Phải Biết Sống Cho Mình - Nồng Nàn Phố

Thảo luận trong 'Thơ Sưu Tầm' bắt đầu bởi Voi_coi, 23/9/2019.

  1. Voi_coi

    Voi_coi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Xem: 237
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Rồi cũng đến một ngày chẳng còn đủ sức trở về quê

    Mộng ước vứt bon chen về nằm bình yên nghe gió thổi

    Thành chuyện viển vông.. ờ thì chẳng còn dám nói

    Giờ mắng chó cào hư sân cũng khó như đi bộ tới thiên đình

    Giá ngày còn trẻ quả quyết gật đầu thật nhanh

    Khi lòng bỗng nhiên muốn từ bỏ tham sân si thì giờ đâu tiếc nuối

    Ngày đó thấy đời quá ồn ào lại năn nỉ trái tim gắng chờ đợi

    * * * Hứa sẽ có lúc từ bỏ vinh hoa thanh thản ngồi cười

    Ông trời ban cho mỗi người riêng một cuộc chơi

    Có kẻ dùng cả đời để dành giật tiền tài, chức danh, quyền thế

    Có kẻ mang tim gan ra đổi ánh mắt người yêu ngấn lệ

    Có kẻ vì thương mẹ cha mà phải sống tha hương tận cuối chân trời

    Cuộc đời của chính mình mà chẳng tự quyết được gì đời ơi

    Tha thiết mua một mảnh vườn ngoài ngoại ô rồi trồng thật nhiều hoa cải

    Vợ chồng con cái sống giản đơn như bí bầu thì có gì mà ngại

    Vậy mà lại quăng quật đua chen không từ bỏ được chút nào

    Đến thời khắc tóc đổi phai màu nằm nghĩ tại sao

    Ngày xưa không dám sống vì mình thêm một chút nữa

    Thích làm gì cũng đừng chờ muốn điều gì cũng đừng sợ

    Thì chắc gì giờ này đã đớn đau?

    Khi còn trẻ không cho mình quyền được bắt đầu

    Thì lúc mỏi gối nhức lưng chắc rồi luyến tiếc

    Ngồi nhẩm tính về mơ ước hoài bão thôi cũng đã mệt

    Thì phân bua nổi vì sao!

    Hãy sống cuộc đời mà mình thích lúc còn đủ sức đi nào

    Kẻo một mai tức chó cào hư sân lại bất lực không dám nói

    Một đời người quá ngắn để chờ đợi

    Một đời người nhanh qua!

    [​IMG]
     
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...