Đam Mỹ Rơi Vào Nụ Cười Người - Tare Luvi

Thảo luận trong 'Truyện Của Tôi' bắt đầu bởi Tare Luvi, 19 Tháng bảy 2021.

  1. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Rơi Vào Nụ Cười Người

    [​IMG]

    Tác giả: Tare Luvi

    Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Sách, Hài Hước, Học Đường, Tình Cảm, 1vs1.

    Link góp ý về mình: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Của Sáng Tác Của Tare Luvi

    Văn án:

    Một ngày bình thường của tôi, khởi đầu bằng một cách bình thường, mọi thứ diễn ra cũng hết sức bình thường. Tuy vậy đến cuối ngày thì mọi thứ không còn bình thường nữa. Lúc đó tôi chỉ muốn hét lên rằng:

    "Bị xuyên vào tiểu thuyết mình đang đọc, tôi nên làm gì đây."​
     
    Chỉnh sửa cuối: 9 Tháng tám 2021
  2. Đang tải...
  3. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 1: Khởi đầu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    E hèm, tôi là.. tôi.

    Đùa mọi người thôi, tôi tên là Đức Minh, năm nay đã bước qua tuổi 30. Bây giờ tôi có thể tự hào nói rằng tôi là gay.

    Tôi đã có một khoảng thời gian khó khăn để thuyết phục cha tôi rằng điều này là bình thường và tôi vẫn sẽ yêu thương và báo hiếu cho cha mẹ. Cuối cùng, 2 năm trước với sự giúp sức của mẹ và sự cố gắng của tôi, cha đã chấp nhận việc tôi thích nam và ông sẽ không có cháu để ẵm bồng. Tuy ông hơi miễn cưỡng nhưng mẹ tôi đã lên tiếng nên ông cũng không thể làm to chuyện lên được.

    Về công việc thì tôi là giám đốc của công ty Bảo An, còn cha tôi vừa là chủ tịch cũng vừa là người nắm giữ nhiều cổ phần nhất của công ty, nhưng đó là chuyện của một năm về trước thôi. Hiện tại, sau sinh nhật 30 tuổi cha đã nhường lại chức chủ tịch công ty cho tôi, và cùng người phụ nữ mà ông yêu nhất cuộc đời là mẹ tôi đi du lịch vòng quanh thế giới. Còn đứa con là tôi phải ở nhà quản lí công ty của gia đình.

    Ơ mà tại sao mình lại tự giới thiệu thế nhỉ, lại còn mọi người nào ở đây vậy?

    "Cốc cốc" tiếng gõ từ ngoài cửa truyền vào, làm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

    Tôi đoán chắc có lẽ là thư kí của mình, "Vào đi."

    Cửa mở ra và tôi đã đoán đúng. Cậu thư kí bước vào và để một tập tài liệu xuống bàn của tôi, rồi nói: "Đây là tài liệu của giám đốc mới bên công ty đối tác, ngày mai anh ta yêu cầu một buổi gặp chào hỏi làm quen, vì không thể từ chối được nên tôi nghĩ là những thông tin này sẽ có ích cho sếp."

    Công ty đối tác, sao lại thay giám đốc rồi, tôi cầm lấy tập tài liệu, và nói: "Được rồi, tôi sẽ xem thử, cậu ra ngoài đi."

    "Vâng sếp." Cậu ấy hơi cúi đầu xuống, sau đó đi ra khỏi phòng, tất nhiên là đóng cửa lại.

    Tôi ngồi trong phòng nghĩ ngợi một hồi cuối cùng cũng không mở tài liệu ra mà chỉ để một bên, dù sao cũng chả có gì đáng để đọc, ngày mai gặp tận mặt đối tác mới rồi đánh giá cậu ta sau cũng được.

    Quyết định xong tôi lấy những hợp đồng phía bên phải bàn ra, đọc và kí. Mặc dù đã quen với việc này nhưng kể từ khi cha để tôi làm chủ tịch thì số lượng việc phải làm ngày càng tăng. Đôi khi tôi cảm thấy mình chẳng khác gì một vị vua phải ngày ngày xử lí cả đống tấu chương của quan lại vậy.

    Dù sao than vãn cũng không thể xong việc được, tôi đành tập trung để giải quyết nhanh gọn những "tấu chương" này.

    Lúc tôi hoàn thành công việc nhìn lên đồng hồ treo tường thì vừa qua giờ tan làm đúng một phút. Bình thường tôi chả bao giờ về trước giờ cả vì nếu tôi làm thế sẽ rất bất công và không tôn trọng nhân viên của mình, nhưng bây giờ đã qua giờ tan làm tôi cũng đã xử lí xong "tấu chương". Nghĩ thế tôi liền sắp xếp gọn "đống tấu chương", gọi cho trợ lí vào đem chúng đi, còn tôi thì tan làm.

    Tôi đi thang máy xuống nhà để xe của công ty, lái xe của mình thẳng về nhà. Hôm nay vẫn là một ngày làm việc mệt mỏi với tôi.

    Về đến nhà, bước vào phòng việc đầu tiên tôi làm là cởi bộ đồ vest trên người ra và đi thẳng vào nhà tắm. Đối với tôi, việc đi tắm sau một ngày dài làm việc thực sự có cảm giác như được bước một bước lên thiên đường vậy.

    Tắm xong tôi đi xuống bếp kiếm thứ gì đó lấp đầy bụng đang kêu lên vì đói của mình, "Có lẽ hôm nay mình nên nấu mì ăn tạm vậy." Tôi tự nói với bản thân như thế, vì tôi đang lười.

    Tôi là kiểu người thích sống một mình vì thế nên tôi đã mua một căn nhà ở gần công ty đủ cho một người có thể ở thoải mái. Tôi dành phần lớn thời gian của mình ở căn nhà này, cũng vì thế mà tôi khá tự lập, tôi có thể nấu một vài món đơn giản, ăn cũng khá ngon.

    Nói phần lớn thời gian là vì tôi thường dành thời gian cuối tuần để về nhà ăn cơm với ba mẹ nhưng mà hiện tại thì hai người họ đang vui vẻ ở một nơi nào đó trong bản đồ địa lý thế giới.

    Ăn xong tôi mang chén đũa đi rửa, xong việc tôi lại đi lên phòng, làm việc mà một "tổng tài" nên làm, ừm.. đọc tiểu thuyết ngôn tình. Thật ra sở thích này của tôi có chút kì lạ, chỉ là việc đọc mấy quyển truyện này có thể giúp tôi giải tỏa căng thẳng rất tốt. Vì tôi thấy mấy câu chuyện này đối với một người trưởng thành như tôi khá là hài hước nên tôi hình thành thói quen này từ khi nào không hay.

    Hôm nay, tôi lại mở trang web tôi thường dùng để đọc tiểu thuyết ra, tiếp tục đọc cho xong bộ truyện mà mấy hôm nay tôi đã đọc, bộ truyện này có cái tên mà đọc lên thì tôi nghĩ rằng mình gần như đã đoán được hết nội dung là "Một cô gái mờ nhạt như tôi lại được nam thần tỏa sáng theo đuổi sao?"

    Tuy nhiên khi đọc truyện thì tôi nhận ra, tác giả đặt tên chỉ để tung hỏa mù với độc giả. Ai lại miêu tả một cô gái xinh đẹp với tóc đen dài, có đôi mắt biết nói, rồi lại gắn với hình tượng mờ nhạt, hơn nữa nữ chính cũng có cái tên nghe rất tỏa sáng mà, Ánh Dương.

    Những cô gái đến với truyện này chỉ vì tiêu đề và nghĩ rằng một cô gái bình thường cũng có thể chủ động tán tỉnh thành công một anh chàng đẹp trai soái ca, thì hẳn các cô gái ấy thất vọng lắm vì thật ra nữ chính chỉ là một viên ngọc chưa được mài dũa một cách đúng đắn nên chưa tỏa sáng thôi.

    Dù tên truyện nghe khá là ngốc nghếch nhưng cốt truyện lại đúng motip truyện ngôn tình vào lúc này, hơn nữa còn cuốn nên truyện đã đạt hạng nhất tháng trên trang web.

    Và cũng như đa số câu chuyện ngôn tình khác, nữ chính ngoài được người "tỏa sáng" theo đuổi thì còn có một nam phụ si tình không kém cũng là người khiến bao nhiêu độc giả ngoài kia phải thét lên rằng "Anh ấy là của tôi.". Câu nói "Nam chính là của nữ chính còn nam phụ là để khán giả yêu thương." quả không sai mà.

    Sau hơn 3 ngày đọc thì cuối cùng tôi cũng đã đọc tới cái kết của truyện và tại sao kết truyện lại thế này, đáng lẽ nữ chính và nam chính phải hạnh phúc chứ, hay ít nhất thì cũng phải là cái kết buồn lâm ly bi đát cho một chuyện tình đẹp chứ.

    Chẳng lẽ tác giả bí ý tưởng nên phải tạo ra một cái kết thế này, hay tác giả muốn viết phần hai. Nhưng tôi đâu có nghe được thông tin gì, tác giả ơi là tác giả đã lỡ nghĩ ra một nội dung thú vị thì làm ơn viết cái kết cho hoàn thành cái tiểu thuyết đi chứ, một thứ quan trọng như cái kết sao có thể được viết một cách sơ sài như thế.

    "Bộ tác giả không viết được cái kết ra hồn à? Kết gì mà dở dở ương ương. Nhân vật và cốt truyện chính bà tạo ra đã bị bà làm lãng phí hết cả rồi."

    Sau khi chửi cho hả cơn giận, tôi ôm một bụng tức đi ngủ. Tôi nhắm mắt lại và thiếp đi.

    Khi tôi mở mắt ra không như mong đợi thứ đón chờ tôi không phải là khung cảnh căn phòng ngủ quen thuộc của mình, mà một căn phòng kí túc xá nam, trước mặt tôi là một gương mặt xa lạ.

    "Cuối cùng mày cũng dậy rồi, Hữu Đạt, đi ăn sáng với tao."

    Đây là đâu, còn tôi là ai, Hữu Đạt cái tên này chẳng phải là tên của bạn thân Quang Tuấn, còn Quang Tuấn chẳng phải là tên nam chính của bộ truyện mình đang đọc sao.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14 Tháng tám 2021
  4. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 2: Đá Bóng Hay Bóng Rổ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Không lẽ tôi lại xuyên vào chính quyển tiểu thuyết mà mình đang đọc sao, đây chẳng lẽ là tình tiết xuyên sách thường thấy trong những câu chuyện giả tưởng hay sao.

    Theo như bình thường thì điều kiện để xuyên sách là gì nhỉ, chết á. Không thể nào, đừng nói rằng tôi đã đi về với cát bụi rồi nha, rõ ràng tối qua tôi chỉ nhắm mắt lại và đi ngủ như bình thường thôi mà. Hay là do mình đã buộc miệng chửi tác giả nhỉ.

    Đột nhiên trong đầu tôi vang lên một tiếng "bính bong"

    Trước mắt tôi hiện ra một dòng chữ "Cậu đoán đúng rồi đấy."

    Cái gì vậy, ai đang nói chuyện với tôi thế.

    "Cậu không cần biết tôi là ai, khi cậu đến thế giới này cậu chỉ có một nhiệm vụ duy nhất. Đó là 'Tạo nên một cái kết hạnh phúc cho câu chuyện'"

    "Từ bây giờ dòng chữ này sẽ không bao giờ xuất hiện nữa cho đến khi cậu hoàn thành nhiệm vụ."

    Dòng chữ vụt tắt, trước mắt tôi lại hiện ra hình ảnh gương mặt xa lạ khi nãy.

    Đến lúc này tôi mới nhìn kĩ khuôn mặt của cậu bạn ấy, rõ ràng là chưa gặp bao giờ nhưng sao tôi lại cảm thấy quen quen, giống một người nổi tiếng nào đó. Nghĩ đến tôi lại mặc kệ vì cũng chả liên quan gì đến việc ở thế giới này.

    "Mày còn lề mề gì nữa, đứng dậy thay đồ đi nhanh lên."

    Tôi vội vàng đáp lại cho có lệ "Ờ tao biết rồi."

    Cầm bộ đồng phục trên tay, tôi vừa thay đồ vừa suy nghĩ. Nếu lý do tôi đến đây là do tác giả, thế có lẽ ngoài thế giới thật tôi vẫn còn sống, biết đâu chừng khi tôi hoàn thành được nhiệm vụ, tôi có thể thoát ra khỏi thế giới này. Vậy thì tôi phải cố gắng lên mới được, tôi còn chưa được gặp cha mẹ lần cuối, sao có thể nói kẹt là kẹt ở thế giới này được.

    Thay xong đồng phục tôi vội vàng đi chung với cậu bạn cùng phòng kí túc xá đến nhà ăn.

    Trên đường đi tôi thấy bên cạnh nó có một dòng chữ gì đó, thế là tôi liền hỏi xem liệu nó có thấy thứ mà tôi thấy không.

    "Ê tao có thể hỏi mày tên gì không?"

    Nó quay lại nhìn tôi với một ánh mắt đầy ngạc nhiên, ngạc nhiên là đúng rồi sao tôi lại hỏi thế chứ.

    "Mày ngủ quá bị mất trí nhớ luôn à? Tao là Quang Tuấn chứ còn ai vào đây?"

    Thế hóa ra người này là nam chính của truyện.

    "Thế mày có thấy dòng chữ này không?" Tôi chỉ tay vào dòng chữ.

    "Mày đừng làm tao sợ nha hôm nay mày bị gì thế?"

    Một lần nữa, nó lại nhìn tôi với ánh mắt đầy ngạc nhiên nhưng lần này có thêm chút sợ hãi. Tôi nhận ra mình nói hơi nhiều thế là đành bào chữa bằng cách nói rằng đây chỉ là một trò đùa.

    "Tao đùa mày đấy, đàn ông con trai có gì mà phải sợ, đi nhanh lên nào bụng tao đang réo đây."

    "Ừ, đi." Nó khoác vai tôi, kéo tôi đi.

    Chỉ có mình tôi nhìn thấy dòng chữ này, nhìn kĩ thì nó ghi là "Tình cảm của nam chính với nữ chính: 0%". Tôi hình như đã ngộ ra được điều gì đó, đây chính là công cụ để giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ. Ít nhất thì thế giới này cũng không cắt đứt đường sống của tôi.

    Tôi đoán chắc rằng bên cạch nữ chính chắc chắn cũng sẽ có một dòng chữ với nội dung tương tự.

    Ăn sáng xong, tôi đi vào phòng vệ sinh để rửa mặt. Khi tôi nhìn vào gương tôi mới nhận ra một điều là ngoại hình tôi vẫn giữ nguyên như cũ, chỉ là trẻ lại như lúc tôi đi học thôi. Xong việc tôi đi ra khỏi phòng vệ sinh cùng Quang Tuấn đi đến lớp của chúng tôi.

    Bằng trí nhớ của mình, tôi đã vượt qua nửa ngày ở thế giới này một cách an toàn, không bị ai nhận ra sự kì lạ cả.

    Tới giờ tan học, Quang Tuấn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt tôi, nói:

    "Đi đá bóng với tao không, hôm nay khoa mình đá với khoa kĩ thuật đấy."

    Nghe tới đá bóng tôi lại nhớ tới quá khứ có lần đá bóng bị gãy chân thì không khỏi rùng mình, liền kiếm cớ từ chối.

    "Thôi hôm nay chân tao hơi đau, chắc là không được đâu."

    "Lần nào mày cũng từ chối tao hết, chán thật." Trùng hợp là người mà tôi xuyên vào dây thần kinh vận động cũng không phát triển lắm.

    "Hay là tao đi cổ vũ mày đá." Lúc nó đá sẽ không để ý, tôi sẽ có thời gian để làm việc khác.

    "Ờ, sao cũng được."

    Thế là tôi và nó kéo nhau ra sân bóng đá. Sân bóng đá nằm trong một khu đất rộng sau trường và kế bên là sân bóng rổ, ngoài ra phía trên còn có sân cầu lông và bóng chuyền nữa.

    Tôi không hiểu vì sao nhưng tôi cảm thấy hôm nay như hội thao của trường vậy. Mọi người làm gì mà tập trung ở đây đông thế nhỉ, bên sân bóng đá mà con trai thì ít, con gái thì nhiều, chẳng lẽ con gái trường này đam mê đá bóng đến vậy.

    Quang Tuấn nó vừa đi vào sân bóng thì bỗng nhiên đám con gái khi nãy còn đang nói chuyện với nhau bỗng nhiệt tình hơn hẳn.

    "Quang Tuấn kìa."

    "Quang Tuấn kìa."

    "Hôm nay anh ấy vẫn đẹp trai quá."

    Nghe những tiếng hét này thì tôi đã hiểu lí do vì sao đông con gái thế này rồi, làm nam thần cũng khổ thật.

    Tiếng còi vang lên, trận bóng cũng bắt đầu.

    Tôi bắt đầu mất tập trung nhìn xung quanh, khi tôi nhìn sang bên phía sân bóng rổ thì hình như bên đấy đang đấu đến giữa trận rồi.

    Tôi nghĩ thầm "Xin lỗi mày, Quang Tuấn nhưng mà tao muốn coi bóng rổ hơn, chắc là mày có nhiều người cổ vũ rồi không cần tao đâu nhỉ", nghĩ xong tôi liền đi qua phần sân bóng rổ hòa vào dòng người cỗ vũ bên đó.

    Trận bóng rổ cũng đã đến những giây cuối cùng của trận đấu, không khí ngày càng hồi hộp hơn, khiến cho tôi cũng bị ảnh hưởng theo.

    Hiện tại bên phía đội áo đỏ đang bị đội áo trắng dẫn trước chỉ có một điểm và chỉ còn lại vài giây. Trong vài giây ngắn ngủi cuối cùng, một người trong đội đỏ đã thực hiện một cú *úp rổ cực kì đẹp mắt và bóng rơi vào trong lưới đúng vào giây cuối. Cậu ấy đã thành công lật ngược tình thế giúp đội mình giành chiến thắng chung cuộc.

    Mọi người xung quanh tôi, ai cũng vỗ tay hô hào, và cả tôi cũng không phải ngoại lệ. Có lẽ đây là tinh thần thể thao mà mọi người thường nói.

    Người khi nãy nhảy lên ghi bàn, lúc cậu ấy đáp xuống đất đã nở một nụ cười thật tươi giơ ngón tay hình chữ V với đồng đội của mình. Vô tình tôi lại đứng dối diện phía cậu ấy, cảm giác như nụ cười ấy dành cho tôi vậy. "Nụ cười của người đó đẹp thật!" tôi không khỏi cảm thán. Tuy tôi cảm thấy tim mình đập hơi nhanh hơn một chút, nhưng tôi nghĩ có lẽ là vì tôi phấn khích với sự chiến thắng của đội đỏ thôi.

    Sau khi không khí dần yên ắng hơn tôi mới nghe được một vài tiếng nói chuyện xì xào của hai cô gái kế bên tôi.

    "Cậu vừa ghi bàn là Mạnh Khôi đúng không? Át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ nhỉ? Cậu ấy giỏi thật mới năm nhất mà đã là át chủ bài rồi. Cậu ấy cũng nổi tiếng lắm nhưng nghe nói vì tính cậu ấy thẳng lại không thích người khác vây quanh mình nên xung quanh cậu ấy không có nhiều con gái nhỉ."

    "Tao cũng nghe là cậu ấy rất thân thiện miễn là đừng đi theo và la hét quanh cậu ấy là được."

    Hai người nói qua lại một lúc cũng không nhận ra là tôi đang đứng nghe trộm hai người. Hóa ra người ghi bàn thắng tuyệt đẹp vừa rồi là nam phụ si tình trong tiểu thuyết. Người thế này sao thích người không yêu mình để khổ vì tình như thế chứ. Tiếc thật. May mà lúc này cậu ấy và nữ chính vẫn chưa gặp nhau, hay là tôi nên giúp cậu ấy nhỉ.

    Suy nghĩ vừa rồi vụt qua trong đầu nhưng nhanh chóng bị tôi gạt đi, lo cho bản thân mình còn lo chưa xong, thời gian đâu mà lo cho người khác.

    Lúc tôi dự định quay lại sân bóng thì bỗng có một bóng người va vào tôi, khi tôi quay lại xem người đó có bị làm sao không thì tôi nhìn thấy một cô gái tóc đen đeo một chiếc kính dày, may mắn là chúng tôi chỉ va nhẹ nên cô ấy không sao cả.

    Nhưng mà khoan, người này, hình như cô gái này là nữ chính phải không?

    * * *

    *Giải thích: Úp rổ vào được hai điểm nha.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13 Tháng tám 2021
  5. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 3: Gặp gỡ nữ chính

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bên cạch cô gái này có dòng chữ "Tình cảm với nam chính" đúng như tôi đoán, chắc chắn hơn 90% cô ấy là nữ chính, Ánh Dương. Vậy còn con số bên cạnh là bao nhiêu, là "-20%" á. Không phải cô thích người ta sao, lại còn số âm là thế nào. Tình hình thế này thì lúc tôi rời khỏi thế giới này là bao giờ cũng chỉ có trời mới biết.

    Cô gái này hoàn toàn đúng với những gì tác giả đã miêu tả, một người con gái có đôi mắt biết nói, tuyệt đẹp nhưng chiếc kính cận dày đã che đi phần nhiều vẻ đẹp đó. Cũng chính đôi mắt đó đã khiến Quang Tuấn đỗ Ánh Dương, sau này khi cô ấy thay chiếc kính đó bằng kính áp tròng thì cũng trở nên nổi bật hơn và tự tin hơn rất nhiều.

    "Xin lỗi, bạn có sao không?" Tôi chủ động xin lỗi cô ấy trước

    "À, mình không sao, tại mình không chú ý, xin lỗi nha."

    Ánh Dương cũng lịch sự và nhẹ nhàng đúng như miêu tả. Có vẻ tính cách nhân vật vẫn giữ nguyên ít nhiều.

    Tôi đã đọc rất nhiều tiểu thuyết xuyên sách, nhưng có một vài quyển khi xuyên vào thì tính cách nhân vật lại thay đổi ít nhiều, đặc biệt là khi mà xuyên vào nhân vật phụ.

    Tôi cũng là trường hợp như thế, làm tôi cứ nơm nớp lo sợ nhân vật sẽ không giống trong tiểu thuyết, thế thì càng làm khó cho tôi rồi. May là không phải thế.

    "Bạn có chuyện gì gấp à?"

    "Cũng không có gì, tại bạn mình nó hối mình đi tới gặp nam thần gì gì đó của nó thôi."

    Có lẽ tôi biết người đang được đề cập đến là ai và cũng hiểu lí do vì sao tình cảm của Ánh Dương đối với Quang Tuấn lại âm rồi.

    "Mình tên là Hữu Đạt, bạn của cái tên nam thần mà cậu nói đấy, còn bạn?"

    Việc làm quen với Ánh Dương có lẽ sẽ giúp ích cho sau này.

    "Bạn là bạn của cậu ấy à? Sao bạn biết mình đang nói đến ai hay vậy? Mình tên là Ánh Dương, cái tên không đúng với người chút nào nhỉ?"

    "Không có đâu, mình nghĩ đó là do bạn chưa biết cách để khiến mình tỏa sáng thôi."

    "Cảm ơn bạn đã khen nhưng mình biết là bạn nói thế là vì lịch sự với mình thôi."

    Ơ tôi nói thật mà.

    "Ánh Dương, Ánh Dương mày đâu rồi." Tôi nghe từ xa có tiếng của một người nào đó gọi tên nữ chính, chắc có lẽ là cô bạn mê Quang Tuấn.

    "Tao ở đây này." Ánh Dương vẫy vẫy tay thu hút sự chú ý của cô bạn kia.

    "Đang đứng với tao sao mày lại đi đâu thế, thì ra là đang nói chuyện với cậu bạn này sao?" Sau đó nói nhỏ vào tai của Ánh Dương điều gì đó mà tôi không nghe được.

    "Mày quan tâm tao quá nhỉ, nam thần của mày đấu xong rồi mới chú ý xem tao sống chết ra sao." Ánh Dương quay ra trách móc bạn của mình, rồi quay lại nhìn tôi nói tiếp, "Để mình giới thiệu hai người với nhau, đây là Phương Nga bạn của mình. Đây là Hữu Đạt, còn mày bớt thiếu liêm sỉ lại đi, gặp ai cũng khen."

    Tôi cũng không hiểu lắm ý của Ánh Dương là gì, nhưng tôi cũng lịch sự chào lại.

    "Chào bạn, Phương Nga."

    "Chào bạn, Hữu Đạt."

    "Trận đấu kết thúc rồi, mình phải đi gặp bạn mình đấy, tạm biệt hai bạn có duyên gặp lại."

    "Tạm biệt bạn." Cả Ánh Dương và Phương Nga đồng thanh nói, tôi không khỏi cảm thán, đúng là bạn thân mà, đến nói cũng có thể đồng điệu thế được.

    Chúng tôi vẫy tay tạm biệt nhau, hai người họ vẫn đứng đó nói chuyện gì đó, còn tôi đi tìm Quang Tuấn, nó mà biết tôi hứa đi cổ vũ cho nó xong lại trốn đi coi bóng rổ không biết sẽ phản ứng thế nào nữa.

    "Mày có nhìn thấy không? Khóa mình thắng đấy, tao là người ghi bàn cuối đấy, mày thấy tao giỏi không?" Nó đây rồi, tôi không cần tìm mà nó đã tự xuất hiện rồi.

    "Ờ thấy, mày đá tốt lắm, không hổ là của bạn tao." Tôi vỗ tay và cố tỏ ra hào hứng hết mức có thể nhưng hình như khả năng diễn của tôi không tốt như tôi nghĩ.

    "Sao mày trả lời như cho có vậy, có coi không đấy?"

    "Có chứ, đã hứa cổ vũ cho mày rồi mà." Tôi cảm thấy như mình đang gạt mấy đứa nhóc vậy, tội lỗi thật.

    "Thôi kệ đi, có lẽ do mày không có hứng thú với thể thao nên mày mới như vậy. Dù sao mọi người có vẻ hào hứng và cổ vũ nhiệt tình lắm."

    Tôi nghĩ là họ cũng không hứng thú với đá bóng nhiều hơn tôi bao nhiêu đâu.

    "Khóa mình thắng thì nên đi ăn mừng nhỉ? Đi, tao dẫn mày đi ăn."

    Quang Tuấn nhiều năng lượng hơn tôi nghĩ nhiều, không phải tiểu thuyết miêu tả nó là người lạnh lùng à. Chắc chỉ là tỏ vẻ trước mặt Ánh Dương chứ gì, mấy thằng nhóc tầm tuổi này đứa nào mà chẳng thể cũng không phải chuyện gì lạ lắm. Ngày xưa tôi có như thế không nhỉ?

    "Mày dẫn thì mày bao nha."

    "Tao đã có công đá thắng rồi thì mày phải bao chứ, tao dẫn nhưng mà mày trả tiền."

    "Thôi được rồi, lâu lâu mới có một lần thôi nha mày."

    Vì tôi cảm giác có lỗi nên đành nhận lời bao nó một bữa ăn vậy.

    "Được đó, thế tao phải chọn chỗ nào đắt tiền một chút để mày trả chứ, cả năm mới được một lần mày bao." Khi xuyên vào đây, tôi mới nhận ra là tính cách Quang Tuấn trẻ con hơn rất nhiều so với trong suy nghĩ của Ánh Dương đấy.

    Tôi không khỏi bất lực nói thầm: "Trẻ con."

    Nhưng có lẽ nó không nghe được tôi nói gì nên vẫn nó liên tục hối thúc tôi đi nhanh.

    "Nhấc cái chân nhanh lên, đi ăn mà về trễ kí túc xá đóng cửa là phải trèo tường, còn có thể bị bảo vệ bắt nữa đó."

    Tưởng tượng đến cảnh trèo tường vào kí túc xá, bị bảo vệ bắt rồi bị phạt các thứ thì dù không muốn đi nhưng chân tôi cũng tự động tăng tốc.

    Quang Tuấn dẫn tôi đến quán thịt nướng rồi hai chúng tôi ngồi tám nhảm về đủ thứ chuyện trên đời. Sau đó bọn tôi còn uống rượu nữa cơ nhưng đa phần là nó uống, vì tửu lượng tôi không cao nên tôi chỉ nhấp môi thôi.

    Chỉ là tôi cảm thấy không an toàn, vì dù sao đây cũng là ngày đầu tiên tôi xuyên vào một thế giới khác thế nên ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra đâu chứ.

    Khi tôi nhận ra đã gần đến giờ kí túc xá đóng cửa, tôi vội vàng tính tiền và kéo Quang Tuấn về. Tôi không muốn bị phạt đâu.

    Nhưng mà cái tên sâu rượu này đã không chịu nhấc mông lên đi về, còn muốn uống thêm nữa chứ.

    "Đi về, gần đến giờ kí túc xá đóng cửa rồi, mày muốn bị phạt thì chịu một mình đi đừng kéo tao theo. Mày mà còn không chịu đi nữa tao mặc xác mày ở đây đó."

    Tôi vừa kéo nó vừa nói, sau một hồi thuyết phục thì cuối cùng có vẻ nó cũng nhận ra mình đang trong tình cảnh nào.

    "A mày nói gì cơ, 10h30 rồi sao, phải về rồi à? Chán thế!" Quang Tuấn vừa nói vừa đứng dậy đi lấy một cốc nước lọc, có lẽ nó uống để tỉnh táo hơn.

    "Tao cũng thấy mày nên uống nước cho tỉnh rượu đi, bước đi còn không vững nữa, mày đi mà có té tao cũng không đỡ đâu đấy."

    "Bạn bè, haizz tàn nhẫn thế." Vì say nên nó nói gì tôi nghe không rõ nhưng đại khái nội dung chắc là vậy.

    "Mày tỉnh táo chút nào chưa? Tụi mình về được chưa?" Tôi cũng chả quan tâm nó nói gì lắm.

    "Rồi, rồi, rồi, đi thì đi. Mà này thi chạy đua không? Xem ai chạy về kí túc xá trước" Xem ra nó cũng tự tin rằng mình còn tỉnh táo lắm.

    "Thi thì thi nhưng mà mày có té dập mặt thì đừng trách tao không cảnh báo trước."

    Tôi nói vậy thôi không ngờ nó té thật. Trên đoạn đường chạy về kí túc, Quang Tuấn không biết vấp phải cục đá hay nó tự vấp vào chân mình mà té đập mặt xuống đường.

    May mắn là nó không bị thương gì nặng nhưng nhan sắc của nó thì không may mắn như vậy, một cục u to tướng sưng lên ở giữa trán của Quang Tuấn. Lúc nó té tôi đã cười ngã cười nghiêng rồi nhưng không ngờ sáng hôm sau lúc tỉnh dậy, nhờ cục u đó nên không chỉ tôi mà cả phòng kí túc có một trận cười như được mùa.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30 Tháng bảy 2021
  6. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 4: Bóng rổ và Mạnh Khôi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau khi sống ở thế giới này khoảng một tuần tôi nhận ra rằng cuộc sống như vậy cũng thật tốt, được trẻ lại và có những người bạn quan tâm nhau thật lòng không phải vì vật chất hay bất kì thứ gì cả.

    Nhưng mà tôi vẫn không từ bỏ việc tìm cách quay về thế giới của tôi đâu, tôi còn muốn gặp lại cha mẹ của mình. Mặc dù họ bỏ tôi ở nhà và đi du lịch với nhau nhưng không sao tôi vẫn nhớ họ nhiều lắm.

    "Reng, reng, reng"

    Tôi đang ngồi thẩn thơ thì buổi học đã kết thúc từ lúc nào không hay, tiếng chuông vừa rồi đã đánh thức tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Lúc tôi nhận ra thì Quang Tuấn đang đứng trước mặt tôi và định nói gì đó.

    "Hôm nay tao có việc bận nên mày đi về một mình nha." Nó nói vừa dứt câu vội vàng chạy đi mất, bỏ mặc tôi ngồi chưa kịp hiểu nó nói gì.

    "Về trước thì về trước, việc gì phải vội vậy trời, làm tưởng tận thế sắp tới không bằng." Tôi lảm nhảm trong miệng mình.

    Sau đó tôi cũng xách cặp của mình đi ra khỏi lớp, khi xuống đến sân trường bỗng dưng tôi nổi hứng đi ra sân thể thao đằng sau trường. Giờ mà đi thẳng về cũng chán. Ai mà biết được liệu tôi có được chứng kiến một trận thi đấu nào không chứ.

    Khác với tưởng tượng của tôi, không khí ở sân thể thao hôm nay lại yên tĩnh đến lạ. Chắc có lẽ vì hôm nay là thứ 7 và các câu lạc bộ không hoạt động.

    Thật ra yên tĩnh thế này cũng thật tốt. Kể từ khi xuyên vào đây tôi đã dần quen với việc được vây quanh bởi bạn bè và sự náo nhiệt của tuổi trẻ, nhưng tôi thực ra vẫn thích không khí như này hơn.

    Trong lúc tôi đang tận hưởng không khí yên tĩnh cùng tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây thì bỗng có âm thanh thứ gì bị đập liên tục vào đất thu hút sự chú ý của tôi.

    Tôi đi lại gần nơi phát ra âm thanh để xem sao.

    Thì ra là có người đang luyện tập ở sân bóng rổ, tôi thử nhìn kỹ khuôn mặt của người kia.

    Đó chẳng phải là Mạnh Khôi sao? Người này cũng chăm chỉ thật đấy, thảo nào chỉ mới năm nhất đã có thể được câu lạc bộ bóng rổ coi là át chủ bài.

    Dù sao cũng phải công nhận một điều là cậu nhóc này cũng đa tài thật, học cũng giỏi, chơi thể thao cũng tuyệt, lại soái nữa chứ, có điều tình duyên lại hơi lận đận.

    Mà sao tôi lại đứng đây nhìn lén rồi bình phẩm người ta như thế, lỡ nhóc ấy nhìn thấy lại tưởng tôi làm gì mờ ám thì sao.

    "Ông là ai? Làm gì mà đứng đây vậy?" Đấy tôi vừa suy nghĩ đến việc bị phát hiện thì tôi bị phát hiện thật.

    "Ừm tôi chỉ là.." Tôi ấp úng vì chưa nghĩ ra cái cớ gì để bào chữa cho mình.

    "Chẳng lẽ ông muốn xem bóng rổ à, tiếc quá hôm nay mọi người trong câu lạc bộ bận hết rồi chỉ có mình tôi chơi ở đây thôi." Mạnh Khôi vừa nói vừa đi lại phía tôi đang đứng.

    "À không thực ra tôi chỉ tò mò muốn chơi thử bóng rổ thôi."

    "Vậy sao nãy giờ ông không lên tiếng, tôi đang chán vì phải chơi một mình đây."

    Mạnh Khôi gãi đầu, nói tiếp:

    "Ông có muốn chơi với tôi không?" Nói rồi Mạnh Khôi đưa trái bóng rổ về phía tôi, rồi nở một nụ cười.

    Mặc dù tôi không muốn đồng ý đâu nhưng Mạnh Khôi lại cười thế này làm sao tôi nỡ từ chối đây, hơn nữa đã viện cớ thế thì đành phóng lao theo lao vậy. Thế là tôi dù không tự nguyện lắm, cũng đành nhận lấy trái bóng cậu ấy đưa.

    "Tôi tên Mạnh Khôi, còn ông?" Cậu ấy hỏi tôi trong lúc hai chúng tôi đang đi vào trong sân bóng rổ.

    "Tôi tên Hữu Đạt" Tôi hơi do dự một chút rằng mình có nên nói ra tuổi không nhưng rồi nói cũng tiếp:

    "Dù nói chuyện này hơi trễ nhưng mà thực ra anh học năm hai trên nhóc một năm."

    "Thôi chết, vậy em nên gọi anh là anh nhỉ? Nãy giờ sao anh không nói cho em biết?"

    "Ờ thì.." Lúc đầu tôi chỉ định viện đại cái cớ nào đó rồi bỏ đi thôi, chứ làm gì nghĩ sẽ phải giới thiệu với nhau thế này.

    "Nhưng mà em chưa nói sao anh biết em học năm nhất hay vậy?"

    "Nhóc nổi tiếng thế, làm sao mà anh không biết được." Thực ra tôi còn biết trước cả khi nghe mấy nữ sinh kia bàn tán về cậu cơ.

    "Thế sao, em nổi tiếng từ khi nào mà em không biết vậy?" Mạnh Khôi cười với tôi.

    Có vẻ cậu nhóc này rất thích cười nha, dù sao tôi cũng thích nụ cười của cậu ấy. Nó khiến tôi cũng muốn cười theo.

    Tại sao Mạnh Khôi cười đẹp như thế này nhưng tôi chả bao giờ thấy tác giả của tiểu thuyết miêu tả nụ cười của cậu ấy nhỉ? Chắc có lẽ vì cậu là nhân vật phụ nên không nhận được nhiều sự yêu thương của tác giả.

    "Đó là do nhóc không biết thôi." Tôi vừa nói vừa cười đáp lại Mạnh Khôi.

    "Em nên hướng dẫn cho anh từ đâu đây?" Khi chúng tôi đi vào giữa sân, cậu ấy lại quay về chủ đề bóng rổ.

    "Anh muốn thử học cách ném bóng vào rổ và cái kĩ thuật xoay bóng bằng một ngón tay ấy." Các kĩ thuật cơ bản để chơi bóng rổ tôi đã được học trước kia rồi, dù khá lâu nhưng tôi nghĩ mình vẫn còn có thể thực hiện được.

    "Cái này ấy hả." Mạnh Khôi thử xoay bóng cho tôi xem.

    "Đúng rồi, đúng rồi chính là nó đấy." Tôi muốn học kĩ thuật này lâu lắm rồi, chỉ là không có dịp. Nên tôi có chút phấn khích hơi quá.

    Chuyện này làm tôi nhớ đến khi còn học cấp ba, trong giờ thể dục, bọn bạn cùng lớp lúc nào cũng làm mấy thứ tôi không biết xong chọc tôi, trong đó có trò xoay bóng này.

    Nói không khó chịu thực ra là nói xạo, tuy vậy tôi thường tỏ ra mình không quan tâm và không để bụng. Con người có ai mà hoàn hảo đâu chứ, ai chả có thứ mình không làm được.

    Sau này khi lớn hết rồi, bọn tôi cũng không còn nhớ gì về mấy chuyện ngày trước nữa. Xuyên vào thế giới này dần dần gợi lại cho tôi những kí ức thời còn đi học mà đã bị tôi đưa vào lãng quên.

    Tôi nói hết câu, nhìn qua thì thấy Mạnh Khôi đang nín cười.

    "Ơ, anh hào hứng hơi quá nhỉ, sao nhóc lại cười anh vậy?"

    "Xin lỗi vì đã cười anh. Nhưng mà nãy giờ em cảm thấy như mình đang làm phiền anh vì trông anh không hứng thú chút nào, thấy anh thế này khiến em yên tâm hơn rồi."

    "Vậy.. sao nhóc lại cười anh?" Tôi vẫn tò mò lí do Mạnh Khôi cười tôi.

    "Thực ra.. ừm.. chỉ là em nghĩ anh như thế này khá là tr (ẻ con).. À mà bỏ qua đi, để em hướng dẫn anh cách xoay bóng, bây giờ cũng khá trễ rồi chắc anh chỉ có thể học xoay bóng thôi, hẹn hôm khác em sẽ chỉ anh ném bóng vào rổ, được không?" Thấy Mạnh Khôi bối rối chuyển chủ đề thì tôi cũng đành bỏ qua không hỏi cậu ấy nữa.

    "Tất nhiên là được rồi, vậy chúng ta thỏa thuận thế nha." Tôi đưa ngón út ra, ý chỉ muốn Mạnh Khôi ngoắc tay hứa với mình. Dù sao cũng là cơ hội làm quen với một cậu nhóc thú vị, hơn nữa cũng là nam phụ của truyện, biết đâu sẽ có lợi thì sao.

    Mạnh Khôi nhìn tôi, khúc khích cười rồi hiểu ý đưa ngón út của cậu ấy ra móc ngoéo với tôi.

    Sau khi bàn bạc xong, Mạnh Khôi đã hướng dẫn tôi cách xoay bóng và đáng mừng là tôi đã có thể làm được. Sau ngần ấy năm, cuối cùng.. cuối cùng tôi đã có thể làm được thứ mà mấy đứa bạn ngày xưa luôn lấy ra để trêu chọc tôi.

    "Anh xoay được rồi này, hôm nay tới đây là ổn, bây giờ cũng gần 6 giờ chiều rồi." Mạnh Khôi vừa nói vừa thu dọn đồ vào cặp sách.

    "Trễ thế rồi à? Hôm nay cảm ơn huấn luyện viên đã chiếu cố." Tôi mang cặp sách của mình vào rồi sau đó hơi cúi đầu về phía của Mạnh Khôi.

    "Huấn luyện viên gì chứ? Anh đang làm em ngại đó." Mạnh Khôi lại bối rối rồi. Nhóc này dễ thương ghê lại dễ chọc ghẹo nữa.

    Tôi vừa cười vừa nói: "Thôi tạm biệt nhóc nha, hẹn hôm khác gặp lại."

    "Vâng, tạm biệt anh, cuối tuần sau anh rảnh không? Chúng ta có thể thử chơi bóng với nhau, được không?"

    "Cuối tuần sau à, cũng được anh cũng rảnh, đôi khi vận động một chút lại hay."

    Tôi đưa tay tạm biệt, rồi đi về trước. Đoạn đường về kí túc hôm nay tôi cảm giác vui vẻ hơn bình thường, chắc có lẽ là vì vận động đổ mồ hôi một chút nên tâm trạng cũng tốt hơn, với lại ở cạnh một người có nguồn năng lượng tích cực như Mạnh Khôi tôi cảm giác mình cũng vui lây.

    Khi về đến kí túc xá, đi vào phòng tôi không thấy một người nào cả, tôi lấy làm lạ.

    Nhưng trong lúc thay đồ tôi đã đoán rằng có lẽ hôm nay là cuối tuần nên ai nhà ở cùng thành phố sẽ về nhà thăm cha mẹ. Nhưng chẳng phải Quang Tuấn ở khác thành phố sao, trễ thế này sao còn chưa thấy mặt nó.

    Suy nghĩ trong đầu tôi vừa dứt thì Quang Tuấn mở cửa chạy vào. Hôm nay nó bị sao vậy? Có gì đó kì lạ lắm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 11 Tháng tám 2021
  7. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 5: Tình yêu của Quang Tuấn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quang Tuấn hớt hải chạy vào, tôi lên tiếng hỏi:

    "Bị gì vậy thằng này, sao mà chạy đùng đùng vào phòng thế hả?"

    Nó quay mặt lại trả lời tôi: "Hình như tao bị gì rồi mày ơi, tim tao đập nhanh lắm."

    "Do mày chạy đấy." Tôi đùa với nó, mặc dù có vẻ tôi cũng khá hiểu tình hình, chuyện gì đang diễn ra rồi.

    Dòng chữ kế bên người nó đã thay đổi số rồi "Tình cảm của nam chính với nữ chính: 40%". Hơn nữa theo tôi phán đoán về thời gian thì có lẽ đây là lúc mà Quang Tuấn và Ánh Dương gặp nhau thì phải.

    "Mày giả vờ không hiểu hay không hiểu thật đấy." Nó chỉ trích tôi.

    "Đó là do mày, tự nhiên vào phòng nói chuyện không có đầu đuôi kiểu đó thì ai mà hiểu. Bình tĩnh ngồi xuống, uống miếng nước, hít thở rồi kể tao nghe chuyện gì xảy ra?" Tôi đứng lên đẩy Quang Tuấn ngồi xuống, nam chính đáng quý của chúng ta lần đầu trúng tiếng sét ái tình mà căng thẳng quá.

    Tôi đi lấy một ly nước để trước mặt mặt nó.

    "Uống đi."

    "Cảm ơn mày." Quang Tuấn cuối cùng cũng bình tĩnh lại để kể tôi về cuộc gặp gỡ với Ánh Dương.

    "Chuyện là thế này, lúc tao đang trên đường về kí túc sau khi xong việc bận thì bắt gặp một đám người đang bắt nạt một cô gái. Tao chỉ nghe được là có vẻ ba của cô ấy mắc nợ bọn đấy một số tiền nên bọn họ muốn cổ đưa tiền." Lúc tôi đọc đến đoạn này cảm thấy tình tiết này rất quen thuộc, đây không phải là tiểu thuyết ngôn tình duy nhất áp dụng công thức này.

    "Cô ấy nói mình không có tiền trả, muốn đòi thì đòi cha cổ vì bây giờ ông ta không còn quan hệ gì với mẹ con cô nữa. Sau đó, bọn nó bắt đầu nói gì đó và đụng chạm cô ấy."

    Theo tôi nhớ thì đoạn bọn nó lột kính của Ánh Dương rồi nói là "Cái kính này cũng đáng tiền này, cả bộ trang phục này nữa.". Bọn nó cười gian rồi bắt đầu đụng chạm, muốn làm chuyện xấu xa với cô nhưng cô gái này cũng đâu phải dạng dễ bắt nạt.

    "Trước khi tao kịp vào cản thì cô ấy đã tung một cú đá thẳng vào giữa hai chân của tên kia khiến cho hắn ngã quỵ xuống đất, cổ mạnh mẽ nhỉ?"

    Đây là một trong những lí do khiến tôi tiếp tục đọc một bộ tiểu thuyết có cái tên nghe ngốc như thế.

    "Một tên đồng bọn khác của hắn tiến lên định đấm cô ấy, tao đã lao vào nhanh hết sức có thể đấm cho tên đó bay qua một bên rồi nắm tay kéo cổ chạy đến khu đất trống cách đó khá xa."

    "Lúc bọn tao đang đứng lại hồi sức sau khi chạy một đoạn đường khá xa, khi tao quay lên nhìn mặt cổ mới chú ý là nước mắt cô ấy đã rưng rưng."

    Chính thời khắc này là lúc Quang Tuấn lọt hố người ta này.

    "Đôi mắt của cô ấy lúc đó trông cứ như lấp lánh lên dưới ánh chiều tà vậy, lần đầu tiên trong cuộc đời tao thấy một thứ mĩ lệ như thế. Lúc đó tao cảm thấy tim mình đập nhanh lắm, nhiệt độ trên cơ thể cũng cao lên nhưng tao chắc chắn không phải do mình chạy." Chắc Quang Tuấn sợ tôi lại nhân cơ hội chọc nó nên nó mới nói trước thế.

    "Thì rõ ràng là sét đánh trúng tim mày rồi còn gì nữa mà phải hỏi tao. Rồi mày có đưa con gái người ta về không?"

    "Sau đó, tao không biết vì lý do gì mà trong vô thức mình đã đưa tay lau nước mắt nơi đuôi mắt của cô ấy."

    Hóa ra hành động bạo dạn đó không có chủ đích, tôi còn tưởng thằng nhóc này sao lại chủ động thế ngay lần đầu gặp chứ.

    "Cô ấy có chút ngại ngùng giật mình hơi lùi người lại rồi nói cảm ơn tao, còn nói gì mà hóa ra tao không xấu như cô ấy nghĩ. Lúc bọn tao đi về thì cô ấy nói cổ tự về cũng được, chắc tại tao hành động thân mật hơi quá làm cổ lúng túng, nên tao cũng không ép cô ấy. Lỡ như tao gây ấn tượng không tốt với cổ thì tao phải làm sao đây?"

    Thấy Quang Tuấn đang bối rối, tôi búng một cái thật mạnh vào trán nó.

    "Á đau, sao mày búng tao."

    "Bình tĩnh coi thằng ngốc này, mày đừng lo mấy chuyện không đâu vào đâu nữa, được không? Mày làm như mày lần đầu biết yêu vậy?"

    "Tao lần đầu thích một người thật mà." Tôi quên mất theo tiểu thuyết là Ánh Dương là tình đầu của Quang Tuấn, dù nó hẹn hò với một vài người nhưng mà nó cũng chả có tình cảm với ai cả.

    "Điều quan trọng là mày biết tên cô ấy chưa?" Mặc dù tôi biết cô gái đó là ai nhưng tôi không thể nói được.

    "Hình như cổ nói cổ tên là Ánh Dương học cùng trường với tụi mình thì phải nhưng mà tao chưa giới thiệu tên của mình cho cô ấy, liệu vậy có bất lịch sự quá không?"

    "Tao nghĩ là trong trường này chắc không ai không biết mày đâu với lại cô ấy cũng nói mày không xấu như cổ nghĩ vậy chắc chắn là cô ấy biết mày là ai rồi."

    "Ừ cũng phải, nhưng mà tao chưa gặp cô ấy bao giờ sao cô ấy lại nghĩ tao xấu nhỉ?"

    "Ai mà biết." Một phần do bạn thân của cổ thích mày rồi làm phiền cổ, hai phần là do thường mấy thằng hotboy thường tính cách tệ nên người ta không thích mày cũng phải thôi.

    "Giờ tao phải làm gì đây?" Quang Tuấn ơi là Quang Tuấn, chưa có kinh nghiệm yêu ai nó khổ vậy đấy. Thực ra nói người khác vậy thôi chứ tôi cũng có hơn gì. Người đầu tiên tôi hẹn hò là một cô gái, cô ấy cũng là người giúp tôi nhận ra rằng mình không có cảm xúc với phụ nữ. Tuy không yêu nhưng vì cô ấy rất tử tế nên đến giờ tôi vẫn tôn trọng mối tình đó.

    Tuy vậy, kể từ mối tình thời còn đi học đấy thì tính đến tận năm tôi 30 tuổi tôi cũng có quen vài người nhưng tôi không chắc nó có được tính là yêu đương không? Tôi cũng không hiểu nữa. Mặc dù cũng có phát sinh vài thứ nhưng chung quy lại tôi vẫn không có mối quan hệ chính thức với ai cả, hay nói đúng hơn là cho dù tôi có coi nó là chính thức thì họ lại không cảm thấy như thế.

    Có lẽ vì tôi không đủ tốt nên họ không muốn yêu tôi, hoặc cũng có thể vì họ đến với tôi chỉ vì tiền và ngoài tôi họ còn quen người khác, hoặc do tôi sống không tốt nên không gặp người tốt, tôi chả biết được vì dù sao ở thế giới ngoài kia đâu phải cứ bước mấy bước lại gặp một người là gay. Chắc là do số tôi xui xẻo thôi.

    Dù sao thì tiểu thuyết học đường vẫn ngọt ngào và thơ mộng hơn thế giới thật khắc nghiệt ngoài kia nhiều.

    Tôi hơi lơ đãng một chút, bình thường công việc bận rộn cũng chả có thời gian nghĩ về mấy thứ này, may là trong mắt của Quang Tuấn là tôi đang nghĩ cách cho nó.

    "Mày im lặng lâu thế nghĩ ra thứ gì chưa?"

    "Bây giờ mày muốn tao giúp mày tán cô ấy hay là muốn tao giúp mày xác định tình cảm của mày. Nếu mày muốn tao giúp mày xác định thì chắc chắn 99% mày thích cổ."

    "Sao lại là 99% mà không phải 100%." Quang Tuấn nói thế rõ là nó thích người ta rồi còn gì.

    "Vì không có gì là hoàn hảo và hoàn toàn cả, quan niệm tao thế. Còn nếu mày muốn tao giúp mày tán Ánh Dương thì đợi đi đầu tuần rồi tao giúp mày, giờ thì đi tắm rửa đi, người mày toàn mồ hôi."

    Theo như tình tiết cốt truyện thì thứ Hai bạn thân của Ánh Dương, tên là.. ừm.. à Phương Nga, cô ấy sẽ tới lớp của tôi để nhờ tôi giúp đỡ Ánh Dương và Quang Tuấn đến với nhau.

    "Ơ sao lại chuyển qua đi tắm, tao tưởng mày sẽ lập kế hoạch hay gì chứ."

    "Dục tốc bất đạt, vội vàng chỉ tổ hỏng chuyện, mày cứ từ từ rồi thuyền sẽ theo dòng nước mà chạy đến bến thôi."

    "Nếu mày nói thế nghĩa là giờ tao phải để mọi thứ diễn ra bình thường mà không làm gì hả?" Đôi khi tôi thắc mắc tên nam chính này có phải bị ngốc không nữa.

    "Nghe câu thuận nước đẩy thuyền bao giờ chưa, việc mình cần làm bây giờ là làm sao cho thuyền đến bến nhanh nhất có thể. Nhưng đó là chuyện của đầu tuần giờ thì mày đi tắm đi, hôi rình thế này mà còn đòi cua ai."

    Tôi nói thế Quang Tuấn mới chịu ngoan ngoãn đi vệ sinh cái thân thể của nó. Cuối cùng nam nữ chính cũng gặp nhau rồi, ngày mà tôi phải thay đổi cái kết bao giờ mới tới đây.

    Sao không cho tôi xuyên vào lúc mà có chuyện xảy ra chứ, xuyên vào từ đầu thế này thì khi nào tôi mới có thể trở về thế giới của tôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10 Tháng tám 2021
  8. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 6: Ngã cầu thang

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đúng như tôi dự đoán, sáng hôm nay vừa vào giờ nghỉ thì Phương Nga đã xuất hiện trước lớp tôi. Lúc tôi đi ra khỏi lớp thì cô ấy đã chủ động bắt chuyện với tôi.

    "Bạn có thể ra đây, mình nói chuyện chút được không?" Vì đã biết mục đích của Phương Nga nên tôi dễ dàng đồng ý.

    "Ừm được thôi." Tôi quay qua phía Quang Tuấn đang đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì nói: "Mày đi trước đi, tí nữa tao đuổi theo sau."

    "Ờ vậy tao đi trước, chúc mày may mắn." Chắc trong đầu tên này đang nghĩ tôi được người ta tỏ tình hay gì ấy.

    Sau đó tôi đi theo Phương Nga đến một khu đất yên tĩnh ít người trong trường.

    "Hôm trước Ánh Dương đã nói với mình bạn chính là bạn của Quang Tuấn phải không? Bạn có thể giúp mình một chuyện được không?"

    "Chuyện gì? Nếu giúp được mình sẽ cố hết sức." Phải nói là muốn hay không muốn cũng phải cố hết sức thì đúng hơn.

    "Bạn có thể giữ bí mật chuyện mình nhờ bạn giúp được chứ?"

    "Nếu bạn đã nói thế thì mình nghĩ được thôi, bạn cứ nói đi, mình sẽ không nói với ai đâu." Tôi cứ cảm giác không khí này ngượng nghịu thế nào ấy.

    "Chuyện là hôm thứ Bảy, Ánh Dương đi về chỗ phòng trọ của bọn mình nhưng nó bị thương trên mặt thế là mình hỏi nó có chuyện gì, lúc đầu nó nhất quyết không kể, nhưng sau một hồi thuyết phục nó cũng chịu kể cho mình." Phương Nga ngưng một chút rồi nói tiếp:

    "Không biết bạn nghe chuyện hôm trước từ Quang Tuấn chưa?" Có lẽ là Phương Nga không muốn kể lại nên hỏi tôi có biết không.

    "À chuyện ngày thứ Bảy, mình có nghe nó kể rồi, bạn cứ nói tiếp đi."

    "Lúc đầu Ánh Dương vẫn chưa nhận ra tình cảm của nó, nhưng mình là bạn thân của Ánh Dương, mình sao có thể không biết chứ. Bạn có thể cùng mình giúp hai người đó tới với nhau không?" Phương Nga lại im lặng một chút rồi nói tiếp:

    "Mình biết là yêu cầu thế này rất bất lịch sự nhưng mà mình muốn giúp đỡ Ánh Dương, mong bạn hiểu cho mình."

    Tôi úp úp mở mở nói: "Ừm.. nói sao nhỉ, thực ra người cần nhờ phải là mình mới đúng."

    "Cái gì nói vậy chẳng lẽ.." Tôi nghĩ là cổ đã hiểu ý tôi muốn nói.

    "Vậy thì may quá, chút nữa mình sẽ nói cho Ánh Dương."

    Tôi nghe vậy liền vội vàng cản Phương Nga lại, "Tụi mình nên giữ bí mật với bọn họ, với lại để họ tìm hiểu nhau nhiều hơn."

    "Thế tụi mình có thể giúp gì bây giờ?" Phương Nga rõ ràng đã nghĩ ra cách nhưng vẫn hỏi tôi không biết để làm gì.

    "Giúp họ 'vô tình' gặp nhau nhiều hơn, và gặp được lâu hơn. Sau đó để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi." Thực ra đây là kế hoạch ban đầu của Phương Nga, tôi chỉ nói lại thôi.

    "Mình cũng nghĩ y như vậy, bộ bạn đọc suy nghĩ của mình à?" Ờ thì đó là ý của cô ấy mà.

    "Mình có thể xin Zavi của bạn không? Để tiện bàn bạc chứ mỗi lần đều kéo bạn ra thế này thì mình ngại chết mất."

    Zavi trong tiểu thuyết này chính là nơi để nhắn tin mà hầu như mọi người đều sử dụng. Chỉ cần quét mã là có thể kết bạn với nhau được rồi.

    "Tất nhiên là được rồi." Tôi đưa mã quét trong điện thoại ra cho Phương Nga.

    "Được rồi, cùng giúp đỡ nhau nha đồng chí." Tới giờ tôi mới cảm thấy không khí nói chuyện giữa chúng tôi đã thoải mái hơn trước

    Phương Nga đưa tay ra, ý muốn tôi bắt tay với cô ấy. Đương nhiên là tôi không từ chối rồi.

    "Thỏa thuận đã được kí kết."

    Sau đó, hai đứa bọn tôi tạm biệt rồi đường ai nấy đi, tôi đi tìm Quang Tuấn.

    Trong lúc ngồi học cho hết số tiết còn lại thì tôi chợt nhớ ra một chuyện, giờ ra về hôm nay cũng chính là lần đầu tiên mà Mạnh Khôi và Ánh Dương gặp nhau.

    Hết giờ tôi vội vàng thu dọn sách vở kéo Quang Tuấn đi trong sự ngỡ ngàng của nó và mọi người.

    "Mày làm gì vậy? Thả tao ra, có gì từ từ nói làm gì mà vội vàng thế."

    "Giúp mày có thêm điểm cộng trong mắt của Ánh Dương, được chưa?" Tôi vừa nói thế nó liền ngoan ngoãn để tôi kéo đi, thằng ngốc này dễ dụ thật.

    Hôm nay, Ánh Dương trong lúc ngang qua cầu thang vì vội vàng không chú ý để đụng phải Mạnh Khôi, không biết ngã kiểu gì mà cô ấy lại ngã xuống cầu thang. Sau đó, cậu ấy đã cõng cổ đến phòng y tế.

    Cú ngã đó làm cho Ánh Dương bị bong gân chân, có lẽ vì thấy mình có lỗi, Mạnh Khôi ngày nào cũng đi xe đạp qua nhà chở Ánh Dương đi học, cũng nhờ việc đó mà hai người có nhiều thời gian để gần gũi hơn.

    Bây giờ tôi phải ngăn cản chuyện đó, để giảm thời gian đi đến mối quan hệ chính thức của Quang Tuấn và Ánh Dương.

    Theo trí nhớ của tôi thì Ánh Dương ngã lúc ở tầng 3, thế là tôi kéo Quang Tuấn lên tầng 2 để đợi xem có chuyện gì xảy ra không. Nhưng có một điều kì lạ là mặc dù lần này Ánh Dương cũng ngã nhưng mà lại do cô ấy vấp vào lon nước ngọt ai đó xả bừa bãi.

    Tôi nhìn kiểu gì cũng không thấy Mạnh Khôi đâu cả, nhưng cốt truyện vẫn diễn ra như cũ.

    Lúc tôi chú ý đến Ánh Dương thì may mà trong lúc tôi còn bận suy nghĩ, Quang Tuấn đã vội vàng chạy đến đỡ cổ. Làm tôi hết cả hồn, mà thôi giây phút này tôi nên nhường lại cho đôi trẻ yêu đương với nhau, tôi không nên làm phiền.

    Nghĩ thế tôi liền bỏ đi xuống tầng để về trước, tôi nghĩ hôm nay chắc Quang Tuấn sẽ đưa Ánh Dương về. Tôi không muốn làm người thứ 3 đâu.

    Dự định là thế nhưng tôi nào ngờ đời không như mơ, tôi vừa đi được vài bước lại có một đám nam sinh không biết vì chuyện gì mà đổ xô chạy xuống tầng trệt, và không chú ý tông vào tôi.

    Bọn nó không một lời xin lỗi, chạy cái vèo đi. Còn tôi vì cú tông đó mà mất thăng bằng. Trong lúc ở giữa không, tôi đã nhắm mắt lại và suy nghĩ rất nhiều thứ.

    Biết đâu có lẽ do tôi thay đổi cốt truyện nên bị trừng phạt à, tôi giúp Ánh Dương tránh bị bong gân không lẽ tôi phải bị sao. Bất công quá vậy, nếu không được thay đổi cốt truyện thì phải nói trước cho tôi chứ.

    Điều bất ngờ là không như tôi lo sợ, thứ đón chờ tôi không phải mặt sàn lạnh lẽo mà là một thứ gì đó ấm áp lắm.

    Nghĩ kĩ lại thì hình như đó là lồng ngực của ai đó, người này có mùi hương dễ chịu thật, hình như là mùi trầm thì phải.

    "Hữu Đạt, lại gặp anh rồi." Sao người đó lại là Mạnh Khôi chứ. Tôi vội vàng đứng thẳng dậy rời khỏi hơi ấm ban nãy.

    Tôi ngại ngùng nói: "Cảm ơn đã đỡ anh.". Sao lại là cậu ấy chứ, lần này tôi cảm thấy bối rối thật rồi đấy. Lần đầu tôi tiếp xúc với cậu ấy ở khoảng cách gần thế này. Cũng lâu rồi tim tôi mới đập nhanh như vậy, chắc có lẽ vì tôi cảm giác hoảng sợ khi bị té cầu thang thôi.

    Mà nhóc ấy đúng là dân tập thao có khác, cơ thể săn chắc thật. Ôi tôi đang nghĩ gì thế này.

    "Hẹn cuối tuần mà không ngờ em lại gặp anh sớm thế." Mạnh Khôi cười nói coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi nói tiếp:

    "Sao mặt anh lại đỏ thế, anh bị bệnh gì à?"

    "Không.. không có gì, chỉ là anh hơi bất ngờ một chút, tí nữa là sẽ hết đó mà." Sao mặt tôi lại đỏ lên vậy chứ, tôi cố hít thở sâu vào để giữ bình tĩnh.

    "À ra thế, may là khi nãy em đi ngang qua đây, mấy người trong câu lạc bộ bóng chuyền la hét làm em chú ý quay qua, vô tình đỡ được anh, chứ không thì.." Sao Mạnh Khôi lại không ở trên tầng 3 mà lại xuống tầng trệt vậy, tình tiết này không giống trong cốt truyện gốc, tại sao lại như vậy?

    Nhưng mà nhờ chuyện này tôi mới chú ý tới một chuyện. Mạnh Khôi cao hơn tôi một khoảng, đúng là chơi bóng rổ cần người cao thật nhưng tôi cũng thuộc dạng khá cao rồi chứ bộ. Dù chỉ là một khoảng nhỏ thôi nhưng mà tôi vẫn có cảm giác thua thiệt sao ấy, rõ ràng tôi lớn hơn cậu ấy một năm mà.

    "Ôm hôn đất mẹ hoặc là nặng hơn nữa chứ gì." Tôi cười đáp lại Mạnh Khôi

    Sức cậu nhóc này cũng khỏe thật, tôi từ trên cao ngã xuống mà cũng đỡ được. Nếu là tôi thì chắc cả hai cùng ngã lăn quay ra đấy chứ.

    "Em còn muốn đứng nói chuyện với anh thêm nữa, nhưng mà tới giờ em phải đến câu lạc bộ rồi. Hẹn anh cuối tuần gặp lại nha, tạm biệt." Mạnh Khôi vẫy tay tạm biệt tôi, đợi đến khi tôi vẫy lại thì cậu ấy mới rời đi. Cậu nhóc này cũng thật tình, bận thì cứ đi đi, còn đợi tôi đáp trả làm gì.

    Sau khi đứng tại chỗ một lúc cho tim mình bình thường trở lại thì tôi lại mang cặp đi về.

    Hôm nay tôi lại phải đi về kí túc một mình rồi, Quang Tuấn với Ánh Dương thích nhau rồi, có cơ hội ở cạnh nhau rồi.

    Tôi cảm thấy khá vui vì mối quan hệ của hai người đó đang tốt dần lên và điều đó cũng đồng nghĩa với việc thời gian tôi trở về sắp được rút ngắn rồi. Không hiểu tôi cũng vui vì hôm nay được gặp Mạnh Khôi nữa.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10 Tháng tám 2021
  9. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 7: Kế hoạch của Phương Nga

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi về kí túc xá, tắm rửa xong thì Quang Tuấn về tới, vì sợ bọn cùng phòng sẽ tò mò nên tôi kéo nó ra ban công nói chuyện.

    "Hôm nay, mày đưa Ánh Dương về đúng không?" Quang Tuấn không tranh thủ cơ hội này thì cũng quá ngốc rồi.

    "Tất nhiên rồi, nên tao mới về trễ hơn mày đó. Cô ấy trông có vẻ thoải mái hơn với tao rồi, không còn tạo lớp phòng vệ như hôm trước. Bọn tao đã tâm sự rất nhiều đó. Hóa ra bọn tao có nhiều điểm chung và giống nhau cả sở thích âm nhạc nữa."

    "Tao và cô ấy còn kể cho nhau về nhiều thứ. Nào là gia đình.." Tôi ngăn cản trước khi Quang Tuấn định nói gì tiếp.

    "Thôi dừng, tao không có hứng thú nghe chuyện tình yêu của hai đứa bây. Mày nói hơi nhiều rồi." Mấy chuyện này tôi đọc tiểu thuyết chả biết hết rồi, tốn thời gian nghe lại làm gì.

    Bọn yêu nhau cũng nhiều chuyện thật, cứ muốn khoe ra là bọn nó hạnh phúc như thế nào, rồi người nó yêu tốt như thế nào. Sao bọn nó không để ý tới tâm trạng của một người đang cô đơn như tôi chứ. Nghĩ đến mà đau lòng.

    "Mày không muốn nghe thì thôi. À mà này làm sao mày biết cổ sẽ có chuyện mà kéo tao tới vậy?" Quang Tuấn lại hỏi thứ không nên hỏi rồi, chả lẽ giờ nói do tôi biết trước.

    "Ờ thì.. tao chỉ định dẫn mày tới để nói chuyện với cổ, mà thôi mày đừng quan tâm. Miễn tao giúp mày là được rồi, tò mò nữa tao không giúp mày nha."

    "Vậy thôi được rồi tao không hỏi nữa. Từ nay về sau nhờ ngài giúp đỡ." Quang Tuấn dễ dàng bỏ qua hơn tôi nghĩ.

    "Nhớ lời mày nói đó. Giờ mày đi làm gì thì làm đi." Dù sao giúp nó cũng có lợi cho tôi mà.

    "Tuân lệnh." Nói rồi Quang Tuấn đi vào phòng làm gì đó tôi không biết, còn tôi vẫn đứng ngoài ban công hóng mát.

    Mặc dù thấy Quang Tuấn vui vẻ trong tình yêu, tôi cũng vui cho nó nhưng nhớ lại bản thân mình lại có chút tủi thân. Sao đời này tôi thích toàn những người không nên thích thôi. Chỉ toàn là không đến được với nhau.

    Sau những cuộc tình bị phản bội cộng thêm việc cha không chấp nhận mình, tôi đã có một khoảng thời gian buông thả bản thân hết mức. Giờ đây nghĩ về lúc ấy tôi lại cảm thấy vừa có lỗi với bản thân vừa có lỗi với mẹ tôi.

    Thời gian ấy bà lo cho tôi rất nhiều, quan tâm tôi cũng rất nhiều, nhưng tôi lại coi sự quan tâm đó là thứ phiền phức. Bẵng đi một thời gian, khi tôi đã suy nghĩ kĩ lại và trở về là tôi của trước kia. Mẹ tôi đã rất mừng rỡ và sẵn sàng giúp đỡ tôi thuyết phục cha.

    Trong lúc tôi đang bận suy nghĩ về cuộc sống của mình ở thế giới thật thì tiếng thông báo tin nhắn điện thoại vang lên thu hút sự chú ý của tôi.

    "Có người nhắn tin à?" Tôi tự nói với bản thân thế.

    Tôi mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ Phương Nga được gửi đến.

    "Chiều nay Quang Tuấn và Ánh Dương đã đi cũng nhau về nhà đó, bọn họ nhanh thật cũng đâu cần tụi mình giúp gì đâu." Thực ra là tôi giúp nhưng mà nói ra thì thế nào chả bị thắc mắc đủ thứ, nên tôi quyết định giấu nhẹm đi.

    "Ừm, mình có nghe nó kể rồi."

    "Mình có kể hoạch này, mình vừa được tặng 2 vé xem phim có ghế ngồi kế nhau vào cuối tuần này, nếu không sử dụng thì khá tiếc đấy."

    Ngưng một lúc tin nhắn mới lại tới.

    "Mình đã rủ được Ánh Dương rồi, bây giờ mình sẽ đưa vé còn lại cho bạn để đưa cho Quang Tuấn mời cậu ấy đi xem phim. Xong gần sát giờ thì tụi mình nói là có việc bận, mình đoán là hai người họ sẽ gặp nhau thôi."

    "Ý tưởng hay đó, mình đảm bảo sẽ rủ được Quang Tuấn và giúp kế hoạch này chắc chắn thành công." Tôi sẽ giúp tăng cơ hội hai người đó gặp nhau và giúp Quang Tuấn có điểm hơn trong mắt Ánh Dương.

    "Hợp tác vui vẻ đồng chí." Cô ấy gửi kèm icon bắt tay, tôi cũng gửi lại cái y chang.

    Tôi dự định không nhắn nữa nhưng đột nhiên trong đầu lại hiện lên một câu hỏi.

    "Mình có thể hỏi một chút chuyện được không?"

    "Bạn cứ tự nhiên."

    "Tại sao bạn thích Quang Tuấn mà lại nhiệt tình ủng hộ và ghép cặp Ánh Dương với nó vậy?" Mặc dù hỏi vô duyên nhưng tôi cũng muốn nói ra thắc mắc của mình và chắc cũng là thắc mắc của nhiều người khi đọc cuốn tiểu thuyết này.

    "Lý do cũng không có gì. Ánh Dương là bạn thân nhất của mình, cũng là một trong những người quan trọng nhất với mình, hạnh phúc của cậu ấy đôi khi còn quan trọng hơn cả hạnh phúc của mình." Phương Nga lại gửi tiếp một tin nhắn nữa.

    "Hơn nữa tình cảm của mình đối với Quang Tuấn khác với Ánh Dương với Quang Tuấn. Mình nghĩ là chỉ ham mộ cậu ấy thôi, kiểu như thần tượng vậy. Fan cũng nên vui mừng vì thần tượng mình có người yêu họ thật lòng chứ nhỉ?" Phương Nga là một cô gái tốt hơn tôi nghĩ, hóa ra lý do cũng có ý nghĩ lắm đấy chứ.

    "Ra là thế." Tôi lại nhắn tiếp.

    "Phương Nga, bạn đúng là một cô gái tốt, mong bạn sớm gặp được người mình yêu hết lòng và người ấy cũng vậy." Tôi đã chúc thứ mà tôi chưa đạt được.

    "Cảm ơn bạn, mình cũng mong thế. Và cả bạn cũng thế nữa nha."

    "Ừm mình cảm ơn." Dù tôi cũng hi vọng như thế nhưng chắc là không thể đâu.

    Tắt điện thoại đi, trời về đêm cũng bắt đầu chuyển sang khá lạnh nên tôi đi vào phòng. Thấy bọn nó đang túm tụm lại ngồi chơi game. Lúc đầu tôi cũng tham gia nhưng vì tôi là một người tuân thủ giờ giấc ngủ nghỉ, nên tới giờ là tôi lại leo lên giường mình ngủ, mặc kệ bọn nhóc kia.

    Dù sao ở ngoài thế giới thật tôi cũng ba mươi tuổi rồi, tôi phải có thói quen giữ sức khỏe của mình. Cho nên khi xuyên đến đây tôi vẫn giữ thói quen lành mạnh như cũ.

    Ngày hôm sau, tôi tỉnh lại và vẫn lặp lại những hành động mà tôi luôn làm từ khi xuyên đến thế giới này. Sau khi hoàn thành hết những việc phải làm, tôi cùng Quang Tuấn và bọn cùng phòng kí túc đi ăn sáng và đến lớp đúng giờ như thường lệ.

    Tới giờ nghỉ, Phương Nga đến đưa tờ vé xem phim cho tôi như đã hứa. Hôm nay quả là một ngày suôn sẻ mọi thứ đều đi theo kế hoạch, một ngày tuyệt vời.

    Tối đến, tôi lại kéo Quang Tuấn ra một góc đưa vé xem phim cho nó.

    "Nè cầm đi. Cuối tuần này đi coi phim không?" Quang Tuấn đưa tay cầm lấy tấm vé xem phim trên tay tôi.

    "Sao tự nhiên hôm nay tốt quá vậy, còn rủ tao đi xem phim. Có bị sốt không?" Quang Tuấn đưa tay lên trán tôi, rồi lại đưa tay lên trán nó. "Nhiệt độ bình thường mà."

    "Ê thằng kia, mày bớt đùa. Nghe tao nói này nếu cuối tuần này tao bận thì mày cũng không nên cảm thấy gì bất ngờ hết nghe chưa? Nhớ đi coi không thì uổng phí tấm vé." Quang Tuấn định nói gì đó nhưng tôi cản nó lại.

    "Khoan, để tao nói hết. Lời khuyên cuối: 'Nắm bắt tất cả cơ hội mà mày có đừng bỏ lỡ, mạnh dạn và tự tin lên mọi thứ sẽ đều đạt được'. Hết rồi muốn nói gì nói đi."

    "Tao nhớ lời khuyên mày rồi. Nhưng mà mày rủ tao xong lại kêu đừng bất ngờ nếu mày bận là sao? Rồi mày rủ tao xong để tao đi coi phim một mình à?" Mặc dù nghe hơi lạ nhưng mà tôi phải nói trước cho Quang Tuấn.

    "Nói trước cho mày đỡ bất ngờ thôi. Nhưng mà phải nhớ lời tao đó, tao bảo đảm mày không phải xem phim một mình đâu. Tao đã bao giờ lừa mày đâu."

    "Không hề, rất nhiều là đằng khác."

    "Mày nên tin đi sẽ tốt hơn cho mày đấy." Sau đó tôi cười gian bỏ đi, tôi có nghe được tiếng nó nói loáng thoáng sau lưng.

    "Ơ cái thằng này, đến như một cơn gió rồi cũng đi như một cơn gió." Nhìn mặt Quang Tuấn đần thối ra chắc nó cũng chưa hiểu ý tôi đâu. Mong tới lúc đó nó thông minh lên chút.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18 Tháng tám 2021
  10. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 8: Đi về chung với Mạnh Khôi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cuối cùng một tuần dài cũng đã trôi qua gần hết rồi, hôm nay đã là thứ Bảy rồi. Cả tuần nay, tôi không biết Quang Tuấn và Ánh Dương có gặp nhau thêm lần nào không, nhưng tôi biết được một điều là từ hôm thứ Ba thì ngày nào Quang Tuấn cũng cắm mặt vào điện thoại để nhắn tin.

    Nhưng trông nó phân vân lắm, mỗi lần nó muốn chủ động nhắn gì đó tới cho Ánh Dương là nó lại suy nghĩ cả buổi, đi qua đi lại, đôi khi còn hỏi ý kiến tôi nữa. Đến lúc nó nhắn được rồi, người ta trả lời thì nó lại ngồi cười hạnh phúc cả buổi. Năng lượng tình yêu từ nó lan tỏa ra ngập cả căn phòng.

    Bọn cùng phòng kí túc ai cũng chắc chắn nó có người yêu rồi nhưng nó nhất quyết không chịu nhận. Cũng đúng thôi, hai người vẫn chưa chính thức là người yêu mà.

    Còn về phần Phương Nga thì sau nhiều lần bàn bạc kế hoạch thì cô ấy thay đổi cách nói chuyện với tôi rồi, bây giờ bọn tôi đổi hẳn xưng hô thành mày tao luôn.

    Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ Phương Nga. Người này cũng linh thật, vừa mới nhắc.

    "Ê mày nhớ là mai là Chủ Nhật rồi đấy, nhớ làm như đã bàn nha. Chứ không là kế hoạch cả tuần đi tong đấy."

    "Ừ tao biết rồi."

    "Mày muốn đi theo bọn họ coi xem sao không?" Tôi đã nhìn biểu cảm ngập trong tình yêu của Quang Tuấn cả tuần nay đến phát ngán rồi.

    "Thôi tao xin kiếu, tao không muốn đi coi hai đứa nó yêu nhau đâu."

    "Vậy tao đi một mình, có gì quan trọng báo cho."

    "Nhiệt tình thế cô." Sau đó cô ấy gửi một cái icon mặt cười giơ 2 ngón tay hình chữ V.

    Đóng điện thoại lại, tôi lại tiếp tục suy nghĩ. Còn 2 tiết nữa là đến giờ về rồi, sau đó tôi sẽ ra sân bóng rổ như đã hẹn với Mạnh Khôi.

    Không biết nhóc ấy còn nhớ lời hẹn không nữa. Thôi thì tôi cứ đi ra xem sao nếu không có thì đi về vậy.

    Hết giờ học, tôi đi qua thông báo với Quang Tuấn.

    "Hôm nay tao có hẹn, mày đi về trước đi." Tôi vừa thu dọn cặp sách vừa nói.

    "Ờ, mày cứ đi đi. Tao ổn lắm, rất ổn." Tôi mặc kệ Quang Tuấn, cầm lấy cặp của mình đi ra khỏi lớp. Ở lại phải nghe bài than thở của nó nữa thì mệt.

    May mắn là Mạnh Khôi vẫn nhớ lời hứa với tôi. Hôm nay thì mọi chuyện vẫn diễn ra hệt như lần trước. Khác biệt là lần này tôi đã có thể ném được một trái ba điểm, mặc dù là ném cả chục lần mới được một trái nhưng mà tôi cũng rất vui.

    Mạnh Khôi cũng vỗ tay cho tôi rất nhiều.

    "Anh làm tốt lắm đó, nhiều người chơi lâu còn chưa chắc ném được như thế đấy. Chắc anh có năng khiếu với môn này, anh có muốn tham gia câu lạc bộ của tụi em không?" Nhóc vẫn không quên chiêu mộ thành viên cho câu lạc bộ nhỉ. Át chủ bài có tâm thật.

    "Anh chỉ chơi cho vui thôi, tham gia câu lạc bộ là anh phải bớt đi thời gian rảnh của mình. Anh không muốn chút nào." Việc quan trọng là làm sao để về thế giới thật, chứ có phải chơi bóng đâu.

    "Anh không muốn thì thôi vậy, em cũng không ép."

    Sau đó tôi và Mạnh Khôi thi dẫn bóng với nhau, như một lẽ dĩ nhiên của cuộc sống là tôi thua.

    "Thôi, không chơi nữa, anh mệt rồi." Tôi ngồi xuống đất thở hổn hển.

    "Mới chạy có tí mà." Mạnh Khôi cười cười rồi cũng ngồi xuống kế tôi.

    "Sức của một người ít vận động như anh sao so được với em chứ." Tôi nắm bàn tay lại đánh nhẹ vào bắp tay của Mạnh Khôi.

    "Hì hì" Mạnh Khôi cười ngốc nhìn tôi.

    "À có việc này anh muốn hỏi, làm sao trên người em lại có mùi trầm vậy?"

    "Anh ngửi thấy à?" Thực ra là hôm trước lúc tôi ngã vào người Mạnh Khôi, ngửi được mùi hương đó khiến tôi khá tò mò.

    Mạnh Khôi đưa tay mình lên, chỉ vào chiếc vòng đeo ở cổ tay. "Là mùi của cái này này, nó là vòng trầm hương đấy. Vì mấy năm trước em bị căng thẳng khó ngủ nên mẹ đã tặng em cái vòng này" Thì ra là vòng trầm hương, tôi nghe nói là mùi hương trầm có tác dụng giúp tâm trạng thoải mái và dễ ngủ hơn nữa.

    "Sau đó em có dễ ngủ hơn không?" Vì là tôi chỉ nghe nói nên không biết nó có tác dụng thật không.

    "Có em mới đeo đến giờ chứ." Chắc sau này khi về thế giới thật tôi cũng phải đi mua một cái mới được.

    Tụi tôi nói với nhau một vài chuyện nữa cho tới 6 giờ chiều thì chúng tôi thu dọn đồ đi về.

    "Anh có thể xin Zavi của em được không?" Tôi chủ động hỏi Mạnh Khôi.

    "Tất nhiên." Cậu ấy lấy điện thoại mở mã quét ra cho tôi quét.

    "Được rồi, vậy tạm biệt nhóc nha. Khi khác gặp lại."

    Tôi vừa định đưa tay tạm biệt thì Mạnh Khôi nói tiếp: "Anh ở kí túc xá đúng không? Em đi cùng đường này, hay mình về chung đi."

    "Cũng được thôi. Dù sao thì có người đi về chung cũng tốt." Thế là hai chúng tôi cùng đi về phía kí túc xá của năm hai.

    Trên đường đi tôi nhận ra có gì đó không đúng lắm.

    "Nhưng mà kí túc xá của năm nhất không phải ở hướng ngược lại sao?"

    "Em không ở kí túc xá mà ở nhà riêng, vì cha mẹ em có một căn nhà nhỏ ở gần trường nên họ bảo em tới đó ở cho tiện." Chi tiết này không được đề cập trong tiểu thuyết hay là do tôi không nhớ nhỉ?

    "Thì ra là thế."

    Chúng tôi cùng đi một đoạn nữa thì Mạnh Khôi lên tiếng.

    "Đến nhà em rồi này."

    Tôi nhìn lên nhà của Mạnh Khôi, ờ thì nó cũng không hẳn là căn nhà nhỏ như lời của cậu ấy, thực ra là nó to cỡ khoảng bằng căn nhà của tôi ở thế giới thật.

    "Vậy tạm biệt nhóc nha." Giờ tôi mới để ý nhà Mạnh Khôi gần kí túc xá của tôi đến mức tôi đoán là cậu ấy có thể đứng từ vị trí của tôi mà nhìn thấy những việc đang diễn ra ở cổng kí túc.

    "Em có nên đi cùng anh đến kí túc xá rồi chạy ngược lại không dù sao cũng gần mà." Mạnh Khôi sao lại có mấy suy nghĩ kì lạ thế này.

    "Thôi, thôi nhóc đi vào nhà giùm anh cái, bước có mấy nữa là tới kí túc xá rồi, không cần em lo." Tôi đẩy Mạnh Khôi vào cổng nhà cậu ấy.

    "Em đùa thôi mà" Mạnh Khôi cười cười nói tiếp: "Tạm biệt anh nha. Khi nào rảnh mình lại chơi bóng với nhau."

    Rồi Mạnh Khôi vẫy tay với tôi, tôi cũng vẫy lại. Cậu ấy đi vào nhà còn tôi đi thẳng về kí túc xá.

    Hôm nay lại là một ngày vui vẻ, mọi thứ đều suôn sẻ. Tôi còn được biết thêm vài thứ về Mạnh Khôi, và hóa ra tôi có khả năng chơi bóng rổ nhiều hơn tôi nghĩ.

    Mạnh Khôi nói chuyện cũng khá hợp với tôi, tôi thích cảm giác thoải mái khi nói chuyện với nhóc ấy.

    Đi về tới kí túc, hôm nay lúc rảnh rỗi, tôi lại vô thức ra ban công đứng trầm ngâm suy nghĩ.

    Càng tiếp xúc với Mạnh Khôi, tôi càng nhận ra rằng nhóc ấy thân thiện thì thân thiện thật đấy nhưng cũng chỉ dừng ở đó, cậu ấy gần gũi với tất cả mọi người đâu chỉ riêng gì tôi. Nhóc ấy là kiểu người khó theo đuổi nhất và cũng là kiểu tôi không muốn có tình cảm nhất.

    Mà khoan tôi đang nghĩ cái gì vậy, tôi có định theo đuổi Mạnh Khôi hay gì đâu, dù tôi có cảm nắng cậu ấy hay không thì cũng không thể được. Theo kinh nghiệm của tôi ở thế giới thật, một người đã "thẳng" thì không thể nào thay đổi, huống hồ gì đây còn là tiểu thuyết ngôn tình chứ.

    "Cho dù thế nào đi nữa mình cũng không thể thích Mạnh Khôi được." Đó là lời tôi nói với bản thân, mong rằng tôi có thể làm được.

    "Ê Hữu Đạt dạo này mày có tâm sự gì à? Sao cứ ra ban công rồi đứng nhìn về một nơi xa thế." Quang Tuấn từ đâu xuất hiện trước mặt tôi, làm tôi giật hết cả mình. Chắc có lẽ nó thấy dạo này tôi ra đây hơi nhiều nên lo lắng.

    "Mày làm gì xuất hiện đột ngột quá vậy?" Tôi la nó, rồi nói tiếp: "Không có gì, chỉ là tao thích không khí thoáng đãng ở ngoài đây thôi." Tôi giải thích.

    "Nếu vậy thì tốt nhưng sau này nếu có tâm sự gì thì phải nói cho tao nghe đó. Bọn mình là bạn mà." Quang Tuấn cười nói, lâu lâu mới thấy được một lần nó chân thành thế này, bình thường toàn khịa với chửi nhau thôi.

    "Ừ tao biết rồi, sẽ không giấu, được chưa?" Nói vậy thôi chứ tôi không chắc mình có thể mở lòng để kể hết mọi bí mật ra với Quang Tuấn không nữa.

    "Nói vậy nghe còn được, trời bắt đầu lạnh rồi đó, vô phòng đi. Với lại ngày mai xem phim, nhớ đi." Quang Tuấn vỗ vai tôi.

    Tôi cũng cười cười vỗ lại vai nó. "Chẳng phải đã nói là tao có thể sẽ bận rồi còn gì." Nói rồi, cả hai bọn tôi cùng đi vào phòng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18 Tháng tám 2021
  11. Tare Luvi Σ>―TareLuvi→❤

    Bài viết:
    28
    Chương 9: Cuối tuần ngọt ngào (P1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Gần tới giờ hẹn xem phim, tôi viện cớ nói với Quang Tuấn mình bận ra ngoài, nói nó đi một mình đi.

    "Tao đã nói trước rồi mà. Buông tao ra." Tôi dùng hết sức đẩy Quang Tuấn đang kéo chân tôi ra.

    "Mày thực sự để tao đi một mình à? Đi với tao đi mà, đi coi phim mà đi một mình thì kì lắm." Quang Tuấn vẫn níu chân tôi không buông.

    "Không có gì kì hết, mày nghĩ nhiều rồi. Với lại mày không coi phim một mình đâu. Tao hứa luôn, lừa mày bao giờ chưa?"

    "Tao đã trả lời mày rồi mà, rất nhiều lần luôn."

    "Mày còn nhớ lời tao khuyên không?" Quang trọng là nó nhớ điều đó hay không mong là nó đừng làm điều gì ngu ngốc như trong tiểu thuyết.

    Theo như cốt truyện thì kế hoạch của Phương Nga và tôi sẽ không thành công vì Quang Tuấn không đến. Sau đó, Phương Nga trong lúc đang theo dõi, đành phải đi ra nói với Ánh Dương là việc bận đột nhiên có người làm thay nên chạy vội đến đây, rồi hai người bạn thân coi phim với nhau.

    Hình như tấm vé mà Phương Nga dùng để coi phim lúc đầu dự định dùng để đi theo vào rạp phim theo dõi hai người kia.

    "Nhớ nhưng mà tao chả hiểu gì cả."

    "Nhớ thì tốt, giờ đến lúc tao phải đi rồi." Tôi dùng lực thật mạnh đẩy Quang Tuấn ra, bỏ chạy ra tới cửa. "Chúc xem phim vui vẻ nha bạn hiền."

    Tôi đi ra nấp dưới cổng kí túc chờ xem, Quang Tuấn có đi không?

    May mắn là khi tôi đợi được một lúc thì thấy nó đi bộ ra khỏi kí túc, lúc nó đi ngang qua tôi sợ chết chết khiếp, tưởng nó nhìn thấy tôi rồi chứ.

    Chắc là Quang Tuấn cũng tò mò nên đi coi thử tôi nói có đúng không? Hi vọng vì đây là truyện ngôn tình nên bằng cách thần kì nào đó thì kế hoạch này sẽ thành công.

    Tôi đợi Quang Tuấn đi một đoạn rồi cũng đi theo. Đi đến rạp chiếu phim tôi khá bất ngờ vì người ở đây rất đông hơn bình thường rất nhiều, có lẽ vì hôm nay là Chủ Nhật chăng?

    Tôi đứng từ xa nhìn theo hướng của Quang Tuấn.

    Đây đúng là truyện ngôn tình mà hai người họ thực sự thấy nhau rồi kia, hai người cười cười nói nói gì đó, xong đi cùng nhau vào rạp chiếu phim luôn. Thành công thật kia, cả tôi cũng bất ngờ vì cốt truyện thay đổi rồi.

    Bây giờ hai người họ cùng vào xem phim rồi, nhiệm vụ theo dõi còn lại là của Phương Nga. Còn về phần mình thì tôi nghĩ tôi nên về kí túc xá trước vậy, trời cuối thu se lạnh khiến tôi có cảm giác chỉ muốn chui vào phòng thôi.

    Nhưng giờ nghĩ tới chuyện phải đi về kí túc tôi lại lười không muốn đi. Hơn nữa ai cũng về nhà hết rồi, còn Quang Tuấn đi chơi với bồ, giờ này tôi về kí túc thì không khí sẽ ảm đạm và chán lắm.

    Cuối cùng tôi quyết định đi dạo ở trung tâm mua sắm, đây là nơi mùa đông ấm, mùa hè mát, vì họ bật điều hòa 24/7. Với lại sẵn tiện còn khoảng 1 tuần nữa là đến sinh nhật của Quang Tuấn rồi, mua quà trước sau này khỏi mua.

    Theo tôi nhớ thì món quà Hữu Đạt tặng sinh nhật Quang Tuấn là một cái áo nhưng không được miêu tả kỹ nên giờ tôi cũng không biết trông nó như thế nào. Mặc kệ đi, miễn là áo là được rồi, kiểu tôi tự chọn chắc không sao.

    Nghĩ thế tôi liền đi đến cửa hàng quần áo, trong lúc đang chọn quần áo thì tôi thấy một bóng người quen thuộc.

    Đó chẳng phải Mạnh Khôi sao, cái tỉ lệ gặp nhau này cũng cao thật. Cô gái đi bên cạnh nhóc ấy là ai vậy nhỉ? Trông cô ấy khá xinh nhưng là kiểu trưởng thành cơ, chắc có lẽ không phải là học sinh.

    Tôi nghĩ mình không nên làm phiền hai người kia nên tôi dự định chuồn đi để không phải chạm mặt nhau. Nhưng đời không như là mơ, tôi chưa kịp đi thì Mạnh Khôi đã nhìn thấy tôi rồi.

    "Hôm nay anh cũng đến mua quần áo à? Trùng hợp thật lại gặp nhau nữa rồi." Cô gái bên cạnh Mạnh Khôi đã đi đâu mất trong lúc tôi không chú ý.

    "Ừ cũng trùng hợp thật. Nãy anh thấy có cô gái đứng bên cạnh em nên không lên tiếng sợ làm phiền hai người."

    Theo tôi đoán thì cô gái đó có thể là một người chị nào đó hoặc bạn gái của Mạnh Khôi, không lẽ nam phụ si tình không gặp nữ chính thì sẽ có bạn gái sao, lại còn là người lớn hơn nữa. Hi vọng là lần này tôi đoán sai, nếu là thật thì thực sự có cảm giác gì đó khó chịu và mất mát mà tôi không thể giải thích được.

    "Anh nghĩ gì vậy? Cô gái mà anh nói là chị gái ruột của em đó. Chị ấy hôm nay tới thăm em." May là tôi đoán sai.

    Chị gái sao? Tôi nhớ rồi hình như trong tiểu thuyết có đề cập một, hai lần gì đó về chị của Mạnh Khôi, vì được nhắc khá ít nên tôi cũng không nhớ kĩ lắm.

    "Thì ra là chị em. Nhưng sao chị ấy lại đi đâu mất rồi?"

    "Hiếm lắm mới có một hôm chị ấy được nghỉ nên đi máy bay đến đây để thăm em. Tới lúc lục tủ đồ của em thấy chỉ có vài bộ đồ nên kéo em tới đây mua quần áo." Chị gái của Mạnh Khôi là giám đốc của một công ty vừa ở một thành phố khác nên chắc khá là bận rộn.

    "Xong cuối cùng chị ấy nhận được cuộc gọi từ thư kí nói có công việc đột xuất nhưng chỉ cần xử lý trên máy tính. Thế là chị ấy chạy về nhà trước nói em cứ chọn đi rồi tí chị xong việc rồi quay lại trả tiền cho." Đúng là làm một người phụ nữ thành đạt cũng khổ, không có thời gian cho gia đình nhỉ.

    "Em tính kêu chị ấy chở em về luôn nhưng em chưa kịp nói gì bả đã phóng chạy mất hút rồi. Còn anh?"

    "Anh muốn mua áo làm quà cho bạn đó mà." Thực ra là sẵn tiện thôi nhưng tôi cũng lười giải thích quá nên thôi.

    "Vậy anh đã chọn được chưa? Hay tụi mình cùng chọn đi, dù sao hai người vẫn tốt hơn một." Dù sao cũng đúng lúc tôi phân vân không biết lựa kiểu áo nào.

    "Được thế thì tốt."

    Mạnh Khôi rất nhiệt tình giúp đỡ tôi, cuối cùng sau một lúc chọn lựa thì bọn tôi đã chọn một chiếc áo cổ lọ đen vì dù sao mùa đông cũng sắp tới rồi mua như thế cho thiết thực.

    "Em có muốn mua cái gì không?"

    "Em bị chị ấy kéo đi chứ em có muốn đâu, thực ra em cảm thấy mình cũng chưa cần tới quần áo mới lắm."

    "Còn chị em thì sao, lỡ chị ấy quay trở lại thấy em vẫn chưa mua cái gì thì sao?"

    "Cùng lắm thì nghe chị ấy càm ràm chút thôi. Không sao đâu." Mạnh Khôi đã giúp đỡ tôi thì tôi cũng nên giúp lại chứ.

    "Vậy không được, đi, anh chọn với em, được không?"

    "Nếu anh đã nói vậy thì em cũng không từ chối được."

    Mạnh Khôi lại tiếp tục cùng tôi đi chọn đồ, lần này tôi đưa một đống quần áo cho cậu ấy thử, đủ kiểu luôn.

    Sau khi Mạnh Khôi thử một lượt 4, 5 bộ thì tôi phải công nhận một điều dáng cậu nhóc này đẹp thật không quá đô, không quá gầy lại có chút cơ bắp, kèm với dáng người cao ráo phối cùng với bộ quần áo nào nhìn cũng tuyệt vời hết. Tôi cảm thấy như mình đang được chứng kiến một sàn diễn thời trang thực sự vậy.

    Hơn nữa Mạnh Khôi còn có một khuôn mặt nói sao nhỉ, khác với Quang Tuấn là kiểu đẹp giống người nổi tiếng hay diễn viên, còn cậu ấy là kiểu nam tính, khôi ngô, nhìn chững chạc hơn so với người cùng tuổi khá nhiều. Tuy vậy Mạnh Khôi lại có một nụ cười khác hẳn với những điểm trên, chỉ cần nhóc ấy cười lên thôi là bao nhiêu nét trẻ con và sáng ngời lại hiện hết cả lên.

    Nụ cười của Mạnh Khôi so với cơ thể và khuôn mặt cậu ấy rất trái ngược nhau nhưng đặt lên người của Mạnh Khôi lại hòa hợp đến lạ.

    "Anh ơi, anh thấy em hợp với cái nào?" Mạnh Khôi giúp tôi thoát khỏi suy nghĩ của mình. Hình như nãy giờ tôi nhìn cậu ấy hơi nhiều thì phải.

    "Em mặc cái nào cũng hợp, làm khó anh quá." Nếu tôi còn ở thế giới thật tôi sẽ mua hết cho cậu ấy, bắt tôi phải chọn là một thử thách có thể khiến tôi muốn bỏ cuộc đấy.

    "Thật sao, bộ em mặc nhìn ổn vậy sao? Vậy thì mua hết đi." Cái gì Mạnh Khôi nói thật à? Tôi biết nhà cậu ấy giàu như chẳng phải vừa nói không muốn mua sao.

    "Dù sao cũng không phải em trả với lại cũng chỉ có 4, 5 bộ quần áo thôi mà." Mạnh Khôi cười cười nhưng nụ cười này khá ranh mãnh.

    "Em mặc đẹp thật nhưng phải tiết kiệm chứ." Mặc dù tôi nghĩ nếu là đang ở thế giới thật tôi sẽ mua hết cho nhóc ấy nhưng mà hiện tại đang là học sinh mà. "Mua về không mặc thì phí lắm."

    "Không sao đâu, mua về mặc dần cũng được. Mà anh có muốn mua gì đó cho mình không?"

    "Thôi, thôi anh đến chỉ để mua quà cho thằng bạn thôi. Bây giờ tụi mình về được rồi, bao giờ chị em đến nhỉ?"
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...