳ."

    Thu khẽ gật đầu tán thành ý kiến của Long. Cô không hiểu tại sao cậu cũng có cùng suy nghĩ với cô. Và dường như rất hiếm khi chuyện này xảy ra. Rồi đột nhiên quay về phía Long. Bị bắt gặp bất ngờ, Long quay đi hướng ánh nhìn về khoảng không gian ngoài khơi xa.

    Mặt biển trước khi có sóng thần xảy ra bao giờ cũng trong xanh và rất đẹp. Đôi khi vẻ đẹp của nó làm người ta mê mẩn mà quên đi hiểm họa sắp ập đến dù trước đó đã được trang bị kiến thức về nó. Nghĩ đến đây chợt cậu chững lại. Đã rất lâu rồi ba mẹ cậu không cãi nhau dù vụ ly hôn của họ vẫn chưa ngã ngũ. Cậu nghĩ chắc mọi thứ đã được an bài. Nhưng những con sóng chiều nay đã nhắc nhở có thể biến cố lớn sẽ xảy ra cho gia đình cậu sau khoảng thời gian yên bình đó. Sóng biển tự nhiên cũng giống như sóng gió cuộc đời. Lúc ta tưởng chừng bình yên nhất cũng là lúc một con sóng rất lớn đang được hình thành và sắp xô vào bờ. Biết làm thế nào được cuộc đời luôn có những quy luật của riêng nó chẳng thể đổi dời. Để tồn tại ta chỉ có thể thay đổi bản thân để thích nghi và nỗ lực hết mình để sống sót đến cuối cùng.

    "Cậu nghĩ gì mà thừ người ra thế?"

    Thu cất giọng khi thấy Long im lặng một hồi lâu. Ánh mắt của cậu lại nhìn xa xăm vào những con sóng mà Thu vừa có dịp ghé thăm.

    "Không có gì. Mà sao tự nhiên lại hỏi mấy câu đó? Định viết truyện ngôn tình hả?"

    Long giật mình khi nghe Thu hỏi. Dòng suy nghĩ bị cắt ngang nhưng vẫn còn trong tâm trí. Đó cũng chính là nỗi bận tâm lớn nhất của cậu lúc này.

    "Ừ. Hay là mình cũng viết một cuốn nhỉ?"

    Thu hí hửng trước gợi ý của Long. Cô chú mục vào Long để xem phản ứng của cậu.

    "Vậy mình làm soái ca ngôn tình của cậu được không?"

    Long cúi người về phía trước gần với Thu hơn. Cậu tò mò không biết cô đang nghĩ gì. Cậu cười thật tươi và đầy thiện cảm.

    "Khi nào đạt tiêu chuẩn thì nói lại với mình nhé."

    Thu đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường. Cô khẽ mỉm cười vì mới làm Long hụt hẫng. Nhìn sắc mặt Long lúc này cô không nhịn được cười.

    "Cậu cũng khó tính ghê."

    Sau phút hụt hẫng ban đầu, trên đôi môi của Long khẽ hiện lên một nụ cười dịu ngọt.

    "Long này, tại sao cậu lại học Taekwondo mà không học võ cổ truyền?"

    Thu chuyển được tài để tiếp tục cuộc trò chuyện với Long. Nếu không chắc có lẽ họ chỉ biết nhìn nhau.

    "Đơn giản vì mình thần tượng một ngôi sao phim hành động của Hàn Quốc, siêu đẹp trai, siêu tài năng. Khi thần tượng một ai đó trong một vài năm sắp tới bạn sẽ trở thành một người giống y như người đó vậy."

    "Còn cậu tại sao lại học Taekwondo? Chắc không phải thích anh chàng siêu đẹp trai, siêu tài năng nào đó ở lớp học võ chứ? Cậu cứ nói thật đi mình nghe xong vẫn hiểu được mà."

    Long nhìn Thu rồi lại cười có ý trêu chọc cô.

    "Nếu có người như vậy thật thì mình đã học sớm hơn rồi."

    "Coi bộ cũng mê trai quá ha."

    Long lại chế giễu cô lần nữa. Những lúc như vậy cậu rất vui nhưng cậu chẳng có ác ý gì cả. Đơn giản chỉ vì nhìn Thu lúc giận dỗi mới dễ thương làm sao.

    Đúng như dự đoán của Long, Thu giận ngay khi nghe xong câu trêu đùa của cậu.

    "Hay chúng ta về đi. Trời tối rồi mặt biển giờ đã chẳng thấy rõ nữa rồi."

    Thu nhắc khéo Long khi trời đã tối sầm lại. Cả thành phố lên đèn lung linh. Ánh sáng đa sắc hòa quyện vào nhau.

    Long dường như quên đi cả ngày tháng khi trò chuyện cùng Thu. Thời gian trôi qua lúc nào cậu không hề hay biết. Cả thành phố đã sáng đèn nhưng cậu vẫn chẳng bận tâm gì. Có lẽ vì cậu ít nói chuyện, ít đi chơi nên tất cả những gì cậu đang làm đều là lần đầu. Mà cái gì lần đầu cũng thường hay, thường mới mẻ.

    "Cô ơi tính tiền cho cháu đi ạ."

    Cô chủ quán nghe thấy liền chạy lại.

    "Của cháu tất cả là hai mươi chín nghìn."

    "Bao nhiêu ạ?"

    Thu hỏi lại lần nữa vì dường như cô vẫn chưa nghe rõ.

    "Hai mươi chín nghìn đó cháu."

    "Để lát cháu đem lại cho cô."

    Thu đáp lại với vẻ mặt ái ngại và bẽn lẽn. Khi cô chủ quán đi rồi Thu khẽ lấy ví ra đếm lại số tiền mình đang có. Từ nãy đến giờ Long vẫn đang theo dõi nhất cử nhất động của cô mà cô không hề hay biết.

    Thu nhẩm tính số tiền trong ví:

    "Hai mươi, hai lăm, hai bảy.."

    "Hai chín nghìn rưỡi."

    Giọng của Long vang lên rõ to bên tai làm Thu giật mình.

    "Cậu làm gì thế?"

    Thu quay lại hỏi.

    "Mình tưởng phải ở lại rửa ly rồi chứ. Mình sợ hết hồn à."

    Long mỉm cười.

    "Đừng trêu mình. Lần sau không được gọi trái dừa nữa nghe chưa."

    Thu nói một cách chống chế cho mọi chuyện qua nhanh. Rồi cô đi trả tiền cho cô chủ quán.

    Cô không quay lưng lại nhưng chắc chắn Long đang cười nhạo cô. Nhưng cũng may là còn đủ tiền để trả nếu không thì còn mất mặt hơn nữa. Lần sau nếu phải mời cô sẽ quy định luôn là phải uống nước mía để tránh những tai nạn như hôm nay. Thu nghĩ vậy nhưng chưa chắc đã dám thực hiện.

    "Xe của cậu đâu?"

    Thu hỏi khi thấy Long đứng đó mà không đi lấy xe.

    "Mình không đi xe. Vì nếu đi xe mình sẽ không có cơ hội đưa cậu về."

    Long như mong muốn được đưa Thu về như hôm trước. Chút ngại ngùng vừa lướt qua trên gương mặt cậu.

    "Vậy cậu về bằng gì chứ? Đi xe buýt hả?"

    Thu lảng sang chuyện khác và không để ý đến ẩn ý của Long.

    "Ừ."

    Long đáp hờ hững.

    "Thôi mình về trước nhé. Hôm nay vẫn còn sớm không cần đưa về đâu."

    Thu vẫy tay chào tạm biệt rồi đạp xe đi. Dù đã đi được một đoạn, Thu vẫn nghe giọng của Long nói với theo:

    "Cảm ơn trái dừa của cậu! Lần sau mình mời cậu uống nước dừa nhé."

    Bây giờ cứ mỗi lần nghe đến trái dừa, nước dừa hay bất cứ cái gì liên quan đến dừa là cô lại nhớ chuyện cũ. Và cũng từ đó cô rất ghét dừa. Bạn bè cứ hỏi:

    "Sao cậu không uống nước dừa cho đẹp da?"

    Cô chỉ cười rồi đáp lại một câu gọn lỏm:

    "Quê mình nhiều dừa lắm, ngày nào cũng uống nên mình chán rồi. Giờ mình chỉ thích nước mía thôi."

    Chính vì lý do này mà mọi người ai cũng gọi Thu là "trùm nước mía", trong đó có cả Long.

    Tạm biệt Thu, Long quay trở về với ngôi biệt thự cầu kỳ, xa hoa của mình. Ở nơi đó, người ta sẵn sàng phục vụ cậu tất cả những gì cậu cần. Nhưng cái cậu cần nhất lại không có. Bước chân trở về sao nghe mỏi mệt quá. Có một ngôi nhà nhưng chẳng muốn trở về thực sự là một nỗi đau. Nếu nỗi đau ngày một lớn hơn thì chẳng ai có thể đoán trước điều tồi tệ gì sẽ xảy ra tiếp theo.

    Còn nữa..
     
    Alissa thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 11/10/2019 lúc 12:37 PM
Trả lời qua Facebook
Đang tải...