Bách Hợp Phò mã gia! Thỉnh đi lối này - a. Jan

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi banhbubam, 2 Tháng năm 2020.

  1. banhbubam Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    13
    Tên Truyện: Phò Mã Gia! Thỉnh đi lối này

    Tác giả: A. Jan

    Nguồn: [BHTT - CĐ - XK] PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY - Giang Tịnh Phong - Wattpad

    Thể Loại: BHTT; Cổ Đại; Xuyên Không; 1x1; Cung Đình; Triều đại không có thật; Mặn Ngọt đều có..

    Link thảo luận: Bách Hợp - Phò Mã Gia! Thỉnh Đi Lối Này - A. Jan

    Văn án​

    Năm đó Hàn Nhược Giai bị bạn gái phụ tình. Rơi vào buồn bã. Lang thang trong đêm mưa gió bão bùn. Mặc mưa, mặc gió mặc đời. Nhược Giai chính là được lão thiên ưu ái cướp đi mạng sống. Chính mình có mặt tại một nơi xa lạ!

    Nàng! Một trưởng công chúa cao cao tại thượng. Nắm quyền lực trong tay. Cứ ngỡ thế gian này không một nam nhân nào có thể xứng đáng sánh vai đi bên cạnh nàng. Vì lí do đó. Nàng đã qua tuổi thành thân vẫn còn một mình lẻ bóng. Hoàng đệ của nàng là Đương kim hoàng thượng ngày đêm lo lắng. Tìm cách kiếm bằng được Phò mã cho nàng.

    Cuộc sống hai người sẽ ra sao? Tính cách hai người không ai giống ai. Liệu rằng họ sẽ hạnh phúc?
     
    Gill thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 2 Tháng năm 2020
  2. Đang tải...
  3. banhbubam Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    13
    Chương 1



    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hàn Nhược Giai quen Hiên Huyên đã được 8 năm. Nói quen nghe thì hoành tráng, nhưng thật sự chỉ có Hàn Nhược Giai để ý, đơn phương si tình Hiên Huyên. Mà Hiên Huyên có biết tấm chân tình của Hàn Nhược Giai hay không đó còn là một trắc ẩn.

    Tháng 8 năm 2011. Tin tức Hiên Huyên đi lấy chồng, một nam nhân ngoại hình thật xứng đôi với nàng vô tình đến tay Hàn Nhược Giai. Ban đầu là ngỡ ngàng, sau đó thật khó xử, tim thì đau như có vật gì xuyên qua. Khó mà diễn tả. Tìm một góc khuất, nước mắt lặng lẽ rơi.

    Lần đầu Hàn Nhược Giai gặp Hiên Huyên là tại lớp học. Năm đó Hàn Nhược Giai học lớp 8. Hiên Huyên là giáo viên vừa ra trường, chỉ dạy thế một tiết học Công nghệ. Lần gặp định mệnh này, làm trái tim bé nhỏ của Hàn Nhược Giai loạn nhịp. Cô không hiểu cảm giác yêu một người là thế nào, đến lúc gặp Hiên Huyên, cảm giác nhớ nhung cứ quanh quẩn. Hình bóng nàng đến cả trong mơ cũng mỉm cười đối với Hàn Nhược Giai.

    Hàn Nhược Giai là một đứa trẻ bình thường, gia đình chỉ đủ ăn. Nhưng từ nhỏ mẹ của Hàn Nhược Giai vô cùng khó khăn, Hàn Nhược Giai mất đi ký ức tuổi thơ bởi lúc nào cũng bị chửi mắng, ghẻ lạnh. Từ khi em trai cô chào đời. Cái gọi là hạnh phúc không hề tồn tại trong cô.

    Cô sống qua ngày tháng, chỉ để được nhìn thấy hình bóng Hiên Huyên dưới mái trường kia. Thấy nàng cười đã là viên mãn. Hai nữ nhân, chênh lệch tuổi tác. Ở một vùng quê lạc hậu thế này. Làm sao có cơ hội cùng nhau?

    Năm đó, Hàn Nhược Giai cô độc ở giữa Sài Gòn. Một mình nơi đó trống vắng vô cùng. Hiện tại Hiên Huyên là ánh sáng duy nhất, nàng đã thắp sáng cho người khác. Mình cũng chẳng còn gì hối tiếc. Cầu nàng được hạnh phúc bên một nữa nàng đã chọn.

    Năm 2013, Hàn Nhược Giai trở về quê hương sau 3 năm rời nhà đến Sài gòn học tập. Cứ ngỡ vết thương trong lòng từ từ khép lại. Không nghĩ chạy xe ngang lại gặp nàng, chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết nàng vô cùng hạnh phúc và.. Hiên Huyên.. nàng có em bé rồi.

    Tháng 11 năm 2013. Hàn Nhược Giai tìm công việc gần nhà. Bình bình đạm đạm sống qua ngày, ít về nhà. Cũng không cần lại vô tình chạm mặt Hiên Huyên.

    Cuộc sống sẽ thật vô vị nếu mỗi ngày đi làm về, lại chui đầu vào phòng trọ, đọc sách, nghe nhạc. Không ai nói chuyện. Tơ tưởng một ít chuyện xưa. Tự dưng có một ý nghĩ lạ lùng. Muốn một lần được sống ở quá khứ, không quen ai. Không nghĩ đến chuyện đau lòng. Không giống ở hiện tại, vô vị, lạc loài. Buồn tẻ.

    Cuối năm. Công ty tổ chức tiệc tất niên. Dù không thích nhưng vẫn theo mọi người quậy phá một chút. Vài tháng làm việc cũng có một vài chị bạn tri kỷ. Hôm nay, làm ra một quyết định - Uống một trận long trời lở đất, say không thấy đường về. Ngày mai, bỏ lại hết những chuyện đau buồn phía sau.

    Và không như ý nghĩ ban đầu, Hàn Nhược Giai không có say mềm, vẫn biết chừng mực vì còn phải chạy xe. Mọi người rất lo lắng vì Hàn Nhược Giai bước liu xiu. Nhưng Hàn Nhược Giai là ai? Chính là nội tâm không có thua đấng nam nhi, làm sao để mất mặt trước bọn họ.

    Hàn Nhược Giai đưa một chị bạn đồng nghiệp trở về, rất an toàn. Bắt đầu thong thả chạy về một mình, thế giới lại chỉ còn Hàn Nhược Giai. Hiện giờ đã gần 12 giờ đêm ngày 29 tết. Đường phố đúng ra phải rất đông. Sao Hàn Nhược Giai thấy mọi người vội vã trên đường, hoa cả mắt.

    Lúc nãy không chỉ uống bia, mà có cả rượu, mọi thứ trộn vào nhau. Hảo a, bây giờ chân tay bủn rủn. Chạy xe mà ngỡ phi trên mây. Dừng lại trên cầu một chút, để gió lạnh thổi vào mặt muốn tìm một chút tỉnh táo. Gió Tết thổi lớn, mang theo hơi nước. Không phải sắp mưa đi?

    Thời tiết này, nỗi buồn này, nghe một chút nhạc thật không tệ. Hàn Nhược Giai mang tai phone vào, mở nhạc thật lớn. Là những bản nhạc thất tình lâm li bi đát. Âm lượng lớn hết cỡ. Không thể nghe được âm thanh bên ngoài.

    Đợi một chút, gượng chạy về phòng trọ. Nhưng mà ào ào.. mưa ở đâu trút xuống. Dừng lại xe lại tìm áo mưa, nhưng mà không có a. Tháng Tết mưa đâu ra, nên không có chuẩn bị. Quần áo một mảnh ẩm ướt, trong bụng chửi thề. Tìm kiếm xung quanh nhà ai cũng đóng cửa. Chỉ có căn nhà kế bên đường, nơi dừng xe tạm thời có thể trú mưa.

    Đi qua đây nhiều lần, tin chắc ngôi nhà này bị bỏ hoang nhiều năm. Chạy nhanh vào, lòng cũng có chút sợ quỷ. Hàn Nhược Giai quên mất trên tay vẫn còn mang tai phone.'Hửm'. Phát hiện điện thoại trong túi rung dữ dội. Giờ này còn ai gọi?

    Thản nhiên rút điện thoại trong túi ra, nhìn tên trên màn hình một chút. Ngón tay chuẩn bị trượt phím trả lời, thì bất ngờ trên trời một đạo sấm sét đánh xuống. Phản ứng đầu tiên là tránh né, vì vậy Hàn Nhược Giai cư nhiên dùng tay cầm điện thoại giơ lên đỡ. Ba đạo sấm sét giáng xuống cùng một lúc.

    Ban đêm, trời mưa như trút. Nhà nhà đóng kín cửa. Người ta chỉ nghe sấm sét dữ dội. Không ai hay bên ngoài có áng mạng xảy ra.

    * * *

    Thông tin một chút để mọi người dễ hình dung.

    Hàn Nhược Giai: Giới tính Nữ.

    Chiều Cao: 1m68

    Cân nặng: 50 Kg

    [​IMG]
     
    Gill thích bài này.
    Last edited by a moderator: 2 Tháng năm 2020
  4. banhbubam Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    13
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Xung quanh nghe gọi, thần trí mơ màng. Tay khẽ động, Hàn Nhược Giai thân mình đau nhức không cử động được. Cảm giác có một luồn khí lực từ cổ tay chạy đến toàn thân thể.

    "Phò mã, Phò mã người tỉnh!"

    Vẫn còn nhắm mắt, Hàn Nhược Giai cơ bản mở mắt ra sẽ là âm tàu địa phủ đi. Bình tĩnh một chút, không khỏi cảm thán!'What?'. Giọng nói người kia thật êm tai, lại còn dùng ngôn ngữ phồn thể? Hàn Nhược Giai là 3 năm theo học ngành ngôn ngữ học Trung quốc, chuyên ngành Tiếng hoa Phồn thể. Bây giờ có đất dụng võ rồi.

    Cẩn thận mở mắt, cũng không đáng sợ như tưởng tượng. Mái nhà lợp ngói sơn son, xung quanh vách là gỗ lim sáng bóng. Mình đang nằm trên giường đi, rộng lớn cả 4 người nằm, màn che là vải the mỏng màu vàng kim. Chất liệu gỗ giường dày nằm rất êm. Đây không phải là bệnh viện?

    "Phò mã, Phò mã"

    Nữ nhân kia vẫn kiên trì gọi 'Phò mã'. Nhìn nữ nhân trước mặt một thân y phục màu hồng. Dáng người phải gọi là chuẩn. Trên mặt trái xoan trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế. Mài, mắt, mũi, môi hài hòa. Tóc xỏa tự nhiên, được cột bằng một sợi dây màu hồng nhạt, trên đầu gài một cây trâm màu hồng. Trong rất trẻ trung. Kết luận cho rằng - Nàng xứng danh mỹ nữ.

    Mà nữ nhân này phát hiện Phò mã từ lúc tỉnh dậy đến giờ vẫn luôn quan sát xung quanh, còn nhìn nàng không chớp mắt. Có chút ngượng ngùng gọi một lần nữa:

    "Phò mã gia người thấy thân thể không khỏe chỗ nào?"

    "Ta muốn hỏi nơi này là?"

    "Phò mã người không nhớ gì sao?"

    Hàn Nhược Giai thành thật lắc đầu: 'Đầu ta đau vô cùng, không nhớ'

    Nữ nhân trước mắt nhíu mài, thái độ lại rất ôn hòa mà giải thích: 'Năm ngày trước phò mã bị sét đánh trúng hôn mê, ngã từ trên cao xuống trúng đầu. Thái y nói người nguy hiểm gần kề, làm ta lo lắng ngày đêm'

    "Ta làm gì mà bị sét đánh?"

    "Người thật không nhớ? Không biết mình là ai? Không biết ta là ai?". Nữ nhân trước mặt hỏi ra rất nhiều câu hỏi. Chỉ mong phò mã là đang đùa nàng. Nhưng người trước mắt là thành thành thật thật gật gật; 'Nói lại một lần nữa toàn bộ sự việc đi'

    "Ta là Lạc Hy, lớn hơn Phò mã 2 tuổi. Từ nhỏ ta đã được đưa vào Đường gia hầu hạ người. Không may Đường gia có biến, chúng ta phải lưu lạc đến Minh Triều"

    "Ta tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?"

    "Phò mã là Đường Nhược Ca, tôn tử duy nhất của nhà họ Đường. Năm nay 23 tuổi"

    "Vậy khi nào chúng ta gặp lại gia đình? Sao ta lại ở đây?"

    "Chính là lần đó chúng ta tới kinh thành, ở tầng cao một tưởu lâu. Phò mã vì can ngăn hai vị thiếu hiệp đánh nhau, dẫn đến họ tức giận một cước đá bay người ra khỏi nơi đó. Đúng lúc bên kia đài cao, Hoàng thượng vì Trưởng công chúa tổ chức tỉ võ chiêu thân. Ai có thể trèo lên để lấy được quả túc cầu sẽ trở thành phò mã"

    "Nói vào vấn đề chính. Sao ta lại lấy được túc cầu?"

    "Chính là lúc người người xô đẩy, túc cầu văng ra đúng lúc Phò mã người rơi xuống. Ôm trọn túc cầu a. Mà ta ra ngoài trở về cũng không kịp ngăn cản binh lính đưa người đi"

    Hàn Nhược Giai cảm nhận rõ ràng thân thể của mình, không phải Nam nhân. Liền nhìn bản thân, lại nhìn Lạc Hy ánh mắt khó hiểu. Lạc Hy cho cung nữ lui xuống, ngồi bên cạnh Hàn Nhược Giai nói khẽ:

    "Thân thế của người tuyệt đối phải giữ bí mật, có ta ở bên cạnh, người đừng quá lo lắng"

    "Sao không lo lắng? Nếu công chúa gì đó mà phát hiện thì chúng ta rơi đầu a"

    "Ta thấy Công chúa cũng không để ý phò mã lắm đâu, từ khi thành thân đến giờ chưa có đến phò mã phủ bao giờ?"

    "Ta và cô ta có xảy ra chuyện gì không?"

    "Tuyệt đối không có khả năng"

    "Vì sao?"

    "Phò mã a, người thật sự quên hết rồi sao?"

    "Lạc Hy xinh đẹp, ta không có đùa"

    Lạc Hy phải giải thích từng chút. Thì ra bây giờ là Minh Triều, Bắc Ngưng năm thứ 17 do Hoàng đế trẻ tuổi Bắc Ảnh Tịch trị vì. Mà trưởng công chúa Bắc Ảnh Trường Ngưng năm nay 25 tuổi nắm trong tay quyền lực. Nói thẳng ra là phía sau rèm quyết định chuyện quốc gia.

    Hoàng đế Bắc Ảnh Tịch cùng Trưởng Công chúa Bắc Ảnh Trường Ngưng do cùng mẫu hậu sinh ra. Tình cảm thân thiết, Bắc Ảnh Tịch biết hoàng tỷ là vì hắn hy sinh bản thân. Nhưng hiện giờ tuổi của hoàng tỷ là khó gả ra ngoài. Hắn cần tìm phò mã cho hoàng tỷ, quyết định của hắn, Trưởng công chúa không nói gì, bởi thế gian này không ai có thể xứng đáng chạm vào người nàng. Cho nên nếu chọn được Phò mã, cũng chỉ là hữu danh vô thực.

    Nhắc mới nhớ, Hàn Nhược Giai vẫn không biết dung mạo mình thế nào. Liền ngồi dậy một mực muốn soi gương. Lạc Hy không khỏi trêu chọc: 'Phò mã từ bao giờ để ý đến nhan sắc như vậy?'

    Nhưng vẫn lấy gương đưa cho Hàn Nhược Giai. Hàn Nhược Giai soi gương. Sờ sờ mặt, dung mạo không thay đổi. Vậy thì là mơ, xuyên không hay chỉ là hồn xuyên vào thân thể người này? Suy nghĩ một chút lại đau đầu. Đưa trả gương cho Lạc Hy. Lười biếng nằm xuống.

    Lạc Hy sai người mang cháo đến, ép Hàn Nhược Giai ăn hết. Hàn Nhược Giai ăn vào một muỗng liền muốn phun ra, hoàng cung a, không thiếu gia vị sao lại nấu khó ăn thế này? Nhưng nhìn Lạc Hy xinh đẹp trước mặt, bản thân vẫn nên cấp chính mình một chút mặt mũi.

    Đau khổ ăn hết chén cháo, lại nghe Lạc Hy nói một tin chấn động: 'Phò mã, nghỉ ngơi thật tốt, sức khỏe hồi phục chúng ta lại tìm cách chạy trốn'

    "Tỷ nói sao?". Hàn Nhược Giai nói lớn, Lạc Hy liền nhanh tay chặn miệng người trước mặt. Hàn Nhược Giai giờ phút này hiểu rõ, có thể lần đó tên Phò mã này chạy trốn giữa trời mưa lại bị sét đánh trúng. Bản thân mình cũng gặp trường hợp tương tự nên lại xuyên vào thân thể này.

    Nhưng mình lại rất quen thuộc với thân thể này a. Dù sao nếu ta còn sống, ta hứa với ngươi. Ta sẽ hảo hảo sống tốt phần thân thể này, sẽ không bạc đãi nó. Từ nay về sau, ta không còn là Hàn Nhược Giai nữa. Mà chính là Trưởng Phò Mã Minh Triều - Đường Nhược Ca.

    * * *

    Thông tin:

    1/ Phò mã Đường Nhược Ca:

    [​IMG]

    2/ Trưởng Công chúa Minh triều: Bắc Ảnh Trường Ngưng.

    [​IMG]

    3/ Lạc Hy tỷ tỷ:

    [​IMG]

    4/ Hoàng đế: Bắc Ảnh Tịch

    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 2 Tháng năm 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...