Thánh Đi Gương - Trần Lân

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi truyennganauky, 18 Tháng tám 2019.

  1. truyennganauky

    Bài viết:
    57
    [​IMG]

    THÁNH ĐI GƯƠNG

    Nhớ khi xưa, Lương Sơn Bạc tụ hội

    Toàn anh hùng trong giới đại võ lâm.

    Trong hàng trăm, hàng vạn người hào kiệt

    Nổi nhất là Lâm Xung đại giáo đầu.

    Một anh hùng nổi danh thời nhà Tống

    Có cây thương tung hoành khắp bắc nam

    Chọc xuống đất, đất nứt thành xơ xác

    Chỉ lên trời, mây cuồn cuộn thổi bay

    Chẳng khó chi thời nay tìm hậu bối

    Khắp thế gian ẩn láu ở công ty

    Chẳng đao, thương nhưng anh vẫn bình dị

    THÁNH ĐI GƯƠNG! Đích thị cháu Lâm Xung.

    Từng tuyệt thế cầm gương như đánh võ

    Múa song toàn đặt vị trí thật nhanh

    Từng điểm mốc chẳng cần nhìn là biết

    Vung lên trời hạ xuống đất là tâm.

    Mặt lặng thinh tay vuốt nhẹ mái tóc

    Đang thoạt nhìn lại bay tít lên cây

    Vượt tường rào khinh công ta sẵn có

    Muốn lội sông đi cốt chẳng ngại gì.

    Không áo giáp! Cởi trần đi chân đất

    Không cần lương! Anh vẫn sống sờ sờ

    Chẳng cần ngựa! Anh đi xe dream chiến

    Chẳng cần la! Anh bật đàm là kêu.

    Đời trắc đạc đi gương ở khắp chốn,

    Suốt bắc nam nơi đâu cũng là nhà.

    Lấy lòng dân ta làm một điểm tựa,

    Lấy sức dân ta vượt mọi gian nan.

    Đời trắc đạc! Oai hùng nhưng bạc lắm.

    Cố đi gương nhưng vẫn bị nợ lương

    Dù tai nạn, tổn thương nơi chiến trận,

    Tay cầm gương vẫn cố lấy cốt đường.

    Em ơi em! Anh đây cũng hào kiệt

    Tuy đen hôi, tim anh rất ngọt ngào

    Chẳng quản chi khó nhọc trời mưa nắng

    Chỉ cần em xum họp về một nhà.

    Em ơi em! Làm vợ anh em nhé!

    Thánh đi gương toàn ế thôi em ơi!

    Mong sao em đừng làm tim tan vỡ

    Chẳng xi măng nào hàn nổi trái tim anh!

    TRẦN LÂN 27.09.2018​
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng tám 2019
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...