Nhật ký năm năm - Ngọc Nguyên

Thảo luận trong 'Nhật Ký' bắt đầu bởi Nguyễn Ngọc Nguyên, 23 Tháng chín 2020.

  1. Nguyễn Ngọc Nguyên Có chắc rằng chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi? Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    384
    [​IMG]

    Nếu chỉ còn có năm năm, các bạn sẽ làm gì, mình sẽ viết nhật ký. Từ bé đến lớn viết rất nhiều, toàn bộ đều bằng tay, sách dày chất đầy một kệ tủ. Nhưng hôm nay tự dưng muốn lưu lại nơi này chút gì đấy, một kí ức vui vẻ để nhớ về nhau khi chia xa.

    Có ai biết được ngày mai đến

    Vạn nẻo đường lưu luyến phút giây này

    Tương lai còn đó tìm không thấy

    Mặt trời chớp mắt lặn về Tây​
     
    Admin, Phan Kim TiênUất Phong thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Nguyễn Ngọc Nguyên Có chắc rằng chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi? Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    384
    Hồi ức

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nếu ngày đó con không rẽ vào con đường Dương Quảng Hàm, nếu ngày đó con không gặp được người. Bây giờ con đang ở nơi đâu? Cha mẹ sinh con ra, cho con vóc dáng hình hài, cho con sự sống thế gian, đặt cho con cái tên cúng cơm, mong con luôn được nguyên vẹn không bao giờ chịu sứt mẻ tổn thương gì. Thế nhưng hoàn toàn ngược lại, con luôn tổn thương và đau khổ, con luôn dằn vặt bởi được mất của cuộc đời.

    Cho tới khi gặp được người, người đặt tên cho con - Mẫn Dương Ân. Ân trọng như núi mang nặng trên vai, khiến con luôn ghi nhớ trách nhiệm của một hạt bụi nhỏ nhoi nằm lẫn trong nắm đất khô cằn trên mảnh đất sỏi đá.

    Người dạy dỗ khuyên răn, cho con hành trang bước tiếp giữa cuộc đời đen bạc.

    Nhưng suốt sáu năm qua, con vẫn giậm chân ở giữa đường như một ván cờ vô nghĩa không hồi kết thắng thua. Con để tưởng ấm và hành ấm điều khiển bản thân mình trôi lăn trong muôn vàn xúc cảm. Lần lựa hứa hẹn chỉ bởi vì con cố che giấu đi những ý nghĩ thấp hèn, chỉ bởi vì con dừng lại giữa đường muốn nắm tay em ấy cùng đi tới đích. Con đâu biết rằng con đã lùi tới vạch xuất phát ban đầu. Thoái thoái lui lui tựa hồ như nửa mùa tiết khí.

    Hiện tại cho tới hết kiếp này con không thể buông tay em ấy, đã hứa thì không thể nuốt lời, ngược lại con càng trân trọng em ấy. Con biết mình ngu ngốc và tầm thường, con biết mình còn quá nhiều ích kỉ hơn thua, nhưng cho con ích kỉ thêm lần này, chỉ một lần này nữa thôi. Mọi chuyện còn lại con đều nghe người hết. Học hành, ngồi ghế nhà trường hai mươi năm, ra đời tận gần hết khoảng thời gian còn lại, học quan trọng nhưng hành còn quan trọng hơn, thực tế và ảo vọng cách xa nhau. Xa đến nỗi không thể nhìn thấy nhau. Vì thế cho nên con đem sỏi đá gộp chung vào một chỗ, cẩn thận gột rửa, cẩn thận trưng bày. Và hơn thế nữa cẩn thận gìn giữ.

    Có bữa tiệc nào không tàn, có cuộc tình nào rồi không phải ly tan?

    Khoảng thời gian này thật nhạy cảm, không biết là bao lâu, chỉ là trước khi rời đi, muốn ghi nhật kí lưu lại đây một chút gì đó. Cũng chẳng biết có ai đọc không, nhưng vẫn muốn ghi.

    Hi vọng những ai đang buồn phiền vì gia đình cha mẹ không thương yêu quan tâm, hay những ai bị thất tình đau khổ muốn chết, hay những ai phiền muộn về tiền nong, học hành điểm thấp. Áp lực làm việc và từ mọi phía mang lại, vân vân và mây mây. Đọc những dòng nhật kí này sẽ không còn cảm thấy nhân sinh bi thương cô độc nữa, cũng không còn đau buồn thất vọng và hận cuộc đời này nữa.

    Rồi thì đừng vội vàng phủ nhận, hay cho đúng hoặc sai. Ở thời điểm này ta nhìn đó là sai, nhưng biết đâu trong tương lai ta vỡ lẽ ra rằng đó mới là sự thật.

    Hệt như cái chân lý giản đơn 1+1 = 2 mà vĩnh viễn ta chẳng thể nào chứng minh được, chỉ biết nó đúng và chấp nhận mà thôi.

    Mười giây, mười phút, mười giờ, mười ngày, mười tháng, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm.. cho tới một ngày chúng ta sẽ đếm ngược về hiện tại. Đếm rằng 5, 4, 3, 2, 1 và Bùm.. chúng ta sẽ không còn gì nữa cả. Tất cả quay về con số 0.
     
    Phan Kim Tiên thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng chín 2020
  4. Nguyễn Ngọc Nguyên Có chắc rằng chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi? Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    384
    1: Bài học vỡ lòng - Chết có phải là hết hay không?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên cuộc đời này có người giàu người nghèo,có người thông minh có người không thông minh,có người luôn may mắn và hạnh phúc từ lúc sinh ra và ngược lại. Có người yêu được đền đáp cũng có người bị thất tình,bị phản bội,vân vân và vân vân...Nhưng chung quy tất cả mọi người cuối cùng rồi cũng phải đi về chung một con đường. Đó chính là cái chết.

    Vậy rồi chết có phải là hết không?

    Nếu hết thì không còn gì để nói thêm dừng lại tại đây không bàn cãi.

    Nhưng nếu chết không hết thì chúng ta sẽ đi về đâu?

    Chúng ta sẽ là ai,trở thành cái gì?

    Rất nhiều người thắc mắc cũng rất nhiều giả thuyết đặt ra. Nhưng chưa ai chứng minh hay xác nhận được cái nào đúng, cái nào sai. Có thể tương lai chúng ta biết,còn nếu không sau này ta thân hoại mạng chung từ giã cõi đời ta chắc chắn sẽ biết được đâu mới là sự thật mà thôi.

    Đừng vội bác bỏ nhận định đúng sai bất kì một người hay một sự vật,sự việc nào trên thế gian này,chầm chậm thôi nghe và đọc,chầm chậm thôi có điều muốn nói và suy ngẫm.

    Thật ra chết không phải là hết. Chết chỉ là thân vật chất của ta không còn,mọi người không thể nhìn thấy ta bằng con mắt bình thường hạn hẹp. Chết rồi ta liền chuyển sang một dạng khác đó chính là linh hồn,người đời hay nói là ma. Nếu người khi sống tâm hồn thiện lương chết đi gương mặt rất đẹp,người đời gọi là thiên thần.

    Hầu hết 90% loài người chết đi đều sẽ trở thành hồn ma,vất va vất vưởng sống chung với thế giới loài người đang hiện hữu. Trên thế giới hiện tại khoảng tám tỷ dân số thì ở cõi vô hình mắt ta không nhìn thấy được,ước tính sơ sơ vào khoảng tám mươi tỷ linh hồn.

    Người đời thường gọi là cô hồn dã quỷ hay cô hồn các đảng. Linh hồn nào đi một mình thì gọi là cô hồn,tụ tập lại có thêm từ các đảng.Họ cũng có bè phái như team chúng ta vậy đó. Có điều cõi vô hình đau khổ lắm,họ thèm khát thân vật chất của chúng ta. Vì sao vậy?

    Nhiều người chết vài năm vài ngày đầu thai,nhiều người thậm chí vài chục vài trăm năm vẫn chưa đầu thai được,ốm gầy trơ xương,thịt da rút cạn. Họ đói khát không có ai cúng cho ăn,thậm chí là quên luôn họ đã từng tồn tại. Họ cũng như hệt người còn sống,cần được ăn uống. Không cần tiền vàng bằng giấy vô nghĩa hay những cái điện thoại những ngôi nhà giấy chúng ta đốt cho họ đâu,vì chúng ta không sài được họ cũng không dùng được.

    Còn ông bà ta già mất đi,hằng năm giỗ hoặc ba ngày tết ta mới cúng,còn đâu 361 ngày còn lại ông bà đều nhịn đói. Một năm ta ăn bốn lần được không ạ? Chắc chắn là không được rồi.

    Vậy mỗi ngày ta ăn uống,trước khi ăn ta sớt ra một bát cơm một bát canh đơn giản thôi cúng mời ông bà hay mọi người chung quanh về ăn. Thật sự sẽ giải quyết được nạn đói của mấy mươi tỷ người.

    Nếu ta biết rằng ta rồi cũng sẽ chết đi giống như họ,ta bị bỏ đói không còn ai quan tâm ta sẽ rất đau khổ. Đau khổ kéo dài hàng mấy chục năm,thậm chí lâu hơn thế nữa,đau khổ hơn cả thất tình,vạn tiễn xuyên tâm,ta mới hiểu được cảm giác của họ.

    Linh hồn tràn ngập thế gian,ta không nhìn thấy họ nhưng họ nhìn thấy ta,thậm chí còn đọc được tâm của ta. Vì thế ta có còn sợ họ nữa không?

    Thay vì sợ hãi trốn chạy ta hãy đứng lại,trải tấm lòng yêu thương đến tất cả họ,họ đều là bạn của chúng ta. Thương họ hơn bằng cả trái tim mình,ta hãy cúng cơm đơn giản mỗi ngày mời họ về ăn nhé!

    Người đã chết dạng linh hồn ngoài đọc được tâm ta còn biết được tương lai gần,còn có khả năng ngắt đi nguồn điện sinh học từ thân ta tỏa ra,nguồn điện sinh học giúp tay chân ta hoạt động.

    Bình thường ta còn thức, nguồn điện sinh học rất mạnh. Rất dồi dào. Nhưng khi ta chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê,nguồn điện sh yếu dần đi. Cho nên chỉ cần họ đến gần ta,điện sinh học ta bị ngắt ngang,tay chân cơ thể ta tê cứng không thể nhúc nhích cử động.

    Họ thường nằm đè lên người ta hoặc chạm vào ta. Lúc đó ta còn biết nhưng càng cố sức gồng và chống cự lại,ta chỉ càng mệt mỏi và đổ mồ hôi vô ích mà thôi,đó chính là hiện tượng bóng đè. Rất nhiều người đã từng bị phải không ạ,chỉ bởi vì ta là người dễ thương nên họ mới đến gần ta thôi,hệt như người còn sống quý mến nên đến gần nhau,chỉ đơn giản vậy,ta đừng vội cho là cái gì đáng sợ.

    Lúc đó ta trải lòng yêu thương họ,nói họ buông bằng tâm từ của ta. Họ chắc chắn sẽ buông,cơ thể bạn sẽ dần hồi phục.

    Còn người đang thức điện sinh học mạnh mà vẫn bị nhập như thường,lấy mất ý thức cùng não bộ điều khiển cả con người ta. Rất số ít người bị như vậy,chỉ bởi vì ta đã từng có duyên có nợ với người đó trong quá khứ mà thôi. Cái này thuộc về nghiệp phải sám hối rất nhiều.

    Một số người không biết vội vàng đi gọi thầy bà về trấn yểm trừ tà hay dùng roi dùng đủ mọi hình thức đuổi họ đi là không nên đâu.

    Ở đời ta có câu nói thế này: "Thu phục người thì dễ,nhưng thu phục tâm người thì khó." Muốn người ta yêu thương hoặc muốn thuộc hạ trung thành,ta chỉ có một con đường đó chính là: Yêu thương họ thật sự.

    Có nhiều người mê tín dị đoan tốn rất nhiều tiền bạc mời thầy đuổi ma. Ma đuổi đi không được cuộc đời ta càng rơi vào bế tắc thê thảm hơn,tiền mất tật mang. Chỉ cần ta nhẹ nhàng cúng cơm mời họ ăn,nhẹ nhàng khuyên họ về chùa tu tập. Họ chắc chắn sẽ xiêu lòng mà rời đi.

    Còn mười phần trăm còn lại họ đã đi đâu?

    Có một số ít lên cõi trời,cũng có một số rất ít trở thành thần,cũng có một số rất ít còn lại xuống địa ngục. Người nào còn sống có công có uy quyền cống hiến phụng sự đất nước dân chúng, chết được phong làm thần. Có nơi thờ phượng cúng kiến riêng,thần lực cũng rất mạnh,nhưng vẫn còn hỉ nộ ái ố thế gian. Và thần cũng chia ra nhiều loại. Nhắc đến Quan Vũ (Quan Công) là điển hình của một vị thần uy mãnh và vẫn còn tồn tại linh thiêng.(xin phép cho con xin nhắc đến ngài một chút,mong ngài lượng thứ cho con.)

    Còn người nào khi sống tâm quá tà ác,cướp sinh mạng người khác và làm quá nhiều điều xã hội không dung thứ,chết đọa địa ngục

    Luật pháp thế gian là một. Luật pháp địa ngục là tuyệt đối công bằng.

    Án lệ là gì?

    Có cái gọi là án lệ dưới địa ngục,đó chính là Diêm vương,phán quan,quỷ sai,đều đọc được tâm của người gây án. Nếu người gây án hối lỗi dứt khoát không bị đọa địa ngục,quay về lại trần gian đầu thai trả cho bằng hết nợ đối với người bị hại. Còn nếu người gây án dù bị giam dưới biển lửa hay vô số cực hình kinh khiếp nơi địa ngục mà tâm người đó vẫn chưa thực sự hối hận biết lỗi của mình,người đó vẫn bị đánh đập giam cầm cho tới khi nào biết nhận lỗi thật sự mới thôi.

    Âm binh là gì?

    Ta nói đơn giản thế này,người chết rồi thành ma,thì con chó con heo con mèo con gà chết đi cũng thành ma. Chết rồi chúng vẫn quanh quẩn bên cạnh chủ,chỉ là chủ không hề nhìn thấy nó,không vuốt ve nó như mọi ngày nữa,nó đâm ra rất buồn. Nó không biết tại sao chủ nhân lại không còn ôm nó,xoa đầu nó. Vì lúc nó còn sống không ai nói cho nó nghe về khái niệm sống chết,cho nên khi chết đi. Nó không hề biết là nó đã chết.

    Rồi một ông thầy pháp gom hết những số cô hồn vất vưởng,chó mèo heo gà không ai cúng cho ấy. Khua chiêng gọi về lúc nhúc một bầy,cúng cho ăn hằng ngày. Chỉ có điều ông ta luôn miệng nhắc nhở tất cả chúng phải nghe theo lời ông ta,vì ông ta đã cúng cho chúng ăn. Phải trả nợ cho ông,phải nghe ông ta sai biểu.

    Vì đã ăn,vì mắc nợ,chúng thâm nhập câu nói đó vào đầu,dù ông thầy pháp đã đọc bằng tiếng nước nào,chúng vẫn hiểu. Thế là chúng từ đó nghe ông ta,sai kéo khách sang quán người này,sai báo chuyện tương lai của người nọ,ông ta liền có một đoàn âm binh,tập hợp rất nhiều chủng loại. Âm binh chỉ đơn giản có vậy thôi đó. Đa số thầy pháp đều làm chuyện xấu nên cuối đời đều chết rất thê thảm.

    Đừng dại muốn quán đông khách hay muốn trấn yếm bỏ bùa ai,ta mời thầy pháp. Nên nhớ một điều con đường đi đến vinh quang lót đường bằng xương máu, mồ hôi bao người. Nhưng con đường đi đến tận cùng hạnh phúc, chỉ xây bằng tình yêu chân chính thực sự mà thôi.
     
    Phan Kim Tiên thích bài này.
  5. Nguyễn Ngọc Nguyên Có chắc rằng chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi? Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    384
    2: Nơi nào bí mật nhất trên Trái Đất?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngũ quan là năm giác quan,mắt, mũi, lưỡi,tai da. Đều nằm ở bên ngoài,vì nằm ở bên ngoài mắt ta luôn nhìn ra ngoại cảnh. Ta tìm khắp năm châu bốn bể thậm chí là khu rừng rậm nơi chưa có bộ tộc nào sinh sống, quanh năm bao phủ bởi một tầng sương mù. Người đời chưa từng ai đặt chân tới,ta cho đó là nơi bí mật,ta lên Sao Hỏa,ta đặt chạm đo đạc nghiên cứu ở Mặt Trăng. Nhưng ta không biết nơi bí mật nhất quả đất lại chính là tấm thân ta - Tâm ta.

    Ông bà tổ tiên ta có một câu nói rất hay thế này: "Dò sông dò biển dễ dò,chớ ai lấy thước mà đo lòng người."

    Quả vậy,bản thân của mỗi chúng ta chính là kho tàng bí mật mà chúng ta cần phải khám phá. Nghĩa đen và nghĩa bóng thì ai cũng đã hiểu,không mượn đến đây để ví von mà để nói về ý nghĩa sâu xa. Nơi mắt thường và tâm thường ta không nhìn thấy và hiểu hết được ẩn ý nằm sâu trong nó,bởi vậy mới nói tổ tiên chúng ta là ai? Thật sự quá mức tự hào khi chúng ta sinh ra là người Việt Nam,sinh vào thời điểm này,mang dòng máu đỏ da vàng luân chảy mãi.

    Giờ chúng ta phân tích chút xíu để nói vì sao mỗi chúng ta đều là một kho tàng vô giá nhé.

    Thân thể ta ngoài tứ đại là: Đất, nước, gió, lửa hợp thành. Còn có năm ấm cấu nên.

    Năm ấm đó chính là: Sắc, thọ, tưởng,hành,thức. Gói gọn đời người chỉ bao nhiêu đây thôi là đủ đưa ta đi luân hồi, trôi lăn hết kiếp này đến kiếp nọ trong lục đạo với thời gian vô định. (lục đạo chính là sáu đường.) còn ba cõi là trời người và địa ngục.

    Hai ấm thứ nhất nằm ở bên ngoài,đầu tiên là:

    + Sắc ấm: Sắc ấm là thân thể hình hài của ta. Thức ăn của nó chính là cái đẹp và ăn uống. Từng tế bào sắc ấm từng ngày từng giờ luôn ngầm chi phối ta,đòi hỏi muốn ăn thức ăn ngon. Muốn mặc quần áo đẹp,muốn một thân hình quyến rũ,cao ráo và bắt mắt mọi người. Vì thế mới sinh ra cái bản năng tự nhiên là ta trước tiên yêu quý bản thân mình. Người khác chỉ cần sơ ý giậm chân ta một cái,ta đã sân si lên muốn cho ăn tát tay rồi.

    + Thọ ấm: Thọ ấm là cảm nhận vui buồn,yêu thương giận ghét. Chúng ta thương người này,chúng ta ghét người nọ,chúng ta nóng lạnh vì thời tiết. Chúng ta sợ điểm thấp,chúng ta sợ người yêu ruồng bỏ. Sợ cái chết,tất tần tật những cảm giác đều từ thọ ấm sinh ra. Thức ăn của thọ ấm chính là khao khát cảm giác dễ chịu,sung sướng và cực lạc. Vì thế chúng ta hiển nhiên ai ai cũng muốn thời tiết dễ chịu,muốn được mọi người khen ngợi,yêu thương. Muốn toán lý hóa được điểm cao,muốn người mình yêu yêu thương lại mình.

    + Tưởng ấm: Tưởng ấm nằm ở trung gian vừa ngoài vừa trong. Tưởng ấm chính là vọng tưởng của chúng ta khởi lên trong đầu. Thức ăn của nó chính là suy nghĩ và suy nghĩ. Vì thế cho nên suốt một ngày trời trong đầu óc chúng ta muốn làm việc này,việc kia. Chúng ta mơ về hình ảnh một người con gái hay con trai đẹp chúng ta vừa mới gặp sáng này. Chúng ta nghĩ cách cưa đổ người chúng ta thích,chúng ta nghĩ cách giải một bài toán khó,chúng ta nghĩ cách kiếm thật nhiều tiền,chúng ta ăn học và làm việc.

    Toàn bộ quá trình lúc thức ai ai cũng đều có suy nghĩ khởi lên ở trong đầu,dù cho đó là suy nghĩ cao hay thấp thì đó đều là vọng tưởng. Xin lỗi nhưng người viết truyện là vọng tưởng nhiều nhất.

    + Hành ấm: Hành ấm nằm thật sâu ở bên trong mỗi người. Hành ấm chính là khả năng lập trình, vận động của cơ thể và trí não. Thức ăn của hành ấm chính là hoạt động bao gồm hoạt động tay chân và trí não. Và sự vận động của hành ấm nhanh cấp kì gấp nhiều lần so với vọng tưởng.

    Chúng ta nhìn thấy vọng tưởng liên tục dấy khởi trong đầu nhưng vô cùng lộn xộn đan xen không theo một quy trình cách thức nhất định nào. Nhưng hành ấm không như vậy,xử lí nhanh cấp kì.

    Ta nói đơn giản thế này. Khi ta cùng người khác đánh nhau,thình lình người đó chơi xấu vung dao găm lận dưới ống tay về phía ta. Mắt ta mở to rồi theo quán tính nghiêng người né tránh,sau đó vài giây trong đầu ta mới khởi lên ý nghĩ đó chính là con dao nguy hiểm cần phải né tránh.

    Hành ấm do nằm rất sâu, rất cao cấp và liên quan mật thiết đến tưởng ấm,nên chúng ta ít khi nào nhận thức được đâu mới là hành ấm,đâu mới là tưởng ấm. Bởi lẽ thường có tưởng ấm rồi mới sinh ra hành ấm.

    Chúng ta nghĩ trong đầu mai đến thăm người bạn, rồi mai mình mới đi. Nhưng vào trường hợp cấp kì,hành ấm lại xuất hiện cùng lúc hoặc nhanh trước tưởng ấm mấy giây. Ta nói những người luyện võ phải nói họ luyện hành ấm rất mạnh,ra đòn rất nhanh. Nhanh cấp kì mà đầu óc không kịp theo động tác của tay chân luôn các bạn ạ.

    Hành ấm thực sự rất đặc biệt. Chúng ta phải phân tích sâu,thật sâu mới biết mỗi chúng ta vi diệu đến cỡ nào. Lúc chúng ta thức thường chỉ có sắc thọ tưởng hoạt động,chi phối ta ra ngoại cảnh. Đầu ta lăng xăng vẩn vơ,thế nên hành ấm bị chiềm.

    Chỉ khi ta chìm sâu vào giấc ngủ sâu,năm giác quan ngừng hoạt động,vọng tưởng lặn. Hành ấm mới từ từ lộ ra hoàn toàn.

    Khi ta thức ta nghĩ đủ chuyện trong đầu,hành ấm có công dụng thu thập rồi truyền tải dữ liệu đó trình lên trên kênh của chúng ta. Còn không ngừng đi tìm lục lọi dữ liệu nằm trong chiếc hộp kí ức,rồi cứ thế ta ngủ. Nó trình chiếu lại cho chúng ta xem,đó chính là nguyên nhân những giấc mơ xuất hiện,và bị chắp vá đan xen hết cảnh này lại tới cảnh kia.

    Hành ấm đôi khi rất nghịch ngợm hệt con nít. Khi ta thức nghĩ về bà con xa lâu ngày không gặp, đêm tới nó chiếu về người đó cho chúng ta xem,sống động hệt thật.

    Lại đôi khi rất tốt và nghiêm túc. Ban ngày chúng ta quên tên một người bạn,quên một cột mốc trong niên đại lịch sử hay quên béng một chuyện gì đấy cần phải làm ngay. Nghĩ hoài nghĩ không ra.

    Nhưng khi đêm xuống,ta ngủ lập tức đêm đấy hành ấm lục trong hộp kí ức của chúng ta. Thế là sáng ra tỉnh dậy có khi ta lập tức nhớ ra tên người bạn kia,ta cảm thấy đầu óc thông minh lạ thường. Bởi vậy mình thấy có rất nhiều bạn, ngủ đêm sáng ngày dậy sớm học bài nhanh thuộc nhanh hiểu lắm cơ.

    Ở đây mình xin nói chút xíu,các bạn ai cũng biết mộng du là gì rồi. Nhưng sở dĩ người đó làm sao sinh ra bệnh mộng du thì sao ạ?

    Nguyên nhân chính là nằm ở hành ấm.

    Có nhiều người cấu tạo hành ấm mạnh hơn hẳn người bình thường. Mạnh đến nỗi khi người đó chìm vào giấc ngủ hành ấm lập tức trổi dậy điều khiển cả cơ thể hoạt động theo ý nó muốn,nó thích cho mình đi làm những việc hằng ngày mà mình thường hay làm. Hoàn toàn không còn nghe theo vọng tưởng sắp đặt,vì thế sáng ra tỉnh dậy chẳng ai nhớ mình đã làm gì vào ban đêm đấy nữa.

    Mình nhớ có cái truyện Phong Mang của má Sài, bạn thụ mộng du và rất thông minh,thông minh vô cùng. Đó hoàn toàn là sự thật đấy ạ.

    Hành ấm xử lí nhạy bén và thông minh cực kì. Nhưng nếu để nó tự tung tự tác hành động độc lập thì thật là tai hại. Vì thế hành ấm mạnh đến vượt khỏi tầm kiểm soát của tưởng ấm là không nên đâu.

    + Thức ấm: Cuối cùng và cũng là ông trùm sau màn. Như đã nói bộ não chúng ta là một khối vi diệu cấu tạo hệt như cái máy vi tính,đầy đủ các hộp các khu phân chia rõ ràng. Nhưng không hề biệt lập,luôn luôn bổ sung cho nhau và tương tác qua lại.

    Nếu nói hành ấm lục tìm dữ liệu để moi ra cho vọng tưởng,vậy thì moi ở đâu?

    Xin thưa moi ở thức ấm.

    Thức ấm hệt như một cuốn từ điển bách khoa toàn thư vũ trụ. Chứa toàn bộ vi diệu tinh túy vũ trụ,kết nối với vũ trụ không ngừng truyền tải. Phân thành hai khu hay hai hộp đó là tri kiến và kí ức.

    Như đã nói hành ấm đã nằm ở quá sâu rồi vậy thì thức ấm này chính là nằm ở tận cùng trong tận cùng của đáy. Thức ăn của thức ấm chính là tri kiến. Nó khao khát tri kiến từng ngày từng giờ,vì thế sinh ra cái nguyên nhân mà chúng ta không ngừng nạp dữ liệu mới cho nó,đơn giản là chúng ta phải đi học để không bị tụt lại mé sau lưng.

    Tiếp đó chúng ta ham thích tin tức mới lạ,càng giật gân càng tốt như báo lá cải đấy ạ. Chúng ta đọc truyện qua rồi thì muốn đọc cái mới,ít khi nào đọc lại cái cũ. Chúng ta đâu thể nào cả ngày nghe mãi một bài hát và nói mãi một từ,nghĩ mãi một chuyện,ăn mãi một món,mặc mãi một bộ đồ.

    Cũng chính vì chất tâm ưa thích mới lạ này mà sinh ra đủ phiền não thế gian,mà con người ta hay sinh tâm thiếu thủy chung,chán vợ chán chồng chán bạn đời. Đừng vội cho rằng họ thiếu chung thủy,chỉ bởi vì các ấm đã chi phối họ và còn một nguyên nhân sâu xa nữa,đó chính là Trường Nhân Quả,ta sẽ nói sau không phải trong bài này.

    Trở lại vấn đề chính,thức ấm không chỉ đơn giản chứa đựng những gì ta đã học trong một kiếp này,mà còn chứa đựng tri kiến ta tích lũy từ vô số kiếp trước. Hơn thế nữa chứa đựng cả vụ trụ mênh mông,điều gì cũng biết và lí giải đến tận cùng sát na vi tế.

    Thật khủng khiếp khi điều vi diệu này lại gói gọn trong thức ấm,mà thức ấm lại nằm trong não bộ của mỗi con người,các bạn có tự hào không ạ. Bởi vậy đừng ai nói mình ngu cả,ai cũng đều thông minh cái thế như nhau,chỉ bởi vì vọng tưởng cùng nghiệp lực khác nhau chi phối. Che lấp như hòn đá tảng cản đường,mà chúng ta không nhìn thấy được thức ấm,không moi được quyển bách khoa toàn thư vũ trụ này ra ngoài ánh sáng hoàn toàn,cho nên người khôn kẻ dở là thế. Thần đồng nổi dậy khắp nơi qua các thời kì lịch sử,họ thông minh vô cùng,hàng bao nhiêu dãy số tóan học bấm máy tính còn chưa xong ấy mà chưa đọc hết câu hỏi đã liền ra ngay đáp án. Quá mức phi thường.

    Khi ấy trong đầu họ đã làm gì nghĩ gì?

    Xin thưa họ không nghĩ gì cả,câu hỏi vừa dứt đáp án liền hiện lên trong đầu. Chỉ bởi vì hành ấm đã xử lí thông tin quá nhanh nhạy nhanh gấp bao nhiêu lần tưởng ấm là thế.

    Nhưng tận cùng của sự thông minh là gì?

    Đó chính là hết vô minh.

    Là moi từng ấm từng ấm ra mà tiêu diệt,mà chọn lọc lại lần nữa,không để nó xô bồ xộn bộn. Hệt như ta quét dọn rác trong nhà. Ta dọn rác trong máy vi tính,trên diễn đàn vậy đấy. Não chúng ta cũng hệt như bộ máy cần được dọn rác cho sạch sẽ,ngăn nắp.

    Dung lượng đầy không thể chứa được thêm file ảnh. Não đầy vọng tưởng lăng xăng không thể chứa thêm tri kiến học tập bên ngoài đưa vào. Hơn thế nữa não đầy vọng tưởng lăng xăng chính là nguyên nhân làm cho tri kiến vũ trụ bị che lấp,mất tín hiệu không thể kết nối đến não bộ cho chúng ta nhận biết được.

    Thần đồng thông minh phi thường chúng ta đã thán phục sát đất rồi ấy vậy mà đó chỉ mới là lớp vỏ não rất cạn mới được bộc lộ ra và sáng lên thôi. Phần sâu trong lõi nhấp nháy ẩn hiện chính là nơi ẩn tàng toàn bộ vũ trụ. Không những tri kiến mà còn là võ công cái thế thần thông siêu việt,không gì không biết.

    Chỉ khi nào vọng tưởng dừng,điều đó mới mở ra. Khi thức ấm thức tỉnh hoàn toàn,không còn đơn giản là tri kiến thế gian giải nữa,toán lí hóa sinh ư,ngoại ngữ ư,đọc đến đâu nhớ đến đó,thậm chí hơn thế nữa mà nói ra sẽ khiến người ta hoài nghi rồi sinh sợ. Sinh chối bỏ.

    Vì điều ấy đã vượt ngoài cái thông minh, cái biết của thế gian này. Hiện tại thời mạt thế,đâu đó vẫn lấp lánh những viên ngọc rải rác khắp thế gian,đã chạm đến ngưỡng cửa này. Nhưng đó vẫn chưa là tất cả. Tất cả nằm ở nơi đâu? Tận vô minh nằm ở nơi đâu? Phần sau sẽ đến. Hoàn thành bài tập ấy,khi ấy chúng ta sẽ không cần phải học nữa.

    Trở lại vấn đề. Tất cả năm ấm trên từng ngày từng giờ liên kết với nhau không ngừng một chữ "muốn". Đòi hỏi chúng ta cung cấp thức ăn cho chúng.

    Sắc ấm đòi cái đẹp,thọ ấm đòi cái hưởng thụ cực lạc sung sướng,tưởng ấm đòi suy nghĩ. Hành ấm đòi tìm tòi lục lọi và vận động,thức ấm đòi nạp thêm thông tin,và thế là ta không cưỡng lại được chúng. Nuôi chiều chúng cho ăn cho mặc cho đủ thứ mỗi ngày.

    Cả đời chúng ta vất vả mưu sinh,kiếm tiền,rồi đau khổ vì không bằng người. Không hơn người,không được người yêu đền đáp lại. Gặp chuyện buồn ta liền buồn,gặp chuyện vui ta liền vui,ta bị năm ấm xoay vần chi phối không cách nào thoát ra được chúng. Đây cũng chính là nguyên nhân dẫn chúng ta đi vào con đường luân hồi đau khổ hết kiếp này đến kiếp sau.
     
    Phan Kim Tiên thích bài này.
  6. Nguyễn Ngọc Nguyên Có chắc rằng chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi? Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    384
    3: Nhân Quả - Nghiệp Báo

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vũ trụ như đã nói tồn tại rất nhiều trường,chúng quây quần quanh nhau hợp thành một nồi cháo đặc sệt nhưng mắt thường chúng ta không thể nào nhìn thấy được,trong đó có một trường hoạt động mạnh nhất chính là Trường Nhân Quả Nghiệp Báo.

    Trường này phủ trùm cả vũ trụ quang mênh mông vô tận,không thủy không chung. Chúng ta cứ ngỡ xã hội không công bằng,gieo nhân không gặt quả. Chúng ta đau khổ khi người tốt gặp xui,người ác không có báo ứng. Kẻ vô tình nhẫn tâm vẫn giàu sang phú quý,người hiền lành chất phác làm lụng siêng năng cả một đời vẫn nghèo hèn.

    Và thế là người ác tha hồ làm thêm chuyện ác,người hiền rủ bỏ cái hiền dấn thân vào con đường làm giàu nhanh chóng phất lên bằng tội lỗi và đen tối,ta yêu một người tha thiết điên cuồng. Đêm ngày nhớ đến,cầu cạnh không được,người đó bỏ rơi ta không đền đáp ta. Con cái bất hiếu với cha mẹ,vợ chồng li hôn,cha mẹ bỏ rơi con cái,tật nguyền ăn xin lê lết bên đường,kẻ đuôi kẻ điếc cùng tai nạn xe cộ khắp nơi,giết trâu giết chó. Thiên tai lũ lụt,dịch bệnh tràn lan,cháy rừng,chiến tranh và nạn đói.

    Tóm lại đau thương tràn lan trên thế giới này,nhưng người sung sướng vẫn cứ sung sướng. Người đau khổ vẫn cứ đau khổ,oán than,trách ông trời sao không công bằng. Thật sự nào có cái gọi là ông trời. Nếu ông trời có thật ổng sẽ cúi xuống nhìn thế gian mà nói rằng: tự làm tự chịu trách ai bây giờ.

    Vâng,bất kì chuyện gì trên thế gian cũng đều có nguyên nhân sâu xa của nó,chỉ là bằng con mắt thường bằng trí tuệ bị mất đi kí ức tiền kiếp. Chúng ta đã quên hết quá khứ chúng ta đã làm những gì. Nhưng luật nhân quả thì công bằng lắm,mặc dù chúng ta đã quên nhưng chúng ta vẫn phải gánh chịu. Vẫn phải trả nghiệp.

    Chúng ta quên một lời hứa ngày xưa cùng bạn bè,đã hứa sẽ đợi cho đến khi người ấy đến. Nhưng ta không đợi được,ta đã lỡ quên rồi.

    Đã mượn bạn một quyển sách nhưng quên không trả,đã phụ mất một mối tình,đã lỡ buông lời trách mắng một ai đó. Hoặc cười vào nỗi đau của người khác,chúng ta đã quên mất rồi.

    Đường đi của luật nhân quả công bằng nhưng không hề cứng nhắc,ngược lại linh động và uyển chuyển,đan chồng chéo lên nhau hằng hà sa số kiếp. Trí tuệ phàm phu tuyệt nhiên không thể nào nhìn thấu suốt muôn kiếp số đó,tuy nhiên nhìn lại chúng ta những gì hôm nay để suy ra một phần rất nhỏ của muôn kiếp trước từ hình hài tính cách cho đến vật chất và trí tuệ cùng sự hạnh phúc hiện tại.

    Thôi thì những gì đã qua không còn lấy lại được,tương lai thì không ai biết trước. Quan trọng chính là hiện tại ta đang sống,đang hít thở không khí hằng ngày,nếu ta không dừng việc gieo nghiệp,thì nghiệp sẽ chồng lên nghiệp như lãi mẹ đẻ lãi con. Thì nghiệp đến bao giờ mới dứt?

    Mà nghiệp không dứt thì mãi mãi chúng ta chìm trong luân hồi lục đạo không có ngày thoát ra. Không có ngày biết được hạnh phúc thật sự nằm ở nơi đâu?

    Hạnh phúc là khi?

    Có người nói hạnh phúc chính là khi ta đang thở đây,dừng thở liền chết.

    Có người nói hạnh phúc là được người yêu đáp lại tình yêu.

    Có người nói hạnh phúc chính là có tiền,có địa vị.

    Có người nói hạnh phúc đơn giản là ta biết thỏa mãn với thực tại...vân vân và vân vân.

    Lại có người đi giữa sa mạc khô cằn cầu một bầu nước mát cho đỡ khát thèm. Khi ấy được uống chính là hạnh phúc nhất,trong khi nước ta uống hằng ngày đến bỏ dở trong ly. Vứt bên lề đường phải không ạ?

    Như khi trong nạn đói thế chiến hai người Nhật phải ăn rể cây để sống,như ông bà thân sơ ta ngày xưa phải ăn cơm độn lá mì. Trong khi bây giờ ta bỏ dở cơm thừa canh cặn.

    Ai từng coi Ngôi mộ đom đóm chưa ạ? Nếu coi rồi chắc chắn sẽ không tùy tiện vứt đi một mẩu bánh mì mỗi sáng mà ta cho là khô khốc.

    Thế mới nói hạnh phúc trong mắt người này không là cái gì của người kia,thậm chí là bất hạnh. Tùy theo hoàn cảnh và thời điểm mỗi chúng ta cần và nhận định khác nhau.

    Nhưng...

    Nhưng người đời chung quy đều đi tìm hạnh phúc bằng vật chất,hướng về hạnh phúc vật chất.

    Xin thưa hạnh phúc ấy không tồn tại lâu dài,khi ta chết chẳng thể nào đem theo được cả.

    Nhưng có một điều đem theo được đó chính là tội và phước. Hai chữ này theo ta luân hồi muôn vạn kiếp,muôn vạn nẻo đường ta đã đi qua,chỉ là ta không hề nhìn thấy.

    Tựa như ta không nhìn thấy ma ta nói ma không hề tồn tại. Vậy sóng điện thoại vẫn tồn tại đấy nhưng ta có thấy được đâu. Tương tự luật nhân quả phủ trùm cả vũ trụ ta cũng có thấy được đâu,đường đi chồng chéo phứt tạp của nó ta cũng có thấy được đâu.

    Rồi thì ta đã luân hồi đầu thai vô số kiếp nhưng ta quên hết, ta nhầm cho rằng mỗi người chỉ tồn tại một kiếp. Thực sự quá mức sai lầm.
     
    Phan Kim Tiên thích bài này.
  7. Nguyễn Ngọc Nguyên Có chắc rằng chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi? Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    384
    4: Dám hỏi hạnh phúc tột cùng nằm ở nơi đâu?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Có một thứ hạnh phúc mắt thường không nhìn thấy. Nó cũng không phải bằng vật chất thế gian, nó bất diệt vĩnh cửu. Nó tồn tại trong tất cả chúng ta, tôi và bạn và anh đều có đủ.

    Nhưng con người chỉ phóng tầm mắt ra ngoài mà không nhìn lại mình. Một kho tàng vô giá nằm ngay trong thân thể mỗi chúng ta, tạo hóa đã ban cho chúng ta mà chúng ta đã lãng quên mất rồi.

    Các bạn đã từng chơi trò game mê cung chưa, con người chúng ta hệt như một mê cung vậy đó, rất nhiều tầng nhiều lớp. Muốn mở kho tàng đó ra chúng ta phải lấy được chìa khóa, chìa khóa để vượt qua tất cả những cánh cổng. Đến cuối cùng mới lấy được kho tàng chạy ra ngoài ánh sáng.

    Chìa khóa đó chỉ một chữ thôi. Thiền

    Thiền có rất nhiều loại thiền. Chẳng hạn như: Thiền trong lúc làm việc, thiền cho người bận rộn, đi đứng nằm ngồi chúng ta đều có thể thiền định được. Thế nhưng chỉ một tư thế duy nhất đưa chúng ta tới con đường tột cùng của hạnh phúc, đó chính là thiền đúng tư thế kiết già.

    Hiện nay trên thế giới rất nhiều quốc gia sắc tộc thiền định, cũng rất nhiều phương pháp chỉ dạy, nhưng chúng ta không vội tin ngay. Hãy dùng lí trí và nghiệp lực chân tâm độ ta tìm đúng minh sư, đúng con đường để đi.

    Vì trên đời này cái gì cũng có hai mặt trái phải, thiền định cũng như võ công tu chân phái ngày xưa, cũng tựa như con dao hai lưỡi. Nếu chúng ta ngồi không đúng tư thế, đi sai đường sẽ dẫn ta đến tẩu hỏa nhập ma, hoặc mất dần tuổi thọ, hoặc nặng hơn bị đọa. Vì thế mà lâu nay mình chẳng dám nói tới hai chữ này với mọi người.

    Hôm nay mạn phép xin nói tiếp, giản lược và dễ dàng hơn rất nhiều để ai cũng cảm thấy thoải mái dễ chịu khi đọc những dòng chữ này.

    Thật sự mấy mươi năm tới hoặc có khi ngắn hơn nữa, cả thế giới đều phải ngồi thiền, đưa nền tương lai nhân loại đi một bước ngoặc. Mở ra một kỉ nguyên mới cho nền văn minh nhân loại. Vì yêu thương lẫn nhau, nên chúng ta cùng nhau mở đầu câu chuyện nhé.

    Con người từ ba mươi tuổi trở lên bắt đầu kém trí nhớ dần. Thế nhưng, nếu chúng ta ngồi thiền ngay từ độ tuổi mười lăm này, tương lai chúng ta không còn sợ kém trí nhớ nữa, đã vậy chữa được rất nhiều bệnh trong thân mình. Còn nữa, thường người già xương cứng không bẻ được nên rất khó ngồi kiết già ngay, mà chỉ ngồi được bán già, mà bán già không đưa tới tận cùng hạnh phúc được.

    Vì sao lâu nay chưa dám nói đến phương pháp ngồi kiết già đúng chuẩn mực. Vì trước khi bắt chân kiết già, chúng ta phải nắm rõ, nắm thật vững tất cả các tầng bậc để tránh sau này đi sai đường. Mình xin phép sư phụ rồi. Phần sau mình sẽ nói cặn kẽ chi tiết về các tầng bậc, và phương pháp nạp khí công để bổ trợ thiền định, không có khí công chúng ta không có sức để ngồi thiền đâu. Ngồi thiền hao tổn rất nhiều tinh lực và khí lực. Xin cho mình ghi những dòng này với tất cả tấm lòng yêu thương gởi đến mọi người.

    Một con người ở trên núi xuống như mình chả biết gì đâu, chỉ số IQ kém hơn rất nhiều so với mọi người trong diễn đàn, nhiều khi còn lạc lõng chơ vơ, mình còn nhiều chấp niệm lắm. Nếu không, đã không còn ngồi đây mà viết bộ Truyền thuyết thần tộc.

    Hôm nay 20/10/2020! Chúc toàn thể trên dưới diễn đàn, nam phụ lão ấu, đều luôn vui vẻ và hạnh phúc nhé.

    Có một bí mật muốn gởi đến ai đấy nếu có đọc dòng chữ này, mình muốn nói với bạn với tất cả tình yêu thương của mình dành cho bạn, xin không giận không buồn mình nhé: "Mình nghĩ bạn cũng đã đi được 1/3 đoạn đường rồi đấy. Thế nhưng, mình cảm nhận trong lời nói của bạn, bạn đã sinh ra ảo giác rồi chăng? Còn nữa, bạn hình như nhầm tưởng việc đã xong. Mình chỉ muốn nói bạn hãy bình tâm lại, thật sự khiêm cung và kín đáo thì mới có thể đi tới tận cùng của thiền định được. Cái gì nhanh chóng đa số đều hỏng, cái gì chậm phần nhiều chắc bền lâu. Mình còn mong bạn đi đúng đường để quay về dạy lại cho mình nữa cơ, hi hi."

    Thôi, hôm nay mình buồn ngủ sớm, giờ mình đi ngủ đây. Chúc cả diễn đàn ngủ ngon, mơ đẹp nhé! ^^
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...