Lạc Hoa Hữu Ý Lưu Thủy Vô Tình - Khanh Khanh Nhi

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Khanh Khanh Nhi, 15 Tháng hai 2020.

  1. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Tên truyện: Lạc Hoa Hữu Ý Lưu Thủy Vô Tình

    Tác giả: Khanh Khanh Nhi

    Thể loại: Ngôn tình, cổ đại

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Khanh Khanh Nhi

    [​IMG]


    Văn án

    Thế gian tình yêu lấy gì đong đếm, mộng càng đẹp khi vỡ mộng sẽ càng đau tuyết có lạnh cũng không bằng tâm người lạnh, nàng gả cho hắn chỉ cầu kề bên không cầu hồi đáp thế sao phu quân vẫn khinh thường nàng, phụ thân kế mẫu cay nghiệt với nàng, muội muội liếc mắt đưa tình cùng tỉ phu, người trần mắt thịt nhìn nàng chỉ trỏ. Nàng sai, nàng vẫn sai.
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng hai 2020
  2. Đăng ký Binance
  3. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thế nhân hạnh phúc vì yêu đau khổ cũng vì yêu. Chuyện kể rằng ở Chiến quốc phồn hoa có một nữ tử ngốc nghếch tên Hàn Tuyết nàng vì yêu cho đi tất cả, không tiếc đánh đổi cả sinh mệnh cho nam nhân nàng yêu, nam nhân ấy lại phụ nàng chỉ một lòng nhung nhớ muội muội của thê tử. Hỏi nàng vì yêu sinh hận chăng nàng cười nghĩ "đã yêu sao có thể hận hết yêu quên tình không phải tốt sao".

    Mùa đông năm Chiến quốc thứ mười ba Tĩnh vương thú vương phi, Giá y đỏ lay động trong gió tuyết, kiệu hoa đơn bạc không kèn trống cũng chẳng có tân lang, thượng thư phủ khách vào ra vào tấp nập, người mỉm cười giả chúc phúc, kẻ nhếch mép cười mỉa mai Hàn tuyết đại tiểu thư thượng thư phủ xuất giá phu quân của nàng là Tĩnh vương thân đệ ruột của của hoàng đế là chiến thần của Chiến quốc, nữ nhân khắp thiên hạ muốn gả cho chàng. Hàn Tuyết may mắm gả qua vì mẫu thân nàng là tỉ muội kết nghĩa cùng thái hậu, lão nhân gia một lần cao hứng định bừa trung thân cho nhi tử và nhi nữ muội muội kết nghĩa thời thanh mai nên không thể nuốt lời cố tình hài tử kia lại nhìn trúng nhị hoàng tử của nàng cũng từ đây nàng vô tình đánh gãy một mối uyên ương.

    Kinh thành Hi Hoa Chiến quốc mọi người biết Tĩnh vương một lòng lưỡng tình tương duyệt cùng Hàn nhị tiểu thư thượng thư phủ Hàn Tư Tư người chàng ta muốn thú chỉ có nàng ấy, vậy nhưng vì một lời hứa khi xưa của thái hậu một mối tình chưa kịp đơm hoa cứ thế đã lụi tàn. Lại nói Hàn đại tiểu thư làm sao xứng với Tĩnh vương cao cao tại thượng,

    Hàn Tuyết cái nữ nhân gỗ mục cầm kì thi họa không biết một món từ nhỏ đến lớn không có học qua kinh thư văn chương gì thứ duy nhất nàng ta tinh thông chỉ có cầm cung giương tiễn mà thôi Hàn Tư Tư thì ngược lại nàng ấy không chỉ xinh đẹp lại còn là tài nữ số một của Chiến quốc chiến thần cùng tài nữ mới đúng là long phượng trời đất tác hợp, là hôn nhân vàng được mọi người mong ước cố tình lại bị một cái hôn ước ngáng đường sao có thể cam lòng đây. Mặc dù không muốn nhưng hôn nhân đã định thái hậu chỉ biết ngậm ngùi ra chỉ ban hôn, thượng thư Hàn Tín tuy bất mãn nhưng vẫn bày tiệc tổ chức qua loa cho đủ thủ tục, ông ta làm một bữa tiệc sơ sài tiễn người nhanh chóng coi như hết trách nhiệm từ lâu hắn đã sớm không còn nhớ ra mình có một nữ nhi như vậy tồn tại

    Kiệu hoa dừng tại cổng sau Tĩnh vương phủ trước cổng một lão nhân cùng vài nô tì đứng đợi, vương gia có lệnh tân nương vào cửa sau, một đường đưa thẳng tới Ly Viện không cần bái đường, biệt viện này rất hoang vắng và lạnh lẽo cỏ mọc um tùm xung quanh cửa nẻo đã mục nát mạng nhện giăng kín lối đi. Hàn Tuyết lật khăn hỉ nhìn xung quanh lòng hoang mang nàng biết Tĩnh vương không yêu nàng hắn hận nàng hận đến muốn bóp chết nàng chỉ ngại kháng chỉ mẫu thân mà thú nàng, dù là quốc hôn nhưng nàng lại phải đi bằng cửa hông không bái đường không gặp được phu quân. Lão quản gia cùng nô tì dẫn đường mặt lạnh phân phó qua loa để nàng ở lại rồi bỏ đi, nha hoàn hồi môn tiểu Hỉ gắt gỏng vứt hành lý xuống đất kệ nàng tự dọn dẹp. Hàn Tuyết chỉ biết lắc đầu ai bảo số nàng bạc từ nhỏ thân phận một cái nha hoàn cũng chẳng bằng nhà mẹ đẻ cho một nha hoàn hồi môn cũng chỉ để giữ chút mặt mũi cho Hàn phủ nào dám hi vọng nàng ta theo sau hầu hạ. Dọn dẹp hai canh giờ Ly viện hoang vắng tiêu điều đã trở nên ấm áp hơn, mùa đông nơi đây rất lạnh tối đến nha hoàn đem cơm cùng hai chiếc chăn mỏng tới, nói là cơm nhưng chỉ là hai cái bánh bao cùng một bát cháo trắng trong ánh sáng lay lắt của ngọn đèn dầu Hàn Tuyết từ tốn ăn xong bữa tối đầu tiên tại vương phủ nha hoàn của nàng từ chiều cũng chưa thấy xuất hiện qua, nàng cũng mặc kệ nàng ta đi đâu cũng không liên quan tới nàng những ngày sau này nàng vẫn sẽ là một mình đi qua an an ổn ổn làm một Tĩnh vương phi hữu danh vô thực.
     
    Bughams thích bài này.
  4. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một tháng trôi qua rồi hai tháng trôi qua Hàn Tuyết không một lần nhìn thấy mặt trượng phu, nàng không được phép rời Ly Viện hạ nhân ngày ba bữa dâng cơm thừa canh cặn, tỳ nữ thiếp thân khi dễ nàng, nàng thật sự rất cô đơn. Mẫu thân nàng khi còn tại thế cũng rất cô đơn phu quân thi cử đỗ đạt nàng liền bị vứt bỏ một mình ôm nữ nhi sống tại biệt viện hoang vắng, ngày qua ngày nhìn nam nhân mình yêu ôm ấp cưng chiều nữ nhân khác, vì nữ nhi gắng gượng vài năm rồi cũng bị những đau khổ mài mòn sinh mạng nàng ra đi khi Hàn Tuyết mới được hơn năm tuổi đứa bé đó chật vật lớn lên phụ thân không thương, kế mẫu cay nghiệt, huynh muội coi thường hạ nhân tùy thời sai bảo tưởng trừng cứ thế lầm lũi sống nốt quãng đời còn lại thì năm đó nhị tiểu thư Hàn Tư Tư bắt Hàn Tuyết trèo cây hái dương mai Hàn Tuyết bị ngã gãy chân trong phủ không ai ngó ngàng tới, vết thương lở loét chân trái gần như bị phế một thiếu niên anh tuấn xuất hiện trong biệt viện thương sót tiểu hài thấp hèn là nàng không ngại bẩn mà bôi dược, thiếu niên đó là ánh sáng duy nhất trên đời khiến nàng tiếp tục sống giờ được gả cho hắn nàng rất mãn nguyện thật sự rất mãn nguyện. Nàng rất ngốc trong đời chỉ có mẫu thân thật lòng yêu thương nàng mẫu thân mất trong phủ lòng người tất cả là lạnh lẽo chính lúc đó thiếu niên kia xuất hiện rót cho nàng chút ấm áp khiến nàng một lòng cố chấp hướng về hắn. Nàng có thể đợi bên hắn cả cuộc đời không oán không hối chỉ cần hắn nàng chấp nhận tất cả. Vì yêu trao tất cả nhưng trên đời không phải ai trao đi tình yêu cũng có thể được đáp lại Tĩnh vương không yêu nàng nếu biết năm xưa vì một chút nhân từ đi thương hại một hài tử giờ phải cõng nghiệt duyên hắn nhất định không làm hắn là kẻ vô tình cũng bạc tình nữ nhân trong mắt hắn đã đã không mang lại lợi ích hắn không cần, nào có dư thừa tình thương ban phát cho thiên hạ. Vốn hoàng huynh đã tính tốt cho hắn thành thân cùng Hàn Tư Tư để mượn lực thượng thư Hàn Tín kìm hãm Vu thừa tướng cân bằng thế lực trong triều thế nhưng vì lời hứa của thái hậu mọi kế hoạch của huynh đệ hắn đổ bể, trước bận rộn giờ vì cưới một phế vật hắn lại thêm bận rộn Vu thừa tướng lão cáo già kia vẫn ngấm ngầm móc nối khuếch trương thế lực nguy cơ trùng trùng nữ nhân kia tốt nhất nên yên phận tại Ly viện nể tình mẫu thân nàng cùng thái hậu hắn cấp nàng ngày ba bữa cơm an an ổn ổn qua một kiếp đó đã là giới hạn cuối cùng của hắn.

    Xuân tới thái hậu mở Mai yến tại Mai cung hoàng thân quốc thích, quan lại cùng gia quyến tham gia rất náo nhiệt Tĩnh vương phi thất sủng Hàn Tuyết cũng tham gia. Giờ mùi tam khắc nha hoàn đã đem xiêm y tới giúp nàng trang điểm tuy không được sủng ái nhưng Hàn Tuyết đường đường là Tĩnh vương phi hạ nhân mới không thể để nàng làm mất mặt Tĩnh vương phủ. Giờ dậu hai cỗ xe xếp hàng ở cổng chính vương phủ, cỗ xe lớn đầu tiên được khảm bạc tráng lệ vải quây thêu chỉ vàng theo sau là cỗ xe nhỏ hơn gỗ nâu khảm hoa vải quây tối màu thông thường. Tham gia Mai yến ngoài vương phi còn có Vạn trắc phi tri kỉ của Tĩnh vương Vũ Văn Thần nàng ta mặc thanh y lả lướt như tiên tử hông dắt ngọc phiến màu lục đôi môi đỏ mọng cười nói đứng cạnh Vũ Văn Thần trước xe ngựa, Hàn tuyết vận bạch y ra sau chỉ đứng đằng xa nhìn một cảnh trước mắt này, đây là lần đầu chạm mặt hắn từ khi gả qua cũng là lần đầu Vũ Văn Thần có ấn tượng về nữ nhân gả làm vương phi của hắn. Ấn tượng của Hàn Tuyết về Vũ Văn Thần là hình ảnh Vũ Văn Thần thời điểm thiếu niên năm xưa ánh mắt ấm ấp bàn tay dịu dàng thoa dược cho nàng nói những lời ngây ngô khiến nàng bởi được quan tâm mà đã rất hạnh phúc vì lẽ đó nàng ôm mối tình cố chấp với hắn nhưng giờ đây nam nhân trước mặt tuy vẫn anh tuấn, khí chất ngời ngời nhưng ánh mắt kia của hắn đã không còn như xưa thay vào đó ánh mắt phản chiếu băng lãnh tỏa ra bốn phía khiến nàng thấy vô cùng sợ hãi. Hàn Tuyết trước mắt Vũ Văn Thần bình thường như bao nữ nhân khác khuôn mặt tròn tròn bánh bao mắt to má phúng phính nhưng thân hình có chút yếu nhược nàng ta có vẻ rất sợ hắn nghĩ thế hắn lại cười tự giễu kẻ trăm phương ngàn kế lấy lời hứa thái hậu ra ép hôn sao lại nhát gan được chỉ có thể vỗ tay khen nàng ta biết diễn kịch. Thấy nàng ra Vạn trắc phi cũng liếc qua nụ cười trên môi tắt ngấm nữ nhân vẫn tất cả là sinh vật ngốc nghếch nam nhân trong thiên hạ ai cũng có thể là nam nhân tốt trừ nam nhân bên cạnh nàng đây cớ sao vẫn có kẻ ngu ngốc bám vào.

    "Vương gia chúng ta bao giờ xuất phát"

    "Đi thôi, nàng ngồi cùng ta trời lạnh ta muốn uống trà"

    "Cái này.. Vương gia còn vương phi thì sao?"

    Lạnh giọng

    "Không phải còn cỗ xe ngựa kia sao từ bao giờ muội trở nên lắm mồm như vậy?"

    Kia không phải nàng vì mặt mũi vương phủ suy nghĩ sao vương phi lại đi ngồi xe ngựa giành cho thứ thất, đành rằng nàng ta không được sủng nhưng vẫn là vương phi được ban hôn đàng hoàng kia mà, thở dài đành vậy Vạn trắc phi ngoan ngoãn leo lên xe sau Vũ Văn Thần nàng còn mạng nhỏ cần giữ với thân phận của nàng không lo được nhiều chuyện. Khi xe phía trước đã lăn bánh Hàn Tuyết mới chậm rãi đi đến xe ngựa nhỏ nha hoàn Tiểu Hỉ không thèm đỡ nàng mà lớn lối leo lên trước, đầu xuân trời vẫn còn se se lạnh xe ngựa không có than sưởi trong xe chỉ được lót một lớp vải bông mỏng Hàn tuyết khẽ xoa xoa hai bàn tay nhỏ nàng rất hồi hộp nàng chưa từng tham gia yến tiệc hoàng thất rất sợ sẽ sai sót làm hắn mất mặt sẽ càng thêm ghét nàng trái lại nha hoàn tiểu Hỉ ngồi bên cạnh khoanh hai tay chẳng buồn nhìn chủ tử một cái nàng ta cảm thấy thật sự rất xui xẻo hầu hạ một chủ tử vô dụng lợi lộc gì cũng không có còn bị khi dễ lây.

    Xe ngựa nhỏ của Hàn Tuyết lạnh lẽo bao nhiêu thì xe ngựa của tĩnh vương không gian lại rộng rãi ấm áp bấy nhiêu Tĩnh vương Vũ Văn Thần ngồi ngay ngắn chăm chú đọc sách đối diện Vạn trắc phi đang thuần thục pha trà.

    "Vương gia vương phi nàng dù gì cũng là chính thất Gia người cho nàng ngồi cỗ xe nhỏ kia có chút không thỏa đáng đi"

    Vũ Văn Thần ngừng lại hạ cuốn sách xuống ngước lên mày kiếm sắc lạnh trong ánh mắt hàn băng toát ra rét buốt

    "Bổn vương có nói nàng là vương phi của bổn vương sao?"

    Vạn trắc phi tay ngưng nàng ở bên vương gia đã vài năm sao không nhận ra ánh mắt vừa rồi của vương gia, ánh mắt đó thể hiện vương gia muốn giết người để bảo toàn tính mạng nàng quyết định ngậm miệng lại. Đoàn người rất nhanh đã tới hoàng cung, dọc theo lối đi đèn đuốc sáng trưng xe ngựa dừng lại Tĩnh vương nắm tay Vạn trắc phi xuống ở đằng sau Hàn Tuyết cũng bước xuống nàng không dám bước lên chỉ lẳng lặng đứng đó, Vạn trắc phi khẽ quay đầu nhìn mặt nàng, Hàn Tuyết có chút tái nhợt thân hình gầy nhỏ bạch y lay động trong gió có chút thương hại cùng là nữ nhân nàng thấu hiểu cảm giác của đối phương lắc đầu bất đắc dĩ nhịn lại thấy vương gia đứng tại chỗ chưa hề nhúc nhích bèn lên tiêng thúc dục.

    "Vương gia Mai yến sắp bắt đầu rồi"

    "Được chúng ta qua Mai cung thôi"
     
  5. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên đường đi gặp không ít quan viên cùng gia quyến của họ Vũ Văn Thần dừng lại xã giao vài câu Hàn Tuyết lẳng lặng theo sau như một cái đuôi nhỏ, không ai quan tâm hay hành lễ với nàng nàng như kẻ vô hình trong mắt đám quan viên nọ, Mai viện ghế đã sắp sẵn ai về vị trí nấy Hàn Tuyết nhìn ngang nhìn dọc cũng không biết nên ngồi chỗ nào khí tức từ hắn phát ra khiến nàng sợ hãi không dám tiến tới ngồi cạnh, xung quanh toàn những khuôn mặt lạ lẫm, thấy nàng bối rối Vạn trắc phi khẽ lay lay tay nàng

    "Tỉ tỉ ngồi cạnh ta đi chúng ta đều là người của Tĩnh vương"

    Tĩnh vương mắt lạnh liếc qua nhưng không nói tỏ vẻ không ý kiến Hàn Tuyết nhìn nàng đầy cảm kích "cám ơn" rồi ngồi xuống nhìn thái độ một nhà Tĩnh vương có chút âm trầm nhưng không ai dám suy nghĩ nhiều, người người đều biết Tĩnh vương đối với vị vương phi này phi thương bất mãn thành thân không bày tiệc không bái đường nàng ta có cái địa vị gì chắc ai cũng rõ, quan tâm chuyện người khác không bằng dành tinh lực quan sát xem kết thân cùng nhà nào đem lại nhiều lợi ích hơn mới là quan trọng hơn. Mai yến tổ chức hàng năm vào đầu xuân không chỉ là dịp quân thần gặp gỡ, hậu cung vui chơi mà Mai yến còn là nơi tác hợp lứa đôi, ở Mai yến nam nữ của các gia đình quan lại có dịp gặp mặt đối thơ thể hiện tài năng rồi từ đó những mối duyên tình nảy nở. Năm nay Mai yến cũng không khác gì mọi năm vẫn ca múa, đối thơ, đấu cờ các hạng mục thi thố đều có thưởng nhưng mục đích những người tham gia không phải giành phần thưởng vật chất mà tâm tư hướng tới sự tán thưởng và danh tiếng có được sau yến hội. Nào có ai không phổng mũi khi nam, nữ nhi của mình được người khác tán thưởng, nếu may mắn còn được hoàng đế ban tước quan, ban hôn cho hoàng tộc vậy nên mỗi lần Mai yến phàm là nhà đại nhân nào có nam nữ nhi có chút tài hoa là tha tới.

    Trên ghế rồng hoàng đế tọa ngồi, thái hậu cùng các phi tử đã an vị hành lễ đã xong thức ăn cùng rượu dâng lên yến vũ bắt đầu. Phải nói yến tiệc cung đình là nơi hội tụ của mọi tinh hoa của quốc thổ, các vũ khúc được đem ra trình diễn đẹp đến ma mị Hàn Tuyết xem đến thất thần nàng đây là lần đầu tiên được thưởng thức những vũ khúc say lòng đến vậy. Nói đến đau lòng nàng từ bé đã bị phụ thân ghẻ lạnh nữ nhi các nhà khi được năm tuổi trong phủ đã mời tú nương tới dạy học, dạy nữ công riêng nàng lại phải ôm thùng múc nước làm công việc của hạ nhân, tài bắn cung nàng có được cũng do khi còn bé bị các huynh muội bắt nạt sai đi săn chim chóc mà luyện thành giờ thì nàng đã hiểu tại sao người ta nói nàng là gỗ mục, nếu luận về sắc nàng thua xa các mỹ nữ kia luận về tài thì nàng là vực thẳm các nàng là trời cao sống mũi bỗng chốc cay cay khẽ liếc qua Vũ Văn Thần hắn đang rót rượu nhàn nhã uống không hề quan tâm tới những vũ khúc mê người đang trình diễn kia. Vạn trắc phi ngồi cạnh cũng chỉ vuốt chén rượu cười cười nàng biết tối nay hậu cung của vương gia sẽ lại thêm vài vị, năm nào sau Mai yến cũng có vài quan viên tranh thủ nhét người qua vương gia lại không có từ chối đến giờ trong phủ đã có gần hai mươi vị phu nhân rồi.

    "Tỷ tỷ hẳn là lần đầu tham ra cung yến nên không biết mấy vũ kỹ này mới là khai yến lúc nữa các vị tiểu thư lên trình diễn sẽ còn đặc sắc hơn nữa đó"

    Bất ngờ trước việc Vạn trắc phi nói chuyện với nàng Hàn Tuyết ngây ngẩn hồi lâu mới định thần ấp úng mà đáp lại nàng ta

    "Phả.. i họ múa rất đẹp ta là lần đầu được thưởng thức"

    Cách không xa Hàn Tư Tư nghe thấy che miệng cười duyên nhỏ giọng lên tiếng đáp qua "

    " Vạn trắc phi tỷ tỷ ta từ nhỏ trầm tính phản ứng lại chậm chạp nên mấy cung yến này vốn nàng không thích nghi được vẫn nên nhờ Vạn trác phi chiếu cố thêm. "

    Lời nói ra môi không ít người đưa mắt nhìn qua ngay cả Tĩnh vương đang nhàn nhã uống rượu cũng không khỏi liếc nhìn một chút, Vạn trắc phi đưa ly từ tốn nhấp một ngụm trà mắt nhìn ra cạnh thấy tay Hàn Tuyết đã run run nắm chặt gấu áo, nàng khẽ vươn tay ra nắm lấy tay nàng (Hàn Tuyết) bàn tay rất lạnh hẳn là đang bất an cũng đã từng nghe trước còn ở thượng thư phủ nàng (Hàn Tuyết) sống không tốt hôm nay Hàn Tín vào cung dự yến gặp mặt nữ nhi mắt điếc tai ngơ không nhìn liền bơ đẹp nữ nhi cũng không thèm hỏi thăm nữ nhi một lời, tính gà mẹ của Vạn Linh (Vạn trắc phi) nổi lên

    " Quá lời rồi Hàn nhị tiểu thư cũng biết ta là nữ tử xuất thân giang hồ loại cung yến này đối với ta mới thật là khó khăn người cần được chiếu cố là ta mới phải lại nói thiếp thất trong nhà có thứ tự tiểu thư nói vậy là xúi ta lộng quyền đi? "Hàn Tư Tư tái mặt cười cười chữa ngượng

    " Vạn trắc phi hiểu sai ý ta rồi ta chỉ là thấy đại tỷ có chút rụt rè mà bản thân lại không được ở gần chiếu cố muốn nhờ Vạn trắc phi nếu được có thể chăm sóc nàng một chút. "Miệng nàng ta nói nhưng mắt đã ươn ướt ra vẻ bị hiểu nhầm mà ủy khuất Vạn Linh trong lòng khinh thường bình bình đạm đạm nhìn nàng" Thật có lỗi là ta ăn nói không khéo Hàn nhị tiểu thư đừng để vào lòng ta là rất quý vương phi nhất định sẽ chú ý quan tâm nàng "Hàn Tư Tư cơ mặt cứng lại ý nàng ta là Tư Tư nàng hẹp hòi chấp nhặt lời nói dám đỡ giúp kẻ cướp đi vị trí của nàng để sau này Tĩnh vương thú nàng rồi nàng sẽ cho nàng ta biết ai mới chính là chủ tử, bên cạnh Hàn phu nhân làm như mắt điếc tai ngơ không nghe thấy quay ra nói chuyện với một vị phu nhân quan gia bên cạnh.

    Mai yến vẫn tiếp tục nhộn nhịp Hàn Tư Tư không dư hơi đối đáp qua lại với Vạn trắc phi nữa sắp đến phần hiến nghệ của nàng ta rồi. Mai yến năm ngoái nàng ta đàn một khúc" Tương Tư "khiến cho người người mất hồn xưng tụng nàng ta hai tiếng tài nữ, năm nay nàng ta vừa hay học được một khúc" Uyên Ương Iuyến"của lão sư thật sự đã rất nóng lòng muốn được biểu diễn, nhìn nhìn những ánh mắt hoa đào cùng ghen tỵ xung quanh hướng tới bên này nàng ta càng thêm chắc chắn bản thân có bao nhiêu phần được coi trọng.
     
  6. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 4

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Hàn Tư Tư ơi Hàn Tư Tư ngươi có thể có chút liêm sỉ không nữ nhân nhà đàng hoàng sẽ dùng ánh mắt đó vừa đàn vừa nhìn nam nhân nhà người ta sao" Vạn trắc phi lẩm bẩm thiếu nước nôn hết thức ăn trong bụng ra, Hàn Tuyết cũng nhìn. Uyên Ương Luyến khúc vang lên theo sau là ánh mắt nóng cháy của nữ nhân mặc huyết y hướng qua vị trí của Vũ Văn Thần, xung quanh những nam nhân khác cũng đã ngưng thần u mê nữ nhân thì ghen tỵ tới đỏ mắt trên ghế rồng hoàng đế chống cằm đôi mắt hồ ly khẽ nhíu trong lòng vốn còn tưởng phải tốn chút tâm tư tìm dịp thích hợp đem nàng ta về gả cho nhị đệ nay nhà gái đã có ý rõ ràng thế kia hắn không cần nhọc công nữa. Kết thúc một khúc người đầu tiên đứng lên vỗ tay tán thưởng chính là hoàng đế Chiến quốc Vũ Văn Dật.

    "Hay! Hay! Hay cho một khúc Uyên Ương Luyến không hổ danh là tài nữ số một của Chiến quốc Trẫm phải ban thưởng, phải ban thưởng cho nàng."

    Hoàng thượng kích động quan viên và gia quyến cũng định thần đứng lên tán thưởng theo, thái hậu ngồi cạnh cười cười trước kia nàng vẫn thấy Hàn nhị tiểu thư này hợp ý nàng nhất nhưng khi xưa nàng lại lỡ lời hứa hôn cho nha đầu ngốc Hàn Tuyết kia, là thái hậu của một nước nàng không thể nói lời không giữ lời được, nhưng nam nhân vốn tam thê tứ thiếp nàng đã giữ lời gả Hàn tuyết cho Vũ Văn Thần rồi giờ Thần nhi cưới thêm thê thiếp cũng là lẽ dĩ nhiên. Nhi tử và nha đầu Tư Tư này xem ra cũng là có tình, thấy cơ hội tốt đã đến thái hậu bèn lên tiếng ngay

    "Hoàng thượng theo ai gia chi bằng thế này thưởng gì không bằng xem người được thưởng muốn gì, đến chúng ta xem nàng muốn có thứ nào?"

    "Mẫu hậu nói có lý Hàn Tư Tư nàng muốn Trẫm ban nàng thứ gì nói đi nếu có thể Trẫm nhất định đáp ứng nàng"

    Hàn Tư Tư quỳ xuống trong lòng vui mừng rạo rực cái nàng muốn chính lời này của hoàng thượng, thứ nàng muốn dĩ nhiên hoàng thượng có thể cho, nàng muốn được gả vào Tĩnh vương làm vương phi, Tĩnh vương là nam nhân thần vũ mà mọi nữ nhân Chiến quốc đều muốn gả nếu không phải Hàn Tuyết phá đám nàng đã sớm trở thành Tĩnh vương phi cao quý từ lâu rồi. Trong lòng đã muốn nhưng Hàn Tư Tư vẫn tỏ ra rụt rè liếc nhìn Tĩnh vương rồi nhìn phụ mẫu.

    "Tiểu nữ Hàn Tư Tư tạ ơn hoàng thượng ban thưởng cái tiểu nữ muốn, tiểu nữ muốn.."

    Hai rặng mây hồng trên má nàng ta ấp úng nói không nên lời mọi người xung quanh nín thở chờ đợi Hàn Tuyết tay run run nắm chặt gấu áo, hồi lâu nàng ta vẫn là không nói ra được đưa ánh mắt cầu cứu nhìn phụ thân Hàn Tín biết ý bèn đứng ra quỳ cạnh con gái

    "Nữ nhi ngại ngùng xin hoàng thượng cho phép thần thay nàng biểu đạt ý muốn"

    Đôi mắt anh đào của hoàng thượng lúng liếng, hắn biết tỏng ý muốn đôi phụ tử này nhưng vẫn cố tình ra vẻ suy tư một chút mới gật đầu

    "Ồ còn có chuyện nữ nhi không tiện đề nghị sao xem ra phần thưởng cần Trẫm ban có vẻ rất nặng đi?"

    "Thần không có ý đó chỉ là nữ nhi của thần muốn được ban hôn nàng vẫn là nữ hài tử nên ngại ngùng không dám nói ra"

    "Da mặt nữ nhân đúng thật mỏng ngẫm Hàn nhị tiểu thư cũng đã sắp mười sáu nên gả rồi không biết thượng thư đại nhân đã nhắm được người nào chưa?"

    Hàn Tín giả ho khan hai tiếng cho nhuận họng mới tiếp tục tâu

    "Hồi bệ hạ nữ nhi ngốc này của thần một lần nhìn thấy Tĩnh vương đã nhất kiến chung tình nay mong bệ hạ tác thành"

    "Cái này.. Trẫm.. Thái hậu làm sao đây Hàn đại tiểu thư đã là Tĩnh vương phi rồi giờ ban hôn thì Hàn nhị tiểu thư làm trắc phi có ủy khuất nàng ấy không?"

    Không để cho hoàng thượng và thái hậu kịp phân vân Hàn Tín đã tìm sẵn cách giải quyết hay nói đúng hơn đã tính toán từ trước đúng lý hợp tình mà tâu

    "Bệ hạ xưa nay tỷ muội chung chồng không phải không thể lại nói càng là ruột thịt lại càng biết cách nhường nhịn chiếu cố nhau. Tư Tư làm trắc phi thật có chút thiệt thòi nếu như Tuyết nhi không phản đối muội muội làm bình thê thì mọi chuyện coi như giải quyết" Vừa nói ông ta vừa quay nhìn về phía Hàn Tuyết, lúc này Hàn Tuyết chỉ thấy toàn thân phát lạnh đó là phụ thân nàng kẻ mười bảy năm qua không một lần hỏi thăm nữ nhi giờ một tiếng Tuyết nhi lại yêu cầu nàng san sẻ trượng phu cho muội muội, nàng rất muốn nói nàng không muốn thật sự không muốn nhưng nàng có thể từ chối sao.
     
    Bughams thích bài này.
  7. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 5

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thấy nàng vẫn ngồi ngây dại tại chỗ không phản ứng xung quanh cũng một hồi im lặng thái hậu nghiêm giọng lên tiếng

    "Tuyết nhi nữ nhân không thể đố kị ai gia coi ngươi như nữ nhi mà đối đãi mẫu thân ngươi xưa kia cũng là một người rất sảng khoái và rộng lượng ta thấy tỷ muội ngươi chung chồng cũng tốt cùng nhau chiếu cố tốt trượng phu lại bớt được ghen ghét lẫn nhau ngươi sao còn chưng bộ mặt đó đây."

    Hàn Tuyết nước mắt trực rơi mẫu thân nàng rất rộng lượng thật sự rất rộng lượng nhưng rộng lượng đổi lấy được gì không phải cũng uất hận mà chết sao, hôm nay những người này lại xem nàng như đố phụ vì đố kị mà ngăn cản trượng phu thú thê, bấu chặt váy áo nhìn những người được gọi là người thân kia một lượt nàng đứng lên đến bên cạnh Hàn Tín quỳ xuống

    "Thái hậu anh minh là Hàn Tuyết thô học vốn biết bản thân không xứng với Tĩnh Vương nhờ có sự yêu thương của thái hậu nên mới có cơ hội hầu hạ vương gia, hôm nay trung thân của vương gia tiểu nữ không dám nhiều lời nữa vẫn là phiền vương gia đến tự quyết định đi"

    Thế sự trầm mặc được phá vỡ hoàng thượng sảng khoái vỗ bàn cười lớn "đến vương phi của đệ đã nói tùy đệ quyết định Văn Thần đệ tự quyết đi"

    Vũ Văn Thần lúc này mới nhàn nhã đứng lên chắp tay "Thần đệ nghe theo mẫu hậu và hoàng huynh phân phó"

    "Tốt tốt Tĩnh vương, Hàn Tư Tư nghe chỉ Hàn Tư Tư nữ nhi thông tuệ nhân phẩm thiên tiên ban hôn ước cuối mùa xuân năm nay gả tiến Tĩnh vương phủ làm bình phi"

    "Tạ hoàng thượng ban hôn vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế"

    Mọi chuyện cứ thế quyết định mùa xuân năm nay, bây giờ không phải mùa xuân sao Hàn Tuyết nhọc nhằn đứng lên lảo đảo quay về chỗ Vạn trắc phi đau lòng nàng chạy ra đỡ, hài tử ngốc yêu ai không yêu lại đi yêu Tĩnh vương.

    Ngồi về tại chỗ yến tiệc lại tiếp diễn nhưng Hàn Tuyết hoàn toàn không còn biết gì nữa lúc lâu khi chân đã tê cứng nàng mới nhận ra mình đang đứng cạnh xe ngựa chuẩn bị hồi phủ từ lúc nào. Vạn Linh nhìn Hàn Tuyết như người mất hồn lại càng thêm thương sót, nữ nhân này có lẽ vẫn khó có thể chấp nhận hiện thực đi, Vương gia là kẻ không tim lại nói mấy ai sinh ra trong hoàng thất còn mang nổi trong mình trái tim thiện lương. Năm đó phụ thân nàng làm một thái y trong thái y viện cũng có chút đóng góp phò tá hoàng thượng lúc này mới là thái tử, ngôi vua chỉ có một các hoàng tử tranh nhau đến máu chảy thành sông Tĩnh vương năm kia mới mười tuổi là mầm non yếu ớt bao người nhắm tới công kích đem ra uy hiếp thái hậu, để giữ an toàn thái hậu đành gửi Tĩnh vương ra ngoài lưu lạc phụ thân nàng cũng vì thế đem theo hắn và nàng quy ẩn nhân gian. Mời tám tuổi Vũ Văn Thần lại được đón về cung, tiếp đó hai năm thái thượng hoàng băng hà tranh đấu kết thúc bốn vị hoàng tử chết hai còn hai, thái tử an vị ngồi trên ngai vàng. Quân chủ mới thay đổi giặc trong giặc ngoài nhiễu loạn vương gia dẫn binh dẹp đông dẹp tây Chiến quốc nay đã thái bình thì quan viên không ngừng lôi kéo bè phái để cân bằng thế cục vương gia cũng đành mang hôn nhân ra đổi, đối với vương gia không có gì quan trọng hơn Chiến quốc và gia đình của hắn, tình yêu vốn là thứ xa sỉ đối với hoàng tộc, Hàn Tuyết là nữ nhân chưa từng trải nên không tránh khỏi mơ mộng nhưng phàm là nữ nhân không biết thế thời sớm muộn cũng sẽ bị kẻ gian loại bỏ.

    "Tỷ tỷ lên xe thôi ta ngồi cùng tỷ vương gia còn tại trong cung bàn bạc hôn sự mai mới xuất cung"

    Phải rồi Hàn Tuyết ngươi nên vì vương gia mà cao hứng giờ hắn có thể thú người trong lòng rồi, yêu không phải là thấy người mình yêu hạnh phúc bản thân cũng sẽ hạnh phúc sao.

    "Vạn trắc phi tỷ trong lòng có cảm giác thế nào ta thì tại nơi này rất đau (chỉ lên trái tim mình)"

    "Ây ngươi là vương phi sao có thể gọi ta là tỷ tỷ đây cứ gọi là Vạn Linh là tốt rồi xưng hô phải có thứ tự nha tuy rằng ta và người cùng tuổi nhưng thứ bậc là khác biệt."

    Hàn Tuyết cười yếu ớt nhìn qua nàng ta Vạn Linh mặt mày vẫn rạng rỡ không khỏi tự thấy bản thân mình yếu mềm "Có gì khác biệt chứ cũng chỉ là người với người mà thôi"

    Nhìn Hàn Tuyết cười tự giễu Vạn Linh không biết nên nói Hàn Tuyết là kẻ ngốc hay người thông minh đã biết trước là đau khổ sao còn tình nguyện đưa chân vào vũng bùn này.

     
  8. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 6

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cuối xuân cỏ cây thành công khoác lên mình những tấm áo xanh ngát Tĩnh Vương vui mừng mang kiệu tám người khiêng đến Hàn phủ đón thêm tân nương lần này đám rước kéo dài cả một con phố, người vui thì nhiều kẻ buồn có bao nhiêu trong vương phủ bày cỗ trăm bàn trăm người cười đâu ai nhìn thấy kẻ đang khóc.

    "Mẫu thân hôm nay chàng thành thân nữ nhân đó là người chàng yêu còn chàng là người con rất yêu, ai cũng vui vẻ người biết không chỉ có con rơi lệ" Hàn Tuyết nhìn bài vị mẫu thân "Người nói con có sai không, biết chàng không thích vẫn ép gả cho chàng là con đáng đời. Mẫu thân người từng nói muốn có hạnh phúc phải tự tìm kiếm cớ sao con tìm mãi không ra."

    Hai hàng lệ tràn khóe mi tình yêu của nàng thật hèn mọn hèn mọn đến nỗi bản thân nàng không thể một lần đứng cạnh hắn đau khổ đã sao nàng vẫn là cố chấp yêu hắn đêm nay nàng không ngủ.

    Hôm sau Vũ Văn Thần đưa Hàn Tư Tư tiến cung sớm để tạ ơn, trong tẩm cung thái của thái hậu bà và hoàng thượng đã chờ sẵn đợi tân nương tân lang tới dâng trà.

    "Ai gia nói Thần nhi cưới thêm thê rồi sau này có thêm vài tiểu mập mạp nữa thì đúng là vui càng thêm vui phải không?"

    Hoàng thượng ha ha ha cười "Mẫu hậu người cũng thật là sót ruột đệ đệ tinh khí dồi dào thê thiếp lại đông không chỉ vài mà vài chục tiểu mập mạp đó người dưỡng tốt xương cốt mà bồng cháu nha" trong đầu thầm nghĩ xin lỗi đệ đệ trách nhiệm nối dõi tông đường hoàng huynh nhờ đệ tới gánh vác.

    "Con còn dám nói hậu cung cũng đã mấy chục cung phi rồi một hài tử cũng nặn không ra hoàng thượng người nói xem đây không phải là bất hiếu với liệt tổ liệt tông sao" Thái hậu giận dỗi trách móc hoàng thượng trột dạ hắn nghĩ đang nói nhị đệ sao lại chuyển sang hắn nhanh như vậy, đám nữ nhân hậu cung kia để làm cảnh còn hữu dụng các nàng mà có hài tử mới là đại họa đó hoàng thượng cúi mặt cười trừ

    "Là hài nhi vô dụng"

    "Co.."

    Đang định tiếp tục giáo huấn nhi tử một hồi thì công công bên ngoài báo vợ chồng Tĩnh vương đến hoàng thượng thở hắt ra một hơi mẫu hậu hắn thật đáng sợ đã nhắm nói chuyện gì thì sẽ liên thiên vài canh giờ cho xem.

    "Hài nhi, thần thiếp tham kiến thái hậu tham kiến hoàng thượng thái hậu cát tường hoàng thượng vạn tuế vạn tuế, vạn vạn vạn tuế"

    "Bình thân đi người một nhà đến đây ai gia uống trà còn phát hồng bao"

    Dâng trà dùng ngọ thiện xong Vũ Văn Thần tới thư phòng của hoàng thượng bàn công vụ, Hàn Tư Tư ngồi lại bồi chuyện cùng thái hậu khí sắc của nàng rất tốt má thắm hồng nhuận đang trong kì tân hôn nên phảng phất có chút bẽn lẽn thái hậu vừa vuốt tay nàng vừa đùa vài câu khiến nàng mặt đỏ tới mang tai t, ình hình này mơ ước bồng cháu của thái hậu có hi vọng rồi.
     
  9. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    chương 7

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Phi Long các, Vũ Văn Thần tùy tiện ngồi xuống cầm sách đọc hoàng thượng ngồi sau văn án cười giảo hoạt

    "Nhị đệ tân hôn vui vẻ đừng quên chính sự"

    "Hoàng huynh dạo này coi trừng có vẻ nhàn rỗi đệ bên kia vừa tân hôn có thể xin vài ngày bồi thê tử đi"

    (Hoàng thượng xụ mặt) "Ai bảo trẫm nhàn rỗi Vu lão cáo già bên đó có động tĩnh gì không Đông Quận lại báo lên dạo gần đây có kẻ thu mua rất nhiều lương thảo e rằng bên trong có biến" Vũ Văn Thần Hạ sách xuống "Đệ vẫn đang giám sát nhưng Vu Nặc làm việc rất thận trọng gần đây lão chỉ vào triều rồi về phủ nội gián trong Vu phủ nói lão ta ngoài thượng triều rảnh thì chăm cây cỏ cũng không làm thêm việc gì."

    "Bên tam đệ thế nào?"

    "Hắn vẫn an phận làm một hoa hoa công tử Y thái phi thì có vẻ đã sót ruột không muốn chờ rồi gần đây thường lui tới vài phủ đệ lấy cớ tìm các phu nhân bồi nói chuyện nhưng huynh nghĩ thái phi sẽ nhã hứng tám chuyện với đám phu nhân nhàn rỗi đó sao vẫn là tam đệ hắn giỏi che dấu hơn."

    "Hừ! Có một mẫu thân như vậy hắn mới có thể thận trọng hơn đệ tiếp tục giám sát, Nguyệt quốc giao cho Nguyên tướng quân ở Biên Thành lo đi nhị đệ mẫu thân còn đang đợi đệ nặn tiểu mập mạp cho nàng đấy."

    "Còn dám nói vì ai đệ phải nuôi một đám nữ nhân phá hoại đó hả, hoàng huynh ngươi nên tăng thêm bổng lộc cho ta đi bấy nhiêu miệng ăn vương phủ của ta sắp sập rồi còn tiểu mập mạp đợi kiếp sau đi, Hàn Tín lão hồ ly kia tính đem nữ nhi tới giám sát ta vậy để ta cho nàng vài thông tin hữu ích vậy, đã muộn ta đi đón thê tử hồi phủ đây"

    Hoàng đế phẩy phẩy tay đuổi người, đệ đệ này của hắn chính là loại người mặt than không biết nói đùa nói nữa cũng không vui chi bằng cho hắn về sớm nặn bảo bảo.

    Trên đường xuất cung Hàn Tư Tư vui vẻ ngồi tựa vào người Vũ Văn Thần mà kể lể thái hậu tốt với nàng ta thế nào, cho nàng quà gì rồi còn không quên cọ qua cọ lại làm nũng, Vũ Văn Thần kệ nàng im lặng không nói nhưng vẫn cấp cho nàng ánh mắt cưng chiều nhiêu đó đủ cho tâm hồn của nàng ta bay bổng hạnh phúc.

    Trở lại vương phủ Vũ Văn Thần gọi lão quản gia Quách Lượng tập hợp dàn thê thiếp đến chính đường, hắn đang muốn câu cá lớn tất phải xuất mồi thật ngon, nuôi một đám vô dụng đến lúc nên dùng thì phải dùng cho triệt để.

    Giai nhân của Vũ Văn Thần quả không ít chưa đầy hai khắc đã ngồi kín hai bên chính đường không tính hai vị vương phi thì cả thảy Vũ Văn Thần có một trắc phi mười tám vị phu nhân hầu hết đều là thứ nữ của các quan viên trong triều cống qua. Một màn oanh oanh yến yến phi thường náo nhiệt vương gia cùng nhị vương phi chưa đến các nàng ngồi tranh thủ cùng nhau bàn tán, Hàn Tuyết mọi khi bị giam lỏng trong Ly Viện cũng cho gọi qua. Mười mấy vị phu nhân chia nhau ngồi hai bên theo thứ tự, Vạn trắc phi ngồi bên trái Hàn Tuyết trầm mặc nàng nhìn ta ta nhìn nàng Vũ Văn Thần định làm gì nàng sớm đã đoán ra.

    "Vương gia tới" Quách Lượng giọng già nua hô một tiếng mọi người đồng thanh đứng lên nhún người "thần thiếp tham kiến vương gia" Vũ Văn Thần nắm tay Hàn Tư Tư ghé ghế trên ngồi xuống liếc mắt nhìn một lượt hô 'bình thân'

    "Bổn vương hôm nay gọi các ngươi tới đây là có việc cần thông báo vương phủ đông người nhiều việc cần quản trước đều do Quách quản gia đảm nhiệm có phần quá sức nay Tư Tư đã là người của bổn vương nàng lại rất thông tuệ" mọi người im lặng lắng nghe, hắn lời nói đều đều mà chắc chắn "mọi việc bàn giao lại cho nàng quản lý, bổn vương tin tưởng với tư chất của nàng vương phủ sẽ trở nên nề nếp hơn" Hàn Tư Tư bên cạnh bị phấn khích làm cho sắp nổ tung cứ nghĩ phải làm ra vài cái thủ đoạn mới có thể có được vị trí này nào ngờ vương gia lại dễ dàng cấp nàng như vậy mắt cười long lanh ngước nhìn Vũ Văn Thần. Phía dưới bắt đầu nhao nhao bàn luận ai cũng thấy ghen tị cùng không cam lòng các nàng đều là nữ nhân rất ngưỡng mộ vương gia vào Tĩnh vương phủ đã lâu cũng chưa được nhận một chút dịu dàng nào, Hàn Tư Tư mới gả đã một bước chấp quản cả hậu viện lại nói nàng ta là nhị vương phi phía kia còn một vị vương phi nữa.
     
  10. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 8

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Khác với vẻ mặt bất ngờ của các phu nhân thì Vạn trắc phi và Hàn Tuyết bình thản hơn nhiều bởi các nàng hiểu chuyện này sớm muộn cũng xảy ra. "Các nàng có ý kiến gì sao?" một phu nhân hồng y cắn môi đánh bạo nêu ý kiến "thần thiếp cho rằng nhị vương phi gả sau tuy là bình thê nhưng việc chấp quản nên có công bằng một chút đại tỷ (Hàn Tuyết) cũng nên cùng góp sức" vừa nói nàng ta còn vừa run run thăm dò phản ứng xung quanh Hàn Tuyết đưa mắt nhìn nàng ta tuy nàng hơi ngốc nhưng nàng biết nàng ta là đang cố tình khơi mào khiến nàng và Hàn Tư Tư tranh giành, nói không nghĩ sao nàng ta không chịu nhìn xem nàng có bao nhiêu phân lượng đi đòi tranh giành với người ta, Vạn trắc phi bên cạnh trong lòng mắng thầm nữ nhân ngu ngốc gây chuyện với tiểu nhân không sợ sau này tiểu nhân quay lại cắn sao.

    Một người dũng cảm lên tiếng liền có vài người gan to hùa theo, các nàng là có lý mới dám nói ra bình thê có nghĩa là thân phận ngang hàng mà lợi ích cũng nên là ngang nhau không lý nào cùng là vương phi một người gả sau ôm trọn mọi lợi ích được, các nàng không phải có lòng tốt thay người ta nói chuyện đâu quyền lực nếu chia ra các nàng sau này còn có chỗ dễ thở tụ tại một nơi các sẽ sống thế nào đây.

    "Hàn Tuyết nàng cũng cho là như vậy sao?" đang ngồi thất thần tự dưng bị hỏi tới Hàn Tuyết ú ớ không kịp phản ứng Vũ Văn Thần lạnh giọng hỏi lại "Bổn vương hỏi ngươi, ngươi cũng cho là như vậy?" Hàn Tuyết sợ hãi lắp bắp "Thâ.. n Thần thiếp biết mình không có tài cán gì nên không dám vọng tưởng" hắn cười "tốt! Các nàng nghe rõ rồi chứ bổn vương không có thiên vị là do đại vương phi không có tài không muốn tranh giành mọi chuyện tới đây kết thúc quyết định bắt đầu từ ngày mai cuộc sống của hậu viện do nhị vương phi quản lý bổn vương mệt đi nghỉ trước" Đứng lên phủi phủi vạt áo nhìn Hàn Tư Tư "nàng ở lại hảo hảo cùng các nàng tâm sự làm quen sau này sống chung cho hòa hợp" quay qua dặn Quách quản gia "lát mang sổ sách qua cho vương phi" "dạ vương gia". Vũ Văn Thần rời khỏi không khí lại im lặng Hàn Tư Tư mắt hẹp cười mà như không cười nhìn phía dưới, liếc mấy nữ nhân lên tiếng vừa rồi một chút quay qua nhìn Vạn trắc phi và Hàn Tuyết một chút, hôm nay nàng ta coi như đã ngồi trên đầu mọi người rồi sau này sẽ từ từ chăm sóc từng người một.

    "Các tỷ muội ta xin ra mắt mọi người từ nay chúng ta là người một nhà rồi mong mọi người chiếu cố" Hàn Tư Tư miệng thì nói nhưng thái độ cao ngạo ra vẻ chủ nhân ngồi ghế trên tay cầm tách trà nhàn nhã uống, các thê thiếp ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi Nhan Ánh Nguyệt hồng y nữ tử vừa rồi lên tiếng nắm chặt khăn tay nàng biết kết thù với kẻ tiểu nhân là thứ rất đáng sợ, nàng đã lỡ kết thù với Hàn Tư Tư rồi cuộc sống sau này sẽ không dễ dàng nữa. Trước kia vương gia không quản hậu viện các nàng vào phủ mỗi người ở một viện nhàm chán thì tìm nhau nói chuyện dù cũng có tranh đấu nhưng cùng thân phận nên cùng lắm gà bay chó sủa một hồi rồi qua, lại nói Vũ Văn Thần trước nay chỉ sủng Vạn trắc phi không ngó ngàng tới các nàng Vạn trắc phi cũng không quản các nàng làm gì nên thế lực trong phủ vẫn luôn công bằng giời thì cán cân lệch nghiêng trời rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng hai 2020
  11. Khanh Khanh Nhi

    Bài viết:
    5
    Chương 9

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Người thức thời nên biết cúi đầu, muốn sống tốt vẫn là không nên đắc tội kẻ tiểu nhân trong đầu nhảy ý liền có người tìm cách nịnh nọt "vương phi tỷ tỷ vương gia coi trọng người giao người chấp quản vương phủ là vô cùng sáng suốt sau này chúng muội còn phải nhờ tỷ tỷ chiếu cố" "phải, phải cuộc sống sau này vẫn là chúng muội nhờ tỷ" vài nữ tử lên tiếng phụ họa Hàn Tư Tư mỉm cười gật gật đầu lại nhìn về phía Hàn Tuyết "Đại tỷ muội và tỷ lại được chung nhà rồi tỷ dạo này sống tốt không, hôm thành thân muội không gặp được tỷ thật sự rất buồn đó" lời nói đâm đau trái tim Hàn Tuyết, đây là lần đầu trong đời Hàn Tư Tư gọi Hàn Tuyết một tiếng tỷ tỷ nghe như thân thương nhưng ẩn giấu đầy khinh miệt, mười bảy năm sống tại Hàn gia là mười bảy năm tên nàng được réo gọi nhưng chưa bao giờ có kính ngữ hôm nay ở nơi đây nghe hai tiếng tỷ tỷ Hàn Tuyết trong lòng có bao nhiêu là chua sót, Hàn Tuyết cúi đầu "ta sống rất tốt" Hàn Tư Tư "à" một cái "vậy trưa nay muội qua thăm tỷ chúng ta cùng nhau hàn huyên một chút" Vẫn cúi thấp đầu Hàn Tuyết đồng ý "được" không có hứng đối đáp với Hàn Tuyết nữa nàng ta quay ra nói thêm vài câu để thể hiện vị trí nữ chủ nhân của bản thân rồi cho mọi người giải tán.

    Ra cửa ngẩng đầu nhìn bầu trời, đã lâu không ra khỏi Ly viện ngửa cổ hít vài hơi thật sâu Hàn Tuyết muốn tranh thủ thêm chút thời gian ngắm nhìn thế giới, đến vương phủ đã ba tháng nhưng chưa bao giờ nàng được phép đi ra ngắm nhìn thế giới ngày ngày quẩn quanh Ly Viện ngẩn ngơ, đang đi thì Quách Lượng gọi nàng lại dặn dò nàng nên nhanh chóng về Ly viện không được phép đi lung tung, lão có chút khó nói tiểu hài này ông tiếp xúc đã vài lần ấn tượng rất tốt nhưng vương gia đã phân phó đại vương phi không có việc gì suốt đời không cho phép ra khỏi Ly viện. Hàn Tuyết cười khổ Vũ Văn Thần ghét nàng đến thế sao, đến mức thở chung một bầu không khí cũng không muốn, nàng không hiểu bản thân làm gì khiến hắn bài nàng đến vậy, Tiểu Anh đứng sau nhìn nàng, nàng (Tiểu Anh) là nha hoàn vài ngày trước Quách quản gia điều đến cho Hàn Tuyết thay cho Tiểu Hỉ, Tiểu Hỉ nàng ta vài ngày trước không biết ra ngoài làm gì đã đắc tội Vạn trắc phi nên bị nàng ta điều đi phòng bếp làm việc.

    "Vương phi ta về thôi" Chủ tử của nàng gần như không đứng vững nữa rồi, Tiểu Anh mới theo hầu Hàn Tuyết được ba ngày nhưng nàng cảm nhận được đây là một vị chủ tử rất tốt rất ôn hòa sáng trưa chiều tối sinh hoạt rất bình dị ăn cơm, cuốc vườn trồng rau tưới cây rồi lại trồng hoa cỏ không có việc gì thì ngồi ngẩn ngơ cả ngày. Khàn khàn giọng Hàn Tuyết chua xót "Tiểu Anh ngươi biết không ta chỉ là muốn ngắm nhìn một chút nơi chàng đang sống, một chút thôi" Tiểu Anh đau lòng không biết nói sao nàng cũng không biết trong lòng vương gia nghĩ gì, mấy năm nay nữ nhân vào phủ rất nhiều tuy không ai được sủng nhưng chưa ai bị đối xử như chủ tử nàng, các nàng ăn uống ngủ nghỉ đều là những thứ tốt nhất còn Ly viện lại ngày ba bữa ăn rau dưa đạm bạc, y phục được cấp cũng chỉ là loại vải trung phẩm bình thường phần đãi ngộ chưa bằng một nửa những vị phu nhân kia.

    Hàn Tuyết giọng buồn buồn bước tiếp "Thôi là do ta cố chấp thời gian vẫn sẽ trôi đi vậy để thời gian cho ta câu trả lời" ngẩng đầu cho lệ không rơi xuống bóng dáng đơn bạc ấy đi khuất xa phía hành lang, Vạn trắc phi từ chỗ khuất đi ra nhìn theo thở dài hi vọng hài tử đó trôi qua cuộc đời bình lặng không nên đau khổ an phận cũng tốt, đơn thuần như nàng không nên mất mạng vì tranh đấu cuộc sống đó vốn không phải dành cho nàng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng hai 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...