Quê Hương - Đỗ Trung Quân

Thảo luận trong 'Thơ Sưu Tầm' bắt đầu bởi Ngoctrai, 9/10/2019.

  1. Ngoctrai

    Ngoctrai Ngọc Trai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    45
    Xem: 372
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Quê hương là gì hở mẹ

    Mà cô giáo dạy phải yêu

    Quê hương là gì hở mẹ

    Ai đi xa cũng nhớ nhiều


    Quê hương là chùm khế ngọt

    Cho con trèo hái mỗi ngày

    Quê hương là đường đi học

    Con về rợp bướm vàng bay


    Quê hương là con diều biếc

    Tuổi thơ con thả trên đồng

    Quê hương là con đò nhỏ

    Êm đềm khua nước ven sông


    Quê hương là cầu tre nhỏ

    Mẹ về nón lá nghiêng che

    Là hương hoa đồng cỏ nội

    Bay trong giấc ngủ đêm hè


    Quê hương là vòng tay ấm

    Con nằm ngủ giữa mưa đêm

    Quê hương là đêm trăng tỏ

    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm


    Quê hương là vàng hoa bí

    Là hồng tím giậu mồng tơi

    Là đỏ đôi bờ dâm bụt

    Màu hoa sen trắng tinh khôi


    Quê hương mỗi người chỉ một

    Như là chỉ một mẹ thôi

    Quê hương có ai không nhớ

    Sẽ không lớn nỗi thành người.


    Đỗ Trung Quân

    [​IMG]

    Bài thơ Quê hương của nhà thơ Đỗ Trung Quân không cầu kì trong bút pháp, ngôn từ, không xa hoa trong chất liệu mà gần gũi quen thuộc với mỗi chúng ta. Từng hình ảnh chùm khế ngọt, con diều biếc, cầu tre nhỏ, vàng hoa bí, đường đi học.. giản dị nhưng sâu sắc và tinh tế. Mỗi khi nghe một em nhỏ vô tình đọc bài thơ này tôi lại nhớ thuở ấu thơ của chính mình. Nhớ những ngày vô tư hái hoa bắt bướm trên con đường làng quen thuộc mỗi khi đến lớp, nhớ những buổi trưa hè xôn xao khi ai đó nấp sau hiên nhà nhìn theo con diều ở tít trên cao. Năm tháng đi qua ai rồi cũng trưởng thành, cũng lần lượt rời xa làng quê yêu dấu nhưng ký ức thuở ấu thơ vẫn vẹn nguyên trong nếp nghĩ mỗi người.

    Nhà thơ Đỗ Trung Quân cứ như thể sinh ra để làm thơ. Ông đã dùng ngôn từ để diễn tả mọi cảm xúc trong tâm hồn kể cả những cảm xúc tinh tế nhất. Kể từ lần đầu tiên tôi đọc bài thơ này, nó như đã khắc khoải trong tôi về một tình yêu quê hương đậm sâu. Dấu chân tuổi thơ đã từng ngày, từng ngày in dấu trên mảnh đất quê hương và sau tất cả đã chiếm ngự tâm hồn của những người con.

    Tôi đã đọc đi đọc lại bài thơ này không biết bao nhiêu lần nhưng lần nào cũng xúc động, cũng rưng rưng nước mắt.

    "Quê hương nếu ai không nhớ

    Sẽ không lớn nỗi thành người.
    "

    Thật vậy, quê hương là cội nguồn của mọi lẽ sống trên đời.
     
    Last edited by a moderator: 6/12/2019
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...