Sau Này Vắng Bóng Mẹ Cha

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi Đào Thị Thủy Ngân, 29 Tháng tám 2021.

  1. Đào Thị Thủy Ngân Hãy trân trọng những gì bạn đang có nhé!

    Bài viết:
    7
    Chúng ta thường coi những sự quan tâm của người thân yêu là hiển nhiên, để rồi khi bất chợt mất đi mới hối tiếc!

    Sau này vắng bóng mẹ cha

    Sau này vào ngày nắng

    Hay bất chợt ngày mưa

    Đi học đi làm về

    Không còn như trước nữa

    Bạn đã nghĩ đến chưa?

    Mở cửa bước vào nhà

    Không còn mẹ còn cha

    Nước mắt chợt ứa ra

    Quạnh hiu và buồn tủi.

    Ngày bạn không còn mẹ

    Nhắc nhở và chở che

    Nói hoài mà chẳng nghe

    Ăn uống và ngủ nghỉ

    Có đầy đủ hay không?

    Ngày mẹ ngồi ngóng trông

    Trời mưa dầm tầm tã

    Liệu nó có bị ướt

    Sướt mướt rồi ốm không

    Ngày mẹ chẳng yên lòng

    Cái này kia không biết

    Không như con người ta

    Chắc nó sẽ bị thiệt

    Tủi thân khóc một mình

    Sợ nó tự gánh vác

    Nặng nhọc chẳng ai thương

    Tính mẹ hay cằn nhằn

    Lo nó quên không nhớ

    Biết rồi mẹ nói mãi!

    Nhưng mẹ không an tâm

    Mặc cho nó cáu gắt

    Nhắc nhở cái nhỏ nhặt

    Để nó sẽ không quên.

    Vẫn ngày sau này đấy

    Mọi thứ thì vẫn vậy

    Nhưng chẳng như trước nữa

    Ngày bạn không còn cha

    Hi sinh thật thầm lặng,

    Quan tâm và lo lắng

    Nhưng không thể hiện ra

    Chỉ biết nói vài lời

    Công việc có bộn bề

    Hôn nhân mà đổ vỡ

    Hay mệt mỏi chán chường

    Vẫn cứ như ngày bé

    Hãy về đây với cha

    Không cho con tất cả

    Nhưng có tình yêu thương

    Vòng tay đủ rộng lớn

    Đủ để ôm lấy con

    Không sao đâu con à!

    Ai cũng có khó khăn

    Mỗi người một con đường

    Nắng mưa hay gió sương

    Nhất định phải bước tiếp

    Ta không bên con được

    Nhưng sẽ dõi theo con.

    Cái ngày sau này đó

    Không biết sẽ thế nào

    Nhưng có điều chắc chắn

    Là ngày bất hạnh nhất

    Ngày chỉ còn mình bạn

    Cô độc giữa nhân gian

    Không còn lời bảo ban

    Biết rồi mà nói mãi

    Thế giới thì rộng lớn

    Tình người bạc như vôi

    Cha mẹ không sớm tối

    Bên ta ân cần nữa

    Vì thế hãy trân trọng

    Những gì mình đang có

    Nắm lấy và nâng niu

    Để không phải hối tiếc

    Nhìn bia đá "giá như".

    Tác giả: ĐÀO THỊ THỦY NGÂN

    Mong sẽ chạm tới đáy lòng ai đó!

    Thân gửi!
     
    Porcus Xuiammai thích bài này.
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...