Ngôn Tình Là Do Em Cố Chấp -Tranhuynh

Thảo luận trong 'Truyện Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Tranhuynh, 14/9/2019.

  1. Tranhuynh

    Tranhuynh Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    42
    Xem: 82
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/2019
  2. Đang tải...
  3. Tranhuynh

    Tranhuynh Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    42
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Kẻ Thô Lỗ.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ring ring ring.." Tiếng chuông báo thức lôi kéo tôi khỏi giấc mộng đầy ảo huyền.

    Cơ thể tự bật nhanh ngồi dậy trong mơ hồ, tôi nhìn vào con số hiển thị trên điện thoại thì đã quá trễ.

    Lập tức, tôi ra khỏi chiếc giường lộn xộn của mình mà chạy một mạch tới phòng tắm để chuẩn bị tới cuộc khai giảng đang diễn ra ở trường.

    Vội vàng dắt chiếc xe đạp của mình mà tức tốc chạy không ngừng. Không khí xung quanh như thế nào cũng chẳng quan trọng nữa rồi. Không thể tin được là tôi đã đi trễ buổi khai giảng đầu tiên của tôi ở trường trung học.

    Kết quả cũng quá dễ đoán thời gian là thứ tôi không thể cố thay đổi nó. Mọi thứ đang diễn ra đúng như dự định. Thật may, cổng chưa vẫn chưa đóng lại, tôi vội vàng lén lút để xe ở trong hóc nhỏ của trường, chuồn mình thấp xuống để không bị phát hiện và cứ thế hả hê tiếp bước vòng qua phía sau sân trường.

    Con đường nối dài tới sân sau trường tôi không thể tin nổi kích thức của nó, to hơn cả tiểu học gắp trăm lần.

    Những ngọn cỏ tự nhiên mọc um xùm cả một phần đất giữa rộng, hai bên gắn chặt khung thành bền vững khó lung chuyển. Những hàng cây che thoáng bóng râm mát mẻ trên dàn ghế được xếp sẵn.

    Tôi lại gần dùng tay phủi bớt bụi trên chiếc ghế đá và thả mình ngồi vào. Tất cả tiếng ồn từ buổi khai giảng đó dường như biến mất.

    Cảm giác yên bình kèm sự im lặng kéo dài. Tôi nhắm mắt lại cảm nhận nó, từng cơn gió như thấm sâu xen vào mái tóc tạo cho tôi cảm giác thoải mái, mát mẻ.

    "Ah.." Tiếng của cả hai đồng thanh vang lên. Tôi không thể tin được sự việc tồi tệ đó vừa diễn ra trước mắt.

    Cậu ta từ đâu đến phá vỡ khoảng không gian của tôi bằng cách rơi vào người tôi cùng cái môi khô ráp chạm vào môi tôi. Chuyện gì đang xảy ra đây? Với khuôn mặt méo mó như chuẩn bị hét vào mặt cậu ta.

    "À, ờ.. xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi" Cậu ta lấp bấp nói nhanh rồi phũ phàng chạy đi trong vội vã.

    Tôi theo đó mà liền nói không suy nghĩ "Ê đứng lại, không biết đỡ người ta dậy trước à".

    Nhưng rốt cuộc bóng dáng ấy cũng biến mất, không quay đầu. Quần áo mới trắng tinh của tôi giờ đây lại bị lấm lem bùn đất vì cái cậu ác quái ấy. Dưới mắt cá chân của tôi đau nhói không thể đứng dậy. Lần đầu tiên trong đời tôi trải qua cái nổi bi thảm đến vậy.

    Tôi đành lết người dậy lên ghế ngồi. Liếc mắt về phía dấu chân của cậu ta với lòng dỗi hận, tôi thề là khi gặp lại tôi phải trả thù.

    Bước chân của ai đó dẫm phải những cành lá vàng giòn rụm báo hiệu có người đang tới gần tôi. Ánh mắt lướt sang, chỉ là một cô bạn đang thập thò dưới hàng cây lớn. Vóc người cô ấy khá nhỏ nhắn đang tiến tới cùng với chiếc quần dài tây và áo hoodie trắng.

    "Bạn cần giúp đỡ gì không?" Cô bạn nhút nhát giữ một khoảng cách lớn với tôi.

    "À, có cảm ơn. Tôi đang bị trặc chân á. Không đi lại được" Tôi cố gắng giữa vẻ bình thường bên ngoài đối đáp lại với cô bạn ấy.

    "P.. phòng y tế bên kia. Bạn có cần mình đưa đến đấy không" Cô ấy nhìn về phía tầng hai chỉ tay lên và hỏi tận tình.

    "Ừm, vậy nhờ bạn" Tôi nói với sự biết ơn trên khuôn mặt. Cái cảm giác này làm tôi cảm thấy cô ấy không phải người xa lạ và bắt đầu nhìn kĩ vào khuôn mặt cô ấy với miệng đang mở lại đóng liên tục kia.

    "Xin lỗi, tôi có đang nói nhiều lắm không?" Cô bạn dừng lại quay người hỏi tôi.

    Tôi cũng cười một cách tự nhiên nhất và nghĩ xem mình đã từng gặp người này ở đâu mà lại có cảm giác thân thuộc đến thế. "Không, cậu làm tôi cảm thấy thoải mái lắm. Cảm ơn đã giúp đỡ tôi".

    Đến nơi, cô ấy mở cửa dìu tôi vào ngồi trên chiếc ghế đối mặt với cô ý tá. Cô y tá hỏi tôi có vấn đề gì về sức khoẻ thì cô bạn nhanh nhẹn trả lời giúp.

    Sau một hồi, vết thương được băng bó lại, cơn đau nhói khi tác dụng với thuốc làm tôi ấm ức nhớ tới tên đã gây ra hậu quả này và.. sự mất mát về cái chạm môi đó.

    "Á.. Đừng đau.. Dừng. Bỏ ra coi" Bỗng giọng nói của cái tên khốn ấy lại vọng vào tai tôi. Cánh cửa mở sầm, thật bất ngờ khi tên to tướng ấy lại bị cô gái giúp tôi tới đây nhéo tai dắt vào phòng y tế.

    "Mau xin lỗi cậu ta. Nhanh!" Cô ấy thẳng tay đánh vào khuông lưng cậu ta cao giọng.

    Tôi ngớ người ra chỉ biết nhìn mọi việc tiếp diễn. Trong thâm tâm mong sao cô ấy đánh hắn đến nhập viện cũng được nữa.

    Mặc bên ngoài thì khác, ánh mắt tôi khép hí lại ôn nhu bảo rằng: "Không cần đâu.. Không sao. Cậu ta không phải cố ý mà".

    "Này.." Cô bạn nhỏ tốt bụng ấy lại đập thêm một cú khá đau vào bên lưng, cậu ta ngã người phía trước dùng cánh tay che lại, khuôn mặt nhăn nhó, miệng nhe ra.

    "Gì nữa" Cậu ta có vẻ rất tức bực nhưng vẫn phải kiềm chế cơn thịnh nộ. "Cậu phải đưa cậu ấy về. Tự làm tự chịu" Cô ấy nghiêm túc chỉ vào tôi. "Hoi.. Ai biết á.." Cậu ta vẫn chưa kịp dứt một câu trọn vẹn đã bị dồn thêm một cú bên người.

    "Hoi gì mà hoi.. Tôi có việc" Cô ấy đưa cho tôi một số liên lạc. "Đây. Cậu ta mà bỏ cậu. Gọi tôi nhé" Xong xuôi, cô bạn bỏ về để tôi lại với hắn. Hắn lại gần gãi đầu không biết làm thế nào đành hỏi thẳng tôi. "Mày đi xe hay đi bộ".

    Ánh mắt tôi nhìn vào mặt cậu ta kèm theo cái biểu cảm lạnh nhạt "Xe".

    "Chìa khóa xe" Cậu ta giơ tay ra phía trước nói.

    "Xe đạp" Tôi trả lời.

    "Gì cơ" Cậu ta ghé lại gần không hiểu lời tôi nói.

    "Xe đạp! Tai có vấn đề à" Giọng tôi tăng cao.

    "Gì mà nghèo thế. Xe máy hay xe điện cũng không có" Cái thái độ đối với tôi là gì đây. Cậu ấy khinh tôi ư?

    "Bớt lại đi nha, thì ra cậu là kiểu phân biệt giàu nghèo, hửm?" Tôi chuyển ánh mắt, nhết miệng cười khẩy.

    "Nói sự thật mà. Nhột lắm hay sao cái đồ nhà nghèo" Cậu ta càng lỗ mãng giương mặt nhìn tôi.

    "Đúng, tôi nghèo" Tôi nhìn vào mắt cậu ta "Nhưng tôi cảm thấy may mắn là không giống cái loại như cậu".

    Khuôn mặt tên đó tự tối sầm lại. Sau lưng bỏ đi không nói một lời nào.


     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...