Truyện Ngắn Không Thể Quay Đầu - TuyetLisa

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi TuyetLisa, 6 Tháng mười 2018.

  1. TuyetLisa

    Bài viết:
    29
    Không thể quay đầu

    Tác giả: Tuyetlisa

    Vào những ngày tiết trời bắt đầu thay đổi, mùa đông đang dần đến với những cơn mưa rào bất chợt và vội vã. Sáng hôm nay, cậu ấy lại đặt dưới hộp bàn của tôi một lá thư:

    "Hôm qua trời nắng như vậy mà hôm nay trời cũng đổ mưa rồi, Tiểu Tình.. khi nào cậu mới đổ tớ đây?"

    Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ấy chính là tôi không hề có ấn tượng gì với cậu ấy cả. Mãi đến khi cậu ấy đến trước mặt tôi và đưa tôi một xấp giấy. Khi về nhà mở ra đọc tôi mới biết xấp giấy đó là thư tình! Nó dài 42 trang giấy, tôi mất khoảng 30 phút để vừa đọc vừa hiểu và cố hình dung những chi tiết cậu ấy viết trong thư. Chẳng hạn, cậu ấy bảo:

    - "Tiểu Tình, cậu nhớ không, hôm lao động ở trường chúng ta đã cùng kéo chung một cái soạt rác, cùng nhau nhặt rác và đi đổ, khi ấy tớ ước gì cậu cũng đổ tớ như từng lá rác đổ xuống hố vậy."

    Hoặc là:

    "Vì muốn cậu chú ý đến tớ mà tớ đã từng nhuộm cả đầu tóc màu xám, bị thầy chất vấn và lên xuống phòng giáo viên gần một tuần, khi mọi người đều tập trung vào người tớ thì cậu lại không nhìn tớ lấy một lần, thật nhẫn tâm!"

    Tôi đã nhiều lúc mỉm cười, tim có chút nhảy nhót nhưng tôi không trả lời thư.

    Mùa đông năm ấy, cậu vì muốn đưa ô cho tôi mượn mà lén lấy ô của tôi giấu đi. Lúc đầu tôi hoang mang vô cùng, không hiểu tại sao lúc đi có mang theo ô nhưng lúc về lại không có, đến sáng hôm sau lại thấy nó ở dưới hộp bàn. Sau đó, bạn thân tôi mới nói cho tôi biết chỉ cần tôi rời khỏi bàn học, cậu sẽ lại hộp bàn và lấy ô của tôi đi. Tôi biết nhưng không nói, vì không biết phải mở lời ra sao, hơn nữa tôi cảm thấy chuyện này thật quá đáng yêu.

    Bạn hãy tưởng tượng trong suốt những năm tháng nhạy cảm nhất trong cuộc đời, chính là những năm cấp ba đầy áp lực, mơ mộng và thuần khiết có một người cùng bạn trải qua, chỉ đơn giản là những hành động nhỏ nhặt như cậu ấy mua đồ ăn sáng cho tôi, mua thuốc giúp tôi lúc tôi bị cảm, để dưới hộp bàn tôi những viên kẹo đủ màu. Cùng đợi nhau về nhà lúc tan trường rồi lại cùng với nhau đi học, chỉ nhau những bài toán khó hay những câu an ủi lúc tôi bị điểm kém. Từng giây từng phút từng ngày từng tháng trôi qua làm tôi rung động giống như câu chuyện con ếch trong nồi nước sôi. Từ sự rung động ấy lại trở thành thói quen. Cậu biết không, chẳng biết từ lúc nào tôi lại có suy nghĩ rằng nếu không có cậu thì cả thanh xuân của tôi chắc chỉ còn lại con số 0.

    "Tiểu Tình, bao giờ cậu mới chịu đổ tớ đây?" đó là lá thứ hai và có lẽ cũng chính là lá thư cuối cùng tôi nhận được từ cậu ấy. Trong suốt một năm qua tớ đã chờ cậu gửi lá thứ thứ hai cho tớ, tớ muốn nói tớ cũng thích cậu mất rồi.

    Tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều nguyên nhân làm chúng tôi xa cách nhau, nhưng tôi không ngờ mọi chuyện lại đến sớm và khó chấp nhận đến vậy.

    "Tớ thích cậu, hẹn hò đi!"

    Ngay sau khi học về, tôi đã viết một lá thư như thế và kẹp vào cuốn sổ tay rồi để vào cặp. Sáng hôm sau tôi sẽ đến trường thật sớm, để thư vào trong ngăn bàn của cậu ấy. Giờ ăn trưa, ăn tối, lúc tối làm bài tập, tôi vẫn không ngừng tưởng tượng ra dáng vẻ của cậu ấy khi đọc thư. Tôi chỉ ước thời gian hãy trôi thật nhanh, nhưng bây giờ là giữa tháng mười, màn đêm cô tịch ấy sẽ kéo dài hơn bình thường. Tôi không ngủ được, chẳng rõ là vì điều gì..

    Những tia nắng yếu ớt của ngày mới cuối cùng cũng rọi qua ô cửa sổ, cành liễu vươn lên kiên cường dưới những hạt sương nặng trĩu và trong như nước mắt. Sáng hôm ấy tôi không đến trường được. Tôi đã nghĩ cái đầu này nào phải đầu của tôi nữa, rõ ràng nó là tảng đá, là những mũi kim. Mẹ tôi vào phòng gọi con dậy đi học thì thấy tôi đang lăn lộn dưới sàn nhà. Từng cơn đau vây lấy tôi như muốn thiêu cháy và dần chết tôi vậy. Tôi được đưa đi cấp cứu trong tình trạng mất ý thức. Ba ngày sau tỉnh dậy, cổ họng tôi khô rát, tay chân rã rời vừa định mở miệng nhờ người lấy nước thì lại nghe tiếng mẹ tôi và bác sĩ nói chuyện với nhau.

    "Khối u trong não đã ảnh hưởng rất nhiều đến cơ thể, mong người nhà chuẩn bị tinh thần!"

    Mẹ tôi vừa nghẹn vừa ơ a ra vài tiếng:

    - "Nó.. tiểu Tình nó còn sống được bao lâu?"

    - "Nhiều nhất là ba năm, chỉ cần thực hiện đúng lời dặn của bác sĩ và tái khám thường xuyên, cháu sẽ cầm cự được gần ba năm nữa."

    Gối tôi đã ướt nhèm vì khóc, tôi khóc không thành tiếng vì cổ họng đã khản đặc và nghẹn đắng, đến nỗi một người câm còn có thể ơ a được và tiếng còn tôi thì không thể. Cái cảm giác một đứa con gái mới lớn đang ở trong độ tuổi đẹp nhất trong đời nghe tin mình sắp chết, biết rằng bao nhiêu ước mơ và hoài bão mình xây đắp trong 17 năm qua đều sẽ sụp đổ. Tôi khóc vì thương ba mẹ tôi, khóc vì không biết phải làm cách nào để trả lại công lao như biển núi của họ, khóc vì không hiểu tại sao ông trời lại đối xử với tôi như thế.

    Mẹ tôi vào phòng với hốc mắt đỏ hoe và sưng vù:

    - "Con tỉnh rồi đấy à? Con có muốn ăn gì không? Con có khát không? Cảm thấy trong người thế nào rồi?"

    - "Mẹ đưa con về nhà được không?" - Tôi bất lực hỏi mẹ.

    - "Con đang bệnh mà, phải nghỉ ngơi vài tuần đã."

    - "Vài tuần ư? Tại sao con phải nằm đây và lãng phí vài tuần ấy trong khi con chỉ còn gần 3 năm để sống?"

    Mẹ tôi sững sờ và nước mắt chảy ròng: "Con.. con biết rồi sao?"

    - "Con muốn về nhà, con muốn đi học để làm nhiều việc con cần làm, con phải về nhà thôi mẹ ạ. Có ra đi con cũng muốn ra đi một cách thanh thản nhất!"

    Chiều hôm ấy tôi xuất viện, và hai ngày tiếp theo đó chính là những ngày khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Ngoài tiếng hỏi han và khóc thầm của ba mẹ tôi thì sự có sự im lặng lạnh lẽo. Ngày thứ ba, tôi đến trường.

    Cả lớp thay nhau hỏi thăm sức khỏe tôi, cậu ấy hôm nay đi học muộn, vừa vào lớp đã bắt đầu tiết học. Tôi nhìn cậu ấy suốt cả buổi học, thỉnh thoảng cậu ấy cũng quay lại nhìn tôi, tôi lại quay qua chỗ khác. Tôi nghĩ mãi cũng không ra phải nói gì với cậu ấy lúc tan học, nhưng tôi chắn chắn tôi không thể nói với cậu ấy rằng tôi sắp chết!

    Trống đã đánh, cậu ấy xếp vội vở vào balo và chạy đến bàn tôi: "Tiểu Tình, cậu sao rồi? Tớ lo cho cậu chết được.". Tôi lề mề thao tác gấp vở và xếp bút, cậu ấy giúp tôi thu dọn những thứ trên bàn. "Tớ khỏe rồi."

    Chúng tôi cùng nhau về nhà trên con đường rải đầy lá vàng, chúng rơi xuống chân tôi nhẹ nhàng đầy day dứt. Có lẽ tôi sẽ giống như những chiếc lá kia sớm thôi. Cũng là con đường quen thuộc này, nhưng hôm nay tôi lại không biết phía cuối con đường ấy điều gì sẽ chờ đợi tôi.

    Ngồi dưới gốc cây vừa to vừa mát mẻ, cậu ấy chạy đến đưa tôi chai nước:

    - "Chúng ta bị muộn xe buýt thật rồi, ngồi đây một lát rồi đi tiếp nhé, chắc cậu mệt lắm hả?"... "

    Ừ, một chút thôi."

    Ngồi cạnh nhau chúng tôi không biết phải nói gì, một lúc lâu cậu ấy mới nói với tôi:

    - "Tiểu Tình, lá thư lúc trước cậu không trả lời cũng không sao, những bức thư lần này, cậu không được im lặng đâu đấy.". Tôi ung dung nói thẳng:

    - "Tớ xin lỗi, nhưng sau này cậu đừng như thế nữa."

    - "Cậu không thích tớ chút nào sao?"

    - "Cậu là bạn tốt của tớ."

    Cậu không thể hiểu được đâu, tớ phải khóc bao nhiêu đêm, đã can đảm và đau lòng đến tột cùng tớ mới có thể bình tĩnh đến vậy. Cậu ấy nhìn tôi chăm chú, tôi tránh ánh mắt của cậu bằng cách loay hoay tháo vỏ chai nước.

    - "Tớ không nghĩ như vậy!" - cậu ấy lạnh lùng nói. Tôi cười khẽ đầy trào phúng và bất lực:

    - "Nó là vậy đó!"

    Cậu ấy mở khóa cặp và lấy ra một tờ giấy màu đỏ đưa cho tôi. Tờ giấy ấy vẫn còn vương mùi thơm của hương hoa nhài, mới một tuần thôi mà nó đã khiến tôi đi từ thiên đường xuống địa ngục.

    - "Sao cậu có nó?".

    - "Hôm cậu ở bệnh viện, tớ vì lo cho cậu nên đến nhà hỏi thăm và mượn cớ trả vở cho cậu, lúc vào phòng tớ thấy nó."

    Cậu ấy từ từ mở tờ giấy ra và đọc:

    - "Tớ thích cậu, hẹn hò đi!", "Tiểu Tình, tớ không thể hiểu nổi. Dù biết là trong lúc cậu nằm viện tớ không nên suốt ngày cười mỉm và ngớ ra như một thằng ngốc như thế, nhưng tớ đã rất vui mừng vì lá thư này của cậu, tớ chỉ mong cậu khỏe thật mau rồi tới trường, tớ sẽ kể cho cậu nghe về những niềm vui hoan hỉ đó. Tiểu Tình.."

    - "Cậu đừng nói nữa!"

    Tôi đã kịp cắt ngang trước khi bị những câu nói của cậu ấy làm tôi mềm lòng và sụp đổ.

    - "Cậu đang làm gì vậy? Tùy tiện đọc thư của người khác là mất lịch sự lắm cậu hiểu sao? Tự tiện lấy đồ của người khác lại càng mất lịch sự đó cậu không hiểu sao? Đúng, thư này là tớ viết, nhưng mà là viết cho người khác, người tớ thích, người tớ dùng cả thanh xuân để yêu thương cậu biết không? Nếu tớ thích cậu thì tớ đã nói từ lâu rồi, còn phải đợi đến ngày hôm nay sao? Cậu như vậy là ngốc thật hay là giả vờ ngốc đây? Hôm nay tớ thật sự rất thất vọng về cậu! Trả thư cho tớ!".

    Cậu ấy ngớ ra và sợ hãi như học sinh cấp một bị cô giáo mắng. Sau đó lại cuối xuống nhìn bức thư. Tôi giật phắt lá thư từ tay cậu ấy:

    - "Cậu điếc à?"

    Cậu ấy đứng bật dậy sau đó thì không cử động, như không hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi ấp úng: "Tớ xin lỗi vì đã không nói gì mà lấy đồ của cậu, tớ không biết.."

    - "Thôi được rồi! Tớ đi về đây!"

    Cậu ấy chạy đến trước mặt tôi:

    - "Tớ xin lỗi thật đấy, cậu đừng giận nữa được không?"

    - "Gần 3 năm qua, tớ đã chịu đựng quá đủ rồi, cậu rất phiền đấy chắc cậu không biết đâu đúng không? Nếu cậu không biết thì hôm nay tớ nói sẽ nói cho cậu biết. Cậu làm tôi mất biết bao nhiêu khoảng thời gian riêng tư, cậu cứ lẽo đẽo theo tôi làm tất cả mọi người hiểu lầm về mối quan hệ giữa tôi với cậu, nhưng tôi vẫn phải tươi cười với cậu, xã giao với cậu. Chỉ là xã giao thôi cậụ hiểu không? Từ giờ thì hay rồi, coi như tôi cầu xin cậu hãy từ bỏ tôi đi! Tạm biệt."

    Tôi gạt tay cậu ấy ra khỏi tay tôi và quay đầu bước đi, những bước đi đó của tôi như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng. Nước mắt tôi chảy ròng đầm đìa ở cổ và ướt hết cổ áo. Cái khoảnh khắc lúc tớ nói ra những lời cay nghiệt ấy thì chính tớ, chính tớ mới là người đau lòng nhất đấy cậu không hiểu được đâu. Đúng, cậu chẳng hiểu gì cả! Người ta nói, người ở cạnh bạn năm 17 tuổi chính là người bạn yêu thương nhất. Tớ chỉ yêu mình cậu, nếu tớ có thể sống được đến 60 tuổi hay 80 tuổi tớ cũng sẽ chỉ yêu mình cậu chứ đừng nói là 17 tuổi. Tớ biết, cậu vẫn đang bàng hoàng và cay đắng nhìn tớ bước đi nhưng xin cậu.. hãy về đi, về để sống và xây dựng tương lai tốt đẹp thay cho tớ. Hãy đừng thích tớ nữa, vì tớ không thể thích cậu được nữa rồi! Ngôn Hy.. về đi!

    Lá vàng vẫn rơi trên đường tôi về, đó là con đường dài nhất mà tôi đã đi trong đời..

    Tình không biết bắt đầu từ đâu, khi nhìn lại đã không thể quay đầu..

    Xem tiếp bên dưới..
     
    Last edited by a moderator: 26 Tháng năm 2019
  2. Đang tải...
  3. TuyetLisa

    Bài viết:
    29
    Phần 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng hôm sau, tôi không đến trường. Tôi sự gặp mặt cậu ấy. Sợ khi vừa nhìn thấy cậu tôi đã chảy nước mắt mà không kịp lau. Sợ cậu nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt và u ám của tôi. Sáng hôm sau nữa tôi cũng không đi học. Mãi đến ngày thứ 3 tôi mới đủ dũng cảm để tới lớp.

    Nhưng tôi không gặp cậu ấy nữa. Cậu ấy đi du học rồi!

    Tôi vui vì mình không cần phải gắng gượng một cách khó khăn khi đối mặt với cậu ấy, nhưng cũng cảm thấy thật bi hài và đầy hụt hẫng. Đúng, đó là một câu chuyện quá đỗi bi hài!

    Tối về, tôi nằm nghĩ về một nơi xa xôi nào đó. Ở đó trời đang sáng, liệu cậu có thấy buồn ngủ vì bị lệch múi giờ? Cậu có lạnh không? Thức ăn có quen miệng không? Nhưng đó mãi là những câu hỏi trong tiềm thức vì chúng ta đang cách nhau một biển Thái Bình Dương, hơn nữa.. mình không còn là gì của nhau nữa rồi.

    Mùa đông đã kết thúc. Chúng tôi đã bắt đầu ôn thi Đại Học. Tôi cũng sẽ thi. Tôi muốn đậu vào ngôi trường mà tôi luôn mơ ước để phần nào lắp đầy những ước mơ chẳng bao giờ đầy ấy.

    Mỗi buổi sáng tôi thức dậy, tôi tự hỏi rằng cậu đã ăn tối chưa? Buổi tối khi ăn cơm, tôi tự hỏi cậu đang ngủ đấy chứ, hay còn thức để làm một việc gì đó? Mỗi buổi tối trước khi ngủ, tôi cũng tự hỏi rằng.. ngày mới đến rồi, cậu đã ăn sáng chưa? Buổi sáng ở đó chắc là lạnh lắm, cậu có mặc đủ ấm không?

    Từng ngày từng ngày cứ thế trôi qua, tôi đã đỗ vào trường đại học T. Cánh cổng trường đại học mở ra cũng chính là lúc cánh của tương lai của tôi đang dần khép lại. Tất nhiên, tôi chỉ thi chứ không học. Tôi đỗ rồi, một trong những hoài bão của tôi, tôi đã thực hiện được rồi. Bây giờ tôi muốn dành thật nhiều thời gian để ở bên gia đình.

    Mắt tôi yếu dần, vì khối u đã bắt đầu chèn ép dây thần kinh ở mắt. Cho đến một ngày tôi không còn nhìn thấy gì nữa. Những cơn đau cứ đến rồi đi đã dần lấy đi từng mảnh linh hồn trong tôi. Bây giờ đã là tháng thứ hai mươi sáu, nhưng có lẽ tôi không cầm cự được thêm nữa rồi.

    Hôm nay, tôi vẫn nghe được tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ, nghe được mùi ánh nắng ấm ám và thoáng đãng. Mọi thứ dường như rất xinh đẹp nhưng tôi không nhìn thấy gì cả. Tôi nằm ở nhà, mà không đến bệnh viện.

    Chiều hôm ấy trời mưa to, tôi cảm nhận được sự yếu ớt đến tột cùng của hơi thở và nhịp tim. Cửa phòng mở ra, hình như là Vi Vi đến, vì tôi nhận ra mùi hương trên người cô ấy. Tôi khẽ trút vài lời thầm thì:

    - "Vi Vi, mưa to thế này thật làm tớ nhớ đến nhân vật Giôn-xi trong truyện 'Chiếc lá cuối cùng'. Nhưng cô ấy cuối cùng cũng đã sống rồi. Vi Vi, chắc tớ cũng sẽ như cô ấy thôi đúng không?" - Tôi mỉm cười đầy tuyệt vọng. Vi Vi không nói gì.

    - "Vi Vi, cậu biết không, hôm nay là ngày tớ tròn 20 tuổi, chắc sẽ không ai chết vào ngày sinh nhật của mình đâu đúng không?"

    Tôi nằm đó bất động, tay vẫn cầm lá thư màu đỏ có hương thơm mùi hoa nhài năm xưa, chỉ biết trách dòng đời nghiệt ngã, thư đã đến tay người nhưng chẳng thể ở bên người mãi.

    Tiếng bước chân đến gần tôi. Một giọt nước nóng hổi rơi xuống má tôi làm tôi khẽ giật mình.

    - "Anh rất nhớ em."

    Giọng nói quen thuộc ấy cất lên làm cả người tôi rung lên, tim tôi đập vội va vào lòng ngực đau nhói. Hình như tôi đã quên một điều gì đó, rằng mùi hương trên người cậu gần giống với Vi Vi. Nhưng cậu đang ở Mỹ cơ mà? Cậu thực sự đang ở cạnh tớ sao?

    Cánh tay tôi run lên bần bật, người nào đó đã ngồi xuống cạnh tôi và vuốt mái tóc rối bù của tôi. Nước mắt tôi cũng đã làm ướt nhòe bàn tay của cậu ấy. Tôi khẽ cất lên giọng nói vừa thê lương vừa ngập chút vui mừng:

    - "Ngôn Hy"

    - "Là anh đây."

    (Còn tiếp)
     
    Nặc DanhQuân thích bài này.
    Last edited by a moderator: 26 Tháng năm 2019
  4. TuyetLisa

    Bài viết:
    29
    Phần 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Anh nắm tay tôi, tôi cũng siết chặt tay anh. Cả hai chẳng thể nói nổi một câu nào.

    - "Cậu đang ở Mỹ cơ mà?"

    - "Anh sẽ không đến đó nữa"

    - "Tại sao?"

    - "Ngủ không ngon."

    - "Tớ bây giờ rất xấu phải không?"

    - "Anh giúp em trang điểm."

    - "Cậu biết làm chuyện đó thật sao?"

    - "Gọi bằng" anh "!"

    - "Nhưng cậu bằng tuổi tớ."

    - "Nhưng anh lớn hơn em 11 tháng!"

    Tôi không nói gì, anh đỡ tôi ngồi dậy nhẹ nhàng chải tóc cho tôi. Nói chải vậy thôi nhưng thực chất tóc tôi đã rụng gần hết rồi. Từng ngón tay anh khẽ chạm vào gương mặt gầy gò của tôi, anh tỉ mỉ kẻ chân mày và đánh vài lớp phấn trên mặt tôi, sau đó thoa son cho tôi.

    Có lẽ đây là lúc tôi cảm thấy hạnh phúc nhất trong suốt những ngày tháng bệnh hoạn vừa qua. Tôi chỉ mới 20 tuổi, cái tuổi mà bao cô gái ngoài kia người đã trở thành hoa hậu, người đã là những sinh viên đầy tươi trẻ và khát vọng. Họ đều xinh đẹp dưới những lớp phấn và màu son đầy ngọt ngào. Nhớ ngày bé, tôi hay nghịch son của mẹ, mẹ luôn mắng tôi và dặn phải đợi sau này lớn lên mới được phép dùng mỹ phẩm. Giờ thì tôi đã được làm điều đó rồi, nó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi được trang điểm để trở thành một thiếu nữ.

    Anh vẫn chăm chú dặm phấn cho tôi, không biểu lộ cảm xúc gì. Anh nói với tôi:

    - "Đẹp lắm."

    Tôi mỉm cười chua chát, vị đắng trên môi lan rộng đến hốc mắt cay xòe. Môi anh đặt vào môi tôi giữa làn mưa nước mắt. Trước khi tôi chết, tôi đã gặp được người mình yêu thương. Chúng tôi cùng trao nhau nụ hôn đầu đời ngọt ngào và nồng nhiệt. Anh đã không còn là cậu bé non nớt hay viết những bức thư tình ngốc nghếch ngày xưa nữa. Anh đã bước vào cái tuổi đỉnh đạt của một người đàn ông. Câu chuyện dang dở ngày xưa, lời nói ngày nào nghẹn ngào tôi và anh không thể nói, bao nhớ thương và tình cảm đang dồn hết vào nụ hôn này. Chỉ hận không thể hòa hai thành một!

    - "Em yêu anh sao?".

    - "Anh thật vui tính." (chắc sẽ không còn câu hỏi nào ngớ ngẩn như thế nữa)

    - "Giá như em nói điều đó sớm hơn."

    Tôi cười khổ, lúc này tôi nên nói gì đây?

    - "Nói yêu anh đi."

    - "Em chỉ nói lời đó với chồng của mình."

    Anh nắm lấy tay tôi:

    - "Cưới anh nhé?"

    - "Ngôn Hy, em sắp chết rồi đấy, càng cố gắng, câu chuyện này sẽ càng thêm ảm đạm hơn mà thôi!"

    - "Anh biết không? Em đã không còn sức lực để nghĩ đến và đau lòng thêm được nữa rồi."

    - "Tình, nếu như khỏi bệnh, em sẽ lấy anh đúng không?".

    Tôi không nói gì.

    - "Em có biết, em đã biến anh thành một thằng khốn nạn không?"

    - "Có sao?"

    - "Có. Em đã biến anh từ một người vô lo vô nghĩ phải trốn tránh mọi thứ để đến một nơi thật xa. Em đã biến anh thành một người con trai bỏ mặt người con gái mình yêu khi cô ấy đang tuyệt vọng và cần người ở bên nhất. Em đã biến anh thành một kẻ tồi tệ nhất trên thế gian này."

    - "Em mệt rồi, em muốn đi ngủ."

    - "Anh muốn lấy em."

    - "Đó là chuyện của anh."

    - "Em lấy anh nhé?"

    - "Ngày mai em sẽ trả lời.."

    - "Anh sẽ đợi"

    Anh đắp chăn cho tôi, tuy tôi đang nhắm mắt ngủ nhưng tôi không ngủ. Tôi biết anh vẫn còn đứng đó nhìn tôi.. rất lâu. Đến khi bước chân anh xa dần, tôi mới thấy lòng nhẹ nhõm.

    Tại sao? Vì điều gì mà khiến anh lại trở về đây thêm một lần nữa? Chẳng lẽ kiếp trước tôi đã bán nước giết dân sao?

    Cưới nhau sao?

    Đêm hôm đó, tôi chết.

    (còn nữa)
     
    Last edited by a moderator: 26 Tháng năm 2019
  5. TuyetLisa

    Bài viết:
    29
    Kết thúc

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngôn Hy.

    Trước mặt tôi là tấm hình cô ấy, xung quanh tôi là người thân cô ấy và những chiếc khăn tang. Người tôi yêu và tôi giờ không còn là người của một thế giới.

    Cái ngày mà tôi nhận được điện thoại từ Vi Vi, cô ấy nói Tiểu Tình sắp không cầm cự được nữa. Đây có lẽ là sự thật mờ ảo nhất, tôi không tin, không muốn tin nhưng vẫn đặt vé máy bay tức tốc lao về.

    Hai năm qua không ngày nào tôi không nghĩ đến cô ấy. Nghĩ về những gì Tiểu Tình nói dưới gốc cây. Chúng tôi ở bên nhau lâu như vậy, cùng chia sẻ với nhau thật nhiều điều. Sau đó cô ấy bảo tôi rất phiền, cô ấy cầu xin tôi hãy buông tha và từ bỏ cô ấy.

    Đó là lần đầu tiên tôi hiểu được, lời nói cũng có thể làm người ta đau như cắt.

    Sau khi nhận ra được mặt trái sự việc, tâm tôi chết, tim tôi đập không theo vòng tròn sinh lí. Các dây thần kinh trong cơ thể tôi căng đến nỗi có thể đứt vỡ bất cứ lúc nào. Lúc ở sân bay, tôi chẳng cần nhận hành lí mà chạy thẳng đến nhà Tiểu Tình. Khi ấy tôi nghe tiếng mưa như xé nát từng thớ da thịt.

    Tôi đã không làm chủ được khóe mắt của mình, nước mắt tôi trào ra ồ ạt mặn chát khi nhìn cô ấy nằm xơ xác trên giường, nhìn cô ấy cầm lá thư vốn dĩ là của tôi, nghe cô ấy hỏi tôi: "Chắc sẽ không ai chết vào ngày sinh nhật của mình đâu đúng không?".

    Yêu, kết hôn và chung sống với Tiểu Tình chính là dục vọng luôn chảy trào trong tôi kể từ khi còn là học sinh. Tôi không cưới được cô ấy vào kiếp này, nhưng kiếp sau tôi sẽ làm được.

    Ngày cô ấy ra đi. Vi Vi trao lại lá thư màu đỏ ấy cho tôi: "Ngôn Hy, chắc em không thể cưới anh được rồi!". Dòng chữ nguệch ngoạc ấy chính là lời từ biệt cuối cùng cô ấy dành cho tôi.

    Tiểu Tình, em đã ở bên anh lúc anh xấu xí và ngây dại nhất, đến khi anh trưởng thành hơn và có mọi thứ trong tay thì em lại đi mất rồi! Em bảo anh phải làm sao đây? Khi những thứ anh có và đã cố gắng có chỉ là để có được em? Anh phải làm sao đây khi cả cuộc đời này, thứ anh cần duy nhất chính là em?

    Có lẽ, anh sẽ không khóc nữa, anh phải thực hiện những khát vọng và ước mơ thay cho em. Sau khi hoàn thành nó, chúng ta sẽ lại gặp nhau sớm thôi, Đúng không?

    Tình, chúc mừng sinh nhật em.

    Chờ anh, năm sau anh sẽ cùng em cắt bánh kem và cầu nguyện..

    Nơi Tình Yêu Kết Thúc (Lyric Video) - Bùi Anh Tuấn - NhacCuaTui

    END.

    (Kết thúc này mọi người muốn nghĩ sao thì nghĩ nhé ahuhu ;_: <3 <3)
     
    Last edited by a moderator: 26 Tháng năm 2019
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...