Bách Hợp Lớp Trưởng! Tớ Yêu Cậu I - Aki Re

Thảo luận trong 'Đã Hoàn Thành' bắt đầu bởi Aki Re, 10/7/2018.

?

Bạn muốn truyện HE hay SE ?

  1. HE

    8 phiếu
    50.0%
  2. SE

    8 phiếu
    50.0%
  1. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Xem: 4,353
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Lớp trưởng! Tớ yêu cậu

    I

    Aki Re

    TextMaster_07-14-10.34.17.JPEG

    Văn án:

    Đối với tôi, hai từ "bạn bè" là loại định nghĩa vô cùng xa xỉ. Mọi người ai cũng nghĩ bạn bè có gì khó tìm đâu, chỉ cần chào hỏi, tặng quà là cả hai đã trở thành bạn. Tất nhiên điều đó một phần cũng được coi là đúng, nhưng điều tôi muốn nói ở đây là một người bạn hiểu theo đúng nghĩa. Họ luôn thân thiết, trò chuyện mỗi khi bạn buồn, luôn nghe những tâm sự khó nói và đem lại lời khuyên cho bạn. Hay cũng có thể là người bạn hơi kì dị một chút, bề ngoài thờ ơ lạnh lùng nhưng khi thấy đứa bạn của mình bị bắt nạt là xông lên chửi chí choé đứa gây sự. Hoặc chỉ là một người bạn bình thường chẳng có gì hay ho nhưng khi thấy bạn có dấu hiệu khác mọi ngày là y như rằng tính thám tử của nó trỗi dậy điều tra nguyên nhân sự việc ngay lập tức.

    Đó chính xác mới chính là bạn bè mà ai ai cùng muốn có, ngay cả tôi cũng vậy. Trong suốt mấy năm học sinh, bạn bè xung quanh tôi chẳng khác gì làm cảnh, họ luôn nói này nhưng làm nọ, không thích chuốc phiền phức lên người.

    Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng gặp được người tôi cần tìm nhưng đó không phải bạn bè mà là người tôi yêu.

    Đáng tiếc, tình yêu của tôi đối với cậu ấy chắc chắn không bao giờ có kết quả được. Bởi, cả hai chúng tôi đều là con gái.

    * * *

    "Lần đầu gặp cậu là ngày đẹp nhất trong đời tớ, cậu như ánh sáng dẫn lối tớ thoát khỏi thế giời tăm tối này. Từng cử chỉ, hành động cậu làm như một liều độc dược khiến tớ trầm mê đắm chìm trong tình yêu tội lỗi không thể thoát ra. Có lẽ, cái ngày lần đầu tiên tớ gặp cậu cũng chính là lúc cuộc đời mình bước vào ngã rẽ không thể quay đầu lại sống như một đứa con gái bình thường. Chính vì thế, tớ rất sợ, sợ cái tình cảm sai trái mà mình lẽ ra không nên dành cho cậu, nhiều lần tớ đã cố tránh xa cậu để bình tâm lại, nhưng dù làm như thế nào tình cảm đó không hề phai nhòa đi mà còn càng ngày lớn dần. Cho dù mai sau cậu có ghét, có hận tớ đi chăng nữa thì tớ phải nói ra điều mà mình luôn muốn nói trước mặt cậu nhưng chưa bao giờ có thể nói ra, chính vì thế câu nói đó đã được tớ chôn vùi trong tim suốt mấy năm qua:

    - Lớp trưởng! Tớ yêu cậu."

    Link góp ý:

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Tác Phẩm Của Aki Re

    P/S: Đang phân vân không biết nên viết kết HE hay SE, nếu được thì góp ý dùm mình nhé.

    À, không phải "nếu được" mà là "bắt buộc".

    Mình cắn rơm cắn cỏ lạy các cậu cho mình biết ý kiến để còn viết. T^T

    "Quỳ"... "

    Cúi đầu"... "

    Lạy, lạy, lạy..".

    Thanks.

    Cảnh báo: Hố bom chưa lấp, cẩn thận khi nhảy.
     
    Khôi, Minh Nguyệt, Admin17 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 2/1/2019
  2. Đang tải...
  3. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Quấy rối trên xe bus.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cho dù hôm nay trời có trong xanh đẹp đẽ đến cỡ nào đi chăng nữa, thì đối với tôi hôm nay là một ngày chẳng vui vẻ mấy.

    Bởi hôm nay là ngày bắt đầu bước vào năm học cấp 3.

    Thật kinh khủng! Sao trời lại chói mắt thế này. Tôi cảm giác mình như một con ma cà rồng sắp bị thiêu chết bởi ánh nắng mặt trời. Mà tôi ví dụ như thế cũng hiển nhiên thôi.

    Xin giới thiệu, tôi tên Hắc Thu Phù. Tôi sau khi thi chuyển cấp xong là chỉ chui rúc ở trong nhà không bao giờ chịu ra ngoài. Nếu hỏi tôi có điểm mạnh gì, thì rất xin lỗi, tôi chỉ là một con vô dụng chả có cái gì hơn người bình thường ngoài ngủ, chơi và ăn.

    Sau gần ba tháng hè tự kỉ trong nhà không bao giờ ra ngoài cuối cùng tôi cũng phải lết cái xác này đến trường mới để tập kết.

    Trường, nơi dẫn lối tương lai ư? Đối với tôi, nó chả khác gì nơi giam cầm bắt ép học sinh làm theo ý mình. Mà thôi, thể nào trong năm tôi chả cúp tiết hoặc ngủ gật trong giờ, nói xấu nhiều quá tổn thọ chết sớm mất. Tôi dù nhìn chán đời thế thôi chứ vẫn yêu cuộc sống lắm.

    Thường thường ai mà chả sợ chết, tất nhiên cả tôi cũng vậy. Mọi người thường có rất nhiều lí do khi mình còn sống chưa làm nên mới sợ chết, và cái lí do của tôi là : Bộ One Piece tôi còn chưa biết kho báu cuối cùng là gì, trùm Conan là thằng nào, mấy bộ chuyển thể chưa xem, Nick game còn chưa Full lever.. nhiều thứ níu kéo tôi như thế, sao tôi lại không sợ chết được.

    "Thật vớ vẩn!". Đó là câu nói sau khi nghe tôi kể của mấy đứa bạn tôi thân hồi cấp 2. Thế là từ sau vụ đấy tôi từ mặt chúng nó luôn.

    Không những thế, trước khi ra trường bọn nó còn dè bỉu, bảo rằng chỉ coi tôi như cái thang để nâng giá trị của bọn nó lên thôi.

    Và đó cũng chính là lí do tôi cô đơn một mình thế này đây.

    "Kít.."

    Tiếng phanh xe bus kêu to, tôi lên xe thẳng tiến đến trường, vừa đi tôi vừa vỗ bộp bộp hai tay vào má để quên đi mấy cái chuyện vớ vẩn không đáng bận tâm đến đó.

    Xe bus có lẽ là "thánh địa" của tôi, bởi nó là một trong những nơi mà tôi có thể an toàn không bị ai làm phiền dòng suy nghĩ tưởng tượng.

    Tôi thường có thói quen tưởng tượng mọi thứ mình muốn trong cái đầu nhỏ bé này. Thật hạnh phúc làm sao, khi ngày nào cũng được tưởng tượng về những điều mình thích.

    Nhưng, cái "con lợn gợi tình" gì kia? Thật ô nhiễm mắt quá đi!

    Trên xe bus trong mấy bộ phim tôi xem đều có một hiện tượng mà người ta thường gọi là "quấy rối", và ngay trước tôi, ngay trước con mắt mà tôi luôn chỉ nhìn mấy thứ đẹp đẽ thì hiện tượng đó đã xảy ra.

    Không ngờ rằng lần đầu tiên trong cuộc đời này tôi lại được nhìn thấy cận cảnh như vậy.

    Có một người đàn ông khá to béo mặc đồ công sở đang xàm sỡ một đứa con trai.

    Ôi thôi, nhìn cái mặt lão kìa, nhìn mà muốn nôn. Do không gian khá chật nên cái thân hình to béo của ông ta đã che đi được hành động đáng xấu hổ này, nhưng thật không may chỗ tôi ngồi lại nhìn thấy được. Mồ hôi hắn chảy xuống đầm đìa vì nóng khiến cái áo công sở ướt sũng. Nhìn chả khác gì con lợn đang quay trên lò than, nhưng là đang được quay trong sự sung sướng.

    Còn cậu bé kia thì giật mình khi bị ông ta sờ mông. Bối rối, sợ hãi chắc có lẽ là tâm trạng của cậu lúc này. Nhưng dù thế cậu ta vẫn cắn răng chịu đựng.

    À! Tôi xin khẳng định lại đây là quấy rối con trai chứ không phải gái như bình thường đâu. Biến thái thật. Trai x trai à? Mà bé ấy là shota * thì phải. Trông thật nhỏ nhắn dễ thương, với vóc dáng và khuôn mặt như thế thì mấy thằng trai thẳng nhìn vào không biến thành cong cũng không được.

    Hiện giờ theo thông tin tôi biết, tỉ lệ trai đẹp đang ngày càng giảm. Tình huống đã báo động như thế rồi, thế mà, bọn trai đẹp đang theo xu hướng biến thành trai cong càng ngày tăng. Thật bất công mà!

    Đã báo động như thế mà con lợn kia dám cho một đứa con trai như thế thành trai cong ư? Mà nếu có biến em ấy thành cong cũng phải do một đứa trai tốt làm. Sao có thể do lão làm chứ? Không thể chấp nhận được.

    Nghĩ là làm, tôi đứng phắt dậy, nắm lấy bàn tay đang làm bậy kia rồi nói to:

    - Dừng lại ngay! Sao ông dám quấy rối một đứa con trai trên xe hả? Ông đang làm xấu cánh mày râu khi đi xe bus đấy.

    Ông ta bất ngờ trước câu nói của tôi, với giọng cười nham nhở hắn nói :

    - Hừ, nhóc dám chắc là ta làm không mà nói vậy. Đừng có ngậm máu phun người.

    Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao hết cả lên. Như nhìn thấy có trò vui nên ai cũng xì xào bàn tán nhưng không ai ra mặt làm chủ cả.

    Tôi tức mình quay sang nhìn cậu bé shota kia hỏi:

    - Chính hắn rõ ràng lúc nãy là người quấy rối nhóc đúng không?

    Cậu ta sợ hãi nhìn tôi, im thin thít không chịu nói gì.

    Tôi bực mình, cái xã hội này thật không còn gì để nói nữa rồi. Rõ ràng nhóc kia bị xàm sỡ còn không chịu chống trả, đã thế khi có người giúp còn im lặng nữa.

    Ông ta thấy cậu nhóc kia không nói gì mới bắt đầu hả hê nói:

    - Thấy chưa, rõ ràng là nhóc nhìn lầm, thế mà còn đổ oan cho ta.

    Quần chúng xung quanh bắt đầu hiểu sự tình, cười ầm lên bàn tán chỉ trỏ tôi không biết điều, rồi nói làm tôi tức điên lên.

    "Nhìn lại mình xem, định làm anh hùng à?"

    Ừ thì, bộ dạng này của tôi chả vẻ cho lắm. Tóc tai bù xù do sáng dậy muộn chưa kịp chải, mí mắt thâm quầng, làn da nhợt nhạt vì thức khuya, ăn uống không đủ, ít khi tắm nắng ngoài trời. Tất cả đều là dấu hiệu của một đứa luôn đắm chìm vào thế giới ảo. Nếu như tôi hôm nay không mặc bộ đồng phục học sinh cấp 3 thì chắc ai cũng nghĩ tôi là đứa ăn mày ngoài đường mất.

    Đang suy nghĩ vẩn vơ thì một đứa trong đám quần chúng kia nói:

    - Mấy đứa như mày mới là đang làm hỏng hình tượng của cánh mày râu đó, xuống xe đi!

    Để hưởng ứng cho lời nói đó, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt kì thị, chán ghét, đan xen chút là sự vui thích khi có người bị chịu tội.

    Hầy, biết ngay hôm nay chả phải là ngày tốt lành gì mà. Rút kinh nghiệm, lần sau làm thinh mấy chuyện này vậy. Muốn làm người tốt cũng không được, đã thế còn bị coi là kẻ xấu.

    Tôi nghĩ, thế này phải xuống xe đi bộ đến trường rồi thì bỗng có một giọng nói to, kiên định vang lên:

    - Đợi đã, cậu không phải là người phải xuống xe. Hắn ta mới là người cần xuống.

    * * *

    *Shota: Chỉ những bé trai dễ thương.
     
    Mạnh Thăng, Shunria, Hany5 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 27/7/2018
  4. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi quay lại nhìn theo hướng giọng nói phát ra thì thấy có một cô gái đang đứng giữa đám người lớn. Cô ấy khá nhỏ nhắn nên bị lọt thỏm ở giữa.

    Cô bắt đầu đi về phía tôi, giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt ông ta nói to:

    - Ông mới chính là thủ phạm.

    Stop! Sao đoạn này nhìn quen quen thế nhỉ.

    Suy nghĩ một hồi tôi mới bắt đầu nhớ ra. Dáng vẻ của cậu ấy chẳng khác gì Conan khi tìm ra thủ phạm trong truyện "Thám tử lừng danh Conan". Đừng có nói rằng cậu ấy là fan girl Conan. Mà chắc gì, dạo này đọc nhiều truyện quá nên não bị biến thành truyện rồi hay sao, hở tí là suy nghĩ vớ vẩn.

    Tôi đang thầm nghĩ như vậy thì bạn ý vỗ vào vai tôi động viên:

    - Cậu không cần lo, tớ sẽ giải oan cho cậu.

    Nói xong, cậu quay ngoắt sang nhìn ông ta giận dữ nói :

    - Sao ông dám quấy rối một cậu bé dễ thương như thế chứ?

    Hắn cười khinh bỉ:

    - Cô bé đừng có a dua theo thằng nhóc kia chứ? Tôi rõ ràng trong sạch mà.

    - Đừng nói dối, chính mắt tôi nhìn thấy ông sờ mông cậu bé kia.

    Ông ta bất ngờ trước câu nói của cô ấy. Nhưng rất nhanh hắn đã điều chỉnh lại tâm trạng.

    - Bằng chứng đâu mà cô bé dám nói ta như thế? Cẩn thận lời nói, nếu không, ta sẽ tố cáo cô bé vì tội vu khống người khác đấy.

    Cô bạn kì lạ kia không thèm để ý đến lời đe dọa của hắn. Từ từ đi đến gần bé trai kia mỉm cười :

    - Nhóc không phải sợ đâu, chị nhất định sẽ bảo vệ nhóc. Những loại người như này phải bị tống khứ đi càng xa càng tốt. Chắc nhóc không muốn thấy những bạn khác bị quấy rối như thế đúng không? Nhóc phải tự tin lên, vượt qua sợ hãi để đối diện với thử thách này, khiến kẻ xấu bị trừng trị không còn dám làm mấy chuyện như này nữa.

    Nghe những lời như vậy, cậu bé bắt đầu đỡ run, sau một lúc lưỡng lữ, mắt nhìn thẳng vào ông ta.

    - Lúc nãy, chính ông ta là người đã quấy rối em.

    Hắn sững sờ trước câu nói đấy, sỡ hãi sau chuyển sang tức giận định vung tay đánh kẻ phá hỏng chuyện tốt của mình thì một người đàn ông đứng ra ngăn lại. Một kích nhắm thẳng đá hắn xuống xe, canh chuẩn đúng lúc xe dừng chờ khách lên xuống.

    Sau khi làm xong, người đàn ông cùng mọi người vỗ tay khen ngợi hành động dũng cảm của cô bạn kia. Nhưng cô ấy lại nhìn tôi rồi nói:

    - Người lẽ ra phải khen ngợi là cậu bạn kia mới đúng. Cậu ấy đã dũng cảm đứng lên giúp cậu nhóc bị quấy rối.

    Mọi người dường như mới bắt đầu để ý đến sự hiện diện của tôi. Nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, tuy vậy vẫn gượng cười vỗ tay khen ngợi.

    Hờ hờ.. tôi rõ ràng mới là người hùng ở đây nhưng thế nào lại biến thành nhân vật phụ rồi.

    Nhóc shota kia đang đứng một góc, nhìn tôi với vẻ mặt ăn năn một lúc, rồi nói:

    - Em xin lỗi vì lúc nãy không nói ra sớm hơn, cảm ơn anh nhé!

    Nghe xong, lòng tôi vui vẻ hẳn. Thôi thì như thế cũng được rồi. Bị khen ngợi nhiều quá, hào quang bao quanh chói mắt khó sống lắm.

    Nhưng hình như câu xin lỗi hơi là lạ thì phải. Đang suy nghĩ thì loa xe bus thông báo đã đến trường cấp 3. Tôi hốt hoảng, vội vàng chạy xuống xe, trước khi đi tôi không quên nói không có gì để cậu nhóc kia trút bỏ gánh nặng trong lòng.

    Dù gì đây cũng là việc tôi cần làm để bảo vệ những người dân đất nước nói chung và những nhóc shota dễ thương nói riêng.

    - Cậu cũng xuống chỗ này à?

    Cô gái lúc nãy trên xe giải vây cho tôi thắc mắc hỏi.

    Tôi ngơ ngác, ngạc nhiên nhìn cô rồi gật đầu thay cho câu trả lời. Nhìn thấy thế cậu nói tiếp:

    - Nhìn đồng phục này thì chắc cậu là học sinh lớp 10 của trường Dương Thiên đúng không? Tớ cũng vậy nè. Như thế là học cùng trường rồi. Cậu biết không trường Dương Thiên.. như này.. như thế..

    "Ừ.. ừ.. ừ.."

    Tôi bị sốc trước tốc độ nói của bạn ý nên chỉ biết gật đầu hoặc nói ừ lấy lệ.

    Cô ấy cứ nói liến thoắng về trường Dương Thiên, về vụ vừa nãy xảy ra trên xe bus không ngừng nghỉ.

    Sau một lúc nói quên trời quên đất. Có vẻ như nhìn thấy trạng thái đơ của tôi nên cậu dừng lại rồi nói:

    - Mình nói hơi nhiều à?

    Tôi lắc đầu gượng cười:

    - Không đâu, tớ vẫn đang nghe mà, cậu cứ nói tiếp đi!

    Cô ấy vui mừng, đang định kể tiếp thì nhìn thấy đồng hồ treo ở trạm xe, kim phút sắp chạy đến giờ vào lớp theo quy định. Cậu ấy hốt hoảng chạy đến trường. Vừa chạy cậu vừa ngoảnh mặt hét to:

    - Lúc nãy trên xe nhìn cậu ngầu lắm. Hiếm khi có người con trai nào như cậu dũng cảm bảo vệ kẻ khác như thế đâu. Bây giờ tớ phải đến trường trước đây. Nếu có cơ hội thể nào cả hai chúng mình cũng gặp lại. Cậu cũng mau đi đi kẻo muộn.

    Bạn ấy nở một nụ cười tỏa nắng khi nói với tôi những lời như thế.

    "Thịch.. thịch.. thịch.."

    Trái tim tôi bắt đầu đập nhanh. Tôi thấy sốc với cảm giác của mình lúc này. Chả lẽ do mấy tháng cô đơn một mình nên khi thấy có người bắt chuyện cười tươi với mình thì tim tôi đập nhanh ư? Chắc là vậy rồi. Chứ tôi là con gái mà, làm sao lại yêu con gái được.

    Tôi đang cười tươi, khẳng định sai lầm của mình thì bắt đầu phát hiện ra một chuyện cực kì quan trọng.

    "Thằng nhóc", "Anh", "Con trai" là những từ lúc nãy mọi người cùng bé shota và cô ấy gọi tôi. Không lẽ họ nhầm tôi là con trai ư? Rõ ràng tôi là gái 100% mà, nhìn thế nào lại thành con trai được vậy.

    Không lẽ là do mái tóc ngắn này?

    Tôi trầm tư suy nghĩ. Chả là hồi hè, do ngại để tóc dài nên tôi đã tự tay cắt phăng mái tóc. Nhưng vì thiếu chuyên nghiệp trong việc thiết kế và tạo mẫu tóc nên tôi đã cắt thành trọc lốc không còn một sợi tóc nào.

    À, đó cũng là một trong những lí do tôi không ra ngoài.

    Sau mấy tháng hè, nó cũng bắt đầu mọc dài ra. Nói là dài nhưng cũng chỉ bằng tóc con trai khi cắt thôi. Không lẽ, chỉ vì nó mà tôi bị coi là con trai?

    Aaaaa.. lẽ ra không nên tự cắt mới đúng. Xấu hổ quá đi.

    Và tôi cứ đứng giữa đường tự kỉ như một con điên. Mặc kệ dòng người đi qua nhìn tôi với ánh mắt tò mò, mặc kệ thời gian cứ thế trôi qua.

    Tôi cứ đứng đấy, sốc tinh thần, mặc kệ mọi thứ.

    "Tùng.. tùng.. tùng.."

    Tiếng trống trường báo hiệu đã vào lớp vang lên.

    Hôm nay hết thấy trò quấy rối, hiểu nhầm là con trai lại đến đi học muộn ngay ngày đầu tiên chuyển cấp.

    Thật đúng là một ngày xui xẻo!

    Mà hôm nay cũng là ngày đầu tiên trong 15 năm cuộc đời tôi rung động trước một đứa con gái, mở ra một bước ngoặt lớn cho cuộc sống mai sau này của tôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/7/2018
  5. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Tớ tên Bạch Yết Uyên.. còn cậu.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vừa vào trường tôi đã thấy cả một hàng dài học sinh xếp ngay ngắn.

    Chết thật! Phải chạy ngay vào hàng thôi.

    Tôi rón rén từ từ chạy vô hàng thì bỗng có một tiếng nói vang lên:

    - Hôm nay là ngày tập trung đầu tiên của trường Dương Thiên, thế mà lại có một vài thành phần đi trễ..

    Nghe đến đây tôi giật thót tim. Bị chỉ điểm thẳng mặt thế này thì còn mặt mũi đâu để đi học đây.

    - Mời em đi học muộn lên đây.

    Thầy giáo trực ban nói to, khiến các học sinh đang tập trung nhìn thầy ngoảnh mặt lại xem ai vô phúc bị gọi như vậy.

    Tôi run run từ từ chuẩn bị bước lên bục, thầm nghĩ, xui xẻo quá đi thôi.

    Ai dè, thầy quay sang ngược về phía tôi, nhìn chằm chằm :

    - Anh kia, sao dám trèo tường vào trường hả? Đã đi học muộn còn không biết hối cải. Lên phòng giám hiệu ngay cho tôi. Cả mấy đứa đứng ngoài cổng nữa, đi theo tôi.

    Nói xong thầy cứ thế thẳng hướng lên phòng giám hiệu. Tôi cứ đứng ngơ ngác không biết nói gì.

    Lúc thầy đi qua, tôi mới lắp bắp thưa:

    - Vậy.. còn em.. thì sao.. thầy?

    Thầy lạnh lùng nhìn tôi :

    - Sao vô phép đứng ra khỏi hàng thế hả? Xếp vô ngay. Học sinh thời nay thật là không biết phép tắc gì cả. Mới ngày đầu tiên đã như thế, không biết mai sau sẽ phá cái trường này ra như thế nào.

    Sau một hồi ngẩn người tôi mới bắt đầu hiểu ra. Thầy hình như vẫn chưa phát hiện ra tôi là một trong những học sinh đi muộn, không những thế còn tưởng tôi vì tò mò xem chuyện vừa mới xảy ra nên mới chạy ra khỏi hàng.

    May quá đi thôi. Ít ra hôm nay không hoàn toàn gặp xui xẻo.

    Sau khi đứng giữa trời nắng chang chang để nghe mấy bài diễn thuyết dài dòng, cuối cùng tôi cũng được xếp lớp.

    Không thể ngờ được, tôi lại là cùng lớp với cô bạn gặp lúc nãy.

    - Trùng hợp thật, cứ như định mệnh sắp đặt vậy? - Bạn ấy cười tươi nói.

    "Định mệnh à?" Tôi đỏ mặt suy nghĩ.

    Thật sự đúng là như vậy sao? Nếu như thế, không lẽ tôi với cậu ấy được định mệnh sắp đặt để trở thành tình y..

    - Nhất định chúng ta sẽ trở thành bạn tốt nhé?

    "Bạn"! À đúng rồi, tình bạn mới đúng, sao có thể là tình yêu được. Mình với cậu ấy không thể trở thành loại ấy, vì..

    - Auuu.. đau quá!

    Đang suy nghĩ vẩn vơ thì tôi bị bạn ấy nhéo vào hai má.

    - Đừng làm khuôn mặt buồn thế chứ. Con trai thì phải dũng mãnh lên. Lúc nào cũng phải cười như tớ thì đời mới vui được. Hi hi..

    Cô ấy vừa cười nói vừa làm hành động dơ hai tay lên cao để chứng minh hành động mình đang nói.

    Thôi thì bạn bè với cậu ấy là được rồi. Là người thì không nên đòi hỏi những thứ quá cao không bao giờ đạt được.

    Nhưng dù thế nào tôi cũng phải nói ra điều làm tôi bực mình nãy giờ rồi :

    - Tớ là con gái chứ không phải con trai đâu nhé!

    - Hả?

    Cậu ấy rất bất ngờ với câu nói vừa rồi của tôi.

    - Thật à? Thế mà tớ cứ tưởng cậu là con trai.. đang định..

    - Đang định..

    - Bảo cậu làm bạn trai tớ.

    - Cái gì? Bạn.. bạn trai.

    Tôi đỏ bừng mặt, không ngờ cậu ấy lại mạnh bạo nói ra mấy lời như thế. Nếu tôi là con trai thì thật sự sẽ như cậu ấy nói ư?

    - Đùa thôi.

    - Hở..

    - Cậu là con gái thì quá tốt rồi. Vậy là mình sẽ có một cô bạn đầu tiên khi bước vào trường rồi.

    Tôi ngạc nhiên, đùa thôi ư? Cậu ấy cứ liên tục thả "thính" như thế thì tôi làm sao chịu được đây. Mà lúc nãy hình như..

    - Cậu bảo cô bạn đầu tiên là như thế nào vậy?

    Nghe tôi nói, hai mắt cô ấy sáng như sao :

    - Mục tiêu của tớ là có thật nhiều bạn khi vào trường mới. Cậu đã trở thành người bạn gái đầu tiên của tớ rồi đấy.

    - Mục tiêu?

    - Ừ, chắc cậu cũng phải có mục tiêu chứ.

    Mục tiêu với cậu ấy là có thật nhiều bạn ư? Ngay từ khi chuẩn bị đi học tôi chưa từng nghĩ đến bạn mới. Đối với tôi bạn bè chỉ là..

    - Sao vậy, cậu có hành động lạ thật đấy. Hết cười, đỏ mặt, xong rồi lại buồn, từ nãy đã mấy lần rồi.

    Chết thật! Mải suy nghĩ quá nên biểu hiện trong lòng lộ hết ra mặt.

    Tôi vội vàng xua tay :

    - Cậu không cần để ý đến đâu, thỉnh thoảng tớ hay bị như thế mà.

    - Lạ nhỉ! Thôi, xin tự giới thiệu, tớ tên Bạch Yết Uyên, cung Thiên Yết, thích nhiều thứ, còn ghét thì ít lắm. Còn cậu..

    Bạch Yết Uyên? Tên đẹp ghê.

    - Tớ tên Hắc Thu Phù, cung Bảo Bình, thích anime, manga, game và nhiều thứ khác, còn thứ tớ ghét thì nhiều lắm, không đếm hết đâu.

    - Ồ, cậu cũng như tớ thích anime, manga à? Tớ thích nhất là "Thám tử lừng danh Conan" đấy. Nhìn lúc chỉ ra hung thủ trông ngầu cực kì luôn.

    Sau đó cậu ấy lại huyên thuyên về truyện tiếp. Bạch Yết Uyên cậu ấy hình như thích kể chuyện thì phải.

    Conan à? Vậy thì đúng là dáng vẻ lúc chỉ tay vào kẻ quấy rối rồi nói "Ngươi mới chính là thủ phạm!", là cậu ấy bắt chước theo rồi.

    Thật là một người bạn thú vị. Có lẽ có người bạn như cậu ấy thì những năm học cấp 3 tôi sẽ không cảm thấy buồn chán.

    À mà đến khi nào cậu mới dừng nói chuyện đây. Từ nãy đến giờ đã mấy tiếng rồi đấy.

    Cô bạn này cũng nói nhiều lắm đây. Chắc cuộc sống của mình mai sau sẽ ồn ào và nhiều chuyện xảy ra.
     
    Phoenixfire, Admin, Shunria4 người khác thích bài này.
  6. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4: "Thánh đi muộn".

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Boong.. boong.."

    Tiếng chuông cửa vang lên ầm ĩ dưới nhà.

    Tôi hiện giờ đang mơ màng ngủ trong chăn. Mí mắt nặng trĩu không hề muốn mở ra một chút nào.

    "Boong.. boong.. boong"

    Có vẻ người ấn chuông đang mất hết kiên nhẫn, tốc độ ấn càng nhanh và nhiều.

    Tôi bực mình, thầm chửi trong lòng đứa nào dám phá giấc ngủ của bà đây.

    Uể oải mở cánh cửa, mắt lờ đờ vẫn chưa tỉnh hẳn, bộ đồ ngủ xộc xệch không còn gì để nói, mớ tóc rối bù xù cho dù nó chỉ dài một gang tay nhưng nhìn chả khác gì mấy cọng mì tôm hỗn độn đang úp lên đầu.

    Nói chung, hiện giờ trông tôi vô cùng nhếch nhác.

    Thế mà tôi vẫn cứ y nguyên như thế mở cửa, vừa ngáp vừa nói :

    - Ai đấy, nếu giao đồ dùng thử thì không phải đưa đâu, nhà tôi không..

    Nói đến đây, tôi khựng lại nhìn. Người ở trước của nhà thế nào lại là Bạch Yết Uyên. Tại sao cậu ấy lại ở đây chứ?

    Bạch Yết Uyên nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của tôi thì phì cười nói :

    - Trông cậu kìa, nhìn chả khác gì mới chui từ bãi rác ra.

    Tôi xấu hổ, hỏi :

    - Cậu đến nhà tớ làm gì vậy?

    Có vẻ cô ấy khá bất ngờ trước câu hỏi này :

    - Cậu quên rồi à? Từ hôm nay trở đi tớ có nhiệm vụ gọi cậu đi học đấy.

    Sau một hồi suy nghĩ tôi mới bắt đầu nhớ ra.

    À nhớ rồi, đây là nhiệm vụ cô giáo giao cho cậu ấy.

    Tuần trước, sau khi xếp lớp xong, cô Quỳnh - giáo viên dạy toán - sẽ là chủ nhiệm lớp chúng tôi. Cô bắt đầu chọn ra các cán bộ cho lớp. Sau một hồi đấu tranh quyết liệt, Bạch Yết Uyên đã được chọn làm lớp trưởng. Tuy vậy vẫn có nhiều đứa đứng lên phản đối.

    "Tại sao bạn ấy lại được chọn?"

    "Cái con đen thui đấy mà lại được chọn á!"

    "Nó là đứa nào vậy?"

    * * *

    Trong lòng tôi không hiểu sao lại rất tức giận thay cho cô ấy. Ngay lập tức chống hai tay lên bàn, chuẩn bị phun một tràng chửi mấy đứa mất dạy.

    Sao bọn mày dám nói với cậu ấy như vậy chứ? Có ngậm miệng ngay không? Hay chúng mày muốn tao tống thẳng vô xe cứu thương.

    Tôi chưa kịp làm gì thì bất ngờ Bạch Yết Uyên đứng lên trước, dõng dạc nói to :

    - Tớ tên Bạch Yết Uyên, rất vui được làm quen với các bạn. Từ nay về sau tớ sẽ đảm nhiệm vai trò lớp trưởng, mong mọi người giúp đỡ và chỉ bảo thêm.

    Cô ấy cười rạng rỡ nói những điều trong lòng mình ra, mà thật ra tôi nghi đây là lời đe dọa.

    Nói xong, Bạch Yết Uyên sau đó còn bổ sung thêm ở cuối câu :

    - Và điều cuối cùng, đừng bao giờ nói từ "đen" trước mặt tớ! Nhé!

    Khuôn mặt đằng đằng sát khí như thế thì đứa nào mà chả sợ, vì thế cuộc bình bầu lớp trưởng kết thúc trong bầu không khí run sợ.

    Ngày hôm sau, năm học mới chính thức bắt đầu. Nhưng đối với tôi chả bắt đầu cái gì vui vẻ cả.

    Sau hôm đấy tôi bắt đầu được phong danh hiệu "Thánh đi muộn". Bởi suốt cả một tuần học tôi toàn đi trễ, mà có khi nghỉ ở nhà không thèm xin phép.

    Cô Quỳnh bắt đầu tức điên lên, trạng thái cô hiện giờ sức chiến đấu Max lever, bất cứ khi nào nó cũng có thể bùng nổ.

    Và tất nhiên nó đã nổ ra sau khi tôi ngủ gật ngay trong lúc cô mắng.

    Hầy, chả là dạo này tôi vừa mới mua được game mới rất hot nên tối nào cũng thức khuya để cày. Cuối cùng, đời tôi lần đầu tiên được xưng cái danh chói sáng ngời ngời như này.

    Mấy đứa lúc phong danh cho tôi cứ cười nghiêng ngả nhưng sau khi tôi nói mấy câu thì chúng nó nín thinh :

    - À, "Thánh đi muộn". Nghe ngầu nhỉ, đã thế tớ cũng nói luôn, ngày xưa tớ cũng được phong danh hiệu "Quỷ Atula" đấy. Có biết vì sao không? Ngày xưa, những đứa học cùng tớ mà hay lắm mồm lắm miệng.. tất cả đều mặt đối mặt với thùng rác hoặc đế giày của tớ hết. Cho nên có bạn nào muốn thử không nhỉ?

    Khuôn mặt tôi lúc khi nói câu này không biết nói sao nhỉ? Chả khác gì đứa phản diện trong phim lúc hại người.

    Nụ cười gượng chết chóc khiến người khác nổi da gà. Ánh mắt sắc lẹm. Sát khí xung quanh tôi tỏa ra nghi ngút. Tay ở dưới bàn dơ ngón giữa biểu thị thách thức, đứa nào mạng dai thì cứ nói tiếp.

    Bọn nó lúc thấy tôi như thế thì mặt xanh mét, cúi đầu, không nói gì nữa. Có những đứa tức giận muốn phản bác nhưng khi thấy tôi quay sang hỏi :

    - Hả, cậu muốn à?

    Tất cả đều im lặng.

    Bây giờ có phải yên bình hơn không nào!

    Tôi thỏa mãn cười, cô nhìn thấy thì tức giận nói :

    - Thế em định như thế nào đây? Không lẽ lại đi học muộn cả năm học chắc.

    - Vâng! - Tôi trả lời rất chi là hồn nhiên như không để ý đến hậu quả sắp xảy ra.

    - Vậy thì anh nghỉ luôn ở nhà đi. Đừng đến trường nữa.

    Tiếng nói tức giận của cô âm vang khắp phòng học.

    Mới học được một tuần mà đã bị đình chỉ rồi. Đời mình đen không thể tả nổi.

    Ngay lúc này một giọng nói ngay kế bên tôi vang lên:

    - Thưa cô, với tư cách là lớp trưởng, từ nay về sau em sẽ đốc thúc bạn đi học sớm. Dù gì nhà em cũng gần bạn ấy.

    Nghe thấy lời của cậu, cô giáo cũng bắt đầu hạ hỏa. Sau một lúc suy nghĩ, cô cũng đồng ý với quyết định này.

    Tôi vui mừng thầm nghĩ. Vậy là từ nay sáng nào mình cũng được đi học chung với cô ấy rồi. Vui quá!

    Sinh hoạt xong cô bắt đầu ra ngoài, trước khi cô đi tôi mới sực nhớ ra một điều :

    - Thưa cô, lúc nãy cô nói chưa đúng rồi.

    - Cái gì mà chưa đúng, anh dám đứng lên cãi tôi hả? - Cô giận dữ đáp.

    - Không, em chỉ muốn nói, em là con gái nên cô đừng nhầm em là con trai rồi gọi "anh này", "anh nọ" nữa.

    Nghe tôi nói xong tất cả mọi người trong lớp đều ngạc nhiên.

    "Cái gì, là gái hả? Thể nào tao thấy nó giống trap* thế."

    Cô xấu hổ, ngượng nói :

    - Thế hả? Từ nay cô sẽ chú ý hơn về thông tin giới tính của các bạn.

    Nói xong, cô đi ra ngay khỏi lớp.

    Tôi cười khổ. Thật là! Sao ai cũng nghĩ tôi là con trai vậy?

    * * *

    *Trap : Là những người con trai giả gái, hay gái giả trai.
     
    Phoenixfire, Shunria, Hany3 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 27/7/2018
  7. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5: Rủ đi học.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thế là sau khi biết được địa chỉ nhà tôi, đúng sáng hôm thứ hai đầu tuần cậu ấy sang rủ.

    - Lớp trưởng! Cậu đến sớm thế. - Tôi vừa nói vừa đi vào nhà để vệ sinh cá nhân.

    - Phải đến sớm chứ, tớ đã đoán ngay thể nào lúc tớ đến cậu cũng vừa ngủ dậy, như này đúng vừa kịp giờ để cậu chuẩn bị luôn.

    - Lớp trưởng suy nghĩ cẩn thận thật đấy.

    - Sao cậu lúc nào cũng gọi tớ là lớp trưởng thế? Gọi bằng tên đi.

    Cô ấy giận dỗi, phụng phịu nói, dễ thương vô cùng.

    Tôi thầm cười trong lòng, giải thích :

    - Hiện giờ cậu vừa mới lên chức lớp trưởng, vẫn chưa có được lòng tin của mọi người, tớ phải gọi như thế để các bạn còn biết cậu là lớp trưởng chứ không phải bù nhìn làm cảnh, phong chức cán bộ lớp chỉ để đấy cho có.

    - Thế mà mình cứ tưởng cậu không thích gọi tên tớ cơ.

    - Đâu có, tên cậu đẹp mà. Nghe rất sướng tai.

    - Thật à?

    - Tất nhiên.

    Nghe thấy câu trả lời của tôi, cô ấy sướng rơn, cười tít mắt, nói :

    - Bạch là họ của tớ, nó có nghĩa là "trắng", thế mà, cậu nhìn này, da tớ đen xì khác hoàn toàn với cái tên, cho nên tớ hơi tự ti về làn da và cái tên của mình. Nhưng sau khi nghe cậu nói mình tự tin hơn hẳn. Cậu là người đầu tiên khen tớ như thế đấy. Các bạn hồi trước toàn chê mình thôi.

    Đúng như lời Bạch Yết Uyên nói, làn da của cô khá tối, nhưng theo cái nhìn của tôi, nó chỉ như màu bánh mật, càng làm tăng vẻ chín chắn cho con người của cô ấy. Tuy thế, nhờ làn da này mà càng tôn lên vẻ đẹp của bộ răng trắng bóng, khiến nụ cười cậu rạng rỡ như nắng sớm mai.

    Không hiểu sao khi nhìn thấy vẻ mặt hơi buồn của Bạch Yết Uyên trái tim tôi hơi nhói đau. Lần đầu gặp mặt, cô ấy luôn nở một nụ cười rạng rỡ trên môi để xua tan mọi buồn phiền của những người xung quanh. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi thấy cô buồn.

    Tôi cười, vỗ vai cậu, động viên :

    - Cậu họ Bạch nhưng da đen thì có sao đâu. Nhìn tớ này, tớ họ Hắc nhưng da thì trắng bệnh như người chết trông còn buồn cười hơn.

    - Đúng là vậy thật! Ha ha ha.

    Bạch Yết Uyên cười sặc sụa, thỉnh thoảng còn nắm lấy tay tôi để nhìn màu da.

    Da tôi thật sự cũng có chút nhợt nhạt và xanh xao do thiếu ngủ, không ăn đủ chất. Nhiều lúc tôi nghĩ, làn da này thật không ổn phải sửa thói quen để nó hồng hào lên thôi. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười của cô, tôi lại từ bỏ, có lẽ làn da cùng cái tên và định mệnh đã gắn kết chúng tôi lại gần với nhau hơn.

    - Nhưng da cậu như thế này là do không ăn nhiều mà. Nhìn này, người cũng gầy rời rạc cả ra. Tớ biết cậu nói những lời này để động viên tớ, dù là vậy vẫn phải chăm lo sức khỏe của mình nhiều hơn nhé. Cậu cứ như thế là không có thằng con trai nào thích đâu đấy.

    Bạch Yết Uyên sờ sờ cánh tay tôi, thỉnh thoảng lại bắt chéo hai tay, lắc đầu, để biểu thị cho lời nói của mình.

    Tôi nói bất đắc dĩ nói :

    - Biết rồi, tớ sẽ chú ý sức khỏe của mình hơn.

    - Thế thì nhanh nhanh vào thay quần áo đi.

    - Ừ.

    Tôi vệ sinh cá nhân thay quần áo xong, lúc xuống nhà thì thấy cô ấy đang loay hoay ở trong bếp.

    Vừa nhìn thấy tôi thì lên tiếng càm ràm :

    - Nè Tiểu Phù, nhìn tủ lạnh cậu xem, thật sự nó được coi là tủ lạnh để đựng đồ ăn à?

    Vừa nói Bạch Yết Uyên vừa chỉ vào đống đồ vừa dọn từ trong tủ lạnh ra.

    Nhanh thật đấy! Mới chỉ có 10 phút mà cô đã phân loại xong đồ ăn được và đồ hỏng để bỏ đi.

    - Cái này là gì hả? - Bạch Yết Uyên hét to.

    - Tất. - Tôi trả lời như đó chỉ là chuyện bình thường.

    - Tất nhiên là tớ biết nó là cái tất, tớ đang hỏi tại sao nó lại ở trong tủ lạnh cơ.

    - À, chắc nó màu cà phê nên tớ ném nhầm chúng vào cùng với lọ cà phê vừa mới mua năm trước.

    Khuôn mặt cô ấy sốc nặng như đang không thể tin được câu tôi vừa nói.

    Bằng tốc độ âm thanh, Bạch Yết Uyên mang tất cả mấy thứ kì lạ tống khứ vào bãi rác, sau đó dọn dẹp phòng bếp khiến nó trở nên sáng bóng đến phi thường.

    Tôi cứ ngẩn ngơ đứng một chỗ nhìn cho đến khi dọn xong.

    - Cậu giỏi thật đấy. - Tôi trầm trồ khen ngợi.

    - Tất nhiên.

    Cô ấy phổng mủi lên dương dương tự đắc. Sau đó ném cho tôi cái bánh mì :

    - Ăn nhanh lên còn đi học.

    - Thôi vừa đi vừa ăn cũng được. Hình như sắp muộn học rồi đấy.

    Nghe tôi nói vậy cô quay ngoắt sang nhìn cái đồng hồ nhà tôi.

    - Vậy thì đi thôi, chạy nhanh lên.

    Bạch Yết Uyên vừa chạy vừa kéo tay tôi đi.

    Thật may mắn là cả hai đứa đều đến kịp. Ngay khi trống vang lên, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi vào lớp, nhìn một lượt thấy tôi yên vị đúng giờ ngồi vào chỗ, cô gật đầu hài lòng rồi bắt đầu tiết học.

    Cuối giờ, cô thông báo một tin cực sốc khiến tôi sợ tím mặt.

    "Thi khảo sát lực học đầu năm của các học sinh."

    Toi rồi! Với một đứa cố lắm mới qua môn như tôi thì chuyện đó là không thể. Đối với tôi, thi là một thứ kinh khủng, nó như một con quái vật có thể nuốt chửng, cấu xé tôi ngay lập tức. Đợt thi đầu vào trường cấp 3 tôi còn phải uống thuốc trợ tim để cố gắng thi cho xong. Lẽ ra tôi trượt nhưng nhờ có mấy đứa đổi ý sang trường khác học nên tôi được vớt điểm, cuối cùng là thi đỗ vào được cấp 3.

    Cho nên kì thi lần này khó nhai đây!
     
    Phoenixfire, Shunria, Hany3 người khác thích bài này.
  8. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 6: Học nhóm.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "2, 0, 3"

    Chết rồi! Học hành ngày càng sa sút. Thể nào cũng bị đuổi học sớm thôi.

    Văn 2, Anh 0, Toán 3. Đời thế là hết!

    Tôi gục xuống bàn, mặt xám xịt không còn gì để nói. Ngay lúc thi còn ngủ gật do hôm trước thức khuya. Thật chán ghét bản thân quá đi!

    - Nè, cậu được mấy điểm vậy Tiểu Phù? - Bạch Yết Uyên cười rạng rỡ hỏi.

    Tôi buồn rầu, mặt mếu máo, dơ ba bài kiểm tra cho cô ấy xem.

    - Sốc thật đấy, đây là lần đầu tiên tớ thấy con số như thế này ở bài kiểm tra.

    Tôi thật sự không biết nói gì luôn. Nếu bây giờ mà có một cái lỗ, tôi sẽ không chút lưỡng lự ngay lập tức chui xuống cho đỡ xấu hổ. Nếu mà là ngày trước, khi thấy mấy điểm này tôi sẽ sung sướng nhảy cẫng lên vì không phải tất cả đều bị 0, nhưng bây giờ không thể sung sướng được rồi. Bởi vì có cô ấy..

    - Cậu mấy điểm vậy? - Tôi dùng chút hơi tàn của mình hỏi.

    - Tớ thì được 9, 5 hết. - Cô ấy mỉm cười có chút gượng gạo.

    Tôi đi chết đây! Tại sao một người tài giỏi, dễ thương như thế lại có một người bạn như tôi chứ? Tôi thật không xứng đáng ở bên cô ấy nữa.

    - Tình trạng học tập của cậu như thế này thật sự không ổn rồi.

    - Ừ.

    - Chỉ còn một bài kiểm tra nữa mà cậu cứ như thế thì thể nào cũng bị đuổi học.

    - Mình biết. - Tôi buồn bã đáp.

    - Hay là hai đứa mình học nhóm đi.

    Vừa nghe thấy cô ấy nói xong, ngay lập tức tôi nắm hai tay Bạch Yết Uyên, rơm rớm nước mắt, lên tiếng hỏi :

    - Thật à?

    - Tất nhiên, ngày mai chủ nhật mình đến nhà cậu nhé!

    - Lớp trưởng, cậu tốt thật đấy.

    Đúng tối hôm ấy, tôi rất háo hức mong chờ lớp trưởng đến nhà mình chơi. Hôm trước, lần đầu tiên Bạch Yết Uyên đến, tôi đã để lại ấn tượng xấu cho cô ấy, lần này phải rút kinh nghiệm dọn dẹp cả căn nhà sạch bong, bắt đầu từ phòng riêng của tôi.

    Có lẽ do nhiều tháng không dọn nên nó đã không còn là "phòng" theo đúng nghĩa nữa, nhìn nó hiện giờ chả khác gì bãi rác là bao.

    Cả căn phòng chật ních đầy đồ, đến nỗi chỉ còn một ô nhỏ xíu trên giường để ngồi. Đồ ăn nhanh sau khi ăn xong ném luôn tại chỗ. Quần áo bẩn vứt đầy dưới đất, ngay cả trên giường cùng nóc tủ cũng có. Chỉ duy nhất tủ sách truyện của tôi là ngăn nắp không vứt bừa bãi, tuy nhiên do lâu ngày không dọn dẹp nên bụi bám đầy trên kệ. Nơi duy nhất trong phòng sạch sẽ là cái máy tính, do suốt ngày chơi, tất nhiên phải sạch sẽ rồi.

    Nói chung, khung cảnh căn phòng ngay trước mắt tôi không thể chấp nhận được.

    Một tay cầm chổi, một tay cầm khăn, tôi nhanh chóng bắt đầu tiến hành dọn dẹp nhà cửa.

    - Cái gì vậy nhỉ? - Lúc tôi đang loay hoay dưới gầm giường moi rác thì phát hiện ra một thứ kì lạ.

    - Không lẽ đây là..

    Tay tôi run run cầm đồ vật trên tay, hét to :

    - Đĩa Game HD bản limited mà mình mất từ năm trước cuối cùng cũng tìm thấy rồi.

    Tháng trước, sau trận chiến tranh cướp đông nghẹt người để mua đĩa Game, tôi hí hửng về nhà chuẩn bị bật lên chơi, nhưng khi mới quay đi một lúc nó đã biến mất dạng.

    Tinh thần của tôi lúc đó hoàn toàn suy sụp. Để mua được nó tôi đã phải ngồi ba ngày trước trung tâm, ăn uống kham khổ, ngủ không đủ giấc, đến vệ sinh cá nhân cũng không dám đi vì sợ bị cướp mất chỗ. Ba ngày đó chả khác gì địa ngục. Thế mà bây giờ lại mất. Chỉ vì chuyện đó tôi đã ốm suốt ba ngày liền. Chán nản, buồn rầu, thất vọng, tức giận.. những cảm xúc đó đã khiến tôi giống như cái xác di động, bất cứ ai thấy đều muốn tránh xa. Tôi lúc đó bạn bè đã ít nay càng ít hơn, rồi dần dần chả có đứa nào chơi cùng nữa.

    - Phải thử xem nó còn chơi được không đã? - Tôi vui mừng, tay run run cầm chiếc đĩa.

    Nói xong, tôi lập tức lách qua đống hỗn độn, nhảy lên giường chơi game.

    Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng.. Tôi cứ tiếp tục chơi quên hết cả thời gian.

    - Này, Tiểu Phù mau dậy nhanh lên.

    Hình như có ai gọi tôi thì phải. Tôi mơ màng hé con mắt ra nhìn.

    - Lớp trưởng, sao cậu suốt ngày xuất hiện trong tâm trí tớ thế. Để tớ ngủ yên đi.

    Tôi càm ràm, định trùm chăn ngủ tiếp thì..

    "Bố.. p.. p"

    - A, đau quá!

    Đầu cảm giác như bị cái gì đập thật mạnh, tức giận, tôi liền mở mắt ra xem chuyện gì vừa xảy ra thì ngay lập tức thấy khuôn mặt của cô ấy đối diện rất gần mặt tôi, cách tầm khoảng một gang tay.

    Mặt tôi đỏ rần, không biết chuyện gì đang diễn ra, chả lẽ mình vẫn đang mơ, chứ tại sao lớp trưởng lại xuất hiện bất ngờ ngay trước mặt khi ngủ được. Đúng thế thật rồi, chỉ là mơ thôi?

    Tôi tự thuyết phục bản thân mình chuyện này chỉ là đang diễn ra trong giấc mơ, sau đó trùm chăn ngủ tiếp.

    Đúng lúc đang chuẩn bị thì ngay lập tức tôi bị đá xuống giường.

    Sự việc xảy ra quá nhanh, đầu óc tôi choáng váng bởi cú va đập mạnh, bỗng một giọng nói vang lên :

    - Dậy đi, bọn mình còn học nhóm chứ?

    Đập đầu mình vào tường mấy cái cho tỉnh ngủ, tôi hỏi :

    - Sao cậu vào nhà được vậy?

    - Đây.

    Cô ấy dơ lên cho tôi xem một chiếc chìa khóa, rồi nói :

    - Cậu mở cửa nhà quên chưa rút khóa, nên sáng hôm nay gọi mãi cậu chưa dậy tớ liền cứ thế vào nhà luôn. Lần sau đừng như vậy nữa nhé, may lần này là tớ chứ không gặp phải đứa khác là vô nhà với ý đồ xấu rồi đấy.

    - Tớ biết rồi. - Tôi đáp.

    Cô ấy nhìn quanh phòng tôi một lượt, hỏi :

    - Đây là phòng cậu à?

    - Ừ.

    - Tớ không ngờ cậu lại có căn phòng như thế này. Nó còn kinh khủng hơn nhà bếp của cậu gấp mấy lần.

    - Hờ.. hờ..

    Tôi thật sự không biết nói gì hơn khi nghe câu phê bình thẳng thắn này. Bạch Yết Uyên nói tiếp :

    - Bố mẹ cậu đâu vậy? Hai lần sang nhà cậu tớ vẫn chưa nhìn thấy bác trai bác gái đâu cả.

    Tôi im lặng một lúc rồi nói :

    - Bố mẹ tớ.. chết hết rồi!
     
    Phoenixfire, Shunria, Hany3 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 24/11/2018
  9. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 7: Cứ để cho tớ lo..

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cả căn phòng bao trùm trong sự im lặng. Có vẻ cô ấy khá bất ngờ trước câu trả lời của tôi.

    - Tớ xin lỗi! Lẽ ra tớ không nên nói về vấn đề này. - Bạch Yết Uyên cúi gằm mặt xuống tỏ vẻ hối lỗi.

    Mà dù cô ấy có nói hay không thì đối với tôi cũng chẳng sao cả. Nhiều lúc tôi nghĩ mình thật vô tâm, trước cái chết của người thân, phận làm con lẽ ra phải khóc trong tang lễ nhưng tôi thì không.

    Mẹ tôi thường nói : "Hãy chết khi không còn gì hối tiếc."

    Và tôi đã không được chứng kiến khoảnh khắc của câu nói đó. Khi chết mẹ đã không hoàn thành được nguyện ước đó. Nhiều lúc tôi nghĩ đến mình có thể làm được điều mẹ nói không, hay lại có một cái kết đáng tiếc như bà.

    Nhưng điều đó có lẽ sẽ đến thôi, hiện giờ tôi vẫn còn sống, nên làm những điều mình muốn để không phải hối tiếc khi chết chứ nhỉ!

    Tôi xoa đầu cô ấy rồi nói :

    - Không sao đâu, chuyện đó cũng qua lâu rồi, cậu không cần phải áy náy như vậy.

    - Nhưng..

    Cô ấy ngước mắt lên nhìn tôi, người hơi run run như sắp khóc.

    Tôi ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy như vậy. Đối với tôi cô ấy luôn tươi cười rạng rỡ, vô lo vô nghĩ, sống hết mình nhưng không ngờ rằng chỉ vì mỗi chuyện như thế mà sắp khóc rồi.

    Khoan đã, vậy thì cô ấy cũng là người rất dễ khóc. Phải ghi chép mới được.

    Thật ra tôi có một quyển nhật kí luôn ghi chép mọi việc diễn ra hằng ngày. Nhưng từ khi gặp Bạch Yết Uyên tôi luôn ghi chép về cô ấy từ sở thích, hành động, tính cách.. Nhiều lúc tôi nghĩ mình chẳng khác gì một tên biến thái.

    Bỗng cô ấy lao đến ôm tôi vào lòng, vô lưng, vừa khóc vừa nói :

    - Cậu thật đáng thương làm sao! Bố mẹ chết từ sớm nên thiếu tình yêu thương từ gia đình, không thể tự chăm lo bản thân được, ăn uống thiếu dinh dưỡng, họ hàng bỏ rơi, không những thế còn suốt ngày bị coi là con trai, thể nào cậu học sa sút là phải.

    - Hả? - Tôi ngạc nhiên, cậu ấy đang nói gì vậy.

    - Với tư cách là một người bạn thân từ nay tớ sẽ giúp cậu trở thành một con người hoàn hảo, bù đắp những gì lẽ ra bố mẹ cậu phải làm. - Cô ấy vỗ vai tôi tự tin nói.

    - Khoan đã hình như cậu..

    Lời nói chưa xong đã bị cô ấy đánh gãy :

    - Cứ để cho tớ lo. Đầu tiên phải dọn dẹp nhà cửa đã, nhất là cái chuồng heo này. Mau dậy phụ tớ nhanh lên.

    Tôi thật sự hối hận khi nói với cô ấy về chuyện gia đình mình. Sau ngày hôm đấy là một khóa huấn luyện khủng khiếp. Mỗi khi có thời gian rảnh là cô ấy sang nhà tôi dạy học, bắt tôi phải sinh hoạt theo đúng quy củ.

    Kinh khủng nhất là thái độ của cô ấy, nó thay đổi khiến tôi không thể theo kịp. Ngày trước trong mắt tôi lớp trưởng lúc nào cũng cười tươi như thiên thần vậy, nhưng bây giờ nhìn cô ấy chả khác gì quỷ.

    Trong khi kèm học, mỗi khi tôi có hiện tượng chán nản hay muốn dừng lại không muốn học nữa là khuôn mặt cô ấy trở nên đen kịt, khắp người tỏa ra sát khí, đôi mắt trở nên vô hồn rồi nói với tôi bằng giọng như muốn chết :

    - Cậu không thích tớ dạy ư? Có lẽ tớ không thích hợp làm mấy chuyện này. Thế mà tớ cứ tưởng sẽ giúp tình trạng hiện giờ của cậu khá lên chứ.

    Nhìn thấy như thế ai mà dám làm trái ý cô ấy chứ. Cuối cùng tôi phải răm rắp nghe theo mọi thứ cô ấy bảo. Ngay cả việc cấm chơi game, phải ngủ sớm dậy sớm tôi cũng bị bắt làm. Cô ấy chả khác gì một người mẹ đang chăm lo con mình. Cứ đến giờ quy định là gọi điện cho tôi hỏi xem có làm những gì như cô ấy nói không, nếu cự tuyệt phản kháng là thể nào cô ấy cũng dở cái giọng chán ghét bản thân ra.

    Có lẽ đây cũng là một mặt khác của cô ấy. Nhưng dù tôi có cố gắng chấp nhận như thế nào nhưng nhìn vẫn thấy đáng sợ quá.

    "8, 7, 8"

    - Nhìn nè, cậu qua môn rồi đấy.

    Bạch Yết Uyên nhảy cẫng lên vì vui sướng khi nhìn thấy kết quả bài kiểm tra của tôi.

    Nhìn thấy khuôn mặt vui sướng của cô ấy tôi cũng vui lây. Nhưng nói như thế nào thì nói, bây giờ tôi không còn chút sức gì nữa rồi. Trong đầu tôi vẫn còn ong ong mấy lời giảng của lớp trưởng.

    Bạch Yết Uyên thấy tôi ỉu xìu liền hỏi :

    - Cậu không vui à?

    Tôi đưa cặp mắt lờ đờ lên nhìn cô ấy, đang định trả lời "không có" thì cô bỗng nói to :

    - Đúng rồi! Được mấy con điểm xoàng như thế sao có thể vui được. Từ bây giờ chúng ta sẽ hướng đến một đỉnh cao mới. Tớ sẽ giúp cậu Full 10 các bài kiểm tra tiếp theo. Bây giờ nên sửa đổi phương pháp từ đâu nhỉ.. - Bạch Yết Uyển vỗ bộp hai tay như phát hiện được điều gì. Vừa nói vừa ghi chép.

    Cái gì, học tiếp? Không thể như thế được, quá đủ rồi! Chỉ với phương pháp lúc trước mà thân thể tôi đã trở nên tàn tạ như thế này thì không biết tiếp theo tôi sẽ bị cô ấy hành hạ như thế nào nữa.

    Lo sợ trước tương lai bị hành hạ liên miên, tôi đứng phắt dậy, nhìn thẳng vào mắt cô ấy nói :

    - Tớ không cần cậu dạy học nữa đâu?
     
    Phoenixfire, Admin, Shunria6 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 24/11/2018
  10. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 8: Giận dữ.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bạch Yết Uyên sững người trước câu nói của tôi, cái bút đang ghi chép bản lập kế hoạch học cũng dừng lại, cô ấy run run nói :

    - Cậu không cần tớ nữa ư?

    Chết, nói nặng lời quá rồi. Dù gì cậu ấy cũng làm tất cả chuyện này vì mình. Câu nói vừa này chả khác gì đứa vong ơn bội nghĩa cả. Ngu thật, lẽ ra phải xem xét lại trước khi nói mới đúng.

    Tôi hối hận vì hành động nông nổi mình vừa gây nên, vội vàng sửa lại lời vừa nói :

    - Không phải đâu! Ý tớ muốn nói là cậu làm nhiều việc vì tớ như thế khiến tớ ngại lắm. Cứ để tớ tự học là được rồi, cậu cứ nghỉ ngơi đi.

    - Thật hả, chứ không phải cậu không muốn làm bạn tớ nữa. - Cô ấy vui mừng nói.

    - Tất nhiên.

    - Nhưng cậu tự học được không?

    - Cậu đừng lo lắng cho tớ quá, dù gì tớ cũng lớn rồi tự biết lo cho bản thân mình. Với cả cậu là lớp trưởng cũng phải giúp đỡ các bạn khác nữa chứ, nếu không mọi người lại ghen tị với tớ thì chết. - Tôi cười nói.

    - Ừ, tớ sẽ giúp các bạn khác nữa. - Như có nguồn động viên, cô ấy hào hứng trả lời.

    Từ đấy lớp trưởng ít làm phiền tôi hơn, buổi sáng tôi cũng đã rèn được thói quen dậy sớm nên không còn hiện tượng đi học muộn nữa, vì thế cô ấy không tiếp tục rủ tôi đi học theo đúng như nguyện vọng của tôi.

    Nhưng từ hôm đấy trong lòng tôi có cảm giác trống trải đến kì lạ.

    Như mọi hôm tôi đến lớp như thường lệ, vừa vào thì thấy Bạch Yết Uyên đang ngồi cùng một đứa lạ hoắc. Nhìn hai người họ trong rất thân thiết, không hiểu sao tôi lại giận dữ nhìn thấy cô ấy cười với đứa con gái đó, tôi hậm hực hỏi :

    - Lớp trưởng, cậu đang làm gì đấy?

    Nghe thấy giọng tôi, cô ấy ngẩng đầu lên trả lời :

    - À, bạn ấy có vài bài tập khó muốn hỏi mình cách giải.

    Tôi dùng ánh mắt toé lửa nhìn đứa đang chiếm vị trí đáng lẽ phải là của tôi. Có vẻ cảm nhận được điều gì đó khác thường, con bé đó nhìn tôi rồi nói :

    - Tớ có vài câu muốn hỏi Yết Uyên, cậu không phiền chứ?

    Cái gì? Yết Uyên! Ngay đến cả tôi còn chưa gọi tên cô ấy mà con đấy dám gọi một cách tự nhiên như thế ư? Còn nữa, nhìn khoảng cách hai người kìa, sát quá đấy, cách xa nhau ra mau.

    Tôi giận dữ, trong lòng thầm nguyền rủa liệt tổ liệt tông con bé đáng chết kia hơn nghìn lần.

    Còn chưa trả lời, nó đã dám khẳng định tôi đồng ý, rồi tiếp tục cười nói với cô ấy.

    Thật sự không thể chịu nổi nữa rồi. Nhiều lần tôi nghĩ sức chịu đựng của mình rất tốt nhưng khi gặp cái mặt dày, trơ trẽn, không biết lí lẽ đó lí trí của tôi không còn được bình ổn nữa.

    Tôi cười lạnh, phũ ngay mấy câu khiến cả hai người cứng đơ :

    - Cậu là ai vậy? Đừng có tự tiện ngồi vào chỗ của tôi.

    Bạch Yết Uyên thấy tôi nói như vậy vội vàng hỏi :

    - Học được hơn tháng mà cậu chưa biết đây là bạn cùng lớp à?

    - Không biết. - Tôi nói.

    - Cậu ấy tên Dương Minh Hương, cũng là cán bộ lớp giữ chức vụ cầm quỹ lớp. Bây giờ cậu đã biết chưa? - Bạch Yết Uyên giới thiệu.

    - Sao tớ phải biết cô ta tên gì chứ? - Tôi thẳng thừng trả lời.

    - Cậu.. - Cô ấy có vẻ khá tức giận khi nghe câu trả lời của tôi.

    Xem nào, à, cái đứa tên Dương Minh Hương sau khi nghe toàn bộ cuộc nói chuyện thì sắc mặt trắng bệch vì lo lắng. Nó sức khỏe khá yếu nên có vẻ rất được gia đình chiều chuộng, nhìn vào đồ nó có là biết, toàn đồ cao cấp, đích thị là con nhà giàu. Mà tôi là đứa chúa ghét mấy cái loại ra vẻ ta đây là trên tất cả mọi người, bên ngoài thảo mai bên trong thì bụng một bồ dao găm.

    Không phải tự nhiên tôi nói thế, mà là dựa theo những gì tôi vừa quan sát nên mới nói như vậy.

    Khuôn mặt nó trắng bệch, nhưng vẫn cố cười nói :

    - Không sao đâu, chắc tớ hay không đến lớp do hay ốm nên cậu ấy mới không biết tớ thôi. Yết Uyên, cậu không cần tức giận như vậy đâu.

    Tôi vừa nghe thấy xong tức giận lấy tay đập xuống bàn :

    - Ý mày đang nói là tao nhỏ nhen bụng dạ hẹp hòi nên không cần so đo hả?

    - Không.. ý tớ.. không phải như thế. - Nó lắp bắp trả lới, dáng vẻ yếu ớt khiến ai nhìn cũng muốn bảo vệ, ngoại trừ tôi.

    Càng nhìn càng ngứa mắt. Cái biểu hiện hiện giờ của nó khi nói chả khác gì nó là bạch liên hoa thuần khiết còn tôi là nữ phụ độc ác cả. Tôi đang chuẩn bị chửi tiếp thì cô ấy cắt ngang :

    - Hắc Thu Phù, cậu có dừng lại ngay cho tớ không hả? Với tư cách lớp trưởng tớ muốn cậu phải hòa đồng với mọi người, không được ích kỉ như thế. Dương Minh Hương là bạn cùng lớp, cậu không thể nhường chỗ cho cậu ấy một chút sao.

    Tôi sững người. Đây là lần đầu tiên cô ấy tức giận với tôi đến như vậy, còn gọi cả họ tên ra nữa. Tất cả là tại con nhỏ kia nên cô ấy mới đối xử với tôi như thế. Phải xử nó ngay không thể để nó làm hại đến mình được.

    Nói là làm, tôi đang chuẩn bị ném nó ra khỏi ghế thì không hiểu sao tôi lại có một linh cảm xấu.

    Khoan, tại sao mình phải làm như vậy nhỉ? Nếu mình tiếp tục hành động như thế thì thể nào cô ấy cũng tức giận còn kinh hơn lúc nãy, có khi còn không chơi với mình nữa. Được rồi, nếu mày muốn thi với tao thì tao chiều.

    Nghĩ xong đầu óc tôi tỉnh táo hơn hẳn, nước mắt trào ra :

    - Lớp trưởng, tớ không định làm khó bạn ấy đâu, nhưng không hiểu sao mấy ngày hôm nay tớ học không thể vô đầu nên tinh thần bị Stress. Mà hôm nay vừa đến lớp đã thấy một đứa vô duyên tự tiện ngồi chỗ mình nên tớ hơi tức giận một chút. Cho tớ xin lỗi nhé!

    Bạch Yết Uyên thấy tôi như vậy thì ngớ người ra, rồi nói :

    - Thì ra là vậy, xin lỗi vì đã trách nhầm cậu. Tớ biết ngay mà, nếu không có tớ cậu không học được đâu. Được rồi, Tiểu Hương cậu về chỗ đi, để khi khác mình chỉ cho, dù cũng sắp vào lớp rồi.

    Dương Minh Hương nghe vậy không biết nói gì hơn, lầm lũi về chỗ mình ngồi, trước khi đi còn không quên liếc ánh mắt giận dữ sang nhìn tôi.

    Hứ, biết ngay là loại không ra gì mà. Định cướp lớp trưởng khỏi tôi ư? Đừng hòng!

    Tôi đang dương dương tự đắc thì cô ấy kéo tôi về chỗ bắt đầu giảng mớ lí thuyết khó hiểu. Mới nghe mấy từ mà tôi cảm giác như mình sắp chết, nhưng dù thế nào cũng là tại mình tự nói nên cô ấy mới làm vậy.

    Bạch Yết Uyên đang giảng cho tôi thì bỗng có giọng nói vang lên :

    - Tiểu Phù, cuối tuần này cậu đi chơi cùng bọn mình nhé!
     
    Phoenixfire, Admin, Shunria4 người khác thích bài này.
  11. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 9: Bạn mới.. có mà.. địch mới thì có.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi ngước mắt lên nhìn thì thấy có hai đứa con gái lạ hoắc đang nói chuyện với tôi.

    Đừng có hỏi tại sao tôi nhìn thấy ai cũng không quen, không biết, ngay cả bạn cùng lớp cũng vậy. Thật ra tôi có muốn thế đâu. Chẳng qua trong mắt tôi chỉ có lớp trưởng thôi. Cậu ấy chiếm hơn 60% suy nghĩ mỗi ngày của tôi. Còn 40% còn lại là để ăn, ngủ, chơi, cố gắng nghĩ cách qua môn để có thể học tiếp cùng cô ấy. Cho nên tại sao tôi phải nhét mấy mớ hiểu biết về tên tuổi của mấy đứa trong lớp trong khi tôi sẽ không bao giờ chơi cùng bọn nó chứ.

    - Tại sao tôi phải đi chứ? - Tôi cười lạnh hỏi.

    Hai đứa nghe xong chỉ cười mỉm rồi nói :

    - Để cậu có thể thân thiết với các bạn nữ trong lớp hơn. Bọn tớ thấy cậu cô đơn như thế mãi thì không ổn đâu. Dù gì bọn tớ cũng đang thiếu người nên tiện thể rủ cậu đi luôn.

    Nói như thế chẳng khác gì tôi chỉ là đồ không có giá trị, chỉ là đang cần dùng lấp vào chỗ trống còn thiếu thôi.

    Tôi đang định cự tuyệt thì lớp trưởng ở bên cạnh mắt đã sáng như sao, mừng rỡ nói :

    - Đây là cơ hội tốt để cậu có thể thân thiết với các bạn hơn. Tiểu Phù, cậu nhất định phải đi đấy.

    - Lớp trưởng cậu cũng đi cùng bọn mình luôn cho vui. - Hai đứa kia nghe thấy thế lên tiếng.

    - Thật à, vậy mình cũng đi.

    Sau đó ba người họ cứ nói chuyện phiếm với nhau về kế hoạch đi chơi cuối tuần, không hề đoái hoài đến tôi một chút nào.

    Nhưng dù thế nào, nếu cô ấy đi thì tôi cũng nhất định phải đi. Lỡ may bọn nó lại có ý đồ xấu muốn thay thế tôi như con Dương Minh Hương lúc nãy thì có đối phó như lúc nãy cũng không đủ, phải giám sát cô ấy chặt chẽ phòng hờ trước mọi chuyện không bao giờ là sai cả.

    Khi đã bàn xong hết mọi chuyện, cuối cùng hai con kì đà kia cũng về chỗ của mình. Cô ấy mỉm cười chào rồi quay sang nói với tôi :

    - Cuối cùng cậu cũng có bạn rồi. Tớ còn đang lo cậu chỉ có mỗi tớ là bạn thì buồn lắm. Cũng may nhờ có hai cậu ấy rủ nên hai đứa mình có thể có cơ hội đầu tiên đi chơi với các bạn trong lớp, từ đó mới có thêm bạn.

    Nhìn tâm trạng kia thì chắc chỉ có mỗi cậu ấy háo hức muốn đi thôi. Mà dù gì ước mơ của lớp trưởng khi bắt đầu năm học mới là có thật nhiều bạn mà. Có lẽ tôi không nên ích kỉ, chỉ có hai đứa thôi nên không cần kĩ lưỡng chuẩn bị thái quá.

    Chủ nhật, nơi diễn ra lễ hội mùa thu..

    Tôi hiện giờ đang sốc, có lẽ câu nói trên tôi nên rút lại. Phải tập trung trí não 100% để đối phó với bọn nó mới đúng.

    1, 2, 3.. tính cả hai người bọn tôi là có 10 người đi.

    Sao có nhiều đứa đi vậy, tôi tưởng chỉ có hai đứa kia đi thôi chứ? Mà kinh nhất, con Dương Minh Hương kia cũng đi cùng bọn kia.

    Nó nhìn tôi một cái rồi quay sang kéo cô ấy nói :

    - Yết Uyên, đi vào hội chơi thôi!

    - Vào thôi! - Cô ấy hào hứng kêu to.

    Tiếp đó mấy đứa kia cũng đi theo sau Bạch Yết Uyên và Dương Minh Hương vào cổng lễ hội.

    Lớp trưởng ơi là lớp trưởng! Cậu nói đi chơi thế này có thêm bạn mới. Bạn mới.. có mà.. địch mới thì có.

    Nhất định phải tách cô ấy ra khỏi bọn nó mới được.

    Nghĩ xong, tôi chạy như bay đuổi theo.

    Lễ hội mùa thu được diện ra một năm một lần vào cuối tháng tám ở quảng trường giữa thủ đô đất nước. Hội tổ chức nhằm tôn vinh cùng giao lưu với các nước bạn bè gần xa.

    Có tổng cộng hơn trăm gian hàng được phân thành năm khu vực khác nhau : Sách, ăn uống, đồ lưu niệm, trò chơi, giao lưu.

    Khu A là nơi đầu tiên khi chúng tôi bước vào cổng chuyên bày bán sách truyện khác nhau, nói chung y như hội chợ sách được các hãng nổi tiếng trong ngành giáo dục đầu tư, trưng bày gian hàng để bán và quảng bá thương hiệu của mình. Nơi nay khách đến khá đông do có bán nhiều sách limeted, chỉ ở đây mới bán.

    Tôi vừa vào đã nhìn thấy một hàng dài xếp hàng mua sách, nhìn phát khiếp. Con người tôi ghét cay ghét đắng nhất là đọc sách nhiều chữ, khó hiểu, càng đọc càng đau đầu. Bạch Yết Uyên có cho tôi mượn mấy cuốn mà cô ấy tâm đắc nhất, nhưng dù tôi có cố đến cỡ nào thì đến trang thứ hai tôi đã gục xuống do quá buồn ngủ. Cho nên ở khu A này, tôi chắc sẽ chả mua gì cả, mà dù có muốn tôi cũng không có thời gian để làm, hiện giờ giám sát lớp trưởng là phải ưu tiên hàng đầu.

    Trong khi đó, mấy đứa kia thì háo hức tìm những cuốn sách hay để đọc, ngay cả cô ấy cũng vậy. Có lẽ chỉ có tôi là không ham đi mấy thể loại này.

    Cảm giác giống như mình là một đứa lạc loài!

    Tôi cứ đi chầm chậm dõi theo Bạch Yết Uyên, nhiều khi đông người chen lấn khiến cơ thể nhỏ nhắn của cậu bị chèn ép giữa đám đông, ngay lập tức tôi nhào đến đá phăng những người cản đường, nắm tay cô ấy lôi ra khỏi chỗ đông nghẹt người đấy.

    Sự việc cứ như vậy diễn ra khiến tôi mệt đến nỗi tưởng như sắp chết vậy.

    Tại sao tôi lại phải đi mấy cái lễ hội mệt mỏi này chứ?

    Sau hơn hai tiếng cuối cùng mấy đứa kia cũng đi chọn sách xong, lúc đó tôi tưởng mình cuối cùng đã được giải thoát nhưng ngờ đâu tôi lại bị kéo tiếp sang khu B, khu trò chơi.

    Tôi ai oán căm hận nhìn chằm chằm hai đứa đáng chết đã rủ tôi với cô ấy đi. Có vẻ phát hiện ra điều kì lạ, bọn nó nở nụ cười thân thiện với tôi rồi chạy lại gần nói :

    - Bọn tớ vẫn chưa giới thiệu tên nhỉ? Tớ tên Ngọc Bích Dương còn cậu ấy tên Mạc Hồng Thy..

    Thật sự đã rất mệt rồi mà hai con khùng kia lại còn huyên thuyên nói chuyện tra tấn lỗ tai tôi.

    Đối với tôi hai đứa nó chả khác gì mấy con tâm thần phân liệt không thể cứu chữa được nữa.

    Ngọc Bích Dương cái gì chứ, bởi vì trong tên nó có từ Dương với cả nhóm máu của nó là B nên nó tự coi mình là người có dòng máu xanh - máu hoàng gia. Đây đích thị là một đứa cuồng màu xanh, nhìn cái vẻ tự hào kia thật hết nói nổi.

    Còn Mạc Hồng Thy khỏi phải nói nữa, nó là đứa cuồng màu hồng, nguyên người mặc cả cây hồng nhìn là biết.

    Nói chung đây là hai đứa cuồng màu nặng, tính tình rất chỉ là trẻ con. Nghe nói bọn nó nhà ngay sát vách, chơi thân từ nhỏ, thể nào bệnh nặng như vậy, thì ra thay phiên lây truyền bệnh cho nhau.

    "Phải tránh càng xa càng tốt hai con điên này mới được!" - Tôi suy nghĩ.
     
    Admin, Shunria, Hany3 người khác thích bài này.
  12. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 10: Thì ra đây là lí do..

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngọc Bích Dương cùng Mạc Hồng Thy chạy ra kéo tôi lại chơi cùng.

    Khu B nổi tiếng với nhiều trò chơi điện tử hấp dẫn, lôi cuốn người vào chơi.

    - Oa, Thu Phù, cậu chơi giỏi thật đấy!

    Đứa vừa trầm trồ khen ngợi là Tuệ Trang Hi - một đứa rất biết lấy lòng người khác.

    - Đúng vậy đó cậu làm sao chơi được như vậy thế? - Tuệ Túc Anh - em sinh đôi của Tuệ Trang Hi - nói theo chị.

    Tôi khinh bỉ nhìn hai đứa chúng nó :

    - Các cậu có muốn được như thế không?

    - Muốn. - Mấy đứa kia nghe thấy tôi nói cũng xúm xít vào hùa theo.

    - Các cậu chỉ cần hơn ba tháng ru rú trong nhà chơi quên ngày lẫn đêm không ăn không uống, đến khi nào tưởng chừng như sắp chết là thể nào cũng được như tớ thôi. Nếu ai có nhu cầu thì cứ bảo, tớ sẽ nhiệt tình chỉ dạy. - Lúc đó mặt tôi nham hiểm y như mấy đứa đang dụ dỗ trẻ nhỏ làm việc xấu.

    Nghe thấy tôi nói thế chúng nó gượng cười nói : "Thế à!", rồi giải tán mỗi đứa một ngả, nhưng xu hướng chung là không muốn lại gần tôi.

    Đúng là mấy đứa nhát cáy, mới nói vài câu đã chạy. Nhưng cũng may nhờ thế cuối cùng mình cũng được nghỉ ngơi rồi.

    Đang định ngồi, mông còn chưa chạm ghế tôi đã bị kéo như bay đi.

    - Tiểu Phù, mau đi chơi cùng tớ đi, ngồi một chỗ chán lắm. - Bạch Yết Uyên mắt sáng rực nhìn tôi.

    Thế là cái thân tôi bị tra tấn như thế từ sáng đến chiều tối mịt mới thôi.

    Hết sang khu C đồ ăn lại đến khu D đồ lưu niệm. Đi tới đi lui không ngừng nghỉ một chút nào.

    Trời bắt đầu tối lại, hoàng hôn hiện ra đỏ rực mảng trời..

    - Về thôi. - Mặt tôi tái mét cố gắng gượng nói.

    Sao mấy đứa kia sung sức thế nhỉ, còn cái thân tôi mệt mỏi rã rời. Nhìn tình cảnh hiện giờ chả khác gì một cụ già đang đi chơi với chín đứa cháu.

    - Về? - Ngọc Bích Dương nói.

    - Tối rồi không về thì ở đây làm cái gì? Con gái ở ngoài muộn rất nguy hiểm. - Tôi cáu kỉnh trả lời.

    Ngọc Bích Dương ra vẻ thần bí rồi nói :

    - Bây giờ mới đến lượt cậu tỏa sáng.

    Lúc đầu tôi không hiểu nó đang nói gì, nhưng bây giờ tôi cuối cùng đã hiểu ra.

    Ngay từ lúc bọn nó rủ, tôi đã thấy khả nghi rồi. Tại sao lũ chúng nó lại rủ một đứa mờ nhạt như tôi đi chơi chứ? Hóa ra đều có mục đích cả.

    Tầm tối ở khu E - nơi giao lưu - sẽ tổ chức một lễ hội âm nhạc đình đám. Đây mới là tiết mục chính của lễ hội mùa thu nhưng do diễn ra khá muộn nên gia đình hầu hết không cho bọn nó đi. Nhưng cuối cùng lũ kia đã tìm ra được giải pháp. Đó là bảo rằng sẽ có bạn là con trai đi cùng bảo vệ nên sẽ không sao. Và tôi là đứa con trai được nhắc đến đấy, cũng tại tôi là con gái mà lúc nào cũng mặc đồ con trai nên người ngoài nhìn vào lúc nào cũng nhầm lẫn giới tính thật của tôi. Vì thế bọn nó bắt tôi dậy từ sáng sớm sang nhà từng đứa để rủ đi chơi, hóa ra mang tôi ra để che mắt gia đình.

    Sáng nay lúc đi rủ, ánh mắt của phụ huynh gia đình cứ nhìn tôi chằm chằm, sau đó mấy ông bà còn vỗ vai tôi nhờ trông nom con gái họ cẩn thận.

    Cái bẫy này thực sự quá nham hiểm rồi. Thế mà, tôi không hề nhận ra một chút nào.

    Tôi thật sự qua coi thường địch!

    Nhìn lũ chúng nó đang nhảy múa hò reo theo tiếng nhạc khiến tôi sốc cực kì.

    Học sinh thời nay sa đọa quá! Tôi trở tay không kịp. Không lẽ nào chỉ có mấy tháng ru rú trong nhà mà tôi đã trở nên lạc hậu so với thời đại hiện nay ư? À, chắc không phải đâu, có lẽ tôi ghét mấy chỗ đông người nên mới như vậy thôi.

    Cứ thế, tôi thơ thẩn ngồi một chỗ nhìn lũ kia vui chơi hết mình. Ngay cả Bạch Yết Uyên cũng nhiệt tình chẳng kém, có lẽ tôi nên thả lỏng cuộc vui hôm nay, tập tiếp xúc nhưng chỗ đông người để hiểu biết thêm về con người thật của cô ấy.

    Nhắm mắt, thả lỏng, mỉm cười nào!

    Hiện giờ tình trạng tôi lúc này người ngoài nhìn vào là : Một thằng nhóc đang tự nói chuyện một mình, tự kỉ cười như điên, xung quanh bày đống đồ. Ánh mắt họ nhìn tôi đầy vẻ thương hại.

    Thôi dẹp mẹ đi!

    Tôi tức giận lửa bốc phừng phừng, làm sao vui được khi tôi bị bắt ngồi ở đây trông đồ cho bọn nó chứ.

    - Trộm! - Một tiếng thét thất thanh vang lên.

    Tôi gật gù nhủ thầm : "Trộm à! Cho nên mình mới ghét mấy chỗ đông người như thế này. Vừa thiếu không khí, mồ hôi bốc mùi, hay bị chèn ép lại còn là nơi lí tưởng cho bọn trộm hoành hành".

    Nghĩ xong, như sực nhớ ra cái gì quan trọng, tôi quay ngoắt ra nhìn hướng phát ra âm thanh thì thấy có ai đó đang chạy thật nhanh, trên người cầm rất nhiều túi.

    Ngay lập tức không cần suy nghĩ gì thêm, tôi chạy đuổi theo ngay.

    Đừng nghĩ tôi là người tốt khi làm ra hành động này. Làm cái gì cũng phải có lí do riêng có lợi cho mình. Ngay cả việc trên xe bus hôm nọ tôi làm cũng là vì cứu vớt trai thẳng cho thế giới này, loại bỏ những thằng đàn ông ghê tởm, tất nhiên chuyện này cũng vì lợi ích riêng của tôi.

    Sao thằng đó dám trộm vật kỉ niệm đầu tiên giữa tôi và lớp trưởng chứ hả?

    Lúc nãy, khi thấy tôi khá ỉu xìu cô ấy đã tặng cho tôi một chiếc móc chìa khóa hình một chiếc máy ảnh mini rất là dễ thương.

    Theo logic của tôi thì nó không chỉ đơn giản là một chiếc chìa khóa bình thường, mà nó chính là vật chứng giám cho ngày đi chơi đầu tiên của hai chúng tôi. À, trong mắt tôi lúc đó không hề có sự tồn tại của tám đứa kia.

    Thế là với khuôn mặt đằng đằng sát khí đã nhanh chóng dọa người đi đường tách ra hai bên, khiến khoảng cách giữa tôi và tên trộm dần thu hẹp lại.

    Nhưng khi đến đoạn rẽ tôi lại bị mất dấu. Ngay cả khuôn mặt của hắn tôi cũng chưa kịp nhìn nên không thể nhận dạng để tìm xung quanh được.

    Bỗng nhiên tôi thấy xa xa có một gã giống hắn, trên tay đang cầm túi đồ bị mất. Ngay lập tức, tôi phi đến, một phát đánh te tua bầm dật tên trộm.

    Sau khi trút giận xong, tôi dùng cái chân đạp lên đầu hắn rồi dùng ánh mắt khinh bỉ nói :

    - Lần sau đừng có mà chạm vào bà đây, nếu còn gặp lại thì đừng có trách mày đáng lẽ không nên sinh ra.

    Tôi có nghe thấy loáng thoáng hắn nói gì đó, nhưng do không bận tâm mấy nên tôi nhanh chóng chạy về khu E để trông trừng cô ấy tiếp. Ai biết được sẽ còn bao nhiêu tên cướp nữa đang rình mò xung quanh đây chứ?
     
    Admin, Shunria, Hany3 người khác thích bài này.
  13. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 11: Không giống người thường.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Cuối cùng cùng được về! - Tôi cố gắng dùng chút hơi tàn của mình, gắng gượng nói.

    Hiện giờ tôi chả khác gì hồn sắp lìa khỏi xác, mắt lờ đờ môi mấp máy nói một tràng lí nhí khó nghe.

    Trái ngược hoàn toàn, Bạch Yết Uyên ở bên cạnh vui vẻ nói :

    - Hôm nay đi chơi vui thật đấy, Tiểu Phù, cậu thấy có đúng không?

    Hờ hờ.. vui thật đấy.. vui muốn chết luôn!

    - Nếu không thích thì nên ở nhà đi, đừng có ở đây làm mất hứng người khác. - Dương Minh Hương lên tiếng.

    Không hiểu vì sao sau vụ chỗ ngồi hôm đó con kia bộc lộ luôn bản chất thật suốt ngày nói cạnh khoé tôi không ngừng nghỉ. Tư nhiên tôi với nó nhờ thế luôn cãi nhau ầm ĩ.

    Hôm nay khi nhìn thấy nó cứ lẽo đẽo ôm cánh tay cô ấy, tôi đã rất bình tĩnh tách cái tay không yên phận ra. Thế mà nó còn dám khinh thường tái phạm tiếp. Nói thật, nếu lúc đó không có Bạch Yết Uyên ở đấy tôi sẽ không ngần ngại cho cái mặt tươi cười của nó hôn đất đâu.

    - Không ai thấy mày nói nãy giờ tưởng mày câm đâu. Ngậm cái miệng vào đi! - Tôi nhếch môi nói.

    - Cái gì?

    - Sao muốn chiến hả?

    Cả hai lập tức cụng đầu nhau gằn giọng nói :

    - Nhào vô!

    Bỗng Hi Giang Mộc lên tiếng :

    - Nào nào, đã là bạn bè cùng lớp thì không nên cãi nhau..

    - Im đi! - Cả hai đứa lớn tiếng quát.

    Nói xong, cả hai chúng tôi cảm thấy có cái gì đó kì lạ, hóa ra người vừa nói là Hi Giang Mộc - tổ trưởng của cả hai.

    Chết rồi! Đụng phải một đứa khó xơi rồi.

    Ấn tượng đầu tiên của tôi với Hi Giang Mộc chỉ bình thường dừng lại ở việc nó là tổ trưởng. Nhưng dần dần theo lời kể của cô ấy tôi mới biết cô ta có sở thích khá "kì lạ" với thiên nhiên. Lúc đầu khi nghe thấy hai từ "kì lạ" tôi không mấy quan tâm lắm. Sau đó vài ngày tôi mới biết được hai từ đó được định hình ra sao khi nói về Hi Giang Mộc.

    Cô ta có sở thích kẹp mọi thứ đẹp đẽ vào trong cuốn sổ tay của mình. Cỏ, cây, hoa, lá.. đều tập hợp hết trong đấy.

    Có một lần khi tôi đang bị bắt tưới nước cho bồn hoa thì thấy Hi Giang Mộc đang ngồi chồm hỗm trước bồn hoa lẩm bẩm một mình.

    Hiếu kì, tôi liền lại gần xem, thì thấy cô ta đang cầm một con bọ cánh cam có hoa văn rất khác với các con bình thường trên tay.

    - Đẹp quá! - Cô ta nói.

    Thật sự đúng là đẹp thật!

    Tôi đang định trầm trồ khen ngợi thì..

    "Bé.. p.. p.."

    Không chút ngần ngại Hi Giang Mộc dùng tay đè chết con bọ. Con côn trùng đáng thương đó xác bị cô ta cẩn thận tách rời từng bộ phận rồi gắn vào sổ xếp theo hình cánh cam rồi ép.

    Không những thế khi làm.. phải nói như thế nào nhỉ? Mặt của cô ta trông rất biến thái.

    Thật sự tôi không thể tin được mắt mình. Lúc Hi Giang Mộc làm chuyện đó, mặt đỏ ửng, mắt sáng ngời, vừa cười man rợ vừa nói :

    - Lại có một em yêu vào bộ sưu tập rồi. Nên đặt tên là gì đây.. là gì đây? À, đặt là bep đi, lúc em chết phát ra tiếng kêu đó thật vui tai. He he bep..

    Tôi vỗ trán : "Lại một đứa nguy hiểm, khác người nữa."

    * * *

    - Các cậu vừa nói gì? - Hi Giang Mộc lên tiếng. - Các cậu muốn trở thành một phần trong bộ sưu tập của tớ à? Người tớ cũng chấp nhận, dù gì cũng là sinh vật sống trong tự nhiên giống các loài khác thôi.

    Cả bọn nghe thấy thế rợn hết tóc gáy, nhanh chóng chạy về nhà. Ngay cả Dương Minh Hương cũng ngay lập tức xách đồ vừa mới mua đi lên xe ô tô riêng về.

    Như thế cũng đủ thấy độ nguy hiểm của Hi Giang Mộc cao đến cỡ nào rồi đấy.

    - Ế, không ai muốn à? Chán nhỉ, đang định nếu là bạn bè thân quen sẽ cho ngồi vô chỗ rộng rãi trong bộ sưu tập chứ. - Hi Giang Mộc tiếc nuối.

    Nói xong cô ta cũng bắt đầu đi về nhà, trên tay không quên cầm mấy cuốn sổ cùng bộ hộp đựng vừa mới mua được. Nếu tôi không nhầm thì đó là mộ mới của mấy con vật chuẩn bị trở thành bộ sưu tập của cô ta.

    Sao lớp tôi đứa nào cũng có đầu óc không bình thường chứ? Như thế này làm sao tôi có thể sống trên ổn suốt quãng học sinh năm cấp 3 đây. Mà khoan, hình như tôi cũng không bình thường thì phải. Tôi là một đứa lesbian*, con gái lại đi thích con gái, như thế chẳng có ai bình thường trong lớp này cả.

    Bây giờ chỉ còn có tôi cùng Bạch Yết Uyên lẻ loi trên đường.

    Cả hai đi được một quãng thì tôi cảm thấy không khí im lặng bao trùm này có chút ngột ngạt, tôi lên tiếng :

    - Nè..

    - Này..

    Không ngờ tới cô ấy cũng có chuyện muốn nói với tôi.

    - Cậu nói trước đi. - Bạch Yết Uyên nói.

    - Cảm ơn cậu hôm nay đã đi cùng mình. - Tôi nói.

    Bạch Yết Uyên nghe thấy thế cười xòa :

    - Cần gì cảm ơn chứ. Người nên cảm ơn là tớ mới phải, nhờ cậu mà tớ có thêm thật nhiều bạn bè, có một ngày vui chơi hết mình như hôm nay.

    "Có thêm bạn bè như bọn kia chắc bị vắt kiệt sức mất." - Tôi lầm bầm.

    - Hả, cậu nói cái gì cơ?

    - Không có gì đâu! - Tôi gượng cười. - Mà lúc nãy cậu định nói với tớ chuyện gì vậy?

    Bạch Yết Uyên mặt nghiêm túc nói :

    - Tớ..

    * * *

    *Lesbian : Đồng tính nữ.
     
    Admin, Shunria, Hany3 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 10/8/2018
  14. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 12: Làm thiệp.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thật kì lạ! Lớp trưởng định nói gì vậy, không lẽ, cô ấy đã biết bí mật của mình ư?

    Tôi lo lắng, bởi đây là lần đầu tiên khuôn mặt cô ấy trở nên nghiêm túc như vậy, không còn vui vẻ như thường ngày.

    - Tiểu Phù.. - Cô ấy nói.

    - Ừ. - Tôi căng thẳng trả lời.

    - Cậu sẽ đến dự sinh nhật tớ vào tháng sau chứ? - Bạch Yết Uyên nói to, mắt nhắm tịt lại.

    - Hả?

    Cái gì? Dự sinh nhật! Có mỗi chuyện thế thôi sao cậu cứ quan trọng hóa vấn đề lên thế. Nếu cậu thường xuyên làm vẻ mặt như thế thì tớ chết sớm vì đau tim mất.

    - Không được à? - Bạch Yết Uyên lí nhí nói.

    - Tất nhiên tớ sẽ đi rồi! Nhưng cậu không cần làm vẻ mắt như vậy đâu. Cứ như cậu sợ sinh nhật sẽ không có ai đến dự vậy.

    - Đúng vậy.. Từ nhỏ tớ đã không có bạn nên chẳng bao giờ tổ chức sinh nhật. Nhưng riêng năm nay tớ đã có thật nhiều bạn rồi, không còn cảm thấy cô đơn nữa.

    Lớp trưởng nở một nụ cười khá buồn nhưng sau đó có vẻ phát giác được ánh mắt kì quái của tôi, cô ấy lại cười tươi hào hứng nói :

    - Đây là lần đầu tớ tổ chức, không có nhiều kinh nghiệm, cậu có thể chỉ dẫn cho tớ không?

    Cái gì cơ? Tổ chức sinh nhật!

    Tôi bắt đầu lục từng kí ức trong suốt 15 năm qua. Kết quả, tôi đã bao giờ tổ chức sinh nhật đâu!

    Từ nhỏ tôi đã ghét tổ chức sinh nhật, có lẽ do không thích trong nhà mình có nhiều người vào. Chắc do ảnh hưởng quen sống một mình sau khi bố mẹ mất.

    - Sao vậy? - Bạch Yết Uyên thắc mắc.

    Tôi gục xuống thất vọng :

    - Tớ chưa tổ chức sinh nhật lần nào cả.

    - Thế à!

    - Nhưng không sao đâu, theo kinh nghiệm nhiều năm xem phim, đầu tiên cậu phải chuẩn bị đồ ăn theo lượng người cậu mời. Thế cậu rủ bao nhiêu người vậy?

    - 1.

    Tôi sốc nặng :

    - Đừng có nói với tớ cậu chỉ mời một mình mình thôi đấy.

    Bạch Yết Uyên gật đầu.

    Thôi rồi, sinh nhật như này thì đâu còn gọi là sinh nhật nữa. Khoan đã, nếu chỉ có hai đứa vậy thì mình có thể ở riêng một mình với cô ấy không bị mấy đứa kì đà kia làm phiền. Không được, đây là buổi sinh nhật lớp trưởng chờ mong, phải công tư phân minh. Đúng vậy, phải như thế.

    - Cậu bị sao vậy? Từ nãy cậu có biểu hiện lạ lắm đấy. - Bạch Yết Uyên lên tiếng.

    Tôi nắm chặt hai cánh tay cô ấy nói :

    - Tớ quyết định rồi, đầu tiên phải mời bạn đến dự sinh nhật đã.

    Thế là cả hai chúng tôi bắt đầu kế hoạch tác chiến.

    Cả ngày hôm sau cứ có thời gian rảnh là chúng tôi đâm đầu vào làm thiệp. Nhờ việc đó tôi mới phát hiện ra một chuyện, cô ấy không biết làm mấy việc đơn giản như thế này.

    Những việc to lớn như học tập, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa.. thì Bạch Yết Uyên làm rất chi là dễ. Nhưng chỉ có mỗi việc cỏn con như viết thiệp mời cô ấy lại không làm được.

    Nhìn tình cảnh lúc này của lớp trưởng trông thật buồn cười. Cô ấy bắt đầu viết tấm đầu tiên, tay run run, mồ hôi chảy ròng ròng trong khi điều hòa bật mát lạnh, mắt tập trung cao độ nhìn chằm chằm vào tấm thiệp.

    Ngòi bút tì lên giấy viết từ "Chúc", chỉ có từ đấy thôi mà cô ấy viết chậm rì, thỉnh thoảng lại nhấc bút lên xem nét đó có đẹp không, nếu không vừa lòng ngay lập tức không thương tiếc ném thẳng tấm thiệp vào sọt rác.

    Thật là! Tấm đầu tiên mở màn đã lâu như thế thì đến bao giờ mới xong.

    Tôi nhanh chóng cầm tờ khác, nghĩ nghĩ một chút rồi lập tức viết vào thiệp.

    - Lớp trưởng, này.. - Tôi đặt tờ thiệp vừa viết xong trước mặt cô ấy.

    Đang đăm chiêu suy nghĩ, cô ấy bị lời nói của tôi làm giật mình :

    - Hả?

    - Đây là thiệp mẫu, cậu cứ sao chép y nguyên vào những cái sau. Chứ không để cậu nghĩ lời chúc chắc đến sinh nhật cậu năm sau cũng chưa xong đâu.

    Bạch Yết Uyên xấu hổ, đỏ mặt, gượng gạo nói :

    - Cảm ơn cậu.

    - Không có gì đâu, viết nhanh lên đi.

    Cả hai im lặng, tiếp tục làm công việc riêng của mình.

    Hai tiếng sau..

    Cuối cùng tôi đã viết xong chồng thiệp của mình, xoay vai ngả lưng cho đỡ mỏi, xong quay sang phía cô ấy xem tình hình như thế nào.

    Tôi không thể tin được vào mắt mình, từ nãy đến giờ chồng thiệp vẫn y nguyên không hề có xu hướng giảm đi. Ngay lập tức tôi chạy lại chỗ cô ấy xem nguyên do.

    Hầy.. lại có một vấn đề mới phát sinh. Lúc trước thì sợ viết sai viết xấu còn bây giờ thì cô ấy lại sợ không viết giống y hệt chữ tôi viết trên thiệp.

    Kinh nhất là việc lớp trưởng còn dùng thước đo từng centimet một rồi căn chuẩn sao chép giống y như đúc. Thật hết nói nổi với tính tỉ mỉ thái quá của cô ấy!

    Tôi quay sang khuyên không cần làm kĩ lưỡng quá nhưng cô ấy nói :

    - Tớ sợ thiệp không đẹp các cậu ấy sẽ không đến!

    "Bộp" - Tôi vỗ trán.

    Thật sự không còn gì để nói nữa. Tiểu Uyên quá ngây thơ rồi, thời buổi này ai còn nhìn thiệp đẹp, xấu rồi quyết định đi hay không đi chứ.

    Cho nên mới bảo, chuyện của bạn bè hay những người cô ấy quan tâm thì làm rất hoàn hảo, nhưng cứ đụng đến vấn đề riêng của mình với người xung quanh là y như rằng đụng đâu hỏng đó.
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 13/8/2018
  15. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 13: Từ chối.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Xong rồi!

    Bạch Yết Uyên mừng rỡ, trên tay cầm tấm thiệp như đang nâng món đồ trân quý nhất đời mình. Thỉnh thoảng cô ấy còn lẩm nhẩm lại dòng chữ trên thiệp với cặp mắt sáng rực.

    - Đúng là thiệp mình làm có khác, đẹp không có chỗ chê, thể nào các bạn cũng đến sinh nhật mình thôi. Cậu thấy tớ nói có đúng không Tiểu Phù?

    - Ờ.. Hm.. Đúng vậy! - Tôi gượng cười nói.

    À mà, lớp trưởng cậu quên rồi sao. Đó là thiệp mình làm mà?

    Thật không biết nói gì hơn. Từ lúc bắt đầu đi mua, đến khâu chuẩn bị, rồi làm thiệp, cô ấy không làm được cái thiệp nào cả, tất cả đều tự tay tôi làm tất.

    Cô ấy làm chậm rì rì hoặc nếu có làm xong thì tấm thiệp trông cũng xấu đến phát khiếp. Không biết lớp trưởng làm như thế nào mà cái nào cũng rách nát tả tơi, hồ dán dính khắp người, trông cậu lúc đó vô cùng chật vật.

    Cuối cùng, tôi đành phải thu hồi hết đống phế phẩm đó vào thùng rác rồi thu dọn bãi chiến trường này. Và cấm cô ấy không được động vào bất kì cái gì cả.

    Tuy thế, lớp trưởng vẫn chưa tha cho tôi. Không được làm, cô ấy đâm ra chán nản, cứ lại gần tôi nói này nói nọ rồi trầm trồ thán phục khi một tấm thiệp được hoàn thành.

    Cái tai tôi cứ bị tra tấn như thế suốt mấy tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ.

    Nghĩ lại đã thấy khiếp rồi!

    Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mừng rỡ như trẻ con của cô ấy, không hiểu sao sự mệt mỏi của tôi đã vơi đi một nửa.

    Thôi thì, ai làm mà chả được, miễn cô ấy vui là được rồi.

    * * *

    - Xin lỗi! Hôm đấy tớ có việc không thể đi được.

    Đây là lời từ chối thứ n trong ngày hôm nay. Không hiểu sao từ sáng tới giờ đứa nào cũng từ chối lời mời sinh nhật.

    Bạch Yết Uyên với tôi thở dài, chán nản ngồi trên ghế đá. Xấp thiệp dày vẫn chưa có người nhận nằm chỏng chơ trên bậc thềm.

    - Chắc hôm đấy các bạn có chuyện bận thật không đi được.. - Lưỡng lữ một chút, lớp trưởng nói tiếp. - Hiện giờ chỉ thấy tiếc mấy xấp thiệp này, chắc phải vứt vô thùng rác. Mà Tiểu Phù, không sao đâu, hôm đấy chỉ có cậu đến tớ cũng cảm thấy vui rồi.

    - Lớp trưởng..

    - Uhm?

    - Tớ chịu hết nổi rồi.

    -?

    - Tớ sẽ đi hỏi bọn nó lại lần nữa. Nếu bọn nó vẫn không chịu đi, đấm vài cái thể nào cũng đi thôi.

    Nói xong tôi đứng dậy ngay lập tức, chuẩn bị đi tìm đối tượng trút giận.

    - Không được! Cậu làm như thế chả khác nào đang cưỡng ép người khác. Các bạn sẽ không hề vui khi cậu làm hành động như này đâu.

    - Tớ không quan tâm!

    Tôi bây giờ thực sự đang rất tức giận. Bọn đáng ghét đó dám từ chối lời mời của cô ấy ư? Kinh nhất là lúc lớp trưởng đưa thiệp mời, có mấy đứa chỉ nhận cho có, rồi khi không có người nào để ý thì ném vô thùng rác không thương tiếc. Nhìn thấy khuôn mặt đượm buồn nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười chấn an tâm trạng của tôi, thật sự lúc đó tôi chỉ muốn đồ sát mấy đứa đáng ghét kia cho hả dạ.

    Bạch Yết Uyên nắm chặt cánh tay tôi, sợ hãi nói :

    - Cậu không được đi.

    Tôi cố gắng tách đôi bàn tay đang nắm chặt không buông, giận dữ lên tiếng :

    - Cậu phải để cho tớ đi. Chúng nó cần phải sửa lại nhân cách.

    Thế là tôi với Bạch Yết Uyên cứ lôi kéo nhau mãi không có hồi kết. Những người xung quanh thấy lạ cũng không nhịn được liếc chúng tôi vài cái. Bỗng có một âm thanh vang lên :

    - Im lăng dùm cái, ồn ào quá!

    Cả hai sựng người, nhìn về phía tiếng nói vừa phát ra.

    Người vừa nói là Hi Giang Mộc. Nhìn thấy chỗ cô ta đang đứng khiến tôi ngạc nhiên hết sức.

    Hi Giang Mộc từ nãy đến giờ đứng ở sau ghế đá chỗ bọn tôi đang ngồi. Thế mà không hiểu sao từ nãy đến giờ tôi không hề cảm nhận được sự xuất hiện của cô ta. Nếu Hi Giang Mộc không lên tiếng chắc tôi cũng không hề biết cô ta đứng bên cạnh mình.

    - Xin lỗi, bọn tớ sẽ giữ im lặng. Mà Giang Mộc, cậu đang làm gì vậy? - Bạch Yết Uyên lên tiếng.

    Điều lớp trưởng vừa nói cũng là thắc mắc trong tôi từ nãy giờ.

    Con thần kinh này đang làm cái quái gì vậy?

    Hi Giang Mộc đầu đội chiếc mũ vành rộng, cả người lấm lem bùn đất. Kì lạ nhất là tư thế hiện giờ của cô ta. Hai chân cố gắng dang từ bờ bên này sang bờ bên kia của bồn cây như đang cố tránh thứ gì đó. Bên cạnh là một túi nilong đen. Nhìn sơ qua thì hình như bên trong có chứa đồ.

    Hi Giang Mộc nhìn chúng tôi với ánh mắt khó chịu rồi quay sang làm việc riêng của mình.

    Nó dám bơ cả hai bọn tôi luôn. Thật khinh người hết sức.

    Tôi bực mình nhìn lại gần thì thấy Hi Giang Mộc đang cố gắng tìm cái gì đó ở dưới lòng đất.

    Lấy xẻng nhỏ đào nhẹ nhàng lớp đất xốp lên một cách cẩn thật. Dần dần bên dưới chỗ xẻng đào xuất hiện vật lạ.

    Hi Giang Mộc hí hửng, vui vẻ lôi vật đó lên, phủi nhẹ lớp đất bên trên.

    Tôi sững người nhìn vật cô ta đang cầm. Lớp trưởng bên cạnh mặt đã tái mét, miệng nói lắp bắp :

    - Cậu lấy cái thứ kinh khủng kia làm gì vậy?
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 13/8/2018
  16. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 14: Sự tín nhiệm.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hi Giang Mộc nhíu mày khi nghe thấy câu hỏi đó. Liếc nhìn biểu hiện của tôi cùng lớp trưởng, cô ta nói :

    - Đây là một trong những vật sưu tập mà tớ đang nghiên cứu.

    - Thế cậu đang nghiên cứu cái gì vậy? - Tôi lên tiếng.

    Thật ra mà nói tôi chả muốn biết cái con thần kinh đấy đang làm cái chuyện quái đản gì cả. Nhưng khi nhìn thấy vật kì lạ kia khiến tôi khá tò mò. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ dài tầm một gang tay. Có lẽ chiếc hộp đó được chôn khá lâu nên xung quanh bị bám đất cùng các loại sâu bọ cứ nhung nhúc bò đến phát khiếp.

    Thế mà cô ta vẫn thản nhiên dùng tay trần phủi hết mấy thứ đó đi. Không những thế, thỉnh thoảng tay còn cầm mấy con bọ đó ngắm nhìn một cách kĩ lưỡng, mồm thì lẩm bẩm :

    - Chắc xong rồi!

    Mở nắp hộp ra, cẩn trọng xem xét vật bên trong, Hi Giang Mộc hưng phấn chìa ra cho bọn tôi xem :

    - Các cậu đang nói đến bé này à?

    Nhìn theo hướng chiếc hộp được đặt, bên trong là một vật được cuốn nhiều lớp vải mỏng màu trắng, xung quanh tỏa ra một hương thơm kì lạ.

    "Mùi rượu"

    Dù bị xen lẫn với mùi bùn đất cùng côn trùng, nhưng hình như thoang thoảng xung quanh vật quấn vải kia có tỏa ra mùi rượu.

    Bên cạnh nhà tôi có một quán rượu đã mở lâu năm, chuyên buôn bán các loại rượu phong phú, cho nên mũi tôi khá mẫn cảm với rượu.

    Theo như mớ kiến thức mà tôi học từ cái quán kia thì đây chắc chắn là rượu cọ - một loại rượu khá đắt được dùng chủ yếu ở Châu Phi.

    Hi Giang Mộc từ từ nhấc vật đó ra khỏi hộp, lấy chiếc khay đựng ở trong túi bóng lúc nãy, chuẩn bị đặt lên. Bỗng cô ta khựng lại, liếc nhìn xung quanh, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực tức, nhưng lại vui vẻ ngay khi nhìn lên trên bậc thềm.

    - Hắc Thù Phù, cậu lấy giúp tôi tờ thiệp kia được không?

    - Đây là thiệp sinh nhật của lớp trưởng, không phải thứ để cậu lấy ra làm mấy chuyện linh tinh vô nghĩa.

    - Đừng nói mấy câu dư thừa như vậy! Tất nhiên là có việc quan trọng nên tôi mới cần.

    Bị sai vặt như thế khiến tôi khá khó chịu, dù vậy tôi vẫn ra lấy một tấm đưa cho cô ta.

    Nhàn nhạt liếc nhìn một cái, Hi Giang Mộc nhanh chóng mở thiệp ra lấy tờ giấy cứng mà tôi lót bên trong cho đẹp để lên trên khay rồi nhẹ nhàng đặt vật kia lên trên.

    Vừa tháo lớp vải quấn quanh ra, tôi cùng Bạch Yết Uyên phát hoảng. Thế nào bên trong lại là một con chim.

    - Đây là một trong những bé yêu mà tớ đang nghiên cứu. Bé đã chết tầm khoảng hai tháng trước do bị cắn bởi con mèo nhà hàng xóm. Nhìn màu lông này xem, thật đẹp làm sao. Vì thế tớ đã quyết định giữ nó lại cho dù chỉ là một cái xác. Tuy nhiên nó sẽ bị phân hủy rồi từ từ mất đi vẻ xinh đẹp vốn có. Cho nên tớ đã dùng rượu cọ rửa sạch, lấy hết những thứ khiến bé này bị phân hủy nhanh chóng, đặt thay vào đó là muối để hút ẩm và giữ nguyên hình dạng. Chờ tầm 40 ngày khi muối đã diệt gần hết vi khuẩn cùng hút ẩm thì bôi một lớp dầu bóng cực mỏng để xác trở nên bóng và không khí ẩm sẽ không vô được. Xong xuôi thì quấn băng trắng bảo quản các chất không bị rò rỉ ra ngoài mà tớ đã pha chế theo công thức đặc biệt khi ngâm xác. Vì môi trường dưới đất sẽ khiến thời gian phân hủy chậm lại nên tớ đã chôn nó xuống cùng chiếc hộp để các chất mà tớ bôi vào bé này sẽ kịp phát huy công dụng. Nhìn mấy con bọ xung quanh cứ bám vào hộp nhưng lại không có dấu hiệu bị tàn phá, có thể thấy con chim này đã hoàn toàn thành công trở thành một cái xác không thể phân hủy. Tư nhiên thành dạng đó nên mấy con bọ không coi nó là đồ ăn mà chỉ coi là một thứ đồ bình thường. Sau đó tớ sẽ.. - Hi Giang Mộc hào hứng khoe một tràng dài mãi không dừng.

    Bạch Yết Uyên cùng tôi ngây ngốc nghe mớ lí thuyết dài dòng. Nghĩ thế nào cũng thấy giống như đang ướp xác vậy, nhưng đây là xác động vật chứ không phải con người nên chắc sẽ đơn giản hơn nhiều. Dù thế, nghe thôi cũng muốn nổ não rồi.

    Bạch Yết Uyên sau một hồi im lặng nhẹ nhàng nói :

    - Cậu làm như thế không thấy đáng sợ à?

    - Sợ! - Hi Giang Mộc phì cười. - Tại sao phải sợ hoặc đắn đo về việc mình muốn làm chứ.

    Nghe xong câu trả lời này, như vừa hiểu ra một vấn đề gì đó, lớp trưởng nắm tay Hi Giang Mộc mừng rỡ nói :

    - Cảm ơn cậu vì đã khiến tớ có động lực tiếp tục làm việc mình muốn làm.

    Xong, cô ấy quay về phía tôi.

    - Đây là sinh nhật đầu tiên của tớ, không thể bị phá hỏng được. Tớ nhất định sẽ khiến các bạn đến dự sinh nhật.

    - Có được không vậy? - Hi Giang Mộc nhàn nhạt nói. - Vừa nãy tớ cũng thấy bọn cậu đi phát thiệp. Theo như những gì tớ thấy thì cả lớp không thích cậu đâu.

    - Tại sao?

    - Có nhớ đợt bầu chọn lớp trưởng đầu năm không? Mọi người hầu như khó chịu khi có lớp trưởng là cậu đấy, Bạch Yết Uyên! Dựa vào thành tích thì lẽ ra Như An Thư phải là lớp trưởng mới đúng. Nói thẳng, dù giữ chức lớp trưởng nhưng cậu chưa có được sự tín nhiệm của mọi người.

    Cô ấy sau khi nghe thấy những lời Hi Giang Mộc nói, tâm trạng vui vẻ tuột dốc không phanh, mi mắt hơi cụp xuống lộ rõ vẻ buồn bã.

    - Bọn nó là những đứa không có não mời nghĩ cậu ấy không xứng đáng với chức vị này. - Tôi tức giận nói.

    - Ờ, không có não! Hắc Thu Phù, cậu cũng là loại não sứa chuyên dùng vũ lực, lẽ ra lúc đầu mọi người chỉ cảm thấy khó chịu ít về vấn đề này nhưng do cậu - người luôn dính như keo với Bạch Yết Uyên - hay làm những hành động khiến mọi người sợ nên hầu như ai cũng không muốn tiếp xúc nhiều với hai cậu đâu.

    Nói như thế chả khác nào tôi cũng là một trong những nguyên nhân khiến mọi người xa lánh cô ấy.

    Lễ hội mùa thu hôm đó, chắc do bọn nó cần cái cớ có thể đi chơi nên mới rủ cả hai bọn tôi đi cùng. Từ hôm đấy cũng ít thấy mấy đứa kia hẳn, dù cả bọn cùng lớp.

    Hi Giang Mộc nhìn biểu hiện buồn bã của cả hai, lên tiếng nói :

    - Tớ có cách khiến bọn cậu có được sự tín nhiệm của mọi người. Cả hai có muốn nghe không?
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  17. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 15: Nghi ngờ.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Cậu có cách ư? - Bạch Yết Uyên hào hứng hỏi.

    - Tất nhiên. - Hi Giang Mộc phổng mũi, dương dương tự đắc. - Tớ là ai chứ?

    "Là con thần kinh" - Tôi thầm nghĩ.

    Khi nghe thấy Hi Giang Mộc có thể giúp lớp trưởng, tôi khá nghi ngờ, nhìn chằm chằm khuôn mặt vui vẻ của cô ta.

    Sau khoảng một thời gian quen biết, theo như tôi biết, Hi Giang Mộc có vấn đề về thần kinh, cô ta luôn làm những việc khác người bình thường. Gia đình bạn bè xung quanh hầu như luôn không quan tâm đến, coi cô ta như không khí. Có lẽ đó là một trong những lí do khiến sở thích sưu tầm của cô ta trở nên càng ngày càng nặng hơn, nhìn hành động kia là biết rồi. Ai đời lại đi ướp xác một con vật như thế vậy.

    Với cái não không bình thường như thế, làm sao Hi Giang Mộc lại có cách giúp bọn tôi hòa đồng với mọi người được chứ, trong khi cô ta là người mà mọi người mong muốn tránh càng xa càng tốt nhất.

    - Cậu có giúp được không đấy? - Tôi thẳng thừng nói.

    - Tiểu Phù! Giang Mộc đang muốn giúp chúng ta mà. - Lớp trưởng lên tiếng.

    Hi Giang Mộc ngạc nhiên trước câu hỏi này, đang định nói gì đó, tôi ngay lập tức nhìn vào mắt cô ta nói.

    - Tôi không muốn cậu khiến lớp trưởng hi vọng nhiều, cuối cùng lại thất bại khiến cậu ấy buồn hơn nữa đâu.

    Thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, Bạch Yết Uyên lo lắng, vội vàng hòa hoãn hai bên.

    - Cậu đừng để ý nhiều đến câu nói Tiểu Phù vừa nói khi nãy nhé! Có lẽ do hôm nay.. xảy ra khá nhiều chuyện khiến cậu ấy bực.. nên mới nói nặng lời như vậy. Chứ bình thường cậu ấy tốt lắm.

    Thấy dáng vẻ lo lắng thái quá của Bạch Yết Uyên, Hi Giang Mộc cười hòa hoãn:

    - Không sao đâu, tính cách của Hắc Thu Phù tớ cũng đã biết sẵn từ trước rồi nên không quan tâm lắm về mấy câu nói đấy đâu. Dù gì loại não sứa như cậu ta, tranh luận mãi cũng chỉ thiệt về phía mình thôi. Nhưng là.. không ngờ cái tính luôn quan tâm người nào đó hình như càng ngày càng nặng thì phải.

    - Cái gì? - Tôi bực mình nói.

    Đang chuẩn bị đấu võ mồm với cô ta tiếp thì lớp trưởng bên cạnh đã kịp lấy tay bịt mồm tôi lại.

    - Thế cậu có cách gì à? - Vừa nói cô ấy vừa ra hiệu bắt tôi im lặng.

    Hi Giang Mộc thấy dáng vẻ bực tức nhưng không có chỗ chút giận của tôi, nhe nhởn cười khiêu khích rồi lại gần lớp trưởng nói một cái gì đó. Không biết cô ta xúi giục cô ấy làm chuyện gì mà mắt Yết Uyên sáng rực, liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

    - Cậu biết phải làm như thế nào rồi chứ? - Hi Giang Mộc sau khi nói một hồi lâu, hỏi.

    - Ừm, tớ biết rồi!

    Bàn bạc xong xuôi, Hi Giang Mộc thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi về.

    - Nè, Hi Giang Mộc! Cậu đang có ý đồ gì đấy? - Tôi nghi ngờ nói.

    Tay đang cho đồ vào túi khựng lại, cô ta liếc nhìn tôi :

    - Ý đồ?

    - Chuyện này không hề mang lại lợi ích gì cho bản thân cậu, tại sao cậu lại muốn giúp bọn tôi chứ? Ít ra cậu phải cho tôi một lí do cho hành động này, nếu không tôi sẽ nghĩ rằng cậu đang có ý đồ xấu.

    - Vậy thì chắc do tấm thiệp nhỉ? - Hi Giang Mộc cầm lấy một vài tờ thiệp cất vào túi của mình. - Coi như tớ làm chuyện này để trả tiền cho mấy tấm thiệp này đi.

    - Cậu cứ cầm đi, tớ còn nhiều lắm, hết thì làm tiếp cũng được. - Bạch Yết Uyên niềm nở nói.

    - Không sao, mấy cái này là đủ rồi.

    Nói xong, cô ta nhẹ nhàng đi qua tôi, hướng về phía cổng trường.

    "Lớp trưởng! Đây là công sức tớ bỏ ra tự tay làm đấy, ai lại cho không người khác như vậy chứ. Thật là.." - Tôi ai oán nhìn cô ấy, mặt méo xệch.

    Nhìn từng bước chân nhanh chóng đi về phía cổng trường của Hi Giang Mộc, lưỡng lự một chút, tôi nói to:

    - Hi Giang Mộc!

    - Tớ đã nói lí do rồi, cậu còn muốn hỏi gì nữa đây. - Cô ta gắt gỏng, quay lưng lại trả lời.

    - Cậu đang định đi đâu đấy.

    - Đi về chứ còn đi đâu nữa. Ở đây làm gì nữa.

    - Nhưng.. vẫn chưa tan học mà. - Tôi ngập ngừng lên tiếng.

    Không gian im lặng một hồi lâu, như cảm giác mình bị thất thố, Hi Giang Mộc ho nhẹ một tiếng cho đỡ xấu hổ :

    - Thế à? Vậy thì ở lại một lúc vậy.

    Cái kế hoạch gì đó có chắc thành công được không vậy? IQ có vấn đề như này khiến tôi hơi lo lắng đây.

    * * *

    Tối..

    Tôi ở trong phòng chuẩn bị lấy sổ ra ghi chép về kế hoạch mà Hi Giang Mộc bày cho.

    Im lặng cắn bút suy nghĩ việc sáng nay. Không hiểu sao khi nhìn thấy nụ cười như có như không của cô ta làm tôi có cảm giác bất an. Cứ như sắp tới sẽ có một chuyện đáng sợ gì đó sẽ xảy ra với tôi vậy.

    Nghĩ đến đây tôi cảm thấy nực cười. Một người kì dị như cô ta làm sao có thể làm ra chuyện gì có hại cho tôi được chứ. Nếu mà có thật thì tôi sẽ cho cô ta biết tay.
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 6/9/2018
  18. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 16: Xảy ra chuyện.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Các anh chị hãy mau thành thật đi. Đừng để tôi phải nói thêm lần nào nữa. - Cô Quỳnh đảo mắt quanh một vòng lớp, ánh mắt tràn đầy sát khí, gằn từng tiếng nói.

    Cả lớp im thin thít, không ai dám nói câu nào, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía các bạn khác trong lớp với vẻ nghi ngờ.

    Tôi ngồi ở dưới lấy tay che đi biểu cảm ngạc nhiên trên khuôn mặt, trong lòng thầm nghĩ, "Khiếp thật, sự việc diễn ra không phải hơi quá nhanh sao?"

    Mấy tiếng trước..

    Khương Mai Yêu đi lên trên bục giảng, mặt xám xịt, tức giận hét to:

    - Ai đã trộm ví của tớ.

    Mọi người trong lớp thấy việc lạ liền xúm xít lại xem. Dương Minh Hương vội vàng lại gần hỏi:

    - Mai Mai, có chuyện gì khiến cậu tức giận vậy?

    - Rõ ràng tớ đã nhét ví trong cặp thế mà bây giò nó lại biến mất tăm. - Khương Mai Yêu bức xúc nói.

    - Có thể là cậu nhớ nhầm thì sao. Có khi hiện giờ nó đang ở nhà đấy. Nghĩ kĩ xem có thật là cậu để trong cặp không?

    Ở dưới chỗ ngồi, Đinh Bảo Lĩnh nghi ngờ hỏi, điệu bộ ngáp ngắn ngáp dài lộ rõ vẻ bực tức. Cậu ta ghét nhất là những người như thế, não ngắn, chưa làm rõ sự tình đã bô bô cái mồm ầm ĩ khắp nơi, không những thế lại còn dám phá giấc ngủ của cậu ta nữa chứ.

    Tiếp theo lời nói của Đinh Bảo Lĩnh là những ánh mắt nghi ngờ của tất cả mọi người. Ai chẳng biết Khương Mai Yêu là người có trí nhớ kém, có khi cô ta làm ra loại chuyện này để gây sự chú ý đến mọi người xung quanh, dù gì nhà Mai Yêu cũng giàu, tiền không thiếu, mất một chút tiền có là gì đâu.

    Nhận thấy ánh mắt kì quái của mọi người, Khương Mai Yêu lúc đầu đã lo lắng nay càng lo lắng hơn. Mặt cô ta nóng bừng vì thẹn.

    Đúng thật Khương Mai có trí nhớ khá kém, cô cũng không muốn làm to chuyện lên nhưng không hiểu sao vừa thấy mất ví là cái mồm đã nhanh hơn não làm ầm ĩ mọi chuyện lên như thế này. Nếu mà thật sự quên thật thì..

    - Mấy cậu có thể thôi đi không? Nếu Mai Yêu mất ví thật thì sao? Cậu có thể tìm lại ví cho cậu ấy được không hả, Đinh Bảo Lĩnh! Đừng có ở đấy tranh cãi nữa, lúc mấy cậu đang nói thì kẻ trộm có khi đã thủ tiêu chứng cứ rồi đấy. Mai Yêu cậu thấy có đúng không?

    Bạch Yết Uyên sau khi nhìn thấy mọi việc diễn ra, không kìm nén được tức giận thay cho nạn nhân đang mặt đỏ lên vì lo lắng trên bục giảng mà quên cãi lại thanh minh cho mình.

    Khương Mai Yêu khi nghe thấy tên mình, quá bất ngờ, không kịp nghĩ liền gật đầu lia lịa.

    Đinh Bảo Lĩnh thấy có người dám quát mình như thế liền đứng lên giận dữ nói:

    - Nếu vậy thì cậu tự tìm đi. Đó là việc của một người có cương vị làm lớp trưởng như cậu mà. Thích thì tự làm, tôi không có hứng thú quan tâm đến chuyện này.

    - Không cần nói thì tôi cũng làm. Đây không cần người như cậu giúp. Cái đồ chỉ biết ngủ. - Bạch Yết Uyên cãi lại.

    Hai người nhìn nhau toé lửa, cảm tưởng chỉ một giây nữa là cả hai xông vào đánh nhau.

    - Thôi nào, đừng cãi nhau. Chuyện đầu tiên bây giờ là đi nói với cô chuyện đã xảy ra. Cho nên hai người tạm đình chiến đi. - Ngọc Bích Dương vội vàng chen giữa hai người, nở một nụ cười hòa hoãn.

    Lưỡng lự một lúc, Bạch Yết Uyên cùng Đinh Bảo Lĩnh liếc xéo nhau một cái rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

    Đó là tất cả những chuyện đã xảy ra trong giờ ra chơi. Thế mà lúc đó tôi lại bận có việc đi ra khỏi lớp. Nếu mà tôi có mặt ngay lúc đó thì.. Đinh Bảo Lĩnh nhất định nó sẽ bị tôi đánh bầm dập vì tội dám cãi lại lớp trưởng.

    Nhưng sự việc này cũng diễn ra quá nhanh đi. Đi có mỗi 15 phút mà sự việc đã tiến triển đến mức này.

    Ngồi trên ghế giáo viên, cô Quỳnh mặt đen lại vì tức giận, nói to:

    - Mấy cô cậu cũng kinh phết nhỉ? Mới tí tuổi đầu đã đi trộm cắp, định lớn lên làm cặn bã xã hội, làm hỏng đất nước hả? Cái lớp này là lần đầu tiên tôi mới thấy, mới vào trường chưa lâu đã xảy ra loại chuyện này.

    Cả lớp nghe xong lửa giận phừng phừng.

    Rõ ràng tên trộm mới là người có lỗi, tại sao theo lời cô nói thì cứ như đang chửi cả lớp vậy?

    Dù ai ai cũng đều muốn phản bác lại ý kiến đó, nhưng khi chuẩn bị mở miệng, nhìn thấy sắc mặt đen thui, sát khí đằng đằng của cô, hơn chục cái miệng chuẩn bị nói đều đồng loạt im re.

    Cứ tưởng phải nghe cô ca hết tiết, ai ngờ giữa khói bay lửa đạn chết người này, bỗng một cánh tay hùng dũng hiên ngang dơ lên.

    - Thưa cô..

    - Em có ý kiến gì hả, Tư Lạc Đức.

    - Em cũng bị trộm!

    Lời nói vừa dứt, ai ai cũng trố mắt nhìn cậu ta như đang biểu thị cho sự ngạc nhiên.

    - Sao từ nãy đến giờ cậu không chịu nói hả? - Dương Minh Hương cáu kỉnh nói.

    - Tại tớ thấy lớp đang vui mà. Lâu lâu nghe cô giáo giảng điệp khúc cũng hay. - Tư Lạc Đức cười cười gãi đầu trả lời.

    Cả lớp liếc nhìn Tư Lạc Đức với ánh mắt giết người, trong lòng thầm gào thét. "Vui cái đầu í, căng đến chảy mồ hôi hột đây."
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
  19. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 17: Nỗi lo lắng.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cô Quỳnh day day trán, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi:

    - Chuyện này hiện tại cứ để sau đi. Hiện giờ chưa có chứng cứ nên không thể kết tội được ai cả.

    Nói xong, cô bước ra khỏi lớp, trước khi đi cô không quên để lại một câu:

    - Các em nên cẩn thận hơn trước, đừng có để đến khi "mất bò mới lo làm chuồng".

    "Tuy nói thế nhưng mất rồi mà cô" - Cả lớp thầm nghĩ.

    Sau vụ trộm này, ai ai trong lớp cũng đề cao tinh thần cảnh giác. Lớp vừa mới hình thành, chưa xây dựng được tình bạn bao lâu, nỗi ngờ vực dâng cao trong lòng mỗi người đã tạo ra một bức tường vô hình khiến mỗi nụ cười, lời nói, thái độ của mỗi người trong lớp đều đầy sự gượng gạo. Ánh mắt vui tươi ngày trước cũng dần chuyển thành sự liếc mắt nghi ngờ. Những người nhìn không đáng tin lắm đều bị mọi người tránh xa.

    Bầu không khí trong lớp càng lúc càng căng thẳng. Và đó chính là tình hình của lớp tôi hiện giờ.

    Trên đường đi học về, với khuôn mặt ủ rũ, Bạch Yết Uyên buồn bã thở dài:

    - Tớ không hề biết rằng chuyện lại căng đến mức này. Nếu biết thế tớ đã không..

    Vừa nghe đến đây tôi vội cắt lời ngay:

    - Dù cậu không làm thì mọi chuyện vẫn diễn ra như thường thôi.

    - Nhưng..

    - Cậu nghĩ thử xem, vụ trộm này rõ ràng là người lớp mình làm. Dù cậu không muốn nói ra thì cậu ta chắc chắn sẽ bị bắt thôi. Cậu không làm gì quá đáng cả, chẳng qua chúng ta chỉ đang đổ thêm dầu vào lửa để mọi chuyện nghiêm trọng hơn nhằm tìm ra lỗ hổng của lớp mình, giúp khắc phục cải thiện lại tình trạng hiện tại mà thôi. Chỉ mới nói một tí mà lớp đã tan rã tới mức này. Thật không thể hiểu nổi bọn nó là loại người gì nữa.

    Qua việc này tôi ngày càng ghét bọn nó.

    Hôm nay, khi tôi cùng lớp trưởng đi ra mua nước ở máy bán hàng tự động. Khi chuẩn bị đút tiền vào mua đồ bỗng một bàn tay nắm chặt lấy cánh tay tôi.

    - Hắc Thu Phù, có phải mày là người ăn trộm đúng không?

    - Hả?

    Tôi há hốc mồm nhìn cái người dám vu oan cho tôi. Ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

    - Sơn Long, cậu nên cân nhắc lời của mình trước khi nói. Đừng có ở đấy nói bậy bạ. - Bạch Yết Uyên tức giận nói.

    Sơn Long - một thành viên khá là ngỗ nghịch trong lớp. Tên của cậu ta luôn luôn được nằm chễm chễ trên mọi loại sổ phạt của lớp của trường. Với cái tính cách và thành tích học tập be bét đó mà cậu ta vẫn được lên lớp đều đều, mọi hậu quả gây ra đều được xử lí gọn gàng. Nói đến đây chắc ai cũng biết rồi nhỉ, đó chính là cái loại nhà giàu không biết tiếc của, nói hẳn ra thì đây là "con ông cháu cha" nên lúc nào cũng bắt nạt người khác. Ỷ mạnh hiệp yếu là một loại đê hèn nhất từ xưa đến nay.

    Cậy mình hơn người ta, có chỗ dựa vững chắc nên định bắt nạt tôi ư? Đừng có hòng!

    - Hừ, đây đang nói chuyện bình thường lắm rồi đấy. Cứ để lúc điên lên xem..

    - Thì sao! Đồ chết tiệt kia đừng có mà ở đây ăn nói hàm hồ. Chứng cứ đâu mà mày bảo tao là người ăn trộm tiền. - Tôi gắt gỏng nói.

    Nghe thấy lời tôi nói, Sơn Long nở một nụ cười khinh thường, giọng nói đầy vẻ mỉa mai:

    - Đừng có giả vờ nữa. Rõ ràng lúc nãy tao nhìn thấy mày lại gần chỗ ngồi của tao liếc liếc cái gì đấy. Bây giờ tiền tao để trong cặp bị mất chỉ có thể là do mày làm thôi.

    Càng nghe nó nói tôi lại càng tức. Chỉ có mỗi chuyện đó thôi mà nó đổ cho tôi trộm tiền ngay lập tức.

    - Mày bị điên à? Não để làm cảnh hay sao? Lúc đây tao đang tìm cây bút rơi gần đó nên mới làm ra loại hành động này. Còn về vụ mất tiền, rõ ràng cô đã bảo phải cất giữ tiền cẩn thận rồi.. tự làm tự chịu đi. Đừng có làm phiền đến người khác.

    - Đừng có viện lí do nữa, rõ ràng là do mày làm. - Sơn Lòng không hề tin. Trong giọng nói chứa đầy vẻ tức giận.

    Dù tôi có cố gắng thanh minh giải thích đến cỡ nào thì thằng đó vẫn "sủa" không chịu dừng. Kinh nhất là lúc vụ việc càng ngày càng ầm ĩ, các lớp khác nhìn thấy liền xuân xít vào xem chỉ trỏ các kiểu. Không hiểu tính cách của thằng đó làm từ gì, bị ê mặt đến thế, không những không dừng lại, ngược lại nói càng ngày càng to. Nhìn chẳng khác gì chó dại.

    Vụ việc này chỉ dừng khi cô Quỳnh xuống véo tai Sơn Long một cái. Cái véo này chắc đau lắm. Nhìn thấy vẻ mặt đang "sủa" như điên bỗng dưng bị véo, khiến mặt nó đỏ lừ lên vì đau đến nỗi quên nói tiếp. Tất nhiên chuyện sau đó là cô với Sơn Long thẳng tiến lên phòng hiệu trưởng uống nước chè, cảnh cáo tội làm mất trật tự lớp.

    À, tôi cũng bị kéo lên cùng luôn.

    Từ hôm đó, mỗi khi gặp tôi Sơn Long luôn nhìn chằm chằm với ánh mắt muốn giết người.

    Càng nhớ lại càng tức, lúc cãi nhau suýt nữa nó cho tôi ăn một quả đấm ngay chính giữa mặt. Nếu không có lớp trưởng kịp thời gọi cô thì chắc tôi đã bị nó đấm rồi.

    Mọi chuyện cứ diễn ra cho đến khi một ngày tôi cảm thấy nghi ngờ. Nó thật sự sẽ mang lại lợi ích hay là chỉ đang dần dần làm tổn thưởng cô ấy.
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 11/9/2018
  20. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 18: Giết ngay từ lần đầu gặp.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Không hiểu sao tên trộm ngày càng trắng trợn hơn, dù đã cố gắng che giấu rất kĩ nhưng tiền của mỗi người trong lớp theo thời gian cứ không cánh mà bay.

    Cứ mỗi vụ trộm diễn ra là cả lớp lại nhao nhao hết lên, kiến nghị với cô đủ kiểu. Có thể do quá mệt mỏi, lúc nào gặp tôi cũng thấy trên gương mặt cô Quỳnh có quầng mắt thâm, xung quanh người tỏa ra sát khí nồng nặc. Lâu dần, mọi người cũng biết tự giác im mồm không đề cập đến chuyện này nữa, đi đâu mà mỗi khi nhìn thấy cô ai ai cũng nhanh chóng chạy cách xa 10m.

    Giờ ra chơi..

    - Tớ không thể chịu nổi nữa! - Ngọc Bích Dương hét to.

    Tiếng hét quá to đã lôi kéo được sự chú ý của mọi người trong lớp. Mạc Hồng Thy thấy cô bạn thân của mình đang khó chịu, liền vội vàng lại gần nhỏ nhẹ nói:

    - Thôi Dương Dương, dù cậu có tức lên thì cũng không giải quyết được việc gì đâu. Hạ hỏa đi, chắc chắn sẽ có cách giải quyết chuyện này mà.

    Ngọc Bích Dương mặt mày nhăn nhó, môi mím chặt lại, bộ dạng buồn thiu. Quay sang nhìn Mạc Hồng Thy một cái, khuôn mặt bỗng trở nên mếu máo, hai tay liền ôm chặt người Mạc Hồng Thy, khóc lóc nói:

    - Tớ không chịu đâu. Tớ không chịu đâu..

    Tính trẻ con của Ngọc Bích Dương bắt đầu nổi lên, khiến Mạc Hồng Thy không biết nói gì hơn, đành thở dài đứng yên một chỗ không động đậy nghe Ngọc Bích Dương khóc lóc đủ kiểu.

    - Có chuyện gì vậy Bích Dương? - Khương Mai Yêu ân cần hỏi han.

    Đang gục đầu vào vai Mạc Hồng Thy khóc lóc, nhận thấy có người đang hỏi mình, khuôn mặt nho nhỏ ngẩng lên xem.

    - Mai Yêu, tớ vừa bị trộm đồ xong. Khinh khủng nhất đồ bị mất là thứ tớ yêu thích nhất.

    - Đó là cái gì vậy?

    - Bùa! - Đôi mắt lúc trước đỏ hoe do khóc bỗng chốc sáng rực lên.

    - Hả, bùa?

    - Đúng vậy! Đó là cái bùa màu hồng mà lần trước Thy Thy đi chùa mang về tặng tớ. - Nói đến đây Ngọc Bích Dương sụt sịt khóc. - Thế mà bây giờ mất rồi.

    - Thế à! - Khương Mai Yêu gượng cười. - Như vậy là không tìm được thủ phạm rồi. Cũng may là mình mang ít tiền đi chứ không thì tiếc đứt ruột.

    Bạch Yết Uyên đang ôn lại bài phía dưới nhìn thấy sự việc này đang định lại gần bọn họ thì một tiếng cười nói vang lên.

    - Phải bắt được tên trộm đấy mới được!

    Hi Giang Mộc không biết chui từ đâu ra, bất ngờ nói to. Gương mặt dí sát vô khuôn mặt của Khương Mai Yêu, gần đến mức khoảng cách chỉ đến một ngón tay cái khiến Khương Mai Yêu hoảng sợ đến mức hét lên một tiếng, suýt nữa ngã ra đằng sau.

    - Giang.. Mộc.. cậu.. cậu.. - Vẫn công sốc vì bất ngờ, Khương Mai Yêu thở hổn hển nói.

    Như không phát hiện ra việc mình vừa làm khiến Khương Mai Yêu hoảng sợ, Hi Giang Mộc như cũ cười hì hì:

    - Các cậu nghĩ thử xem, nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn như vậy chả khác nào đang nói lớp mình toàn lũ vô dụng, một tên kẻ trộm như này cũng không bắt được. Tớ nói có đúng không lớp trưởng?

    Ánh mắt Hi Giang Mộc bỗng nhiên chuyển hướng sang Bạch Yết Uyên, đôi con ngươi hẹp dài hơi nheo lại như ẩn như hiện.

    Nghe thấy đề cập tới tên mình, hình như suy nghĩ của cô ấy hơi lưỡng lự một chút nhưng rất nhanh lại mỉm cười trả lời:

    - Đúng vậy.

    Nghe thấy câu trả lời này, Hi Giang Mộc hài lòng gật đầu, quay sang hô to với mọi người trong lớp:

    - Nếu vậy thì chúng ta bắt đầu nghĩ kế hoạch bắt tên trộm thôi.

    Bỗng nhiên có người đề cử, ai ai cũng hài lòng gật đầu lại gần chỗ Hi Giang Mộc bàn kế hoạch bắt tên trộm.

    Bạch Yết Uyên đang định quay về chỗ ngồi của mình thì Hi Giang Mộc vẫy tay nói :

    - Nè Uyên Uyên cậu đang định đi đâu vậy, mau lại đây bàn với mọi người đi chứ, cậu là lớp trưởng mà, không được phép lười đâu đấy.

    Mọi người đang cười nói nghe thấy vậy liền chuyển ánh mắt nhìn sang cô ấy.

    Bạch Yết Uyên nhận thấy ánh mắt của mọi người, vội nói:

    - Ừ, tớ biết rồi.

    Mạc Hồng Thy bỗng phát giác được tôi vẫn như cũ ngồi lặng lẽ dưới cuối lớp chăm chú nhìn mọi chuyện liền nói:

    - Hắc Thu Phù, cậu cũng mau lại đây đi chứ?

    - Ờ. - Tôi lười biếng lên tiếng.

    Mọi chuyện xảy ra từ nãy đến giờ tôi đều nhìn thấy hết. Tất nhiên tôi không phải kẻ mù mà không thấy lúc lớp trưởng căng thẳng khi nhìn thấy Hi Giang Mộc cùng mọi người bàn kế hoạch.

    Tôi cũng hiểu được lí do cô ấy vì sao lại căng thẳng. Có lẽ, đó cũng không hẳn là căng thẳng mà là lo sợ thì hơn.

    Hi Giang Mộc! Cô ta đang định làm cái quái gì vậy? Tôi thật sự không hiểu được mục đích thật sự mà cô ta muốn.

    Lôi kéo cả lớp vào nghĩ kế hoạch bắt trộm, trong khi ngay từ đầu cô ta đã biết kế hoạch này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thành công!

    Đó cũng là sự khởi đầu của sự việc khiến mối quan hệ của tôi và lớp trưởng dần trở nên tồi tệ hơn.

    Mai sau khi nghĩ về mọi chuyện xảy ra, trong đầu tôi chỉ có một ước muốn: "Nếu có thể quay ngược lại thời gian, nhất định tôi sẽ giết chết Hi Giang Mộc ngay từ lần đầu tiên gặp."
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 12/9/2018
  21. Aki Re

    Aki Re ~ Re ~ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    2,511
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 19: Kẻ đáng ghét.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng hôm sau, khi đến lớp, điều đầu tiên tôi thấy là.. lớp học im re, các cánh cửa đóng chặt lại. Những cửa kính sáng bóng bỗng đen thui khiến người từ bên ngoài không thể biết được bên trong đang làm chuyện gì.

    Lúc bàn kế hoạch hôm trước, do mải nhìn Hi Giang Mộc, tôi không nghe vô một chút nào cái kế hoạch gì gì đó cả.

    Ra về, tôi định hỏi lớp trưởng xem cả lớp đang định làm cái gì, nhưng mới liếc ngang liếc dọc vài cái, cô ấy đã đi về nhà trước rồi. Mọi hôm lớp trưởng đều chờ tôi mà.

    Mà cửa lại khóa, như thế tôi làm sao vào lớp được chứ!

    Bực mình, tôi nhấc chân định đá thật mạnh vô cửa thì một giọng nói vang lên:

    - Thu Phù, cậu đang làm gì thế?

    Cao Hiếu nhìn tôi với ánh mắt tò mò. Ánh mắt liếc nhìn đôi chân đang nhấc lên của tôi.

    Cao Hiếu, một học sinh cũng được coi có học lực tốt trong lớp. Nhưng do tính cách không ai ưa nổi nên mọi người cũng không muốn chơi nhiều với cậu ta.

    Phải nói như nào nhỉ? Ừm, đối với tôi cậu ta là một nhân tố cần phải tiêu diệt. Và tôi siêu ghét tên này.

    Đến lớp suốt ngày ba hoa chích choè này nọ, sĩ diện, lúc nào cũng đi tán gái, mặt đã xấu thế mà lúc nào cũng chụp đăng lên mạng xã hội rồi ghi mấy câu thơ hoặc vài lời yêu đương lên, kinh nhất bức nào cũng giống bức nào, cùng một loại tư thế chừa cái mặt không biểu cảm cho thiên hạ xem.

    Có một lần tôi đang đi vệ sinh, bỗng thấy thông báo kêu liền ngó xem một chút thì phát hoảng.

    "Anh sẽ cùng đi khắp thế gian với em, thế sao anh chưa đi, em đã bỏ anh đi trước rồi!" (Buồn)

    Khiếp! Hôm trước tôi vừa thấy nó đi chơi với mấy em, sung sướng cười đến ngoác mang tai ra, buồn cái quái gì chứ?

    Có mà nó khiến tôi buồn nôn thì có. Cái mặt này nên được đặt trong nhà vệ sinh mới hợp. Đuổi ma, giúp người khác giải quyết nỗi buồn còn hơn đăng lên khiến người khác mù mắt.

    Và còn một chuyện nữa khiến tôi ghét cay ghét đắng tên này.

    Tán con nào tôi không quan tâm chứ tán lớp trưởng thì nó chết với tôi.

    Đúng vậy! Thằng láo toét đó dám tán cô ấy.

    Dù chỉ một câu nói đùa vui cũng không được phép.

    Bất cứ tên ruồi muỗi nào dám vo ve gần lớp trưởng tôi sẽ đập nát không tha.

    Cho nên từ đấy, mỗi khi tên đó lại gần. Dù chỉ mới chỉ cách 10 m, ngay lập tức tôi kéo cô ấy đi ngay lập tức.

    * * *

    Tôi nhấc chân xuống, liếc mắt nhìn Cao Hiếu, thờ ơ nói:

    - Tôi làm gì cũng không cần cậu quan tâm nhé!

    Bị tôi phũ thẳng thừng như vậy, cậu ta gượng cười:

    - Thế à?

    Xong cũng không nói gì nữa, bước đến gần cửa gõ vô bên cạnh 5 cái. Từ bên trong, Ngọc Bích Dương ló đầu ra nhìn, liếc thấy hai bọn tôi liền mở cửa ra ngay.

    - Hai cậu mau vào đi. - Ngọc Bích Dương vẫy tay, nhoẻn miệng cười.

    Tôi há hốc mồm nhìn cô ta. Rõ ràng lúc nãy tôi kêu đủ kiểu không hề có ai trả lời. Thế mà Cao Hiếu gõ vô cạnh cửa một tí liền vào được luôn.

    - Sao lúc nãy tớ gọi cậu không mở cửa? - Tôi tức giận nói.

    Nghe thấy câu hỏi này, Ngọc Bích Dương ngớ người ra nói:

    - Hôm qua mọi người đã bàn kế hoạch hôm nay sẽ bắt tên trộm mà. Mọi người định sáng đến sớm bí mật cất máy quay để theo dõi. Vì kế hoạch cần phải tuyệt đối bí mật nên cả lớp thống nhất lấy giấy đen hoặc vở che kín cửa lại, đóng tất cả những nơi ra vào, chỉ mở khi có tín hiệu mà cả lớp đã bàn từ trước. Đập vô cạnh cửa 5 cái, người bên trong thấy cửa rung 5 lần thì mở. Cậu quên rồi à?

    Thì ra là vậy!

    Tôi gật gù gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Nhưng khi nghe thấy câu hỏi của Ngọc Bích Dương, cảm thấy mình hơi thất thố, tôi liền ho nhẹ một cái:

    - Khụ! Tớ nhớ chứ. Chẳng qua tớ muốn hỏi tại sao cậu mở cửa chậm thế thôi. Lần sau nhớ để ý mở cửa nhanh lên nhé.

    Nói xong tôi vội bước vô trong lớp, hình như sau lưng tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng lầm bầm của Ngọc Bích Dương:

    - Lạ nhỉ! Rõ ràng mình mở cửa nhanh lắm mà.

    Vừa vào tôi đã thấy một cái thang cao chót vót dựng vào tường, mấy đứa con trai đang loay hoay đặt cái gì đó lên gần cửa số gần sát trần nhà.

    Quay sang hỏi đứa gần đó thì tôi mới biết bọn nó đang cất máy quay. Tiết sau là giờ thể dục, khi mọi người đi hết cũng là lúc tên trộm bắt đầu hành động. Cho nên tiết này rất thích hợp để rình mò.

    Tôi nhìn xung quanh không hề thấy lớp trưởng đâu.

    Hôm qua tôi gọi điện hỏi thăm, cô ấy không nói gì nhiều, chỉ bảo sáng mai không cần đến rủ. Tôi liền ậm ừ đồng ý.

    Cho nên, chắc bây giờ lớp trưởng chắc vẫn chưa đến trường đâu, dù gì bây giờ vẫn còn khá sớm, còn lâu mới tới giờ vào lớp.

    Nghĩ xong tôi liền nhắm mắt, thở dài, ngáp một cái định ngủ chờ mọi người làm xong.

    - Thu Phù, đừng ngủ gật sớm như vậy chứ? - Một giọng nói vang lên sau lưng tôi.
     
    Shunria, HanySong Ngư thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...