[Bài Thơ] Những Bài Thơ Hay Đã Được Phổ Nhạc - Thơ Sưu Tầm

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi P.T.N.T, 28 Tháng mười 2018.

  1. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ

    Trần Đình Chính


    Có một không gian nào

    Đo chiều dài nỗi nhớ?

    Có khoảng mênh mông nào

    Sâu thẳm hơn tình thương?

    Anh đang ở Pai-lin

    Rừng khộp khô trong nắng

    Thương em chiều mưa lạnh

    Muốn gửi chút nắng hồng

    Ở đầu này nỗi nhớ

    Anh mơ về bên em

    Ngôi sao như xuống thấp

    Cho ta gần nhau hơn

    Ở đầu kia nỗi nhớ

    Nằm đếm tiếng mưa rơi

    Đếm mấy triệu hạt rồi

    Mà chưa vơi nỗi nhớ

    Ở hai đầu nỗi nhớ

    Yêu và thương sâu hơn

    Ở hai đầu nỗi nhớ

    Nghĩa tình đằm thắm hơn​
     
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng mười 2018
  2. Đang tải...
  3. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Hai Sắc Hoa Tigon

    T. T. Kh


    Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn

    Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,

    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,

    Tôi chờ người đến với yêu đương.

    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng

    Dải đường xa vút bóng chiều phong,

    Và phương trời thẳm mờ sương, cát,

    Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng.

    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,

    Thở dài trong lúc thấy tôi vui,

    Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ,

    Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!"

    Thuở ấy, nào tôi đã hiểu gì

    Cánh hoa tan tác của sinh ly,

    Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng

    Là chút lòng trong chẳng biến suy"

    Đâu biết lần đi một lỡ làng,

    Dưới trời đau khổ chết yêu đương.

    Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm,

    Trong một ngày vui pháo nhuộm đường..

    Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,

    Lòng tôi còn giá đến bao giờ

    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ..

    Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.

    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời

    Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,

    Mà từng thu chết, từng thu chết,

    Vẫn giấu trong tim bóng "một người".

    Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết

    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa

    Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ.

    Và đỏ như màu máu thắm pha!

    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi

    Một mùa thu trước rất xa xôi..

    Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,

    Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

    Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,

    Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu

    Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,

    Người ấy sang sông đứng ngóng đò.

    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,

    Trời ơi! Người ấy có buồn không?

    Có thầm nghĩ tới loài hoa.. vỡ

    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?​
     
    Mèo A Mao Huỳnh Mai, HanyFull Moon thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng mười 2018
  4. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây

    Phạm Tiến Duật


    Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn

    Hai đứa ở hai đầu xa thẳm

    Ðường ra trận mùa này đẹp lắm

    Trường Sơn Ðông nhớ Trường Sơn Tây.

    Một dãy núi mà hai màu mây

    Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác

    Như anh với em, như Nam với Bắc

    Như Ðông với Tây một dải rừng liền.

    Trường Sơn tây anh đi, thương em

    Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo

    Muỗi bay rừng già cho dài tay áo

    Rau hết rồi, em có lấy măng không.

    Em thương anh bên tây mùa đông

    Nước khe cạn bướm bay lèn đá

    Biết lòng anh say miền đất lạ

    Chắc em lo đường chắn bom thù

    Anh lên xe, trời đổ cơn mưa

    Cái gạt nước xua tan nỗi nhớ

    Em xuống núi nắng về rực rỡ

    Cái nhành cây gạt nỗi riêng tư.

    Ðông sang tây không phải đường thư

    Ðường chuyển đạn và đường chuyển gạo

    Ðông Trường Sơn, cô gái "ba sẵn sàng" xanh áo

    Tây Trường Sơn bộ đội áo màu xanh.

    Từ nơi em gửi đến nơi anh

    Những đoàn quân trùng trùng ra trận

    Như tình yêu nối lời vô tận

    Ðông Trường Sơn nối tây Trường Sơn.​
     
    Mèo A Mao Huỳnh MaiFull Moon thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng mười 2018
  5. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Màu Tím Hoa Sim

    Hữu Loan

    Khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh


    Nàng có ba người anh đi bộ đội

    Những em nàng

    Có em chưa biết nói

    Khi tóc nàng xanh xanh

    Tôi người Vệ quốc quân

    Xa gia đình

    Yêu nàng như tình yêu em gái

    Ngày hợp hôn

    Nàng không đòi may áo mới

    Tôi mặc đồ quân nhân

    Đôi giày đinh

    Bết bùn đất hành quân

    Nàng cười xinh xinh

    Bên anh chồng độc đáo

    Tôi ở đơn vị về

    Cưới nhau xong là đi

    Từ chiến khu xa

    Nhớ về ái ngại

    Lấy chồng thời chiến binh

    Mấy người đi trở lại

    Nhỡ khi mình không về

    Thì thương

    Người vợ chờ

    Bé bỏng chiều quê..

    Nhưng không chết

    Người trai khói lửa

    Mà chết

    Người gái nhỏ hậu phương

    Tôi về

    Không gặp nàng

    Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối

    Chiếc bình hoa ngày cưới

    Thành bình hương

    Tàn lạnh vây quanh

    Tóc nàng xanh xanh

    Ngắn chưa đầy búi

    Em ơi giây phút cuối

    Không được nghe nhau nói

    Không được trông nhau một lần

    Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím

    Áo nàng màu tím hoa sim

    Ngày xưa

    Một mình đèn khuya

    Bóng nhỏ

    Nàng vá cho chồng tấm áo

    Ngày xưa..

    Một chiều rừng mưa

    Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc

    Được tin em gái mất

    Trước tin em lấy chồng

    Gió sớm thu về rờn rợn nước sông

    Đứa em nhỏ lớn lên

    Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị

    Khi gió sớm thu về

    Cỏ vàng chân mộ chí

    Chiều hành quân

    Qua những đồi hoa sim

    Những đồi hoa sim

    Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết

    Màu tím hoa sim

    Tím chiều hoang biền biệt

    Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa

    Áo anh sứt chỉ đường tà

    Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu

    Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau

    Chiều hoang tím có chiều hoang biết

    Chiều hoang tím tím thêm màu da diết

    Nhìn áo rách vai

    Tôi hát trong màu hoa

    Áo anh sứt chỉ đường tà

    Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu..

    Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm

    Tím tình ơi lệ ứa

    Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành

    Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn

    Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím

    Tôi ví vọng về đâu

    Tôi với vọng về đâu

    Áo anh nát chỉ dù lâu..​
     
    Mèo A Mao Huỳnh MaiFull Moon thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng mười 2018
  6. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Áo Lụa Hà Đông

    Nguyên Sa


    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát

    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung

    Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

    Gặp một bữa anh đã mừng một bữa

    Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn

    Thơ học trò anh chất lại thành non

    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

    Em không nói đã nghe lừng giai điệu

    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh

    Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình

    Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết

    Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu

    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau

    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

    Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại

    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời

    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi

    Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn

    Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng​
     
    Mèo A Mao Huỳnh MaiFull Moon thích bài này.
  7. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Tiếng Sáo Thiên Thai

    Thế Lữ


    Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi,

    Bên rừng thổi sáo một hai Kim Đồng.

    Tiếng đưa hiu hắt bên lòng,

    Buồn ơi! Xa vắng, mênh mông là buồn..

    Tiên Nga tóc xõa bên nguồn.

    Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đìu hiu;

    Mây hồng ngừng lại sau đèo,

    Mình cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi.

    Trời cao, xanh ngắt. - Ô kìa

    Hai con hạc trắng bay về Bồng Lai.

    Theo chim, tiếng sáo lên khơi,

    Lại theo giòng suối bên người Tiên Nga.

    Khi cao, vút tận mây mờ,

    Khi gần, vắt vẻo bên bờ cây xanh,

    Êm như lọt tiếng tơ tình,

    Đẹp như Ngọc Nữ uốn mình trong không.

    Thiên Thai thoảng gió mơ mòng,

    Ngọc Chân buồn tưởng tiếng lòng xa bay..​
     
    Mèo A Mao Huỳnh MaiFull Moon thích bài này.
  8. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Anh Còn Nợ Em

    Phan Thành Tài

    Anh còn nợ em

    Công viên ghế đá

    Công viên ghế đá

    Lá đổ chiều êm

    Anh còn nợ em

    Dòng xưa bến cũ

    Dòng xưa bến cũ

    Con sông êm đềm

    Anh còn nợ em

    Chim về núi nhạn

    Trời mờ mưa đêm

    Trời mờ mưa đêm

    Anh còn nợ em

    Nụ hôn vội vàng

    Nụ hôn vội vàng

    Nắng chói qua song

    Anh còn nợ em

    Con tim bối rối

    Con tim bối rối

    Anh còn nợ em

    Và còn nợ em

    Cuộc tình đã lỡ

    Cuộc tình đã lỡ

    Anh còn nợ em​
     
    Mèo A Mao Huỳnh Mai thích bài này.
  9. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Hoa Tím Ngày Xưa

    Cao Vũ Huy Miên


    Con đường em về ban trưa

    Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ

    Tuổi em vừa tròn mười bảy

    Tóc em vừa chấm ngang vai

    Con đường em về mưa bay

    Ta đứng trông theo bao ngày

    Tự bao giờ lòng cứ ngỡ

    Yêu người mà nào có hay

    Con đường em về hương thơm

    Ngọc lan khuya rụng trong vườn

    Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ

    Đưa ta về phía cuối đường

    Để tự bao giờ chẳng biết

    Tuổi em mười bảy qua rồi

    Trường xưa chẳng còn học nữa

    Nghe đâu đã bước vào đời

    Con đường em về năm xưa

    Có biết hay chăng bây giờ

    Hoa tím thôi không chờ nữa

    Chỉ còn ta đứng dưới mưa..​
     
    Mèo A Mao Huỳnh Mai thích bài này.
  10. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Khúc Thụy Du

    Du Tử Lê


    1.

    Như con chim bói cá

    Trên cọc nhọn trăm năm

    Tôi tìm đời đánh mất

    Trong vũng nước cuộc đời

    Như con chim bói cá

    Tôi thường ngừng cánh bay

    Ngước nhìn lên huyệt lộ

    Bầy quạ rỉa xác người

    (Của tươi đời nhượng lại)

    Bữa ăn nào ngon hơn

    Làm sao tôi nói được

    Như con chim bói cá

    Tôi lặn sâu trong bùn

    Hoài công tìm ý nghĩa

    Cho cảnh tình hôm nay

    Trên xác người chưa rữa

    Trên thịt người chưa tan

    Trên cánh tay chó gặm

    Trên chiếc đầu lợn tha

    Tôi sống như người mù

    Tôi sống như người điên

    Tôi làm chim bói cá

    Lặn tìm vuông đời mình

    Trên mặt dài nhiên lặng

    Không tăm nào sủi lên

    Đời sống như thân nấm

    Mỗi ngày một lùn đi

    Tâm hồn ta cọc lại

    Ai làm người như tôi?

    2.

    Mịn màng như nỗi chết

    Hoang đường như tuổi thơ

    Chưa một lần hé mở

    Trên ngọn cờ không bay

    Đôi mắt nàng không khép

    Bàn tay nàng không thưa

    Lọn tóc nàng đêm tối

    Khư khư ôm tình dài

    Ngực tôi đầy nắng lửa

    Hãy nói về cuộc đời

    Tôi còn gì để sống

    Hãy nói về cuộc đời

    Khi tôi không còn nữa

    Sẽ mang được những gì

    Về bên kia thế giới

    Thụy ơi và Thụy ơi

    Tôi làm ma không đầu

    Tôi làm ma không bụng

    Tôi chỉ còn đôi chân

    Hay chỉ còn đôi tay

    Sờ soạng tìm thi thể

    Quờ quạng tìm trái tim

    Lẫn tan cùng vỏ đạn

    Dính văng cùng mảnh bom

    Thụy ơi và Thụy ơi

    Đừng bao giờ em hỏi

    Vì sao mình yêu nhau

    Vì sao môi anh nóng

    Vì sao tay anh lạnh

    Vì sao thân anh run

    Vì sao chân không vững

    Vì sao anh van em

    Hãy cho anh được thở

    Bằng ngực em rũ buồn

    Hãy cho anh được ôm

    Em, ngang bằng sự chết

    Tình yêu như ngọn dao

    Anh đâm mình, lút cán

    Thụy ơi và Thụy ơi

    Không còn gì có nghĩa

    Ngoài tình em tình em

    Đã ướt đầm thân thể

    Anh ru anh ngủ mùi

    Đợi một giờ linh hiển.​
     
    Mèo A Mao Huỳnh Mai thích bài này.
  11. P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Bài viết:
    67
    Lá Diêu Bông

    Hoàng Cầm


    Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng

    Chị thẩn thơ đi tìm

    Đồng chiều

    Cuống rạ

    Chị bảo

    Đứa nào tìm được Lá Diêu bông

    Từ nay ta gọi là chồng

    Hai ngày Em tìm thấy Lá

    Chị chau mày

    Đâu phải Lá Diêu bông

    Mùa đông sau Em tìm thấy Lá

    Chị lắc đầu

    Trông nắng vãn bên sông

    Ngày cưới Chị

    Em tìm thấy Lá

    Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

    Chị ba con

    Em tìm thấy Lá

    Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn

    Từ thuở ấy

    Em cầm chiếc Lá

    Đi đầu non cuối bể

    Gió quê vi vút gọi

    Diêu bông hời..

    * * *ới Diêu bông!​
     
    Mèo A Mao Huỳnh Mai thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...