Truyện Ngắn Tao Thích Mày Đấy, Đồ Đáng Ghét - Cornuna

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cornuna, 12/5/2020.

  1. Cornuna

    Cornuna Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    109
    Xem: 161
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    annguyet, Mèo04, hoantucf966 người khác thích bài này.
    Last edited by a moderator: 14/5/2020
  2. Đang tải...
  3. Cornuna

    Cornuna Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    109
    CHƯƠNG 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Nóng quá, nóng quá, khéo chảy cả người mất! - Tôi rên rỉ trong cái nóng của mùa hè oi bức.

    - Nè, uống đi, lỡ mua dư, cho mày hưởng ké đó, biết ơn tao đi. - Tuấn vừa nói vừa đặt lon cafe đầy hấp dẫn trên bàn tôi trước ánh mắt đầy ghen tị của tụi bạn.

    Còn tôi thì không có gì bất ngờ, chuyện này diễn ra như cơm bữa. Tuấn là thằng bạn thân khác giới duy nhất từ trước đến giờ của tôi, từ ngoại hình đến học thức thật sự không thể chê vào đâu được, đã vậy lại còn biết chơi thể thao, chỉ bị cái hay thả thính lung tung. Mấy cô em bị nó thả thính, rồi mơ mộng, rồi thất tình liệt kê cả ngày cũng không hết. Mỗi khi đi cùng nó, tôi cứ có cảm giác như hàng ngàn con mắt đang chỉa về phía mình đầy soi mói, nên dần dần tôi cũng hạn chế việc đi chung.

    Thật ra ban đầu thấy mình được nó quan tâm, tôi cũng rung rinh dữ lắm. Song sau khi bản tính "trăng hoa bay bướm" của nó ngày càng lộ rõ, tôi thôi mơ mộng, thậm chí có phần khi dể. Nhưng mà nó lại là bạn cùng bàn, kiêm luôn người hay kiên nhẫn ngồi nghe tôi tâm sự mấy chuyện trên trời dưới đất nên tính tình nó thôi tôi cũng kệ. Hơn hết, chỗ ngồi của tôi còn là vị trí đắc địa được các chị, các em thường xuyên nhòm nhó nữa cơ mà, phải "nở này nở mặt" chứ!

    Hôm đó là ngày thi cuối cùng của học kì hai, tôi đang gấp rút ôn lại phần quan trọng mà hôm qua vô tình bỏ quên không học thì nó từ đâu chạy tới. Lom khom nhìn tờ giấy chi chít chữ trên tay tôi, nó nói:

    - Học chi cho lắm, mốt tao nuôi.

    - Nhắm làm được không mà bày đặt?

    - Đại trượng phu không biết nuốt lời bao giờ.

    - Đồ điên, để yên tao học bài. - Tôi phì cười. Cái tính khùng khùng của nó trước giờ vẫn luôn giúp tôi vơi đi phần nào căng thẳng, bây giờ cũng vậy.

    - Thề, đứa nào xạo thì..

    - Thì sao?

    - Thì làm bồ đứa kia. - Nó cười nhăn nhở.

    - Đồ khùng. Đi về giùm cái, sắp tới giờ rồi kìa.

    - Rồi rồi. Mà mấy nay làm gì mà mày không đi chung với tao nữa, lát về nhớ chờ nha.

    - Tại cái tính dở dở dở ương ương của mày chứ còn gì mà hỏi. Đi giùm, đi giùm.

    Tiếng trống giục giã vang lên, báo hiệu bài thi bắt đầu. Môn đầu tiên tôi khá tự tin, và quả nhiên, 45 phút ấy trôi qua đầy êm thắm. Tuy nhiên đến môn thứ hai, tình hình có vẻ chuyển biến tệ đi. Đề cho ngay phần tôi chưa kịp ôn kĩ khi nãy. Tính tới tính lui một hồi tôi vẫn không ra được đáp án. Tôi nhìn giấy, giấy nhìn tôi nhưng không có vẻ gì là sẽ tương tác với nhau cả. Bất lực, tôi đành nhắm mắt nhắm mũi làm cho xong rồi nộp.

    Ra về, bạn bè xung quanh bàn tán rôm rả, riêng tôi không còn muốn quan tâm đến bất kì thứ gì. "Giá như mình học bài kĩ hơn, giá như mình chịu suy nghĩ thêm tí nữa..", hàng trăm cái giá như xoay vòng vòng trong đầu khiến tôi bần thần, đến mức Tuấn đã chạy lại chỗ tôi từ khi nào tôi cũng không biết.

    - Mày nghĩ gì dữ vậy, tao kêu quá trời cũng không nghe?

    - Tiêu tao rồi, đi nguyên một câu luôn.

    - Trời, tưởng gì. Tao đã nói là để đó tao nuôi cho mà.

    Sẵn bực tức trong người, tôi lớn tiếng:

    - Tại mày phá tao mới không học được á. Đừng có ỷ làm bài được rồi muốn nói gì nói nha.

    - Ê ê ai chơi đổ thừa! Tao nói thiệt mà.

    Tôi im lặng, thấy mình hơi có lỗi.

    Hai đứa sóng đôi một đoạn, tự dưng nó không đi nữa làm tôi cũng dừng lại theo. Nó trầm giọng:

    - Ê Quyên, chắc mày không biết chứ tao.. ờ.. ừm.. tao..

    - Đàn ông đàn ang gì mà lắp ba lắp bắp, nói năng rõ ràng lên coi.

    Nó bất ngờ kéo tôi lại gần, nói nhỏ:

    - Tao thích mày, làm bạn gái tao nha! Như vậy đã đủ rõ ràng chưa?
     
    Last edited by a moderator: 14/5/2020
  4. Cornuna

    Cornuna Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    109
    CHƯƠNG 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Gì vậy, nó vừa tỏ tình mình hả?" - tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, ngây người phải đến vài phút và kết thúc trạng thái "hoảng loạn" bằng câu hỏi chán phèo:

    - Bộ mày lộn người hả?

    Nó im lặng, nhưng đôi mắt ánh lên rõ ràng ý nghĩ phản đối câu hỏi ngô nghê vừa rồi.

    Sau khi đã xác định được nó không nhầm, tôi mới trả lời:

    - Không được, tao không quen mày được.

    - Tại sao chứ? - nó có vẻ bất ngờ lắm, chắc nó cũng không nghĩ có ngày sẽ bị người khác từ chối như vậy.

    - Tao không muốn mất đi tình bạn này đâu. Hơn nữa, quen mày, tao.. không có cảm giác an toàn.

    Nó lại im lặng, một sự im lặng kì lạ chưa từng có đang xảy ra giữa hai con người lúc nào cũng chí choé như chó với mèo.

    - Tao hiểu ý mày. Nhưng, cho tao chút thời gian nhé, tao sẽ khiến mày cảm thấy an toàn. - Nó đột ngột lên tiếng với ánh mắt không thể nào chân thành hơn.

    Tôi chưa kịp nói gì nó lại tiếp lời:

    - Đừng, đừng có mà tìm cách từ chối. Tao không nghĩ tao có thể tiếp tục làm bạn với mày nữa đâu. Vậy nhá, nhớ lời tao đó.

    Thật sự lúc đó tôi bối rối chết đi được, nó đã tạm biệt ra về từ lúc nào mà tôi vẫn cứ đứng như trời trồng ở đấy, không buồn nhúc nhích. Tôi có rung động đấy, có mong chờ đấy nhưng phải làm sao khi nhìn vào nó, tôi luôn cảm thấy lo lắng? Nó đào hoa như vậy, đến lượt mình sao? Cứ cho rằng lời tỏ tình ban nãy là thật, nhưng liệu đó là lời nói nghiêm túc hay chỉ là một phút bồng bột nhất thời? Đặc biệt là ánh mắt của nó, chân thành đến đáng sợ, làm tôi cứ suy nghĩ mãi, không thể tập trung vào việc gì cả.

    Sau thi chúng tôi được nghỉ hai ngày, thấm thoát, 48 tiếng cũng đã trôi qua. Ngày đi học lại, tôi cứ đứng ngồi không yên, không biết phải giáp mặt nó thế nào. Nhưng mọi việc đi ngược lại hoàn toàn với suy nghĩ của tôi, nó vào lớp như bình thường, vẫn ngồi vào chỗ, vẫn nói chuyện, vẫn chọc tôi chửi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi mừng lắm nhưng vẫn xen chút hụt hẫng không rõ lý do.

    Cũng từ hôm đó, nó thay đổi hẳn, phớt lờ toàn bộ những cái "liếc mắt đưa tình" mà trước đây nó vẫn luôn "nồng cháy" đáp lại. Mấy cô gái kia bất ngờ một chắc tôi bất ngờ mười, đành hỏi nó:

    - Ê dạo này mày sao vậy?

    - Sao là sao?

    - Thì đó, hết mê gái rồi hả?

    - Tao nói rồi mà, tao sẽ cho mày cảm giác an toàn. Yên tâm, tao sẽ còn như vậy hoài.

    Trống cũng vừa đánh báo hiệu giờ vào lớp. Tôi lại tiếp tục bối rối, không cách nào nói chuyện tự nhiên với nó được nữa. Vậy mà nó vẫn cứ luyên thuyên cả buổi. "Mày không biết tao đang ngại cỡ nào hả tên đáng ghét này?" - tôi tức anh ách nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng.

    Dạo này hình như nó đang được chị nào trong trường theo đuổi dữ lắm, không biết từ khi nào nhưng mà tần suất những hộp đồ ăn sáng, những lon cafe, hay những hộp sữa với tờ giấy note màu hồng xinh xắn xuất hiện trong học bàn nó ngày càng nhiều. Thỉnh thoảng tôi vẫn có thấy chị ấy bẽn lẽn chạy đến đưa nước mỗi khi nó chơi thể thao trong sự cổ vũ nhiệt tình của bạn bè. Thấy mấy cảnh đó, tôi băn khuăn tợn. "Mình ghen ư? Không, sao lại ghen chứ, có là gì đâu mà ghen, nó thích ai kệ nó chứ" - tôi tự nhủ song tâm trạng vẫn cực kì rối bời.

    Mấy hôm sau, tôi tìm cách hỏi dò:

    - Dạo này đồ ăn đâu ra nhiều dữ, cho miếng coi.

    - Của chị Ngọc lớp trên đó, chỉ thích tao hay gì á mà mua đồ ăn cho tao hoài à.

    - Vậy mày có thích chỉ không? - Tôi bất giác hỏi.

    - Ai biết. - Nó đáp, nửa đùa nửa thật.

    "Vậy mà cũng bày đặt nguy hiểm với chả an toàn, đồ xạo sự" - Tôi bực mình, mà vì sao, tôi cũng không rõ.

    Chuyện cứ thế tiếp diễn, bà chị kia được nước nên cứ làm tới, rồi cũng đến thời điểm đặt ra nước cờ quyết định - tỏ tình. Bữa đó không biết nó từ chối hay đồng ý mà hai người đứng nói chuyện với nhau lâu ơi là lâu làm tôi sốt ruột muốn chết. Nó vừa ló đầu vô lớp, tôi đã chặn ngang:

    - Sao rồi?

    - Sao gì?

    - Thì vụ tỏ tình đó.

    - Xong rồi.

    - Xong là xong như nào?

    Nó liếc nhìn tôi với bộ tịch hết sức khôi hài.

    - Sao vậy, sợ tao có người yêu hả?

    - Thèm vào.

    Tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy kì lạ lắm. Tôi lại suy nghĩ suốt buổi hôm đó, rõ ràng tôi không muốn quen nó nhưng sao việc nó có người yêu lại khiến tôi suy nghĩ nhiều đến như vậy? Chẳng lẽ tôi thích nó rồi sao?

    Giờ ra về tôi vô tình đi ngang nhóm bạn của chị Ngọc, trong đó cũng có chị ấy, đang ngồi nói chuyện với nhau.

    - Tao bị từ chối rồi. - Giọng chị Ngọc buồn buồn.

    - Sao vậy?

    - Em ấy nói là đang thích một người bạn cùng lớp rồi nên không đáp trả tao được. - Chị thở dài, đủ biết chị ấy thất vọng đến nhường nào.

    "Lẽ nào.. là tôi?" - tôi băn khuăn tự hỏi, trong lòng vui mừng không hiểu vì sao.

    "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi anh.."​

    Câu hát không biết từ đâu bất ngờ vang lên đầy trùng hợp. "Phải rồi, cứ bất chấp thôi, đời người ngắn ngủi, phải biết giữ lấy hạnh phúc chứ nhỉ?" Đầu óc tối tăm của tôi như vừa được khai sáng, tôi chạy đi tìm nó ngay. May mà nó chưa về. Thấy tôi lật đật chạy lại, nó bất ngờ lắm, sợ có chuyện gì xấu nên hỏi ngay:

    - Có chuyện gì hả?

    - Có gì đâu.

    - Chứ làm gì chạy ghê vậy?

    - Tao có chuyện muốn nói.

    - Thì để mai nói.

    - Không, nói liền à.

    - Thì nói đi.

    - Tao..

    Mạnh miệng là thế nhưng khi đối diện với điều cần thổ lộ, tôi bỗng trở nên ấp úng.

    - Tao.. tao..

    - Mày định tao tới mai hả?

    "Không, mạnh mẽ lên nào, mày biết mày đang làm gì mà" - dòng suy nghĩ bất chợt vụt qua tiếp thêm cho tôi sức mạnh.

    - Mày đúng là đồ đáng ghét, nhưng mà, tao.. thích mày.

    Nó nhìn tôi, đầy bất ngờ. Tôi cảm thấy mặt mày nóng ran, toan chạy đi thì bị nó kéo lại. Nó ôm chầm tôi.

    - Cảm ơn mày.

    Tôi cười, chắc nó không biết. Trong đầu tôi, một giai điệu lại bất chợt hiện ra.

    "Và dẫu cho mai sau, có ra sao,

    Thì em vẫn sẽ không hối tiếc vì ngày hôm nay, đã nói yêu."

    Hết.
     
    annguyet, Mộ Thiện, Mèo044 người khác thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...