[Bài Thơ] Những Bốn Câu Về Thơ - Thục Linh

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Hương 49, 8 Tháng tư 2021.

  1. Hương 49 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    29
    Những bốn câu về thơ

    Trần Tử Ngang với bốn câu gom cả càn khôn
    Walt Whitman một đời vật chữ chưa đi đến ngọn nguồn "lá cỏ"
    Anh đâu thể chọn đề tài lớn hay nhỏ
    Đề tài chọn anh làm số phận cho mình

    Bao triệu người làm thơ khuất vào vô minh rồi nhỉ?
    Tôi chỉ là phần tử nhỏ nhoi trong triệu ánh nắng đó thôi
    Có gì đâu khi tôi đã được đi rong với thơ qua vạn điều quá vãng
    Tôi khuất đêm đen nhưng triệu người đến sau tôi

    vẫn còn thấy mặt trời

    Nghe gieo gió gặt bão
    Tôi gieo sông sao chỉ gặt ao hồ
    Giá gặt được vũng nước mưa đục ngầu tuổi nhỏ
    Người soi hồn nhiên mình may ra khỏi thờ ơ.

    Tôi làm ảo thuật với ngôn từ mà không hoá nổi câu thơ
    Tôi gian lận mãi trong chiếu bạc mà thân phận cũ mèm viên xúc xắc
    Tôi lừa phỉnh cuộc đời tôi mà nát nhàu khuôn mặt
    Chỉ thật lòng với mùa thu nên em nở rực một chân trời

    Chỉ có tôi con đường trắng lầm lũi
    Không một tiếng nói, không một bạn đường
    Tuyên ngôn lớ tiếng làm gì khi không thanh âm nào khả dĩ
    Làm thơ? Cứ phải đi tới thôi gã bộ hành đáng thương.

    Thục Linh
     
  2. Đang tải...
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...