[Bài Thơ] Mỵ Châu - Anh Ngọc

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Lê Gia Hoài, 28 Tháng mười một 2018.

  1. Lê Gia Hoài

    Bài viết:
    556
    Mỵ Châu - Anh Ngọc

    Lông ngỗng lông ngan rơi trắng đường chạy nạn

    Những chiếc lông không biết tự dấu mình.

    *

    Nước mắt thành mặt trái của lòng tin

    Tình yêu đến cùng đường là cái chết

    Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp

    Tình yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn tình yêu.

    *

    Giá như như trên đời còn có một Mỵ Châu

    Vừa say đắm yêu thương vừa luôn luôn cảnh giác

    Không sơ hở, chẳng mắc lừa mẹo giặc

    Một Mỵ Châu như ta vẫn hằng mơ

    *

    Thì hẳn Mỵ Châu không sống đến bây giờ

    Ðể chung thủy với tình yêu hai ngàn năm có lẻ

    Như anh với em dẫu yêu nhau chung thủy

    Ðến bạc đầu bất quá chỉ trăm năm.

    *

    Nên chúng ta dù rất đỗi đau lòng

    Vẫn không thể cứu Mỵ Châu khỏi chết

    Lũ trai biển sẽ thay người nuôi tiếp

    Giữa lòng mình viên ngọc của tình yêu.

    *

    Vẫn còn đây pho tượng đá cụt đầu

    Bởi cụt đầu nên tượng càng rất sống

    Cái đầu cụt gợi nhớ dòng màu nóng

    Hai ngàn năm dưới đá vẫn tuôn trào.

    Anh cũng như em muốn nhắc Mỵ Châu

    Ðời còn giặc xin đừng quên cảnh giác

    Nhưng nhắc sao được người hai ngàn năm trước

    Nên em ơi ta đành tự nhắc mình.

    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 28 Tháng mười một 2018
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...