[Bài Thơ] Nỗi Hờn Cuối Thu - Phan Thúc Định

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Lãnh Y, 29 Tháng ba 2019.

  1. Lãnh Y

    Bài viết:
    355
    NỖI HỜN CUỐI THU! - Phan Thúc Định



    Cứ ngỡ rằng lòng mình đủ bao dung

    Đủ rộng lượng giữa cuộc đời rất chật

    Ai biết trước chữ tình là nước mắt?

    Mở lòng rồi đóng chặt khó làm sao!

    * * *

    Khi cách xa là ngờ vực dâng trào

    Máu huyết quản chẳng hồng tươi được nữa

    Phường ích kỉ cứ thập thò trước cửa

    Cố xua rồi lòng vẫn cứ a dua!

    * * *

    Khung trời nào cũng giỡn cảnh đón đưa..

    Nụ cười ấy sao lẳng lơ đến vậy?

    Lúc bên nhau có bao giờ anh thấy

    Em lẳng lơ hay tại chính anh khờ?

    * * *

    Trời lại ru bản nhạc giao mùa

    Rét khẽ chớm đủ cho lòng thổn thức

    Chiều hồ Tây bao lứa đôi rạo rực

    Uống thu tàn cuống quýt kẻo đông sang!

    * * *

    Quán ven đường ai hát khúc sa ngang?

    Ghen tuông tựa như thượng nguồn thác đổ

    Biết mình sai mà sao lòng chất chứa

    Về đi em dọn dẹp hết ngổn ngang!

    Phủ Quỳ, 4/10/2018.

    Cụ Định.



    [​IMG]



    Ảnh minh họa (nguồn internet)
     
    Last edited by a moderator: 29 Tháng ba 2019
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...