Nguyệt Tịch Không Trăng - Bạch Lang Vương

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Bạch Lang Vương`, 14/8/2019.

  1. Bạch Lang Vương`

    Bạch Lang Vương` Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Xem: 107
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Nguyệt tịch không trăng

    Tác giả: Bạch Lang Vương

    Thể loại: Kiếm hiệp, huyền ảo

    Số chương: 2

    Văn án: Chuyện tình lãng mạn nơi dòng sông Chiết Giang thơ mộng yên ả thanh bình, những ngày tháng mà Liễu Cơ không thể quên, sóng gió nơi chốn hậu cung, sự khốc liệt của cuộc sống xa hoa nơi chốn hậu cung (Khôn Ninh Cung), con đường tìm lại chính mình, hình bóng Tiêu Cương nơi thuyền xưa chốn củ trong tâm can Liễu Thị Cơ (Cơ nhi).

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Bạch Lang Vương`
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/8/2019
  2. Đang tải...
  3. Bạch Lang Vương`

    Bạch Lang Vương` Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Sóng gió hậu cung

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Nữ nhân này là con gái của phản thân.

    Nữ nhân này dâm loạn hậu cung.

    Nữ nhân này là ác hậu bên cạnh hoàng thượng.

    Nữ nhân này làm sao xứng ngôi hậu vị, cai quản lục cung.

    Nữ nhân này là tiên nhân lưu xấu ngàn đợi.."

    Đó là những gì thiên hạ nói về nàng. Họ nói quả thật không sai nàng chính là loại người như vậy, một loại người có thể làm bất cứ chuyện xấu xa nào.

    Năm nàng 13 tuổi.

    "Tiêu Cường ca ca, cùng Cơ nhi ăn bánh trung thu đi."

    Năm nàng 16 tuổi, bên sông Chiết Giang nàng từng nói.

    "Tiêu Cương ca ca, nguyệt tịch năm nay trăng đặc biệt tròn nha. Huynh hãy cùng muội thề dưới trăng đi, đời này kiếp này Tiêu Cương chỉ lấy một mình Cơ nhi, Cơ nhi cũng chỉ gả cho một mình Tiêu Cương."

    Tiêu Cương vẫn như vậy, hắn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, vẫn nụ cười tiêu soái ấy đã khiến nàng say mê. Chỉ cần một cái gật đầu của hắn đối với nàng còn hơn trăm ngàn lời hứa hẹn, tuổi thơ của nàng cứ thế trôi qua êm đềm bên cạnh hắn.

    Năm nàng 18 tuổi cũng chính trên dòng sông Chiết Giang này vào đêm nguyệt tịch nàng đã giã biệt Tiêu Cương.

    "Tiêu Cương ca ca Cơ nhi phải đi rồi, huynh bảo trọng". Nàng cứ thế mà ra đi bỏ lại Tiêu Cương một mình bên bểnh sống, hắn biết từ đây hắn sẻ vĩnh viễn mất nàng. Cũng từ đó Cơ nhi mà hắn xem như bảo bối không còn bên cạnh hắn nữa, nàng đã quên đi lời thề năm xưa, nàng bỏ mặt hắn mà chạy theo đế vương thật rồi. Từng câu từng chữ nàng thốt ra làm cho hắn đau đớn tột cùng, một nam nhân như hắn cũng có lúc phải rơi lệ thế này sao.

    Từ ngày giã biệt Tiêu Cương, không lâu sao nàng được hoàng đế rước vào cung và sắc phong hoàng hậu, cũng từ đó nàng đặt hết tâm tư trên người hoàng đế. Còn hắn dành mọi ân sủng cho nàng, khiến nàng cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất thế gian. Tình yêu của nữ đế vương nữ nhân trên thiên hạ đều muốn có, hậu cung hoàng đế ba ngàn giai lệ người người xuất chúng nàng muốn tồn tại thì phải tranh đấu đến cùng, phải tiêu diệt những mầm mống gây bất lợi đến hậu vị của nàng đặc biệt là những phi tầng mang long chủng của hoàng đế. Mặc dù hiện tại nàng nhận muôn vàng ân sủng của đế vương, nhưng ai dám chắc sự ân sủng kia là mãi mãi, một ngày nào đó nếu hoàng đế không còn cảm giác hoan lạc cùng nàng đến lúc đó nàng phải làm sao đây. Nên điều cần thiết nhất lúc này là hoài long thai, chỉ cần mang long thai sinh được thái tử thì địa vị hoàng hậu của nàng khó mà lay chuyển được. Cả ông trời dường như cũng muốn giúp nàng, sớm ban cho nàng một đứa con, không lâu sao cả hoàng cung hay tin nàng mang long chủng, đây là niềm vui sướng của nàng nhưng lại là nỗi lo sợ của những nữ nhân khác trong cung.

    Mới đó mà đã một năm trôi qua, hôm nay là rằm tháng tám là tết đoàn viên, cả hoàng thành tưng bừng mở hội, hoàng cung cũng treo rất nhiều đèn lồng. Nhìn từng chiếc đèn lồng xin xắn rực rỡ kia lòng nàng lại thấy nhớ nhung da diết, nàng nhớ đến một người nàng rất thương. Nguyệt tịch năm này không có Tiêu Cương mà chỉ có hoàng đế cùng nàng làm thơ thưởng nguyệt.

    "Bẩm hoàng thượng, hoàng hậu nương nương đây là bánh do Diễm phi đích thân phái thần mang đến dâng lên hoàng thượng và hoàng hậu nương nương."

    Thái giám quỳ cung kính dân bánh lên cho nàng và hoàng đế, Diễm phi vẫn thường dân đồ ăn đến cho nàng nên hôm nay dân bánh nàng cũng không lấy làm lạ. Như mọi lần nô tì của nàng điều dùng châm thử độc trước sau đó mới dâng lên cho nàng dùng. Hoàng đế đưa tay lấy khối bánh trung thu loại bánh mà người ta hay ăn vào đêm nguyệt tịch đưa cho nàng, nàng nhẹ nhàng cho vào miệng quả nhiên tay nghề rất khéo không hổ danh là Diễm phi. Mẫu bánh vừa trôi xuống cổ họng từ dưới bụng một luồng đau đớn dâng lên, quặng thắt lấy bụng nàng, như có người đang cào cấu nơi đó. Nàng hai tay ôm bụng sắc mặt tái nhợt đi, hạ thể một dòng máu tươi chảy xuống, thần chí nàng giờ đây hỗn loạn. Nàng không còn suy nghĩ được nữa, tất cả tối xầm lại đau đớn làm nàng ngã quỵ, hoàng đế vội ôm lấy nàng vào lòng, lạ thay vòng tay hắn sao lại lạnh đến thế không hề ấm áp như Tiêu Cương của nàng..

    Trong lúc hôn mê

    "Cơ nhi.."

    "Tiêu Cương sao huynh lại ở đây muội nhớ huynh lắm." nàng chạy đến chổ Tiêu Cương ôm chặt lấy hắn, từng giọt nước mắt lăng dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Đột nhiên Tiêu Cương của nàng biến mất mà xuất hiện một hài nhi, thân thể hài nhi đó dính đầy máu tươi. Nó chập chững đi về phía nàng, nàng kinh hãi lùi về phía sau "M.. ẹ, mẹ..", mẹ, nó gọi nàng là mẹ sao, không lẻ đứa bé kia là hài nhi nàng đang mang. Giọng nói Tiêu Cương không biết từ đâu vang lên: "Cơ nhi là muội nợ ta giờ ta mang con của muội rời khỏi muội, đây là quả báo mà muội phải gánh lấy". Giọng nói ấy cứ vang lên trong không chung một lúc một lớn.

    "Không, không thể nào..". Nàng giật mình hét thật to làm kinh động cả Khôn Ninh Cung, thì ra đó chỉ là cơn ác mộng, đến lúc tỉnh trí lại nàng mới phát hiện cảm giác trống rỗng đau đớn từ hạ thể truyền đến. Xoay người nhìn thấy hoàng đế đang ở bên cạnh nàng, thái y bẩm báo tình hình của nàng, thì ra con nàng đã mất rồi nên nàng mới có cảm giác thiếu vắng như vậy. Nàng nằm trong lòng hoàng đế nước mắt đầm đìa, nỗi đau lòng này ngoài nàng ra thì ai có thể hiểu được đây, hoàng đế cũng đan lòng không kém, dù gì đứa trẻ này cũng là con của hắn sao có thể không đau lòng cho được. Hắn hứa sẽ thay nàng đòi lại công bằng, nàng biết Diễm phi sẻ không dám hại nàng giữa thanh thiên bạch nhật như vậy hơn nữa khi thử bánh cũng không hề có đọc, hẳn là có người đứng sau giở trò. Thanh âm của Tiêu Cương trong giấc mơ lại một lần nữa vang lên trong đầu nàng, có lẻ đây chính là quả báo mà ông trời dành cho lòng tham và sự ích kỉ của nàng. Nàng từng ra tay hạ thủ với con của các phi tần khác nên giờ ông trời bắt con của nàng đi, nhưng dù muốn trừng phạt thế thì cứ trừng phạt người làm mẹ này sao lại đổ lên đầu đứa trẻ tội nghiệp của nàng. Càng nghĩ càng đau, nàng lại khóc càng nhiều hơn, hoàng đế lại càng xiếc chặc nàng trong vòng tay, giờ đây vòng tay hắn có trìu mến đến cở nào nàng cũng không cảm thụ được, ấm áp đến đâu cũng không làm nàng thôi lạnh.

    Đã nữa tháng trôi qua Khôn Ninh Cung của hoàng hậu chìm trong đau thương, hoàng hậu cũng không có tâm trạng mà tranh giành với lục cung, có tin đồn hoàng hậu sau khi mất con tâm tình thay đổi trở nên hiền dịu, nhân từ hơn không còn tàn độc như trước nữa. Còn phần Diễm phi được hoàng đế ban chết, nàng ta chết trong đau khổ của nhục hình, sau khi nàng ta chết chuyện này cũng từ từ lắng xuống. Hoàng đế dạo gần đây cũng vắng mặt không còn thường xuyên bên cạnh nàng như những ngày đầu vừa xãy ra chuyện vậy cũng tốt nàng có thể yên tỉnh mà nghỉ ngơi. Khoảng thời gian này nàng nhớ Tiêu Cương da diết, phải chi có hắn ở đây hắn sẽ an ủi nàng, chỉ cần nghe lời nói của hắn là nàng cũng thấy bớt một phần chua xót.

    Cứ nghĩ sau khi Diễm phi chết mọi chuyện có thể trở lại bình thường, nàng sẽ bắt đầu lại từ đầu, nàng sẽ buông bỏ tất cả, không tranh không giành nữa, nhưng mọi chuyện điều không như nàng mong muốn. Nỗi đau mất con còn chưa nguôi thì hậu cung có tin đồn nàng dâm loạn, tư thông với kẻ khác bị hoàng đé giam lỏng ở Khôn Ninh Cung, ngay cả bản thân nàng cũng không biết chuyện gì đang xãy ra.

    Tối hôm đó nàng ngủ từ rất sớm, ngủ một cách ngon lành không hề trở giấc, sáng hôm sau hoàng thượng dẫn người xông vào tẩm cung của nàng bắt gian nhân. Nàng chỉ biết trên giường nàng xuất hiện một nam nhân xa lạ nàng và hắn y phục sọc sệch, hắn là ai nàng cũng không hề quen biết, nhưng sắc mặt hoàng đế vô cùng khó coi hắn nổi giận đùng đùng giải tên nam nhân kia ra ngoài chém. Khi nàng hoàn tỉnh thần trí vội vàng giải thích nhưng hắn chẳng còn nghe nàng nữa rồi, hắn không tin nàng, hắn nói nàng phản bội hắn, nàng là kẻ dối trá không xứng đáng làm hoàng hậu của hắn. Bạc tay vô tình hằn sâu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, chuyện ngày hôm nay đúng là có miệng cũng khó giải bày được có nhảy xuống sông hoàn hà cũng không thể nào rữa sách, nhưng vết thương trên mặt nàng không hề đau bằng trái tim nàng đang rỉ máu. Tin đồn hoàng hậu dâm loạn truyền đi rất nhanh, mới đó mà cả hoàng thành điều hay tin, chuyện của nàng được mang ra làm chuyện phím lúc trà dư tửu hậu của khắp kinh thành kể cả hậu cung cũng bàn tán xôn xao. Đây chẳng phải là chuyện tốt của nữ nhân tranh sủng khác sao, còn không mau che miệng mà cười. Vì chuyện của nàng mà thế lực phụ thân nàng trong triều suy yếu không ít, những phe cánh thân cận của ông vì chuyện nàng mất đi long thai, hậu vị lại càng khó giữ mà tỏ ý kiên dè. Người ta nói không sai lòng người rất dể thay đổi đặc biệt là trốn quan trường này càng khắc nghiệt hơn, mới hôm nào còn nịnh nọt a dua vậy mà thoáng cái lại trở mặt.

    Chuyện này chưa qua chuyện khác lại ập đến, ba ngày sau khi nàng bị giam lỏng ngoài cung chuyền đến tin tức cha nàng mưu phản không thành, hoàng đế ban lệnh lập tức trảm thủ cả tộc nàng. Tin truyền đến tai nàng thì chuyện đã rồi, nàng kinh hoàng gào thét rồi ngất liệm đi, đây quả là cú sốc lớn nhất đời nàng nớ như dùi trống đánh vào tim nàng khiến cho trái trim đang rỉ máu kia tan nát từng mảnh vụng. Đau, là đau đến không thở nổi nữa rồi, phụ thân nàng mưu phản sao lại có chuyện này, nàng hiểu phụ than hơn ai hết ông ấy không hề có ý định ngôi cao bề rộng thì làm sao lại tạo phải đucợ đây. Nàng đang suy nghĩ thì bên ngoài truyền đến tiếng của tổng quản thái giám kề cận bên cạnh hoàng thượng. "Chiếu chỉ của hoàng thượng tất cả mau quỳ xuống tiếp chỉ". Tất cả điều cung kính cuối đầu quỳ xuống nghe chỉ, cả nàng cũng vậy:

    "Phụng Thiên Thừa Vận, hoàng đế chiếu Viết Liễu Thị, Liễu Cơ Nhi tâm tà bất chính dâm loạn hậu cung không xứng ngôi hậu vị nay trẫm ban chiếu phế hậu. Liễu Thị còn là con gái tội thần nay trẫm ban chết." Thánh chỉ vừa đọc xong bọn thị vệ mang vào cho nàng một bình rượu độc sau đó tất cả đều lui ra ngoài, nàng không giữ đucợ bình tĩnh nữa, nàng muốn gặp hoàng thượng để hỏi cho ra lẻ nhưng chỉ nhận lại cái lắt đầu. Hắn nói không muốn gặp nàng nữa, vì sao chứ? , chẳng phải hắn từng nói hắn yêu nàng hắn sẻ suốt đời bảo vệ nàng không để nàng không để nàng bị tổn thương sao, thật chua xót cho nàng một đời tranh giành nay kết thúc thê lương đến thế. Giờ đây nàng mới hiểu cái gọi là cửa cung thâm sâu lòng thiên tử lại càng khó lường hơn, nàng sai rồi nay từ ban đầu nàng đã chọn sai con đường này rồi.

    Haha.. tiếng cười vang vọng của nàng khiến cả Khôn Ninh Cung càng thêm ghê rợn thê lương. Ban chết sao? Cũng đúng thôi nàng là con gái phản thần thì nên cùng phụ thân và mẫu thân gặp nhau dưới hoàng tiền, nàng còn biết trách ai bây giờ con đường này là do nàng tự chọn chỉ tiếc nàng chưa có cơ hội nói lời xin lỗi với Tiêu Cường mà đã phải ra đi.

    "Tiêu Cương muội đi trước đây, Cơ nhi ở dưới hoàng tiền đợi huynh."

    Nói rồi nàng đưa tay nhất bình rượu độc đưa đến khóe môi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/8/2019
  4. Bạch Lang Vương`

    Bạch Lang Vương` Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Tìm lại chính mình

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Rầm..

    Tiếng đạp cửa xông vào, nàng nhìn thấy thân ảnh quen thuộc lao đến hất đi bình rượu, hắn nhẹ nhàng nắm tay nàng ra ngoài, khoảnh khắc nhìn thấy hắn tim nàng đập từng hồi, khóe mắt nàng trào tuông từng dòng lệ. Là hắn, hắn đã đến cứu nàng, hắn không nhẫn tâm nhìn nàng chết, hắn vẫn còn yêu nàng.. bỗng nhiên lòng nàng vui mừng khôn tả.

    Cả hoàng cung náo loạn, vang vọng tiếng kêu "Bắt thích khách, bắt thích khách." Hắn một mình chống chọi với ba quân cuối cùng mang nàng ra khỏi hoàng cung, hai người họ cứ chạy nhưng quân đại nội thị vệ vẫn ráo riết đuổi theo. Hắn dù vỏ công cao cường nhưng mang theo nàng thì không thể nào chạy nhanh được, hai người họ chạy mãi đến vách núi thì dừng lại. Là đường cùng! Chẳng lẻ đây là ý trời, ông trời muốn nàng phải chết sao.

    "Tiêu Cương ca ca, huynh chạy đi đừng lo cho Cơ nhi nữa, muội không xứng." Nàng nức nở bật khóc, đã lâu rồi không gặp, hắn ốm đi nhiều quá. Hắn ôm nàng vào lòng xoa diệu rồi nhẹ nhàng hôn lên mái tóc, vẫn là chỉ có hắn mới khiến nàng thấy ấm áp. Nàng đâu biết được hắn sao có thể bỏ mặt Cơ nhi của hắn được, hắn làm sao có thể quên được nàng đây.

    Sau lưng truyền đến tiếng ngựa, nàng biết chuyện gì đến cững phải đến nàng phải chấp nhận, chỉ cần có Tiêu Cương bên cạnh nàng không sợ gì cả, chết cũng không sợ. Từ phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc, thì ra là hoàng đế đích thân truy sát nàng, cũng thật là ân sủng còn gì. Nàng quay lưng về phía hoàng thượng, hắn vô cùng uy nghi trên bạch mã, sắc mặt hắn âm trầm không biết là đang vui hay buồn, nhưng nàng cũng không còn để tâm đến hắn nữa.

    "Giết tên nam nhân kia, còn ả ta mang về cho ta." Hoàng thượng lạnh lùng ra lệnh, đám thị vệ liền xông thẳng đến phía họ, Tiêu Cương đẩy nàng tránh đến nơi an toàn còn hắn một mình chống trả, Tiêu Cương có vẻ yếu sức đi nhưng đám thị vệ xông lên mỗi lúc một đông.

    Xoảng..

    Hoàng đế từ trên lưng ngựa phóng đến tung một cước vào người Tiêu Cương khiến hắn rơi kiếm, không ngờ hoàng đế thâm trầm khó lường đến vậy ngay cả vỏ công cũng ở mức thượng thừa, Tiêu Cương so với hắn không thể nào sánh bằng. Tiêu Cương dùng hết sức lực chống trả nhưng vô vọng, hắn thật không phải là đối thủ của hoàng đế.

    "Cẩn thận!". Từ đằng sau tiếng nàng truyền đến, Tiêu Cương thất thế nhận lấy một chưởng của hoàng đế vào giữa ngực, một chưởng kia khiến Tiêu Cương mất đà rơi xuống vách núi. Thời khắc hắn rơi xuống nàng như chết lặng, trái tim nàng vỡ tan, một dòng máu tươi tràn ra khóe miệng nàng vị mặn làm cho nàng càng khó chịu hơn gấp ngàn lần.

    Nơi ngục thất tăm tối

    Đã nhiều ngày rồi nàng bị giam cầm nơi đây không hề thấy ánh mặt trời, nàng sống trong tăm tối như tương lai phía trước của nàng vậy. Thời khắc Tiêu Cương rơi xuống vách núi tim nàng cũng đã chết theo hắn rồi, chỉ nhớ lúc đó dòng máu tuôn tràn trên môi nàng, nàng ngất đi, sau khi tỉnh lại thì nàng đã ở đây. Nhiều ngày nay hoàng đế chỉ giam cầm nàng mà không hề ra lệnh giết nàng nhưng dù vậy nàng cũng tự mình tìm đến cái chết không bao bao nhiêu lần, nhưng lần nào hắn cũng cho người cứu nàng, cứ như vậy mà nàng vẫn sống đến giờ.

    Tối nay trời không hề có sao, mặt trăng cũng muốn trốn mất rồi để cho màn đêm phủ trùm lấy hoàng cung lạnh lẽo này, đêm nay lại có một người khách lạ đến thăm nàng, là ai lại dám đến thăm con gái của tội thần đây.

    "Hoàng thượng!". Giọng nói của nàng lạnh lẽo vô cùng.

    Hoàng đế bận một bộ trang phục đen huyền, vẻ lạnh lùng thường thấy của hắn nay thay bằng vẻ mặt ôn hòa thương xót, dường như hắn lại trở về là Hoàng lang ngọt ngào ấm áp quan tâm đến nàng như lúc nàng mới tiến cung. Thấy thân ảnh của nàng vẫn quay về phía mình lòng hoàng đế càng dâng lên nỗi chua xót, mấy tháng nay rất nhiều chuyện ập đến khiến nàng tiều tụy rất nhiều, hắn muốn chạy đến ôm lấy nàng nhưng có thể sao, giờ đây khoảng cách giữa nàng và hắn đã quá xa.

    "Cơ nhi, trẫm rất nhớ nàng." Giọng của hắn khàn khàn nói với nàng.

    Nhớ nàng hắn còn mặt mũi để nhớ nàng, chính hắn đã khiến nàng mất đi tất cả không phải sao, nàng muốn hỏi hắn vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy nhưng nàng không thể nào cất lời được. Nàng không thể hỏi cũng không sao, hôm nay hắn đến đây là để nói cho nàng nghe mọi chuyện, luôn cả tâm tư của hắn cũng nói cho nàng.

    "Cơ nhi, ta xin lỗi, là ta có lỗi với nàng. Hài nhi của chúng ta là ta có lỗi với nó, phụ thân của nàng cũng là tôi có lỗi, xin nàng hãy hiểu cho ta, ta là thân bất do kỷ, ta không thể nào làm khác được." Thì ra tất cả mọi chuyện đều do hắn gây ra, con nàng là do hắn giết, cả gia tộc cũng do hắn hạ sát, đến Tiêu Cương người nàng yêu nhất cũng chính tay hắn hại chết.

    Càng nghĩ càng đau lòng, nước mắt nàng lại càng rơi nhiều hơn, nàng muốn hỏi hắn tại sao lại hạ thủ với con nàng nó cũng hài nhi của hắn mà. Nhưng nàng đâu biết được lòng hắn cũng không dể chịu chút nào, ban đầu lập nàng làm hoàng hậu là để kìm giữ thế lực của phụ thân nàng trong triều cho hắn đủ thời gian lật đổ ông. Cuối cùng tình yêu đến với hắn lúc nào không hay nhưng dù thế nào hắn cũng là đế vương hắn không thể để bất cứ mối nguy hại nào bên cạnh hắn được. Chính vì yêu nàng nên hắn mới mắt nhắm mắt mở để nàng muốn làm gì cũng được, kể cả việc nàng ra tay với con của hắn. Chuyện mà hắn cảm thấy ray rứt nhất chính là tự tay giết đứa con trong bụng nàng, chiếc bánh trung thu vô hại kia nhưng vào tay hắn lại thành độc dược. Nhìn nàng bị giày vò như vậy tim hắn cũng tan nát, nàng đau lòng hắn cũng khó chịu trăm bề..

    "Ta không hề có suy nghĩ sẻ giết nàng, bình rượu độc kia không thể lấy đi mạng của nàng. Ta chỉ muốn con gái Liễu gia chết không phải là Cơ nhi của ta, sau đó ta sẽ cho nàng một danh phận khác ai ngờ lại có kẻ giữa chừng phá đám." Hắn vì nàng mà hao tổn tâm tư bày mưu tính kế, nhưng giờ đây dù có trăm ngàn lời cũng không thể nào hàn gắn được trái tim đã vỡ vụn của nàng, nàng sẽ vui sao khi ở bên cạnh kẻ thù đã giết cả gia tộc mình.

    "Cơ nhi trở về bên ta, ta sẽ bù đắp cho nàng". Giọng hắn như khẩn cầu tha thiết, là hoàng đế chí tôn hắn chưa bao giờ hạ mình với bất kì ai, nhưng với nàng dù có làm chuyện khó coi hơn nữa hắn cũng bằng lòng.

    Trở về bên hắn, nàng có thể sao. Không, không thể nào tim nàng đã chết theo Tiêu Cương từ lâu rồi, giờ nàng không thể tha thứ cho hắn cũng không thể ở bên cạnh hắn được nữa.

    "Để ta ra ngoài, ta phải đi tìm Tiêu Cương." nàng nói muốn đi tìm Tiêu Cương hắn nghe rất rõ ràng, từng lời của nàng nói như tên nhọn đâm vào tim hắn rỉ máu không ngừng, hắn làm sao có thể không biết nàng với người tên Tiêu Cương kia là quan hệ gì chứ, hắn là đế vương mà lại thua mất người mình thương yêu trong vòng tay một người dân thường như vậy sao, không, lòng tự trọng của hoàng đế không cho phép điều đó xảy ra.

    "Thành toàn cho ta, nếu không ta vĩnh viễn không còn tồn tại trên cõi đời nữa." Nói rồi nàng lao mình vào tường, máu từ tráng nàng tuôn trào hoàng đế hoảng hốt ôm lấy nàng, nàng nhìn thấy nét mặt hắn là lo sợ sao, là hắn sợ nàng chết, là hắn yêu nàng nhiều đến vậy sao. Cho dù thế nào thì cũng không kịp nữa rồi, nàng và hắn không thể.

    Đôi mắt phượng từ từ khép lại để mặt hắn ôm lấy nàng mà nức nở.

    Ba năm sau đó.

    Nguyệt tịch năm nay nhộn nhịp hơn mọi năm nha, người người cùng nhau treo đèn lồng trước nhà, khắp kinh thành tràn ngập một màu đỏ rực rỡ của đèn lồng, dân chúng xuống đường tấp nập để vui lễ thả đèn. Chuyện của trước kia hình như đã đi vào quyên lãng trong lòng dân chúng, nhưng thĩnh thoảng vẫn có người còn nhắc lại như một chuyện phím lúc nhàn hạ. Ngày ấy chỉ nghe nói, phế hậu vì sợ tội mà tự sát hoàng đế từ đó đau lòng sắp chết đi được ngài không còn màng đến hậu cung vì vậy mà ngôi vị hoàng hậu đến nay còn bỏ trống.

    Một thân ảnh đơn bạc xuất hiện giữa phố đông người, nàng khoác trên người bộ trang phục trắng như tuyết càng tôn lên vẻ phiêu dật tựa sương khói, một mình nàng lặng lẻ ngắm nhìn từng đôi tình nhân đang vui đùa, từng tiểu đồng đến từng lảo bà, lão ông. Đã ba năm qua nàng cứ đi như vậy không hề có điểm dừng, nàng muốn trốn tránh tất cả nhưng tất cả vẫn như mới hôm qua, nàng muốn tìm lại chàng trai ngày đó nhưng có lẻ tất cả đều vô vọng.

    Tiêu Cương từng nói với nàng rằng: "Đời người chỉ sống một lần nên nàng nhất định phải sống thật tốt, đừng để bản thân có cơ hội luyến tiếc, đừng để đến khi nàng mất đi mới hối hận.". Nhưng đời này nàng là để mất đi hắn. Vì lòng tham vương quyền, vì ước vọng ngự trị hậu vị cai quản lục cung mà nàng từ bỏ mọi giá trị sống đích thực. Hơn thế nữa nàng lại vì đế vương vô tình, một kẻ không dành cho riêng nàng mà đánh mất người yêu nàng nhất thế gian này.

    Ngày ấy sao khi nàng tỉnh lại đã thấy mình nằm ở ngôi nhà hoang bên rừng trúc, bên cạnh là một lá thư và một tiêu ngọc, thì ra đến cuối cùng hoàng đế vẫn là thua nàng một bước. Hắn không nở nhìn nàng tự hủy hoại thân mình, nên thành toàn để nàng rời khỏi hoàng cung, hắn nói nếu gặp khó khăn gì cứ thổi tiêu ngọc này sẻ có người giúp đở nàng. Nàng rời khỏi nơi đó mà không hề mang theo tiêu ngọc, nàng biết hắn luôn cho người bảo hộ nàng nên có mang theo hay không cũng bằng thừa, tiêu ngọc chỉ là tính vật cuối cùng mà hắn cho nàng mà thôi. Hộ vệ của hắn trở về bẩm báo lại mọi chuyện, hắn biết nàng muốn nói với hắn rằng nàng không muốn liên quan đến hắn nữa rồi.

    Đã nhiều năm như vậy rồi nhưng dòng sông Chiết Giang vẫn như năm đó, vẫn đẹp đẽ và bình yên như vậy, cảnh vật vẫn như củ chỉ có con người là thay đổi. Mỗi năm cứ đến Nguyệt tịch là nàng lại nhớ Tiêu Cương vô cùng, nàng nhớ từng kĩ niệm ngày hơ bé cùng hắn ngắm trăng, ngâm thơ, cùng hắn ăn bánh trung thu. Mẫu thân từng nói Nguyệt tịch là tết đoàn viên nhất định phải cùng gia đình và người mình thương ăn bánh ngắm trăng, nhưng giờ đây nàng đâu còn người thân để đoàn viên nữa cũng không còn nhà để về nữa rồi, nàng thật sự mất tất cả. Nguyệt tịch năm nay trăng rất đẹp nhưng chỉ đẹp với những người có tình còn với nàng Nguyệt tịch năm nay không hề có trăng, vì ánh trăng của nàng điều bị ông trời cướp đi cả rồi.

    "Muội muội sao lại ở đây âm thầm khóc, có thể cùng ta ngắm trăng một chút không." Giọng nói ấm áp ấy vang lên sau lưng nàng, nàng xoay người nhìn hắn.

    Thân ảnh quen thuộc mờ dần trong làn sương huyền ảo, giọng nói thân thương ấy không phải nàng đã bỏ lại năm đó sao. Thì ra huynh chưa hề bỏ đi, huynh vẫn ở đây đợi muội sao..

    Tiêu Cương..
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...