Ngã Vào Tim Nhau, Đau Suốt Một Đời - Những Kẻ Khờ Mộng Mơ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Nặc Danh, 24/3/2020 lúc 8:49 AM.

  1. Nặc Danh

    Nặc Danh Aloooo!! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    357
    Xem: 53
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tên tác phẩm: Ngã vào tim nhau, đau suốt một đời

    Tên tác giả: Những Kẻ Khờ Mộng Mơ

    Thể loại: Tản văn, truyện ngắn

    Văn án:

    Trong những tháng ngày chênh vênh của tuổi trẻ, chúng tôi đã ngồi lại bên nhau, và cùng nảy ra ý tưởng viết chung một cuốn sách. Chúng tôi là ai? Chúng tôi có gì?

    Chúng tôi là những người: Trẻ, dại khờ và chênh vênh.

    Chúng tôi có một trái tim chật đầy cảm xúc nhưng cũng trống rỗng cô đơn.

    Chúng tôi, những người trẻ chênh vênh trước tình yêu, cuộc đời, sự nghiệp.

    Và từ đó, nhóm viết Những Kẻ Khờ Mộng Mơ ra đời!

    Mỗi câu chuyện trong cuốn sách này là một mảnh nhỏ tình yêu, nỗi cô đơn, thất vọng, đau thương của người trẻ hoang mang, lạc lối. Chúng tôi chẳng có ước mơ hay thông điệp gì to tát, chỉ đơn giản là muốn kiếm tìm những tâm hồn đồng điệu để sẻ chia, để được kể và được lắng nghe. Điều duy nhất chúng tôi hi vọng mang đến cho các bạn - những người đọc - chỉ có hai từ"đồng cảm'!
     
    Chin of Hân thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Nặc Danh

    Nặc Danh Aloooo!! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    357
    Thất tình sau tuổi 25

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau 25 tuổi, em sẽ thấy thất tình cũng chỉ là chuyện.. bình thường. Em sẽ không còn cảm giác cả thế giới sụp đổ dưới chân khi người ấy ra đi. Cũng không còn náo loạn ầm ĩ vì quá đau lòng, vì quá nhớ người kia nhưng không cách nào quay lại được. Em cũng chẳng trốn biệt trong phòng, nghĩ đến việc chấm dứt sinh mạng mình vì một người đã cũ.

    Sau 25 tuổi, chia tay chỉ còn là việc chấm dứt một mối quan hệ không phù hợp. Cũng như mặc một chiếc áo đã phai màu, đã sờn rách. Ta không thể giữ mãi tấm giẻ và khăng khăng nó từng là chiếc áo đẹp đẽ, đắt tiền. Có những thứ, chỉ là thời điểm mà thôi. Tình cảm cũng thế, có thời điểm yêu đương nồng nàn thì cũng sẽ có thời điểm nhạt phai.

    Sau 25 tuổi, em sẽ thấy mọi chuyện nhẹ nhàng hơn. Không phải em không buồn, nhưng nỗi buồn ấy không còn ồn ào, dữ dội như tuổi 19, đôi mươi. Nỗi buồn sẽ nắng lại như cách em nhìn cuộc đời này. Có thể, em sẽ phải mất nhiều thời gian hơn để quên đi người cũ; có thể, em sẽ biết cách ngước nhìn trời xanh để ngăn nước mắt đừng rơi xuống; có thể, em sẽ biết kiêu hãnh ngẩng cao đầu và bước tiếp về phía trước. Chỉ là, sau tuổi 25, em biết giấu kín cảm xúc hơn, bình thản đón nhận giông bão cuộc đời hơn.

    Và cũng bởi, sau 25, em sẽ hiểu lòng người hơn, em biết mọi lời hẹn thề son sắt chỉ thuộc về giây phút ấy, không có gì là mãi mãi trên đời. Em yêu và trân trọng khoảnh khắc bên người mình yêu, nhưng em không còn ỷ lại, dựa dẫm vào những lời hứa hẹn. Em nhìn cuộc đời bằng con mắt tĩnh lặng, thấu hiểu hơn. Em biết, giây phút người ta nói yêu em, là họ yêu em thật lòng. Nhưng thời gian là thứ khắc nghiệt nhất trên cõi đời này, giống như lửa thử vàng, những thứ tình cảm không chống lại được sự khắc nghiệt của thời gian thì hãy chấp nhận buông bỏ.

    Sau 25, em làm cô gái cầm lên được thì cũng sẽ buông xuống được.

    Sophia Mặc.
     
  4. Nặc Danh

    Nặc Danh Aloooo!! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    357
    Em thật ngốc!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Em thật ngốc!

    Chỉ có thể gọi tiếng "anh" khi chẳng còn anh bên đời nữa.

    Em thật ngốc!

    Vì đánh mất anh, chàng trai đã yêu em rất nhiều, yêu thật lòng, yêu không hối tiếc.

    Xin lỗi anh!

    Thanh xuân của em.

    Em thật ngốc!

    Ngày đó chúng ta đã yêu nhau như thế..

    Mùa đông.

    Xe buýt.

    Cơn mưa chiều.

    Hai con người xa lạ.

    Gặp nhau.

    Rồi yêu nhau.

    Em đã mơ về ngày định mệnh đó. Anh bước tới, chạm khẽ tim em một chút thôi. Rồi em say, say anh, say chàng trai với đôi mắt cười, bờ môi mỏng đang run run vì lạnh.

    Chúng ta sít lại gần bên nhau, sưởi ấm những trái tim đang cô đơn trước đó giữa mùa đông Hà Nội. Em đã nhớ, mùa đông năm đó, chẳng còn lạnh nữa.

    Có lẽ bởi em đã yêu, anh đã yêu, yêu từ lúc nào chẳng hay?

    Chúng ta đã yêu từ lúc nào chẳng hay?

    Em dần quen có anh kể cận. Em dần quên cô đơn, đẩy nó vào một nơi tối tăm đầy bụi, và hứa, sẽ chẳng bao giờ tìm đến nữa.

    Có anh, em chỉ cần có anh. Ở thời khắc hiện tại và cả sau này, vẫn vậy.

    Em đã hứa, sẽ chẳng bao giờ buông tay anh.

    Một ngày, cô đơn tìm đến. Em lại vô thức đưa tay ra, đón lấy..

    Là ngày, anh lao vào guồng quay của công việc. Bỏ quên em, từ từ và chậm rãi.

    Là ngày, anh chênh chao giữa bao nhiêu biến cố. Chẳng nói chẳng rằng, anh đẩy em ra xa, thu hết về mình những mệt mỏi, tái tê.

    Là ngày, anh biến mất khỏi khoảng trời chung của hai đứa. Anh đi về một miền đất rất lạ, không có em, chỉ có anh và nỗi trống vắng quanh mình.

    Là ngày, em lao đao đi tìm, tìm anh trong muôn ngàn đổ vỡ. Nhưng, anh trốn kỹ quá, em tìm hoài, tìm mãi, tìm mòn mỏi, vẫn chẳng thể thấy anh.

    Anh nói..

    Anh sợ, em sẽ buồn, mắt em sẽ ướt, môi em sẽ khô và trái tim em sẽ gào lên từng cơn đau đớn.

    Anh sợ, em sẽ mỏi mệt bởi những chênh chao anh mang đến. Tâm hồn em luôn tươi trẻ, có khi nào lại ủ dột theo từng ngày?

    Anh sợ, em sẽ bất chấp những vụn vỡ anh mang, ôm lấy anh và cùng anh chạy trốn.

    Anh đã dặn lòng mình không thể chiếm lấy phần ích kỷ đó. Bởi ngoài anh ra, em còn có những đam mê nhiệt thành khác. Cuộc sống của em, là bầu trời trong xanh, cao và rộng; anh đơn thuần, chỉ là một đám mây lơ lửng ghé qua. May mắn thay, được bầu trời em ôm ấp, ru ngủ và trò chuyện suốt đêm.

    Với anh, như thế là mãn nguyện!

    Em nói..

    Anh thật ngốc!

    Anh không phải là đám mây lơ lửng ghé qua bầu trời em trong xanh, cao và rộng. Anh là cơn gió, quyện vào em, quyến luyến em, mãi chẳng rời.

    Cơn gió anh thổi mát, hát ru và vỗ về em những đêm dài không ngủ. Gửi đến em, ước mơ về một bến đỗ chung, mang tên HẠNH PHÚC.

    Là em tự nguyện!

    San sẻ cùng anh những nỗi lo âu, mệt nhoài. Trong mỗi khoảnh khắc anh trải qua, em đều muốn có bóng hình em xuất hiện, ngay bên anh.

    Chịu đựng cùng anh những nỗi đau dằn vặt và khó khăn chồng chất. Bàn tay em nhỏ, nhưng vẫn sẽ đủ ấm áp khi anh cần.

    Đi cùng anh đến nơi chân trời góc bể, giấu địa ngục hay thiên đường, anh chỉ cần bên em là đủ.

    Nắng gió, mưa ngàn, mây đen giăng kín lối, em sẽ nắm lấy tay anh, đón nhận những cơn bão tố đang ồ ạt bủa vây.

    Chạy trốn cùng anh đến một nơi yên tĩnh, không còn những nỗi lo sợ anh mang. Chỉ có em, bên anh thật ấm nồng.

    Là em tự nguyện, anh không biết điều đó hay sao?

    Ngày anh trở về, em đã chẳng còn ở nguyên chốn cũ. Em đi, đi đến một nơi rất lạ. Không có anh, chỉ có em và nỗi cô đơn tìm về .

    Anh trở về với đôi mắt cười, đóa hoa hồng và món quà buộc nơ xanh xinh xắn.

    Anh đứng trước cửa nhà, chờ đợi người con gái anh đã lãng quên suốt thời gian anh trốn chạy.

    Anh muốn bù đắp những khoảnh khắc tình yêu chỉ có em, một mình gặm nhấm nỗi nhớ anh.

    Anh muốn bù đắp thật nhiều những tủi hờn em tích tụ. Sẽ ôm chặt em vào lòng dù em có giận dỗi đẩy anh ra.

    Anh muốn bù đắp những tổn thương em mang, những ngày không anh, em trơ trơ giữa ngã ba đường. Em chẳng hề biết được, giữa những con đường xa tít tắp ấy, con đường nào sẽ dẫn em đến bên anh?

    Nhưng, quá muộn rồi!

    Đóa hoa hồng nằm im liền trước cửa nhà em. Có cơn gió lạ vô tình ghé qua, đem theo những cánh hoa - rã rời.

    Anh nhắn tin, gọi điện, chỉ là những tiếng tút dài khô khốc. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy em đang nghe được những lo lắng nơi anh.

    Em đi, không để lại một lời nhắn. Anh mơ hồ đoán được, có lẽ, em đã chọn CÔ ĐƠN.

    Anh cúi gằm mặt nhìn bức hình em trong điện thoại, giọng nghẹn ngào, "Anh sai rồi!"

    Anh đã khóc cho ngày ngày chúng ta chẳng còn nhau.

    Anh không đi tìm em, nhốt mình thật kĩ giữa mùa đông Hà Nội. Nỗi cô đơn lại tìm đến anh một lần nữa. Liệu anh có đưa tay ra đón lấy, như em?

    Ở một nơi rất lạ..

    Em thả hồn mình trên bãi cỏ xanh. Đôi mắt mơ màng chạy theo những đám mây lơ lửng trên bầu trời. Khóe mắt em bỗng cay cay khi bắt gặp một bóng mây quen thuộc.

    Anh có nghĩ, em đã tin anh chỉ là đám mây? Nhưng, không phải là đám mây lơ lửng giữa nền trời trong xanh, cao và rộng ấy; đám mây anh chót vót trên tầng cao nhất, nếu nhìn từ mặt đất sẽ chẳng thể nào nhận ra.

    Dù vậy, anh vẫn là cơn gió, quyện vào em, quyến luyến em, mãi chẳng rời.

    Nhưng, giờ đây, cả đám mây và cơn gió, em đều không nắm giữ được. Anh lạc khỏi em, trong chớp mắt. Chúng ta lạc khỏi nhau, trong chớp mắt.

    Em thử mỉm cười với những người xa lạ, và nhận ra, chẳng có ai bên cạnh lúc này, ngoài cô đơn làm bạn.

    Em nhớ anh! Rất nhớ anh! Nhưng, chỉ thế thôi. Em không cho phép bản thân mình tìm đến anh một lần nữa.

    Trước khi yêu nhau, mỗi người chúng ta đều đã yêu một tình yêu khác, rất thật. Và thật tình cờ, đó lại là CÔ ĐƠN.

    Nên nên em không thấy lạ, khi chúng ta lại chọn yêu CÔ ĐƠN một lần nữa. Yêu theo cách cũ, yêu theo lối mòn, yêu theo bản năng, yêu Bằng tất cả những khờ dại chúng ta đang gìn giữ.

    Yêu bằng nửa linh hồn nước xát; nửa còn lại, em muốn giữ nguyên si và lành lặn, gửi đến anh. Mà không, là gửi gửi đến ký ức của em.

    Em luôn tự hỏi, thật ra, giữa chúng ta, ai mới là người rời xa ai trước? Hay nói cho đúng, ai mới là người rời xa yêu thương của ai trước?

    Ngày đó, anh chạy trốn, em đi tìm. Anh rời xa em!

    Ngày đó, em chạy trốn, anh chẳng đi tìm. Em rời xa anh!

    Nhưng, ngay cả khi anh rời xa em khi đó, anh cũng chưa từng rời xa yêu thương của em. Và em cũng vậy, chưa từng rời xa yêu thương của anh.

    Đến đây, em chợt thấy chúng ta thật ngớ ngẩn. Rõ ràng, không khi nào rời xa như thế; ấy vậy mà, vẫn chẳng còn bên nhau.

    Anh có tiếc nuối không? Còn em, đã hối hận từ ngay khoảnh khắc thả hồn trên bãi cỏ, nhỏ mắt cay khi trông thấy đám mây anh lơ lửng trên bầu trời.

    Từ giây phút em thốt lên "Em nhớ anh! Rất nhớ anh!"

    Em thật ngốc!

    Đã rời xa anh dễ dàng như thế.

    Em thật ngốc!

    Đã chọn CÔ ĐƠN, thay vì anh.

    Em thật ngốc!

    Đã chẳng thể yêu anh thêm một lần nào nữa.

    Em thật ngốc!

    Đã không cho thanh xuân thêm cơ hội cuối cùng. Cơ hội duy nhất!

    Em thật ngốc!

    Đã chẳng đủ mạnh mẽ để nắm lấy tay anh và hôn anh, lần cuối.

    Megane .
     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...