Truyện Ngắn Lỡ Khi Em Về... - Mây Xa

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Mây xa, 13 Tháng hai 2020.

  1. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Lỡ Khi Em Về...

    Tác giả: Mây Xa

    Thể loại: Truyện ngắn

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Mây Xa


    Văn án:

    Đã hơn 10 năm kể từ ngày Thơ đi lấy chồng, Tú - người yêu cô, vẫn chưa có người bên cạnh, mặc sự thúc ép của bà Hường, mẹ anh. Bà Hường đổ mọi tội lỗi lên đầu Thơ. Bà cho rằng Thơ đã bỏ bùa mê thuốc lú, rồi nhẫn tâm phụ bạc con trai bà, gây ra nông nỗi Tú đã ngoài 30 mà vẫn chưa lấy vợ. Tú lầm lũi đón nhận mọi giận dữ của mẹ mình. Anh có lí do của anh. Và trái tim có lí do của nó..
     
    Last edited by a moderator: 14 Tháng hai 2020
  2. Đang tải...
  3. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 1: Người đàn ông lẻ loi - Chàng trai năm ấy

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Mẹ cha con quỷ cái, con hồ ly tinh. Bố mẹ nó đẻ nó ra mà không dạy dỗ được nó, để nó làm hại con trai người ta thế này đây!

    - Kìa mẹ, mẹ lại thế nữa rồi..

    - Tao còn chửi, chửi nữa đấy! Tao chửi nó cho đến khi nào mày chịu lấy vợ thì thôi, con ạ!

    - Thì là tại con, sao mẹ lại..

    - Thế mày ra nông nỗi này chẳng phải tại nó hay sao? Chẳng phải tại con quỷ cái đấy đánh cắp trái tim con trai nhà người ta rồi bỏ đi lấy chồng hay sao?

    Bà Hường đấm ngực thằng con trai thùm thụp. Hai hàm răng rít vào nhau sau mỗi lời nói của bà. Mắt bà long sòng sọc. Sự giận dữ trên gương mặt bà không giấu được vào đâu. Nhưng cũng không biết trút giận vào ai. Cứ vài ba bữa, bà lại gào lên chửi rủa cái đứa con gái chết tiệt khiến cho đứa con trai duy nhất của bà đã qua tuổi ba mươi mấy năm rồi mà vẫn chưa lấy vợ để bà có dâu, có cháu.

    Mỗi lần như vậy, Tú chỉ dám xoa dịu bà Hường bằng một hai câu thanh minh yếu ớt, rồi lại lặng thinh để mẹ mặc sức trút cơn giận dữ lên mình. Đợi đến khi bà Hường ngồi phịch xuống, thở không ra hơi vì mệt, anh mới dám ôm chặt mẹ rồi gục đầu vào vai bà và khẽ thì thầm: "Con.. xin lỗi mẹ.."

    Chiều. Tú chậm rãi đi về phía con đê sau làng. Cuối thu rồi, cả bầu trời và mặt đất như rộng hơn, mênh mông hơn, xa xôi hơn khiến con người cảm thấy như bản thân mình bé nhỏ hơn. Trên cao, lẻ loi ánh trăng chiều giữa bầu trời thăm thẳm. Giữa cánh đồng làng chỉ còn trơ gốc rạ, lẻ loi một bóng chim sáo lạc bầy. Và, giữa con đường đê dài tít tắp, là Tú đang đếm từng bước lẻ loi. Anh vô hồn bước về những ngày yêu dấu cũ. Cũng nơi đây, tại nơi này. Cũng dòng sông sóng vỗ êm đềm. Cũng màu hoa tím anh thương da diết. Cũng triền đê cỏ mướt xanh điểm những chấm hoa vàng.. Có cô bé anh yêu, yêu lắm..

    Tú gặp lại mình năm Tú tuổi hai mươi. Một chàng trai cao lớn, mạnh khỏe, hiền lành, chất phác. Hết cấp ba, Tú không vào đại học mà theo học trường cao đẳng nghề trên thị trấn. Tú học nghề xây. Sau hai năm theo học, nhờ siêng năng học hỏi cộng với hoa tay sẵn có, Tú được rất nhiều ông thầu chào đón. Những tháng nông nhàn, Tú theo chủ thầu đi xây dựng các công trình khắp chốn. Mùa màng đến, anh tranh thủ về quê giúp bố mẹ gặt hái, cấy cày. Những hôm nhàn rỗi, Tú thường cùng mấy thanh niên thong thả đuổi trâu ra bờ đê. Trời chiều nắng dịu, gió mát như ru. Những thanh niên đang tuổi yêu đời chuyện trò rôm rả. Tiếng cười nói của họ thảnh thơi, trong trẻo như tiếng sáo diều vang khắp cánh đồng quê hương lúa ngạt ngào.

    Tú cũng như bao chàng trai quê khác. Hai mươi tuổi, sức sống tràn trề, trái tim ấp ủ bao hoài bão. Có lẽ, cũng chẳng lớn lao đến độ như vá trời lấp bể hay hiển hách vinh quy. Chàng trai mộc mạc, chân chất ấy mong muốn việc làm luôn ổn định, xây lại cho bố mẹ ngôi nhà, mua thêm được cái tivi, xe máy.. Và, thầm kín nhất nhưng cũng mãnh liệt nhất, Tú mơ mộng đến một tình yêu đẹp. Cô gái anh thương cũng sẽ thương anh như vậy. Anh sẽ dắt tay nàng qua những cánh đồng, sẽ cùng nàng đi dọc con đê làng dài tít tắp, sẽ cùng nàng tâm sự dưới đêm trăng..

    Đám trai làng vẫn thường trò chuyện hàng đêm, gán ghép cho nhau cô Nụ, cô Hiền, cô Nga, cô Ánh.. Tú chỉ lắng nghe và cười sau mỗi lần tên anh bị chúng bạn đùa trêu. Chúng nói, Tú hiền lành, nhút nhát như thế thì chắc là phải đợi cô nào đến tán anh mới có vợ. Tú chỉ cười. Nụ cười hiền khô như lột tả hết được con người, tính cách của anh. Chẳng bao giờ Tú nói cho ai những ước mong anh ôm ấp trong lòng. Đố ai biết được anh đang thương thầm cô Nga hay cô Nụ?

    Tú chẳng thương thầm cô Nga hay cô Nụ. Tú cũng chưa từng đặt ra tiêu chuẩn chọn người yêu. Tú luôn tin rằng, chẳng cần vội vàng gì, cô gái anh thương sẽ đến bên anh như duyên phận. Tú chẳng ngu dại gì mà không nhận ra được sự quan tâm của một vài cô hàng xóm. Nhưng Tú lại chưa nhận thấy sự rung động của trái tim mình. Hai mươi tuổi, Tú chân chất sống như đồng ruộng. Năm nối năm, mùa tiếp mùa không hoài phí một ngày nào vô ích, không ngày nào thiếu đi sự hối hả, tươi vui.

    Và rồi, như duyên phận, Tú nhận ra con tim anh rung động bởi một người con gái. Chẳng phải cô Nga, cô Nụ, cô Hiền. Chẳng phải cô hàng xóm nào vẫn quan tâm anh từ trước. Cũng chẳng phải cô gái đảm đang, nhanh nhẹn nhất làng mà mẹ anh từng ngỏ ý hỏi dò anh..


    (còn nữa)
     
    Chỉnh sửa cuối: 16 Tháng hai 2020
  4. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 2: Cô bé mùa thu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Anh Tú ơi! Trâu của em lội qua bên kia sông rồi..

    Trọn kiếp này, và cả những kiếp sau, nếu có, Tú cũng chẳng thể nào quên được đôi mắt trong veo ngấn lệ ấy của Thơ khi nhìn anh cầu cứu. Giây phút ấy, anh bỗng thấy mình trở nên lớn lao và thế giới ngoài kia giường như bé nhỏ lại vô cùng. Tú đã muốn trọn đời được chở che và mang lại hạnh phúc cho Thơ. Ngay lúc ấy, anh chỉ muốn đưa tay gạt đi những giọt nước mắt và đặt nụ cười lên đôi mắt ấy. Đôi mắt đẹp như con sông sau làng mỗi độ thu về.

    Năm ấy, Thơ mười bảy tuổi. Cô mong manh đẹp dịu dàng như một đóa mây thu lãng đãng lưng trời. Chớm thì con gái, nét đẹp của Thơ vừa phô ra như cây lúa mới trổ bông. Dù lam lũ nắng mưa cùng bố mẹ trên đồng ruộng, làn da Thơ vẫn trắng hồng mịn màng như một cánh hoa hường. Mái tóc xanh mong mỏng mượt mà. Khuôn miệng xinh xắn cùng giọng nói ngọt ngào, trong trẻo. Thơ không đẹp cái nét đẹp khỏe khoắn đậm đà của các cô gái thôn quê. Dáng người cô mảnh mai, mềm mại. Nó toát ra vẻ nhẹ nhàng, thanh nhã đến nao lòng.

    Thơ đang học năm cuối trường cấp ba của huyện ở xã bên. Hàng ngày, Thơ cùng bè bạn đạp xe dọc con đường đê đi học. Chuyện về thầy cô, sách vở, bạn bè là những chủ đề bàn tán sôi nổi trên đường. Đôi lúc, mấy cô học trò cũng nhỏ to tâm sự chuyện yêu đương. Chuyện cái Thanh thích anh Hùng, Chuyện anh Nam gửi thư cho cái Thúy.. Biết bao câu chuyện tình yêu tuổi học trò.

    Còn Thơ, Thơ không tâm sự thì bạn bè cô cũng biết, Thơ vẫn thầm thương cậu Bí thư cùng lớp từ lâu. Chuyện Thơ đơn phương thích Bí thư, hình như là chuyện "ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu". Là không hiểu, hay cố tình không hiểu thì chỉ cậu Bí thư kia biết. Thơ cứ nhìn trộm, thương thầm. Chàng Bí thư ấy cũng làm ngơ. Không ai ngỏ, chẳng ai hay. Thơ lặng thầm mang theo mối tình đơn phương ấy bước sang năm học cuối. Bận học hành, bài vở. Bận giúp bố mẹ việc ruộng đồng. Thơ cũng bận mang một mối tình đơn phương chưa ngỏ ở trong lòng.

    Ngày cậu Bí thư công khai khắp toàn trường có bạn gái là cô Bí thư lớp dưới, Thơ cũng chẳng quá ngỡ ngàng. Nỗi buồn cứ thế ngấm dần, len lỏi đến từng ngóc ngách cả trái tim và lí trí của Thơ như men say ngấm dần vào người uống rượu. Không đau đớn cồn cào. Cũng không tổn thương hờn tủi. Nỗi buồn ấy cứ đê mê, nghèn nghẹn. Con chim trên trời, con cá dưới sông, đã bao giờ thuộc về mình đâu mà bảo mất. Thơ chẳng mất gì, Thơ chẳng mất ai. Có chăng, Thơ mất đi niềm hi vọng ngây thơ vào một mối tình học trò đẹp đẽ. Thơ mất đi một mối bận tâm ở trong lòng. Và hình như, Thơ đã mất cả một mùa thu để buồn bã, nguôi ngoai.

    Thu năm ấy, con sông sau làng giường như lững lờ hơn. Những đóa lục bình sắp tàn theo dòng nước trôi vội vã. Cây gạo bên sông quên mất lũ trẻ đang nô đùa dưới gốc, cứ trầm ngâm thả suy tư theo một áng mây chiều. Mới chớm thu nên cỏ dại trên triền đê vẫn còn xanh mướt mát. Loài hoa vàng nho nhỏ cũng cố nở bung những cái nụ cuối cùng. Con sông đã chuyển mình trở nên trong vắt. Nước sông trong soi bóng cả mặt nước, bầu trời. Trong đến độ, soi thấu được cả nỗi niềm của chàng trai, cô gái..

    Mỗi buổi chiều thả trâu trên bờ đê thong thả, Thơ vẫn thường mang theo mấy cuốn sách để ôn bài. Cái lần Thơ để trâu lội qua sông phải chạy đến cầu cứu Tú, cũng chỉ bởi cô vùi vào mấy cuốn sách quá mải mê. Cuối buổi, bài đã học xong, cô bé lại trầm tư nhìn những cành hoa tím nhỏ. Thơ rất thích loài hoa ấy. Một loài hoa cô chẳng biết tên gì mọc bên bến sông. Cánh hoa nho nhỏ, đẹp xinh nhưng nhìn mỏng manh, thương quá!

    Cho đến tận bây giờ, trong trái tim của Tú, Thơ vẫn vẹn nguyên là cô bé mùa thu dịu dàng, là loài hoa tím nhỏ mong manh, e ấp. Một phần, vì Tú đã rung động trước Thơ trong một buổi chiều thu. Nhưng lí do thực sự, có lẽ là vì mùa thu và loài hoa tím nhỏ bé kia với Thơ có nhiều điểm tương đồng đến lạ. Thu dịu dàng, Thơ cũng quá dịu dàng. Sông thu nước trong veo và đôi mắt Thơ cũng vậy. Hoa tím bé nhỏ mong manh và Thơ cũng khiến Tú cả đời chỉ muốn che chở, yêu chiều..

    Tú đã đem lòng tha thiết yêu Thơ từ buổi chiều mùa thu ấy. Cái buổi chiều mà Thơ nhìn Tú nhờ bắt lại con trâu bằng đôi mắt ngấn lệ trong ngần. Còn Thơ, đi qua một mùa thu man mác buồn cho những rung động đầu đời lắng lại, cho trái tim Thơ trở về nhịp đập thường ngày, Thơ chẳng rõ mình lại mở lòng ra, yêu thương, rung động trước Tú từ lúc nào..

    (còn nữa)
     
    Chỉnh sửa cuối: 16 Tháng hai 2020
  5. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 3: Tình yêu hé nở

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Dạo ấy, Thơ chợt nhận thấy rằng Tú thường xuyên có mặt ở làng hơn. Vụ hè thu vừa mới gặt hái xong, vụ đông xuân vẫn chưa vào vụ mới. Các hoạt động vui tết Trung thu cho thiếu nhi cũng đều đã xong rồi. Vào thời điểm này, cánh đàn ông con trai trong làng thường kéo nhau ra thành phố. Người đi làm hàn xì, điện nước. Người đi làm ở các xưởng mộc. Nhưng chủ yếu, cánh con trai làng Thơ thường theo các ông thầu đi làm xây dựng. Những anh mới vào nghề, chưa qua trường lớp hay chưa có kinh nghiệm thực tế thì làm phụ hồ. Còn Tú, tuy trẻ tuổi nhưng đã học trung cấp xây dựng, lại có hoa tay nên anh thường phụ trách những phần việc đòi hỏi kĩ thuật cao.

    Hôm ấy, Thơ lại đuổi trâu ra bờ đê và không quên mang theo vài cuốn sách. Cuối thu rồi, cảnh vật trở nên hanh hao và úa tàn hơn. Gió se lạnh tràn qua bờ đê vào cánh đồng làng đã cày ải lên khô khốc. Con trâu đã ngoan ngoãn gặm cỏ ăn chậm rãi. Thơ ngồi bên khóm hoa màu tím, lấy sách ra đọc bài. Đang say sưa, Thơ chợt ngẩng lên vì một giọng dọa dẫm hiền lành:

    - Em không sợ trâu lội qua sông nữa sao?

    Thơ gấp sách, cười tươi, giọng nói rất an yên:

    - Anh Tú ở đây rồi, trâu của em có đi qua ngọn núi kia em cũng không lo nữa!

    Thơ vừa nói vừa đưa đôi mắt lấp lánh tin cậy nhìn Tú khiến anh bối rối:

    - Hì.. Mà em không đi học thêm à?

    - Không anh ạ. Mỗi tuần em chỉ học thêm hai buổi chiều thôi.

    Thơ vội bày tỏ luôn sự thắc mắc của mình:

    - À! Đang rảnh rỗi mà anh Tú không đi làm sao?

    Tú gãi gãi đầu, hành động như người bị bóc mẽ, ấp úng:

    - À, ừ.. anh đang làm công trình ở gần nhà.

    Thơ nghe rõ, nhưng cô vẫn cố pha thêm một câu đùa:

    - Ra là thế! Em còn tưởng anh ở nhà chuẩn bị lấy vợ cơ!

    Tú và Thơ cùng cười giòn vang cả bến sông vắng vẻ. Trộm nhìn Thơ một cái thật nhanh, Tú trả lời thầm: "Anh sẽ lấy vợ, nếu như cô dâu chính là em".

    Những buổi chiều cùng chăn trâu, chuyện trò như thế cứ nhiều thêm. Thơ kể cho Tú nghe về thầy cô, bè bạn, về những câu chuyện thú vị mà cô được nghe ở lớp, ở trường. Tú kể Thơ nghe về những nơi anh có dịp đi qua, về những ngôi nhà mà anh vừa xây mới. Họ cũng kể nhau nghe về những buồn vui thường ngày ở gia đình.. Nhưng, chẳng ai dám nói với ai về những nghĩ suy của bản thân mình đối với người kia. Tú chẳng dám nói với Thơ về tình yêu đang trào dâng lên trong lòng anh tha thiết. Thơ chẳng dám thổ lộ với Tú rằng cô luôn khấp khởi chờ mong những buổi chiều anh rảnh việc, nghỉ làm giúp bố mẹ chăn trâu.

    Một buổi chiều, dạo ấy đã cuối đông, đôi trẻ lại có dịp cùng chăn trâu trên bờ đê gió lộng. Thơ ngại ngùng tâm sự Tú nghe về những rung động và nỗi buồn mà cô mới trải qua. Đôi lúc, cô lại cười xòa như xấu hổ trước người lớn về tình yêu con nít của mình. Tú chăm chú lắng nghe. Anh cảm nhận được hết mọi cảm xúc của Thơ qua những lời kể thật thà. Anh thấu hiểu hết, vì chính anh đang là một kẻ yêu đơn phương như vậy. Kết thúc câu chuyện của mình, Thơ quay sang hỏi Tú bằng một giọng thật thà:

    - Anh Tú có cười em không đấy?

    Tú nhìn Thơ bằng ánh mắt nghiêm túc, hỏi lại rằng:

    - Em có nghĩ rằng đơn phương thích một người là đáng cười lắm hay không?

    Lúc này, Thơ lại là người trở nên bối rối. Cô không ngờ anh lại thấu hiểu cảm xúc của cô như thể anh cũng đã trải qua. Thơ ấp úng:

    - Vậy.. anh..

    Lúc ấy, chẳng biết vì vừa được nghe kết thúc buồn của một mối tình đơn phương, vì tình yêu dành cho Thơ đã muốn nói lên lời, hay vì cả hai lí do trực tiếp và sâu xa đó, Tú như quên hẳn đi cái nhút nhát thường ngày. Tú quay sang Thơ, xoay cô ngồi đối diện với mình. Giọng anh như thì thầm, như mãnh liệt:

    - Thơ! Anh cũng từng và vẫn đang là một kẻ yêu đơn phương, Thơ ạ. Nhưng, anh không muốn tình cảm của mình mãi chỉ là một mối tình đơn phương. Em nói xem, có phải đã đến lúc anh nên thổ lộ tình yêu của mình với cô gái anh yêu hay không?

    Thơ lúng túng. Quả thực trong lòng cô đã hiểu được phần nào những lời mà Tú nói. Trái tim cô cũng đã run lên những nhịp đập xao xuyến liên hồi. Thơ không biết trả lời Tú thế nào, cô chỉ biết ngước đôi mắt đẹp nhìn Tú như có ý sẵn lòng nghe anh nói. Giọng Tú trở nên tha thiết hơn:

    - Thơ à, em có cảm nhận được tình yêu anh dành cho em những ngày tháng qua không? Anh yêu em! Anh yêu em nhiều lắm, Thơ ạ! Hãy để anh được yêu thương em thật nhiều, Thơ nhé!

    Đây chẳng phải là lần đầu trái tim Thơ loạn nhịp. Nhưng cảm xúc lúc này rõ ràng khác xa sự rung động của Thơ với cậu Bí thư. Nó không đơn thuần là sự rung động của con tim, mà còn trào dâng cảm xúc ấm áp, ngọt ngào, hạnh phúc. Những cảm xúc ấy dạt dào đến nỗi, Thơ chẳng thể thốt lên được lời nào. Cô chỉ e thẹn cụp mi mắt xuống trong một chớp, như để cất trọn mọi cảm xúc vào lòng. Rồi Thơ lại ngước lên nhìn Tú. Đôi mắt cô dịu dàng. Miệng cô mỉm một nụ cười, cũng dịu dàng như thế. Thơ khẽ gật đầu. Cái gật đầu cũng dịu dàng như môi mắt.

    Giây phút ấy, trái tim Tú như ngân vang lên khúc nhạc đắm say. Cô gái ấy, cô gái Tú vẫn ngày đêm thương nhớ, đang ở đây, bên cạnh Tú, đón nhận tình yêu của anh quá đỗi dịu dàng. Cả thế giới trong mắt anh đều ngập tràn hạnh phúc. Dòng sông trước mặt, con đê dưới chân cũng như đang hoan hỉ thầm thì. Bầu trời cuối đông xám đục cũng chợt sáng lên như tráng bạc. Những cành hoa tím nhỏ rung rinh như tủm tỉm cười theo. Bàn tay Thơ nhỏ nhắn an yên đặt trong bàn tay Tú, khơi dậy trong anh sự mạnh mẽ lạ lùng. Anh tự tin rằng mình nhất định sẽ trở thành người đàn ông của cuộc đời Thơ, yêu thương, che chở và mang lại hạnh phúc cho cô gái nhỏ mong manh ấy.

    (còn nữa)
     
  6. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 4: Những năm tháng ngọt ngào

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Những ngày cuối đông năm ấy giường như trời không còn lạnh nữa. Những cơn gió buốt óc trên bờ đê cũng trở nên hữu ý vô cùng. Nó như buộc chặt Tú và Thơ hơn nữa. Họ trao nhau những cái nhìn ấm áp còn vương chút ngại ngùng. Dần dà, Tú đã mạnh dạn ngồi sát lại, nắm lấy tay Thơ đặt vào trong bàn tay ấm của anh. Thơ đón nhận những cử chỉ yêu thương của Tú một cách rất dịu dàng. Họ thường hẹn nhau chuyện trò bên những cành hoa màu tím, nhìn dòng sông trước mặt chảy êm đềm. Sau lưng họ là cánh đồng làng và xa hơn chút nữa là làng xóm. Tú và Thơ như điểm nhấn ngọt ngào trong bức tranh làng quê lãng mạn, thanh bình.

    Tháng ngày cứ thấm thoắt trôi đi nuôi lớn dần mối tình Thơ và Tú. Đám thanh niên khắp đầu làng cuối xóm đã bàn tán om sòm. Có cậu chàng còn tỏ ra ngờ vực, không tin rằng Tú lại "tán đổ" được Thơ. Thơ trước giờ trong mắt hội trai làng, ví như một bông hoa tinh khôi hút mắt nhìn nhưng không nỡ hái. Vậy mà, họ không ngờ là Tú lại có gan.. Bao chàng trai cũng ấp ủ ý định trong lòng, đến giờ mới ngẩn người vì "trở tay không kịp". Giường như chẳng còn biết phải phản ứng thế nào, tất cả đám trai làng quay ra khâm phục Tú. Họ chợt nghĩ đến cái tính cách hiền lành, hay ngại ngùng của Tú mà chỉ biết bật cười chốt một câu: "Lầm lì xì ra.. khói". Và tất nhiên, đáp lại tất cả những ngạc nhiên, ngỡ ngàng, thán phục đó của bạn bè, Tú cũng chỉ cười hiền như con người anh vốn thế.

    Con đường bờ đê mỗi sớm chiều trở nên rôm rả hơn nhiều vì các cô cậu học trò có thêm đề tài mới. Họ trêu chọc Thơ. Họ còn hỏi Thơ đã quên hẳn cậu Bí thư chưa. Rồi thì là anh Tú đẹp trai, hiền lành thế, ăn đứt cậu Bí thư còn gì nữa! Rằng thì là.. Ôi! Nhiều lắm! Họ trêu Thơ đến đôi má ửng hồng. Cũng như Tú, Thơ chỉ mỉm cười. Chẳng phủ nhận nhưng cũng không tâm sự thêm điều gì cùng các bạn. Nhưng chính cái nụ cười tủm tỉm mà rạng rỡ hân hoan của Tú và Thơ như đã kể hết ra tình yêu của họ đang đẹp đẽ đến nhường nào!

    Yêu nhau là thế, nhưng họ chỉ có những buổi chiều trò chuyện trên đê, cho đến khi Thơ tốt nghiệp cấp ba, Tú mới có cơ hội hẹn hò Thơ trong một đêm trăng sáng. Nắm tay Thơ, anh dắt cô đi về phía cuối làng. Đôi trẻ đưa nhau qua cánh đồng lúa chín. Làn gió mát dịu mang theo hương lúa dễ chịu vô cùng. Ánh trăng nhảy nhót theo chân họ đến tận chân đê. Dòng sông ôm trọn ánh trăng vào lòng, tự biến mình thành một dòng trăng bất tận.

    Tú ngắm nhìn Thơ đắm đuối không chớp mắt. Dưới ánh trăng, Thơ đẹp xinh hiền dịu như một thiên thần. Không kiềm nổi lòng mình, Tú nhẹ nhàng đặt lên môi Thơ một nụ hôn dài. Nụ hôn đầu của Thơ và Tú! Thơ nhớ mãi nụ hôn vụng về mà say đắm ấy. Cô cũng nhớ rằng mình đã vụng về đón nhận ra sao. Trong cảm nhận của Thơ, đó là nụ hôn đong đầy tình yêu và ngọt ngào say đắm nhất trong đời!

    Khoảnh khắc ấy, Tú chỉ muốn thời gian ngừng lại. Anh ôm xiết lấy người con gái anh yêu vào lòng. Bao yêu dấu, đam mê, khao khát, anh thể hiện hết trong nụ hôn cháy bỏng đầu tiên. Đôi môi và ánh mắt Thơ ngọt ngào hơn anh từng tưởng tượng. Cái vị ngọt ngào khiến anh say cho đến tận bây giờ. Tú ước gì Thơ và anh cũng giống như dòng sông và ánh trăng kia, hòa vào làm một..

    Tú xúc động, giọng anh như cầu khẩn:

    - Anh yêu em, yêu nhiều lắm! Đừng bao giờ xa anh, Thơ nhé!

    - Em cũng yêu anh nhiều lắm! Trọn đời này, em chỉ muốn được ở cạnh anh thôi! - Giọng Thơ thì thào như hương đêm thoảng qua. Rồi cô nũng nịu khiến trái tim Tú như tan chảy:

    - Anh phải yêu thương em thật nhiều, không được bắt nạt em, không được làm em khóc đâu anh nha!

    Cử chỉ ấy, giọng điệu ấy của Thơ đáng yêu đến nỗi khiến Tú cảm thấy yêu đời biết bao nhiêu. Anh đổi giọng trêu chọc Thơ:

    - Anh bắt nạt em đây này..

    Nói rồi, Tú hôn thật nhanh vào má Thơ. Quá bất ngờ và xấu hổ, Thơ vùi mặt vào ngực Tú, hai tay đấm vai anh lia lịa:

    - Đánh anh này! Đánh anh này!

    Tú lại ôm xiết Thơ vào lòng, để mình đắm chìm trong mùi hương mái tóc của Thơ, để Thơ nghe trái tim mình thổn thức nói ngàn lời yêu thương tha thiết. Anh yêu Thơ, yêu Thơ biết nhường nào!

    Những ngày tháng ấy, người ta thấy Tú yêu đời phơi phới. Sức trai tráng tràn trề và niềm hạnh phúc không giấu được trên gương mặt anh khiến cho người nào đang buồn bã cũng cảm thấy yêu đời. Đang làm việc, Tú cũng tủm tỉm cười rồi huýt sáo rộn vang. Những đường chỉ, đường phào anh đắp nhanh và chuẩn xác hơn bao giờ hết. Dưới cái bàn xoa của Tú, những mảng tường phẳng mịn nhanh chóng hiện ra. Niềm vui của Tú như lan tỏa khắp không gian, sang cả những người thợ xây làm cùng anh và thổi vào từng cái bay, cái búa.

    Cho dù giờ đây anh đang cô đơn trống trải đến tột cùng, Tú vẫn thầm cảm ơn tình yêu này đã dành cho Tú những năm tháng ngọt ngào đến vậy. Tú khi ấy vẫn lạc quan mà nghĩ, thì ra vị của tình yêu chính là vị ngọt ngào. Thơ đã trao anh hết những ngọt ngào ngây ngất. Tú nhớ mãi biết bao đêm trăng sáng, anh cùng Thơ tự tình cạnh dòng sông. Môi Thơ ngọt ngào. Mắt Thơ ngọt ngào. Đến điệu nũng nịu dỗi hờn của Thơ cũng ngọt ngào đến lạ. Để đến bây giờ, biết bao đêm trôi vào mộng mị, Tú lại trở về cái đêm mà Tú đã khờ dại nghĩ rằng Thơ sẽ mãi mãi thuộc về anh.

    Ấy là một đêm thu trăng sương huyền ảo. Tú lại dắt Thơ ra triền đê ngồi cạnh sông trăng. Trăng đắm mình trên sông còn họ đắm trong mắt nhau. Một nụ hôn dài không làm Tú vơi bớt nỗi nhớ nhung, ngược lại còn khiến những khát khao trong anh ào ào trỗi dậy. Anh khát khao được cùng với Thơ hòa chung làm một, muốn trao cho Thơ trọn vẹn tình yêu đang hừng hực cháy trong lòng, muốn nhận lấy tận cùng cái vị ngọt ngào của cô gái anh yêu. Không biết do sự thôi thúc của trái tim hay lí trí, Tú ôm xiết thơ rồi dịu dàng ngả lưng cô xuống triền đê. Môi Tú tham lam hôn khắp khuôn mặt xinh đẹp của Thơ. Giọng Tú thì thầm như phát ra từ hơi thở:

    - Anh yêu em! Làm người của anh, em nhé!

    Thơ đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn dịu dàng ôm lấy khuôn mặt Tú, cô nhìn anh, ánh mắt cô như chứa cả trời sao:

    - Anh..

    Tú lại cuồng nhiệt đặt lên môi Thơ một nụ hôn dài. Thơ ôm ghì lấy Tú, đón nhận hết những đam mê nồng cháy đó. Họ yêu nhau say đắm khiến vầng trăng thu thẹn thùng nấp vào sau một đám mây. Cái khoảnh khắc họ hòa vào làm một, trong lòng Tú trào dâng một cảm xúc khó tả vô cùng. Anh rưng rưng trong hạnh phúc. Vậy là, anh đã trở thành đàn ông. Anh được yêu và được mang cả trách nhiệm với cô gái của mình. Vậy là, anh biết Thơ cũng yêu anh nhiều lắm. Thơ đã thực sự thuộc về anh rồi! Tú cảm thấy giữa anh và Thơ đã có sợi dây giàng buộc thiêng liêng, thiêng liêng giống như là tình chồng vợ. Rất nhanh trong một khoảnh khắc, Tú đã nghĩ về một mái nhà có Tú, có Thơ và những đứa trẻ con..

    - Cảm ơn em đã yêu anh, đã cho anh hạnh phúc này..

    Thơ chủ động đặt nụ hôn ngọt lịm lên môi Tú, ngăn không cho anh nói tiếp. Cô thầm nghĩ, cả Tú và cô phải cảm ơn cuộc đời đã đưa họ đến bên nhau, để họ được yêu nhau, được trao cho nhau những ngọt ngào đến thế. Dưới đêm thu mênh mông tràn ngập ánh trăng vàng, họ lại quấn riết lấy nhau, lại yêu thương trao hết những ngọt ngào.
     
  7. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 5: Không chỉ còn bên bến sông quê

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chuyện tình của Thơ và Tú rồi cũng đến tai phụ huynh của họ. Khác với không khí xôn xao có phần hào hứng và hi vọng của những người trong xóm ngoài làng, cả bố mẹ Tú và bố mẹ Thơ đều cố tỏ ra cho con họ thấy rằng họ không nghe gì, không biết chuyện gì cả. Có lẽ, Tú và Thơ không biết rằng trong lòng mỗi bậc cha mẹ đều đang quá bận tâm. Họ tỏ ra không biết gì, vì không ai muốn thừa nhận, hay nói đúng hơn là không ai muốn chấp nhận chuyện của Thơ và Tú. Bố mẹ hai bên, ai cũng có lí do của riêng mình.

    Với bố mẹ Tú, một cô gái có ngoại hình như Thơ không phù hợp để làm dâu nhà họ. Con nhà nông gì mà yếu đuối, mảnh mai. Xinh đẹp đấy, nhưng chẳng khỏe khoắn, nhanh nhẹn chút nào. Cô gái ấy, cưới về có mà con trai họ phải đội lên thờ, phải cả đời gánh vác một mình vất vả. Mà tướng tá ấy, cái đường con cái xem ra cũng chẳng dễ dàng gì. Cả dòng họ có mỗi Tú là đích tôn duy nhất. Họ cũng cần một nàng dâu gánh được trọng trách nối dõi tông đường. Họ e ngại, Thơ sẽ chẳng mang lại được hạnh phúc, thịnh vượng cho Tú và cả gia đình họ.

    Còn lí do của bố mẹ Thơ, nếu cứ nhìn vào con gái họ mà nói, thì cũng tương đồng với nghĩ suy của bố mẹ bên nhà Tú. Con gái họ xinh đẹp, mỏng manh. Nó không thể làm nghề nông và cũng không thể làm dâu một gia đình làm nghề nông được. Đúng là từ tấm bé, Thơ đã bén gót chân với ruộng đồng. Thơ cũng chăm chỉ, chẳng nề hà gì mưa nắng. Nhưng phần việc của Thơ làm được, bố mẹ cô vẫn đùa rằng, họ làm gắng lên một chút thì cũng xong. Mấy bà hàng xóm cũng ái ngại bảo Thơ: "Sau này gắng kiếm lấy công việc bàn giấy mà làm, làm ruộng kiểu này thì đói mất thôi con ạ". Vậy đấy! Vậy nên bố mẹ Thơ cũng không nhìn ra được một tương lai tốt đẹp khi Thơ về bên nhà Tú. Trong tiềm thức của họ, họ chẳng bao giờ nghĩ là sẽ để con gái mình phải cả đời chân lấm tay bùn. Ngay từ khi Thơ còn đang học cấp ba, họ đã tìm sẵn cho cô một lối đi, nhanh nhất, và cũng phù hợp với hoàn cảnh gia đình họ.

    Tú và Thơ tất nhiên không biết được những băn khoăn của bố mẹ mình. Họ cứ yêu nhau, cứ nuôi lớn tình yêu của mình và đơn giản nghĩ rằng khi phù hợp sẽ xin phép bố mẹ hai bên cho họ làm đám cưới. Những buổi chiều tàn, những đêm trăng sáng, họ vẫn hẹn nhau trò chuyện tâm tình, vẫn trao nhau tất cả những ngọt ngào say đắm.

    Tới một buổi chiều, Tú nhận thấy trong mắt Thơ có một vệt suy tư không hề che giấu. Tú chẳng hỏi gì nhiều mà chỉ dịu dàng nhìn Thơ bằng ánh mắt "nói anh thương". Thơ nói với Tú rằng, cô đã biết vì sao bố mẹ lại khuyên cô không thi vào đại học. Lúc đó, Thơ chỉ đơn giản nghĩ rằng có lẽ vì nhà mình khó khăn quá mà thôi. Nhưng đó chỉ là một nửa nguyên nhân. Thơ kể, Bác họ của cô đang làm chủ tịch của một phường ở thành phố H xa xôi. Nhưng cũng chỉ một hai năm nữa là ông nghỉ hưu rồi. Vì vậy, ông muốn Thơ học nhanh hệ Trung cấp để ông còn kịp sắp xếp cho Thơ một chân công chức. Thế nên, sắp tới Thơ sẽ đi học Trung cấp kế toán trên thị xã. Theo dự tính, chỉ hai năm nữa thôi, ngay khi học xong Thơ sẽ có việc làm. Nhưng, điều khiến Thơ phải suy nghĩ nhất, là Thơ sẽ đi làm tận thành phố H..

    Nghe Thơ kể, Tú chợt thoáng qua một phút giây hoảng hốt. Nhưng những người đang ở độ tuổi hai mươi, lại đang ngây ngất trong một tình yêu đẹp, thì hình như là chẳng có trở ngại nào mà họ nghĩ rằng không thể vượt qua. Nhìn khuôn mặt đẹp xinh đang rầu rĩ của Thơ, Tú phì cười ôm cô vào lòng. Chẳng biết đùa cho Thơ vui hay là nói thật, nhưng giọng anh nghe rất chân thành:

    - Em đi đến nơi đâu thì anh cũng sẽ luôn ở đó, được chưa?

    - Sao ngay từ đầu, em lại không nghĩ ra cơ chứ! - Thơ phấn chấn hẳn lên.

    Tú giả bộ trầm ngâm:

    - Ừm! Vì chỉ có anh luôn muốn được bên em nên cách nào anh cũng nghĩ ra thôi.

    - Hứ! Làm như một mình anh yêu em không bằng. Người ta quá rối bời chẳng nghĩ được gì đấy chứ..

    Tú càng được dịp đùa dai:

    - Thật thế không đây? Hay là định đi rồi bỏ anh luôn đấy?

    Thơ ngúng nguẩy, giả bộ giận dỗi:

    - Ứ thèm nói chuyện với anh nữa, em đi luôn đây.

    Kéo Thơ vào lòng, ôm cô thật chặt, Tú thì thầm:

    - Ai để cho em rời xa anh chứ! Vắng em, anh biết sống thế nào!

    Thơ vừa ngước mắt lên nhìn Tú, anh đã vội vã đặt lên môi cô một nụ hôn. Nhành hoa tím nhỏ rung rinh trong gió như gật gù tỏ vẻ hài lòng. Dòng sông chậm chạp trôi lững lờ như muốn níu thời gian dừng lại. Một mùa thu nữa sắp qua đi. Đất trời, cảnh vật nơi này đã chứng kiến biết bao ngọt ngào của tình yêu Thơ và Tú. Tất cả như đang hoan hỉ mong chờ đến ngày tình yêu ấy đơm hoa.

    Thế rồi, Thơ đi học. Làng cô cách xa thị xã gần bốn mươi cây số nhưng mỗi lần đi về đều tốn tiền xe cộ nên Thơ chỉ về nhà mỗi tháng một lần. Trên thị xã, Thơ ở trọ với hai cô bạn cùng lớp là Mai và Nhung. Mười tám tuổi nhưng mới xa nhà lần đầu nên Thơ rất nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Thơ nhớ Tú, nhớ dòng sông yên ả mộng mơ. Nhiều đêm, Thơ ngồi rơi nước mắt sụt sùi. Hai cô bạn cùng phòng lại ôm lấy Thơ lắc lư mà trêu chọc:

    - Thôi xin cô! Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn khóc như trẻ con bị cai sữa mẹ thế?

    - Mai kia đi lấy chồng không biết là có khóc không đây?

    Mai và Nhung chọc Thơ đến lúc vừa lau nước mắt vừa nhoẻn miệng cười mới thôi.

    Tú đến thăm Thơ được vài lần thì công trình gần nhà mà anh làm đã hoàn thành. Tú phải theo đoàn nhận công trình mới ngoài thành phố. Trước khi đi, Tú đã dành cả một ngày dài ở bên Thơ. Hôm ấy, mượn xe đạp của Nhung, họ chở nhau đi khắp các con đường trong thị xã. Ngày ấy, ô tô rất ít mà xe máy cũng chưa nhiều. Tú thong thả chở Thơ đi trên con đường dưới những tán cây bàng lá đỏ. Trời vào đông mang theo những cơn gió lạnh ùa về. Thơ ngồi sau xe nép mình vào Tú, cảm nhận hơi ấm của anh phủ lên khuôn mặt lạnh lẽo của mình.

    Lúc chia tay, Tú ôm Thơ chặt đến nghẹt thở. Hơn một năm từ lúc yêu nhau, đây là lần đầu Tú xa Thơ đến thế. Anh chàng cứ lưu luyến chẳng muốn rời đi.

    - Thôi, anh về đi, mai còn kịp đi làm. - Thơ giục Tú về bằng một giọng nói có sức níu kéo hơn cả câu "ở lại".

    - Anh nhớ em thì biết làm thế nào?

    Nhớ ra rằng mình vẫn nghĩ đến Tú hằng đêm, Thơ nhỏ nhẹ:

    - Thì anh hãy nghĩ đến em thật nhiều!

    Dùng dằng mãi rồi Tú cũng phải về cho kịp chuyến xe chiều. Anh biết, tương lai họ sẽ còn những ngày xa nhau nhiều hơn nữa. Tuy trong lòng tràn ngập niềm tin rằng dù khó khăn nào anh cũng sẽ vượt qua, nhưng Tú vẫn mơ hồ bắt gặp cảm giác lo sợ nào len lỏi giữa niềm tin ấy. Tú không phân định được rõ ràng nỗi lo sợ ấy là gì. Lúc ấy, Tú chưa nghĩ ra được đó là dự cảm về tình yêu của họ. Sau này nghĩ lại anh mới biết, giường như cảm giác đó là linh tính mách bảo anh về kết thúc buồn cho câu chuyện tình này.

    (còn nữa)
     
  8. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 6: Thử thách đầu tiên

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian trôi qua, Thơ đã quen thuộc hơn với nhịp sống xa nhà trên thị xã. Cô cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, hoạt bát hơn nhưng vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp dịu dàng như một đóa mây thu. Giữa những cô gái phố thị với vẻ kiêu sa lộng lẫy như hoa hồng đỏ, Thơ nổi bật lên vẻ đẹp giản dị, trang nhã như một đóa xuyến chi rung động lòng người.

    Vì lẽ đó Thơ dĩ nhiên lọt vào mắt xanh của bao chàng công tử đào hoa. Sóng gió trên đoạn đường tình của Tú và Thơ bắt đầu nổi lên từ dạo đó.

    Lần đầu tiên Tú bị dọa đến đau tim là khi con trai bác chủ nhà trọ dồn dập tấn công Thơ. Mỗi ngày mấy lượt, anh ta trồng cây si ở dãy trọ của nhà mình. Bỏ ngoài tai lời từ chối thẳng thắn của Thơ, anh ta vẫn kiên trì ngày ôm hoa và quà đến đợi. Chẳng cần Thơ phải nhận, quà và hoa cũng lập tức được chàng ta xếp ở trong phòng. Nhưng xui xẻo cho chàng ấy, bên cạnh Thơ lúc nào cũng có Mai và Nhung kề cận, nên ngoài việc kiên nhẫn ôm hoa đến để nhìn thấy Thơ thì anh ta cũng chẳng thể tiến xa hơn. Mai và Nhung chấn an Thơ rằng trước sau gì anh ta cũng sẽ dừng lại vì bỏ công vô ích. Vì vậy, Thơ cũng yên tâm hơn với sự bao bọc của hai cô bạn gái thân.

    Chiều thứ 6 tuần ấy, Thơ bắt xe trở về nhà. Trong lòng vui như có ngàn đóa hoa bung nở. Lần chia tay trước, Tú hẹn Thơ tuần này anh cũng sẽ về. Thơ nhớ Tú quá! Nhớ sông quê, nhớ cả những cành hoa tím. Nghĩ đến anh, Thơ bất giác mỉm cười. Nụ cười ấy thật khiến người ta yêu đời biết mấy!

    - Được về với mẹ, tươi cười quá đi thôi!

    - Anh Hải.. Anh.. Sao anh?

    Thơ thót tim. Là anh con trai bác chủ nhà trọ đến ngồi cạnh Thơ với nụ cười đắc ý.

    - À anh đi thăm người quen.

    - Vâng! Thế ạ! - Thơ bỗng co người lại.

    - Sao thế? Anh ngồi ở đây không được sao?

    - Dạ, không sao!

    Thơ căng thẳng nhìn ra ô cửa. Đoạn đường hơn bốn mươi cây số trở nên dài dặc vô cùng. Suốt thời gian đó, Hải cũng không nói với Thơ câu nào. Cậu ta chỉ say đắm nhìn Thơ, khóe môi thường trực một nụ cười bí hiểm. Chưa bao giờ Thơ muốn thời gian trôi nhanh như lúc này.

    Cuối cùng, cổng làng Thơ cũng hiện ra trước mắt. Dừng xe ở đây, đi thêm vài trăm mét nữa là về đến nhà Thơ.

    Thơ đứng dậy, chưa kịp nói gì thì Hải đã làm ra vẻ ngạc nhiên:

    - Ồ em xuống đây à! Anh cũng thế!

    - Sao cơ? - Thơ nghĩ là mình nghe nhầm nên tự nhiên bật ra câu hỏi vô nghĩa đó.

    Hải ranh mãnh nhìn Thơ, không trả lời mà tiện tay khoác luôn ba lô của cô rồi kéo tay cô xuống xe.

    Thơ rụt tay lại, tỏ rõ sự bất mãn:

    - Anh cho em xin lại ba lô đi!

    - Em chỉ cần đi bên cạnh anh thôi. Những chuyện khác anh vô cùng tự nguyện.

    - Nhưng đã sắp đến nhà em rồi.

    Thơ mất kiên nhẫn, đôi má cô ửng hồng lên, mắt long lanh như sắp khóc. Thơ đâu biết, hình ảnh xinh đẹp của cô lúc ấy chỉ khiến cho Hải càng thêm có ý muốn chiếm hữu mà thôi. Bằng một giọng thản nhiên, cậu ta trả lời rõ ràng từng tiếng một, không quên kèm theo một nụ cười, theo khách quan thì cũng khá đẹp trai:

    - Anh cũng về nhà cùng em mà!

    Đôi chân Thơ đang vội vã bước đi mong mau chóng thoát khỏi anh ta bỗng đứng khựng lại. Thơ đưa ánh mắt kinh ngạc lên nhìn Hải, nhất thời cô không biết phải nói làm sao.

    - Em ngạc nhiên chưa? Đừng nhìn anh thế chứ!

    Thơ gần như sắp khóc.

    - Anh Hải, anh không thể về nhà em được đâu.

    - Không về nhà em thì về đâu, trời sắp tối rồi, em không nhẫn tâm để anh ở ngoài đường đấy chứ?

    - Nhưng mà..

    - Em lo bố mẹ mắng đúng không? Cứ để anh trình bày.

    Nói rồi anh ta bước chân đi thẳng, chẳng biết làm thế nào, Thơ cũng đành lê bước theo sau.

    - Kia chẳng phải cái Thơ hay sao? Đi cùng anh nào lạ thế nhỉ?

    - Chẳng nhẽ, nó có người yêu mới à?

    - Eo ơi! Đúng thế thật thì thương anh Tú quá!

    - Hay là bọn mình qua nhà báo cho anh Tú đi Nga.

    Thế là Nụ và Nga dẫn nhau qua nhà Tú.

    Hai cô nàng liếng thoắng đến và đi chỉ trong vòng năm phút. May thay khi đó, bố mẹ anh đi làm vẫn chưa về.

    Tú thất thần ngồi thả chân xuống cầu ao. Không phải là anh không tin tưởng Thơ, nhưng câu chuyện của Nụ và Nga thực sự khiến Tú lo sợ trong lòng. Thơ thì có thể đi về cùng với ai? Thơ chẳng hề có người thân nào trên thị xã.. Biết bao nghi vấn đặt ra khiến tâm trí Tú rối bời. Nhưng anh cũng chẳng thể tùy tiện chạy sang nhà mà hỏi Thơ cho ra nhẽ. Anh chỉ có thể đợi. Đợi đêm nay Thơ có hẹn cùng anh..

    - Chính bọn em nhìn thấy này. Anh ta còn khoác ba lô cho cái Thơ nữa đấy. Nó xinh xắn thế.. Anh cũng đừng nên quá chủ quan..

    Lời nói của hai cô bé láng giềng cứ văng vẳng bên tai. Cả buổi tối, Tú như ngồi trên đống lửa. Anh chỉ ước ngay lập tức được ôm Thơ trong tay mà hỏi rõ sự tình.

    Bên nhà Thơ..

    Bố mẹ Thơ cũng hết sức bất ngờ vì sự xuất hiện của Hải ở nhà mình. Khi chàng ta tự giới thiệu kèm theo nụ cười và cử chỉ láu lỉnh, vô tư thì bố mẹ Thơ cũng phần nào có cảm tình. Tuy sự xuất hiện của Hải ở nhà họ là đường đột, nhưng họ cũng chẳng còn cách nào, cũng đành bất đắc dĩ mà đón tiếp.

    Đêm hôm đó, Thơ chẳng thể nào mà ra được khỏi nhà. Cô có lấy lí do sang nhà cái Thanh, cái Thúy thì Hải cũng ngỏ ý muốn đi cùng. Thơ đành nuốt nước mắt mà ở lại nhà. Nghĩ đến Tú, lòng cô như xát muối. Lần đầu tiên cô lỡ hẹn cùng anh..

    Tú đứng đợi Thơ ở ngã ba đường, đến khi thấy nhà cô tắt đèn đi ngủ, anh mới vô hồn bước về phía bờ đê. Thơ không đến gặp anh, là vì anh chàng xa lạ đó? Không phải thế! Thơ yêu anh như vậy. Thơ không thể thay lòng đổi dạ. Tú tin tưởng Thơ là thế, nhưng chẳng hiểu sao trái tim anh liên tục nhói đau.

    Đêm cuối đông, bóng tối như nuốt trọn chàng trai ấy. Trên bầu trời không một ánh sao. Gió thổi vù vù như một lời dọa dẫm. Hoa tím mong manh cũng chỉ một màu đen. Tú nhắm nghiền mắt lại. Hai giọt nước mắt bất giác lăn dài.

    Thơ cũng trải qua một đêm dài nhớ nhung cùng ấm ức.

    May mắn cho Thơ là Hải cũng chẳng nói gì quá đáng, chỉ giới thiệu là bạn của Thơ muốn về chơi ngắm đồng ruộng làng quê. Vậy nên, ngày hôm sau, bố mẹ Thơ liền giục con gái đưa Hải đi thăm thú một vòng. Thơ rất không cam lòng nhưng vì sợ Hải sẽ làm lớn chuyện nên đành miễn cưỡng đưa anh ta đi. Đi loanh quanh một lúc, con đê cuối làng cũng hiện ra trước mắt. Hải ngồi phịch xuống thảm cỏ cuối đông tàn lụi, ánh mắt thâm tình nhìn Thơ đang rụt rè giữ khoảng cách đứng xa xa mấy bước chân:

    - Làng quê em, cảnh vật nào cũng thật là đẹp đẽ, nhưng đẹp nhất, chính là em đấy Thơ ạ!

    - Anh Hải, cảm ơn anh đã mến yêu em. Nhưng thực sự là em đã có người yêu rồi..

    - Anh không muốn nghe lại điều đó nữa..

    - Nhưng đó là sự thật.

    - Anh không quan tâm.

    Thơ quyết liệt, Hải cũng dứt khoát hơn:

    - Chừng nào ai đó còn chưa mang được em về nhà làm vợ, thì anh hoàn toàn có quyền yêu em, theo đuổi em, em hiểu không?

    * * *

    - Tôi nhất định sẽ cưới cô ấy về làm vợ - Một giọng nói rắn rỏi truyền đến từ phía sau lưng.

    - Anh Tú! – Thơ mừng rỡ chạy đến ôm lấy cánh tay mạnh mẽ của anh.

    Tú nhìn Thơ, đáy mắt dâng trào xúc động. Đó là thứ cảm xúc tựa như thấy được mặt trời khi trái đất bị bao phủ bởi đêm đen.

    Hải đứng bật dậy, xoay người nhìn chàng trai đối diện. Con ngươi anh co lại một giây rồi đột ngột giãn ra. Hải đưa tay đặt lên vai Tú lắc lư mà reo lên mừng rỡ:

    - Là cậu, đúng là cậu rồi!

    - Anh là..

    - Là người ba năm trước gặp tai nạn đã được cậu đưa vào bệnh viện cấp cứu đây.

    Hải đưa tay vén tóc mái lên, chỉ vết sẹo còn rõ gần chân tóc:

    - Đây này, vết thương đó vẫn còn để lại sẹo đây này, cậu còn nhớ không?

    Tú nhớ hôm ấy, khi anh còn đang theo học lớp Trung cấp Xây dựng. Buổi trưa anh đang đạp xe qua đoạn đường vắng thì phát hiện một thanh niên ngã xe máy nằm bất động. Vết thương trên trán chảy nhiều máu, vết máu đã khô. Tú chẳng gọi được ai liền cõng anh ta chạy một mạch hơn cây số mới đến chỗ có người, rồi nhờ họ lấy xe máy chở đi bệnh viện.
    Đợi suốt một buổi chiều, nạn nhân tỉnh lại và liên lạc được với gia đình thì Tú mới rời đi.

    - À! Tôi nhớ rồi! Thật không ngờ là lại được gặp anh.

    Giọng Hải rưng rưng cảm kích.

    - Thật may hôm đó cậu cứu giúp. Nếu không, có lẽ tôi nguy rồi!

    - Gặp chuyện ai cũng sẽ làm như vậy. Anh đừng quá bận tâm.

    Lúc ấy, khi những xúc động đã lắng xuống, Hải mới nhìn sang Thơ ở bên cạnh đang tròn mắt vì ngạc nhiên:

    - Vậy ra, hai người là..

    - Đúng vậy! – Tú và Thơ không hẹn mà đồng thanh lên tiếng.

    Hải cất tiếng cười vang như để che giấu đi sự mất mát ở trong lòng:

    - Hai người đúng là trời sinh một cặp. Giữa hai người, rõ ràng là không còn chỗ cho tôi. Tình cảm mà tôi dành cho Thơ là thật. Nhưng cậu yên tâm, từ hôm nay, tôi thành tâm chúc phúc cho hai người.

    Ngay chiều hôm đó, Hải chào bố mẹ Thơ rồi trở về thị xã.

    Tình yêu của Thơ và Tú chính thức vượt qua cơn sóng gió đầu tiên. Đêm đó họ lại hẹn nhau bên bến sông yên ả. Trên bầu trời lấp lánh vài ánh sao giữa đêm đông. Bàn tay Thơ nằm trong bàn tay Tú bình yên. Họ biết, những khó khăn trước mắt vẫn đang chờ. Nhưng niềm tin và tình yêu mà họ dành cho nhau cũng thêm lớn dần qua thử thách. Họ khi đó vẫn luôn tin rằng, cuộc đời này, họ sẽ thuộc về nhau.

    (còn nữa)
     
  9. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 7: Bất cứ khi nào em về, anh cũng phải ở đây, đợi chờ em!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chớp mắt, Thơ cũng đã xong hai năm học. Công việc của cô cũng đã được lo liệu sẵn sàng. Trước mắt Thơ là một con đường mới, mà ở nơi đó, Tú chẳng thể song hành.

    Họ tạm biệt nhau vào một buổi chiều chớm thu đẹp đẽ, đẹp tựa như cái buổi chiều Thơ nhờ Tú bắt lại con trâu lội qua sông. Sau lưng họ là thảm lúa hè thu đang chín rộ, là làng xóm bình yên với những lũy tre già. Ngay trước mắt, vẫn là dòng sông thu trong vắt, nước hững hờ trôi như chẳng đợi chờ ai. Trên triền đê, thảm cỏ vẫn mướt xanh, làm những chấm hoa vàng thêm nổi bật. Cành hoa tím bé nhỏ đong đưa ngay trước mặt, Thơ đưa tay kéo lại khẽ nâng niu. Cô thầm nghĩ, không biết nơi cô sắp đến có những cành hoa tím?

    Tú có vẻ trầm tư hơn Thơ một tấc. Anh dịu dàng nhìn ngắm thật lâu khuôn mặt đẹp xinh thanh tú của cô gái anh yêu. Ngày mai thôi, cuộc sống sẽ mang cô ấy cách xa anh gần một nghìn cây số. Đôi mắt đẹp, nụ cười tươi, dẫu có nhớ nhung anh cũng không thể chạm ngay vào.


    Tú kéo Thơ vào lòng. Hình ảnh cô lấp đầy trong con người đen thẫm dưới hàng mi cong rậm của anh.

    - Cuộc sống mới, công việc mới, chắc chắn sẽ có ít nhiều những khó khăn, bỡ ngỡ. Người yêu anh hãy cố gắng lên. Anh sẽ thu xếp đến bên em nhanh nhất!

    Thơ rúc đầu vào lồng ngực rắn rỏi của anh. Dòng nước mắt không ngăn được mà trào ra nóng hổi.


    - Em sợ lắm! Em không biết mình có thể trụ lại nơi đó được hay không. Em không muốn đi! Em chỉ muốn ở nhà với anh thôi.

    - Ngoan nào! Đừng nói thế! Anh tin, em nhất định sẽ làm tốt mà. Rồi không lâu nữa, chúng mình sẽ có một tương lai tốt đẹp cùng nhau.

    Thơ nhìn thật sâu vào mắt anh:


    - Anh hứa với em, anh phải thật nhanh đến bên em. Rồi là bất cứ khi nào em trở về, anh cũng vẫn sẽ ở đây, đợi chờ em.

    - Ngốc à! Em còn lo lắng mấy chuyện đó sao?

    - Nhưng em muốn nghe..

    - Được rồi, anh hứa!

    Chiều muộn dần, Tú vội vàng đặt lên môi Thơ một nụ hôn. Không ai nghĩ, đó là nụ hôn cuối cùng của Thơ và Tú.


    Lúc tiễn nhau về, Tú đặt vào tay thơ một chiếc điện thoại di động nhỏ:

    - Em cầm lấy, mình xa nhau rồi liên lạc cũng dễ dàng hơn.

    Ngay đêm ấy, Thơ bắt chuyến xe đêm đi đến thành phố H. Cô đâu biết, đó là chuyến xe định mệnh đưa cô đi xa Tú cả một đời.

    Xế chiều ngày hôm sau, cô mới đến bến xe thành phố H. Ông anh họ đã có mặt từ trước đợi đón cô.


    Cô ở lại nhà bác họ một ngày. Hôm sau nữa, đích thân ông bác đưa Thơ đến nơi cô nhận công việc. Nơi đây là một huyện ngoại thành, cách xa trung tâm thành phố chừng ba chục ki – lô – mét. Ông đưa Thơ đi nộp quyết định, rồi bố trí nơi ăn chốn ở đâu vào đấy cho cô. Ông còn dặn dò Thơ tỉ mỉ những việc cần làm, những điều cần tránh rồi ông mới trở về. Thấy cô buồn, bác cô vỗ vai cô an ủi:

    - Vui lên, cháu gái! Vài bữa nữa là quen việc, que người ngay thôi! Cuối tuần có buồn thì về thăm các bác. Không thì, theo các chị ở đây đi chơi cho nó dạn người ra. Bác thấy, mày còn non dại quá!

    - Vâng ạ! Cháu cũng đã lớn rồi, xin bác cứ yên tâm.

    Tiễn bác ra về, Thơ quay vào dọn dẹn, sắp xếp lại căn phòng mới thuê của mình đến tối mịt.


    Có tiếng chuông điện thoại vang lên. Tú gọi.

    - Em đây!

    - Mọi việc thu xếp ổn cả rồi chứ? Em nấu cơm ăn tối chưa?

    - Ổn cả rồi anh ạ! Thứ hai em bắt đầu đi làm.


    - Thế thì tốt quá rồi! Em nhớ tự chăm sóc mình đấy nhé!

    Thơ nũng nịu:

    - Người yêu anh, anh đến mà chăm sóc!

    - Anh cũng muốn đến bên em ngay bây giờ lắm chứ..

    Nhớ Tú quá, thì Thơ nói vậy thôi. Chứ Thơ biết, anh còn mắc dở công trình mà anh đứng ra nhận thầu mới được gần một tháng. Công trình này, có lẽ cũng phải vài tháng mới xong.

    Hôm sau là chủ nhật. Thơ đi một vòng làm quen với các anh chị ở dãy trọ rồi đi sắm thêm vài đồ đạc cần dùng. Dãy trọ này có tất cả tám phòng. Hầu hết những người trọ ở đây đều là giáo viên hoặc cán bộ y tế, viên chức xã. Ai cũng vui vẻ, thân tình nên Thơ cũng cảm thấy yên tâm, phấn chấn hơn.

    Những ngày sau đó, công việc mới với nhiều bỡ ngỡ khiến cho Thơ bận rộn hơn. Cô được điều động về làm kế toán cho một trường Tiểu học ở ngay trung tâm huyện. Đang là thời điểm chuẩn bị bước vào năm học mới nên số lượng công việc cần giải quyết rất nhiều.

    Hôm ấy, một chiếc xe tải nhỏ chở đến trường cô rất nhiều văn phòng phẩm.

    - Cậu xem, cô gái kia có quen không?

    - Dạ thưa anh, em chở hàng đến trường suốt mà hôm nay mới thấy.

    Người đàn ông chừng gần ba mươi tuổi bước xuống từ ghế phụ của xe. Thân hình anh ta cao lớn, khoác một bộ vest đen lịch lãm. Gương mặt với các đường nét sắc sảo, từng trải, lộ rõ phong thái tự tin pha chút lạnh lùng. Anh ta nhìn Thơ một hồi như để ghi nhớ hình ảnh của cô rồi bước vào phòng Hiệu trưởng.


    - Em chào chị! Trường chị có thêm giáo viên mới đấy à?

    - Ôi! Chú Long! Gớm, lâu lắm mới đến chưa hỏi chị được câu nào đã hỏi thăm giáo viên mới rồi.

    Long làm như bị bóc mẽ, phá lên cười.


    - Em nào dám, tại em vừa thấy..

    - À, cô ấy tên Thơ, là kế toán mới được điều động về trường.

    Thơ! Long thầm nghĩ, đúng là người cũng như tên, thật khiến cho người ta muốn yêu chiều.

    Từ hôm đó, lấy tư cách là nhà cung ứng văn phòng phẩm và các thiết bị giáo dục cho nhà trường, Long thường xuyên đến tận nơi và làm việc trực tiếp với Thơ. Càng tiếp xúc, anh càng bị vẻ đẹp nhu mì, trang nhã của Thơ cuốn hút.

    Long là chủ một doanh nghiệp kinh doanh rất nhiều hạng mục. Năm ấy, Long hai mươi tám tuổi nhưng vẫn chưa một lần để mắt đến ai. Bố mẹ Long cũng đã thúc giục anh ta rất nhiều lần. Mãi vẫn không thấy con trai hẹn hò tìm hiểu ai, ông bà còn có lúc tỏ ra nghi ngờ giới tính của anh ta nữa. Long mặc kệ! Đối với các cô gái anh ta chỉ có duy nhất một thái độ ôn hòa mà lạnh lùng như nước.


    Thế mà vừa mới gặp Thơ, trái tim Long đã loạn nhịp rộn ràng.

    Chưa đầy một tháng kể từ ngày Thơ về trường nhận việc, Long đã ôm bó hoa to đùng đến trước cửa phòng trọ tỏ tình với Thơ. Không muốn mọi chuyện dùm beng ở chỗ đông người, Thơ nhận vội bó hoa rồi theo Long ra ngoài đi dạo.

    Công viên nhỏ nằm cạnh một dòng sông. Ánh trăng dội xuống mặt sông tạo nên một dòng lấp lánh. Gió đưa nhẹ từng cơn mơn man trên khuôn mặt mà sao Thơ thấy ngột ngạt vô cùng. Cũng trăng gió, cũng sông với người, nhưng nơi đây xa lạ biết bao nhiêu. Thơ ước gì, nơi đây là bến sông quê còn người đang đi cạnh cô là Tú.

    Long cắt ngang dòng suy nghĩ của Thơ.


    - Có phải, em đang suy nghĩ xem nên đồng ý anh như thế nào cho đỡ xấu hổ hay không?

    Dù tâm trạng đang rất tệ nhưng Thơ vẫn bất ngờ mà cười mếu máo.

    - Anh đừng trêu chọc em như thế. Em thật ra là đã có người yêu rồi.

    Long cảm thấy uất ức ở trong lòng, hai mươi tám tuổi, lần đầu anh ta đem lòng rung động trước một người con gái, lẽ ra không đáng phải nhận được câu trả lời như vậy.

    Nhưng không sao! Từ lúc nhìn thấy Thơ thì anh đã tin chắc rằng đây chính là vợ mình rồi. Chỉ là con đường đưa cô ấy về nhà có lẽ sẽ dài hơn thêm một bước thôi.


    Long bất ngờ kéo Thơ nhào vào ngực mình rồi ôm chặt lấy cô:

    - Vậy thì em tiếp tục tình yêu của em đi. Còn anh, anh sẽ tiếp tục yêu em.

    Thơ sững sờ rồi hoảng hốt đẩy anh ta ra nhưng vô ích. Long hít một hơi dài, đắm say thưởng thức mùi hương mái tóc của Thơ rồi mới từ từ nới lỏng tay ra.

    (còn nữa)
     
  10. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 8: Cơn ác mộng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tú nhắn tin nói anh nhớ Thơ nhiều quá. Anh lo lắng Thơ ở một mình có đau ốm gì không? Rồi anh bảo Thơ kể cho anh nghe về công việc cô làm. Thơ vui vẻ kể anh nghe chuyện ở trường, chuyện ở xóm trọ nhộn nhịp đông đúc của cô. Còn chuyện của Long, cô không dám kể. Cô sợ kể ra chỉ khiến Tú thêm phiền muộn mà thôi.

    Nhưng có điều mà Thơ không hề nghĩ đến, là sau hôm nói chuyện ở công viên, Long đem chuyện của hắn với cô công khai khắp chốn. Nào đâu chỉ công khai tình cảm của mình, Long còn nhấn mạnh rằng anh ta với cô là một cặp, là người yêu chính thức của nhau.

    Thơ đi đến đâu cũng nhận được những lời thăm hỏi, chúc mừng của người quen, đồng nghiệp. Thơ có cãi chày cãi cối hay thanh minh giải thích thế nào thì cũng chẳng có ai tin.

    - Cô còn xấu hổ cái nỗi gì? Nhất cô đấy, mới xuất hiện mà đã lọt vào mắt đại gia lạnh lùng nhất huyện. Không phải ngại, anh chị cũng mừng cho cô đấy.

    - Này Thơ, thế em có biết là bố mẹ anh ta còn mấy cái đại lý cung ứng đủ loại dịch vụ ở trung tâm thành phố này không? Cô đúng là chuột sa chĩnh gạo mà.

    - Đấy, cứ bảo là anh ta không thích gái! Lại chẳng thích quá đi ấy chứ, nhưng vấn đề, phải là gái đẹp như gái Thơ đây này!


    Vì chuyện này, cả cái thị trấn bỗng xôn xao.

    Thơ như chết đứng. Rõ chịu oan sai mà không sao tự biện minh cho mình được. Cô tỏ rõ thái độ không hài lòng nói với Long:

    - Anh đừng khiến cho mọi người hiểu lầm như vậy. Em nói rồi, em đã có người yêu. Chuyện anh làm, thật khiến em khó chịu.

    - Anh cũng đã nói rõ rồi. Em bảo vệ tình yêu của em thì anh cũng bảo vệ tình yêu của anh thôi. Em không có cái quyền cấm anh yêu em.

    - Anh..

    Thơ cũng đành bất lực trước sự vô lí thái quá của anh ta.

    Cô tự nhủ, dù sao những người ở đây cũng chẳng ai liên quan gì đến cô và Tú. Chỉ cần mình cô biết cái điều bịa đặt kia của Long không phải sự thật là được rồi.

    Từ đó, Long cứ làm như mình là người yêu của Thơ thật. Anh ta ngày ngày mang đủ thứ đến cho Thơ. Cô từ chối, anh ta cố tình nói thật to cho những người xung quanh nghe thấy:

    - Vợ yêu! Em lại giận anh chuyện gì rồi? Thôi em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng mà em nhất định không được bỏ rơi anh!


    Thơ không muốn ồn ào càng không muốn tạo scandanl mà đành chịu thua thói mặt dày của anh ta. Đôi lúc, anh còn bất ngờ ôm cô thật chặt vào lòng, hít thật sâu lên mái tóc của cô. Thơ khóc thầm oán trách bản thân quá vô dụng. Nghĩ đến Tú, trái tim Thơ nghèn nghẹn đau đớn như có một bàn tay to lớn bóp chặt vào.

    Tú chợt thấy ruột gan nóng bừng như lửa đốt. Ngày nào anh cũng nói chuyện với Thơ, nghe được giọng nói của cô nhưng sao trong lòng anh dấy lên một nỗi bất an. Sau những chuyện xảy ra, anh chẳng bao giờ lo sợ rằng Thơ sẽ thay lòng đổi dạ, chỉ sợ ngoài kia sóng gió lại rập rình. Công trình anh nhận thầu cũng phải hơn tháng nữa mới hoàn thành. Trong khoảng thời gian này, anh là người chịu trách nhiệm toàn phần nên không thể nào vắng mặt. Tú nôn nóng đếm từng ngày một, mong cho công trình này mau chóng hoàn thành để anh đến thăm Thơ.

    Thời gian một tháng của cả Tú và Thơ cứ nặng nề mà trôi qua như vậy.

    Công trình của Tú vừa hoàn thành thì anh lại nhận được lời đề nghị giúp đỡ của một ông thầu trước kia là thầy giáo dạy anh ở trường nghề. Ông ấy nhận một công trình lớn ở một tỉnh biên giới xa xôi. Nhưng thời gian tới, chương trình đào tạo ở trường nghề dày kín lịch. Ông ấy muốn nhờ Tú thay ông đi quản thúc công trình đó một thời gian. Một thời gian mà ông nói, khoảng chừng hai tháng.


    Ruột gan rối như tơ vò, Tú gọi điện cho Thơ.

    - Từ chối cũng không đành, anh nhỉ? Dù sao chú ấy cũng đã giúp đỡ anh rất nhiều! Thôi, anh không phải suy nghĩ nhiều đâu. Em cho anh đi giúp chú ấy hai tháng đấy.

    - Cảm ơn em đã nghĩ cho anh! Sau chuyến này, anh nhất định sẽ đến bên em. Anh nhớ em sắp không chịu nổi nữa rồi!

    - Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Em yêu anh!

    - Anh cũng yêu em, rất nhiều!

    Nỗi nhớ như một lưỡi dao sắc nhọn đâm sâu mãi vào những góc khuất thầm kín nhất trong trái tim của họ.

    Tú khoác ba lô khởi hành lên miền ngược. Thơ vẫn ngày ngày phải đối mặt với sự quan tâm thái quá của Long.

    Đã nửa tháng từ ngày Tú lên quản thúc công trình trên miền ngược. Ở đây chưa có sóng điện thoại nên anh không thể liên lạc được với Thơ. Ban ngày công việc bận rộn cũng khiến Tú không có nhiều thời gian để nhớ. Nhưng mỗi lúc đêm về, nỗi nhớ Thơ cứ cồn cào cấu xé trái tim anh. Mùa đông trên rẻo cao hình như về sớm hơn một chút. Mới đầu tháng mười âm lịch mà cái lạnh đã len lỏi vào trong từng lớp áo. Tú một mình ngồi trên ngọn đồi thấp, ngửa đầu nhìn ngắm những vì sao. Những vì sao kia sáng lấp lánh, nhưng làm sao đẹp bằng ánh mắt của Thơ. Vầng trăng non sắp lặn xuống phía bên kia cánh rừng xa. Những bóng cây đen kịt chen nhau nhìn như những hình thù quái dị và ma mị. Tú nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh sông quê mơ mộng hiền hòa dưới ánh trăng cùng bóng hình Thơ lấp đầy trong tâm trí của anh.

    Hôm ấy là ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. Buổi tối, trường Thơ tổ chức lễ kỉ niệm ở một nhà hàng. Và tất nhiên, hôm ấy Long là một khách mời danh dự. Anh ta mang một lẵng hoa to đẹp tặng tập thể nhà trường và không quên một bó hoa xinh xắn tặng riêng Thơ.

    Buổi tiệc tối hôm đó, Thơ bị mọi người ép rượu đến say mèm. Ai cũng nói, nay là ngày vui, rượu mời cô không được chối từ. Nào ai hiểu, Thơ có uống được rượu đâu. Chỉ vài chén mà cô đã chạy ra ngoài nôn thốc tháo. Đầu óc cô choáng váng, mơ hồ.

    Mọi người thấy Thơ say thế, mới nói Long đưa Thơ về trước.

    Ngay lập tức, Long dìu Thơ ra xe. Anh ta không đưa Thơ về phòng trọ mà tiện đường chở luôn Thơ đến nhà mình.

    Thơ nằm trên giường, mê man bất tỉnh. Khuôn mặt cô như phủ nhẹ một màu hồng phấn. Đôi môi đỏ mọng lên khiến người ta thật khó kiềm lòng. Khuôn ngực căng tròn của cô phập phồng lên xuống nhịp nhàng sau lớp áo sơ mi cao kín cổ.

    Long đắm say ngồi đó ngắm nhìn Thơ, không ngăn được đưa tay chạm nhẹ lên đôi môi xinh đẹp. Anh ta mơ màng nghĩ tới một ngày nào đó, sớm sớm mở mắt ra có Thơ trong lòng, tối tối trở về nhà có Thơ đang chờ đợi. Long thầm oán trách tại sao cô gái này trốn anh ta lâu đến thế, hại anh ta mong ngóng cô hai mươi tám năm ròng. Đã thế, khi xuất hiện lại mang theo một người đàn ông khác trong tim. Long mặc kệ, anh ta phải có Thơ bằng được.

    Long như sực tỉnh, chẳng phải là anh ta đang có Thơ đó hay sao. Thơ đang ở trong nhà, đamg ngủ trên chính chiếc giường của anh ta đó. Chẳng phải là giờ phút này, Thơ hoàn toàn thuộc về anh ta mà không hề kháng cự hay sao. Trong con người sắc bén của Long, sự khao khát đã lộ ra tột độ. Long từ từ đưa tay trượt xuống chiếc cổ thon dài trắng nõn của Thơ. Bàn tay đã vội vàng lần cởi từng cúc áo.

    - Anh xin lỗi! Chỉ vì anh quá yêu em!

    Long cuồng nhiệt hôn lên đôi môi anh đào thơm ngọt của Thơ. Thật bất ngờ, Thơ cũng mơ màng quàng tay ôm cổ anh ta ngọt ngào đáp lại khiến cho Long xúc động run người vì hạnh phúc.

    - Anh.. Tú!

    Đột ngột, trái tim Long như có hàng vạn mũi dao nhọn xuyên qua. Những khao khát, đê mê trộn lẫn cùng đau đớn khiến cho ham muốn chiếm hữu lấy Thơ càng trở lên mãnh liệt.

    - Anh không phải Tú, anh là Long, là chồng của em đây!

    Đêm ấy, Long điên cuồng chiếm lấy Thơ trọn vẹn.

    Sáng hôm sau tỉnh dậy, khi ý thức được về chuyện đã xảy ra, Thơ ngây dại như một kẻ không còn thần trí. Đôi mắt Thơ mở to, đờ đẫn không hề chớp, nước mắt như mưa cứ xối xả không ngừng. Thơ không còn khóc gào lên được nữa. Cô chỉ ngồi bất động nấc lên từng tiếng đứt quãng như người hấp hối thở hắt ra. Lúc lâu sau, Thơ mới từ từ gục đầu xuống, tay ôm lấy ngực mà run rẩy nức nở ra thành tiếng. Cô lắc đầu lia lịa, không tin chuyện xảy ra là sự thật. Trái tim cô vỡ ra thành trăm nghìn mảnh tan tành. Cô day dứt dày vò bản thân mình. Tại sao cô lại để cho chuyện đó xảy ra. Cô đã làm gì với tình yêu của cô và Tú thế này. Thơ ngồi đó, hoảng loạn và tuyệt vọng. Cái cảm giác tuyệt vọng của một người đuối nước bị lấy đi chiếc phao cứu sinh duy nhất của mình.

    Long biết Thơ đang vô cùng kích động nên chỉ dám đứng xa một bước trông chừng cô. Cảm xúc đau đớn, hờn tủi, ghen tuông cứ như từng lớp sóng cuộn trào lên khiến anh ta nghẹn ứ. Tình yêu mãnh liệt anh trao Thơ, đối với cô là cơn ác mộng khủng khiếp ư? Hành động yêu đương anh dành cho Thơ lại bị cô ghê tởm như hành động của một tên biến thái? Long đau! Đau lắm! Nhìn cô gái mình yêu đang khổ sở dày vò bản thân ngay trước mắt, Long thề sẽ khiến trái tim cô hoàn toàn thuộc về anh ta.

    - Anh xin lỗi, lẽ ra anh nên chờ đợi. Nhưng em cần hiểu một điều là anh rất yêu em, rất cần em.

    - Đó là chuyện của anh, tôi không quan tâm. Chỉ xin anh những ngày về sau đừng làm phiền tôi nữa.

    Từ hôm đó, Thơ bỗng trở lên lạnh lùng đến lạ. Có lúc, mọi người gọi đến hai, ba tiếng Thơ cũng chẳng trả lời. Khi đến tận nơi vỗ vai cô, Thơ mới đáp lại bằng đôi mắt vô hồn và ngơ ngác như người trên trời rơi xuống. Hiệu trưởng cũng phát rồ lên vì Thơ liên tục nhầm lẫn những lỗi rất nực cười.

    Mấy chị ở cùng dãy trọ lo lắng bảo Thơ: "Em sao thế, gọi ngay cái hồn về đây cho các chị nhờ". Thơ chỉ lắc đầu cùng đôi mắt trở nên ráo hoảnh: "Em không sao đâu, chỉ mệt chút, các chị đừng lo nhé!".

    Mọi biểu hiện của Thơ đều được Long âm thầm theo sát từng ngày.

    Anh ta đủ thông minh để hiểu, đây không phải là lúc mà anh ta có thể dùng đến chiêu bài mặt dày, bám dai được. Anh ta sẽ kiên nhẫn đợi chờ đến khi Thơ đủ bình tĩnh lại.

    Và đúng là Thơ đã bình tĩnh lại. Sau bao ngày đêm khóc đến kiệt quệ vì giận mình, vì nhớ Tú, Thơ đã quyết định sẽ quên đi chuyện xảy ra với Long. Tình yêu của cô với Tú là chuyện cả một đời, cô quyết không vì điều đó mà buông đôi tay Tú. Thơ tự nhủ, trong tương lai cô nhất định sẽ là người vợ tốt, sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, nhất định sẽ yêu anh nhiều hơn nữa.

    (còn nữa)
     
  11. Mây xa

    Bài viết:
    44
    Chương 9: Lỡ khi em về..

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhưng Thơ chỉ bình tĩnh được cho đến khi cô cầm trên tay chiếc que thử thai rõ ràng hai vạch.

    Một lần nữa, mọi thứ như sụp đổ. Vì yêu Tú, Thơ đã cố gắng vứt bỏ hết liêm sỉ cùng tự ái để giữ gìn tình yêu đó đến cùng. Vậy cớ sao số phận nỡ trêu ngươi? Cô yêu Tú, nhưng cô lại đang mang thai với người khác đấy.

    Trái tim Thơ gào thét trong tuyệt vọng. "Tú ơi! Anh sẽ như thế nào khi sau bao ngày nhung nhớ, gặp lại em thì em đã mang thai với người ta. Tú ơi! Em có thể vứt bỏ liêm sỉ và mặc cảm để yêu anh, nhưng làm sao em có thể để anh phải chấp nhận con kẻ khác. Như vậy, có phải là em độc ác quá không? Không! Em yêu anh! Em sẽ không để anh phải chịu đựng những nỗi đau kinh hoàng ấy".

    Thơ không cho phép mình có nhiều thời gian để suy nghĩ. Cô sợ, cô sẽ đánh mất đi sự tỉnh táo đến lạnh người này.

    Ngay chiều hôm đó, nói với các chị ở xóm trọ rằng nhà bác mình có việc gấp, Thơ lập tức bắt xe về thành phố. Bóng cô gầy guộc, mảnh mai nửa như dứt khoát, nửa như ngập ngừng bước vào một phòng khám sản khoa.

    Bác sĩ gọi tên Thơ đến mấy lần, cô đều vội vã nhường lượt cho các sản phụ khác vào khám trước.

    Trời sẩm tối, cả phòng khám chỉ còn lại mình Thơ. Gương mặt xinh đẹp đã đầm đìa nước mắt.

    Vị nữ bác sĩ chừng ngoài bốn mươi tuổi nhìn cô thương cảm.

    - Nếu có cách giải quyết nào đó tốt hơn, cô khuyên cháu..

    - Không! Không còn cách nào đâu cô ạ! Cô giúp cháu đi. - Thơ như người sực tỉnh khỏi cơn mộng mị, ngắt ngay lời bác sĩ.

    Vị bác sĩ nhìn cô, không khỏi xót xa, cô gái này xinh đẹp, thánh thiện đến như vậy, hẳn là bên trong câu chuyện có ẩn tình gì.

    Bất đắc dĩ, bà cũng chuẩn bị thuốc cho Thơ.

    Nhìn mũi tiêm đã đặt trên cánh tay xanh xao gầy guộc của mình, Thơ kiên định nhắm mắt lại.

    - Dừng lại! Tôi là chồng cô ấy.

    Cả bác sĩ và Thơ đều giật bắn mình.

    Không nói thêm nhiều, Long bế Thơ ra đặt vào xe khiến cô không kịp phản ứng gì.

    Long đưa Thơ đến một khách sạn ở gần đó. Vừa bước vào phòng, Long đã kéo Thơ lại rồi ôm chặt lấy cô.

    - Em làm ơn! Cho tôi xin ba phút!

    Thơ không hiểu tâm tư của anh ta khi đó. Nhưng vì quá mệt mỏi rồi, Thơ cũng buông xuôi. Không gian bỗng rơi vào yên ắng nặng nề. Chỉ nghe rõ những hơi thở sặc mùi đau khổ của Long rơi trên đỉnh đầu Thơ.

    Long vẫn giữ nguyên tư thế, thì thào như đang hỏi chính mình:

    - Rốt cuộc, em chán ghét anh đến thế nào mà nỡ bỏ đi khúc ruột của mình chỉ vì nó là con của anh?


    -..

    - Anh đúng là một kẻ đáng thương, một thằng đàn ông thất bại. Những người đàn ông khác, có khi còn bị ép buộc phải chịu trách nhiệm với một người con gái. Còn anh thì sao, em thà là tự mình đau đớn cũng không thèm đếm xỉa đến anh. Tại sao em lại cướp đi của anh cái quyền được chịu trách nhiệm về việc mình làm? Chẳng lẽ trong mắt em, anh chỉ là một thằng biến thái khốn nạn thôi sao?

    Thơ đứng im như một pho tượng sống, nước mắt ướt đầm cả ngực áo của Long. Số phận nỡ xem cô như trái bóng dưới chân. Cô muốn đi xuôi nhưng số phận nỡ chơi trò đá ngược. Giờ phút này, Thơ cũng chẳng biết rằng mình sẽ còn bị số phận đá về đâu. Còn Thơ, Thơ chỉ muốn được trở về bên Tú. Nhưng cô sẽ về bên anh trong tình trạng như thế nào đây?

    - Anh xin em! Hãy đón nhận con của chúng ta có được không?

    Thơ chớp chớp, gạt đi dòng nước mắt, đầu hơi cúi.

    - Tôi biết rồi!

    Để giữ Thơ ở lại đó nghỉ ngơi, Long đành chấp nhận yêu cầu của cô gọi thêm phòng bên cạnh.

    Sáng hôm sau Long không báo trước mà đưa Thơ về nhà gặp bố mẹ anh ta.

    - Bố mẹ, hôm nay con đưa cả dâu và cháu nội về cho bố mẹ đây.

    - Cháu.. cháu nội! – Mẹ Long mừng rỡ nắm tay Thơ – Thằng Long nó nói thật không con?

    Thơ còn chưa hết bàng hoàng thì bà đã đặt tay lên vùng bụng của Thơ:

    - Ôi! Quý hóa quá! Vậy mà mẹ cứ tưởng..

    Mẹ của Long cứ xoắn xuýt lấy Thơ không rời nửa bước. Khuôn mặt bà rạng rỡ niềm vui sướng bất ngờ.

    - Vậy thì lập tức tính chuyện cưới xin thôi! - Bố của Long cũng tỏ rõ sự hài lòng.

    - Phải đấy, cưới ngay lập tức!

    Bố mẹ Long háo hức vui mừng kẻ tung người hứng khiến cho Long và Thơ không nói được câu nào.

    Long đưa mắt nhìn Thơ thăm dò, nhận thấy cô có vẻ sẽ không làm gì quá đáng trước mặt người lớn, anh ta khẽ mỉm cười nhẹ nhõm. Có lẽ, anh ta đã đúng khi quyết định đánh cược ván bài này, đẩy Thơ vào thế chỉ có tiến chứ không lùi được nữa.

    Vì hôm đó là thứ sáu nên mẹ Long nhất quyết giữ Thơ ở lại. Thơ từ chối ra về bà liền khóc lóc rồi còn vờ ngất xỉu để giữ chân Thơ. Bà rất có thiện cảm với cô gái mang vẻ đẹp dịu dàng thánh thiện này. Bà sốt ruột mong cho mau chóng cưới được Thơ làm dâu con ở trong nhà. Suốt ba ngày, bà chuyện trò tâm sự với Thơ đủ chuyện. Chốc chốc, bà lại đưa tay xoa cái bụng phẳng lì của Thơ như nâng niu một bảo vật vô giá. Bà cứ lâng lâng vì niềm vui đến với gia đình bà thật bất ngờ. Thằng con trai bà, thế mà khá!

    Còn một điều, mà dù có nằm trong mơ Thơ cũng chưa nghĩ được ra. Đó là ngay trong lúc mẹ Long giữ Thơ ở lại nhà thì anh ta cùng với bố đã tìm về tận nhà Thơ thưa chuyện. Người ta đến tận nhà thông báo con gái mình có bầu rồi và xin cưới thì bố mẹ Thơ còn biết nói thêm gì. Ngay lập tức, chuyện cưới xin được hai nhà thống nhất.

    Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ khiến Thơ bị động hoàn toàn. Thơ chua chát nghĩ, đến nước này rồi thì cô còn có quyền lựa chọn gì sao?

    Gió cuối chiều tạt qua tai lạnh buốt. Tú quen chân đến ngọn đồi thấp một mình. Chẳng hiểu sao, ngực trái anh hôm nay nhói đau đến lạ. Anh nhớ Thơ nhiều gấp bội mọi ngày. Nửa tháng nữa là anh được gặp Thơ rồi. Tú tự nhủ với lòng mình như vậy nhưng anh vẫn bồn chồn khó tả.

    Cùng lúc đó tại thành phố H, Thơ khổ đau trong chiếc váy cô dâu. "Anh Tú ơi! Em đã phụ anh rồi! Không mong anh tha thứ, chỉ mong anh sớm tìm được một tình yêu mới. Cả đời này, trái tim em sẽ vẫn thuộc về anh. Em không biết những ngày sắp tới em phải sống ra sao khi người bên cạnh em không phải là anh, nhưng bản thân em đã không còn sự lựa chọn nào. Em thương anh vài ngày nữa trở về, bến sông quê đã trở nên lạnh lẽo. Em biết anh cũng sẽ rất khổ đau như em lúc này đây. Em sẽ cố gắng sống cho qua kiếp này. Có kiếp sau, em nhất định sẽ yêu anh lần nữa. Nhất định sẽ không phạm phải sai lầm để mang bao khổ đau đến cho anh".

    Tiệc cưới đã bắt đầu, Thơ cúi đầu bước ra che giấu đôi mắt sưng vù vì khóc nhiều hơn ngủ. Cô chỉ nghe thấy bên tai ong ong một âm thanh nặng trĩu, rồi từ từ lịm người như rơi vào một hố đen sâu thăm thẳm.

    Cuối cùng thì ông thầu kia cũng nhận lại công trình. Thật đau xót, Tú trở về khi Thơ vừa đi lấy chồng được mười ngày.

    Chiếc điện thoại của Tú lâu ngày không dùng đến nên anh cũng không nhớ là đã rơi mất ở đâu. Trên đường về, Tú mua chiếc điện thoại khác gọi cho Thơ nhưng không liên lạc được. Tú gọi lần hai, rồi đến cả trăm lần. Càng gọi, anh lại càng tuyệt vọng. Có bao giờ Thơ tắt điện thoại đâu!

    Vừa về đến nhà, mẹ Tú đã nhìn anh đầy thông cảm:

    - Nghe đâu, cái Thơ nó mới lấy chồng rồi đấy.

    - Mẹ nói sao? Ai mới lấy chồng?

    - Cái Thơ nhà ông Sáng đấy! Thấy bảo, có chửa rồi nên cưới. Ông bà ấy mới đi tận thành phố H gả chồng cho nó đấy.

    Trái tim Tú như một mảnh pha lê có ai đập vỡ "choang" một tiếng. Tai anh ù đi, đầu óc anh mù mịt. Anh không còn nghe thấy tiếng mẹ anh tiếp tục phân trần:

    - Vậy cũng tốt, mày khỏi mơ mộng nữa. Chứ mày mà lấy nó về mẹ cũng chẳng yên tâm.

    Tú run rẩy nhấc điện thoại liên tục gọi cho Thơ. Anh gọi hết cả ngày hôm đó mà không có một tia hi vọng nhỏ.

    Đêm đến Tú như một kẻ mộng du bước về phía bờ đê. Anh quỳ gục xuống bên cành hoa tím nhỏ. Hoa tím lặng thinh như một kẻ vô tình. Nó không hiểu được Tú đang đau đớn như thế nào đâu. Từng giọt nước mắt mặn chát rơi trên những cánh hoa ngơ ngác. Tú khóc nấc lên ghì chặt cả khóm hoa tím ấy vào lòng.

    "Thơ ơi! Em đã gặp chuyện gì? Anh tệ quá, đã không ở bên em để bảo vệ em và tình yêu của chúng ta. Có phải là khi vắng anh, em đã đau khổ và tuyệt vọng lắm không? Anh đáng chết! Sai lầm này trăm nghìn lần này thuộc về anh! Lẽ ra, anh nên đặt em lên trên tất cả. Lẽ ra, anh phải quan tâm và luôn ở bên em. Giờ mất em rồi, đau khổ này anh xin chịu. Chỉ sợ em bên ai kia không được người ta mang lại cho hạnh phúc mà thôi!"

    Từ đó, nhiều đêm bên bến sông chỉ còn lẻ loi mình Tú. Cây gạo phía bên kia sông vẫn trầm tư đứng đó, nhưng nó chẳng hề có ý định đợi chờ ai. Nước trên sông vẫn buồn bã trôi đi. Hoa tím vẫn lặng thinh nở lại tàn bao lượt. Những mùa thu, mùa đông nối nhau qua. Những mùa xuân, mùa hạ cũng vô tình không ở lại.
    Bao tuần trăng cứ khuyết lại tàn.. Chỉ có nỗi nhớ thương trong tim Tú là vẫn còn nguyên vẹn đó, chưa một ngày nào hao khuyết, cạn vơi.

    Từ khi đó, Thơ chưa một lần quay trở lại. Chiếc điện thoại Tú tặng Thơ, từ hôm cưới đã bị Long lén bỏ đi. Cô nhớ bố mẹ, Long đích thân về đón họ đến chơi, chứ tuyệt nhiên anh ta không để cô về. Anh ta biết, trái tim cô vẫn luôn hướng về một chàng trai ở làng quê ấy. Ngày tháng qua, Long cay đắng chấp nhận rằng anh ta không thể sở hữu trái tim Thơ.

    Loáng cái mà hơn mười năm đã trôi qua. Bạn bè cùng trang lứa ai ai cũng đã yên bề gia thất. Cái Nụ nhà bên vẫn âm thầm chờ đợi Tú, hết xuân xanh rồi cô cũng theo chồng. Làng xóm vẫn thấy Tú sớm tối đi về lẻ bóng. Đến người ngoài còn cảm thấy xót xa chứ nói gì đến bố mẹ anh.

    - Mày định cứ như thế này mãi hay sao?

    Tú lặng thinh nhìn bóng đêm trước mặt. Thìn, người bạn thân nối khố của anh tiếp tục phân trần:

    - Ai chẳng biết tình cảm của mày với Thơ nặng sâu thế nào? Nhưng mày không thể sống mãi trong cái quá khứ ấy đâu. Mày phải nhìn vào cái tương lai trước mắt kia kìa..

    Ánh mắt Tú vẫn thường xuyên qua màn đêm dầy đặc:

    - Mày không hiểu được đâu..

    Thìn đã mất kiên nhẫn, nổi khùng lên với Tú:

    - Đúng vậy! Mày có thể cả đời này cũng không quên được cái Thơ, tao hiểu. Nhưng cái mà tao không hiểu là tại sao mày lại có thể dửng dưng với tương lai của chính mình, của cả dòng họ nhà mày nữa đấy.

    - Tao cũng có lí do của riêng mình..

    Thìn bỗng trở lên hoảng hốt:

    - Lý do? Mày đừng nói với tao là mày chờ cái Thơ bỏ chồng trở về với mày đấy!

    Đáp lại sự phẫn nộ của Thìn, Tú trước sau vẫn trầm mặc với đôi mắt xa xăm:

    - Tao chỉ sợ một ngày nào đó, người ta sẽ chẳng yêu thương Thơ nữa. Tao rất sợ Thơ phải chịu khổ đau..

    Thìn nhìn Tú bằng đôi mắt kinh hoàng tột độ:

    - Vậy nên mày cứ mãi như thế này là để..

    - Để lỡ khi Thơ về, thì vẫn còn tao ở chốn này. Nếu Thơ phải chịu thiệt thòi, tao thật lòng không thể chịu nổi đâu!

    Thìn như không tin vào tai mình nữa. Một nỗi đồng cảm cùng chua xót dâng lên, Thìn bất giác ngồi phịch xuống bên cạnh Tú.

    Chiều nay, người ta lại chuyển đến tay bà Hường một tấm thiệp hồng. Nhà ông Hợi cưới cô gái làng bên cho thằng út.

    Cơn uất ức của bà chưa bao giờ nguôi lại được dịp khơi lên.

    Bà lại giận giữ lôi Thơ ra mà chửi. Bà không biết cái đứa con gái ấy, nó bỏ bùa mê thuốc lú gì mà thằng con trai bà như một kẻ u mê. Bà có đánh mắng, khóc than vật vã thế nào nó cũng không chịu lấy vợ để bà có dâu, có cháu.

    Tú mơ màng nhìn con sông trước mặt, như đắm vào đôi mắt trong veo của cô gái anh yêu. Nào phải anh bỏ ngoài tai lời mẹ anh nhắc nhở, nhưng anh nỡ lòng nào cưới ai khi anh vẫn yêu Thơ. Làm như thế, ai cũng đều đau khổ. Ừ, đau khổ, có thể anh chịu được. Nhưng lỡ Thơ về mà anh lấy vợ rồi thì biết phải làm sao? Tình cảnh đó, Tú lại không chịu được.

    * * * bất cứ khi nào em trở về, anh cũng vẫn sẽ ở đây, đợi chờ em.

    Giọng nói ngọt ngào của Thơ năm nào như vọng bên tai Tú. Tú đưa mắt nhìn về những cành hoa tím nhỏ mong manh.

    Có một âm thanh ấm áp không rõ là trong gió chiều hay từ những ngày xa vọng lại, hay chính là những lời gửi đến tận tương lai:

    - Anh vẫn ở đây!
     
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng tư 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...