Ngôn Tình Hướng Mắt Về Phía Mặt Trời - Thích Ăn Piza

Thảo luận trong 'Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Thích ăn Piza, 19/5/2020.

  1. Thích ăn Piza

    Thích ăn Piza Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Xem: 247
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Hướng Mắt Về Phía Mặt Trời

    [​IMG]


    Tác giả: Thích ăn piza

    Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, nữ cường

    Cập nhật tình trạng: 1 chương / tuần

    Văn án:

    Nhà văn Helen Adams keller sinh ra với cơ thể khiếm khuyết, sau một cơn bạo bệnh bà mất đi hoàn toàn khả năng nghe và nhìn. Cả cuộc đời sống trong tăm tối và yên lặng cũng không thể đánh gục một con người có nghị lực sống kiên cường, tinh thần lạc quan và nỗi khao khát được khám phá thế giới xung quanh. Một nhà báo phỏng vấn Helen từng hỏi rằng sống trong một thế giới mà bóng tối luôn luôn bủa vây, điều gì giúp bà mạnh mẽ, vượt lên trên số phận như vậy. Bà mỉm cười nói rằng: "Hướng đôi mắt về phía mặt trời, khi đó bóng tối sẽ không còn đáng sợ."

    Từ câu chuyện trên anh muốn nói với em rằng: "Mặc Tâm dù quá khứ em đã phạm phải rất nhiều sai lầm khiến bản thân sống trong sự dằn vặt, nhưng cuộc đời là một sự thật vô cùng khắc nghiệt, chúng ta không thể quay ngược thời gian mà chỉ có thể dũng cảm đối mặt với nó. Đừng bao giờ để bản thân thỏa hiệp với bóng tối, nó sẽ nuốt chửng tính cách và hành động của một con người. Và mỗi khi cảm thấy cô độc xin em hãy dõi mắt về phía cuối con đường, ở đó luôn có một người sẽ đứng chờ em."

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Hướng Mắt Về Phía Mặt Trời
     
    Last edited by a moderator: 23/5/2020 lúc 10:34 PM
  2. Đang tải...
  3. Thích ăn Piza

    Thích ăn Piza Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Chương 1: Gặp Mặt.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cơn mưa tầm tã đang bao phủ lấy thành phố X. Trong căn phòng phẫu thuật đang tràn ngập mùi sát khuẩn, người đàn ông hơi thở yếu ớt, hé đôi mắt nhìn đám người đang vây xung quanh mình.

    Một phụ tá chậm rãi bước ra ngoài, vẫy tay với cô gái trẻ đang đợi ở hàng ghế cách đó không xa. Mặc Tâm bước đến mang theo sự phấn khích đang dâng lên trong lòng. Hôm nay không phải là ca trực của mình nhưng 11h đêm cô lại nhận được cuộc điện thoại bất ngờ từ viện trưởng yêu cầu đến để thực hiện ca phẫu thuật ghép tạng.

    "Tình hình người hiến tạng thế nào?"

    "Chúng tôi đã tiến hành xong quá trình gây mê, mọi thiết bị đã được chuẩn bị, có thể tiến hành ca phẫu thuật được rồi"

    Mặc Tâm gật đầu, hai bàn tay được sát khuẩn sạch sẽ trước khi bước vào ca mổ. Cánh cửa từ từ mở ra, Mặc Tâm ngoái lại nhìn hàng ghế giành cho người nhà nhưng thật kì lạ trong giờ phút cuối cùng của đời người như vậy lại không có một ai ở bên để khóc thương, trong lòng cô cảm thấy chua xót.

    Khuôn mặt người đàn ông tái nhợt, lạnh lẽo và u ám. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, cơ thể gầy gò trơ chọi trong bộ quần áo bệnh nhân khiến người ta nhìn vào đã cảm thấy rùng mình, như thể đây không còn là hình dạng của một con người mà là một cái xác không hồn vậy.

    Mặc Tâm bước đến chỗ bác sĩ Cảnh, người sẽ cùng cô thực hiện ca ghép tạng này. Ông là tiền bối mà cô vô cùng ngưỡng mộ, cũng là bác sĩ khoa nội có kinh nghiệm nhất của bệnh viện. Nhiều năm về trước ông là một trong những người tiên phong áp dụng phẫu thuật bằng phương pháp nội soi, đó là cột mốc lịch sử giúp nền y học của nước ta sánh ngang với các cường quốc hàng đâu trên thế giới.

    Nhìn thấy cô ông nở nụ cười hiền hậu, những nếp nhăn quặn lại trên trán như chứng tỏ dấu tích mà thời gian để lại

    "Thật làm phiền em quá, đã khuya thế này mà còn bắt em lặn lội tới đây"

    "Em còn phải cảm ơn viện trưởng đấy chứ ạ, việc phối hợp phẫu thuật cùng thầy là việc nằm mơ em cũng không dám tưởng tưởng được". Vừa nói cô vừa cười vô tình đã lọt vào tầm mắt của người đàn ông sắp xa lìa khỏi thế giới này.

    Mặc Tâm rùng mình cảm giác thấy một bàn tay đang đút vào bên trong túi áo blouse của mình. Rất nhanh chóng bàn tay gầy gò, yếu ớt đã trở lại vị trí ban đầu, người đàn ông chìm sâu vào trong giấc ngủ vĩnh viễn như thể tất cả những gì xảy ra chỉ là một giấc mơ vậy.

    : "Có chuyện gì sao?" Bác sĩ Cảnh thấy cô đang ngẩn ngơ không khỏi thắc mắc.

    Mặc Tâm lắc đầu xua tan suy nghĩ của mình. Chiếc dao mổ lạnh lùng tiến vào, dòng máu tươi theo dấu của nó ào ạt chảy ra, sau đó.. sau đó.. là những kí ức mà Mặc Tâm không bao giờ muốn nhắc đến.

    7 năm sau, chiếc boeing 747 từ nước Mĩ xa xôi hạ cánh xuống sân bay thành phố X, quang cảnh nơi đây đã đổi khác rất nhiều, thời gian có thể xóa nhòa đi mọi thứ nhưng vết thương lòng trong cô vĩnh viễn không thể chữa lành.

    Rời khỏi sân bay đã là 5h chiều, chiếc Cadilac đã đợi sẵn bên đường, một người đàn ông với chiếc vest lịch lãm bước từ xe ra, nở nụ cười thân thiện

    "Chào cô Mặc, tôi là Tử Đằng được ông chủ phái tới làm quản gia cho cô"

    "Ừ" Mặc Tâm đáp lấy lệ rồi nhanh chóng bước vào trong xe

    Không khí trở lên ngột ngạt, Tử Đằng khởi động xe liếc nhìn vào gương thấy khuôn mặt Mặc Tâm đang uể oải vì thiếu ngủ

    "Cô muốn đi đến đâu trước tiên"

    "Về căn hộ ở ngoại ô, tôi muốn được nghỉ ngơi"

    "Yes sir"

    "Anh có hút thuốc không?" Mặc Tâm day day mi tâm, cơn nhức đầu kinh niên của cô lại tái phát.

    "Có! Muốn thử một tí không? Đảm bảo cô sẽ thích!" Tử Đằng quay lại đưa cho cô bao Macbaren, dòng chữ đen, nổi bật trên phông nền trắng như thách thức người sử dụng nó: Smoking kills

    Mặc Tâm nhận lấy, nhìn một lúc, cuối cùng vẫn rút từ bên trong ra một điếu khẽ khàng châm lửa, động tác vô cùng thành thạo, rất nhanh một làn khói trắng tỏa ra xung quanh khiến gương mặt cô trở lên mờ mờ ảo ảo.

    Ánh mặt trời gay gắt qua lớp cửa kính ô tô chiếu vào mắt, bất giác làm cô thấy khó chịu, tấm rèm được kéo sang vội vã, lúc này bóng tối đã bủa vây xung quanh. Mặc Tâm lấy trong túi một lọ thuốc, lấy ra hai viên rồi nuốt vào cổ họng, không biết bao lâu sau cô chìm vào trong giấc mộng, ở đó kí ức năm xưa lại ùa về, nặng nề tàn nhẫn khiến con người ta không thể thoát ra khỏi nó

    Khi tỉnh dậy cũng là lúc phố đã lên đèn. Căn hộ mà Chủ tịch Mặc thuê cho cô nằm ở khu ngoại ô, cách trung tâm thành phố X 3km, không khí trong lòng, cảnh vật yên tĩnh khiến con người ta dễ quên đi cuộc sống bon chen khắc nghiệt đang diễn ra ngoài kia.

    Mặc Tâm ngồi dậy, đi ra mở cửa sổ, gió từ đâu theo đó mà lồng lộng ùa vào khiến làn tóc cô khẽ tung bay, phất phơ và mềm mại đẹp tựa như nàng công chúa Rapunzei trong truyện cổ tích. Bên ngoài những căn hộ xung quanh chưa có người đến ở, dẫu có tráng lệ xa hoa cỡ nào cũng trở lên trống vắng, cô độc và lẻ loi.

    Tiếng chén dĩa va vào nhau khiến Mặc Tâm quay trở về thực tại, lúc này Tử Đằng đã mang tới bữa tối thịnh soạn với đầy đủ các món ăn từ Á đến Âu. Chai johnnie walker được nhẹ nhàng khui ra, dòng nước suối chảy qua vàng nguyên chất sóng sánh uốn lượn trên cốc thủy tinh như bản giao hưởng êm dịu mà tự nhiên đem lại.

    Tử Đằng nháy mắt, đưa ly rượu ngọt ngào và quyến rũ:

    "Làm một ly đi! Rượu này không mạnh rất tốt cho sức khỏe đấy"

    Mặc Tâm thản nhiên nhận lấy, không nói lời nào, uống cạn hết một hơi. TIếng dòng nước đi vào trong cổ họng cùng với mùi hương của rượu phảng phất xung quanh bất giác mê hoặc lấy thị giác người đối diện. Cặp môi đỏ mọng liếm lấy vài giọt rươu còn vương trên thành cốc như ma lực thôi miên, khiến con người ta không thể cưỡng lại, sẵn sàng làm nô lệ cho nó.

    Ma xui quỷ khiến thế nào mà Tử Đằng ghé sát lại chỗ Mặc Tâm, anh chỉ muốn lại gần xem cho rõ mà không biết rằng khoảng cách của hai người lúc này đang ở mức báo động.

    "Rượu rất ngon! Anh có thể dọn thức ăn xuống được rồi, bây giờ tôi không muốn ăn gì cả". Mặc Tâm nói xong lặng lẽ rời đi để lại người đàn ông với khuôn mặt đang tối sầm lại.
     
    Last edited by a moderator: 22/5/2020 lúc 5:59 PM
  4. Thích ăn Piza

    Thích ăn Piza Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    "CHƯƠNG 2: HÀN LƯƠNG"
    Mặt trời mùa đông mọc muộn hơn thường lệ, những vệt nắng yếu ớt đang len lói trên khung cửa sổ trước nhà, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.

    Mặc Tâm thức dậy sau giấc ngủ dài, trong người vẫn còn nồng nặc mùi cồn, tối qua lúc trở về phòng cô đã uống hết chai rượu của Tử Đằng.

    Mùi vị của nó thế nào? Cô cũng không còn nhớ rõ nữa. Chỉ biết rằng càng uống, con tim sẽ bớt đau đớn hơn, những cơn ác mộng sẽ không còn tìm đến cô nữa. Rượu - Thuốc lá là một phần tất yếu trong cuộc sống của Mặc Tâm, thiếu chúng cô không chắc mình có thể gắng gượng được, sự lệ thuộc ấy cứ thế tăng lên, như một vòng tròn lẩn quẩn không có lối thoát.

    Bước xuống tầng một đã là tám rưỡi sáng, Tử Đằng đang ngồi trên sô pha theo dõi bản tin thời sự. Nhìn thấy cô anh khẽ gật đầu thay cho lời chào hỏi, ngón tay chỉ về cái chén sứ cách đó không xa, trên bề mặt vẫn còn nghi ngút khói.

    "Trà gừng giải rượu rất tốt, cô uống đi, vẫn còn ấm đấy."

    Mặc Tâm không tiện từ chối, bưng chén trà lên quan sát một hồi. Cô phải thừa nhận tay nghề của anh rất tốt, từ màu sắc lẫn hương vị đều không thể chê vào đâu được. Sự thanh đạm của trà hòa quyện cùng với vị cay nồng của gừng tươi từ từ thấm đẫm đi sâu vào trong cơ thể, vừa giúp giải rượu lại có công hiệu giảm chứng đau đầu tái phát. Uống xong Mặc Tâm cảm thấy tỉnh táo hơn hẳn, sự mệt mỏi ủ rũ theo đó mà biến mất.

    Cô đi đến ngồi cạnh bên anh, không ai nói với ai câu nào, cả hai đều lặng lẽ hướng mắt lên màn hình ti vi.

    Mấy hôm nay, cả nước đang chấn động trước cái chết của bác sĩ Cảnh, người được phong "huyền thoại sống" của nền y học nước nhà. Thi thể của ông được phát hiện tại nhà riêng trong tư thế treo cổ, kèm theo đó là bức thư tuyệt mệnh dài mười hai trang.

    Sau khi tiến hành điều tra cảnh sát đã xác nhận đây là một vụ tự sát, thi thể được đưa đến nhà tang lễ phía đông thành phố, sau đó sẽ tiến hành hỏa táng, đây cũng là di nguyện cuối cùng của ông trước khi chết.

    "Cả đời người lừng lẫy thế nào, cuối cùng khi chết đi cũng sẽ trở về với cát bụi". Tử Đằng thở dài quay sang nhìn Mặc Tâm.

    Cô im lặng không trả lời anh, ánh mắt vô thức hướng vào khoảng không sâu thẳm. Ở đó là thế giới của riêng cô, chỉ mình cô đối mặt với nó. Thời gian cứ thế trôi, Mặc Tâm ngồi đó rất lâu, anh không biết cô đang nghĩ gì, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

    Bản tin thời sự lại tiếp tục, cảnh sát thành phố X vừa triệt phá thành công đường dây vận chuyển ma túy xuyên quốc gia. Dưới sự chỉ đạo của đội trưởng Hàn, đội phòng chống ma túy liên tiếp càn quét vào các căn cứ trọng điểm của bọn tội phạm, đưa thủ lĩnh của chúng ra trước ánh sáng, chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật.

    Mặc Tâm khi nghe đến cái tên đội trưởng Hàn thì không khỏi run lên, ánh mắt thất thần nhìn người đàn ông mặc cảnh phục đang xuất hiện trên tivi. Đã lâu không gặp, không biết giờ cuộc sống của anh thế nào? Đã sớm loại cô ra khỏi ý ức của mình hay chưa? Nghĩ đến đây cô bỗng bật cười chua chát, không biết từ lúc nào nụ cười đã biến thành những giọtnước mắt, lăn dài trên má.

    Tử Đằng sửng sốt không tin vào mắt mình: "Mặc Tâm! Cô đang khóc đấy à? Có phải do tác dụng phụ của trà gừng làm cô thấy khó chịu không?"

    Mặc Tâm lấy lại bình tĩnh, vung tay quệt đi nước mắt, cô quay sang mỉm cười với anh: "Không sao, chỉ là bụi bay vào mắt thôi!"

    Tử Đằng khó mà tin được câu trả lời của cô, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, dù sao anh cũng chỉ là một quản gia nhỏ bé, không có tư cách gì để xen vào cuộc sống của cô.

    Ăn xong bữa trưa Mặc Tâm lên trên tầng nghỉ ngơi, đang thiu thiu ngủ một tiếng reng bất chợt vang lên, phá tan sự im lặng đang hiện hữu trong phòng.

    Mặc Tâm uể oải ngồi dậy, vươn tay với điện thoại, màn hình sáng đèn, dòng tin nhắn cứ thế hiện lên, đều đến từ một người. Dãy số điện thoại quen thuộc, làm sao cô có thể quên được. Bởi vì chiếc điện thoại mà Hàn Lương đang dùng là quà sinh nhật Mặc Tâm tặng anh cách đây tám năm.

    Năm ấy Hàn Lương chỉ mới là một cảnh sát thực tập, còn Mặc Tâm đang là bác sĩ khoa nội của một bệnh viện lớn. Lần đầu gặp gỡ của họ là tại bệnh viện. Trong một lần vây bắt đối tượng buôn bán ma túy, anh không may trúng phải hai phát đạn, cần phải phẫu thuật gấp mới có thể giữ được tính mạng. Thật tình cờ, lần đó chính cô là người phẫu thuật cho anh. Họ đến với nhau một cách tự nhiên, tình cảm cứ thế nhen nhóm, nảy nở, không ồn ào, không hoa mỹ, không giống các mô típ thường thấy trong tiểu thuyết ngôn tình.

    Công việc của cả hai đều bận rộn, có rất ít khoảng thời gian để giành cho nhau. Nhưng mỗi khi nhớ lại, đó đều là những ký ức tươi đẹp mà cô không bao giờ muốn quên.

    Được gặp, quen và yêu anh quả là điều may mắn, chỉ đáng tiếc rằng cô không thể cùng anh bước tiếp con đường phía trước. Cô chỉ biết nguyện ước cho anh có thể tìm được người con gái xứng đáng hơn mình:

    Là người sẽ không bỏ anh đi mà không một lời từ biệt!

    Là người sẽ sinh cho anh những đứa trẻ kháu khỉnh, sẽ cho anh một mái ấm hạnh phúc!

    Là người sẽ nắm tay cùng anh đi đến những giây phút cuối cùng của đời người!

    Nghĩ đến đây, cô khẽ mỉm cười, bảy năm liệu có đủ dài để xóa nhòa đi tất cả? Câu hỏi này cô xin để cho thời gian định đoạt!

    Dòng tin nhắn hiện lên, dù ngắn ngủi nhưng vẫn khiến Mặc Tâm nhìn nó rất lâu.

    "Em về nước rồi à?"

    "Ừ" Mặc Tâm đáp lại tin nhắn của anh.

    Sau một hồi nghĩ ngợi cô lại nhắn thêm một tin "Sao anh biết được số của em?"

    Đầu bên kia nhanh chóng phản hồi lại "Chú mới gọi anh lúc sáng, báo rằng em mới trở về nước. Anh cũng tiện thể xin chú số mới của em luôn."

    Điều này đã nằm trong dự liệu của Mặc Tâm. Những năm qua dù cho hai người đã chia tay, nhưng quan hệ của anh và bố cô vẫn rất tốt. Nhất là khi ông Mặc lại là cấp trên của Hàn Lương, là người anh vô cùng kính trọng.

    "Tối nay em rảnh không? Anh muốn gặp em, rất lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện được với nhau!"

    Dòng tin nhắn khiến cô chết lặng. Gặp lại anh ư? Liệu có phải điều đúng đắn? Hay cuộc gặp gỡ này sẽ khiến cả hai người càng trở lên tổn thương? Cô cũng không biết nữa.

    Tiếng gõ cửa vang lên đưa cô về thực tại: "Cô Mặc, là tôi. Buổi tối cô muốn ăn gì để tôi chuẩn bị?"

    Bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu Mặc Tâm, sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng cô cũng trả lời tin nhắn. Cô hiểu rằng mọi chuyện cần phải kết thúc, chỉ có vậy anh mới có thể đi tìm hạnh phúc xứng đáng với mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/5/2020 lúc 7:07 PM
Trả lời qua Facebook
Đang tải...