Truyện Ngắn Người Mẹ Hai Con - Uất Phong

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Uất Phong, 3 Tháng sáu 2020.

  1. Uất Phong Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    461
    Người mẹ "hai con"


    Tác giả: Uất Phong

    Thể loại: Truyện ngắn

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Uất Phong


    Góc nhìn riêng của Uất Phong về hai tiếng "yêu thương" - chủ đề của Event "1/6 yêu thương"

    [​IMG]
    (Nguồn ảnh: Lovepik)

    Văn án: Ngày nào còn sống, ngày đó mẹ còn yêu con. Dù cho con đã lớn hay chỉ là một bào thai...

    - Ngày xửa ngày xưa, khi loài vật còn biết nói, có một năm trời hạn hán nớn. Nắng chiếu gay gắt xuống những cánh đồng khô nứt nẻ. Ao hồ cạn nước dần; cây cỏ khô héo, vàng úa hết. Người và vật không còn thức ăn, nước uống. Ðã nhiều tháng, loài người cũng như loài vật cầu xin trời mưa để có nước uống, nàm mùa, nhưng hình như ông trời không nghe thấy...(*) - Giọng đọc khàn khàn, yếu ớt vang lên đều đều trong ngôi nhà nhỏ.

    Vừa đọc, người mẹ trẻ vừa nhẹ nhàng đưa tay lên vỗ về sinh linh bé nhỏ trong bụng. Cô không hay đọc sách, đọc đúng hoàn toàn một đoạn văn mà không sai chính tả cũng là việc quá khó khăn. Thế nhưng, vì nghe nói thường xuyên đọc sách trong thai kì rất tốt cho sự phát triển của đứa trẻ nên cô luôn cố gắng mỗi ngày đọc cho con nghe một câu chuyện ý nghĩa.

    Câu chuyện kết thúc, cô đưa mắt nhìn cảnh vật bên ngoài qua khung cửa sổ cũ đã tróc sơn. Đã gần cuối ngày, những tia nắng cũng bắt đầu yếu ớt dần. Từ những dãy núi xa xa đến những mái nhà ngói san sát, những cánh đồng mênh mông đang độ vào mùa... - tất cả đều nên thơ và bình yên đến lạ.

    Thời gian gần đây, cô chuyển về nhà mẹ đẻ để dưỡng bệnh. Gần nửa tháng về là gần nửa tháng bị mẹ bắt ở nhà nghỉ ngơi, ăn uống tẩm bổ và tuyệt nhiên không cho "ló mặt" ra ngoài. Đã lâu không được về quê mà chỉ được ở trong nhà, cái cảm giác tù túng này đôi khi còn khiến cô mệt mỏi hơn cả tình trạng sức khoẻ không tốt. Hôm nay, cô nhất định phải ra ngoài.

    Nghĩ đến đây, cô dịu dàng nhìn xuống bụng mình. Bàn tay chai sần, gầy guộc xoa xoa nhẹ rồi vô tình chạm vào vết khâu mổ dài chưa lành ngay giữa bụng. Một cảm giác đau nhói đến bất ngờ khiến cô nhíu mày nhưng nhanh chóng gạt nó sang một bên. Cô gượng cười thì thầm với đứa con hơn ba tháng tuổi trong bụng mình:

    - Chúng ta đi đón chị con nhé.

    ....

    Đã gần cuối ngày, những tia nắng bắt đầu yếu ớt dần, mọi vật như nhuộm chung một màu vàng nhàn nhạt của chiều. Bất kì bông hoa nào ven đường cũng khiến cô thích thú; dù là bông đồng đội nho nhỏ, bông mười giờ mọc dại hay cành phượng vĩ đỏ tươi... Thấy loài hoa nào, cô cũng ngắt lấy một cành, đưa lên ngửi thử, cười ngây ngốc rồi giữ chặt trong tay. Cô muốn tặng chúng cho con của mình, chắc con bé sẽ vui lắm.

    Cô dừng chân trước một quán tạp hoá giữa làng của bà Ân - nơi gắn liền với tuổi thơ của bao đứa trẻ ở đây. Từ ngày cô mới chỉ là một đứa nhóc hay lang thang rong chơi cùng bạn bè cho đến tận bây giờ - khi đã trở thành người mẹ hai con, quán tạp hoá này vẫn vậy. Nó dường như là thứ duy nhất bất biến trong làng.

    Hôm nay là ngày Quốc tế Thiếu nhi, cô muốn mua cho con mình một món quà nào đó. Ngay khi bước vào quán, cô đã bị thu hút ngay bởi những chiếc cột tóc nho nhỏ đủ mọi sắc màu. Bà Ân – "người mẹ" của bao thế hệ trong làng chậm rãi bước ra, nhìn cô với ánh mắt đầy trìu mến:

    - Lâu rồi không gặp con. Con mua cái này hả?

    Cô mỉm cười đáp lại:

    - Vâng. Con muốn mua cho con gái, nó được bốn tuổi rồi.

    Bà Ân chợt rơi vào trầm lặng, nụ cười trên môi vụt tắt, ánh mắt thoáng chốc đượm buồn. Bà chăm chú quan sát cô gái trẻ trước mặt - từ mái tóc rối bù đã lâu không chải chuốt đến bộ quần áo hơi xộc xệch; từ nụ cười ngây ngốc đến bó hoa, lá, cỏ hỗn độn đủ thứ màu cô cầm trên tay... - tất cả đều khiến bà nghẹn ngào, tâm trạng như chùng xuống một nhịp, sống mũi cũng bắt đầu cay cay.

    Bà bất giác thở dài nhưng cô chẳng hề để ý. Mọi sự quan tâm của cô lúc này đều dồn hết vào những chiếc cột tóc nhỏ nhỏ xinh xinh, đủ mọi sắc màu trước mặt. Cô đang phân vân không biết nên chọn màu gì. Quà tặng con dĩ nhiên phải chọn màu con thích. Nhưng con gái cô thích màu gì nhỉ? Trắng, đỏ, hồng hay cam? Cô cũng chẳng biết nữa. Đăm chiêu suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng, cô đành chọn hai chiếc màu trắng và hồng, lòng thầm mong con sẽ thích thú với món quà này.

    Nhìn khuôn mặt xanh xao; dáng người nhỏ bé, yếu ớt của cô khi bước ra khỏi quán rồi lại nhớ về hình ảnh một cô bé ngoan ngoãn, hoạt bát năm nào; bà Ân không khỏi trầm tư. Đôi mắt rưng rưng đầy những phiền muộn khó hiểu của bà còn lưu luyến nhìn theo đến tận khi bóng cô khuất dần ở phía xa xa.

    Trước cổng trường mầm non, rất nhiều bậc phụ huynh cũng đang đứng đợi con mình. Mọi người nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngại rồi nhanh chóng quay sang chỗ khác, xì xầm bàn tán gì đó cùng nhau. Đây là lần đầu tiên cô đi đón con, lần đầu tiên xuất hiện ở nơi này, có lẽ vì vậy nên họ mới thấy lạ. Cô cũng chẳng quan tâm nhiều, chỉ đứng im lặng đợi con tan học, thỉnh thoảng lại đưa tay lên xoa xoa bụng, thì thầm vu vơ với đứa con chưa lọt lòng một điều gì đó.

    Những đứa trẻ tan học và bắt đầu bước ra ngoài, mỗi bé đều cầm trên tay một túi bánh kẹo và quà nhỏ. Nhìn thấy cô, những nét mặt ngây thơ chợt thoáng ngạc nhiên và sợ sệt, chúng chạy thật nhanh về phía cha mẹ của mình. Khi tất cả mọi người đã về hết, con gái nhỏ của cô mới chầm chậm bước ra. Cô giả vờ nhíu mày, lườm yêu rồi lại cười thật tươi, dang rộng hai tay ôm con bé vào lòng. Tiếng cười, tiếng thì thầm trò chuyện, hỏi han của người mẹ trẻ vang vọng suốt quãng đường về.

    - Con có mệt không?

    - Hôm nay con học có vui không?

    - Trưa nay con ăn gì?


    Ngay cả khi đã về đến nhà, câu chuyện và niềm vui vẫn còn chưa dứt. Cô chăm chú xem con hát rồi múa bài mới được học. Căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười, tiếng vỗ tay và những lời khen ngợi của cô dành cho đứa con bé bỏng của mình.

    Như thường lệ, cô lấy ra hai tấm hình từ chiếc hộp nhỏ được cất cẩn thận ở đầu giường. Đó là hai tấm hình siêu âm của hai đứa trẻ cách nhau gần bốn năm - tất cả những gì cô có về hai đứa con nhỏ của mình. Cô ngồi xuống, chăm chú nhìn từng chi tiết đen đen trắng trắng chẳng rõ hình hài, mỉm cười dịu dàng rồi đưa chúng ra "khoe" trước mặt con. Sau hai tấm hình, lấp ló những dòng chữ giống nhau được viết một cách nắn nót: "Ngày nào còn sống, ngày đó mẹ còn yêu con. Dù cho con đã lớn hay chỉ là một bào thai chưa rõ dạng hình." Bàn tay gầy guộc đặt lên chiếc bụng phẳng, vỗ về đứa con nhỏ chưa trào đời rồi nhẹ nhàng đưa lên làm động tác xoa đầu nhè nhẹ với khoảng không ngang tầm mắt.

    Ngày nào cũng vậy, cứ mỗi lúc xế chiều, ngôi nhà nhỏ chẳng mấy khi im ắng mà luôn tràn ngập tiếng cười nói hạnh phúc của người mẹ trẻ. Cô kể cho các con của mình nghe nhiều chuyện lắm, từ những kỉ niệm thời nhỏ của bản thân đến những chuyện vu vơ trên trời, dưới đất... Mẹ cô đã quá quen với cảnh này và cũng chẳng biết phải làm gì. Bao lời yêu thương, động viên dường như đều không đủ, bà chỉ có thể im lặng nhìn cô mà thở dài.

    Bên ngoài ngôi nhà nhỏ, dạo gần đây, người trong làng cũng đang kể nhau nghe những chuyện về cô. Họ thường thương cảm bàn tán về cô thế này:

    - Con bé đó ngoan nhưng số nó khổ. Lần thứ hai rồi, nó lại bị chồng đánh đến sảy thai...

    .......

    Ở đâu đó, có những chữ yêu thương rất sâu, rất đậm nhưng lại chẳng vẹn tròn. "Yêu thương" nhưng mẹ chỉ có thể lặng lẽ nhìn con điên dại, lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. "Yêu thương" nhưng mẹ lại chẳng thể ôm hôn con dù chỉ một lần, cũng chẳng thể bảo vệ được con.

    "Ngày nào còn sống, ngày đó mẹ còn yêu con. Dù cho con đã lớn hay chỉ là một bào thai mãi mãi không có cơ hội chào đời."

    Hết
    Đôi lời: Có lẽ mọi người cũng đã hiểu hết rồi nhưng Uất Phong vẫn muốn giải thích một chút. Trong truyện, cả hai người con đều không còn tồn tại ngay từ khi chỉ là một bào thai hơn 3 tháng. Nhân vật người mẹ có sức khoẻ tâm thần không tốt, đã tưởng tượng ra hai người con vẫn còn sống khoẻ mạnh như một cách để trốn tránh nỗi đau mất con. Ở phần đầu truyện, có chi tiết "vết khâu mổ dài chưa lành ở giữa bụng" - đây chính là vết mổ lấy thai sau khi người mẹ bị sảy. Nếu có thời gian, hãy đọc lại lần nữa với tâm thế đã biết rằng nhân vật chính là một "người mẹ điên" để cảm nhận hết ý nghĩa câu chuyện nhé.

    Toàn bộ truyện ngắn là quan điểm chủ quan của tác giả - một cô gái trẻ chưa từng làm mẹ nên không tránh khỏi việc cảm xúc bị diễn đạt một cách nửa vời và chưa tới. Mong mọi người nhận xét và góp ý để Phong tiến bộ hơn.

    (*) Chú thích: trích trong truyện cổ tích "Con cóc là cậu ông trời". Trong đoạn này, có 2 lỗi chính tả ở từ "hạn hán nớn" và "nàm mùa" - đây là lỗi chính tả mà nhân vật người mẹ mắc phải khi đọc truyện cho con nghe. Đọc đúng hoàn toàn một đoạn văn mà không mắc lỗi chính tả cũng là việc quá khó khăn với người mẹ này.

     
    Chỉnh sửa cuối: 5 Tháng sáu 2020
  2. Đang tải...
  3. Uất Phong Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    461
    Ừm.. Vậy là sau một thời gian khá dài, đến bây giờ Uất Phong mới có truyện ngắn chính thức thứ hai sau "Em Yêu Anh Ấy. Và Em Vẫn Yêu Anh."

    Vẫn là một bài viết lan man, đều đều, dàn trải; vẫn là những nỗi đau qua loa, không được đào sâu; vẫn là một Uất Phong "nhiều lời" sau chữ "hết" cuối bài.. Cái này cũng có bạn góp ý rồi nhưng mình thật sự vẫn chưa sửa được.

    Phong đã nghe đâu đó rằng: "Con cái mất cha mẹ người ta gọi là mồ côi, vợ mất chồng gọi là góa phụ, chồng mất vợ gọi là quan phu. Vậy nhưng, chẳng có gì tương tự để gọi những người cha, người mẹ mất con. Đơn giản là vì chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi đau ấy." Rồi chẳng hiểu sao Phong trở thành một người bị ám ảnh bởi việc này. Đến nỗi theo quan điểm chủ quan của mình cũng luôn cho rằng không có nỗi đau nào có thể so sánh được với nỗi đau mất con ấy của cha mẹ.

    Nếu hỏi Phong có tự tin với bài viết này không thì chắc chắn mình sẽ trả lời là không. Về cái gì? - Về mọi mặt.

    Mình viết truyện này dựa trên 1 ý tưởng nhỏ nảy sinh cách đây khoảng 1 tuần. Ngay cả ý tưởng cũng quá đơn giản dễ dẫn đến một truyện ngắn sơ sài cộng với vấn đề trì hoãn việc viết lách quá lâu sau sự ủng hộ bất ngờ của mọi người dành cho tác phẩm trước khiến mình không đủ tự tin để triển khai nó và cứ loay hoay mãi..

    Mong mọi người nhận xét và góp ý để Phong rút kinh nghiệm và sửa lại bài. Haizzz.. Đừng vì quá thương Phong mà ngại ném đá nhé!

    Thân!
     
    Chỉnh sửa cuối: 3 Tháng sáu 2020
  4. Mộ Thiện Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    172
    Cho mình mạn phép bình luận ngay đây được không bạn hiền. Bên kia đông quá chen không lại. Hí hí.

    Nói thật truyện Phong viết khỏi cần bàn cải nữa rồi. Mỗi câu truyện là mỗi cảm xúc khác nhau nhưng nhìn chung vẫn là rất cảm động và luôn có một sự mất mác không hề nhẹ. Cái này buồn.

    Đối với mình khi đọc truyện này thẳng thắng mà nói mình đã thật sự cảm nhận được sự mất mát to lớn đó. Phong biết sao không, bởi vì mình có một chị bạn, chị ấy đã từng mang thai hai lần nhưng lần nào cũng chỉ được mấy tháng như câu truyện trên. Những lúc như vậy mình đã khóc rất nhiều cùng chị ấy. Và đến bây giờ chị ấy vẫn chưa dám mang thai trở lại. Cho nên khi đọc đến câu truyện này mình lại nghĩ về chị ấy.

    Mình có thể cảm nhận được nỗi đau mà chị ấy phải chịu cũng như người mẹ trong câu truyện này. Mặc dù là mình chưa từng trải qua nổi đau ấy nhưng mình tin không gì có thể bù đắp sự mất mác to lớn ấy đâu. Người mẹ trong câu truyện thật là tội nghiệp, không những mất đi con của mình đến hai lần mà còn bị ám ảnh tâm lý như vậy nữa. Mình tin ngoài đời cũng có rất nhiều trường hợp như vậy. Có trách thì chỉ có thể trách số phận của mỗi người mà thôi. Có người sao sung sướng quá nhưng lại có người từ khi sinh ra đã phải chịu đủ loại khổ cực.

    Qua câu truyện trên mình rút ra được một kết luận, Phong càng ngày càng viết truyện hay, chắc sau này sẽ thành một nhà văn đại tài rồi. Còn mình vẫn còn ngủ lại phía sau.. hiazzz. *qobe 34*

    Tự kỷ xíu thôi, dù sao cũng sẽ gửi lời chúc tốt đẹp đến bạn hiền. Nhưng mấy tác phẩm sau bớt đau lòng một chút có được không. Bởi tui là người đa cảm mà.. là lá la *qobe 29*
     
  5. Kỳ Du Lạc Mình là một người vui vẻ hòa đồng, xin chào m.n Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    123
  6. Sua87264 Bàn phím, bút chì màu, thế giới và Em Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    167
    Sao Phong kể chuyện nào cũng buồn*vno 17*
     
  7. Uất Phong Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    461
    Uiiiii.. Yêu yêu Mộ Thiện nhiều nhiều. Vẫn là bạn yêu luôn ủng hộ Phong hết mình ❤. Lần này cũng chưa kịp gửi link nhờ ủng hộ mà đã thấy Thiện có mặt ở đây rồi, lần nào cũng nhanh làm Phong không kịp phản ứng vậy hết ^^.

    Truyện này nói thật mình viết xong cũng thấy sao sao ý, cảm giác như thiếu kinh nghiệm sống quá mà lại gồng mình muốn kể một câu chuyện thế này, sợ viết ra rồi không ai cảm được bài viết này.

    Vậy mà Mộ Thiện lại nói hiểu và đồng cảm được với những gì Phong muốn nói khiến mình vui lắm, cũng có thêm chút tự tin về "đứa con" này của mình hơn ^^. Cảm ơn bạn yêu nhiều nhiều nhiều nha.

    Còn về việc viết càng ngày càng hay thì Phong không dám nhận đâu, bây giờ thấy sao mình viết càng ngày càng cứng quá, triển khai một ý tưởng nhỏ như vậy mà cũng chật vật lắm luôn.

    Không biết Thiện có giống mình không, kiểu không viết một thời gian là bắt đầu cảm hứng với năng lượng viết lách tiêu tan hết ý, cảm giác không viết một thời gian là không biết viết gì nữa luôn. *qobe 34*

    Bài này cũng chật vật lắm mới thành hình được để hướng ứng event 1/6 yêu thương. Ban đầu mình cũng không định đăng vì cứ thấy thiếu thiếu gì á nhưng lại muốn bày tỏ chút quan điểm riêng của bản thân về hai chữ "yêu thương" nên "làm càn" đăng bừa ^^.

    Còn về việc viết truyện vui vui hơn thì Phong không chắc nữa. Viết truyện buồn Phong không tự tin 1 thì viết truyện vui Phong không tự tin 10. Có lẽ thời gian tới, Phong sẽ viết vài bài tản mạn không buồn không vui xem sao (nói vậy thôi chứ chẳng biết bao giờ mới viết^^).

    Một lần nữa, yêu thương và cảm ơn Mộ Thiện rất rất rất nhiều vì tất cả tình cảm dành cho mình và các bài viết của mình. ❤

    Phong cũng luôn mong chờ và ủng hộ những bài viết của Mộ Thiện. Cùng nhau cố gắng và có khoảng thời gian vui vẻ trong diễn đàn nhé.

    Cuối cùng, vẫn là thân gửi những yêu thương và lời cảm ơn chân thành nhất đến bạn hiền!

    *qobe 6*
     
  8. Uất Phong Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    461
    *vno 13*

    Tiểu Lạc nhanh quá à. Cảm ơn vì đã dành thời gian đọc và luôn ủng hộ các bài viết của Phong nha. Bài này thì Phong đăng trong tâm thế "làm càn" chứ không hi vọng nhiều và hoàn toàn thiếu tự tin về nó luôn. Vậy nhưng tiểu Lạc vẫn ủng hộ hết mình khiến Phong vui lắm. Cũng cảm ơn tiểu Lạc vì đã ủng hộ và bão like cho cả truyện dài đầu tay đang "đắp chiếu, phủ bụi" của Phong nữa. Vẫn là cùng nhau cố gắng nhé. Yêu thương lắm nè! ❤
     
    Chỉnh sửa cuối: 5 Tháng sáu 2020
  9. Hung93 Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    42
    Bạn có một giọng văn "buồn man mác" rất đặc trưng và mình tin chắc những ai là độc giả của bạn sẽ luôn yêu mến giọng văn này.

    Truyện có một mở đầu khá ấn tượng, sáng tạo, đủ gây tò mò cho độc giả (người mẹ đọc sách cho con nghe) và một kết thúc không quá bất ngờ nhưng trọn vẹn, hợp lí và tạo một dư âm nhiều cảm xúc. Một truyện ngắn có kết cấu tốt, cảm động nhưng ý tưởng "người mẹ điên" đã không còn quá xa lạ với nhiều người.

    Vì vậy theo mình, nếu có thể, bạn hãy tìm một ý tưởng mới đột phá hơn, "gai góc hơn, đau đớn hơn và bùng nổ hơn" với giọng văn vẫn "buồn man mác" như thế để thử tự khám phá và thử thách bản thân và mang lại cho độc giả nhiều cảm xúc khác nhau hơn nữa trong các truyện kế tiếp. (gợi ý thôi nha: D)

    Chúc bạn nhiều thành công :)
     
    Ngày Mai Nắng LênUất Phong thích bài này.
  10. Uất Phong Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    461
    Ừm.. Bây giờ Phong mới phản hồi lại Sứa đây ^^. Phong mới đi học về, cái nắng nóng Hà Nội sắp "thiêu cháy" Phong rồi này ><.

    *vno 13*

    Nay Sứa lại lạc vào thế giới của Phong rồi. Cảm ơn Sứa dành thời gian đọc và ủng hộ bài viết này nha. Yêu yêu! ❤

    Còn sao Phong cứ viết truyện buồn thì Phong cũng không biết nữa ^^, chắc tại Phong tự tin viết truyện buồn hơn truyện vui chút xíu. Vì Phong không giỏi xây dựng cốt truyện ấy, ý tưởng nào cũng nhẹ nhẹ, đơn giản rồi triển khai ra cũng lan man, mơ hồ.. Cũng có vài người góp ý vậy và hỏi sao nỗi buồn, nỗi đau mà cứ miêu tả qua loa, nhàn nhạt, không sâu sắc.. nhưng Phong vẫn chưa sửa được ^^.

    Phong thiếu tự tin viết truyện buồn 1 thì thiếu tự tin viết truyện vui 10 vì Phong vốn nhạt và không giỏi nói chuyện vui ^^. Trong tương lai, có lẽ Phong sẽ cố gắng trau dồi và đa dạng cách viết hơn. Nói vậy thôi chứ chẳng biết thì tương lai này gần hay xa nữa, cảm hứng viết giờ đang thui chột dần, viết bài này thôi cũng chật vật dữ lắm mà vẫn thấy nó sao sao ấy ^^.

    Lan man vậy thôi chứ tóm lại là cảm ơn và yêu thương Sứa nhiều nhiều. Mong rằng không lạc Sứa giữa diễn đàn mênh mông vô định. ❤
     
    datcompa1, Ngày Mai Nắng LênSua87264 thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 5 Tháng sáu 2020
  11. Uất Phong Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    461
    Chào bạn nhé! Trước tiên, cảm ơn bạn rất nhiều vì đã dành thời gian đọc, yêu thích truyện ngắn này của mình và còn để lại những dòng cảm nhận, góp ý siêu có tâm như vậy nữa.

    Bạn thật sự đã chỉ ra yếu điểm rất lớn của mình về xây dựng cốt truyện rồi ^^. Cốt truyện quá nhẹ, không mới, không mấy ấn tượng và gai góc.. Đây thật sự cũng là điều mình luôn trăn trở và thiếu tự tin. Đây được coi là truyện ngắn chính thức thứ hai của mình nên mình cũng không hiểu sao mà đầu óc tự bật chế độ "bao dung" cho bản thân, cho rằng bản thân cứ thay đổi từ từ là được nữa ^^.

    Một lần nữa, cảm ơn bạn vì đã dành lời khen cũng như góp ý chân thành cho truyện này của mình. Mình đã rất vui khi đọc những dòng này và cũng có thêm nhiều động lực để tiếp tục viết lách nữa. Mình sẽ tiếp thu những ý kiến của bạn và cố gắng thay đổi dần dần để hoàn thiện hơn.

    Cũng chúc bạn thật nhiều thành công nha!
     
    Chỉnh sửa cuối: 5 Tháng sáu 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...