Đam Mỹ [OneShot] Ái Tình - Xu Già

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi XuGia, 10 Tháng năm 2021.

  1. XuGia Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    [ONESHOT]Ái Tình

    Tác giả: XuGia


    Thể loại: Đam mỹ cổ đại, 1x1, thanh thủy văn, ngược tâm

    Link Thảo luận- góp ý: : [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Xugia


    [​IMG]

    Cre ảnh: Pinterst

    "Mạc tướng quân, ta nên làm gì bây giờ? Bọn họ đều muốn ta lập hậu"

    Tề Minh rầu rĩ lên tiếng. Y thân là tân vương một nước nhưng vì bản chất hiền lành, dễ tin người, lại chẳng rõ việc quân. Y thích hội họa, ngâm thơ, ngắm cảnh, đáng tiếc y lại rất sợ máu. Từ lúc lên ngôi, mọi quyền lực mà y nắm giữ cũng chỉ chiếm được mấy phần. Quân thần trong triều đều chẳng thể an lòng với vị vua trẻ người non dạ này. Suy cho cùng, kẻ trung thành thì phục tùng, kẻ có ý làm phản thì mua chuộc cầm quyền. Với cái vương triều này mà nói sớm đã đứng trên bờ vực hỗn loạn của chiến tranh từ lâu rồi. Nhưng may thay, cạnh bên y lại có một tể tướng trung quân ái quốc họ Mạc tự Thiên Thanh.

    Mặc Thiên Thanh-hắn là con trai của đại thần trong triều. Cha hắn chính là cánh tay phải đặc lực của tiên hoàng. Có lẽ cũng vì thế mà Mặc Thiên Thanh được cử lên làm tể tướng ngay khi còn khá trẻ. Ngoài việc chinh chiến thì hắn sẽ luôn ở cạnh vị tân vương này, bảo vệ y. Bởi đó chính là trách nhiệm mà Tiên hoàng giao cho hắn. Đại tướng quân họ Mạc này luôn khiến mọi người phải kính sợ. Võ vông hắn cao cường, mưu trí lại hơn người. Không những vậy, trong triều đình hắn trên vạn người và dưới duy nhất một người-Tề Minh.

    "Hoàng Thượng, người có muốn lập hậu không?"

    Mặc Thiên Thanh ngay khi nghe vua nói về việc đó trong lòng có chút gì đó không vui. Ánh mắt hắn trầm tư nhìn vị vua kính yêu kia. Chẳng ai biết được, trong lòng hắn Tề Minh từ lâu đã chiếm một vị trí vô cùng quan trọng. Không phải là bề vua tôi mà chính là hữu ý tình nhân. Hắn chính là xem vị vua này tựa người hắn yêu. Đem hết sức lực mà bao bọc, bảo vệ.

    "Ta không muốn. Ta chỉ cần ở thế này thôi. Với lại ta đã có Mạc tướng quân ở cạnh bầu bạn rồi không phải sao?"

    Tề Minh nhìn hắn tỏ ý cười. Đối với y, Mạc Thiên Thanh chính là người mà y coi trọng và tin tưởng nhất. Y khâm phục hắn. Tuổi trẻ nhưng lại lập nhiều công lớn, chinh chiến oai phong, người người kính nể. Còn y, thân là vua một nước nhưng chỉ biết ngôi trên ngai vàng xem tấu sớ, ngắm hoa mua vui. Suốt mấy năm nay, hắn bên cạnh y, bầu bạn cùng y, rồi khiến cho y không thể không có hắn bên cạnh. Lúc nhìn thấy hắn được các quân thần trong triều giới thiệu con gái, trong lòng y có chút lo sợ. Sợ rằng Mạc Thiên Thanh sẽ không quan tâm y nữa. Thật nực cười. Đường đường là một vị Đế vương lại sợ một quân thần xao lãng bỏ quên. Ấy thế, y chính là tồn tại nỗi sợ ấy.. Bởi y yêu hắn.

    "Nếu Người không muốn, thần lập tức giúp Người dẹp hết mấy ý muốn này."

    Mạc Thiên Thanh kiên định, nắm lấy tay y. Xưa nay luôn như vậy, chỉ cần Tề Minh muốn hắn sẽ dốc sức làm. Thực lòng mà nói chính hắn cũng không hề muốn y lập hậu chút nào. Hắn chán ghét cái cảnh y cười với người khác ngoài hắn. Nụ cười xinh đẹp tựa phong hoa tuyết nguyệt kia chỉ có hắn mới được phép ngắm nhìn mà thôi. Bây giờ y nói không muốn lập hậu, trong lòng hắn đã sớm vui mừng.

    "Mạc tướng quân, có phải ta quá ngang ngạnh rồi không? Ta không muốn lập hậu. Ta cũng không muốn lại gây khó dễ cho ngươi"

    "Người không có làm khó thần. Hoàng thượng không cần quá lo lắng. Chỉ cần Người muốn thì thần đều nguyện ý làm"

    "Tướng quân, nếu ta muốn ngươi cả đời này bên cạnh ta, không được lấy vợ. Ngươi có nguyện ý không?"

    Tề Minh nhìn hắn với ánh mắt trìu mến. Đôi bàn tay cầm đao kiếm của hắn đang bao bọc lấy đôi tay y. Thật ấm áp. Cả hai người đều quan tâm đến nhau. Hắn bị thương y đau lòng. Y ngả bệnh hắn xót xa. Hữu ý tình duyên, vô cầu địa lợi đều có cả. Chỉ là họ chưa từng dám thẳng thắn thổ lộ mà thôi,

    "Hoàng thượng, thần đã từng thề trước bài vị của cha thần. Sẽ bảo vệ Người suốt đời. Vậy nên, trừ khi Người đuổi thần, nếu không Mạc Thiên Thanh này sẽ luôn bên cạnh hoàng thượng"

    "Vậy ngươi làm vì lời thề thôi sao?"

    "Thần làm đều vì Người" "Vậy Ngươi có yêu ta không?"

    Câu hỏi này của Tề Minh làm cho hắn không khỏi bất ngờ. Chân tình này của hắn là y đã nhìn thấu hay sao? Y hỏi hắn có yêu không ư? Hắn yêu y muốn điên lên, hắn còn nhiều lúc gieo rắc niệm ý muốn cùng y lên giường. Hắn muốn nhìn thấy gương mặt ấy sẽ diệu kỳ như thế nào khi làm chuyện ấy. Nhưng hắn biết là không thể. Bởi y là vua còn hắn là thần. Giờ đây, lời nói ấy như gió xuân cuộn trào len lỏi vào tai hắn. Có ai ngờ được một ngày chính miệng hoàng thượng sẽ hỏi hắn câu đó. Mạc Thiên Thanh trầm tư một lúc. Rồi nắm lấy tay y đưa lên hôn nhẹ. Hắn mỉn cười

    "Yêu. Cả đời này thần chỉ yêu mình Người."

    "Ngươi nói đều là thật sao?"

    Tề Minh rất sợ bị hắn cự tuyệt. Nhưng may thật, câu trả lời của hắn chính là đáp án mà y muốn nghe. Đôi mắt y hạnh phúc đến ngấn lệ.

    "Vậy ngươi phải ở bên ta cả đời. Ngươi không được phép bỏ rơi ta"

    "Thần tuân mệnh"

    Mạc Thiên Thanh mỉm cười lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt y. Gương mặt xinh đẹp này chẳng có nữ nhân nào sánh bằng cả

    "Hoàng thượng, thần có thể hôn người không?"

    Tề Minh vui vẻ gật đầu nguyện ý. Đôi môi của hắn quấn lấy môi y, thật mềm mại, ngọt ngào. Nụ hôn dần sâu, khiến y đỏ ửng hết cả mặt. Đôi tay của hắn luồn qua eo y, đột nhiên bế xốc y lên tiến về phía giường. Tề Minh lúc đầu có chút bất ngờ nhưng rồi cũng ôm chầm lấy cổ hắn mặc ý làm. Sau khi bế lên giường thì chính là cảnh xuân chớm nở. Vua và thần dung hòa làm một. Y chưa từng nghĩ sẽ cùng tướng quân làm loại chuyện này. Nhưng bây giờ y chỉ biết y rất hạnh phúc mà thôi.

    * * *

    Sau này, Tề Minh hoàn toàn cầm quyền. Y bắt đầu tham gia vào việc quân. Tướng quân họ Mạc kia cũng tham gia nhiều cuộc chiến. Hai người vì việc nước mà thời gian bên nhau không còn như trước.

    Và rồi, một ngày nắng đẹp thì mây đen kéo đến bao trùm, bầu trời xám xịt, mưa như trút nước. Cảnh vật cũng trở nên hưu quạnh. Lạnh cả sống lưng. Máu đã đổ. Mạc Thiên Thanh hy sinh nơi chiến trường. Hắn nằm giữa vũng máu hòa lẫn nước mưa. Trong tay còn giữ chặt miếng ngọc bội mà Tề Minh tặng cho hắn. Nước mắt hẵn sớm đã tan vào cơn mưa bất chợt ấy. Mắt cũng mờ dần, hình ảnh Tề Minh như hiện rõ trước mắt mỉm cười với hắn. Chỉ là hắn không còn sức lực nữa để ngắm nụ cười xinh đẹp ấy..

    Ngày hôm đó, Tề Minh hoàn toàn sụp đổ khi biết tin. Y không xem tấu sớ nữa, không lên triều, không làm gì hết. Y không ăn, không uống luôn tự nhốt mình trong phòng. Nhưng y lại không hề rơi lệ. Bởi nỗi đau này tàn khốc hơn trăm vạn lần cái gọi là đau lòng.

    Năm thứ nhất. Sau khi hắn mất, y đã gầy đi rất nhiều, râu đã mọc ra dài nữa rồi, đôi mắt sâu hút vì thức khuya. Y luôn tự mình họa tranh hắn. Đã hơn mấy ngàn bức.

    Năm thứ hai, sau khi hắn mất. Y bắt đầu uống rượu, bắt đầu xa đọa chốn hoa sắc. Gây lên tiếng xấu khắp kinh thành.

    Năm thứ ba, khi hắn mất. Y lập hậu

    Năm thứ tư khi hắn mất. Y lập thêm mười mấy người làm phi tần

    Năm thứ năm khi hắn mất Y giết chết hoàng hậu gây hỗn loạn hoàng cung.


    Năm thứ sáu khi hắn mất. Y lại họa tranh hắn. Nhưng khác lúc trước, y họa thêm bản thân ở bên cạnh hắn.

    Đã sáu năm trôi qua. Vậy mà hình ảnh của Mạc Thiên Thanh vẫn còn in đậm trong tâm trí y. Sáu năm nay, người đang sống lại chảng khác gì kẻ đã chết. Nhấn chìm mình trong ký ức đẹp đẽ của năm tháng ấy. Tề Minh sớm đã xem mình như cái xác không hồn, chà đạp, hủy hoại nó cả mấy năm trời đến tuyệt vọng.

    Hoa đào nở rộ khắp hoa viên. Chim thú hót líu lo rúi rít.

    Đã năm thứ sáu sau khi hắn mất rồi. Y cười. Nụ cười thấm đẫm nước mắt chua xót. Nhẹ nhàng cầm lấy ly rượu đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tề Minh khẽ nói trong ngấn lệ

    "Đều là do ngươi thất hứa. Ngươi nói sẽ bên cạnh ta suốt đời. Vậy mà người dám bỏ ta đi. Mạc Thiên Thanh, ngươi thử hỏi ta nên làm sao sống đây? Ngươi chờ ta.. Ta sẽ đến tìm ngươi"

    Vừa dứt lời, Tề Minh không chần chừ đã uống cạn ly rượu kia. Một làn gió bỗng thổi qua, từng cánh hoa anh đào rơi xuống thật nhiều thật đẹp. Y ngã xuống, ly rượu lăn lóc giữa sàn. Có lẽ y thật sự cảm thấy đây mới là cách giải thoát tốt nhất. Lông ngực đau như vạn tiễn xuyên qua, trái tim đang dần ngừng đập nhưng Y lại mỉm cười vô cùng vui vẻ mãn nguyện. Nụ cười đầu tiên sau sáu năm đằng đẵng lại lại nụ cười kết thúc cuộc đời y.

    Năm thứ nhất, y họa tranh Mạc Thiên Thanh vì muốn lưu giữ hình ảnh hắn. Có như vậy, y mới thật sự cảm nhận được hắn luôn ở bên cạnh y.

    Năm thứ hai, y muốn mình hư hỏng để hắn hối hận mà quay về. Hắn phải từ mồ mà ngoi lên ngăn y lại.

    Năm thứ ba, thứ tư. Y muốn lập hậu-việc mà y ghét nhất cũng đã làm. Lý do cũng chỉ là muốn Mạc Thiên Thanh trở về. Linh hồn cũng được, miễn là hắn về gặp y

    Năm thứ năm. Y thật sự điên rồi. Hoàng hậu vì phỉ bám y, nói y u mê bất ngộ, nói Mạc Thiên Thanh mãi không trở về nữa. Y liền rút đao chém chết nàng một cách vô tình.

    Năm thứ sáu. Y thật sự rất nhớ hắn. Nhưng Y cuối cùng cũng nhận ra tất cả. Y sai rồi. Y điên rồi. Y đáng chết. Chỉ khi chết đi y với hắn mới thật sự có thể bên nhau. Một ly rượu độc xem như xóa hết tất cả. Cái vương triều này y không hề coi trọng bằng hắn. Năm đó, vương triều ấy trở nên hỗn loạn khi nghe tin vua tự sát. Kẻ khóc người vui. Nhưng duy chỉ có một linh hồn rơi lệ vì y..

    Là cái kết viên mãn hay là bi đát. Vị vua ấy chết đi để lại tiếng xấu muôn đời nhưng lại được tìm đến người mình yêu.. Vậy nếu y sống và làm lại trở thành một vị vua anh minh, thương dân yêu nước.. ngàn người kính trọng nhưng y lại chẳng thể cùng người mình yêu cùng một thế giới.. Theo bạn, Vua nên làm gì mới tốt?


    #Xu
     
    Chỉnh sửa cuối: 13 Tháng năm 2021
  2. Đang tải...
  3. Gió Cuốn đi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    45
    Hay đóa
     
    XuGia thích bài này.
  4. XuGia Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Iu thương 3000
     
  5. Money97 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2
    Buồn quá
     
    XuGia thích bài này.
  6. XuGia Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Thương thương
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...